Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 497: Nụ Cười Thấu Hiểu Dưới Mái Hiên Ký Ức
Đêm trên cầu Ký Ức Đứng Lại đã qua đi, mang theo những cơn gió se lạnh và để lại trong tâm hồn Lâm An một sự thanh thản đến lạ lùng. Bình minh không còn là sự bắt đầu của một ngày mới chất chứa những lo âu, mà là lời chào của một thế giới mà cô đã học được cách yêu thương, trân trọng, với tất cả những vết sẹo và hoa văn riêng biệt. Cô đã về nhà, ngủ một giấc sâu, và thức dậy với một cảm giác nhẹ nhõm, như thể những gánh nặng vô hình đã được gỡ bỏ sau buổi triển lãm thành công rực rỡ.
Sáng hôm sau, không khí thành phố vẫn ồn ã, vội vã, nhưng dường như không thể chạm tới sự tĩnh lặng trong tâm hồn Lâm An. Cô dành buổi sáng để sắp xếp lại phòng tranh, nhìn ngắm những tác phẩm còn lại với ánh mắt đầy tự hào. Chúng không chỉ là những bức tranh, mà là những mảnh ký ức được tái tạo, được chữa lành, được thổi vào một linh hồn mới. Cô Thanh đã ghé qua, mang theo một bó hoa huệ trắng tinh khôi và những lời khen chân thành. Mai Lan và Thảo cũng gọi điện, giọng nói tràn đầy phấn khởi, rủ rê cô đi ăn mừng. Lâm An mỉm cười từ chối, cô cần một buổi chiều thật tĩnh lặng, một không gian đủ cũ để cô có thể chiêm nghiệm trọn vẹn những gì đã trải qua.
Chiều muộn, khi vầng dương bắt đầu ngả vàng, trải những vệt nắng mật ong lên những mái nhà cổ kính, Hoàng Minh bước vào Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng". Tiếng chuông gió treo trên cánh cửa gỗ cũ kỹ khẽ rung rinh, ngân lên một âm thanh trong trẻo, như lời chào đón quen thuộc. Anh không thường xuyên đến đây nữa, nhưng mỗi khi cần một khoảng lặng, một nơi chốn để tâm hồn mình được neo đậu giữa dòng chảy hối hả của cuộc sống, anh lại tìm về góc quán này.
Quán cà phê vẫn vậy, không thay đổi chút nào sau bao năm tháng. Kiến trúc Pháp cổ kính vẫn giữ nguyên vẻ trầm mặc, với mái ngói rêu phong đã bạc màu thời gian, những bức tường vàng bong tróc nhẹ, mang theo dấu ấn của những câu chuyện xưa cũ. Cửa sổ lá sách gỗ màu xanh ngọc mở rộng, để gió chiều lùa vào, mang theo mùi hương của đất ẩm sau cơn mưa thoảng qua, và mùi hoa nhài dịu nhẹ từ ban công phía đối diện. Bên trong, không gian được bày trí cổ điển đến từng chi tiết: những chiếc bàn ghế gỗ sờn màu, chạm khắc tinh xảo, đã mờ đi lớp sơn nguyên thủy; những chiếc đèn lồng giấy màu vàng cam treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng ấm áp, huyền ảo, làm mềm mại mọi đường nét trong quán. Trên tường, những bức tranh cũ kỹ mang phong cách Đông Dương gợi lên một cảm giác hoài niệm sâu sắc, như thể thời gian đã ngưng đọng lại ở đây.
Âm thanh trong quán cũng là một bản hòa tấu của ký ức và hiện tại. Tiếng nhạc Jazz/Blue du dương, trầm bổng, len lỏi vào từng góc nhỏ, vỗ về tâm hồn. Tiếng lật trang sách khẽ khàng của những vị khách ngồi lặng lẽ, tiếng ly tách va chạm nhau một cách tinh tế khi Bác Ba pha chế cà phê, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, ấm cúng và có chút u hoài, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào, hối hả của đường phố bên ngoài.
Hoàng Minh tìm một chiếc bàn ở góc khuất, cạnh cửa sổ, nơi anh có thể quan sát dòng người qua lại mà không bị ai làm phiền. Dáng người anh cao ráo, cân đối, toát lên vẻ điềm đạm, vững chãi. Khuôn mặt góc cạnh, sống mũi thẳng, đôi mắt sâu thường ẩn chứa suy tư, nay lại ánh lên một vẻ bình yên hiếm thấy. Anh chọn một chiếc ghế gỗ, ngồi xuống một cách thong thả. Bác Ba, với dáng người gầy gò, mái tóc bạc trắng và đôi mắt tinh anh, khẽ gật đầu chào anh, như đã biết anh sẽ đến.
