Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 482: Sức Mạnh Từ Sự Thấu Hiểu: Triết Lý Lãnh Đạo Mới

Hoàng Minh ngồi trong văn phòng riêng, ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua lớp kính trong suốt, vẽ nên những vệt dài trên sàn gỗ bóng loáng. Không gian rộng lớn của Minh An Group đang dần tỉnh giấc, tiếng gõ bàn phím lách tách bắt đầu vang lên từ các khu vực làm việc mở, hòa cùng tiếng điện thoại reo khẽ và tiếng bước chân vội vã của những đồng nghiệp sớm giờ. Mùi cà phê pha sẵn thơm lừng từ pantry bắt đầu lan tỏa, xua đi không khí tĩnh mịch của đêm. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi giấy in còn mới từ chồng tài liệu trên bàn, một mùi hương khô khan nhưng quen thuộc, đánh thức những giác quan đã gắn bó với anh bao năm qua.

Trên màn hình máy tính, bản thuyết trình ‘Sức Mạnh Từ Sự Thấu Hiểu: Xây Dựng Đội Ngũ Vững Mạnh’ đang mở. Những slide được thiết kế tinh giản, chuyên nghiệp, nhưng chứa đựng một thông điệp mà chỉ vài năm trước, chính Hoàng Minh cũng khó lòng tin rằng mình sẽ là người đứng ra chia sẻ. Anh lướt qua từng trang, ánh mắt dừng lại ở một biểu đồ đơn giản thể hiện sự liên kết giữa cảm xúc và hiệu suất công việc. Ngày trước, anh sẽ chỉ chú trọng vào những con số khô khan, vào các chỉ số KPI. Anh sẽ tin rằng, một khi đã có mục tiêu rõ ràng, kế hoạch chi tiết, và quy trình tối ưu, mọi thứ sẽ tự động vận hành một cách hiệu quả nhất. Con người, trong tư duy của anh khi ấy, chỉ là một bánh răng trong cỗ máy lớn, cần được bôi trơn bằng những chính sách phúc lợi và kỷ luật nghiêm minh.

Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng con người mới là trung tâm. Con người với tất cả những phức tạp, mâu thuẫn, và đặc biệt là cảm xúc của họ. Anh nhớ lại những lời nói của Lâm An, cách cô đã cố gắng diễn tả những tổn thương, những lần chờ đợi vô vọng mà anh đã vô tình bỏ qua. Anh nhớ câu hỏi day dứt của cô: “Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?” Câu nói ấy như một nhát dao cứa vào sự tự mãn của anh, bóc trần sự vô tâm mà anh đã ngụy biện bằng ‘lý trí’ và ‘ít nói’.

Anh nhắm mắt lại, một thoáng kỷ niệm ùa về. Những lúc anh vội vã kết thúc cuộc gọi để quay lại với công việc, không nhận ra giọng cô đã chùng xuống. Những tin nhắn cô gửi đi vào đêm khuya, chỉ nhận lại sự im lặng vì anh đã chìm vào giấc ngủ sau một ngày dài. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười bên anh, nhưng lại quên mất những lúc cô chờ đợi, lặng lẽ đối mặt với nỗi cô đơn. Đó không phải là sự cố ý, mà là một sự thiếu nhận thức sâu sắc về thế giới nội tâm của người khác, và cả của chính mình.

"Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản." Lời nói ấy, từng là một lời chia tay đầy triết lý, giờ đây trở thành kim chỉ nam cho cách anh nhìn nhận thế giới, cả trong công việc lẫn cuộc sống. Anh đã từng nghĩ, sự nghiệp và cảm xúc là hai đường thẳng song song, không bao giờ giao nhau. Nhưng những bài học đắt giá từ mối tình đã qua đã dạy anh rằng, chính sự thấu hiểu cảm xúc – của bản thân và của người khác – mới là nền tảng vững chắc nhất cho mọi thành công, mọi mối quan hệ.

Anh mở mắt, ánh mắt kiên định hơn. Anh chỉnh sửa vài chi tiết nhỏ trên bài thuyết trình, thay đổi một vài từ ngữ để chúng trở nên gần gũi và chân thực hơn, không còn quá học thuật hay khô khan. Anh muốn chạm đến trái tim của những đồng nghiệp, không chỉ là khối óc của họ. Cảm giác hồi hộp ban đầu vẫn còn đó, một chút run nhẹ trong lồng ngực, nhưng nó không phải là sự sợ hãi, mà là sự háo hức, sự mong chờ được chia sẻ một điều ý nghĩa.

