Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 48: Kế Hoạch Cho Tương Lai, Khoảng Cách Trong Lòng
Tiếng nhạc jazz từ quán cà phê vẫn dìu dặt chảy, như một dòng sông lãng quên những gì đã từng sôi nổi. Lâm An vẫn ngồi đó, cái bóng của cô in trên ghế, nhỏ bé và tĩnh lặng đến lạ lùng. Cô không còn cảm nhận được cái ấm áp từ tách cà phê trên tay, hay cái dịu dàng của ánh đèn vàng. Mọi thứ dường như đã lùi xa, bị che phủ bởi một tấm màn mỏng của sự xa cách, thứ mà Hoàng Minh hoàn toàn không nhận ra. Anh vẫn say sưa với những con số, những kế hoạch lớn lao, những mục tiêu cao vời. Trong mắt anh, tương lai là một bức tranh rực rỡ đang chờ anh tô vẽ, và cô, Lâm An, là một phần không thể thiếu của bức tranh ấy, một điểm tựa vững chắc, một nguồn cảm hứng vô tận. Anh không hề hay biết, rằng chính sự rực rỡ chói chang ấy đang nuốt chửng lấy cô, biến cô thành một cái bóng mờ nhạt. Cái bình yên trong mắt anh, lại là nỗi bão tố trong lòng cô. Cô chỉ ngồi đó, một cái bóng lặng lẽ trong ánh đèn vàng dịu, cảm nhận sự cô đơn đang lan tỏa, như một tấm chăn vô hình bao phủ lấy tâm hồn cô, kéo cô ra khỏi mọi thứ, cả anh và những giấc mơ không tưởng của anh.
***
Hoàng Minh ngồi tựa lưng vào ghế xoay da cao cấp, tiếng điều hòa thổi nhè nhẹ, mang theo hơi lạnh sắc bén, xua đi cái oi ả còn sót lại của buổi chiều tàn phía ngoài ô cửa kính lớn. Anh vừa gõ phím liên tục, tiếng lách cách đều đặn như nhịp đập của một cỗ máy chính xác, hoàn tất bản báo cáo cuối cùng cho dự án hợp tác với đối tác nước ngoài. Màn hình máy tính phát ra ánh sáng trắng xanh, in hằn lên khuôn mặt góc cạnh, sống mũi thẳng và đôi mắt sâu của anh. Anh lướt qua từng dòng số liệu, từng biểu đồ tăng trưởng, cảm nhận một làn sóng hài lòng dâng trào trong lồng ngực. Đây không chỉ là một dự án thành công, mà còn là một bước tiến lớn, củng cố vị thế của công ty và khẳng định năng lực của chính anh. Mùi giấy in mới hòa lẫn với mùi cà phê rang xay còn vương vấn trong không khí văn phòng, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn và hiệu quả. Thi thoảng, tiếng điện thoại bàn reng nhẹ, hoặc tiếng máy photocopy rì rầm ở góc phòng, nhưng tất cả đều không phá vỡ được không khí chuyên nghiệp, tập trung cao độ nơi đây.
Hoàng Minh đưa tay vuốt nhẹ vầng trán, mái tóc cắt gọn gàng vẫn giữ được nếp. Anh nhấp một ngụm cà phê đã nguội lạnh, vị đắng chát lan tỏa đầu lưỡi, như nhắc nhở anh về những đêm thức trắng để hoàn thành công việc. Nhưng cái đắng ấy, giờ đây, lại mang một dư vị ngọt ngào của chiến thắng. Anh liếc nhìn khung ảnh nhỏ đặt trên góc bàn làm việc. Đó là bức ảnh anh và Lâm An, chụp trong một chuyến đi biển cách đây hai năm. Cô mỉm cười rạng rỡ, mái tóc dài bay trong gió, khoác tay anh. Anh cũng cười, nụ cười hiếm hoi và chân thật. Bức ảnh đó là biểu tượng cho sự ổn định mà anh luôn tìm kiếm, cả trong công việc lẫn cuộc sống cá nhân. Mối quan hệ của họ, trong mắt anh, cũng vững chắc và bền bỉ như sự nghiệp mà anh đang gầy dựng.
