Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 47: Sự Bình Lặng Anh Tìm Thấy, Nỗi Cô Đơn Em Giấu Kín
Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn đọc sách trên bàn làm việc hắt lên khuôn mặt Hoàng Minh, tạo nên những mảng sáng tối rõ nét, càng làm nổi bật vẻ điềm đạm, vững chãi của anh. Đôi mắt sâu của anh lướt qua những con số, những biểu đồ phức tạp trên màn hình laptop, nhưng thỉnh thoảng, chúng lại liếc về phía sofa, nơi Lâm An đang ngồi. Cô thu mình trong chiếc chăn len mỏng, một cuốn sách bìa mềm đặt hờ trên ngực, đôi mắt dán chặt vào từng dòng chữ. Không có tiếng động nào ngoài tiếng điều hòa chạy êm ái, tiếng gõ phím đều đều của anh và tiếng lật trang sách khẽ khàng của cô.
Hoàng Minh nhấp một ngụm cà phê phin đã nguội bớt, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng không đủ để làm xao nhãng sự hài lòng đang dâng lên trong anh. An dạo này trầm tính hẳn, không còn hỏi nhiều như trước. Cô không còn những câu hỏi dồn dập về một ngày của anh, không còn những lời gợi ý về một buổi tối lãng mạn hay một bộ phim muốn xem. Thay vào đó, cô lặng lẽ hiện diện, một sự hiện diện êm đềm, không đòi hỏi, không khuấy động. Anh nghĩ, chắc là đã trưởng thành rồi, biết trân trọng những khoảnh khắc bình yên như thế này. Cái yên lặng này, đối với anh, không phải là sự thiếu vắng, mà là sự đủ đầy của một mối quan hệ đã vượt qua giai đoạn sôi nổi của tình yêu mới chớm để chạm đến ngưỡng của sự ổn định, của sự hòa hợp không cần lời. Anh nhìn thấy ở Lâm An sự chín chắn, một người phụ nữ hiểu chuyện, biết suy nghĩ cho công việc và những lo toan của anh. Cô không còn là cô gái hay mè nheo, hay đòi hỏi những buổi hẹn hò bất chợt, hay những lời nói ngọt ngào không ngừng. Giờ đây, cô như một dòng sông chảy êm đềm, lặng lẽ mang theo vẻ đẹp của riêng mình, và anh, là người đàn ông may mắn được ngắm nhìn dòng sông ấy mỗi ngày. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa. Cuộc sống bận rộn với công việc, với những dự án lớn, với trách nhiệm nặng nề, khiến anh khao khát một bến đỗ bình yên, nơi anh có thể trở về và tìm thấy sự tĩnh lặng. Và Lâm An, với sự trầm mặc mới mẻ của cô, đã trở thành bến đỗ ấy.
"Em đọc gì mà say sưa vậy?" Hoàng Minh khẽ hỏi, giọng anh trầm ấm, không quá lớn để phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch nhưng đủ để cô nghe thấy. Anh không mong đợi một câu trả lời dài dòng. Một cái tên sách, một cái gật đầu, hoặc một nụ cười nhẹ là đủ. Anh đã quen với việc cô trở nên kiệm lời hơn, và anh diễn giải đó như một dấu hiệu của sự tin tưởng, của việc cô đã đủ thoải mái để không cần phải liên tục lấp đầy khoảng trống bằng lời nói. Đôi khi, sự im lặng còn quý giá hơn vạn lời nói. Nó là không gian để anh suy nghĩ, để anh tập trung vào công việc, vào những kế hoạch lớn mà anh tin rằng sẽ mang lại một tương lai vững chắc cho cả hai. Anh tin rằng cô cũng đang tận hưởng sự bình yên đó, sự bình yên mà họ đã cùng nhau xây dựng.