Điện thoại trên bàn rung lên, một tin nhắn đến từ Trần Long.

"Chúc mày may mắn với buổi chia sẻ chiều nay, thằng bạn! Tin tao đi, mọi người sẽ nghe mày nói. Tụi nó đang rất tò mò đấy. Tao tự hào về mày!"

Hoàng Minh khẽ mỉm cười. Sự ủng hộ của Long, người bạn thân thiết đã chứng kiến toàn bộ quá trình trưởng thành của anh, là một nguồn động viên lớn. Long đã từng là người đầu tiên chỉ ra sự cứng nhắc trong tư duy của anh, nhưng cũng là người luôn ở bên cạnh, động viên anh vượt qua những khúc mắc nội tâm.

Anh đứng dậy, vươn vai, cảm nhận sự mát lạnh từ hệ thống điều hòa thổi nhẹ qua da. Tóc anh cắt gọn gàng, tạo cảm giác chuyên nghiệp và chỉn chu, phản ánh phần nào sự thay đổi trong anh – vẫn là Hoàng Minh thực tế, lý trí, nhưng giờ đây đã thêm vào đó sự tinh tế và chiều sâu cảm xúc. Anh nhìn mình trong tấm gương phản chiếu từ vách kính, thấy một người đàn ông điềm đạm, vững chãi, đôi mắt sâu ẩn chứa suy tư nhưng không còn vẻ lạnh lùng như trước. Thay vào đó là một ánh sáng của sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn.

Anh hít thở sâu một lần nữa, cảm nhận từng hơi thở lấp đầy phổi, mang theo một nguồn năng lượng mới. Anh đã từng là người che giấu cảm xúc, xem chúng như một điểm yếu. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng, việc thừa nhận và thấu hiểu cảm xúc, cả của mình và của người khác, lại chính là sức mạnh. Đó là chìa khóa để kết nối, để xây dựng, để dẫn dắt. Anh đã sẵn sàng. Sẵn sàng mang những bài học đắt giá của cuộc đời mình, không chỉ là những kinh nghiệm chuyên môn, mà còn là những trải nghiệm sâu sắc từ chính trái tim, để chia sẻ cùng những đồng nghiệp. Anh biết, buổi chia sẻ này không chỉ là một nhiệm vụ công việc, mà còn là một phần của hành trình hoàn thiện bản thân, một cách để anh củng cố những giá trị mà anh đã phải đánh đổi bằng cả một mối tình.

***

Buổi chiều hôm đó, phòng họp lớn của Minh An Group chật kín người. Không khí trong phòng, vốn luôn chuyên nghiệp và nghiêm túc, hôm nay lại mang theo chút gì đó của sự tò mò và mong đợi. Tiếng máy chiếu chạy êm ru, hắt lên màn hình lớn dòng chữ ‘Sức Mạnh Từ Sự Thấu Hiểu’. Ánh sáng trắng từ đèn LED dịu bớt, nhường chỗ cho ánh sáng ấm áp từ máy chiếu, tạo nên một không gian có phần thân mật hơn. Mùi cà phê vẫn vương vấn, xen lẫn với mùi bánh ngọt được chuẩn bị sẵn, cùng thoảng mùi nước hoa nhẹ nhàng từ các đồng nghiệp.

Hoàng Minh đứng trên bục, bàn tay khẽ nắm lấy micro. Anh có thể cảm nhận chất liệu kim loại mát lạnh trên đầu ngón tay mình. Dưới ánh mắt của hàng chục đồng nghiệp, anh vẫn giữ được sự điềm đạm thường thấy. Anh nhìn lướt qua từng gương mặt quen thuộc: Trần Long ngồi ở hàng ghế đầu, ánh mắt đầy sự ủng hộ; Thùy Linh xinh đẹp với mái tóc bob ngắn, đôi mắt thông minh lanh lợi nhìn anh đầy vẻ chăm chú; Quang Anh ngồi nép mình ở một góc, vẫn còn chút rụt rè nhưng ánh mắt đã không còn trốn tránh như trước.

Anh bắt đầu bài chia sẻ của mình, không bằng những con số ấn tượng hay những biểu đồ phức tạp, mà bằng một câu chuyện. Một câu chuyện về sự thay đổi.

"Chào mọi người," giọng anh trầm ấm, vang vọng khắp căn phòng, "Hôm nay, tôi không đến đây để nói về doanh số hay chiến lược thị trường. Tôi muốn nói về một điều có lẽ... ít 'lý trí' hơn, nhưng lại vô cùng quan trọng: cảm xúc."

