Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 480: Người Lãnh Đạo Của Sự Thấu Hiểu
Thành phố vẫn chuyển động không ngừng dưới ánh nắng vàng nhạt của một buổi sáng muộn, nhưng trong không gian khép kín của văn phòng Minh An, thời gian dường như đặc quánh lại bởi một thứ áp lực vô hình. Hoàng Minh ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt sâu hút lướt qua những con số và biểu đồ tiến độ. Anh có dáng người cao ráo, cân đối, toát lên vẻ điềm đạm thường thấy, nhưng hôm nay, sự điềm đạm ấy bị che mờ bởi một nỗi lo lắng âm ỉ. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng vẫn bất biến, song khóe môi anh lại khẽ trĩu xuống, một biểu hiện hiếm hoi của sự bất an. Mái tóc cắt gọn gàng, chỉn chu của anh dường như cũng không thể giữ nổi sự bình tĩnh cho tâm trí đang quay cuồng.
Tiếng gõ bàn phím vang lên liên tục, không dứt, tạo thành một bản giao hưởng khô khan của công việc. Tiếng điện thoại đôi lúc reo vang rồi tắt vội, tiếng máy in phun giấy ào ạt, và những tiếng trao đổi công việc nhanh gọn, dứt khoát vang vọng khắp không gian mở. Kiến trúc kính thép hiện đại của Minh An, với những vách kính trong suốt và không gian mở tràn ngập cây xanh, đáng lẽ phải mang lại cảm giác thoáng đãng, trong lành, nhưng giờ đây lại như một chiếc lồng kính khổng lồ, giam giữ sự căng thẳng của mọi người. Không khí điều hòa mát lạnh quanh năm không thể xua đi được cái nóng bức trong lòng. Mùi giấy in mới, mùi cà phê pha sẵn từ pantry, thoảng mùi nước hoa của vài đồng nghiệp, và cả mùi đồ ăn nhanh đang nguội lạnh trên bàn, tất cả hòa quyện tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự bận rộn và áp lực.
Dự án 'Pheonix', một hợp đồng lớn mà công ty đã đặt nhiều kỳ vọng, đang gặp bế tắc. Tiến độ chậm lại một cách đáng báo động, và những vấn đề kỹ thuật phát sinh liên tục như những vết rạn nứt khó hàn gắn. Hoàng Minh cảm nhận rõ sự nặng nề trong không khí văn phòng, như một đám mây đen đang dần bao phủ. Anh nhìn thấy sự mệt mỏi hằn lên từng gương mặt, sự lo lắng giấu kín trong từng ánh mắt lướt qua nhau. Đặc biệt, Quang Anh, chàng trai trẻ trung, năng động với cặp kính cận, đang ngồi ở góc phòng, lưng hơi khom, đôi vai rụt rè. Ánh mắt cậu dán chặt vào màn hình, nhưng gương mặt lại trắng bệch, không còn chút sức sống nào. Quang Anh thường hay hỏi anh những câu như "Anh Minh ơi, cái này em làm thế nào ạ?", nhưng mấy ngày nay cậu im lặng lạ thường, chỉ vùi đầu vào công việc một cách vô vọng.
Anh nhớ lại những cuộc họp gần đây, khi anh chỉ tập trung vào việc phân tích số liệu, đưa ra các mục tiêu rõ ràng và yêu cầu giải pháp. Anh đã nói với giọng điệu trầm, đều đều, từng câu từng chữ đều logic, ngắn gọn và súc tích, như một cỗ máy được lập trình để đạt hiệu quả tối đa. Anh đã tin rằng đó là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề, để đưa dự án trở lại đúng quỹ đạo. Nhưng rồi, những lời nói của Lâm An bỗng nhiên hiện về trong tâm trí anh, như một làn gió nhẹ nhưng đủ sức lay động bức tường lý trí kiên cố. “Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ.” Một câu nói đã từng khiến anh day dứt, một lời nhắc nhở về những khoảng trống trong nhận thức của anh về cảm xúc.
