Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 483: Dấu Ấn Của Một Lãnh Đạo: Thấu Hiểu và Truyền Cảm Hứng
Trong ánh sáng trắng lạnh lẽo của phòng họp lớn, Hoàng Minh cảm thấy một sự tĩnh lặng đến kỳ lạ, trái ngược hoàn toàn với nhịp đập hối hả của thành phố ngoài khung cửa kính. Anh ngồi đó, thẳng lưng trên chiếc ghế bọc da đen, đôi mắt sâu vẫn ẩn chứa suy tư nhưng không còn vẻ khắc khoải như trước. Cuộc triệu tập đột xuất này của Ông Hùng khiến anh hơi bất ngờ, nhưng sâu thẳm trong lòng, một trực giác nào đó mách bảo anh rằng đây không phải là một buổi họp thông thường. Anh lướt mắt qua những gương mặt quen thuộc của các trưởng phòng, trưởng nhóm khác, phần lớn đều tỏ vẻ tò mò, một vài người có vẻ hơi lo lắng. Tiếng gõ bàn phím từ các phòng làm việc bên ngoài vẫn vọng vào khe cửa, tiếng điện thoại đôi lúc reo vang, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn, nhưng trong căn phòng này, mọi thứ dường như chậm lại, chờ đợi một điều gì đó sắp xảy đến. Mùi cà phê pha sẵn từ pantry gần đó thoang thoảng bay vào, hòa cùng mùi giấy in mới và một chút hương nước hoa thoang thoảng của Thùy Linh đang ngồi cạnh.
Ông Hùng bước vào, dáng người trung bình nhưng toát lên một phong thái điềm đạm, vững chãi. Mái tóc ông đã điểm bạc theo năm tháng, nhưng đôi mắt sau cặp kính lão vẫn sắc sảo và tinh anh. Ông nở một nụ cười hiền hậu, nhưng ánh mắt ấy lại lướt qua từng người, như đang đọc vị mọi suy nghĩ. Ông không vội vàng bắt đầu, chỉ nhẹ nhàng đặt tập tài liệu xuống bàn, tạo một khoảng lặng ý nghĩa trước khi lên tiếng. Sự xuất hiện của ông luôn mang theo một trọng lượng nhất định, một sự tôn trọng tự nhiên mà không cần phải đòi hỏi. Ánh sáng từ những chiếc đèn LED trên trần hắt xuống, làm nổi bật những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt Hoàng Minh, nhưng cũng làm mềm đi sự căng thẳng thường trực.
Sau khi điểm qua một vài báo cáo tổng quan về tình hình dự án và hiệu suất đội nhóm trong quý, những con số khô khan được ông trình bày một cách rành mạch và logic, Ông Hùng khẽ ho một tiếng, chuyển trọng tâm buổi họp. Ông nhìn thẳng về phía Hoàng Minh, nụ cười hài lòng dần nở rộng trên môi, như một đóa hoa hé nở sau cơn mưa.
"Thưa các vị," Ông Hùng cất giọng trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, "trong vài tháng qua, chúng ta đã chứng kiến những bước tiến đáng kể trong các dự án trọng điểm, và điều đó có được là nhờ sự cống hiến của toàn thể đội ngũ." Ông dừng lại, ánh mắt dừng lại ở Hoàng Minh, "Đặc biệt, tôi muốn dành lời khen ngợi chân thành nhất cho Hoàng Minh. Cậu ấy đã không chỉ chứng tỏ năng lực xuất sắc về mặt chuyên môn, về khả năng phân tích và đưa ra giải pháp, mà còn cho thấy một sự chuyển mình mạnh mẽ trong vai trò lãnh đạo."
Hoàng Minh nghe những lời đó, một cảm giác vừa khiêm tốn vừa tự hào len lỏi trong lòng. Anh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong, một dòng chảy cảm xúc đang cuộn trào. Anh nhớ lại buổi chia sẻ kinh nghiệm hôm qua, nhớ những lời anh đã nói về sự thấu hiểu, về việc lắng nghe không chỉ bằng tai mà bằng cả trái tim. Anh đã từng là một người lý trí đến mức khô khan, chỉ tin vào những con số và những logic không thể chối cãi. Nhưng giờ đây, những từ ngữ như "kết nối cảm xúc" và "truyền cảm hứng" lại được chính cấp trên của anh nhắc đến như một tài sản quý giá mà anh đã tạo dựng được.