Lâm An khẽ ngẩng đầu, đôi mắt to tròn, long lanh lướt qua anh, sau đó lại quay về trang sách. Một nụ cười nhẹ, gần như chỉ là một nét chấm phá trên gương mặt trái xoan của cô, nở trên môi. Cô gật đầu. Không một lời giải thích về nội dung cuốn sách, không một câu hỏi ngược lại về công việc của anh. Cái gật đầu ấy, nụ cười ấy, là một sự chấp nhận, một sự cam chịu mà Hoàng Minh không tài nào nhận ra. Trong tâm trí anh, đó là biểu hiện của sự đồng điệu, của sự thấu hiểu không cần ngôn ngữ. Nhưng trong lòng Lâm An, một tiếng nói nội tâm yếu ớt vọng lên, nghe như tiếng thở dài vô tận: *Mình đã nói quá nhiều rồi. Anh ấy có nghe đâu. Thôi thì cứ để mọi thứ yên lặng thế này, cũng tốt.* Cô đã từng cố gắng biết bao nhiêu, đã từng mong mỏi được chia sẻ, được anh lắng nghe những nỗi niềm sâu kín. Nhưng những lời cô nói, những cảm xúc cô bày tỏ, dường như chỉ tan vào không khí, hoặc bị anh biến đổi thành những lo lắng không đáng có, những điều làm anh phải bận tâm. Những lần cô thổ lộ, anh lại vỗ về bằng những lời hứa hẹn về một tương lai vật chất, về sự ổn định mà cô chưa bao giờ đặt lên hàng đầu.
Cô nhớ lại buổi tối hôm trước, khi cô cố gắng khẽ bày tỏ mong muốn được anh chia sẻ nhiều hơn về cảm xúc. Anh đã lắng nghe một cách hời hợt, sau đó nhanh chóng gạt đi bằng những lời trấn an về việc mua nhà, thăng tiến công việc. Cô cảm thấy mình như một đứa trẻ đòi kẹo, và anh, người lớn, trao cho cô một món đồ chơi khác, đẹp đẽ hơn, đắt tiền hơn, nhưng không phải thứ cô thực sự muốn. Sự mệt mỏi ấy, đã tích tụ dần theo thời gian, biến thành một bức tường vô hình ngăn cách cô khỏi anh. Bức tường của sự im lặng. Cô đã cố gắng phá vỡ nó, nhưng mỗi lần cố gắng, cô lại cảm thấy mình đơn độc hơn. Vậy thì, chi bằng cứ để mọi thứ yên lặng. Để anh tin rằng cô đã trưởng thành, đã chín chắn, đã hiểu chuyện. Để anh tin rằng cô hài lòng với sự bình yên mà anh tạo ra. Cô không còn sức để giải thích, để đòi hỏi, để mong mỏi. Sự rút lui nội tâm là cách duy nhất để cô bảo vệ chính mình khỏi những tổn thương không ngừng.
Lâm An khẽ lật giở trang sách, nhưng đôi mắt cô không thực sự tập trung vào con chữ. Chúng lướt qua những dòng văn mà không đọng lại ý nghĩa. Tâm trí cô trôi dạt về những buổi chiều xưa cũ, khi cô và Hoàng Minh còn ngồi cạnh nhau, không phải trong căn hộ sang trọng này, mà là ở một quán cà phê nhỏ, nơi những câu chuyện cứ thế tuôn trào không dứt. Anh đã từng lắng nghe cô say sưa kể về một cuốn sách, một bộ phim, một giấc mơ. Giờ đây, những khoảnh khắc đó dường như đã lùi về quá khứ xa xăm. Cô nhớ lại ánh mắt anh khi anh nói về chuyến đi cuối năm, về một kỳ nghỉ lãng mạn. Anh thực sự tin rằng đó là điều cô muốn. Anh thực sự tin rằng đó là đỉnh cao của hạnh phúc. Nhưng cô chỉ cảm thấy một sự trống rỗng. Một chuyến đi xa hoa không thể lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn cô, không thể hàn gắn những vết nứt của sự cô đơn.
