Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 46: Bình Yên Trong Mắt Anh, Lý Tưởng Của Chúng Ta

Đêm trôi qua trong sự tĩnh lặng mà cả Hoàng Minh và Lâm An đều cảm nhận, nhưng theo những cách hoàn toàn khác biệt. Hoàng Minh ngủ say trong vòng tay của sự mãn nguyện, tin rằng mình đã xoa dịu được những lo lắng vô cớ của người yêu bằng những hứa hẹn về một tương lai vững chắc, một tổ ấm không thiếu thốn. Anh mơ về những con số tăng trưởng, những dự án thành công, những viên gạch đầu tiên cho một cuộc đời mà anh hình dung là hoàn hảo. Trong giấc mơ của anh, Lâm An mỉm cười, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc với những gì anh mang lại.

Còn Lâm An, cô nằm cạnh anh, đôi mắt mở thao láo trong bóng đêm, cảm nhận từng nhịp thở đều đặn của người đàn ông bên cạnh như một lời nhắc nhở về sự xa cách vô hình giữa hai tâm hồn. Giọt nước mắt nóng hổi cuối cùng của đêm qua đã khô trên gối, để lại một vết ố mờ ảo như chính những hy vọng vụn vỡ trong lòng cô. Cô biết, anh không có ác ý. Anh yêu cô, theo cách của anh, một cách lý trí, đầy trách nhiệm và thực tế. Nhưng cái thực tế ấy lại không thể chạm tới những góc khuất mềm yếu nhất trong trái tim cô, nơi cô khao khát một sự thấu hiểu vô điều kiện, một lời sẻ chia không cần mục đích, một cái ôm xiết chặt không phải để trấn an mà là để cảm nhận sự tồn tại của nhau. Cô đã cố gắng, đã mở lòng, đã nói ra những khao khát thầm kín nhất, nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là một bức tường vững chắc được xây bằng những lời hứa về tài chính, về sự nghiệp, về một "tương lai ổn định" mà cô chưa từng đòi hỏi. Sự kiệt quệ tinh thần đã thay thế nỗi thất vọng, và một cảm giác trống rỗng mênh mông chiếm lấy trái tim cô, như một khu vườn đã héo tàn mà không ai còn tưới tắm.

***

Tối thứ Sáu, quán nhậu vỉa hè quen thuộc nằm khuất trong một con hẻm nhỏ của thành phố lại rộn ràng, tấp nập. Hoàng Minh và Trần Long chọn một góc khuất, nơi tiếng ồn có vẻ dịu hơn một chút nhưng vẫn đủ để cảm nhận được sự náo nhiệt, sôi động của cuộc sống về đêm. Bàn ghế nhựa kê sát vỉa hè, mái bạt che tạm bợ đủ để cản bớt ánh đèn neon rực rỡ từ những cửa hiệu lân cận, nhưng không thể che được làn khói mờ ảo bốc lên từ bếp nướng lộ thiên, mang theo mùi thơm lừng của thịt nướng, hải sản tươi rói và những gia vị cay nồng. Tiếng cụng ly giòn tan vang lên liên hồi, xen lẫn tiếng nói chuyện lớn tiếng, tiếng cười ha hả của những nhóm bạn bè, đồng nghiệp sau một tuần làm việc căng thẳng. Đâu đó, tiếng nhạc xập xình từ một chiếc loa kéo di động khiến không khí càng thêm phần sôi động, phóng khoáng. Hoàng Minh nhấp một ngụm bia mát lạnh, vị đắng nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, xua đi chút mệt mỏi của một ngày dài. Anh lắng nghe Trần Long, bạn thân của anh từ thời đại học, đang than vãn.