Ông Hùng tiếp tục, giọng nói chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối, "Khả năng thấu hiểu và truyền cảm hứng của cậu ấy giờ đây đã trở thành một tài sản quý giá cho tập đoàn. Chúng ta không chỉ cần những người có thể xây dựng những công trình vĩ đại, mà còn cần những người có thể xây dựng những mối quan hệ bền chặt, một đội ngũ vững mạnh, nơi mỗi cá nhân đều cảm thấy được lắng nghe, được tôn trọng và được phát huy tối đa tiềm năng của mình." Ông chậm rãi đứng dậy, bước đến bên Hoàng Minh, và đặt tay lên vai anh, một cái vỗ nhẹ nhưng đầy ý nghĩa, chứa đựng sự công nhận và sự tin tưởng. "Vì những đóng góp to lớn và sự phát triển vượt bậc này, tôi chính thức công bố quyết định bổ nhiệm Hoàng Minh vào vị trí Giám đốc khối Phát triển Dự án."
Cả phòng họp vang lên tiếng vỗ tay rào rào. Một sự phấn khích lan tỏa, xen lẫn những ánh mắt ngưỡng mộ và chúc mừng. Hoàng Minh đứng dậy, cúi đầu cảm ơn Ông Hùng, sau đó quay lại phía các đồng nghiệp. Ánh mắt anh lướt qua từng người, dừng lại ở Quang Anh, người đang ngồi phía cuối phòng, đôi mắt kính cận ánh lên vẻ rạng rỡ và sự ngưỡng mộ không thể che giấu. Cậu thanh niên trẻ tuổi đó, từng rụt rè và thiếu tự tin, giờ đây đã là một thành viên chủ chốt, sẵn sàng đối mặt với những thử thách mới. Hoàng Minh mỉm cười nhẹ, một nụ cười ấm áp và chân thành, không còn vẻ gượng gạo như trước.
Anh hít một hơi sâu, giọng nói trầm ấm nhưng giờ đã có thêm một chút sắc thái của sự tự tin và lòng biết ơn. "Tôi thực sự cảm kích sự tin tưởng của Ông Hùng và sự ủng hộ của tất cả các bạn. Đây không chỉ là một sự công nhận đối với cá nhân tôi, mà còn là minh chứng cho sức mạnh của sự đoàn kết và thấu hiểu trong công việc." Anh dừng lại, ánh mắt quét qua một lượt những gương mặt đang nhìn anh đầy chờ đợi. "Để có được ngày hôm nay, tôi đã phải trải qua một hành trình dài, một hành trình mà ở đó, tôi đã học được rằng lý trí thôi là chưa đủ. Chính những cảm xúc, những kết nối vô hình giữa con người với con người mới là sợi dây bền chặt nhất, giúp chúng ta vượt qua mọi khó khăn."
Anh nhớ về Lâm An, về những bài học đắt giá mà mối tình của họ đã để lại. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và anh, đã từng mắc kẹt trong phiên bản của riêng mình, trong sự lý trí đến vô tâm, đã phải trả giá bằng một mối tình mà anh giờ đây mới nhận ra nó quý giá đến nhường nào. Anh đã từng "nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Những lời Lâm An nói ngày ấy, "Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?" vẫn vang vọng đâu đó trong tâm trí anh, như một lời nhắc nhở không bao giờ phai nhạt. Nhưng chính những vết xước ấy, những day dứt ấy, đã mài giũa anh, biến anh thành một con người thấu hiểu hơn, đồng cảm hơn. Anh đã chấp nhận quá khứ, không phải để quay ngược thời gian, mà để rút ra những bài học, để biến sự đau khổ thành sức mạnh, thành một triết lý sống và làm việc.
"Tôi tin rằng," Hoàng Minh tiếp tục, giọng nói trở nên mạnh mẽ và truyền cảm hứng hơn, "mỗi chúng ta đều mang trong mình những câu chuyện riêng, những góc nhìn khác biệt. Và nhiệm vụ của một người lãnh đạo, không chỉ là chỉ đường, mà còn là lắng nghe những câu chuyện đó, kết nối những góc nhìn đó, để tạo nên một bức tranh toàn diện và hài hòa. Tôi mong rằng, với vai trò mới này, tôi sẽ có thể tiếp tục cùng các bạn xây dựng một môi trường làm việc không chỉ hiệu quả mà còn tràn đầy sự thấu hiểu và sẻ chia. Một lần nữa, xin chân thành cảm ơn."
