Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 495: Hoàng Minh: Thành Công Từ Thấu Hiểu
Mặt trời đã lên cao, rải những vệt nắng vàng ươm qua ô cửa kính lớn của tòa nhà Minh An, đánh thức thành phố sau một đêm dài. Hoàng Minh bước vào văn phòng, mang theo một sự tĩnh tại lạ lùng trong tâm hồn. Dư âm của buổi chiều hôm trước, của ánh mắt chạm nhau với Lâm An, của nụ cười không lời nhưng thấu hiểu, vẫn còn đọng lại đâu đó trong anh, như một làn gió mát lành thổi qua những vết thương đã lành sẹo. Anh đã chấp nhận rằng mỗi người đều có phiên bản ký ức riêng, và không cần phải cố gắng hòa nhập chúng thành một. Sự chấp nhận ấy đã giải phóng anh khỏi gánh nặng của sự tiếc nuối và hoài nghi, thay vào đó là một niềm bình yên sâu sắc, một khả năng nhìn nhận mọi thứ xung quanh với một cái nhìn bao dung hơn, đa chiều hơn.
Văn phòng Minh An vẫn vậy, một kiến trúc kính thép hiện đại, cao vút chạm mây trời, với không gian mở rộng lớn, tràn ngập ánh sáng tự nhiên và điểm xuyết những mảng xanh của cây cảnh. Tiếng gõ bàn phím nhịp nhàng như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của sự bận rộn. Tiếng điện thoại reo nhẹ ở xa, tiếng máy in phun ra những tập tài liệu mới, và những cuộc trao đổi công việc nhanh gọn, dứt khoát vang vọng trong không khí. Mùi cà phê pha sẵn từ pantry hòa quyện với mùi giấy in mới và thoang thoảng hương nước hoa của các đồng nghiệp, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp, năng động nhưng đôi khi cũng căng thẳng đến nghẹt thở. Ánh sáng trắng từ đèn LED dịu nhẹ phủ khắp các khu vực làm việc, kết hợp với hơi lạnh đều đều của điều hòa, duy trì một môi trường làm việc ổn định quanh năm.
Hoàng Minh ngồi vào bàn làm việc của mình, một chiếc bàn tối giản nhưng rộng rãi, cảm giác mát lạnh từ điều hòa phả vào mặt, làm anh tỉnh táo. Trước mặt anh là tập báo cáo về dự án "Tháp Thiên Niên Kỷ", một công trình trọng điểm đang gặp vấn đề nghiêm trọng. Các con số nhảy múa trên trang giấy, những biểu đồ đỏ rực báo hiệu sự đình trệ, những cột mốc đã qua mà chưa đạt được. Một cảm giác khó chịu quen thuộc dấy lên trong anh, cái cảm giác khi mọi thứ không đi đúng quỹ đạo, khi logic bị bẻ cong bởi những yếu tố không lường trước. Nếu là Hoàng Minh của vài năm về trước, anh đã lập tức triệu tập một cuộc họp khẩn cấp, yêu cầu một bản báo cáo chi tiết đến từng milimet, và truy cứu trách nhiệm đến cùng. Anh sẽ đặt câu hỏi sắc bén, phân tích từng điểm yếu, và đưa ra một giải pháp tối ưu dựa trên những con số khô khan. Đó là cách anh đã làm việc, đã thành công.
Nhưng giờ đây, một phần khác trong anh đã lên tiếng. Nó không phải là một giọng nói, mà là một cảm nhận, một sự thôi thúc nhẹ nhàng. Anh nhớ lại hình ảnh Lâm An với cuốn sổ phác thảo, cô đã không vẽ những gì nặng nề, mà là một bông hoa dại. Anh nhớ lại câu nói của Lâm An về những lần cô khóc một mình, những tin nhắn không hồi đáp. Anh đã "nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Sự vô tâm ấy, dù không cố ý, đã tạo nên một khoảng cách không thể hàn gắn. Và giờ đây, trong công việc, anh nhận ra rằng những con số trên báo cáo này cũng vậy. Chúng chỉ là bề nổi. Có gì đó sâu hơn một con số, một lỗi kỹ thuật đơn thuần, một sự chậm trễ trong tiến độ. Có thể là một câu chuyện khác, một phiên bản khác của thực tại mà anh chưa nhìn thấy.
