Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 479: Ánh Sáng Xuyên Qua Vết Nứt: Hồi Ức Thăng Hoa
Mùi sơn dầu và tinh dầu thông thoang thoảng trong không khí tĩnh mịch của studio, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ khu vườn bên ngoài, mang theo hơi sương sớm và chút se lạnh của một buổi sáng mùa thu. Ánh nắng dịu nhẹ, vàng óng len lỏi qua ô cửa sổ lớn, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng nhảy múa, như muốn cùng Lâm An hoàn thành nốt bản giao hưởng cuối cùng của một quá trình dài. Cô đứng trước giá vẽ, mái tóc dài mềm mại đã được búi cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt to tròn, long lanh, giờ đây ánh lên sự tập trung cao độ cùng một niềm hưng phấn không thể giấu giếm.
Cây cọ nhỏ trong tay cô lướt đi nhẹ nhàng, tinh tế, đặt những nét chấm phá cuối cùng lên tác phẩm trung tâm của mình. Đó là một bức tranh khổ lớn, chiếm trọn mảng tường đối diện, mang cái tên cô đã ấp ủ: ‘Ánh Sáng Xuyên Qua Vết Nứt’. Không còn là những đường nét gãy đổ, không phải là sự gò bó của nỗi đau cũ, bức tranh hiện ra như một tấm bản đồ của tâm hồn, với những gam màu xanh lam dịu dàng trải dài như một đại dương bao la của ký ức. Xen kẽ trong màu xanh sâu thẳm ấy là những đường cong mềm mại, uyển chuyển, không phải là vết rạn nứt của đổ vỡ, mà là những khe hở tinh tế, nơi ánh sáng vàng óng từ từ len lỏi, tạo thành những dòng chảy lấp lánh, dẫn lối đến một vùng trời bình yên.
Mỗi nét cọ, mỗi mảng màu đều được Lâm An tỉ mẩn đặt vào, không chỉ bằng kỹ thuật mà bằng cả trái tim. Cô nhớ lại những tháng ngày vật lộn, những đêm dài trằn trọc tìm kiếm một ý nghĩa cho những vết thương lòng. Cô đã từng chỉ thấy sự đổ vỡ, sự mất mát trong những ký ức ấy. Nhưng giờ đây, qua từng đường nét, từng sắc độ, cô đã học được cách nhìn thấy một điều khác: sự chữa lành, sự chấp nhận, và vẻ đẹp tiềm ẩn ngay trong chính những điều đã từng khiến mình đau đớn.
“Không phải xóa bỏ, mà là biến đổi. Không phải lãng quên, mà là chấp nhận và chuyển hóa.” Lời độc thoại nội tâm ấy lại vang vọng trong đầu cô, giờ đây không còn là một lời tự nhủ đầy trăn trở, mà là một sự khẳng định mạnh mẽ, một kim chỉ nam cho tác phẩm của cô. Những mảng màu tối vẫn hiện hữu, như một lời nhắc nhở rằng quá khứ không thể bị phủ nhận. Nhưng chúng không còn đơn độc, không còn thống trị. Chúng được bao bọc, được nâng đỡ bởi những gam màu sáng hơn, rực rỡ hơn, tạo nên một sự tương phản hài hòa, một vũ điệu của bóng tối và ánh sáng, của nỗi đau và hy vọng.
Cô lùi lại một bước, rồi lại một bước nữa, nheo mắt nhìn tổng thể bức tranh. Một nụ cười nhẹ nhõm, mãn nguyện nở trên môi cô. Đã bao lâu rồi cô mới có được cảm giác này, cảm giác của sự hoàn thành, của sự giải tỏa, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ khỏi đôi vai nhỏ nhắn. Hơi thở cô khẽ thoát ra, mang theo chút mệt mỏi nhưng tràn đầy sự thỏa mãn. Bức tranh không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là một phần của chính cô, một phần của hành trình cô đã đi qua, một minh chứng cho sự trưởng thành của một tâm hồn đã học được cách yêu thương chính những vết sẹo của mình.
Cô đưa tay vuốt nhẹ lên đôi má, cảm nhận sự mát lạnh của không khí và sự ấm áp của ánh nắng. Đôi mắt cô vẫn dõi theo từng chi tiết trên bức tranh, như đang đọc lại một cuốn nhật ký bằng hình ảnh. Mỗi tia vàng óng, cô thấy đó là một lời hứa, một niềm tin vào tương lai. Mỗi đường cong xanh thẳm, cô thấy đó là sự bao dung, sự chấp nhận những gì đã qua. Ký ức vẫn ở đó, không hề biến mất. Nhưng giờ đây, chúng không còn là xiềng xích, mà là những viên ngọc quý, được mài giũa bởi thời gian và sự thấu hiểu.
