Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 496: Nét Cọ Của Bình Yên: Vết Sẹo Hóa Hoa Văn
Ánh sáng ban mai len lỏi qua ô cửa sổ lớn bằng kính, rải thành từng vệt dài trên sàn gỗ sáng màu của phòng tranh. Mùi sơn dầu quen thuộc, hòa lẫn với hương gỗ thoang thoảng và chút tinh dầu thông dịu nhẹ từ bình hoa ly trên bàn, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng và đầy cảm hứng. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên nền toan, đều đặn như nhịp thở, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên ắng, cùng với bản nhạc không lời nhẹ nhàng đang ngân nga từ chiếc loa nhỏ đặt góc phòng. Lâm An đứng trước bức tranh khổ lớn, thân hình nhỏ nhắn như chìm hẳn vào không gian rộng rãi, nhưng ánh mắt cô lại rực rỡ một thứ ánh sáng nội tại mạnh mẽ.
Tác phẩm mà cô đang miệt mài hoàn thiện mang tên "Vết Sẹo Hóa Hoa Văn". Bức tranh là một tổng hòa của những gam màu trầm ấm và tươi sáng, đan xen vào nhau một cách ngẫu hứng nhưng đầy dụng ý. Có những mảng màu xám, xanh thẫm u buồn, tượng trưng cho những vết hằn của ký ức, những nỗi đau từng cuộn xoáy trong lòng. Nhưng rồi, từ chính những mảng màu tối ấy, những đường nét mềm mại, uyển chuyển như những cánh hoa, những đường lượn sóng của dải lụa lại bừng nở, được điểm xuyết bằng sắc vàng tươi, hồng phấn, xanh ngọc bích. Mỗi nét cọ như là một lời thì thầm của sự chữa lành, một nhát dao gọt giũa để từ thô ráp mà thành tinh xảo.
Lâm An nhúng cọ vào màu vàng đất, chậm rãi lướt nhẹ lên một đường cong lượn sóng. Mái tóc dài, mềm mại của cô được búi cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và gương mặt trái xoan đang tập trung cao độ. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô không còn mang vẻ u buồn thường thấy, mà lấp lánh sự thanh thản, thậm chí là một niềm tự hào thầm lặng. Mỗi chi tiết trên bức tranh, cô đều đặt vào đó không chỉ kỹ thuật, mà còn là cả một hành trình cảm xúc dài đằng đẵng.
"Mỗi nét cọ này, không còn là nỗi đau, mà là một lời thì thầm của sự chữa lành," cô nghĩ thầm, ngắm nhìn tác phẩm của mình. "Mỗi sắc màu, không phải là sự che đậy, mà là sự chuyển hóa."
Cô lùi lại vài bước, nghiêng đầu quan sát tổng thể. Từ những mảng màu tối nhất, cô đã khéo léo biến thành những đường viền, những vân đá, những nhánh cây khô cằn, để rồi từ đó, những mầm xanh, những cánh hoa lại vươn lên, mạnh mẽ và kiên cường. Đó là sự chấp nhận. Chấp nhận rằng những vết sẹo không thể biến mất, chúng sẽ mãi là một phần của con người. Nhưng chúng không nhất thiết phải là nỗi đau. Chúng có thể trở thành những hoa văn độc đáo, kể câu chuyện về sự sống sót, về sự kiên cường và về vẻ đẹp tiềm ẩn trong chính những tổn thương.
Một làn gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ, mang theo mùi hương của cỏ non và đất ẩm sau cơn mưa đêm qua. Tiếng chim hót líu lo từ khu vườn bên ngoài càng làm không gian thêm phần thanh bình. Lâm An hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng đầy sự tĩnh tại. Cô nhớ về những ngày tháng trước đây, khi mỗi nét cọ đều là một giọt nước mắt, mỗi màu sắc đều nhuốm một nỗi buồn không tên. Những ký ức về một tình yêu đã qua, về những lần chờ đợi vô vọng, những lời hứa không thành hiện thực, đã từng ám ảnh cô như một bóng ma. Chúng như những vết sẹo vô hình, cứ âm ỉ nhức nhối mỗi khi cô chạm vào.
Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác. Cô đã không cố gắng xóa nhòa chúng, mà đã học cách đối diện, học cách chấp nhận chúng như một phần của cuộc đời mình. Cô đã tìm thấy vẻ đẹp trong chính sự không hoàn hảo. Như những viên ngọc trai được hình thành từ nỗi đau của con hàu, những vết sẹo cảm xúc của cô đã tôi luyện nên một tâm hồn sâu sắc hơn, một cái nhìn tinh tế hơn về cuộc đời.
Lâm An mỉm cười nhẹ. Nụ cười không còn mang nét u hoài, mà là sự mãn nguyện của một người đã tìm thấy con đường của chính mình. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập chậm rãi của trái tim. Không còn sự giằng xé, không còn sự tiếc nuối. Chỉ còn lại sự bình yên. Sự bình yên không phải đến từ việc quên đi, mà đến từ việc thấu hiểu rằng mọi trải nghiệm, dù ngọt ngào hay cay đắng, đều là những mảnh ghép tạo nên bức tranh cuộc đời cô. Và bức tranh ấy, giờ đây, đã trở nên rực rỡ và đầy ý nghĩa hơn bao giờ hết. Cô mở mắt, cầm chiếc cọ lên, chấm một chút màu xanh ngọc bích, và thêm một đường nét cuối cùng, thật nhẹ nhàng, thật dứt khoát. Tác phẩm đã hoàn thành. Một hơi thở nhẹ nhõm thoát ra từ lồng ngực cô, mang theo tất cả những lo âu và gánh nặng của ngày tháng cũ, để lại một khoảng trống tinh khôi, sẵn sàng đón nhận những điều mới mẻ.
***
Đến chiều, không gian yên tĩnh của studio bỗng trở nên rộn ràng hơn. Tiếng gõ cửa vang lên, dứt khoát nhưng không kém phần vui vẻ. Lâm An quay lại, đôi mắt to tròn ánh lên sự ngạc nhiên rồi nhanh chóng chuyển thành niềm vui sướng. Mai Lan và Thảo, hai người bạn thân thiết nhất của cô, đang đứng ở ngưỡng cửa, trên tay Mai Lan là một túi lớn đựng đầy đồ ăn vặt và hộp bánh ngọt.
Mai Lan, với mái tóc uốn xoăn nhẹ bồng bềnh và bộ váy màu cam tươi tắn, trông tràn đầy năng lượng. Đôi mắt to tròn của cô ấy quét nhanh một lượt khắp studio rồi dừng lại ở bức tranh trên giá. "An ơi!" cô ấy reo lên, giọng điệu trong trẻo, "Tớ biết ngay là cậu xong rồi mà! Linh cảm của bạn thân không bao giờ sai!" Cô ấy chạy đến, ôm chầm lấy Lâm An một cách đầy phấn khích. Mùi hương nước hoa nhẹ nhàng của Mai Lan lan tỏa, mang theo sự tươi tắn, rạng rỡ.
Thảo đi phía sau, dáng người thanh tú trong chiếc váy maxi màu xanh nhạt, mái tóc dài buông xõa. Cô ấy trầm tính hơn Mai Lan, nhưng ánh mắt luôn ấm áp và đầy quan tâm. "Bọn tớ mang đồ ăn đến ăn mừng đây," Thảo mỉm cười, đưa cho Lâm An một hộp nước ép trái cây tươi. "Làm việc cả ngày chắc cậu đói lắm rồi."
Lâm An ôm chặt Mai Lan, cảm nhận sự ấm áp từ vòng tay bạn bè. "Tớ vừa mới hoàn thành xong. Các cậu đến đúng lúc lắm!" Cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự hân hoan không thể giấu nổi.
Mai Lan buông Lâm An ra, lập tức lao đến trước bức tranh, đôi mắt mở to kinh ngạc. "Ôi, An ơi, tuyệt vời quá! Em thực sự đã biến nỗi đau thành nghệ thuật một cách xuất sắc!" Cô ấy thốt lên, ngón tay lướt nhẹ trên không trung, như thể muốn chạm vào từng đường nét. "Nhìn này Thảo, những vết sẹo... chúng giờ đây lại lấp lánh như những viên đá quý vậy."
Thảo tiến đến gần hơn, ánh mắt dịu dàng ngắm nhìn tác phẩm. Cô ấy không reo hò như Mai Lan, nhưng khóe mắt lại hơi ửng đỏ. "Đẹp đến nao lòng, An ạ. Nó kể một câu chuyện... một câu chuyện về sự mạnh mẽ." Thảo nói khẽ, giọng hơi nghẹn lại. Cô ấy dường như cảm nhận được tất cả những gì Lâm An đã trải qua, đã gửi gắm vào từng mảng màu, từng chi tiết.