Anh ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua tấm kính trong suốt của văn phòng riêng, dõi theo những đồng nghiệp đang hối hả. Rồi anh dừng lại ở Quang Anh. Cậu ấy, với cặp kính cận dày cộm và dáng người hơi rụt rè, đang lướt qua khu vực làm việc của mình, ánh mắt tránh né mọi người. Lưng cậu ấy hơi khom, bước chân nặng nề, và trên khuôn mặt hiện rõ vẻ lo âu, thiếu tự tin. Quang Anh là một kỹ sư trẻ tài năng, nhưng dường như cậu đang gánh vác một áp lực quá lớn. Hoàng Minh biết, dự án "Tháp Thiên Niên Kỷ" này có một phần quan trọng nằm trong tay Quang Anh. Anh từng thấy ở cậu ấy sự nhiệt huyết, nhưng giờ đây chỉ còn là sự mệt mỏi và sợ hãi.
Hoàng Minh thầm nghĩ: 'Nếu là trước đây, mình đã triệu tập một cuộc họp khẩn, yêu cầu báo cáo chi tiết và truy cứu trách nhiệm. Chắc chắn rồi. Mình sẽ chỉ thẳng ra những sai sót, yêu cầu một kế hoạch khắc phục trong thời gian ngắn nhất, không khoan nhượng. Logic sẽ là kim chỉ nam, hiệu quả là mục tiêu duy nhất. Nhưng bây giờ... Có gì đó sâu hơn một con số, một nguyên nhân kỹ thuật. Có thể là một con người, với những nỗi lo lắng, những gánh nặng vô hình mà không một báo cáo nào có thể thể hiện.'
Anh không còn cảm thấy sự thôi thúc phải kiểm soát mọi thứ bằng lý trí tuyệt đối. Thay vào đó, là một sự tò mò, một mong muốn được hiểu. Anh muốn biết câu chuyện đằng sau những con số, câu chuyện mà Quang Anh đang sống. Anh muốn lắng nghe, không phải để tìm lỗi, mà để tìm ra ngọn nguồn của vấn đề, từ đó mới có thể tìm được giải pháp thực sự bền vững. Cái cảm giác bình yên mà anh có được sau cuộc gặp gỡ tình cờ với Lâm An đã dạy anh rằng, sự thấu hiểu là một sức mạnh. Nó không chỉ áp dụng trong tình yêu, mà còn trong mọi khía cạnh của cuộc sống, đặc biệt là trong việc dẫn dắt con người.
Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nàn và hơi lạnh của điều hòa. Anh khẽ đóng tập báo cáo lại, không một tiếng động. Thay vì nhấc điện thoại gọi Quang Anh vào phòng mình, một hành động mang tính ra lệnh và tạo áp lực, anh chậm rãi đứng dậy. Anh chỉnh lại chiếc áo sơ mi màu xanh đậm, ánh mắt kiên định, rồi bước ra khỏi văn phòng riêng, đi thẳng về phía bàn làm việc của Quang Anh. Mỗi bước chân của anh đều mang một sự điềm tĩnh, không vội vàng, không gây chú ý, nhưng lại ẩn chứa một mục đích rõ ràng, một sự quyết tâm lắng nghe và thấu hiểu.
***
Khoảng một tiếng sau, đầu giờ chiều, Hoàng Minh đã ngồi đối diện Quang Anh tại bàn làm việc của cậu ta, một góc khuất hơn một chút so với văn phòng riêng của anh, nơi tiếng gõ bàn phím vẫn vang lên đều đều, tiếng điện thoại reo nhẹ ở một dãy bàn khác. Anh không bắt đầu bằng một câu hỏi về tiến độ, về lỗi lầm, hay về bất kỳ con số nào trên báo cáo. Thay vào đó, giọng anh trầm ấm, thoát ra một sự chân thành hiếm thấy, khiến Quang Anh đang cúi gằm mặt xuống bàn phải ngẩng lên.