Anh nhớ lại những cuộc trò chuyện với Lâm An. Cô luôn lắng nghe anh nói về công việc, về những hoài bão, những mục tiêu. Cô không can thiệp sâu, cũng không chất vấn, chỉ lặng lẽ ở bên, gật đầu và mỉm cười. Anh tin đó là sự tin tưởng tuyệt đối, sự thấu hiểu sâu sắc mà chỉ những người yêu nhau thật lòng mới có được. Nhiều lúc anh bận rộn đến quên ăn quên ngủ, những tin nhắn của cô gửi đến chỉ vỏn vẹn vài chữ: "Anh nhớ giữ sức khỏe nhé" hay "Em đã ăn tối rồi, anh cũng ăn đi". Anh thường chỉ trả lời một cách qua loa, đôi khi là sau vài tiếng đồng hồ, với một icon hay một câu "Anh biết rồi". Anh không thấy có gì sai. Anh nghĩ cô hiểu anh bận, hiểu anh đang vì tương lai của cả hai mà cố gắng. Cô là người phụ nữ trưởng thành, chín chắn, không mè nheo đòi hỏi sự lãng mạn vô nghĩa như những cô gái khác. Điều đó khiến anh càng thêm yêu và trân trọng cô.
Hoàng Minh mở mục tin nhắn trên điện thoại, lướt qua vài tin nhắn cũ của Lâm An. Có một tin từ vài tháng trước, chỉ đơn giản là "Em nhớ anh". Anh đã đọc nó vào một đêm khuya khi đang làm việc. Anh đã mỉm cười nhẹ, cảm thấy ấm áp. Nhưng anh không trả lời. Anh nghĩ cô hiểu, rằng sự nhớ nhung không cần phải diễn tả bằng lời nói mỗi ngày. Tình yêu của họ đã vượt qua những giai đoạn bồng bột, để đến với một sự gắn kết sâu sắc hơn, một sự tin tưởng ngầm hiểu mà không cần quá nhiều lời lẽ hoa mỹ. Anh đặt điện thoại xuống, ánh mắt lại hướng về bức ảnh. "Chúng ta sẽ có một tương lai thật tốt, An à," anh thầm nhủ. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố đã lên đèn, những tòa nhà cao tầng lấp lánh trong ánh hoàng hôn chuyển mình. Anh cảm thấy mình đang đứng trên đỉnh cao, sẵn sàng chinh phục mọi thử thách, và bên cạnh anh, luôn có Lâm An, người phụ nữ của anh.
Anh kiểm tra lại email lần cuối trước khi tắt máy. Một email từ thư ký nhắc nhở về cuộc họp sáng mai. Anh gật đầu. Công việc là công việc. Tình yêu là tình yêu. Anh đã phân định rạch ròi hai thứ đó, nhưng anh tin rằng sự thành công trong công việc sẽ là nền tảng vững chắc cho tình yêu của anh. Ánh đèn LED trắng trong văn phòng vẫn sáng trưng, chiếu rõ từng chi tiết trên bàn làm việc gọn gàng của anh. Anh đứng dậy, vươn vai. Tiếng còi xe vọng lên từ phía xa, tiếng ồn ào của thành phố về đêm bắt đầu trỗi dậy. Anh không cảm thấy mệt mỏi, ngược lại, một nguồn năng lượng mới đang chảy tràn trong huyết quản. Anh đang lên kế hoạch cho một tương lai lớn lao, không chỉ cho riêng mình, mà cho cả anh và Lâm An. Một tương lai mà anh tin rằng sẽ là đỉnh cao của sự bình yên và hạnh phúc. Anh tắt đèn văn phòng, bước ra ngoài, để lại sau lưng một không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng điều hòa rì rầm và mùi cà phê còn vương vấn trong không khí. Anh bước vào thang máy, nụ cười tự tin nở trên môi.
***
Tối đó, sau bữa ăn tối đơn giản tại căn hộ của họ, Hoàng Minh và Lâm An ngồi trên chiếc sofa dài, thiết kế tối giản, tông màu xám chủ đạo. Căn hộ của họ rộng rãi, hiện đại, với nhiều kính và kim loại, toát lên vẻ thanh lịch và tiện nghi. Tiếng điều hòa chạy êm ái, tạo một không gian mát lạnh, tách biệt hoàn toàn với cái nóng ẩm của thành phố bên ngoài. Ánh đèn LED dịu nhẹ từ trần nhà hắt xuống, tạo cảm giác thư thái nhưng cũng có chút lạnh lẽo. Lâm An đang cầm một cuốn sách, nhưng ánh mắt cô lại không đặt vào trang giấy mà nhìn xa xăm ra phía ban công rộng lớn, nơi khung cảnh thành phố lung linh ánh đèn. Tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa từ xa vọng lại, nghe mơ hồ như một bản nhạc không lời của sự cô đơn.