Cô lại nhìn ra cửa sổ. Những ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao rơi rụng xuống mặt đất. Một hình ảnh đẹp đẽ, nhưng lại quá xa vời, quá lạnh lẽo. Cô biết, mình đang dần trở thành một cái bóng trong chính mối quan hệ này. Một cái bóng không lời, không yêu cầu, chỉ lặng lẽ hiện diện. Và Hoàng Minh, anh không hề nhận ra. Anh vẫn say sưa với những kế hoạch, những dự án, những mục tiêu. Anh vẫn tin rằng họ đang cùng nhau xây dựng một tương lai lý tưởng. Nhưng tương lai ấy, trong mắt cô, đang dần trở thành một mê cung, nơi cô cứ mãi đi tìm một lối thoát, một tiếng nói chung, một ánh mắt thấu hiểu. Cuốn sách trên tay cô nặng trĩu, không phải vì nội dung, mà vì sức nặng của những cảm xúc bị đè nén, của những lời không nói. Cô đã chọn sự im lặng, không phải vì cô không còn điều gì để nói, mà vì cô biết, nói ra cũng chỉ là vô vọng.
***
Tiếng gõ bàn phím liên tục, tiếng điện thoại reo, tiếng máy in xé gió và tiếng trao đổi công việc nhanh gọn tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn tại văn phòng công ty của Minh An. Hoàng Minh, với dáng người cao ráo, cân đối, đang ngồi đối diện Trần Long tại khu vực pantry, hai người đang ăn trưa nhanh chóng. Khuôn mặt Hoàng Minh, vốn góc cạnh và điềm đạm, giờ đây ánh lên vẻ hài lòng khi anh nhấp một ngụm cà phê đen nóng. Anh nhìn Trần Long, người bạn thân thiết, với đôi mắt toát lên sự tự hào không giấu giếm.
Trần Long, với vẻ ngoài năng động, khỏe khoắn và nụ cười thường trực, đang gật gù lắng nghe trong khi tay vẫn thoăn thoắt đưa miếng sandwich lên miệng. Anh mặc một chiếc áo phông đơn giản, phong cách thoải mái và gần gũi, trái ngược với sự chỉn chu luôn có của Hoàng Minh. "Dạo này An nhà mình đằm tính hẳn Long ạ," Hoàng Minh bắt đầu, giọng anh trầm ấm, mang theo chút âm hưởng của sự viên mãn. "Ít hỏi han, ít mè nheo hơn. Chắc trưởng thành rồi, biết suy nghĩ cho công việc của mình hơn." Anh nói, và một nụ cười nhẹ nở trên môi, nụ cười của một người đàn ông tin rằng mình đã tìm thấy sự hoàn hảo trong mối quan hệ. Anh không hề nhận ra sự mỉa mai ngầm ẩn trong những lời nói của chính mình, rằng sự "trưởng thành" mà anh đang ca ngợi lại chính là sự rút lui âm thầm, là dấu hiệu của một trái tim đang dần khép lại.
Trần Long nuốt vội miếng sandwich, đôi mắt lanh lợi nhìn Hoàng Minh, sau đó gật gù đồng tình. "Đấy, tao bảo rồi mà. Con gái ai cũng vậy thôi, đến một độ tuổi là khác liền. An thì vốn đã hiểu chuyện rồi, giờ lại càng chín chắn hơn. Kiểu này là mày yên tâm rồi còn gì." Lời nói của Trần Long, vô tư và thực tế, như một lời khẳng định cho niềm tin sai lầm của Hoàng Minh. Long, giống như Hoàng Minh, cũng chỉ nhìn thấy bề nổi của vấn đề, nhìn thấy sự yên bình bên ngoài mà không hề đi sâu vào những phức tạp nội tâm. Anh ta không biết rằng, cái "hiểu chuyện" mà anh ta đang nhắc đến, đối với Lâm An, lại là một lớp vỏ bọc, một chiếc mặt nạ được tạo nên từ sự mệt mỏi và nỗi thất vọng. Đối với Trần Long, một người phụ nữ ít mè nheo, ít đòi hỏi là một người phụ nữ lý tưởng, một người bạn đời tuyệt vời, giúp đàn ông tập trung vào sự nghiệp mà không bị phân tâm. Anh ta đã chứng kiến nhiều mối quan hệ xung quanh mình tan vỡ vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt, vì những đòi hỏi vô cớ, và anh ta thấy Hoàng Minh may mắn khi có một Lâm An "đằm tính" như vậy.