"Quang Anh," Hoàng Minh bắt đầu, đôi mắt sâu của anh nhìn thẳng vào cậu, không có chút phán xét nào, "anh muốn nghe từ em, không phải về lỗi, mà là về những gì em đang trải qua với dự án này. Có điều gì khiến em cảm thấy khó khăn nhất không?"
Câu hỏi của Hoàng Minh không phải là một câu hỏi nghiệp vụ, mà là một lời mời gọi chân thành, một cánh cửa mở ra cho những cảm xúc bị kìm nén. Quang Anh, ban đầu, vẫn rụt rè. Cậu ấy đeo cặp kính cận, đôi mắt hơi sưng húp, có lẽ vì thiếu ngủ. Hai bàn tay cậu nắm chặt vào nhau dưới gầm bàn, biểu hiện rõ sự lo lắng. Cậu ngập ngừng, như thể đang cân nhắc từng lời nói, sợ rằng bất kỳ sai sót nào cũng có thể khiến tình hình tồi tệ hơn.
"Em... em xin lỗi, anh Minh," Quang Anh lí nhí, giọng cậu lạc đi vì căng thẳng. "Em đã cố gắng hết sức, nhưng... áp lực quá lớn. Em sợ mình không đủ năng lực, không xứng đáng với sự tin tưởng của công ty." Cậu ấy ngừng lại, hít một hơi sâu, như thể đang gom góp hết can đảm để nói ra những lời giấu kín bấy lâu. "Ban đầu, em rất hào hứng với 'Tháp Thiên Niên Kỷ'. Đó là một dự án lớn, một cơ hội để chứng tỏ bản thân. Nhưng rồi, những vấn đề phát sinh liên tục, những yêu cầu thay đổi từ khách hàng, rồi cả những kỳ vọng từ gia đình... Mẹ em cứ gọi điện hỏi han, mong em sớm thành công để ổn định cuộc sống. Em cảm thấy mình như đang đi trên dây, mỗi ngày đều lo sợ sẽ sụp đổ."
Hoàng Minh kiên nhẫn lắng nghe, không ngắt lời. Anh gật đầu nhẹ, thỉnh thoảng ghi chú vào một cuốn sổ nhỏ. Anh nhớ lại Lâm An, nhớ những lần cô nói rằng cô cảm thấy đơn độc, bị bỏ rơi. Anh đã không lắng nghe đủ. Anh đã không nhìn thấy những "lần em chờ đợi vô vọng" vì anh chỉ mải nhìn vào những "lúc em ở đó". Giờ đây, anh thấy Quang Anh cũng đang "chờ đợi" một sự thấu hiểu, một sự hỗ trợ không chỉ về mặt kỹ thuật, mà còn về mặt tinh thần. Đôi mắt sâu của Hoàng Minh giờ đây không còn vẻ lạnh lùng, xa cách, mà thay vào đó là sự quan tâm chân thành, sự đồng cảm thực sự. Anh hít hà mùi cà phê thoảng qua, cảm nhận sự ồn ào của văn phòng như một tấm màn mỏng bao bọc cuộc trò chuyện riêng tư của họ.
"Không sao cả," Hoàng Minh khẽ nói, giọng anh như một liều thuốc an thần cho tâm trí đang rối bời của Quang Anh. "Cứ nói ra hết những gì em nghĩ. Anh ở đây để lắng nghe. Anh hiểu áp lực đó. Mọi người đều có lúc cảm thấy như vậy. Nhưng điều quan trọng là chúng ta đối mặt với nó như thế nào."
Quang Anh, như được cởi trói, tiếp tục trút bầu tâm sự. Cậu ấy không chỉ nói về lỗi kỹ thuật phức tạp ở hệ thống điều khiển thông minh của tòa nhà – một lỗi mà cậu đã cố gắng sửa chữa nhiều lần nhưng lại sợ hãi không dám báo cáo chi tiết vì sợ bị khiển trách. Cậu ấy còn kể về những đêm mất ngủ, về những lúc nhìn vào màn hình máy tính mà đầu óc trống rỗng, về cảm giác bất lực khi mọi nỗ lực dường như không mang lại kết quả. Cậu ấy nói về nỗi sợ hãi mang tên "thất bại", một nỗi sợ đã khiến cậu ta bị tê liệt, không thể đưa ra quyết định dứt khoát.