"Cho con một ly espresso như mọi khi, Bác Ba," Hoàng Minh nói, giọng trầm, đều đều, không chút vội vã. Anh thường mặc những bộ đồ đơn giản, lịch sự, ưa chuộng các gam màu trung tính như xám, xanh đậm, trắng, phản ánh sự thực tế và lý trí trong con người anh. Hôm nay, anh mặc một chiếc áo sơ mi xanh đậm, tay áo xắn gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ chuyên nghiệp và chỉn chu.
Bác Ba mỉm cười nhẹ, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi quay vào quầy pha chế. Hoàng Minh dựa lưng vào ghế, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ và hương hoa nhài dịu nhẹ. Cái se lạnh của buổi chiều cuối thu mơn man qua khung cửa sổ, mang theo chút hơi ẩm, tạo nên một cảm giác thật dễ chịu.
Anh đưa mắt nhìn ra ngoài, ngắm nhìn những tán cây xanh rì và dòng người qua lại. Tâm trí anh trôi dạt trong những suy tư về hành trình trưởng thành của chính mình. Kể từ ngày ấy, ngày mà anh và Lâm An gặp lại nhau, ngày mà những ký ức không đồng điệu được phơi bày, anh đã thay đổi rất nhiều. Anh đã học được cách lắng nghe không chỉ bằng tai, mà bằng cả trái tim, học cách thấu hiểu những cảm xúc ẩn sâu bên trong, cả của mình và của người khác. Công việc của anh, nhờ thế, cũng trở nên thuận lợi hơn. Anh không còn là một người lãnh đạo chỉ biết đến logic và hiệu suất, mà đã trở thành một người đồng hành, một người thấu hiểu, biết cách chạm đến những nỗi lo lắng, những áp lực vô hình của đồng nghiệp. Thành công từ dự án với Quang Anh đã khẳng định điều đó.
Anh nhớ lại lời của Ông Hùng, người sếp già dặn kinh nghiệm, khi ông vỗ vai anh: "Hoàng Minh, cậu đã trưởng thành rồi. Không chỉ trong công việc, mà còn trong cách cậu đối nhân xử thế. Đó mới là thành công lớn nhất của một người đàn ông." Anh đã gật đầu, không nói gì nhiều, nhưng trong lòng anh, những lời đó vang vọng như một lời xác nhận cho hành trình dài và đầy thử thách mà anh đã đi qua.
Hạnh phúc không còn là một mục tiêu xa vời, mà là sự bình yên đến từ bên trong. Nó không phải là việc đạt được tất cả những gì mình muốn, mà là việc chấp nhận những gì mình có, những gì đã qua, và những gì sẽ đến. Anh đã từng là một người đàn ông lý trí đến mức khô khan, tin rằng mọi thứ đều có thể được phân tích, đo lường. Nhưng bây giờ, anh hiểu rằng có những điều nằm ngoài mọi logic, những điều chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim. Ký ức là một trong số đó. Mỗi người một phiên bản, mỗi người một câu chuyện.
Ly espresso nóng hổi được đặt xuống bàn. Hương thơm nồng nàn bay lên, đánh thức các giác quan của anh. Hoàng Minh khẽ đưa tay ôm lấy ly cà phê, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. Cái ấm áp ấy không chỉ từ ly cà phê, mà còn từ chính tâm hồn anh. Anh đã không còn day dứt hay hối tiếc về những gì đã xảy ra giữa anh và Lâm An. Anh đã học được cách buông bỏ, không phải là quên đi, mà là chấp nhận rằng đó là một phần không thể thiếu trong câu chuyện cuộc đời anh, một phần đã định hình nên con người anh của ngày hôm nay.
Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng đặc trưng lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi dần chuyển sang một dư vị ngọt nhẹ, đọng lại thật lâu. Giống như cuộc đời, có những lúc đắng cay, có những lúc ngọt ngào, và điều quan trọng là biết cách cảm nhận trọn vẹn từng khoảnh khắc. Hoàng Minh cảm thấy một sự bình yên sâu sắc dâng lên trong lòng. Đó là sự bình yên đến từ thấu hiểu, từ chấp nhận, từ việc không còn cố gắng níu giữ những gì không thuộc về mình, hay thay đổi những gì đã định.
Anh nhớ những lúc Lâm An ở đó, nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ. Anh đã từng hối tiếc về điều đó, từng dằn vặt bản thân. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng mỗi người đều có hành trình riêng, và những sai lầm trong quá khứ là những bài học để anh trở thành một phiên bản tốt đẹp hơn. Anh không còn mang theo gánh nặng của sự tiếc nuối. Anh đã học được cách tha thứ cho chính mình, và tha thứ cho những ký ức không hoàn hảo.