Tiếng vỗ tay lại vang lên, lần này còn nồng nhiệt hơn. Hoàng Minh cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong ánh mắt của đồng nghiệp, không chỉ là sự tôn trọng dành cho cấp trên, mà còn là sự tin tưởng và một chút cảm mến. Anh đã từng là một người lãnh đạo được công nhận về năng lực, nhưng nay, anh còn được công nhận về khả năng kết nối cảm xúc, về một trái tim biết lắng nghe. Đó là một phần thưởng vô giá, một dấu ấn cho sự chuyển mình toàn diện của anh. Anh biết, con đường phía trước còn dài, nhưng anh đã tìm thấy ý nghĩa mới trong công việc, một ý nghĩa không chỉ dừng lại ở thành công của các dự án, mà còn nằm ở việc vun đắp những tâm hồn, khơi dậy tiềm năng trong mỗi con người. Anh đã trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình, sống một cuộc sống có ý nghĩa và thấu hiểu hơn, đúng với định hướng phát triển nhân vật của mình. Sự bình yên nội tại, vốn là điều anh luôn tìm kiếm, giờ đây đã thực sự hiện hữu, không phải từ sự lãng quên, mà từ sự chấp nhận và chuyển hóa những ký ức đau đáu thành nguồn động lực mạnh mẽ.
***
Sau cuộc họp, văn phòng công ty Minh An vẫn giữ nhịp điệu bận rộn thường ngày, tiếng gõ bàn phím liên tục, tiếng điện thoại reo, tiếng máy in hoạt động không ngừng nghỉ. Tuy nhiên, bầu không khí lại có phần tươi sáng và náo nhiệt hơn, như thể một làn gió mới vừa thổi qua. Hoàng Minh trở về bàn làm việc của mình, cảm thấy một luồng năng lượng tích cực lan tỏa. Anh chưa kịp ngồi xuống, đã có rất nhiều đồng nghiệp tiến đến, tay bắt mặt mừng, nói những lời chúc mừng chân thành. Mùi giấy in, mùi cà phê, và cả mùi nước hoa thoang thoảng của đồng nghiệp giờ đây dường như hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian làm việc sống động và đầy gắn kết.
Thùy Linh là người đầu tiên đến bắt tay anh. Cô đồng nghiệp xinh đẹp, với mái tóc bob ngắn cá tính và đôi mắt thông minh lanh lợi, nở một nụ cười rạng rỡ. "Chúc mừng anh, Giám đốc mới!" Cô nói, giọng điệu tự nhiên nhưng đầy sự ngưỡng mộ. "Anh Minh thật sự đã thay đổi rất nhiều. Em chưa từng nghĩ anh lại có thể nói những lời truyền cảm hứng sâu sắc như vậy. Cứ như thể anh đã tìm thấy một nguồn năng lượng mới vậy." Cô khẽ cười khúc khích, "Đôi khi, điều không nói ra mới là điều quan trọng nhất, đúng không anh?"
Hoàng Minh mỉm cười, cái mỉm cười đã trở nên tự nhiên và ấm áp hơn. "Cảm ơn em, Thùy Linh. Đúng vậy, có những điều chỉ có thể cảm nhận, không thể nói thành lời. Và anh nghĩ, chúng ta đều đang học cách cảm nhận chúng mỗi ngày." Anh nhớ lại câu nói của Thùy Linh từ hôm qua, "Đôi khi, điều không nói ra mới là điều quan trọng nhất." Cô ấy đã luôn tinh tế như vậy, luôn có những nhận xét sâu sắc mà anh, trong quá khứ, có lẽ sẽ bỏ qua. Giờ đây, anh biết cách trân trọng những lời nói và cả những điều không nói ra ấy. Anh cảm thấy một sự kết nối rõ rệt với đồng nghiệp của mình, một điều mà trước đây anh ít khi cảm nhận được.
