Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 484: Nét Cọ Chữa Lành: Chuyển Hóa Ký Ức Thành Tự Do
Gió chiều khẽ lùa qua ô cửa sổ quán cà phê quen thuộc, mang theo chút se lạnh của những ngày cuối năm. Hoàng Minh đã rời đi, mang theo sự thanh thản trong nụ cười và ánh mắt. Nhưng câu nói cuối cùng của Trần Long vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời thì thầm của số phận: "Mày đã tìm thấy tiếng nói của mình, không chỉ là tiếng nói của một nhà lãnh đạo tài năng, mà còn là tiếng nói của một người có trái tim." Sự bình yên này, anh biết, là một phần quan trọng trong việc cả hai tìm thấy sự thanh thản trong chính mình, đặt nền tảng cho một cuộc gặp gỡ thấu hiểu không còn day dứt trong tương lai.
***
Trong một không gian khác của thành phố, nơi ánh nắng sáng muộn vẫn còn vương vấn trên những mái nhà, Lâm An đứng lặng trước một tấm toan trắng tinh khôi. Phòng tranh của Cô Thanh, nơi cô thường lui tới, luôn tràn ngập ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn hướng ra khu vườn nhỏ xanh mướt. Tường trắng tinh khôi, sàn gỗ sáng màu, và những tác phẩm nghệ thuật dở dang cùng hoàn chỉnh được bày trí một cách có chủ đích, tạo nên một bầu không khí vừa yên tĩnh, vừa kích thích sáng tạo. Tiếng cọ vẽ sột soạt đâu đó từ một góc phòng, tiếng nhạc không lời du dương như dòng suối nhỏ chảy qua không gian, và thỉnh thoảng, tiếng chim hót lảnh lót từ bên ngoài cửa sổ, tất cả như hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm. Mùi sơn dầu đặc trưng quyện cùng mùi gỗ thoang thoảng và chút hương hoa lài dịu nhẹ từ bình hoa trên bàn, tạo nên một khứu giác dễ chịu, mời gọi người ta thả lỏng tâm hồn.
Nhưng Lâm An vẫn còn trầm tư. Vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát của cô như chìm hẳn vào khoảng không rộng lớn của studio. Mái tóc dài, mềm mại, thường ngày được buộc gọn, giờ xõa tự nhiên trên bờ vai gầy, phản chiếu ánh sáng vàng nhạt. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô, vốn dĩ dễ dàng bộc lộ mọi cảm xúc, giờ đây lại mang một vẻ u ẩn, như đang cố gắng nhìn xuyên qua tấm toan trắng để tìm kiếm điều gì đó vô hình. Xung quanh cô, những vật liệu nghệ thuật nằm rải rác: những tuýp màu đủ sắc độ, những chiếc cọ đủ kích cỡ, những lọ dung môi lấp lánh, và vài mảnh giấy phác thảo nhàu nát. Cô đã thử, đã bắt đầu, nhưng rồi lại xóa bỏ, rồi lại thử.
"Nghệ thuật là cách trái tim lên tiếng," cô Thanh từng nói, giọng điềm tĩnh và sâu sắc. Nhưng trái tim Lâm An lúc này lại như một cuộn chỉ rối, mỗi sợi là một ký ức, một cảm xúc. Làm sao để gỡ rối chúng, làm sao để biến cái sự hỗn độn ấy thành một hình hài, một màu sắc có ý nghĩa? Cô nhấc một chiếc cọ, chấm nhẹ vào màu xanh lam, rồi lại đặt xuống. Những nét cọ đầu tiên của cô trên tấm toan, khi cô cố gắng bắt đầu, thường nặng nề, dứt khoát, nhưng rồi lại trở nên run rẩy, thiếu quyết đoán. Chúng phản ánh rõ sự vật lộn bên trong cô, sự khó khăn khi đối mặt với những cảm xúc phức tạp, những ký ức không dễ dàng buông bỏ. Cô muốn vẽ một cái gì đó thật đẹp, thật bình yên, nhưng những gì hiện ra trong tâm trí cô lại là một mảng màu xám xịt của nuối tiếc, một đường nét gãy khúc của thất vọng.