Hoàng Minh nhắm mắt lại trong giây lát. Anh tự hỏi, liệu mình có đang lặp lại sai lầm cũ? Liệu anh có đang chỉ nhìn thấy "sự ở đó" của vấn đề, mà quên mất "sự chờ đợi", sự lo lắng, sự bế tắc của những con người đang ngày đêm làm việc dưới áp lực? Anh luôn tự hào là người lý trí, ít nói, đi thẳng vào vấn đề. Nhưng liệu cách tiếp cận đó có thực sự hiệu quả khi những vấn đề không chỉ nằm ở logic và con số, mà còn nằm ở tinh thần, ở cảm xúc của con người?
Thùy Linh, đồng nghiệp kiêm bạn thân của Trần Long, một cô gái xinh đẹp, thời trang với mái tóc bob ngắn và đôi mắt thông minh, lanh lợi, đi ngang qua bàn anh. Cô dừng lại một chút, khẽ nhíu mày khi nhìn vào màn hình báo cáo của anh, rồi thở dài rất khẽ. “Tiến độ vẫn vậy à anh Minh? Khách hàng lại vừa gọi thúc giục. Anh Long đang ở bên ngoài cố gắng xoa dịu họ.” Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng đủ để Hoàng Minh nghe thấy sự lo lắng. “Em cũng thấy mọi người căng thẳng lắm. Quang Anh dạo này cứ như người mất hồn vậy.”
Hoàng Minh gật đầu, không nói gì. Anh biết Thùy Linh không muốn gây thêm áp lực, nhưng những lời cô nói lại càng củng cố thêm suy nghĩ trong anh. Anh đã quen với việc giải quyết vấn đề bằng cách phân tích, tìm lỗi, và đưa ra giải pháp kỹ thuật. Nhưng hôm nay, có điều gì đó khác. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ hơn, một ý niệm chưa từng có trước đây. “Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau.” Lời nói của Lâm An không ngừng vang vọng. Phải chăng, trong công việc cũng vậy? Liệu anh có đang nhìn dự án này bằng một câu chuyện khác, tách biệt khỏi câu chuyện của đội ngũ đang thực hiện nó? Anh đã từng cho rằng cảm xúc là thứ cản trở sự hiệu quả, nhưng giờ đây, anh tự hỏi, liệu nó có phải là chìa khóa mà anh đã bỏ qua? Một cảm giác căng thẳng ở vai khi anh suy nghĩ, nhưng cùng lúc đó, một tia sáng mới le lói trong tâm trí anh, hứa hẹn một sự khám phá.
***
Đầu giờ chiều, bầu không khí trong văn phòng Minh An đột ngột thay đổi. Tiếng gõ bàn phím thưa thớt hơn, những cuộc trao đổi công việc cũng lắng xuống. Hoàng Minh đã triệu tập một cuộc họp khẩn cấp. Mọi người ngồi quanh bàn họp lớn bằng kính, ánh mắt đầy lo lắng và nghi hoặc hướng về phía anh. Họ đã quá quen với những cuộc họp căng thẳng, nơi Hoàng Minh sẽ đi thẳng vào vấn đề, chất vấn về tiến độ và yêu cầu những giải pháp cụ thể, ráo riết. Nhưng hôm nay, có gì đó khác lạ trong ánh mắt và cử chỉ của anh. Hoàng Minh vẫn mặc chiếc áo sơ mi xanh đậm lịch sự, nhưng thay vì vẻ lạnh lùng thường thấy, anh lại mang một nét trầm tư, suy lắng.