"Mày thấy không, thằng Quang nó lại cãi nhau với con bé kia rồi," Long nói, giọng điệu xen lẫn bất lực và một chút hài hước. Anh ta lắc đầu, khẽ khẩy miếng thịt nướng vừa chín tới vào bát. "Chuyện bé xé ra to, chỉ vì cái tội quên mua cho cô ấy một bó hoa vào ngày kỷ niệm. Đàn bà con gái đúng là khó hiểu thật! Cứ thích làm phức tạp mọi thứ lên."

Hoàng Minh cười nhẹ, nhấp thêm một ngụm bia. Đôi mắt anh ánh lên vẻ mãn nguyện, một sự tự tin ngầm khi anh nhìn những cặp đôi khác đang loay hoay với những rắc rối vụn vặt. Anh cảm thấy một sự bình yên, một niềm kiêu hãnh âm ỉ trong lòng khi nghĩ về mối quan hệ của mình với Lâm An. Anh không cần phải trải qua những cuộc cãi vã vô cớ, những giận hờn không đầu không cuối như vậy.

"Chắc do chưa tìm đúng người thôi," Hoàng Minh chậm rãi nói, giọng điềm tĩnh, đôi khi hơi khô khan nhưng chứa đựng sự chắc chắn. Anh đặt ly bia xuống bàn, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên thành ly, tạo ra một âm thanh nhỏ giữa bản giao hưởng ồn ào của quán nhậu. "Với An, mọi thứ của anh đều rất bình yên, chẳng bao giờ có sóng gió gì lớn cả. Cô ấy hiểu anh, anh cũng hiểu cô ấy."

Anh nhìn ra xa, về phía dòng xe cộ vẫn vù vù qua lại trên con đường lớn, ánh đèn pha rọi sáng loang loáng qua lớp khói bụi mờ. Trong đầu anh, hình ảnh Lâm An hiện lên thật dịu dàng, trầm tĩnh, luôn là hậu phương vững chắc cho anh. Anh nhớ lại những buổi tối cô lặng lẽ ngồi đọc sách khi anh làm việc, những bữa ăn cô chuẩn bị chu đáo, những lần cô mỉm cười gật đầu đồng ý với những kế hoạch của anh. Đối với Hoàng Minh, đó là biểu hiện cao nhất của sự thấu hiểu và hòa hợp.

Trần Long gật gù, vẻ mặt đồng tình. Anh ta luôn là người đơn giản, thẳng thắn, và thường nhìn nhận mọi thứ theo một lăng kính khá trực diện. "Phải rồi, An đúng là hiếm có," Long tiếp lời, như thể lời nói của Hoàng Minh đã củng cố thêm niềm tin của anh ta. "Cô ấy khác hẳn mấy cô gái khác. Con gái hay suy nghĩ nhiều, thích lãng mạn hóa mọi thứ, nhưng An thì khác, cô ấy lúc nào cũng có vẻ bình thản, thực tế. Mày may mắn đấy, Hoàng Minh. Chúc mừng mày nhé, tìm được đúng người rồi."

Lời khen của Long, dù vô tư, lại như một lời khẳng định cho niềm tin vững chắc của Hoàng Minh. Anh mỉm cười, nụ cười chân thành và đầy vẻ tự mãn. Trong mắt anh, Lâm An chính là hình mẫu lý tưởng của một người phụ nữ. Cô không đòi hỏi quá nhiều, không làm ầm ĩ mọi chuyện, luôn giữ một sự bình tĩnh đáng ngưỡng mộ. Anh không cần phải đoán già đoán non tâm ý cô, không cần phải trải qua những drama không đáng có. Mối quan hệ của họ, theo anh, là một ví dụ điển hình cho sự trưởng thành, sự chín chắn, và sự hòa hợp hoàn hảo. Anh nghĩ, đó là tình yêu thực sự, không phải những cảm xúc bồng bột, nông nổi của tuổi trẻ. Anh đã xây dựng một nền móng vững chắc cho tình yêu của họ, một nền móng của sự ổn định, của những kế hoạch tương lai rõ ràng, và trên hết, là sự "bình yên" mà anh tin rằng mọi cặp đôi đều khao khát.