*Mình có thể làm được không?* Lâm An tự hỏi, tiếng độc thoại nội tâm vang vọng trong đầu. *Liệu nghệ thuật có thực sự chữa lành được những vết sẹo mà thời gian đã cố tình che giấu? Hay mình chỉ đang cố gắng tô vẽ lên một sự thật đã quá rõ ràng?* Cô cảm thấy một sự bế tắc khó tả, như thể có một bức tường vô hình ngăn cản cô chạm đến phần sâu thẳm nhất của cảm xúc để biến nó thành cái đẹp. Nỗi buồn, sự tiếc nuối vẫn còn đó, quấn lấy cô như một sợi dây vô hình. Cô cố gắng biến chúng thành hình khối, màu sắc, nhưng dường như chúng vẫn chỉ là những mảng màu rời rạc, không liên kết, không có hồn. Mỗi lần cô đưa cọ lên, lại một hình ảnh cũ thoáng qua: một buổi chiều mưa bên cửa sổ, một tin nhắn không hồi đáp, một lời hứa vu vơ. Tất cả như nhắc nhở cô về những lần cô đã "cố gắng một mình quá lâu", về những ký ức mà cô từng tin rằng chỉ mình cô giữ lấy.
Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Ánh mắt cô lướt qua những tuýp màu rực rỡ, nhưng dường như chúng không thể xua đi cái xám xịt trong lòng cô lúc này. Cô thử nghiệm với nhiều chất liệu khác nhau, từ màu nước nhẹ nhàng đến sơn dầu đậm đặc, rồi lại chuyển sang than chì, nhưng không có gì khiến cô hài lòng. Cô phác thảo một hình bóng mờ nhạt, một đường cong gợi nhớ, nhưng rồi lại xóa đi một cách không thương tiếc. Sự bất mãn với kết quả ban đầu càng làm tăng thêm sự nghi ngờ trong cô. *Có lẽ, mình không đủ mạnh mẽ để đối diện với chúng theo cách này.* Cô nhắm mắt lại, cố gắng hít thở thật sâu, nhưng vẫn cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu. Sự cô đơn, cái cảm giác bị bỏ lại phía sau, dường như vẫn còn vương vấn đâu đó, dù cô đã cố gắng rất nhiều để gạt bỏ chúng. Nghệ thuật, thứ mà cô tin rằng sẽ là lối thoát, lúc này lại trở thành một tấm gương phản chiếu những vết thương chưa lành.
***
Chiều tối hôm đó, Lâm An ngồi trên ban công nhỏ của căn hộ cô, nhâm nhi một tách trà thảo mộc nóng hổi. Căn hộ của cô là một sự pha trộn tinh tế giữa phong cách hiện đại và vintage, với tông màu ấm áp như be, xanh lá cây và nâu đất, tạo nên một không gian vô cùng ấm cúng. Khắp nơi trong nhà là những món đồ gốm thủ công xinh xắn, những bức tranh nhỏ do chính cô vẽ, và những chậu cây cảnh xanh tươi, tạo nên một bầu không khí tràn đầy sức sống và sự bình yên. Từ ban công, cô có thể nghe thấy tiếng chim hót líu lo từ giàn cây leo xanh mướt, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa nhỏ, và tiếng gió luồn qua khung cửa sổ, mang theo mùi đất ẩm từ cây cối và thoảng hương tinh dầu sả chanh dịu mát.
Mai Lan vừa ghé thăm, mang theo một túi bánh nướng thơm lừng. Cô bạn thân, với vẻ ngoài dễ thương, đôi mắt to tròn và nụ cười rạng rỡ, ngồi đối diện Lâm An, ánh mắt đầy sự quan tâm. Mái tóc uốn xoăn nhẹ của Mai Lan bồng bềnh trong gió, và bộ trang phục màu sắc tươi sáng của cô làm bừng sáng cả không gian.
"Sao rồi, dự án mới của cậu thế nào?" Mai Lan hỏi, giọng nói nhanh, trong trẻo và biểu cảm phong phú. Cô đưa cho Lâm An một miếng bánh, "Nếm thử đi, tớ vừa học công thức mới."