Anh hít một hơi sâu, nhìn quanh từng gương mặt đang chờ đợi. Ánh sáng trắng từ đèn LED phản chiếu lên đôi mắt mệt mỏi của họ. Anh thấy Trần Long, người bạn đồng hành với dáng vẻ năng động, khỏe khoắn thường ngày, cũng không giấu được sự sốt ruột. Thùy Linh ngồi cạnh, tay vân vê chiếc bút, ánh mắt lanh lợi nhưng cũng ẩn chứa sự hoài nghi. Và Quang Anh, vẫn cúi đầu, cố gắng tránh ánh mắt của anh. Cảm giác mát lạnh của điều hòa không đủ để làm dịu đi sự căng thẳng trong phòng.
“Tôi biết dự án Pheonix đang gặp nhiều khó khăn,” Hoàng Minh bắt đầu, giọng anh trầm ấm, không cao không thấp, nhưng lại mang một sự chân thành lạ lùng, khác hẳn với những lần anh nói về công việc trước đây. “Và tôi cũng hiểu rằng, ngoài những vấn đề kỹ thuật, có lẽ còn có những vấn đề khác mà chúng ta chưa nói ra.”
Mọi người nhìn nhau, có chút ngạc nhiên. Đây không phải là Hoàng Minh mà họ vẫn biết. Anh luôn là người lý trí, tập trung vào kết quả. Việc anh nhắc đến “vấn đề khác” và “chưa nói ra” khiến họ bối rối.
Hoàng Minh tiếp tục, ánh mắt anh dừng lại lâu hơn một chút ở Quang Anh, như thể anh đang cố gắng đọc được những suy nghĩ, những cảm xúc bị chôn giấu phía sau cặp kính cận. “Tôi muốn các bạn nói thật về những gì đang diễn ra. Không chỉ về các hạng mục công việc, mà cả về cảm xúc của các bạn khi đối mặt với những khó khăn này. Chúng ta là một đội, và tôi muốn hiểu rõ từng người một.”
Anh không nói nhiều, nhưng từng lời anh nói ra đều mang một trọng lượng nhất định. Một sự im lặng bao trùm căn phòng. Chỉ còn tiếng điều hòa phả hơi lạnh và tiếng tim đập thình thịch của vài người. Mùi cà phê pha sẵn từ sáng giờ đã nguội lạnh, thay vào đó là một mùi hương tĩnh lặng của sự chờ đợi.
Trần Long là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Anh ấy nhìn Hoàng Minh, đôi mắt lanh lợi có chút dò xét, nhưng rồi cũng gật đầu. “Khó khăn thì nhiều, Minh à. Phần thiết kế giao diện bên mình bị khách hàng thay đổi liên tục, mà deadline thì vẫn giữ nguyên. Anh em làm quần quật, nhưng cứ làm xong lại phải sửa, nản lắm chứ.” Giọng Trần Long dứt khoát, nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi.
Thùy Linh tiếp lời, giọng cô nhẹ nhàng hơn nhưng cũng đầy bức xúc. “Đúng vậy ạ. Nhiều lúc em thấy khách hàng không hiểu được quy trình của mình. Họ yêu cầu những điều phi thực tế, và khi mình giải thích thì họ lại cho rằng mình thiếu năng lực. Áp lực từ đó mà ra.”
Hoàng Minh lắng nghe, không ngắt lời ai. Anh nhìn thấy những tia lửa trong ánh mắt Thùy Linh, sự bất lực trong lời nói của Trần Long. Anh nhận ra rằng, những cảm xúc này, sự nản chí, sự bức xúc, không phải là thứ có thể giải quyết bằng một bản kế hoạch hay một bảng phân công nhiệm vụ mới. Chúng cần được nhìn nhận, được thấu hiểu.
Rồi ánh mắt anh lại hướng về Quang Anh. Cậu vẫn cúi gằm mặt, bàn tay nắm chặt dưới gầm bàn. Hoàng Minh cảm thấy có một sợi dây vô hình kết nối giữa anh và cậu, một sự thấu cảm nhẹ nhàng nhưng rõ ràng. Anh nhớ lại những lần Lâm An đã khóc một mình, những lần anh đã bỏ quên cô trong sự vô tâm của mình. Anh không muốn lặp lại sai lầm đó với đội ngũ của mình.
