Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 481: Vinh Quang Cá Nhân và Dấu Ấn Thấu Hiểu

Hoàng Minh ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ kính. Thành phố vẫn ồn ào, tấp nập, nhưng trong lòng anh, mọi thứ lại trở nên thật tĩnh lặng và rõ ràng. Anh đã từng nghĩ rằng mình đã đánh mất một phần của mình khi rời xa Lâm An, nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng, chính những trải nghiệm đó đã giúp anh tìm thấy một phần khác của chính mình, một phiên bản trưởng thành hơn, toàn diện hơn. Anh đã học được cách yêu thương những vết nứt trong ký ức của mình, và biến chúng thành những khe hở để ánh sáng thấu hiểu đi qua, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người xung quanh anh. Một chương mới đã mở ra trong cuộc đời anh, một chương mà anh sẽ tiếp tục khám phá giá trị của sự kết nối và thấu hiểu, trên con đường trở thành một người lãnh đạo không chỉ giỏi giang mà còn tràn đầy cảm hứng.

Trong khi Hoàng Minh đang chiêm nghiệm về những chuyển biến sâu sắc trong công việc và nội tâm mình, cách xa đó, tại một không gian hoàn toàn khác, một ánh sáng khác đang bùng cháy, rực rỡ và đầy kiêu hãnh. Buổi tối hôm ấy, tại Phòng Trưng Bày Nghệ Thuật mang tên 'Art Space', không khí không còn là sự tĩnh lặng của những bức tranh lặng lẽ, mà là sự hân hoan của một lễ trao giải nghệ thuật danh giá. Ánh đèn pha rực rỡ chiếu thẳng vào sân khấu trung tâm, nơi một bục danh dự được đặt trang trọng, cùng với những bó hoa tươi và những tấm băng rôn chúc mừng lấp lánh. Mùi hoa tươi thoảng nhẹ khắp không gian rộng lớn, hòa cùng mùi sơn mới còn vương vấn trên những bức tường trắng tinh và hương thơm lịch lãm của những bộ trang phục dạ hội. Tiếng nhạc du dương, êm ái ban đầu dần nhường chỗ cho những tiếng xì xào, bàn tán đầy mong đợi từ giới phê bình, các nhà sưu tập, và công chúng yêu nghệ thuật đang lấp đầy khán phòng.

Lâm An, trong bộ váy trắng ngà tinh tế, mái tóc đen dài xõa nhẹ nhàng trên vai, đứng giữa những tiếng vỗ tay vang dội như sấm rền khi tên cô được xướng lên. Cô bước đi trên thảm đỏ, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy tự tin, một sự tự tin mà ba năm trước cô không bao giờ nghĩ mình có thể có được. Ánh đèn flash từ hàng chục chiếc máy ảnh lóe sáng liên tục, tạo nên những chấm sáng chói lòa, in hình bóng cô lên những bức tường trắng xung quanh. Tim cô đập rộn ràng, không phải vì hồi hộp lo sợ, mà là vì một niềm hạnh phúc viên mãn, một sự mãn nguyện sau một hành trình dài và đầy gian nan.

Khi cô tiến lên bục, tấm bảng vinh danh với dòng chữ "Giải thưởng Nghệ thuật Đương đại – Tác phẩm xuất sắc nhất: Ánh Sáng Xuyên Qua Vết Nứt" hiện rõ trước mắt. Tác phẩm của cô, một bức sắp đặt tinh xảo với những mảnh gương vỡ ghép lại, phản chiếu ánh sáng và bóng tối một cách kỳ ảo, nằm trang trọng ngay vị trí trung tâm, thu hút mọi ánh nhìn, như một minh chứng sống động cho hành trình chữa lành của cô. Cô Thanh, người hướng dẫn và là người thầy đáng kính của Lâm An, với dáng người mảnh mai và nụ cười rạng rỡ, đứng đó, ánh mắt đầy tự hào khi trao giải thưởng cho cô học trò xuất sắc.