Khi Thùy Linh rời đi, Quang Anh, người từng rụt rè và ít nói, với đôi kính cận và vẻ ngoài hơi nhút nhát, giờ đây đã hoàn toàn khác. Cậu tiến đến gần Hoàng Minh, ánh mắt rạng rỡ, tràn đầy sự tự tin và lòng biết ơn. Đây không còn là Quang Anh luôn hỏi "Anh Minh ơi, cái này em làm thế nào ạ?" mà là một Quang Anh chủ động, biết rõ mình muốn gì và cần nói gì. Khuôn mặt trẻ trung của cậu ánh lên vẻ phấn khởi, như thể vừa trút bỏ được gánh nặng vô hình nào đó. Cậu đứng thẳng hơn, cử chỉ dứt khoát hơn.
"Anh Minh," Quang Anh nói, giọng cậu không còn run rẩy mà trở nên vững vàng, "em thật sự cảm ơn anh. Nhờ những lời khuyên của anh, nhờ buổi chia sẻ hôm qua, em đã dám nói ra suy nghĩ của mình trong các buổi họp, dám trình bày ý tưởng mà trước đây em không nghĩ mình có thể làm được." Cậu ngừng lại, hít một hơi sâu, như để lấy hết can đảm nói ra những lời từ tận đáy lòng. "Em cảm thấy mình được lắng nghe và tôn trọng hơn rất nhiều khi làm việc cùng đội nhóm. Anh đã giúp em nhận ra rằng giá trị của một người không chỉ nằm ở năng lực chuyên môn, mà còn ở cách họ kết nối và thể hiện bản thân."
Hoàng Minh cảm thấy một niềm vui khó tả dâng lên trong lòng. Anh đặt tay lên vai Quang Anh, khẽ siết nhẹ, thể hiện sự công nhận và khích lệ. Lòng bàn tay anh cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ vai cậu, nhưng đó không phải là sự sợ hãi, mà là sự xúc động và nhiệt huyết. "Anh vui khi thấy em trưởng thành, Quang Anh," Hoàng Minh nói, giọng anh trầm ấm và chân thành. "Mọi người đều có những giá trị riêng, những góc nhìn độc đáo. Quan trọng là chúng ta biết cách khai thác và kết nối những giá trị đó với nhau. Em đã làm rất tốt, và anh tin rằng em sẽ còn tiến xa hơn nữa. Cứ tin tưởng vào bản thân mình."
Anh nhìn sâu vào đôi mắt của Quang Anh, thấy sự ngưỡng mộ và lòng biết ơn sâu sắc. Cậu rụt rè cúi đầu, nhưng trên môi nở một nụ cười hạnh phúc. Sự thay đổi của Quang Anh không chỉ là một biểu hiện bên ngoài, mà còn là dấu hiệu của một sự chuyển hóa sâu sắc bên trong, một hạt giống tự tin đã được Hoàng Minh gieo trồng và chăm sóc. Điều đó khiến Hoàng Minh nhận ra rằng, những bài học anh đã học được từ mối quan hệ với Lâm An, từ những day dứt về ký ức, không chỉ thay đổi anh mà còn có sức mạnh lan tỏa, chạm đến những người xung quanh. Anh đã từng là một lãnh đạo chỉ biết dùng lý trí để giải quyết vấn đề, nhưng giờ đây, anh đã học được cách dùng cả trái tim để kết nối, để truyền cảm hứng.
Những lời chúc mừng vẫn tiếp tục vang lên, tạo nên một bản hòa ca của sự công nhận và gắn kết. Hoàng Minh đứng đó, giữa dòng chảy của những lời chúc tụng, cảm thấy một sự bình yên lạ thường. Anh đã từng nghĩ rằng thành công chỉ là những con số, những dự án hoàn thành. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng thành công còn là những gương mặt rạng rỡ của đồng nghiệp, là những lời cảm ơn chân thành, là những giá trị mà anh đã tạo ra không chỉ cho công ty, mà còn cho chính những con người đang cùng anh xây dựng tương lai.