“Quang Anh,” Hoàng Minh khẽ gọi. Giọng anh dịu hơn một chút, không còn sự khô khan thường thấy. “Em có muốn chia sẻ không?”
Quang Anh giật mình ngẩng đầu lên, đôi mắt sau cặp kính cận vẫn còn vẻ ngập ngừng, lưỡng lự. Cậu hít một hơi run rẩy, như đang tập trung hết sức lực để nói ra những điều khó nói. “Em… em thấy hơi quá sức với phần kỹ thuật mới… Cái module tích hợp AI đó, nó phức tạp hơn em nghĩ rất nhiều. Em đã cố gắng tìm hiểu, nhưng có những lúc em cảm thấy mình không thể giải quyết được. Và áp lực từ khách hàng… họ cứ gửi email thúc giục liên tục… khiến em không dám nói ra là em đang gặp khó khăn.”
Lời nói của Quang Anh nhỏ dần, rồi tắt hẳn. Căn phòng lại chìm vào im lặng. Nhưng lần này, sự im lặng không còn là sự căng thẳng, mà là sự thấu hiểu. Hoàng Minh nhìn Quang Anh, gật đầu chậm rãi. Anh nhận ra, lời thú nhận này không hề dễ dàng đối với một nhân viên trẻ, luôn muốn chứng tỏ năng lực của mình. Nó đòi hỏi sự dũng cảm. Anh thấy một sự nhẹ nhõm thoáng qua trên gương mặt Quang Anh khi cậu nói ra được điều đó. Cảm giác nhẹ nhõm như khi một người cởi bỏ được gánh nặng đè nén bấy lâu.
Hoàng Minh nhận ra một điều quan trọng: “Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản.” Và trong công việc cũng vậy, mỗi người đều có một câu chuyện riêng về khó khăn, về áp lực, về những điều họ không dám nói ra. Nhiệm vụ của người lãnh đạo không chỉ là giải quyết vấn đề, mà còn là lắng nghe những câu chuyện đó, để hiểu, và để kết nối. Anh cảm thấy một sự thay đổi đang diễn ra bên trong mình, một sự dịch chuyển từ người lãnh đạo chỉ nhìn vào hiệu suất sang người lãnh đạo thấu hiểu con người.
***
Cuối giờ chiều, ánh sáng vàng nhạt của mặt trời đã bắt đầu len lỏi qua những ô cửa kính lớn của tòa nhà Minh An, nhuộm một màu cam ấm áp lên không gian văn phòng. Hầu hết mọi người đã rời khỏi phòng họp, nhưng không khí vẫn còn vương vấn sự suy tư từ cuộc đối thoại vừa rồi. Hoàng Minh không vội vàng trở lại bàn làm việc của mình. Anh đứng dậy, lặng lẽ đi về phía bàn làm việc của Quang Anh, nơi chàng trai trẻ vẫn đang ngồi, đôi vai khom xuống như một cành cây gãy. Ánh mắt lo lắng của Quang Anh vẫn chưa tan biến hoàn toàn, mặc dù cậu đã trút được phần nào gánh nặng trong cuộc họp.
Hoàng Minh có dáng người cao ráo, bước đi vững chãi nhưng nhẹ nhàng, không gây tiếng động. Anh dừng lại bên cạnh bàn của Quang Anh, không lập tức nói, mà chỉ đứng đó một lát, để Quang Anh cảm nhận được sự hiện diện của anh. Mùi giấy in, mùi mực từ chiếc máy in gần đó vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây nó không còn mang cảm giác của sự vội vã mà trầm lắng hơn, như chính tâm trạng của anh.