"Xin chúc mừng Lâm An với tác phẩm 'Ánh Sáng Xuyên Qua Vết Nứt' đã xuất sắc giành giải thưởng cao quý nhất của cuộc thi năm nay!" Giọng người dẫn chương trình vang vọng khắp khán phòng, kèm theo một tràng pháo tay kéo dài không ngớt.

Lâm An khẽ cúi đầu, nhận lấy giải thưởng trang trọng. Cảm giác mát lạnh và chắc nịch của khối pha lê trong tay cô như một hiện vật hữu hình cho những nỗ lực không ngừng nghỉ, cho những giọt nước mắt và những đêm thức trắng. Cô nhìn xuống khán phòng, ánh mắt lướt qua những gương mặt thân quen: bố Dũng và mẹ Phượng đang ngồi ở hàng ghế đầu, ánh mắt rưng rưng nhưng đầy hãnh diện. Mai Lan và Thảo, hai người bạn thân thiết, đang vỗ tay nhiệt tình, gương mặt rạng rỡ như chính cô. Và Khánh Duy, ngồi không xa, ánh mắt anh ta ấm áp và tràn đầy sự ngưỡng mộ, một sự ngưỡng mộ chân thành, không vụ lợi.

Cô hít một hơi thật sâu, tiếng micro khẽ xì xèo khi cô đưa lên gần môi. Giọng nói của cô ban đầu còn hơi run nhẹ, nhưng nhanh chóng trở nên rõ ràng và truyền cảm, tràn đầy sự chân thành. "Kính thưa quý vị đại biểu, quý vị khách quý, quý vị đồng nghiệp và bạn bè..." Cô dừng lại một chút, để ánh mắt mình một lần nữa lướt qua khán phòng, như muốn ôm trọn mọi người vào khoảnh khắc trọng đại này. "Hôm nay, tôi đứng đây, không chỉ với tư cách một nghệ sĩ nhận giải, mà còn với tư cách một người đã đi qua một hành trình dài để tìm lại chính mình."

Một nụ cười nhẹ nở trên môi Lâm An, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt cô, một thoáng hoài niệm xẹt qua, một tia sáng thoáng chốc về những tháng ngày đã qua, những ký ức đau đáu như những vết nứt chưa lành hẳn. Tuy nhiên, thay vì sự day dứt, giờ đây là sự chấp nhận và bình yên. "Tác phẩm 'Ánh Sáng Xuyên Qua Vết Nứt' không chỉ là sự phản ánh những góc khuất trong tâm hồn tôi, mà còn là lời tri ân đến tất cả những gì đã qua. Mỗi mảnh vỡ, mỗi vết nứt trong cuộc đời chúng ta, nếu biết cách đón nhận, đều có thể trở thành nơi ánh sáng đi qua, tạo nên một vẻ đẹp độc đáo, một vẻ đẹp của sự chữa lành."

Cô nhìn thẳng vào khán phòng, ánh mắt sáng ngời. "Đây không chỉ là một giải thưởng cho tôi, mà là cho hành trình chấp nhận và chữa lành... cho tất cả những ký ức, cả tươi đẹp lẫn những vết nứt, đã tạo nên tôi của ngày hôm nay. Nó nhắc nhở tôi rằng, ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và điều quan trọng không phải là cố gắng hợp nhất những phiên bản ấy, mà là tìm thấy bình yên với phiên bản của riêng mình, và trân trọng những gì nó đã dạy." Những lời này của cô không chỉ là một bài phát biểu, mà là một lời tuyên bố, một dấu mốc quan trọng trong cuộc đời cô, khẳng định sự trưởng thành và độc lập. Tiếng vỗ tay lại vang lên rào rào, kéo dài hơn cả lần trước, như một sự đồng cảm sâu sắc từ những người có mặt.