Hoàng Minh nâng ly bia lên, cụng nhẹ vào ly của Trần Long. Tiếng thủy tinh va vào nhau khô khốc nhưng lại vang dội trong tâm trí anh như một lời chúc mừng cho sự lựa chọn đúng đắn của mình. Anh không hề nhận ra, hay cố tình không nhận ra, rằng cái "bình thản" mà Trần Long và anh nhìn thấy ở Lâm An lại chính là lớp vỏ bọc mà cô đã dày công tạo dựng để che giấu một tâm hồn đang dần kiệt quệ, một trái tim đang thổn thức trong sự cô đơn. Cái "hiểu" mà anh nghĩ mình có được, chỉ là sự hiểu theo cách của riêng anh, một sự hiểu biết được xây dựng trên những giả định và niềm tin cá nhân, không phải là sự thấu cảm sâu sắc từ trái tim người khác. Mùi đồ nướng vẫn thơm lừng, tiếng nhạc vẫn xập xình, nhưng trong lòng Hoàng Minh, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ đang ngự trị, một sự tĩnh lặng được tạo nên từ sự thiếu vắng những tiếng nói nội tâm của người anh yêu.

Anh khẽ hắng giọng, lại nhấp một ngụm bia. "Nói chung, quan trọng là mình hiểu nhau," anh đúc kết, giọng điệu kiên định. "Và anh tin, anh và An thực sự hiểu nhau. Cô ấy biết điều gì là tốt nhất cho chúng ta, và anh cũng vậy." Sự tự tin ấy, trong khoảnh khắc đó, gần như trở thành sự kiêu ngạo, một bức tường vô hình ngăn cách anh với bất kỳ khả năng nào có thể nhận ra sự thật đằng sau vẻ ngoài bình lặng của Lâm An.

***

Đêm đã về khuya khi Hoàng Minh trở về căn hộ của mình. Ánh đèn đường lấp lánh từ xa xuyên qua những ô cửa sổ kính lớn, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn gỗ tối màu của phòng khách. Căn hộ của anh luôn giữ một vẻ thanh lịch, tối giản, với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, tạo cảm giác hiện đại và ngăn nắp. Nội thất được chọn lựa kỹ lưỡng, tập trung vào công năng hơn là sự rườm rà, phản ánh rõ nét con người lý trí, thực tế của Hoàng Minh. Tiếng điều hòa vẫn chạy êm ái, đều đều, tạo ra một không khí mát mẻ, dễ chịu, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào, bụi bặm của đường phố bên ngoài.

Hoàng Minh cởi áo khoác, treo lên mắc cẩn thận, rồi bước vào phòng khách. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn đứng ở góc phòng rọi sáng một khoảng không gian nhỏ, nơi Lâm An đang ngồi trên sofa, tay cầm một cuốn sách. Cô vẫn giữ nguyên dáng vẻ nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài buông xõa mềm mại trên vai. Từ phía sau, anh không thể nhìn thấy biểu cảm của cô, nhưng anh cảm nhận được một sự yên tĩnh quen thuộc, một không khí bình yên mà anh luôn trân trọng. Mùi gỗ mới từ bộ nội thất cao cấp hòa quyện với thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp của anh, tạo nên một mùi hương đặc trưng của ngôi nhà này, một mùi hương của sự ổn định và thành công.

Anh bước đến gần, vòng tay ôm nhẹ lấy cô từ phía sau, cằm anh tựa lên đỉnh đầu cô. Mái tóc mềm mại của Lâm An khẽ chạm vào má anh, mang theo một mùi hương dịu nhẹ, quen thuộc. Anh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một niềm hạnh phúc giản dị mà anh tin rằng mình đã dày công xây dựng.