“Quang Anh,” Hoàng Minh khẽ gọi, giọng anh vẫn trầm ấm như trong cuộc họp, không có chút áp lực hay phán xét nào. “Anh muốn nói chuyện riêng với em một chút.”
Quang Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn chút sợ hãi. Cậu vội vàng đứng dậy, lúng túng. “Dạ, anh Minh.”
Hoàng Minh ra hiệu cho cậu ngồi xuống. Anh không ngồi ghế đối diện, mà chỉ đứng đó, hơi nghiêng người về phía Quang Anh, tạo một khoảng cách vừa đủ để không khiến cậu cảm thấy bị dồn ép. “Anh hiểu áp lực của em, Quang Anh. Em không đơn độc đâu. Cái module AI đó thực sự rất khó, và việc khách hàng liên tục thay đổi yêu cầu khiến mọi người đều mệt mỏi.”
Anh nói chậm rãi, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Quang Anh, nhưng không phải là một cái nhìn dò xét, mà là một ánh mắt thấu hiểu, đồng cảm. Hoàng Minh nhớ lại những lần anh đã từng cố gắng giải thích cho Lâm An về những áp lực công việc của mình, nhưng anh đã không đủ kiên nhẫn để lắng nghe những gì cô thực sự cảm thấy. Bây giờ, anh đang cố gắng làm điều ngược lại, không chỉ nói, mà còn lắng nghe bằng cả trái tim.
Quang Anh nhìn anh, ánh mắt dần từ ngạc nhiên chuyển sang nhẹ nhõm. Một gánh nặng vô hình dường như đang được gỡ bỏ khỏi vai cậu. “Em… em cứ nghĩ là mình không đủ giỏi, không thể theo kịp mọi người. Em sợ làm ảnh hưởng đến dự án.”
“Không ai có thể giỏi tất cả mọi thứ ngay lập tức, Quang Anh,” Hoàng Minh nói, giọng anh chân thành. “Và việc em dám thừa nhận những khó khăn của mình, đó chính là một điểm mạnh, chứ không phải điểm yếu. Anh ở đây để hỗ trợ em. Chúng ta là một đội.”
Anh đưa ra những giải pháp cụ thể. “Anh đã nghĩ đến việc điều chỉnh lại khối lượng công việc của em ở module AI. Thùy Linh cũng có kinh nghiệm trong phần này, anh sẽ nhờ cô ấy hỗ trợ em thêm. Hoặc nếu em cần, anh có thể dành thời gian trực tiếp để cùng em giải quyết những phần khó nhất.” Hoàng Minh cũng đề cập đến việc anh sẽ nói chuyện lại với Trần Long để cùng phân bổ lại các nhiệm vụ, đảm bảo không ai bị quá tải.
Quang Anh lắng nghe, từng lời của Hoàng Minh như một liều thuốc an thần, xoa dịu đi những lo lắng, bất an đã chất chứa bấy lâu. Ánh mắt cậu sáng lên. “Em… em cảm ơn anh Minh. Em sẽ cố gắng hết sức. Em sẽ không làm anh thất vọng.” Cậu nói với một sự quyết tâm mới mẻ, khác hẳn với vẻ rụt rè ban đầu.
Hoàng Minh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng hiếm thấy trên gương mặt anh. Anh vỗ nhẹ vào vai Quang Anh, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng sự khích lệ và tin tưởng. “Anh tin em. Điều quan trọng nhất là em phải biết rằng, em không đơn độc. Có bất cứ khó khăn nào, đừng ngần ngại chia sẻ. Anh và cả đội ngũ luôn ở đây để cùng em vượt qua.”