Sự thay đổi trong cách Hoàng Minh tương tác và truyền cảm hứng cho đội ngũ cho thấy anh đã hoàn toàn tiếp thu và áp dụng những bài học về cảm xúc vào vai trò lãnh đạo, củng cố hình ảnh một phiên bản tốt hơn của chính anh. Anh không còn là Hoàng Minh lý trí khô khan của ngày xưa, mà là một người lãnh đạo có cả trí tuệ và trái tim, một người đã học được cách xây dựng những 'công trình' không chỉ bằng kiến thức mà còn bằng sự thấu hiểu và tình người. Anh đã tìm thấy một mục đích cao cả hơn, một niềm vui sâu sắc hơn trong công việc, không chỉ là đạt được mục tiêu, mà còn là giúp những người khác phát triển, giúp họ tìm thấy tiếng nói và giá trị của mình. Điều này, hơn bất cứ điều gì, đã mang lại cho anh sự thanh thản và mãn nguyện.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ những tòa nhà cao tầng của thành phố, Hoàng Minh rời khỏi công ty, mang theo một tâm trạng nhẹ nhõm và phấn khởi. Gió chiều se lạnh thoảng qua, mang theo mùi hương của đất ẩm và lá cây, xua đi cái oi bức của ban ngày. Anh rẽ vào con phố quen thuộc, nơi quán cà phê "Ký Ức Đọng" vẫn đứng đó, trầm mặc và hoài niệm như một chứng nhân của thời gian. Quán mang kiến trúc Pháp cổ điển với mái ngói rêu phong, tường vàng bong tróc nhẹ, và những cửa sổ lá sách gỗ màu xanh ngọc. Một cây khế cổ thụ rợp bóng trước hiên, những chiếc lá vàng đã bắt đầu lìa cành, rơi lả tả trên vỉa hè, tạo nên một khung cảnh u hoài nhưng đầy thi vị.
Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, du dương vọng ra từ bên trong, như một lời mời gọi bước vào thế giới khác, tách biệt khỏi sự hối hả của cuộc sống. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ, thoảng hương hoa nhài từ ban công, tạo nên một không gian ấm cúng và đầy mê hoặc. Hoàng Minh bước qua cánh cửa gỗ cũ kỹ, tiếng chuông gió rung rinh khẽ ngân lên, như một lời chào đón quen thuộc. Anh chọn một góc quen, gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con phố đang dần lên đèn.
Trần Long đã ngồi đợi sẵn, một tách cà phê đen bốc khói nghi ngút đặt trước mặt. Long có vẻ ngoài năng động, khỏe khoắn với dáng người hơi vạm vỡ. Khuôn mặt tròn, đôi mắt lanh lợi và nụ cười thường trực của anh vẫn vậy, nhưng hôm nay lại ánh lên vẻ mong đợi. Anh mặc chiếc áo phông đơn giản, phong cách thoải mái và gần gũi. Thấy Hoàng Minh bước vào, Long cười tươi, vẫy tay.
"Thằng này, giám đốc mới bận rộn quá nhỉ?" Long nói, giọng điệu nhanh, dứt khoát và có chút trêu chọc thân mật. "Tao cứ tưởng mày quên thằng bạn già này rồi chứ."
Hoàng Minh kéo ghế ngồi xuống, nhấp một ngụm cà phê nóng hổi mà nhân viên vừa mang ra. Cảm giác ấm áp từ tách cà phê lan tỏa trong lòng bàn tay anh. "Hôm nay hơi đặc biệt một chút," anh đáp, khóe môi khẽ cong lên, một nụ cười mãn nguyện hiếm thấy trên môi anh. "Mày có vẻ biết rồi thì phải?"
Trần Long nhướn mày, "Dĩ nhiên. Chuyện động trời như vậy làm sao tao không biết được? Ông Hùng đã gọi điện khoe tao từ trưa rồi. Mày làm tốt lắm, thằng bạn. Tao tự hào về mày." Long vỗ nhẹ vào vai Hoàng Minh, một cái vỗ vai đầy tình cảm và sự thấu hiểu. "Tao cứ tưởng mày chỉ biết mỗi mấy con số khô khan thôi chứ. Giờ thành sếp có tâm rồi nha! Ai mà tin được Hoàng Minh lý trí khô khan ngày xưa giờ lại đi nói chuyện về cảm xúc, về thấu hiểu cơ chứ!"
Hoàng Minh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng vẫn tiếp tục rơi, xoay tròn trong gió chiều. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng trong quán hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật vẻ suy tư. "Có lẽ, mình đã tìm thấy một phần khác của bản thân mà trước đây mình chưa từng để ý," anh nói, giọng trầm ấm và chân thành. "Nó không chỉ giúp mình trong công việc, mà còn giúp mình bình yên hơn rất nhiều, Long ạ."