"Đúng vậy," Hoàng Minh tiếp lời, giọng điệu tự tin. "Anh cũng thấy thế. An luôn ủng hộ mình, luôn thấu hiểu cho những áp lực công việc. Anh không cần phải giải thích nhiều, cô ấy chỉ cần nhìn là biết." Anh tự hào về sự "kết nối" mà anh tin là họ đang có, một kết nối không cần lời nói, một sự thấu hiểu ngầm định mà anh đã tự mình vẽ ra. Anh tin rằng Lâm An là một người phụ nữ tuyệt vời, một người bạn đời hoàn hảo, và anh may mắn khi có cô ấy bên cạnh. Anh đã so sánh mối quan hệ của họ với những cặp đôi khác, những cặp đôi mà anh và Trần Long thường xuyên chứng kiến những "drama" không hồi kết. Và anh luôn tự hào rằng mối quan hệ của mình với Lâm An là một tình yêu lý tưởng, một bến đỗ bình yên không sóng gió.
Hoàng Minh nhấp thêm một ngụm cà phê, cảm giác ấm nóng lan tỏa khắp cơ thể, củng cố thêm sự hài lòng trong anh. Trong nội tâm, một dòng suy nghĩ khác chảy qua: *Long nói đúng. An thật sự là một người phụ nữ tuyệt vời. Mình may mắn khi có cô ấy.* Anh không hề nhận ra rằng, sự bình yên mà anh đang tận hưởng chính là khởi đầu cho sự rút lui hoàn toàn của Lâm An, báo hiệu cho sự đổ vỡ không thể tránh khỏi. Lời nhận xét vô tư của Trần Long về việc "con gái đến một độ tuổi là khác liền" củng cố thêm niềm tin sai lầm của Hoàng Minh, khiến anh càng khó nhận ra vấn đề thực sự. Anh đang sống trong một bức tranh màu hồng mà anh tự vẽ ra, một bức tranh thiếu đi những mảng màu chân thực của cảm xúc, của những nỗi đau âm ỉ.
Trần Long tiếp tục ăn, thỉnh thoảng lại đưa ra một vài câu chuyện phiếm về công việc, về những đồng nghiệp khác. Hoàng Minh lắng nghe, thỉnh thoảng xen vào vài lời bình luận. Đối với anh, cuộc trò chuyện này là một sự xác nhận, một sự củng cố cho niềm tin của anh về một tình yêu lý tưởng. Anh không hề nhận ra rằng, sự "chín chắn" của Lâm An mà anh đang ca ngợi lại là một phiên bản méo mó của sự mệt mỏi, của sự từ bỏ. Anh tin rằng mình đang xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai, một tương lai đầy đủ vật chất và sự ổn định. Anh không hề biết rằng, điều Lâm An khao khát không phải là những thứ vật chất ấy, mà là một sự kết nối sâu sắc hơn, một sự thấu hiểu từ tận đáy lòng.
Mùi cà phê rang xay nồng nàn hòa quyện với mùi giấy in mới từ những tập tài liệu trên bàn, tạo nên một không khí đặc trưng của văn phòng hiện đại. Hoàng Minh cảm thấy tràn đầy năng lượng và sự tự tin. Anh tin rằng, với sự ủng hộ của Lâm An, với sự ổn định mà họ đang có, anh có thể chinh phục mọi thử thách trong công việc. Anh không hề biết rằng, trong chính sự "ủng hộ" và "ổn định" ấy, Lâm An đang dần mất đi chính mình, đang dần biến thành một con người xa lạ, không còn là cô gái đầy cảm xúc và mong muốn được sẻ chia của ngày xưa. Anh mỉm cười hài lòng, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới quan của riêng mình, một thế giới mà Lâm An, dù ở cạnh bên, nhưng lại ngày càng trở nên xa cách.