Hoàng Minh, với tâm trạng vẫn còn phấn chấn từ thành công của dự án, quay sang nhìn cô. "An này," anh bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng đầy nhiệt huyết, "anh đang nghĩ về tương lai của chúng ta." Anh đặt chiếc máy tính bảng xuống bàn, nơi anh vừa lướt qua một số mẫu căn hộ cao cấp. "Anh nghĩ mình nên tính đến chuyện mua một căn hộ rộng hơn. Có lẽ là khu vực ngoại ô một chút, yên tĩnh hơn, có vườn. Em nghĩ sao?" Anh nhìn cô với ánh mắt mong chờ. Trong tâm trí anh, đây là một đề xuất đầy hứa hẹn, một bước tiến quan trọng cho cuộc sống chung của họ.
Lâm An khẽ giật mình, thu ánh mắt từ ngoài cửa sổ về. Cô mỉm cười nhẹ, nụ cười có chút gượng gạo, không ánh lên niềm vui thực sự. "Cũng được anh," cô khẽ đáp, giọng nói nhỏ nhẹ, gần như hòa vào tiếng điều hòa. Cô quay lại với cuốn sách, nhưng không đọc. Ánh mắt cô lại lướt qua những dòng chữ một cách vô định.
Hoàng Minh không hề nhận ra sự thiếu hào hứng trong giọng nói của cô. Anh diễn giải sự trầm lặng của cô là sự đồng thuận, sự tin tưởng tuyệt đối vào mọi quyết định của anh. "Anh đã xem qua vài dự án ở khu Nam Sài Gòn, rất tiềm năng. Mình có thể đầu tư sớm để có giá tốt," anh tiếp tục, thao thao bất tuyệt. "Và về quỹ chung, anh đã tìm hiểu một vài kênh đầu tư chứng khoán và bất động sản. Chúng ta sẽ cần một nền tảng tài chính vững chắc cho gia đình sau này." Từ "gia đình" thoát ra khỏi miệng anh một cách tự nhiên, đầy vẻ tự tin và mong đợi. Anh tưởng tượng ra một tương lai tươi sáng, nơi anh và cô cùng nhau xây dựng tổ ấm, nơi tiếng cười trẻ thơ sẽ lấp đầy căn nhà rộng lớn.
Lâm An khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ đến mức chỉ có cô mới nghe thấy. Cô nhìn anh, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh vẫn vậy, luôn ngập tràn trong những kế hoạch, những dự định cho một tương lai xa xôi. Còn hiện tại, hiện tại của họ là gì? Là những buổi tối lặng lẽ bên nhau, nhưng mỗi người lại chìm đắm trong thế giới riêng của mình. Là những bữa ăn chung nhưng không có những câu chuyện thật sự kết nối. Là những lời hứa hẹn về một "gia đình" mà cô không biết liệu mình có còn đủ sức để chờ đợi hay không.
Vô thức, ngón tay Lâm An khẽ chạm vào chiếc đồng hồ khắc tên trên cổ tay mình. Nó vẫn lạnh ngắt, một vật kỷ niệm đẹp đẽ nhưng lại mang theo một sức nặng vô hình, một lời nhắc nhở về những khoảng thời gian mà cô đã một mình, chờ đợi, và khao khát được sẻ chia. Cô nhớ lại khoảnh khắc anh tặng nó, lời nói của anh về việc muốn cô luôn nhớ về thời gian họ ở bên nhau. Nhưng liệu anh có nhớ về những khoảng thời gian cô đã một mình, chờ đợi, và khao khát được sẻ chia? Liệu anh có nhớ về những giọt nước mắt lặng lẽ thấm vào gối mỗi khi anh say sưa với công việc hay những kế hoạch tương lai mà không có cô ở đó, thực sự ở đó? Sự lạnh lẽo của kim loại trên cổ tay cô như một lời thì thầm, nhắc nhở về sự lạnh lẽo trong chính mối quan hệ này. Cô buông cuốn sách xuống, đứng dậy, bước về phía tủ lạnh. "Anh có muốn uống gì không?" cô hỏi, giọng nói vẫn nhẹ nhàng, nhưng có chút xa cách.
Hoàng Minh vẫn chưa rời khỏi dòng suy nghĩ về những con số và khoản đầu tư. "À, thôi, anh không cần đâu. Em cứ lấy cho em đi," anh nói, mắt vẫn dán vào màn hình máy tính bảng. Anh tin rằng cô đang thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối vào anh, rằng cô hiểu rõ anh là người có khả năng và sẽ mang lại một cuộc sống tốt đẹp nhất cho cả hai. Anh không nhận ra rằng, sự "tin tưởng" của cô giờ đây chỉ là sự buông xuôi, sự "hiểu rõ" của cô chỉ là sự chấp nhận một thực tại không thể thay đổi. Anh đang xây dựng một bức tường vô hình bằng những lời hứa hẹn, và Lâm An, cô đang dần lùi sâu vào phía sau bức tường ấy, tự mình tìm kiếm một khoảng không riêng để hít thở.