Lâm An mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn. "Cảm ơn các cậu. Em chỉ muốn nói rằng, mọi thứ đã qua đều có ý nghĩa của nó, kể cả những vết sẹo." Cô nhìn Mai Lan, rồi sang Thảo, "Không phải lúc nào chúng ta cũng có thể quên đi, nhưng chúng ta luôn có thể chọn cách nhìn nhận chúng. Biến chúng thành động lực, thành vẻ đẹp của riêng mình."
Đúng lúc đó, cánh cửa studio lại mở ra, và Cô Thanh bước vào. Cô giáo vẫn giữ phong cách phóng khoáng, mái tóc xoăn tự nhiên được buộc hờ, bộ trang phục linen màu be càng làm tôn lên vẻ thanh mảnh, tự do của cô. Đôi mắt cô Thanh rạng rỡ, đầy nhiệt huyết, lập tức hướng về phía bức tranh đang tỏa sáng. "Cô Thanh!" Lâm An reo lên, "Cô đến rồi!"
Cô Thanh không nói lời nào, chỉ đứng lặng trước tác phẩm của học trò. Ánh mắt cô lướt qua từng mảng màu, từng đường nét, như đang đọc một cuốn sách đầy tâm tư. Một nụ cười từ từ nở trên môi cô, không chỉ là sự hài lòng mà còn là niềm tự hào sâu sắc. Cô đặt tay lên vai Lâm An, một cử chỉ trìu mến và đầy tin tưởng.
"Lâm An," giọng cô Thanh trầm ấm, rõ ràng, vang vọng trong không gian studio. "Em đã thực sự tìm thấy tiếng nói của mình. Những vết sẹo này... chúng giờ đây là hoa văn của cuộc đời em, rực rỡ và độc đáo." Cô siết nhẹ vai Lâm An, ánh mắt đầy trìu mến. "Nghệ thuật là cách trái tim lên tiếng, và hôm nay, trái tim em đã cất lên một giai điệu tuyệt đẹp, một bản hùng ca của sự kiên cường và chấp nhận."
Mai Lan gật gù tán thành, "Vâng ạ, bức tranh này khiến em muốn ôm chầm lấy nó, cảm nhận sự ấm áp từ những vết sẹo."
Thảo khẽ lau khóe mắt, "Nó cho em thấy rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, An à. Rằng từ những điều khó khăn nhất, chúng ta vẫn có thể tìm thấy vẻ đẹp."
Lâm An cảm thấy một dòng chảy ấm áp lan tỏa trong tim. Những lời khen ngợi từ Cô Thanh, sự thấu hiểu từ Mai Lan và Thảo không chỉ là sự công nhận cho tác phẩm của cô, mà còn là sự xác nhận cho cả hành trình gian nan mà cô đã đi qua. Cô đã không còn là cô gái yếu đuối, dễ tổn thương của ngày xưa. Cô đã trưởng thành, đã mạnh mẽ hơn, và quan trọng nhất, cô đã tìm thấy sự bình yên trong chính tâm hồn mình. Dù những ký ức về Hoàng Minh vẫn còn đó, nhưng chúng đã không còn là gánh nặng. Chúng đã trở thành một phần của quá khứ, là những nét chấm phá cần thiết để tạo nên bức "Vết Sẹo Hóa Hoa Văn" hoàn chỉnh của hiện tại.
***
Buổi tối, không gian tại Phòng Trưng Bày Nghệ Thuật "Art Space" trở nên lung linh và trang trọng hơn bao giờ hết. Tường trắng tinh khôi, sàn gỗ sáng bóng phản chiếu ánh đèn vàng ấm áp từ hệ thống chiếu sáng chuyên nghiệp, khiến mỗi tác phẩm đều nổi bật như một vì sao. Tiếng giày gõ nhẹ trên sàn, tiếng thì thầm trầm trồ của khách tham quan, và bản nhạc không lời du dương hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí nghệ thuật đầy cảm hứng. Mùi sơn mới còn vương vấn, xen lẫn hương gỗ và mùi hoa ly trắng muốt từ những lẵng hoa chúc mừng, mang đến một cảm giác vừa thanh lịch vừa gần gũi.