***
Chiều cuối tuần, quán cà phê "Ký Ức Đọng" như một ốc đảo yên bình giữa lòng thành phố hối hả. Mái ngói rêu phong, tường vàng bong tróc nhẹ và cửa sổ lá sách gỗ màu xanh ngọc mang đến một vẻ hoài niệm, tách biệt hoàn toàn khỏi sự hiện đại bên ngoài. Tiếng nhạc Jazz du dương, nhẹ nhàng chảy tràn không gian, hòa cùng tiếng lật trang sách khe khẽ và tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, tạo nên một bản hòa âm của sự tĩnh lặng. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương gỗ cũ và thoảng hương hoa nhài từ ban công, đánh thức mọi giác quan.
Hoàng Minh và Lâm An ngồi ở góc quen thuộc, nơi ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng và đèn dây tạo nên một không gian ấm cúng. Anh với dáng người cao ráo, điềm đạm, đang say sưa nói về kế hoạch công việc sắp tới, về một dự án lớn anh đang ấp ủ. Nụ cười hài lòng và ánh mắt đầy nhiệt huyết khiến khuôn mặt anh trở nên sống động hơn bao giờ hết. Anh tin rằng Lâm An đang lắng nghe anh một cách say mê, như cô vẫn thường làm. Anh tin rằng cô đang chia sẻ niềm vui, sự hào hứng của anh.
"Dự án này rất quan trọng, nếu thành công thì vị trí của anh sẽ vững chắc hơn rất nhiều," Hoàng Minh nói, giọng anh trầm ấm, mang theo một sự chắc chắn. "Sẽ có thêm thời gian dành cho em." Anh không nhận ra đây là lời hứa đã lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần, một lời hứa mà mỗi lần được thốt ra, lại càng làm sâu thêm vết thương trong lòng Lâm An. Anh tin rằng anh đang vẽ ra một tương lai tươi sáng cho cả hai, một tương lai mà cô sẽ hạnh phúc. Anh không hề biết rằng, trong tâm trí cô, những lời hứa hẹn ấy đã trở thành những bóng ma, ám ảnh cô bằng sự trống rỗng và nỗi thất vọng. Anh tin rằng thời gian là thứ quý giá nhất anh có thể dành cho cô, nhưng anh lại quên mất rằng điều cô cần không phải là "thời gian" chung chung, mà là những khoảnh khắc anh thực sự hiện diện, thực sự lắng nghe.
Lâm An chỉ im lặng lắng nghe, đôi mắt to tròn, long lanh của cô hướng về Hoàng Minh, nhưng ánh nhìn ấy lại như xuyên thấu qua anh, đến một nơi nào đó xa xăm hơn. Cô khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ như gió thoảng, không đủ để tạo ra một tiếng động nào. Cô cầm ly cà phê của mình, cảm nhận hơi ấm từ thành ly truyền vào lòng bàn tay. Vị đắng của cà phê, đối với cô, giờ đây dường như có vị của sự cam chịu.
Trong nội tâm Lâm An, một tiếng thở dài nặng nề vang vọng: *Lại là những kế hoạch. Lại là những lời hứa hẹn. Bao giờ thì mới là hiện tại của chúng ta đây?* Cô đã mệt mỏi với việc chờ đợi một tương lai không bao giờ đến, một tương lai mà anh luôn vẽ ra một cách hào nhoáng nhưng lại thiếu đi những cảm xúc chân thật, những kết nối sâu sắc. Cô đã từng khao khát được là một phần trong những kế hoạch của anh, được cùng anh xây dựng, được cùng anh chia sẻ. Nhưng giờ đây, cô chỉ cảm thấy mình là một khán giả, ngồi lặng lẽ dõi theo vở kịch cuộc đời anh, một vở kịch mà cô không có vai diễn thực sự.
"Em tin anh sẽ làm được," Lâm An khẽ đáp, giọng cô nhỏ nhẹ, gần như hòa vào tiếng nhạc Jazz. Một nụ cười nhẹ, không ánh lên niềm vui thực sự, lại nở trên môi cô. Đó là một nụ cười gượng gạo, một chiếc mặt nạ đã trở nên quá quen thuộc, che giấu đi sự kiệt quệ của một tâm hồn đã cố gắng quá nhiều. Cô không còn đủ sức để diễn tả cảm xúc thật của mình, không còn đủ dũng khí để đối diện với sự vô tâm mà anh không hề hay biết.