Lâm An khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi cô nhạt nhòa. "Vẫn vậy thôi, Lan à. Khó hơn tớ nghĩ nhiều." Cô cầm miếng bánh, nhưng dường như không có khẩu vị. "Tớ cứ đứng trước tấm toan, rồi lại không biết bắt đầu từ đâu. Như thể tất cả những cảm xúc cũ, những ký ức ấy, nó cứ dồn nén lại, không cho tớ một lối thoát."
Mai Lan lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt cô bạn dịu dàng và thấu hiểu. "Khó khăn là điều hiển nhiên mà, An. Cậu đang cố gắng biến những vết sẹo thành nghệ thuật cơ mà. Đâu phải ai cũng làm được điều đó."
Lâm An nhìn vào tách trà bốc khói, hơi ấm của nó lan tỏa vào lòng bàn tay cô, nhưng không đủ để xua đi cái lạnh lẽo trong tâm hồn. "Tớ chỉ sợ mình không đủ sức biến những thứ nặng nề ấy thành thứ gì đó đẹp đẽ. Tớ sợ mình sẽ lại mắc kẹt trong mớ cảm xúc hỗn độn đó, không thoát ra được." Giọng cô nhẹ nhàng, truyền cảm, nhưng ẩn chứa một sự rụt rè và một chút thất vọng sâu sắc. "Cứ mỗi lần tớ nghĩ về nó, về những điều đã qua, tớ lại cảm thấy mình vẫn còn đau. Như thể mọi cố gắng của tớ để buông bỏ đều vô ích."
Mai Lan đặt tách trà xuống, nắm lấy bàn tay Lâm An, siết nhẹ. Cái chạm nhẹ nhàng, ấm áp của cô bạn như truyền thêm sức mạnh. "An à, việc cậu dám đối diện với nó đã là một bước tiến rất lớn rồi. Cậu biết không, nhiều người còn không dám nhìn thẳng vào vết thương của mình, chứ đừng nói là cố gắng chữa lành nó bằng nghệ thuật." Cô nhìn sâu vào đôi mắt to tròn của Lâm An, "Cậu đang làm rất tốt. Đừng tự trách mình quá. Cảm xúc không phải là một công tắc, bật tắt là xong. Nó là một dòng sông, có lúc chảy xiết, có lúc êm đềm. Điều quan trọng là cậu đã cho phép mình cảm nhận nó, và tìm cách điều hòa nó."
"Nhưng tớ sợ..." Lâm An bắt đầu, nhưng Mai Lan ngắt lời.
"Sợ gì chứ? Sợ nó xấu? Sợ nó không được như ý? Hay sợ nó sẽ lại gợi lên những ký ức đau buồn?" Mai Lan nói, giọng cô đầy sự kiên định. "Cậu quên rồi sao? Nghệ thuật không cần sự hoàn hảo, An. Nghệ thuật cần sự chân thật. Nó là tấm gương phản chiếu tâm hồn của người nghệ sĩ. Nếu tâm hồn cậu đang có một vết nứt, thì hãy để vết nứt đó hiện diện trong tác phẩm của cậu. Đừng cố gắng che giấu nó."
Lâm An im lặng, những lời của Mai Lan như một làn gió mát lành thổi vào tâm trí cô. Cô nhớ lại những lần mình đã "nhớ những lúc em đau", nhưng lại quên đi rằng đôi khi, chính trong nỗi đau, người ta mới tìm thấy sức mạnh. "Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng," câu nói ấy của Hoàng Minh, dù đã nghe từ lâu, nhưng đến giờ cô mới thực sự cảm nhận được chiều sâu của nó, không phải theo cách trách móc, mà là theo cách thấu hiểu.
"Và nhớ nhé, An," Mai Lan nói tiếp, ánh mắt cô bạn tràn đầy sự ủng hộ. "Dù tác phẩm của cậu có đẹp đến đâu, hay có 'không đẹp' theo cái chuẩn mà cậu đặt ra, thì nó vẫn là một phần của cậu, một phần của hành trình chữa lành. Hãy trân trọng nó. Mỗi nét cọ, mỗi mảng màu đều là một lời thì thầm của tâm hồn cậu, là một bước tiến nhỏ để cậu tìm thấy sự tự do."