Tâm điểm của buổi trưng bày chính là bức "Vết Sẹo Hóa Hoa Văn" của Lâm An. Nó được đặt ở vị trí trang trọng nhất, dưới ánh đèn spotlight đặc biệt, thu hút mọi ánh nhìn ngay từ khi khách bước chân vào phòng. Bức tranh không chỉ lớn về kích thước mà còn sâu sắc về nội dung, như một nam châm hút chặt tâm trí người xem. Nhiều người đứng lặng hồi lâu trước tác phẩm, đôi mắt họ lướt qua từng chi tiết, từng mảng màu, dường như đang cố gắng giải mã thông điệp ẩn chứa bên trong.
Lâm An đứng giữa đám đông, một chiếc váy trắng tinh khôi tôn lên vóc dáng nhỏ nhắn và vẻ đẹp thanh thoát của cô. Mái tóc dài, mềm mại buông xõa tự nhiên, và đôi mắt to tròn của cô lấp lánh niềm vui. Khuôn mặt cô rạng rỡ, tự tin, không còn chút rụt rè nào của những ngày đầu. Cô giao lưu với khách tham quan, mỉm cười và giải thích về ý nghĩa của tác phẩm. Mỗi lời cô nói đều chứa đựng sự chân thành và chiều sâu, chạm đến trái tim người nghe.
Mai Lan, Thảo và Cô Thanh đứng gần đó, ánh mắt họ không rời Lâm An. Mai Lan vẫn năng động như thường lệ, cô ấy không ngừng giới thiệu Lâm An với những người quen, giọng nói đầy tự hào. Thảo thì trầm hơn, nhưng đôi khi cô ấy khẽ siết tay Lâm An, một cử chỉ động viên và ủng hộ thầm lặng. Cô Thanh thì chỉ đơn giản là đứng quan sát, ánh mắt trìu mến nhìn học trò của mình tỏa sáng, như một người mẹ đang ngắm nhìn đứa con trưởng thành.
Một nhà phê bình nghệ thuật nổi tiếng, với mái tóc bạc phơ và cặp kính lão trên sống mũi, đứng trước bức tranh hồi lâu. Ông gật gù, ánh mắt đầy suy tư. Cuối cùng, ông quay sang Lâm An, giọng nói trầm ấm và đầy sức nặng. "Cô Lâm An," ông nói, "Đây không chỉ là một bức tranh, mà là một hành trình cảm xúc. Những vết sẹo đã trở thành những họa tiết độc đáo, kể câu chuyện về sự kiên cường và vẻ đẹp của sự chấp nhận. Nó là một thông điệp mạnh mẽ, một minh chứng cho thấy nghệ thuật thực sự có thể chữa lành."
Lâm An mỉm cười chân thành, ánh mắt cô giao với ánh mắt của vị phê bình. "Tôi hy vọng tác phẩm này có thể chạm đến trái tim mọi người, giúp họ nhìn thấy vẻ đẹp trong chính những vết sẹo của mình. Rằng không cần phải xóa bỏ quá khứ, chỉ cần học cách chấp nhận và biến nó thành một phần giá trị của hiện tại."
Những lời của cô vang vọng trong không gian phòng trưng bày, không lớn tiếng nhưng đủ để thu hút sự chú ý. Nhiều người gật đầu đồng tình, một số khác khẽ chạm tay lên ngực như thể cảm nhận được điều gì đó sâu sắc. Có người đã bật khóc, không phải vì bi lụy, mà vì họ tìm thấy sự đồng cảm, sự giải thoát trong thông điệp của Lâm An. Họ nhận ra rằng, mình không đơn độc với những vết sẹo trong tâm hồn. Rằng mỗi vết sẹo đều có thể trở thành một hoa văn độc đáo, một dấu ấn riêng biệt trên tấm toan cuộc đời.
Thành công của buổi triển lãm không chỉ là những lời khen ngợi, những hợp đồng bán tranh hay sự chú ý của giới truyền thông. Nó là sự xác nhận cho con đường mà Lâm An đã chọn, là minh chứng cho sự chuyển hóa từ một tâm hồn từng tổn thương thành một nghệ sĩ có khả năng chữa lành cho người khác bằng chính trải nghiệm của mình. Cô cảm thấy một niềm vui trào dâng, không phải niềm vui của danh vọng, mà là niềm vui của sự được thấu hiểu, của việc đã tìm thấy ý nghĩa trong chính hành trình gian nan của mình.