Khi Hoàng Minh quay trở lại bàn làm việc của mình, anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Cảm giác mát lạnh của điều hòa giờ đây không còn là sự lạnh lẽo vô tri, mà là một sự sảng khoái dễ chịu. Anh đã từng nghĩ rằng việc dành thời gian cho những cuộc trò chuyện như thế này là lãng phí, là không hiệu quả. Nhưng giờ đây, anh nhận ra giá trị của nó. Việc lắng nghe và thấu hiểu không chỉ giải quyết vấn đề của Quang Anh, mà còn giúp củng cố tinh thần của cả đội. Nó giống như việc Lâm An đã nói, không phải là quên đi mọi chuyện, mà là nhìn lại chúng bằng một đôi mắt khác, một trái tim khác. Anh đã từng “nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ.” Giờ đây, anh đang học cách không chỉ nhìn thấy sự “ở đó” của vấn đề công việc, mà còn nhìn thấy sự “chờ đợi” của những con người đằng sau nó. Anh đã thực sự thấm nhuần bài học về cảm xúc, không chỉ trong chuyện tình cảm mà còn trong mọi khía cạnh của cuộc sống. Anh cảm thấy mình đang mở ra một phiên bản trưởng thành hơn của chính mình, một người lãnh đạo không chỉ giỏi về lý trí, mà còn sâu sắc về cảm xúc.
***
Một tuần sau, không khí tại văn phòng Minh An như được thổi một luồng gió mới. Tiếng gõ bàn phím vang lên nhịp nhàng, không còn sự vội vã, nặng nề mà thay vào đó là sự tập trung và hăng say. Những cuộc trao đổi công việc trở nên tích cực, hiệu quả hơn, kèm theo những tiếng cười giòn tan và những cái vỗ vai động viên. Dự án 'Pheonix', tưởng chừng như đã rơi vào bế tắc, giờ đây không chỉ vượt qua giai đoạn khó khăn nhất mà còn đạt được những kết quả ngoài mong đợi, tiến độ được đẩy nhanh hơn so với kế hoạch ban đầu.
Hoàng Minh ngồi ở bàn làm việc của mình, ánh mắt anh lướt qua những báo cáo tiến độ mới nhất, nhưng tâm trí anh lại không hoàn toàn dán vào những con số. Anh ngẩng đầu lên, quan sát đội ngũ của mình. Anh thấy nụ cười đã trở lại trên môi họ, những gương mặt không còn vẻ mệt mỏi, lo lắng mà tràn đầy năng lượng. Mùi cà phê phin mới pha lan tỏa khắp không gian, hòa quyện với mùi giấy in sạch sẽ và thoảng hương nước hoa nhẹ nhàng từ Thùy Linh, tạo nên một bầu không khí dễ chịu và đầy cảm hứng.
Quang Anh đặc biệt thay đổi rõ rệt. Cậu không còn rụt rè, cúi gằm mặt nữa. Thay vào đó, cậu tự tin hơn hẳn, chủ động trao đổi với đồng nghiệp về các giải pháp kỹ thuật, thậm chí còn đưa ra những ý tưởng sáng tạo. Cậu không còn hỏi "Anh Minh ơi, cái này em làm thế nào ạ?" mà thay vào đó, cậu tự tin trình bày những gì mình đã tìm hiểu, đã thực hiện. Hoàng Minh quan sát thấy cậu đang hỗ trợ một đồng nghiệp khác giải quyết một vấn đề phức tạp, gương mặt rạng rỡ, đôi mắt sau cặp kính cận ánh lên sự nhiệt huyết.
Hoàng Minh cảm thấy một sự thỏa mãn sâu sắc lan tỏa trong lòng. Đó không phải là sự thỏa mãn của một người chỉ đạt được mục tiêu công việc, mà là sự thỏa mãn của một người đã tìm thấy một giá trị mới, một cách tiếp cận mới. Anh nhận ra rằng, việc lắng nghe, thấu hiểu và kết nối cảm xúc không hề làm giảm đi hiệu quả công việc, mà ngược lại, nó còn là động lực mạnh mẽ nhất để thúc đẩy mọi người. Anh đã từng quá tập trung vào "công trình đẹp nhất là thứ ta xây", mà quên mất "thứ ta vun đắp trong tâm hồn" của đội ngũ.