Lâm An lấy một cốc nước lọc, đứng lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố. Những ánh đèn lấp lánh phía dưới, những dòng xe cộ hối hả, tất cả đều đang chuyển động, nhưng cô lại cảm thấy mình đang đứng yên, mắc kẹt trong một vòng lặp của sự chờ đợi và nỗi cô đơn. Mùi gỗ mới từ nội thất, mùi sách trên kệ, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp của Hoàng Minh, tất cả đều tạo nên một không gian sang trọng, nhưng thiếu đi sự ấm áp, thiếu đi những hơi thở của một tình yêu thực sự sống động. Cô thở dài, uống hết ly nước. Cô biết, anh yêu cô, theo cách anh hiểu về tình yêu. Nhưng tình yêu ấy, trong phiên bản của cô, đang dần biến thành một câu chuyện đơn độc, nơi cô là người kể chuyện duy nhất về nỗi đau của chính mình, và anh là người nghe mà không bao giờ thực sự thấu hiểu. Cô quay lại, ngồi xuống chiếc sofa, lấy lại cuốn sách, cố gắng chìm vào thế giới của những con chữ, để thoát khỏi thực tại đang dần trở nên ngột ngạt. Hoàng Minh vẫn tiếp tục nói, về những con số, về những đối tác tiềm năng, về những mục tiêu lớn lao. Anh không hề để ý đến ánh mắt xa xăm của Lâm An, không hề nhận ra cử chỉ vô thức của cô khi chạm vào chiếc đồng hồ. Anh hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, trong những thành công và những kế hoạch mà anh tin rằng sẽ mang lại hạnh phúc cho cả hai. Sự bình yên mà anh đang tận hưởng chính là khởi đầu cho sự rút lui hoàn toàn của Lâm An, báo hiệu cho sự đổ vỡ không thể tránh khỏi.
***
Chiều cuối tuần, quán cà phê "Ký Ức Đọng" vẫn tấp nập như thường lệ. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng lan tỏa khắp không gian, hòa cùng tiếng ly tách va chạm lanh canh và những câu chuyện trò râm ran. Hoàng Minh ngồi đối diện với Trần Long, ly cà phê đen đá sóng sánh trong tay. Ngoài trời, tiết trời se lạnh của những ngày cuối năm đã bắt đầu len lỏi vào từng con phố, nhưng không khí trong quán vẫn ấm cúng, thoảng mùi cà phê rang xay nồng nàn và hương hoa nhài thoang thoảng từ những lọ hoa nhỏ trên bàn.
Trần Long, với vẻ ngoài năng động, khỏe khoắn, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, đang nhấp một ngụm trà đào. "Dạo này thấy mày phơi phới nhỉ, Hoàng Minh?" Long nói, nụ cười lanh lợi thường trực trên môi, đôi mắt tròn tinh nghịch. "Chắc công việc suôn sẻ, tình yêu cũng thăng hoa phải không?"
Hoàng Minh mỉm cười, nụ cười tự mãn không giấu giếm. Anh đặt ly cà phê xuống, cảm giác mát lạnh của thủy tinh truyền vào lòng bàn tay. "Cũng ổn định Long ạ. Công việc thì vừa xong một dự án lớn, khá thành công. Còn về An, thì anh em tao vẫn vậy, rất bình yên." Anh tựa lưng vào ghế, ánh mắt lấp lánh sự hài lòng. "Mày thấy không, tình yêu đúng nghĩa là phải thế này. Bình yên, ổn định, cùng nhau hướng về phía trước. Không có drama, không có cãi vã vô cớ. Cứ đều đều mà tiến lên." Anh tin tưởng tuyệt đối vào những gì mình đang có, tin rằng mối quan hệ của anh và Lâm An là hình mẫu lý tưởng mà nhiều người mơ ước. Anh không muốn những sóng gió, những kịch tính mà anh thường thấy ở các cặp đôi khác. Anh muốn một tình yêu trưởng thành, chín chắn, nơi hai người hiểu và tôn trọng không gian riêng của nhau.