Anh dừng lại một chút, để những lời nói ấy thấm vào không khí. Anh nhận thấy vài ánh mắt ngạc nhiên, vài cái nhíu mày khó hiểu. Chủ đề này khá lạ lẫm trong một buổi họp nội bộ của tập đoàn công nghệ hàng đầu.

"Chúng ta thường nghĩ," Hoàng Minh tiếp tục, ánh mắt quét qua từng người, "trong môi trường công sở, cảm xúc là thứ nên được cất giấu. Chúng ta được dạy phải chuyên nghiệp, phải khách quan, phải đặt lý trí lên hàng đầu. Và tôi... tôi cũng từng là người tin tưởng tuyệt đối vào triết lý đó."

Anh kể một cách khéo léo về "những bài học đắt giá" mà anh đã học được từ "một mối quan hệ cũ", không trực tiếp nhắc đến Lâm An nhưng đủ để người nghe hiểu về hành trình nội tâm sâu sắc của anh. Anh không đi sâu vào chi tiết cá nhân, nhưng tập trung vào bài học cốt lõi: "Tôi từng nghĩ mình đủ lắng nghe. Tôi từng nghĩ mình hiểu được người đối diện. Nhưng hóa ra, tôi chỉ đang lắng nghe những gì mình muốn nghe, và hiểu theo cách mình muốn hiểu. Tôi nhớ những lúc cô ấy ở đó, nhưng đã quên mất những lúc cô ấy chờ đợi. Tôi tập trung vào sự hiện diện, mà bỏ qua sự vắng mặt của sự thấu hiểu."

Một làn sóng xì xào nhỏ lan khắp phòng. Sự chân thành trong giọng nói của Hoàng Minh đã chạm đến một điều gì đó trong mỗi người. Anh không dùng từ ngữ hoa mỹ, nhưng mỗi câu chữ đều chứa đựng một sức nặng của trải nghiệm.

"Và bài học đó, dù đau đớn, đã dạy tôi rằng: chính việc thấu hiểu và chấp nhận cảm xúc của nhau mới là chìa khóa để xây dựng một đội ngũ vững mạnh thật sự. Không chỉ là hiểu về công việc, mà là hiểu về con người đằng sau công việc đó." Hoàng Minh nhấn mạnh, "Một kỹ sư đang gặp khó khăn trong dự án có thể không chỉ vì thiếu năng lực, mà có thể vì áp lực gia đình, vì sự thiếu tự tin, hoặc vì cảm thấy không được lắng nghe. Nếu chúng ta chỉ nhìn vào kết quả, chúng ta sẽ bỏ lỡ cơ hội để thực sự giúp đỡ họ, và bỏ lỡ cơ hội để khai thác hết tiềm năng của họ."

Anh đưa ra một ví dụ cụ thể về dự án khó khăn vừa qua mà anh và đội ngũ đã vượt qua. Anh kể lại cách anh đã thay đổi phương pháp, không chỉ đưa ra giải pháp kỹ thuật, mà còn dành thời gian lắng nghe từng thành viên, đặc biệt là Quang Anh.

"Khi Quang Anh gặp vấn đề với mô-đun X, tôi đã không chỉ hỏi 'tại sao chưa xong?'," Hoàng Minh nhìn về phía Quang Anh, nở một nụ cười khuyến khích. "Tôi hỏi 'em đang cảm thấy thế nào về vấn đề này? Có điều gì khiến em lo lắng không?'. Và từ đó, chúng tôi không chỉ tìm ra lỗi kỹ thuật, mà còn tìm ra cách để cậu ấy vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình."

Quang Anh, ngồi ở góc phòng, từ nãy đến giờ vẫn chăm chú lắng nghe, có vẻ như đang đấu tranh nội tâm. Cậu đeo kính cận, phong thái hơi rụt rè, nhưng hôm nay, đôi mắt sau cặp kính lại ánh lên sự quyết tâm. Sau một chút do dự, cậu hít một hơi sâu và giơ tay.