Đưa mắt nhìn quanh quán, Hoàng Minh chợt nhận ra một bóng hình quen thuộc. Ánh mắt anh dừng lại ở một chiếc bàn gần cửa sổ, nơi ánh sáng chiều vàng óng rọi vào, làm nổi bật đường nét thanh thoát của một cô gái. Lâm An. Cô đang ngồi đó, vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài mềm mại buông xõa trên vai, tạo vẻ dịu dàng. Gương mặt trái xoan với đôi mắt to tròn, long lanh ngày nào, giờ đây toát lên một vẻ thanh thản, tự tại đến lạ. Cô không còn là Lâm An nhạy cảm, dễ bị tổn thương mà anh từng biết. Thay vào đó, một vầng hào quang bình yên bao bọc lấy cô, như thể cô đã tìm thấy một thế giới của riêng mình, nơi mọi nỗi buồn đều đã hóa thành những nét cọ tinh tế.
Cô đang mải mê phác thảo trong cuốn sổ tay của mình, đôi khi lại ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời sao. Cô mặc một chiếc váy màu pastel nhạt, đơn giản nhưng tinh tế, phù hợp với phong cách nhẹ nhàng, nữ tính của cô. Mùi hương hoa nhài thoảng qua từ ban công hòa quyện với mùi cà phê, tạo nên một không khí thật dễ chịu.
Hoàng Minh đưa tay lên, định vẫy gọi, nhưng rồi anh khẽ hạ xuống. Có điều gì đó ngăn anh lại, một sự tôn trọng vô hình dành cho khoảnh khắc bình yên của cô. Anh chỉ lặng lẽ quan sát, cảm nhận sự thay đổi lớn lao nơi Lâm An. Cô đã thật sự tìm thấy con đường của mình, không còn bị ám ảnh bởi quá khứ, không còn là người phụ nữ luôn chờ đợi một tin nhắn không hồi đáp hay một lời hứa không thành hiện thực. Cô đã trở thành một bông hoa nở rộ sau cơn mưa, rạng rỡ và kiên cường.
Đúng lúc đó, như có một sợi dây vô hình kết nối, Lâm An ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô lướt qua quán, rồi dừng lại ở vị trí của Hoàng Minh. Ánh mắt họ chạm nhau. Một khoảnh khắc im lặng kéo dài, như thể thời gian và không gian trong quán cà phê đã ngưng đọng lại. Không có sự ngạc nhiên lớn, không có sự bối rối, chỉ có một sự nhận diện trầm tĩnh.
Trong ánh mắt cô, Hoàng Minh không thấy sự đau khổ, không thấy sự oán trách hay tiếc nuối nào cả. Thay vào đó, là một sự thấu hiểu sâu sắc, một vẻ bình yên đến từ tận cùng tâm hồn. Anh cảm nhận được điều đó, cảm nhận được sự giải thoát mà cô đã đạt được. Anh thấy được những vết sẹo đã hóa thành hoa văn, như chính cô đã nói trong buổi triển lãm của mình.
Hoàng Minh khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng, như lời chào của một người bạn cũ, của một người đã từng đi chung một đoạn đường, và giờ đây, lại tình cờ gặp nhau trên những ngã rẽ khác. Đó không phải là một cái gật đầu của sự nuối tiếc, cũng không phải là một cái gật đầu của sự dò hỏi. Nó là sự chấp nhận. Chấp nhận những gì đã qua, chấp nhận những gì hiện tại, và chấp nhận những con đường riêng.
Lâm An mỉm cười. Một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản, không chút gượng ép hay giả tạo. Nụ cười ấy không còn là nụ cười của sự che giấu nỗi đau, hay nụ cười cố gắng tỏ ra mạnh mẽ. Đó là nụ cười của một người đã tìm thấy bình yên đích thực, của một tâm hồn tự do và hạnh phúc. Đôi mắt cô long lanh hơn một chút, không phải vì sắp khóc, mà vì sự sáng rõ, trong trẻo của một tâm hồn đã được gột rửa. Nụ cười ấy lan tỏa như ánh nắng cuối chiều, ấm áp và dịu dàng.
Trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều hiểu rằng họ đã không còn là những con người của quá khứ. Họ đã trưởng thành, đã thay đổi, và đã tìm thấy sự bình yên của riêng mình. Cái gật đầu và nụ cười ấy chứa đựng tất cả những gì cần nói: sự chấp nhận, sự tôn trọng, và sự buông bỏ. Họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Và bây giờ, họ cũng không cần phải sống chung một hiện tại nữa. Sự thật ấy không còn đau đớn, mà trở thành một phần của sự trưởng thành.