Sau buổi lễ trao giải trang trọng, không khí trở nên ấm cúng và thân mật hơn tại Nhà Hàng 'Bữa Tối Đầu Tiên', một nơi mà Lâm An từng ghé qua nhiều lần, nhưng chưa bao giờ với một tâm trạng thanh thản và hạnh phúc đến thế. Ánh nến lung linh trên bàn ăn riêng tư được trang trí tinh tế, phản chiếu lấp lánh trên những ly rượu vang đỏ, tạo nên một không gian lãng mạn và đầy hoài niệm. Mùi thức ăn thơm ngon, hòa quyện với hương rượu vang nhẹ nhàng, kích thích mọi giác quan. Lâm An ngồi giữa bố Dũng và mẹ Phượng, cảm nhận sự ấm áp từ vòng tay ôm siết của đấng sinh thành. Bên cạnh cô là Mai Lan, Thảo, Cô Thanh và Khánh Duy. Tiếng cụng ly vang lên, trong trẻo như những nốt nhạc vui tươi, cùng với những tiếng cười và lời chúc mừng rộn ràng.

"Con gái bố lúc nào cũng giỏi nhất!" Ông Dũng, với gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt ấm áp, giọng nói tràn đầy sự tự hào, khẽ nâng ly rượu của mình. Tóc ông đã bạc nhiều, nhưng nụ cười hôm nay rạng rỡ hơn bao giờ hết. "Bố mẹ tự hào về con lắm, An à."

Bà Phượng, gương mặt phúc hậu, đôi mắt hiền từ, khẽ chạm tay vào vai Lâm An. "Con gái mẹ sao mà hay suy nghĩ vậy? Giờ thì con đã thấy, mọi cố gắng của con đều xứng đáng, phải không?"

"Cậu xứng đáng với tất cả những gì tốt đẹp nhất, An ơi!" Mai Lan, với vẻ ngoài dễ thương, đôi mắt to tròn và nụ cười rạng rỡ, gần như hét lên trong sự phấn khích, giọng điệu trong trẻo, biểu cảm phong phú như một đứa trẻ. Cô vươn người qua bàn, ôm chầm lấy Lâm An. "Tớ đã bảo mà, cậu sẽ thành công rực rỡ!"

Thảo, thanh tú và dịu dàng hơn, chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt đầy ủng hộ. "An đã tìm thấy con đường của mình rồi."

Cô Thanh, với mái tóc xoăn tự nhiên và đôi mắt rạng rỡ đầy nhiệt huyết, đặt tay lên vai Lâm An. "Nghệ thuật là cách trái tim lên tiếng, An ạ. Và trái tim em đã nói lên một câu chuyện thật đẹp, thật chân thành. Cô rất tự hào về em."

Khánh Duy, cao ráo, thư sinh, đeo kính, với nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt ấm áp, khẽ nâng ly về phía Lâm An. "Tác phẩm của An thực sự có sức lay động. Nó khiến người ta phải nhìn lại chính mình, phải trân trọng những vết nứt trong ký ức của mỗi người. Anh nghĩ mọi cảm xúc, kể cả sự tiếc nuối hay nỗi đau, đều đáng được trân trọng, vì chúng tạo nên con người chúng ta. Anh thực sự ngưỡng mộ em." Ánh mắt anh ta trao đổi với Lâm An một cái nhìn đầy thấu hiểu, một sự đồng điệu tâm hồn mà cô chưa từng cảm nhận được ở bất cứ ai trước đây.

Lâm An nâng ly, nhìn quanh những gương mặt thân yêu đang rạng rỡ trong ánh nến. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực cô, một sự bình yên sâu sắc mà cô đã đi tìm kiếm bấy lâu. "Cảm ơn mọi người đã luôn ở bên An, đã tin tưởng và ủng hộ An trong suốt thời gian qua." Giọng cô nghẹn lại một chút, nhưng không phải vì buồn, mà vì quá đỗi xúc động. "An đã tìm thấy bình yên trong chính con đường của mình rồi. An đã học được cách yêu những vết nứt trong ký ức, và biến chúng thành nguồn cảm hứng. Dù chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau, nhưng điều đó không còn quan trọng nữa. Quan trọng là An đã chấp nhận được điều đó, và bước tiếp."