Hoàng Minh lắng nghe từng lời, từng nhịp thở của Quang Anh. Anh nhận ra rằng vấn đề của dự án không phải chỉ là một lỗi kỹ thuật đơn thuần, mà là một hệ quả của áp lực tinh thần đè nặng lên một con người. Cậu ấy cần được thấu hiểu, được chia sẻ gánh nặng, chứ không phải bị đổ lỗi. Anh nhớ lại những lời Lâm An từng nói, rằng "em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng." Có lẽ, anh đã cố gắng theo cách của mình, nhưng chưa bao giờ thực sự nhìn thấy nỗi đau của cô. Và giờ đây, anh không muốn lặp lại sai lầm đó với Quang Anh.
Sau khi Quang Anh đã trút hết lòng, Hoàng Minh trầm ngâm một lát. Anh không đưa ra một giải pháp chớp nhoáng, mà là một kế hoạch cụ thể, toàn diện, thể hiện sự quan tâm sâu sắc. "Được rồi, Quang Anh. Anh đã hiểu. Vấn đề này không phải của riêng em. Đó là vấn đề của cả đội, và anh là người chịu trách nhiệm cuối cùng." Anh nói, giọng kiên định nhưng đầy sự đồng cảm. "Đầu tiên, về lỗi kỹ thuật, anh sẽ phân công thêm anh Hải – người có kinh nghiệm nhất về hệ thống điều khiển thông minh – cùng em rà soát lại. Hai người cùng làm, sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Thứ hai, anh sẽ trực tiếp trình bày với ban giám đốc về tình hình hiện tại, bao gồm cả những khó khăn khách quan và áp lực mà em đang phải đối mặt. Anh sẽ đảm bảo không có bất kỳ sự khiển trách không công bằng nào dành cho em."
Hoàng Minh dừng lại, nhìn vào mắt Quang Anh. "Điều quan trọng nhất là em phải tin tưởng vào bản thân mình. Em là một kỹ sư giỏi, anh biết điều đó. Đừng để áp lực bên ngoài làm lu mờ năng lực thực sự của em. Hãy xem đây là một bài học, một cơ hội để em trưởng thành. Anh sẽ luôn ở đây để hỗ trợ em, không chỉ trong công việc, mà cả về tinh thần. Đừng ngần ngại chia sẻ bất cứ điều gì."
Những lời của Hoàng Minh như gỡ bỏ một tảng đá đè nặng trong lòng Quang Anh. Đôi mắt cậu long lanh, cái nhìn rụt rè ban đầu giờ đây thay bằng sự nhẹ nhõm và biết ơn. Vai cậu giãn ra, hơi thở đều hơn. Cậu gật đầu liên tục, không biết nói gì hơn ngoài một tiếng "Dạ... em cảm ơn anh Minh." Cậu cảm thấy như có một luồng khí mát lạnh xoa dịu tâm hồn, một sự chắc chắn từ lời hứa của Hoàng Minh, từ sự lắng nghe chân thành của anh. Cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể cậu, như thể áp lực đã được giải tỏa hoàn toàn. Hoàng Minh khẽ mỉm cười, một nụ cười không còn gượng gạo, mà ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Anh biết rằng, anh đã làm đúng.
***
Cuối tuần đó, không khí tại văn phòng Minh An như được thổi một luồng sinh khí mới. Dự án "Tháp Thiên Niên Kỷ", tưởng chừng như đã rơi vào bế tắc, không chỉ được giải quyết triệt để mà còn hoàn thành trước thời hạn dự kiến, với chất lượng vượt xa mong đợi ban đầu. Buổi họp đánh giá tổng kết diễn ra trong không khí hân hoan, tràn ngập tiếng cười và những lời khen ngợi. Ánh sáng trắng từ đèn LED trong phòng họp phản chiếu sự rạng rỡ trên gương mặt của mỗi thành viên trong đội. Tiếng nói chuyện nhỏ râm ran, tiếng giấy tờ xáo trộn, tất cả đều mang một âm hưởng tích cực, khác hẳn với sự căng thẳng của những buổi họp trước.