"Anh Minh," Quang Anh nói, giọng cậu ban đầu còn hơi run rẩy, nhưng rồi trở nên rõ ràng hơn, "em... em thấy điều anh nói rất đúng. Em... em cũng từng nghĩ mình không đủ giỏi, không đủ kinh nghiệm để đóng góp vào những dự án lớn như thế này. Em sợ mắc lỗi, sợ bị đánh giá. Em thường giấu những lo lắng đó, cố gắng tự mình giải quyết mà không dám hỏi ai. Nhưng sau lần anh nói chuyện với em, anh không chỉ chỉ ra vấn đề mà còn lắng nghe những áp lực của em, em mới nhận ra mình cần tin tưởng hơn vào bản thân. Em không còn thấy mình đơn độc nữa." Cậu ngập ngừng một lát rồi tiếp tục, "Em... em nghĩ, nhiều khi, chúng ta chỉ cần một người lắng nghe, một người tin tưởng, để mình có thể vượt qua giới hạn của chính mình."

Cả phòng lặng đi, rồi một vài tiếng vỗ tay lưa thưa vang lên, dần dần mạnh mẽ hơn. Hoàng Minh gật đầu, ánh mắt đầy sự đồng cảm. "Cảm ơn em, Quang Anh. Em vừa nói lên một điều rất quan trọng. Điều chúng ta cần không phải là sự hoàn hảo, mà là sự chân thật và khả năng kết nối. Một người lãnh đạo không phải là người biết tất cả, mà là người có thể tạo ra một môi trường nơi mọi người cảm thấy an toàn để chia sẻ, để học hỏi, và để cùng nhau phát triển."

Anh tiếp tục bài thuyết trình, giờ đây đã không còn là một bài nói khô khan, mà là một cuộc trò chuyện chân thành. Anh chia sẻ về tầm quan trọng của việc lắng nghe chủ động, của việc đặt mình vào vị trí của người khác, của việc nhận ra rằng mỗi người mang theo một câu chuyện riêng, một ký ức riêng, và chỉ khi chúng ta cố gắng thấu hiểu những câu chuyện đó, chúng ta mới có thể thực sự kết nối. Anh cũng nhấn mạnh rằng, "sự thấu hiểu không làm chúng ta yếu đi, mà ngược lại, nó khiến chúng ta mạnh mẽ hơn. Nó giúp chúng ta xây dựng niềm tin, sự gắn kết, và cuối cùng là tạo ra những giá trị bền vững."

Bài chia sẻ của Hoàng Minh không chỉ là những lời nói suông. Nó là tổng hòa của những trải nghiệm cá nhân, những bài học xương máu, và một quá trình trưởng thành đầy day dứt. Anh đã không chỉ đứng ở đó để nói về lý thuyết, mà anh đã đứng ở đó để chia sẻ về chính con người anh, về những biến đổi sâu sắc đã định hình nên con người anh của ngày hôm nay.

***

Sau buổi chia sẻ, hành lang văn phòng nhộn nhịp hơn hẳn mọi ngày. Tiếng cười nói, tiếng trao đổi sôi nổi vang vọng khắp không gian mở, khác hẳn với sự yên lặng, tập trung thường thấy. Hoàng Minh đứng ở cửa phòng họp, cảm nhận sự mát lạnh từ điều hòa vẫn phả ra, nhưng trong lòng anh lại ấm áp lạ thường. Anh đã thành công. Anh đã vượt qua rào cản của chính mình, một người lý trí, ít nói, để chia sẻ những bài học cá nhân mang tính cảm xúc trong một môi trường công sở vốn khô khan.

Nhiều đồng nghiệp đến bắt tay anh, ánh mắt họ không còn vẻ tò mò hay hoài nghi ban đầu, mà thay vào đó là sự ấn tượng và cảm kích.

"Anh Minh, em thật sự bất ngờ," Thùy Linh tiến đến, đôi mắt lanh lợi ánh lên vẻ ngưỡng mộ. "Em chưa từng nghĩ anh lại có thể nói về những điều này một cách sâu sắc đến vậy. Em cảm thấy rất được truyền cảm hứng. Em luôn nghĩ lãnh đạo là phải cứng rắn, quyết đoán, nhưng anh đã cho em thấy một khía cạnh hoàn toàn khác." Cô cười khúc khích, "Đôi khi, điều không nói ra mới là điều quan trọng nhất, đúng không anh?"

Hoàng Minh mỉm cười nhẹ. "Đúng vậy, Thùy Linh. Có những điều chỉ có thể cảm nhận, không thể nói thành lời. Và nhiệm vụ của chúng ta là học cách cảm nhận chúng."

Trần Long, dáng người hơi vạm vỡ, năng động, vỗ mạnh vào vai Hoàng Minh, một cái vỗ vai đầy tình cảm và tự hào. "Mày làm tốt lắm, thằng bạn. Tao tự hào về mày. Tao biết mày đã trải qua những gì để có thể đứng đây nói những lời này. Thật sự rất tuyệt vời."