Lâm An đã dành hàng giờ, hàng ngày, hàng tuần cho tác phẩm này. Đã có lúc cô cảm thấy bế tắc, cảm thấy không thể diễn tả trọn vẹn những gì mình muốn nói. Nỗi lo lắng về việc liệu tác phẩm có truyền tải đúng thông điệp về sự chữa lành và chấp nhận hay không, hay sẽ bị hiểu lầm là sự than vãn về quá khứ, đã từng đè nặng lên tâm trí cô. Áp lực phải thể hiện được sự đột phá, sự trưởng thành trong một tác phẩm quan trọng như thế này là rất lớn. Nhưng rồi, lời khuyên của Cô Thanh về việc "nghệ thuật là cách trái tim lên tiếng" đã luôn vang vọng, thôi thúc cô đào sâu hơn nữa, tìm kiếm sự chân thật nhất từ chính nội tâm mình. Cô đã tìm thấy nó, không phải trong sự hoàn hảo, mà trong chính sự không hoàn hảo, trong những "vết nứt" được biến thành "ánh sáng".
Cô tiến lại gần hơn, dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào một điểm trên bức tranh, nơi một tia sáng vàng dường như vừa xuyên qua một mảng xanh thẫm. Cảm giác của bề mặt sơn dầu khô ráo, mịn màng dưới đầu ngón tay mang đến một sự tĩnh lặng đến lạ. Mùi sơn dầu quen thuộc giờ đây không còn gợi lên sự căng thẳng của quá trình sáng tạo, mà là sự bình yên của thành quả. Cô không còn cảm thấy mệt mỏi, không còn chán nản. Thay vào đó, một nguồn năng lượng mạnh mẽ đang tuôn chảy trong cô, không phải là sự hối hả, mà là sự an nhiên tự tại.
Trong khoảnh khắc ấy, Lâm An cảm thấy mình không chỉ hoàn thành một tác phẩm nghệ thuật, mà còn hoàn thành một phần quan trọng trong chính tâm hồn mình. Cô đã tìm thấy một tiếng nói mới, một cách mới để kể câu chuyện của mình, không còn là tiếng nói của một cô gái yếu đuối chìm trong nỗi đau, mà là tiếng nói của một người phụ nữ đã trưởng thành, mạnh mẽ, và đầy bao dung. Bức tranh này, với cô, là một lời tuyên ngôn. Nó là lời thì thầm của quá khứ, là tiếng nói của hiện tại, và là niềm hy vọng của tương lai. Cô biết, mình đang trên con đường đúng đắn. Tác phẩm này sẽ không chỉ là một đỉnh cao trong sự nghiệp nghệ thuật của cô, mà còn là minh chứng cho một trái tim đã học được cách yêu thương chính những vết sẹo của mình. Cô lấy điện thoại, định nhắn tin cho Mai Lan hoặc Cô Thanh để chia sẻ niềm vui này, nhưng rồi lại thôi. Khoảnh khắc này, cô muốn giữ cho riêng mình, để tận hưởng trọn vẹn sự bình yên và mãn nguyện đang ngập tràn. Cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và thanh thản.
***
Chiều tối, không khí tại Phòng Trưng Bày Nghệ Thuật ‘Art Space’ trở nên sống động hơn bao giờ hết, mặc dù vẫn giữ được vẻ trang trọng và tinh tế vốn có. Bên ngoài, gió heo may se lạnh báo hiệu một mùa đông đang đến gần, nhưng bên trong gallery, hơi ấm tỏa ra từ những ánh đèn spotlight vàng dịu và sự hân hoan của những người đến dự buổi khai mạc triển lãm ‘Hồi Ức Thăng Hoa’ đã xua tan đi mọi giá lạnh. Mùi sơn mới, mùi gỗ cùng hương hoa ly trắng thoang thoảng từ những lẵng hoa chúc mừng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí nghệ thuật đầy mê hoặc.