"Em yêu, anh về rồi," anh khẽ thì thầm, giọng anh trầm ấm, dịu dàng. Anh hôn nhẹ lên tóc cô, rồi vuốt ve cánh tay cô, cảm nhận làn da mềm mại dưới lòng bàn tay mình. "Anh vừa nói chuyện với Long. Anh càng ngày càng thấy mình may mắn khi có em. Mối quan hệ của chúng ta thật sự là lý tưởng. Không ồn ào, không cãi vã, chỉ có sự thấu hiểu và bình yên."

Lâm An khẽ giật mình khi anh ôm lấy, nhưng cô nhanh chóng thả lỏng người, tựa vào anh. Cô đóng cuốn sách lại, đặt nó lên bàn kính phía trước. Ánh mắt cô hướng ra ban công rộng, nơi khung cảnh thành phố về đêm lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo. Cô cố gắng mỉm cười, một nụ cười nhẹ, nhưng khóe môi cô chỉ khẽ nhếch lên, không thể che giấu được một nỗi buồn sâu thẳm ẩn chứa trong đôi mắt to tròn. Cô cảm thấy một tiếng thở dài như chực trào ra từ lồng ngực, nhưng cô đã cố gắng nén chặt nó lại, không muốn phá vỡ cái khoảnh khắc "bình yên" mà anh đang cảm nhận.

"Anh ấy nói gì mà anh vui vậy?" Lâm An hỏi, giọng cô nhẹ nhàng, truyền cảm như thường lệ, nhưng có một chút gì đó mệt mỏi, một sự trống rỗng mà Hoàng Minh không nhận ra, hoặc không muốn nhận ra.

"À, Long than vãn về chuyện thằng Quang cãi nhau với người yêu," Hoàng Minh kể, giọng anh vẫn còn vương vấn sự mãn nguyện. "Mấy chuyện giận hờn vặt vãnh đó, anh không thể hiểu nổi. Anh nói với Long rằng chúng ta thì khác. Em luôn thấu hiểu anh, và anh cũng vậy. Em chưa bao giờ làm anh phải lo lắng, phải đau đầu vì những chuyện nhỏ nhặt."

Anh siết nhẹ vòng tay, như muốn khẳng định điều mình vừa nói. "Anh đang nghĩ đến chuyện cuối năm nay mình sẽ đi đâu đó xa hơn một chút, một chuyến đi dài ngày để kỉ niệm. Em thích không?" Anh hỏi, giọng điệu tràn đầy sự hào hứng và tin tưởng vào kế hoạch của mình, tin rằng điều này sẽ làm Lâm An hạnh phúc. Anh đã hình dung ra một kỳ nghỉ lãng mạn, sang trọng, nơi họ có thể tận hưởng sự yên bình và tái tạo năng lượng, một phần thưởng xứng đáng cho những nỗ lực của cả hai.

Lâm An khẽ quay đầu, nhìn anh. Khuôn mặt Hoàng Minh trong ánh đèn vàng dịu toát lên vẻ điềm đạm, vững chãi, đôi mắt anh sâu thẳm nhưng lúc này lại ánh lên niềm vui và sự tự hào. Anh thực sự tin vào những gì anh đang nói. Anh thực sự tin rằng họ đang có một tình yêu lý tưởng. Trái tim Lâm An lại thắt lại. Cô muốn nói, muốn hét lên rằng cô không cần những chuyến đi xa hoa, không cần những lời hứa hẹn về một tương lai vật chất, mà cô cần anh *ở đó*, cần anh *lắng nghe*, cần anh *thấu hiểu* những nỗi cô đơn mà cô đã một mình gánh chịu. Cô cần anh nhìn sâu vào đôi mắt cô và thấy được những gì cô không nói ra, chứ không phải chỉ nhìn vào vẻ ngoài bình thản mà cô đã cố gắng duy trì.