Lâm An khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Cô cảm thấy một làn sóng ấm áp lan tỏa trong lòng, như thể một nút thắt vô hình vừa được gỡ bỏ. Cô vẫn còn một chút lo lắng, một chút hoài nghi, nhưng những lời của Mai Lan đã gieo vào lòng cô một hạt giống của niềm tin và sự quyết tâm mới. Cô nhận ra giá trị của việc đối diện với cảm xúc qua nghệ thuật, không phải để biến chúng thành một thứ gì đó hoàn hảo, mà là để chấp nhận chúng, để cho chúng một hình hài, một tiếng nói.
***
Ngày hôm sau, khi nắng vàng dịu nhẹ trải khắp studio của Cô Thanh, Lâm An trở lại với tấm toan dang dở. Bầu không khí vẫn tĩnh lặng và đầy cảm hứng như mọi khi, nhưng lần này, Lâm An cảm thấy một sự khác biệt trong tâm hồn mình. Những lời của Mai Lan vẫn còn vương vấn trong tâm trí cô, như những hạt sương đêm đọng lại trên lá, lấp lánh và tinh khiết. Cô vẫn còn vương vấn những cảm xúc cũ, nhưng không còn bị chúng nhấn chìm nữa. Thay vào đó, cô cảm thấy một sự thôi thúc nhẹ nhàng, một khát khao muốn khám phá.
Cô Thanh xuất hiện, lặng lẽ bước vào studio. Dáng người mảnh mai của cô Thanh, phong cách ăn mặc phóng khoáng và mái tóc xoăn tự nhiên, tất cả toát lên một vẻ đẹp tự tại, đầy nhiệt huyết. Đôi mắt rạng rỡ của cô lướt qua tác phẩm đang dang dở của Lâm An, không một lời nhận xét, chỉ là một cái nhìn thấu đáo. Lâm An vẫn còn đang đứng trước toan, cầm cọ nhưng chưa đặt nét nào. Cô cảm nhận được sự hiện diện của cô Thanh, nhưng không lên tiếng.
Cuối cùng, cô Thanh phá vỡ sự im lặng. "Sao rồi, An? Vẫn còn vật lộn sao?" Giọng cô trầm ấm, tự nhiên, không mang theo một chút phán xét nào.
Lâm An quay lại nhìn cô Thanh, đôi mắt cô vẫn còn chút suy tư. "Cháu đang cố gắng, cô Thanh. Nhưng cháu thấy khó quá. Cháu muốn vẽ một cái gì đó thật đẹp, thật ý nghĩa, nhưng những gì cháu thấy trong lòng lại chỉ là những mảng màu xám xịt."
Cô Thanh khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Cô bước lại gần tấm toan, không chạm vào nó, chỉ đứng nhìn. "Nỗi đau cũng là một màu sắc, An ạ. Không phải là một màu sắc xấu. Nó là một màu sắc có chiều sâu, có sức nặng. Quan trọng là cách con pha trộn nó với những màu khác, để tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh." Cô Thanh quay sang nhìn Lâm An, ánh mắt cô đầy vẻ khích lệ. "Con không cần phải xóa bỏ màu xám. Con hãy chấp nhận nó, và tìm cách để nó hòa quyện với những màu sắc khác của cuộc sống: màu xanh của hy vọng, màu vàng của niềm vui, màu đỏ của tình yêu, và cả màu trắng của sự bình yên."
Lâm An lắng nghe từng lời của cô Thanh, như một người khát đang tìm thấy dòng suối mát lành. Cô Thanh không hề chỉ ra lỗi sai của cô, không yêu cầu cô phải làm thế này hay thế khác. Thay vào đó, cô đưa ra một lời khuyên mang tính gợi mở, về việc chấp nhận sự không hoàn hảo, về việc để cảm xúc dẫn lối một cách tự nhiên. *Chấp nhận sự không hoàn hảo...* Câu nói ấy như một tia sáng xuyên qua màn sương mù trong tâm trí Lâm An. Cô đã luôn cố gắng để mọi thứ phải thật đẹp, thật hoàn mỹ, kể cả những vết sẹo trong tâm hồn mình. Chính vì thế, cô lại càng bị mắc kẹt.