Lâm An, với chiếc váy pastel màu xanh ngọc thanh thoát, mái tóc dài xõa nhẹ nhàng trên vai, đứng ở vị trí trung tâm, cạnh tác phẩm ‘Ánh Sáng Xuyên Qua Vết Nứt’ của mình. Đôi mắt to tròn của cô lấp lánh niềm vui và sự tự tin, không còn chút rụt rè hay u buồn của ngày nào. Cô Thanh, với dáng người mảnh mai và mái tóc xoăn tự nhiên được tạo kiểu phóng khoáng, đứng bên cạnh, ánh mắt rạng rỡ đầy tự hào khi giới thiệu về học trò cưng của mình.
“Chúng ta thường nghĩ về ký ức như những mảnh ghép hoàn chỉnh,” Cô Thanh bắt đầu với giọng nói truyền cảm, đầy nhiệt huyết. “Nhưng đôi khi, ký ức lại là những vết nứt, những mảnh vỡ. Và Lâm An của chúng ta, với tác phẩm ‘Ánh Sáng Xuyên Qua Vết Nứt’, đã cho chúng ta thấy một điều kỳ diệu: chính từ những vết nứt ấy, ánh sáng có thể len lỏi vào, biến nỗi đau thành vẻ đẹp, biến quá khứ thành nguồn cảm hứng bất tận. Nghệ thuật là cách trái tim lên tiếng, và hôm nay, trái tim Lâm An đã cất lên một khúc ca thật đẹp.”
Những tràng pháo tay vang lên giòn giã. Khách tham quan, từ những nhà phê bình nghệ thuật khó tính, những người yêu nghệ thuật đến bạn bè thân thiết, đều đứng vây quanh, trầm trồ trước bức tranh. ‘Ánh Sáng Xuyên Qua Vết Nứt’ thực sự nổi bật, không chỉ bởi kích thước ấn tượng mà còn bởi thông điệp sâu sắc nó truyền tải. Những gam màu xanh lam dịu dàng và những tia vàng óng ánh hòa quyện một cách hài hòa, tạo nên một cảm giác vừa u hoài, vừa hy vọng, vừa day dứt, vừa bình yên. Mọi người thì thầm bàn tán, ánh mắt không ngừng dõi theo từng chi tiết, từng đường nét mà Lâm An đã gửi gắm.
Mai Lan, cô bạn thân với vẻ ngoài dễ thương và đôi mắt to tròn, vội vã chen qua đám đông, trên tay cầm một bó hoa hồng trắng muốt. Dáng người nhỏ nhắn, thanh mảnh của cô lướt đi nhanh nhẹn. "An ơi! Tuyệt vời quá! Tuyệt vời hơn cả những gì tớ hình dung!" Cô nói nhanh, giọng điệu trong trẻo pha lẫn sự xúc động, ôm chầm lấy Lâm An. "Tớ tự hào về cậu lắm, thật sự đấy!"
Thảo, với vẻ ngoài thanh tú và dịu dàng hơn, cũng tiến đến, nở một nụ cười ấm áp. "An đã tìm thấy con đường của mình rồi. Bức tranh này... nó có sức mạnh chữa lành thật sự."
Lâm An mỉm cười, ánh mắt hạnh phúc ngập tràn. "Cảm ơn các cậu đã luôn ở bên An. Nếu không có các cậu, có lẽ An đã không có được ngày hôm nay." Cô siết nhẹ tay hai cô bạn, cảm nhận sự ấm áp và tình cảm chân thành.
Xa xa, ở một góc phòng, ông Dũng và bà Phượng đứng lặng lẽ, ánh mắt dõi theo con gái với một niềm tự hào không nói nên lời. Ông Dũng, với dáng người cao ráo và gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt ấm áp, khẽ nắm tay bà Phượng. Tóc ông đã bạc nhiều, nhưng ánh mắt ấy vẫn tinh anh và đầy tình yêu thương. "Con gái bố lúc nào cũng giỏi nhất," ông khẽ nói, giọng khàn đi vì xúc động. Bà Phượng, nhỏ nhắn với gương mặt phúc hậu, tóc buộc gọn gàng, đôi mắt hiền từ của bà ngấn lệ. "Mẹ cứ nghĩ con bé sẽ mãi dằn vặt với những chuyện đã qua. Giờ thì mẹ yên tâm rồi. Con gái mẹ sao mà hay suy nghĩ vậy, nhưng cũng thật kiên cường."
Một nhóm các nhà phê bình nghệ thuật, với vẻ ngoài chuyên nghiệp và tinh tế, tiến đến gần Lâm An. Một người trong số họ, với mái tóc bạc phơ và ánh mắt sắc sảo, mở lời: "Thưa cô Lâm An, chúng tôi thật sự kinh ngạc trước chiều sâu cảm xúc và kỹ thuật của tác phẩm này. Cô đã làm thế nào để biến những 'vết nứt' thành 'ánh sáng' một cách chân thực đến vậy? Thông điệp của cô là gì?"