Nhưng rồi, tất cả những lời đó lại nghẹn lại nơi cổ họng. Cô đã thử. Cô đã thử vào tối hôm qua, và những gì cô nhận được chỉ là sự trấn an hời hợt, những lời hứa hẹn về vật chất mà cô không hề mong muốn. Cô đã mệt mỏi với việc cố gắng. Cô đã mệt mỏi với việc gồng mình để trở thành "người yêu lý tưởng" trong mắt anh, một người không bao giờ cãi vã, không bao giờ đòi hỏi, không bao giờ làm anh phải đau đầu. Cái "bình yên" mà anh trân trọng, đối với cô, lại là một sự cô độc đến lạnh lẽo.

"Dạ, anh thấy sao thì em thấy vậy," Lâm An khẽ đáp, giọng cô nhỏ dần, gần như hòa vào tiếng điều hòa chạy êm ái. Một nụ cười gượng gạo lại nở trên môi cô, như một chiếc mặt nạ đã trở nên quá quen thuộc. Trong lòng cô, một tiếng nói nội tâm yếu ớt vọng lên: *Đi đâu cũng được, miễn là anh thực sự ở bên em, chứ không phải chỉ là thể xác. Miễn là anh thực sự nhìn thấy em, chứ không phải chỉ là hình ảnh của một người yêu hoàn hảo mà anh tự vẽ ra.*

Vô thức, ngón tay cô khẽ chạm vào chiếc đồng hồ khắc tên trên cổ tay mình. Nó vẫn lạnh ngắt, một vật kỷ niệm đẹp đẽ nhưng lại mang theo một sức nặng vô hình. Cô nhớ lại khoảnh khắc anh tặng nó, lời nói của anh về việc muốn cô luôn nhớ về thời gian họ ở bên nhau. Nhưng liệu anh có nhớ về những khoảng thời gian cô đã một mình, chờ đợi, và khao khát được sẻ chia? Liệu anh có nhớ về những giọt nước mắt lặng lẽ thấm vào gối mỗi khi anh say sưa với công việc hay những kế hoạch tương lai mà không có cô ở đó, thực sự ở đó?

Hoàng Minh không nhận ra sự khác biệt trong tông giọng của cô, cũng không để ý đến cái chạm tay vô thức của cô lên chiếc đồng hồ. Anh hôn nhẹ lên má cô, một nụ hôn đầy yêu thương và tự hào. "Tốt lắm, em yêu. Anh biết em sẽ thích mà. Anh sẽ lên kế hoạch thật chu đáo. Chúng ta sẽ có một kỳ nghỉ thật tuyệt vời."

Anh đứng dậy, đi về phía bếp để lấy nước. Lâm An nhìn theo bóng lưng anh, lòng cô chùng xuống. Một tương lai "ổn định" mà Hoàng Minh đã vẽ ra, một tương lai không có chỗ cho những cảm xúc thật sự của cô, lại hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời tiên tri nghiệt ngã. Cô biết, anh yêu cô, theo cách anh hiểu về tình yêu. Nhưng tình yêu ấy, trong phiên bản của cô, đang dần biến thành một câu chuyện đơn độc, nơi cô là người kể chuyện duy nhất về nỗi đau của chính mình, và anh là người nghe mà không bao giờ thực sự thấu hiểu. Cái bình yên trong mắt anh, lại là nỗi bão tố trong lòng cô.

Cô lại nhìn ra khung cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh. Một sự mệt mỏi cùng cực lại bao trùm lấy cô, không phải mệt mỏi thể xác, mà là sự kiệt quệ của một tâm hồn đã cố gắng quá nhiều để hòa hợp, để được yêu thương, nhưng lại chẳng thể tìm thấy tiếng nói chung trong chính câu chuyện tình yêu của mình. Nụ cười gượng gạo vẫn còn đọng lại trên môi, nhưng trong ánh mắt cô, sự cô đơn đã trở thành một người bạn đồng hành quen thuộc, lặng lẽ và day dứt.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free