Đúng lúc đó, Ông Hùng, vị giám đốc đáng kính với dáng người trung bình, mái tóc điểm bạc và cặp kính lão, đi ngang qua bàn làm việc của Hoàng Minh. Ông dừng lại, nở một nụ cười hiền hậu, nhưng ánh mắt sắc sảo của ông đã thu trọn mọi sự thay đổi trong không khí văn phòng. Ông nhìn Hoàng Minh, rồi nhìn về phía Quang Anh và những đồng nghiệp khác đang làm việc hăng say.
“Cậu làm tốt lắm, Minh,” Ông Hùng nói, giọng điệu điềm đạm nhưng đầy sự tán thưởng. Ông khẽ gật đầu, một cử chỉ quen thuộc nhưng hôm nay lại mang ý nghĩa đặc biệt. “Tôi thấy đội nhóm đã đoàn kết và nhiệt huyết hơn rất nhiều. Tinh thần làm việc đã trở lại, thậm chí còn tốt hơn trước.”
Hoàng Minh nhìn Ông Hùng, một tia sáng triết lý bỗng lóe lên trong tâm trí anh. Anh nhớ lại lời Ông Hùng đã nói: “Công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn.” Giờ đây, anh đã thực sự hiểu được ý nghĩa sâu sắc của câu nói đó.
“Dạ, em nghĩ…” Hoàng Minh bắt đầu, anh ngập ngừng một chút, như đang sắp xếp lại những suy nghĩ và cảm nhận sâu sắc của mình. “Em nghĩ, lắng nghe và thấu hiểu là chìa khóa, thưa sếp. Khi mình hiểu được những gì mọi người đang trải qua, cả về công việc lẫn cảm xúc, thì mọi nút thắt đều có thể được gỡ bỏ.”
Ông Hùng mỉm cười, nụ cười giãn rộng hơn. Ông gật đầu lần nữa, ánh mắt ông ánh lên vẻ hài lòng và một chút ngạc nhiên trước sự thay đổi của Hoàng Minh. “Đúng vậy, Minh. Rất đúng. Một người lãnh đạo thực sự không chỉ dẫn đường, mà còn phải là người thấu hiểu. Cậu đã trưởng thành rất nhiều.”
Hoàng Minh cảm thấy một sự nhẹ nhõm, một sự chấp nhận từ vị sếp của mình. Lời nói của Ông Hùng không chỉ là lời khen ngợi, mà còn là sự công nhận cho con đường mới mà anh đã chọn. Anh nhận ra rằng, sự thành công của anh trong việc dẫn dắt đội ngũ bằng sự đồng cảm và thấu hiểu này là bước đệm quan trọng, định hình phong cách lãnh đạo mới của anh. Đây là minh chứng cho việc anh đã thực sự "thấm" những bài học về cảm xúc, không chỉ trong chuyện tình cảm mà còn trong mọi khía cạnh của cuộc sống.
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ kính. Thành phố vẫn ồn ào, tấp nập, nhưng trong lòng anh, mọi thứ lại trở nên thật tĩnh lặng và rõ ràng. Anh đã từng nghĩ rằng mình đã đánh mất một phần của mình khi rời xa Lâm An, nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng, chính những trải nghiệm đó đã giúp anh tìm thấy một phần khác của chính mình, một phiên bản trưởng thành hơn, toàn diện hơn. Anh đã học được cách yêu thương những vết nứt trong ký ức của mình, và biến chúng thành những khe hở để ánh sáng thấu hiểu đi qua, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người xung quanh anh. Một chương mới đã mở ra trong cuộc đời anh, một chương mà anh sẽ tiếp tục khám phá giá trị của sự kết nối và thấu hiểu, trên con đường trở thành một người lãnh đạo không chỉ giỏi giang mà còn tràn đầy cảm hứng.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.