Hoàng Minh đưa ly cà phê lên môi, nhấp thêm một ngụm. Anh cảm thấy vị đắng quen thuộc, nhưng lần này, nó kèm theo một sự nhẹ nhõm đến lạ. Anh không còn cảm thấy cần phải nói bất cứ điều gì, cũng không cần phải làm bất cứ điều gì để níu kéo hay giải thích. Sự im lặng giữa họ không còn là khoảng cách, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, không cần ngôn từ.
Lâm An cũng quay lại với cuốn sổ tay của mình, tiếp tục những nét phác thảo còn dang dở. Nụ cười vẫn đọng lại trên môi cô, một nụ cười mãn nguyện và đầy hy vọng. Cô cảm thấy một sự bình yên lan tỏa khắp cơ thể, một sự bình yên đến từ việc không còn vướng bận những điều đã qua. Ánh mắt cô vẫn long lanh, nhưng giờ đây là sự phản chiếu của một thế giới nội tâm rạng rỡ, không còn bị che mờ bởi những đám mây u ám của ký ức đau buồn. Những vết sẹo đã thực sự hóa thành hoa văn, và mỗi đường nét trên bức tranh cô đang vẽ dường như cũng mang theo thông điệp ấy.
Bác Ba, người đứng sau quầy, khẽ mỉm cười. Đôi mắt tinh anh của ông đã quan sát tất cả. Ông đã thấy biết bao câu chuyện tình yêu đến và đi trong quán cà phê này, biết bao nụ cười và giọt nước mắt đã rơi. Nhưng đây là lần đầu tiên ông chứng kiến một cuộc gặp gỡ mà ở đó, sự im lặng lại nói lên nhiều điều hơn bất kỳ lời nói nào. Mỗi ly cà phê đều có một câu chuyện riêng, và câu chuyện của Hoàng Minh và Lâm An, dù không còn chung lối, nhưng đã kết thúc bằng một nốt nhạc bình yên.
Hoàng Minh uống cạn ly espresso. Hơi ấm của ly cà phê vẫn còn vương vấn trong lòng bàn tay anh. Anh chậm rãi đặt ly xuống, đứng dậy. Anh không ngoái lại nhìn Lâm An. Anh biết cô vẫn ở đó, vẫn bình yên với thế giới của riêng mình. Và anh cũng vậy. Anh đã tìm thấy bình yên trong chính con đường của mình, trong những bài học đã học được, và trong sự thấu hiểu rằng đôi khi, điều tốt nhất là để mọi thứ tự nhiên diễn ra, và để những ký ức không đồng điệu được ngủ yên.
Anh bước ra khỏi quán, tiếng chuông gió lại khẽ ngân lên, như một lời từ biệt nhẹ nhàng. Gió chiều se lạnh mơn man trên làn da anh, nhưng tâm hồn anh lại thấy ấm áp lạ thường. Anh bước đi trên con đường quen thuộc, không còn gánh nặng, không còn tiếc nuối. Anh hiểu rằng, chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Và bây giờ, chúng ta cũng không cần phải sống cùng một hiện tại nữa. Sự chấp nhận ấy, hóa ra, lại chính là một dạng hạnh phúc.
Bên trong quán, Lâm An khẽ thở phào nhẹ nhõm. Không phải vì cuộc gặp gỡ đã kết thúc, mà vì cô đã có thể đối diện với nó một cách bình thản. Cô đã học được cách yêu thương mọi phiên bản của bản thân, cả phiên bản từng đau khổ và phiên bản hiện tại đang bình yên. Cô tiếp tục phác thảo, ánh mắt long lanh như chứa đựng cả một bầu trời sao, nhưng giờ đây là những vì sao của hy vọng và sự tự do. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, những ký ức vẫn còn đó, nhưng chúng đã không còn là những xiềng xích trói buộc. Chúng đã là những mảnh ghép quý giá, làm nên một bức tranh cuộc đời đầy màu sắc, đầy ý nghĩa của riêng cô.
Bình yên không phải là điểm đến, mà là hành trình. Và đêm nay, trên cây cầu "Ký Ức Đứng Lại" hay trong quán cà phê "Ký Ức Đọng" này, Lâm An và Hoàng Minh, mỗi người một nơi, đều đã cảm nhận được rằng họ đã thực sự bắt đầu hành trình ấy, với một trái tim thanh thản và một tâm hồn tự do. Họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Và điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Nhưng giờ đây, cả hai đã chấp nhận sự thật đó, và tìm thấy sự bình yên trong chính những câu chuyện của riêng mình.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.