Lâm An hít một hơi thật sâu, ánh mắt quét qua bức tranh, rồi lại nhìn về phía những người đang lắng nghe. "Thông điệp của tôi... là về sự chấp nhận. Vết nứt là một phần của chúng ta, của ký ức, của cuộc đời. Chúng ta không thể xóa bỏ chúng, nhưng chúng ta có thể chọn cách nhìn chúng. Chúng không phải là dấu hiệu của sự đổ vỡ vĩnh viễn, mà là những khe hở để ánh sáng có thể len lỏi vào. Ánh sáng của sự thấu hiểu, của sự tha thứ, của sự bình yên. Tôi đã học được cách biến những ký ức tổn thương thành nguồn cảm hứng, để cho ánh sáng đi qua, và để tìm thấy vẻ đẹp ngay trong chính những điều không hoàn hảo ấy." Lời nói của cô nhẹ nhàng, truyền cảm, nhưng chứa đựng một sức nặng triết lý sâu sắc, khiến mọi người đều gật gù tán thành.
Khánh Duy, với dáng người cao ráo, thư sinh, đeo kính và ăn mặc lịch sự, từ tốn bước tới. Nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt ấm áp của anh dừng lại trên bức tranh, rồi hướng về Lâm An. "Tôi thực sự ấn tượng, Lâm An. Tác phẩm của cô không chỉ đẹp về mặt thị giác, mà còn chạm đến những tầng sâu nhất của cảm xúc con người. Nó cho thấy một sự trưởng thành đáng kinh ngạc, không chỉ trong nghệ thuật mà còn trong tâm hồn." Anh dừng lại, ánh mắt tràn đầy sự tôn trọng. "Anh nghĩ mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng. Và cô đã làm được điều đó, biến cả những cảm xúc khó khăn nhất thành một tác phẩm nghệ thuật đầy ý nghĩa. Chúc mừng cô."
Lâm An mỉm cười, cúi đầu cảm ơn Khánh Duy. Cô cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của anh, một sự đồng điệu hiếm có. Giữa những lời khen ngợi ồn ào, cái nhìn của Khánh Duy mang lại cho cô một cảm giác bình yên, như một nốt nhạc trầm lắng giữa một bản giao hưởng hùng tráng. Cô biết, mình đang đứng vững trên con đường của riêng mình, không còn tìm kiếm sự công nhận từ bên ngoài một cách tuyệt vọng, mà là đón nhận nó với lòng biết ơn và sự tự tin.
***
Đêm dần buông xuống, không khí bên trong ‘Art Space’ trở nên ấm cúng và thân mật hơn. Buổi khai mạc đã thành công rực rỡ, và giờ là lúc để Lâm An cùng những người thân yêu nhìn lại hành trình đã qua. Tại khu vực sảnh của gallery, có ghế ngồi thoải mái và phục vụ đồ uống nhẹ, tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng cụng ly nhẹ nhàng và tiếng nhạc nền vẫn vang lên, tạo nên một không gian thư giãn. Mùi hương hoa tươi, cà phê và một chút vang nhẹ nhàng lan tỏa.
Lâm An ngồi giữa Cô Thanh, Mai Lan, Thảo, và bố mẹ. Cô cầm trên tay một tách trà thảo mộc ấm nóng, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay và sự bình yên trong tâm hồn. Đôi mắt cô lấp lánh niềm vui, không còn chút u buồn nào vương vấn.
“An đã làm được rồi, con gái,” Cô Thanh nói, giọng dịu dàng nhưng đầy kiêu hãnh. Cô đưa tay xoa nhẹ mái tóc Lâm An. “Cô biết con bé luôn có tiềm năng, nhưng cô không ngờ con lại có thể chuyển hóa những trải nghiệm cá nhân thành một tác phẩm mang sức lay động lớn đến vậy. Con đã thực sự trưởng thành, không chỉ trong nghệ thuật mà còn trong chính con người mình.”
Lâm An nhìn Cô Thanh, lòng tràn đầy biết ơn. “Nếu không có lời khuyên của cô, có lẽ con vẫn còn loay hoay với những ý niệm cũ. Cô đã dạy con rằng nghệ thuật là cách trái tim lên tiếng, và con đã tìm thấy tiếng nói của mình.”