Trần Long gật gù, vẻ mặt nghiêm túc hơn một chút. "Đúng rồi, anh em mình có đứa nào được như mày đâu. An nó hiểu mày mà. Con gái đến một độ tuổi là khác liền, biết vun vén cho gia đình. Chứ không có ai suốt ngày đòi lãng mạn như phim đâu." Long nói, giọng điệu dứt khoát, mang theo một chút kinh nghiệm 'đời' mà anh tự cho là mình có. "Thằng Quang Anh thì suốt ngày cãi nhau với bồ vì tội không chịu nhắn tin. Con nhỏ Mai Lan thì đòi hỏi đủ thứ, nào là quà cáp, nào là đi chơi. Mệt bỏ xừ." Anh lắc đầu. "Mày có An là phúc rồi. Con bé nó biết điều, biết nghĩ."
Những lời nhận xét vô tư của Trần Long như những viên gạch, củng cố thêm bức tường niềm tin sai lầm mà Hoàng Minh đang xây dựng. "Chắc vậy," Hoàng Minh cười hài lòng. "Anh thấy hai đứa đang rất ổn định, rất hòa hợp. An dạo này cũng ít nói hơn, anh nghĩ là cô ấy trưởng thành hơn rồi, biết trân trọng sự bình yên này." Anh hoàn toàn không nhận ra rằng sự "ít nói" của Lâm An không phải là biểu hiện của sự trưởng thành hay trân trọng bình yên, mà là một dấu hiệu của sự rút lui, của nỗi cô đơn đang dần gặm nhấm tâm hồn cô. Anh chỉ thấy những gì anh muốn thấy, chỉ nghe những gì anh muốn nghe.
Hoàng Minh rút điện thoại, lướt qua màn hình. Anh quyết định nhắn cho Lâm An một tin. "Anh đang ở Ký Ức Đọng với Long. Chắc về muộn một chút." Anh gửi đi, rồi đặt điện thoại xuống. Vài giây sau, một thông báo tin nhắn đến. Anh mở ra. "Vâng anh. Anh cứ về cẩn thận nhé." Chỉ vỏn vẹn một câu, không icon, không thêm bất kỳ lời nào. Hoàng Minh đọc xong, anh mỉm cười. "Thấy chưa?" anh thầm nghĩ. "Cô ấy luôn hiểu mình. Luôn tin tưởng mình." Anh không hề cảm thấy có chút gì bất thường trong sự ngắn gọn, thậm chí có phần lạnh nhạt của tin nhắn ấy. Đối với anh, đó là biểu hiện của một tình yêu trưởng thành, không cần những lời nói sáo rỗng hay những cử chỉ hoa mỹ.
Trần Long đang kể một câu chuyện cười về đồng nghiệp. Hoàng Minh lắng nghe, thi thoảng gật đầu, nhưng tâm trí anh vẫn đang lơ lửng trong những kế hoạch lớn lao. Anh đang nghĩ về chuyến đi cuối năm, chuyến đi mà anh sẽ dành tặng cho Lâm An, chuyến đi mà anh tin rằng sẽ là đỉnh cao của sự bình yên và hạnh phúc trong tình yêu của họ. Anh đã hình dung ra cảnh họ nắm tay nhau dạo bước trên bãi biển, cùng nhau ngắm hoàng hôn, cùng nhau tận hưởng những khoảnh khắc lãng mạn nhất. Anh tin rằng đó sẽ là một kỷ niệm đẹp đẽ, một minh chứng cho tình yêu vĩnh cửu của họ.
Anh nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt lại lướt qua những cặp đôi khác trong quán. Họ cười nói, nắm tay, thì thầm. Anh thấy họ cũng hạnh phúc, nhưng không thể sánh bằng sự "bình yên" mà anh và Lâm An đang có. Anh tin rằng sự bình yên ấy là dấu hiệu của một tình yêu sâu sắc, bền vững, không cần phải phô trương hay chứng tỏ với ai. Anh tự hào về Lâm An, người phụ nữ đã cùng anh trải qua bao nhiêu năm tháng, người luôn ở bên anh, lặng lẽ ủng hộ anh. Anh đã xây dựng một lâu đài vững chãi trong tâm trí mình, một lâu đài của sự nghiệp, của tình yêu, của hạnh phúc. Nhưng anh không hề biết, lâu đài đó đang được xây trên cát, trên những nền tảng của sự hiểu lầm và những ký ức không đồng điệu. Anh vẫn ngồi đó, nhấp cà phê, ánh mắt lấp lánh sự tự mãn, hoàn toàn không hay biết rằng, chính sự bình yên giả tạo này, chính sự vô tâm không nhận ra này, đang đẩy Lâm An ngày càng xa, vào một thế giới nội tâm lạnh lẽo mà anh không bao giờ chạm tới được.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.