Cô mỉm cười, nụ cười chân thành và rạng rỡ hơn bao giờ hết. "Mỗi người chúng ta đều có một hành trình riêng, một phiên bản ký ức riêng. Và điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi ta không thể chấp nhận những điều đó. Giờ đây, An đã chấp nhận. Và An thấy hạnh phúc." Cô cảm nhận một sự thanh thản tuyệt đối, một cảm giác rằng cô đã hoàn toàn thoát khỏi những ám ảnh và gánh nặng của quá khứ. Giải thưởng này, bữa tiệc này, những lời chúc mừng này, không chỉ là sự công nhận tài năng, mà còn là sự xác nhận cho hành trình chữa lành của cô. Cô biết rằng, sự công nhận rộng rãi này sẽ củng cố vị thế vững chắc của cô trong giới nghệ thuật, và quan trọng hơn, nó đã đặt nền móng cho một sự bình yên vĩnh cửu trong tâm hồn cô.

Sáng hôm sau, khi thành phố bắt đầu một ngày mới với ánh nắng nhẹ len lỏi qua những tán cây, tại Văn Phòng Công Ty của Minh An, không khí làm việc đã hoàn toàn thay đổi. Tiếng gõ bàn phím liên tục, tiếng điện thoại reo nhẹ nhàng, tiếng máy in/photocopy hoạt động đều đặn, nhưng không còn là thứ âm thanh của sự căng thẳng. Thay vào đó là tiếng trao đổi công việc nhanh gọn, những tiếng cười nói thân mật, và cả tiếng thang máy lên xuống nhịp nhàng, tất cả tạo nên một bản hòa tấu của sự hiệu quả và hứng khởi. Kiến trúc kính thép hiện đại của tòa nhà cao chót vót phản chiếu ánh nắng, bên trong không gian mở (open-space) được bố trí nhiều cây xanh, mang lại cảm giác trong lành và dễ chịu. Mùi giấy in sạch sẽ hòa quyện với mùi cà phê pha sẵn thoang thoảng từ pantry, đôi khi xen lẫn mùi nước hoa tinh tế của đồng nghiệp.

Hoàng Minh ngồi tại bàn làm việc của mình, ánh mắt lướt qua các đồng nghiệp. Anh không còn cảm thấy áp lực nặng nề hay sự xa cách như trước. Một cảm giác thanh thản và hài lòng bao trùm lấy anh. Anh đã từng nghĩ mình sẽ mãi là một người lý trí, khô khan, nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng sự thấu hiểu cảm xúc không hề làm anh yếu đi, mà ngược lại, nó khiến anh trở nên mạnh mẽ và kết nối hơn.

Quang Anh, cậu đồng nghiệp trẻ tuổi từng rụt rè và thiếu tự tin, giờ đây đang tự tin trình bày ý tưởng với Thùy Linh. Cậu không còn cúi gằm mặt hay nói lắp bắp. Đôi mắt sau cặp kính cận ánh lên sự nhiệt huyết, gương mặt rạng rỡ và tự tin. Cậu chủ động trao đổi về các giải pháp kỹ thuật, thậm chí còn đưa ra những ý tưởng sáng tạo mà trước đây không ai nghĩ cậu có thể làm được.

"Anh Minh, em đã thử cách anh gợi ý hôm trước, về việc lắng nghe phản hồi của khách hàng một cách chủ động hơn, thực sự hiệu quả hơn nhiều! Cảm ơn anh!" Quang Anh hào hứng tiến đến bàn Hoàng Minh, giọng nói rõ ràng và đầy năng lượng. "Kết quả khảo sát đã cho thấy rõ ràng sự cải thiện trong sự hài lòng của họ."