Hoàng Minh gật đầu cảm ơn. Anh nhớ lại những lần anh và Long ngồi lại tâm sự, những lúc anh vật lộn với những suy nghĩ của mình, với sự khác biệt trong ký ức của anh và Lâm An. Long đã luôn ở đó, lắng nghe, dù đôi khi cũng không thể hiểu hết được sự phức tạp trong cảm xúc của anh.

Quang Anh, giờ đây đã không còn rụt rè, cũng tiến đến, gương mặt rạng rỡ và tự tin. "Cảm ơn anh Minh. Bài nói chuyện của anh đã giúp em rất nhiều. Em sẽ cố gắng áp dụng những gì anh đã chia sẻ vào công việc và cả cuộc sống nữa."

Hoàng Minh đặt tay lên vai Quang Anh, khẽ siết nhẹ. "Anh tin là em sẽ làm được, Quang Anh. Cứ tin tưởng vào bản thân mình." Anh nhìn thấy sự nhiệt huyết mới trong đôi mắt cậu, một ngọn lửa đã được thắp lên.

Đúng lúc đó, Ông Hùng, vị giám đốc đáng kính với mái tóc điểm bạc và cặp kính lão, điềm đạm bước tới. Ông nở một nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt sắc sảo đầy vẻ hài lòng. Ông không nói gì ngay, chỉ lặng lẽ quan sát những đồng nghiệp đang vây quanh Hoàng Minh, những nụ cười và ánh mắt đầy sự tôn trọng.

"Minh à," Ông Hùng cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu tự nhiên, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sự trọng lượng. Ông đặt tay lên vai Hoàng Minh, một cái vỗ nhẹ nhưng đầy ý nghĩa. "Cậu đã thực sự tìm thấy tiếng nói của mình. Đây không chỉ là một buổi chia sẻ kinh nghiệm, mà là một bước chuyển mình của cả tập đoàn. Cậu đã chứng minh rằng một nhà lãnh đạo không chỉ cần trí tuệ, sự sắc bén trong tư duy, mà còn cần một trái tim. Một trái tim biết lắng nghe, biết thấu hiểu và biết kết nối."

Ông Hùng nhìn thẳng vào mắt Hoàng Minh, ánh mắt ông chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. "Công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây bằng bê tông cốt thép, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn. Cậu đã vun đắp những tâm hồn này, Minh. Cậu đã truyền cảm hứng và khơi dậy tiềm năng trong họ. Đây là điều mà không một khóa học quản lý nào có thể dạy được, mà chỉ có thể đến từ trải nghiệm và sự chân thành."

Hoàng Minh cảm nhận rõ ràng sự tin tưởng và công nhận từ vị sếp của mình. Lời khen ngợi của Ông Hùng không chỉ là sự đánh giá cao về năng lực, mà còn là sự xác nhận cho con đường mới anh đang đi. Anh nhận ra rằng, đây chính là nền tảng trực tiếp cho việc anh sẽ được công nhận là một lãnh đạo toàn diện, có khả năng kết nối và truyền cảm hứng vượt trội. Anh đã từng là người sợ hãi sự mong manh của cảm xúc, nhưng giờ đây, anh đã biến nó thành sức mạnh, thành một triết lý lãnh đạo.

Nhìn quanh văn phòng, Hoàng Minh cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc. Những lời nói của anh đã gieo mầm vào lòng người, tạo nên một sự thay đổi tích cực, một làn sóng năng lượng mới. Sự thay đổi trong cách anh tương tác và truyền cảm hứng cho đội ngũ cho thấy anh đã hoàn toàn tiếp thu và áp dụng những bài học về cảm xúc vào vai trò lãnh đạo, củng cố hình ảnh một phiên bản tốt hơn của chính anh. Anh không còn là Hoàng Minh lý trí khô khan của ngày xưa, mà là một người lãnh đạo có cả trí tuệ và trái tim, một người đã học được cách xây dựng những 'công trình' không chỉ bằng kiến thức mà còn bằng sự thấu hiểu và tình người.

Anh bước đi, cảm giác nhẹ nhõm và hạnh phúc. Phía trước anh, con đường sự nghiệp mở ra những chân trời mới, không chỉ là những dự án thành công, mà còn là những mối quan hệ bền chặt, những con người được truyền cảm hứng. Anh biết, những bài học từ quá khứ, dù day dứt, đã thực sự biến anh thành một con người mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, và trọn vẹn hơn.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free