***
Đêm đã về khuya, những ánh đèn thành phố bắt đầu thưa thớt dần, nhưng trên cầu "Ký Ức Đứng Lại", vẫn còn một bóng hình nhỏ bé đứng lặng lẽ. Chiếc cầu thép đã cũ kỹ, với lan can sắt rèn sờn màu thời gian, nay được những ngọn đèn cổ điển chiếu sáng mờ ảo, tạo nên một vẻ đẹp lãng mạn nhưng cũng đầy suy tư. Gió đêm mơn man thổi qua, mang theo hơi ẩm của dòng sông bên dưới và mùi khói xe thoảng qua từ xa. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào trụ cầu, như một điệu ru vỗ về tâm hồn.
Lâm An đứng dựa vào thành cầu, mái tóc dài khẽ bay trong gió. Cô đã từ chối lời mời đi ăn mừng của Mai Lan và Thảo, chọn cách một mình đến nơi này. Nơi đây, từng là chứng nhân cho biết bao kỷ niệm, biết bao nước mắt của cô. Nơi mà cô đã từng đứng nhìn dòng sông trôi, tự hỏi liệu nỗi đau của mình có bao giờ tan biến theo dòng nước kia không.
Nhưng đêm nay, cảm xúc trong lòng cô hoàn toàn khác. Không còn sự day dứt, không còn sự tiếc nuối. Chỉ còn lại sự bình yên sâu sắc, như dòng sông vẫn miệt mài chảy xuôi, nhưng tâm hồn cô thì đã neo đậu vững chắc. Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những viên kim cương nhỏ li ti. Ánh đèn thành phố xa xa vẫn rực rỡ, nhưng không làm cô xao động. Thay vào đó, chúng tạo nên một bức tranh huyền ảo, một thế giới mà cô giờ đây cảm thấy mình hoàn toàn hòa hợp.
Thành công của buổi triển lãm, những lời khen ngợi, sự công nhận từ giới phê bình và công chúng, tất cả đều là những điều tuyệt vời. Nhưng điều quý giá nhất mà Lâm An nhận được không phải là từ bên ngoài, mà là từ bên trong. Đó là sự xác nhận cho hành trình chữa lành của chính cô, là minh chứng cho khả năng vượt qua những tổn thương và tìm thấy vẻ đẹp trong chính những vết sẹo.
"Những vết sẹo đã không còn là nỗi đau, mà là những họa tiết độc đáo trên tấm toan cuộc đời mình," cô thầm thì, giọng nói hòa vào tiếng gió. "Mình đã thực sự tìm thấy bình yên, không phải bằng cách quên đi, mà bằng cách chấp nhận và yêu thương mọi phiên bản của bản thân."
Cô hít một hơi thật sâu, làn gió đêm se lạnh mơn man trên làn da, mang theo sự tự do và thanh thản. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của trái tim, vững vàng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Những ký ức về Hoàng Minh, về mối tình đã qua, vẫn còn đó, nhưng chúng đã không còn là những vết thương hở miệng. Chúng đã trở thành một phần của quá khứ, là những mảnh ghép cần thiết để tạo nên con người cô của hiện tại.
Lâm An mở mắt, nhìn về phía xa, nơi ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ. Cô không còn cảm thấy cần phải níu giữ hay chối bỏ bất cứ điều gì. Cô đã học được cách sống với những ký ức không đồng điệu, và điều đó đã giúp cô trở thành một phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình. Sự bình yên mà cô cảm thấy không phải đến từ việc kiểm soát mọi thứ, mà đến từ việc chấp nhận sự đa dạng của cảm xúc và ký ức, cả của mình và của người khác.
Bình yên không phải là điểm đến, mà là hành trình. Và đêm nay, trên cây cầu "Ký Ức Đứng Lại", Lâm An cảm nhận được rằng cô đã thực sự bắt đầu hành trình ấy, với một trái tim thanh thản và một tâm hồn tự do. Cô mỉm cười, nụ cười mãn nguyện và đầy hy vọng, như một bông hoa vừa bừng nở sau cơn mưa giông, rạng rỡ và kiên cường.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.