Hoàng Minh mỉm cười nhẹ, một nụ cười thật sự xuất phát từ bên trong. "Tốt lắm, Quang Anh. Anh tin là em sẽ còn phát triển hơn nữa." Anh nhớ lại những lời mình đã nói với Quang Anh khi cả hai nói chuyện riêng, không chỉ về công việc mà còn về cách đối diện với áp lực và những nỗi sợ hãi cá nhân. Anh đã không chỉ đưa ra giải pháp, mà còn lắng nghe những nỗi lo lắng thầm kín của cậu.

Thùy Linh, xinh đẹp và thời trang với mái tóc bob ngắn, đôi mắt thông minh và lanh lợi, cũng đi tới. "Anh Minh dạo này có phép thuật gì à? Cả đội làm việc hăng say hẳn, mà không khí lại vui vẻ hơn nhiều! Em chưa từng thấy mọi người thoải mái như vậy đâu." Cô cười khúc khích, ánh mắt tinh nghịch. "Đôi khi, điều không nói ra mới là điều quan trọng nhất, đúng không anh?"

Hoàng Minh gật đầu. Lời nói của Thùy Linh chạm đến một điều sâu thẳm trong anh. Anh đã từng là người luôn cho rằng mọi thứ phải được thể hiện rõ ràng, logic. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng có những điều chỉ có thể cảm nhận, chỉ có thể thấu hiểu qua sự lắng nghe chân thành và lòng đồng cảm. Sự thay đổi này, anh nhận ra, không chỉ là kết quả công việc, mà là cả một sự chuyển biến trong tinh thần của cả đội ngũ, và của chính anh.

Đúng lúc đó, Ông Hùng, vị giám đốc đáng kính với dáng người trung bình, mái tóc điểm bạc và cặp kính lão, đi ngang qua. Ông dừng lại, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy vẻ hài lòng quét qua không gian làm việc. "Minh này," Ông Hùng nói, giọng điệu điềm đạm nhưng đầy sự tán thưởng. "Tôi thấy cậu đã tìm ra được chìa khóa để gắn kết đội ngũ rồi đấy. Mọi người làm việc với tinh thần rất khác, rất tích cực." Ông đặt tay lên vai Hoàng Minh, khẽ vỗ nhẹ. "Một lãnh đạo thực thụ không chỉ giỏi chuyên môn, mà còn phải giỏi 'đọc' và 'dẫn dắt' lòng người. Cậu đang làm rất tốt, Minh. Thậm chí là vượt ngoài mong đợi của tôi."

Hoàng Minh cảm nhận rõ ràng sự tin tưởng và công nhận từ vị sếp của mình. Lời khen ngợi của Ông Hùng không chỉ là sự đánh giá cao về năng lực, mà còn là sự xác nhận cho con đường mới anh đang đi. Anh nhận ra rằng, đây là bước đệm trực tiếp cho việc anh được công nhận là một lãnh đạo toàn diện, có khả năng kết nối và truyền cảm hứng vượt trội, không chỉ bằng lý trí mà còn bằng trái tim. Anh đã học được rằng, "Công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn." Và giờ đây, anh đang vun đắp những tâm hồn ấy, từng chút một, biến chúng thành một sức mạnh tập thể.

Nhìn quanh văn phòng, Hoàng Minh cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc. Anh đã từng trải qua những cảm xúc phức tạp khi nhận ra rằng anh và Lâm An đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Nhưng giờ đây, anh đã chấp nhận điều đó, và từ những bài học ấy, anh đã trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình. Anh không còn tiếc nuối về những gì đã mất, mà trân trọng những gì mình đã học được và đang xây dựng. Con đường của anh và Lâm An đã rẽ sang hai hướng khác nhau, nhưng cả hai đều đang tìm thấy bình yên và thành công trên con đường riêng của mình.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free