"Cháu hiểu rồi, cô Thanh," Lâm An nói, giọng cô nhẹ nhàng, nhưng đã không còn sự rụt rè ban đầu. Một ánh sáng mới lấp lánh trong đôi mắt cô. Cô nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cảm nhận mùi sơn dầu đặc trưng, mùi gỗ, và thoảng hương hoa lài, tất cả như hòa quyện vào nhau, tạo nên một sự bình yên kỳ lạ. Cái lạnh lẽo trong lòng cô dần tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác ấm áp, như hơi ấm từ ly trà thảo mộc hôm qua.
Khi cô mở mắt ra, ánh nhìn của cô đã hoàn toàn khác. Không còn sự nặng nề, không còn sự bế tắc. Thay vào đó là một sự tập trung mãnh liệt, một nguồn năng lượng sáng tạo bùng nổ. Cô cầm chiếc cọ lên, lần này không chút do dự. Cô chấm vào màu xanh lam, nhưng không phải là màu xanh buồn bã như trước. Cô pha thêm chút trắng, chút vàng, tạo nên một sắc xanh ngọc bích tươi sáng, rồi nhẹ nhàng lướt cọ lên tấm toan. Nét cọ lần này mềm mại, tự do hơn rất nhiều, như một dòng chảy tự nhiên của cảm xúc. Cô không cố gắng vẽ một thứ gì đó cụ thể, mà để màu sắc và hình khối tự do uốn lượn, tự do thể hiện.
Cô bắt đầu vẽ những đường cong uốn lượn, những mảng màu giao thoa, không còn là những hình ảnh rời rạc hay mảng màu xám xịt. Cô không còn cố gắng giấu đi nỗi buồn, mà để nó hòa quyện với những cảm xúc khác, tạo nên một sự phức tạp nhưng hài hòa. Nỗi buồn không biến mất, mà được chuyển hóa thành một vẻ đẹp trầm lắng, sâu sắc. Nó không còn là gánh nặng, mà là một phần của câu chuyện, một yếu tố làm tăng thêm chiều sâu và ý nghĩa cho tác phẩm. Lâm An cảm nhận được sự giải tỏa rõ rệt, như thể một gánh nặng đã được trút bỏ. Mỗi nét cọ như là một lời tâm sự, một tiếng nói của trái tim cô, đang được giải phóng.
Cô cảm thấy những cảm xúc còn sót lại từ quá khứ đang dần được sắp xếp lại, không phải để bị lãng quên, mà để được chấp nhận và đặt vào đúng vị trí của chúng. Cô đang tạo ra một phiên bản mới của ký ức, không phải là phiên bản đau khổ hay nuối tiếc, mà là phiên bản đã được chữa lành, đã được thấu hiểu. Sự nhẹ nhõm lan tỏa trong từng thớ thịt, từng tế bào của cô. Cô cảm thấy tự do, không còn bị ràng buộc bởi những bóng ma của quá khứ. Đây là một sự giải thoát, một sự tự do mà cô chưa từng cảm nhận được trước đây.
Ánh nắng chiều vàng óng ả hắt qua cửa sổ, chiếu thẳng vào tác phẩm của Lâm An, làm rực rỡ những mảng màu tươi mới. Cô mỉm cười, một nụ cười thanh thản và mãn nguyện. Cô biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng cô đã tìm thấy lối đi, đã tìm thấy ngôn ngữ của riêng mình để kể lại câu chuyện của chính mình. Dự án nghệ thuật này không chỉ là một tác phẩm, mà là một hành trình, một lời tuyên bố về sự trưởng thành và bình yên mà cô đang tìm thấy. Và trong sâu thẳm tâm hồn, cô biết rằng sự nhẹ nhõm và tự do mà cô bắt đầu cảm nhận hôm nay chính là bước đệm vững chắc cho một sự thanh thản tuyệt đối sẽ đến trong tương lai. Cô đã tìm thấy cách để ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản, và cô, cuối cùng, đã tìm được phiên bản của riêng mình, không còn day dứt mà tràn đầy hy vọng.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.