Mai Lan, đang uống một ly nước ép cam tươi, chen vào với giọng điệu vui vẻ nhưng đầy cảm động. “Thật sự lúc đầu tớ còn lo cho cậu lắm, An ạ. Thấy cậu cứ mãi vật vã với cái gọi là ‘vết nứt’ đó. Nhưng giờ nhìn tác phẩm này, tớ mừng lắm. Cậu đã tìm thấy bình yên rồi.” Cô nắm chặt tay Thảo, người bạn thanh tú ngồi cạnh, và Thảo gật đầu đồng tình. “Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, An à. Cậu đã tự mình chứng minh điều đó rồi.”
Ông Dũng, ngồi đối diện với con gái, nở một nụ cười hiền hậu. “Bố mẹ đã lo cho con rất nhiều. Con bé của bố, sao mà hay suy nghĩ vậy. Nhưng hôm nay, nhìn con đứng đó, tự tin và rạng rỡ, bố mẹ biết mình không cần phải lo nữa. Con gái bố lúc nào cũng giỏi nhất.” Ông đưa tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay Lâm An, một cử chỉ quen thuộc đầy yêu thương.
Bà Phượng, ngồi sát bên Lâm An, ôm nhẹ vai con gái. “Mẹ biết con đã trải qua rất nhiều. Nhưng con đã vượt qua tất cả, và còn biến những điều không may mắn thành một điều tốt đẹp. Mẹ hạnh phúc lắm, con gái ạ. Mẹ nhẹ nhõm lắm.” Ánh mắt bà Phượng vẫn hiền từ như mọi khi, nhưng giờ đây nó ánh lên sự bình yên và mãn nguyện.
Lâm An cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến từ gia đình và bạn bè. Cô tựa đầu vào vai mẹ, hít hà mùi hương quen thuộc. “Con đã từng nghĩ rằng ‘vết nứt’ là thứ cần phải che giấu, phải xóa bỏ. Nhưng giờ đây, con hiểu rằng chúng không phải là vết sẹo xấu xí, mà là những khe hở để ánh sáng đi qua. Con đã học được cách yêu thương những vết nứt ấy, chấp nhận chúng như một phần của câu chuyện mình. Và chính khi con chấp nhận, con mới tìm thấy bình yên thực sự.”
Cô ngẩng đầu, nhìn vào mắt từng người. “Cảm giác như con đã tháo gỡ được một nút thắt lớn trong lòng. Không phải là quên đi mọi chuyện, mà là nhìn lại chúng bằng một đôi mắt khác, một trái tim khác. Những ký ức ấy vẫn ở đó, nhưng chúng không còn làm con đau nữa. Chúng đã trở thành một phần của con, một phần của sự trưởng thành và của những gì con muốn chia sẻ qua nghệ thuật của mình.”
Sự thành công của Lâm An trong nghệ thuật không chỉ là một cột mốc quan trọng trong sự nghiệp của cô, mà còn là lời khẳng định mạnh mẽ về con đường riêng mà cô đã chọn. Cô đã tìm thấy hạnh phúc độc lập, không còn phụ thuộc vào mối quan hệ cũ, không còn sống trong cái bóng của những ký ức tổn thương. Tác phẩm của cô, 'Ánh Sáng Xuyên Qua Vết Nứt', đã trở thành biểu tượng cho sự giải thoát và vẻ đẹp của ký ức cá nhân, một bằng chứng sống động cho việc một trái tim đã từng đau đớn có thể tìm thấy bình yên và thăng hoa.
Cô mỉm cười mãn nguyện, ánh mắt cô hướng về phía bức tranh vẫn rực sáng dưới ánh đèn. Từng mảng màu, từng chi tiết nhỏ, đều là một mảnh ghép của ký ức, của nỗi đau, và của sự hồi sinh. Cô đã tạo ra một tác phẩm không chỉ mang tính thẩm mỹ, mà còn mang ý nghĩa chữa lành, không chỉ cho bản thân mà còn cho những tâm hồn đã từng trải qua những vết nứt tương tự. ‘Vết Nứt Hồi Ức’ không còn là một cái tên đơn thuần, mà đã trở thành một khái niệm mới, một biểu tượng cho sự chuyển hóa, cho sự buông bỏ để tìm thấy bình yên đích thực. Cô biết, đây là một khởi đầu mới, một chương mới trong cuộc đời mình, nơi cô sẽ tiếp tục vẽ nên những câu chuyện, những cảm xúc, bằng cả trái tim và linh hồn đã được chữa lành.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.