Anh nhấp thêm một ngụm cà phê, hương vị đắng nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, gợi lên những ký ức xa xăm. "Mày biết không," Hoàng Minh tiếp tục, ánh mắt anh xa xăm, như đang nhìn về một nơi nào đó rất xa, "cái ngày xưa ấy, tao luôn nghĩ rằng mọi thứ phải thật rõ ràng, mạch lạc, có nguyên nhân kết quả. Tao sợ sự mơ hồ, sợ những cảm xúc phức tạp. Nhưng chính vì vậy, tao đã bỏ lỡ rất nhiều điều. Tao đã từng 'nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ'."
Trần Long im lặng lắng nghe, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. Anh đã chứng kiến toàn bộ hành trình của Hoàng Minh, từ một chàng trai lý trí đến mức khô khan, đến khi vật lộn với những ký ức khác biệt về mối tình với Lâm An, và giờ đây là một người đàn ông trưởng thành, bình yên và thấu hiểu hơn. Anh biết những lời Hoàng Minh nói không chỉ là về công việc, mà còn là về một hành trình chữa lành nội tâm, một hành trình tìm lại chính mình.
"Mối tình ấy, những bài học từ Lâm An, nó giống như một vết nứt trong bức tường kiên cố mà tao đã xây dựng quanh mình," Hoàng Minh nói tiếp, giọng anh hơi chùng xuống, nhưng không còn sự day dứt của quá khứ, chỉ còn sự chấp nhận. "Nó đau, nhưng cũng chính từ vết nứt ấy, ánh sáng mới có thể chiếu vào. Nó dạy cho tao biết rằng, điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau." Anh thở dài nhẹ, một tiếng thở dài của sự giải thoát. "Nhưng chính những câu chuyện khác biệt đó đã mài giũa tao, giúp tao trở thành một người tốt hơn, một người biết lắng nghe và thấu hiểu hơn."
"Mày xứng đáng với điều đó, Minh," Trần Long nói, giọng anh chân thành và ấm áp. Anh đặt tay lên vai Hoàng Minh, khẽ vỗ nhẹ. "Mày đã đi một chặng đường dài. Tao mừng cho mày thật sự. Mày đã tìm thấy sự cân bằng giữa lý trí và cảm xúc, chấp nhận quá khứ để hướng tới tương lai một cách bình yên hơn." Long cười, "Và quan trọng nhất, mày đã tìm thấy tiếng nói của mình, không chỉ là tiếng nói của một nhà lãnh đạo tài năng, mà còn là tiếng nói của một người có trái tim."
Hoàng Minh quay lại nhìn Long, nụ cười trên môi anh trở nên thanh thản hơn bao giờ hết. Anh đã từng nghĩ rằng sự bình yên chỉ có thể đạt được khi quên đi, khi chôn vùi những ký ức đau khổ. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng, sự bình yên thực sự đến từ việc chấp nhận, từ việc biến những vết sẹo thành những bài học, thành nguồn sức mạnh để tiếp tục sống và cống hiến.
Ánh mắt anh lướt qua những bức tranh cũ kỹ treo tường trong quán, những hình ảnh hoài niệm về một Sài Gòn xưa. Tiếng nhạc Jazz vẫn du dương, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự bình yên. Hoàng Minh cảm thấy lòng mình nhẹ bẫng. Anh đã từng mắc kẹt trong mê cung của ký ức, nhưng giờ đây, anh đã tìm thấy lối ra, không phải để trốn chạy, mà là để bước tiếp, với một trái tim rộng mở và một tâm hồn đã được chữa lành. Nụ cười mãn nguyện của anh khi kể về sự chuyển mình của bản thân cho Trần Long, cho thấy anh đã chấp nhận và trân trọng những gì mình đã học được, dù phải trải qua đau khổ, là dấu hiệu cho sự thanh thản nội tại mà Lâm An cũng sẽ đạt được trên con đường riêng của cô. Sự bình yên này, anh biết, là một phần quan trọng trong việc cả hai tìm thấy sự thanh thản trong chính mình, đặt nền tảng cho một cuộc gặp gỡ thấu hiểu không còn day dứt trong tương lai.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.