Hoàng Minh không hề nhận ra sự thiếu vắng của cảm xúc trong câu nói hay nụ cười của cô. Anh chỉ cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc. Trong nội tâm anh, một suy nghĩ tự mãn dấy lên: *Thấy chưa? An luôn ủng hộ mình. Cô ấy hiểu mình mà.* Anh tin rằng cô là người phụ nữ lý tưởng, người luôn ở bên, thấu hiểu và động viên anh. Anh không hề nhận ra rằng, sự "ủng hộ" của cô giờ đây chỉ là sự buông xuôi, sự "thấu hiểu" của cô chỉ là sự chấp nhận một thực tại không thể thay đổi. Anh đang xây dựng một bức tường vô hình bằng những lời hứa hẹn, và Lâm An, cô đang dần lùi sâu vào phía sau bức tường ấy.
Vô thức, ngón tay Lâm An khẽ chạm vào chiếc đồng hồ khắc tên trên cổ tay mình. Nó vẫn lạnh ngắt, một vật kỷ niệm đẹp đẽ nhưng lại mang theo một sức nặng vô hình, một lời nhắc nhở về những khoảng thời gian mà cô đã một mình, chờ đợi, và khao khát được sẻ chia. Cô nhớ lại khoảnh khắc anh tặng nó, lời nói của anh về việc muốn cô luôn nhớ về thời gian họ ở bên nhau. Nhưng liệu anh có nhớ về những khoảng thời gian cô đã một mình, chờ đợi, và khao khát được sẻ chia? Liệu anh có nhớ về những giọt nước mắt lặng lẽ thấm vào gối mỗi khi anh say sưa với công việc hay những kế hoạch tương lai mà không có cô ở đó, thực sự ở đó? Sự lạnh lẽo của kim loại trên cổ tay cô như một lời thì thầm, nhắc nhở về sự lạnh lẽo trong chính mối quan hệ này.
Cô nhìn ra ô cửa sổ, nơi con hẻm "Thời Gian Ngừng Lại" hiện ra mờ ảo trong ánh chiều tà. Con hẻm ấy, với những viên gạch cũ kỹ, những mái nhà rêu phong, đã từng là nơi họ dạo bước, nắm tay nhau, kể cho nhau nghe những câu chuyện không đầu không cuối. Giờ đây, nó vẫn ở đó, không thay đổi, nhưng ý nghĩa của nó trong lòng cô đã khác. Nó không còn là biểu tượng của những kỷ niệm ngọt ngào, mà là một nơi chốn của sự hoài niệm, của những gì đã mất đi, của một thời gian đã không còn "ngừng lại" cho cô nữa.
Hoàng Minh tiếp tục nói, về những con số, về những đối tác tiềm năng, về những mục tiêu lớn lao. Anh không hề để ý đến ánh mắt xa xăm của Lâm An, không hề nhận ra cử chỉ vô thức của cô khi chạm vào chiếc đồng hồ. Anh hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, trong những thành công và những kế hoạch mà anh tin rằng sẽ mang lại hạnh phúc cho cả hai. Sự bình yên mà anh đang tận hưởng chính là khởi đầu cho sự rút lui hoàn toàn của Lâm An, báo hiệu cho sự đổ vỡ không thể tránh khỏi.
Lâm An khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ đến mức không ai có thể nghe thấy. Cô biết, anh yêu cô, theo cách anh hiểu về tình yêu. Nhưng tình yêu ấy, trong phiên bản của cô, đang dần biến thành một câu chuyện đơn độc, nơi cô là người kể chuyện duy nhất về nỗi đau của chính mình, và anh là người nghe mà không bao giờ thực sự thấu hiểu. Cái bình yên trong mắt anh, lại là nỗi bão tố trong lòng cô. Cô chỉ ngồi đó, một cái bóng lặng lẽ trong ánh đèn vàng dịu, cảm nhận sự cô đơn đang lan tỏa, như một tấm chăn vô hình bao phủ lấy tâm hồn cô.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.