Ông Hùng, Giám đốc điều hành, ngồi ở vị trí chủ tọa. Dáng người trung bình, mái tóc điểm bạc, cặp kính lão đặt ngay ngắn trên sống mũi, ông nhìn quanh phòng họp với nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt vẫn sắc sảo. Ông gật gù hài lòng khi nghe báo cáo về tiến độ và kết quả của dự án. Khi đến phần đánh giá về cách xử lý khủng hoảng, ông dừng lại, ánh mắt dừng lại ở Hoàng Minh.
"Hoàng Minh," Ông Hùng cất giọng, giọng nói trầm ấm và rõ ràng vang vọng khắp phòng. "Cậu đã chứng minh rằng một người lãnh đạo giỏi không chỉ cần lý trí sắc bén mà còn cần một trái tim thấu cảm. Cách cậu đã xử lý vấn đề của Quang Anh là một bài học quý giá cho tất cả chúng ta, không chỉ về mặt kỹ thuật, mà còn về quản lý con người." Ông Hùng mỉm cười, ánh mắt đầy tự hào. "Công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây bằng vật chất, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn của đội ngũ. Cậu đã làm được điều đó, Hoàng Minh."
Hoàng Minh mỉm cười nhẹ. Lời khen của Ông Hùng không chỉ là sự công nhận cho thành quả công việc, mà còn là sự thừa nhận cho sự chuyển hóa sâu sắc bên trong anh. Anh nhìn sang Quang Anh, người đang ngồi ở hàng ghế phía dưới, ánh mắt cậu ta lấp lánh sự tự tin. Quang Anh giờ đây không còn là chàng kỹ sư rụt rè, lo âu nữa. Cậu ấy đã tham gia thảo luận một cách chủ động, đưa ra những ý kiến sắc bén, và nụ cười trên môi cậu ấy rạng rỡ, thanh thoát. Cậu ấy bắt gặp ánh mắt của Hoàng Minh và khẽ gật đầu, một cái gật đầu đầy biết ơn và tôn trọng.
Trong khoảnh khắc đó, Hoàng Minh cảm nhận một niềm vui sâu sắc hơn bất kỳ thành công logic nào trước đây. Nó không phải là niềm vui của việc hoàn thành một mục tiêu, mà là niềm vui của việc tạo ra sự thay đổi tích cực trong một con người. Anh nhận ra, sự thấu hiểu không chỉ là chìa khóa mở lòng người khác, mà còn là con đường dẫn đến thành công bền vững, cả trong công việc lẫn cuộc sống. Nó là một sự thật đơn giản nhưng day dứt mà anh đã phải mất nhiều năm, phải trải qua nhiều mất mát mới có thể nhìn thấy.
'Không phải là một bài học cho họ, mà là cho chính mình,' Hoàng Minh thầm nghĩ, nụ cười trên môi anh càng sâu sắc hơn. Anh đã từng nghĩ rằng thành công được đo bằng sự hiệu quả, bằng những con số, bằng sự hoàn hảo không tì vết. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng thành công thực sự nằm ở khả năng kết nối, khả năng đồng cảm, khả năng nhìn thấy giá trị của mỗi con người. Bình yên mà anh cảm thấy không phải đến từ việc kiểm soát mọi thứ, mà đến từ việc chấp nhận sự đa dạng của cảm xúc và ký ức, cả của mình và của người khác.
Anh cảm thấy một sự bình yên lan tỏa khắp cơ thể, một sự hài lòng sâu sắc về con người mình đang trở thành. Anh đã học được cách sống với những ký ức không đồng điệu, và điều đó đã giúp anh trở thành một phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình. Anh đã học được cách lắng nghe không chỉ bằng tai, mà bằng cả trái tim, và điều đó đã mang lại những thành quả vượt ngoài mong đợi. Ánh sáng cuối cùng của buổi chiều tàng dần bên ngoài cửa sổ kính của văn phòng, nhưng sự bình yên trong tâm hồn Hoàng Minh thì vẫn còn đó, vĩnh cửu và sâu sắc, như một dòng sông chảy mãi, mang theo những bài học quý giá của cuộc đời.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.