Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 499: Vững Bước Trên Con Đường Riêng

Khi những ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng rực rỡ và bầu trời chuyển mình sang một màu xanh thẫm huyền ảo, Hoàng Minh đang đi dạo chậm rãi quanh Hồ Gươm. Gió đêm mát mẻ mơn man trên mặt hồ, mang theo chút hương đất ẩm và mùi hoa ly thoang thoảng từ những khóm cây ven đường. Anh hít thở thật sâu, cảm nhận sự trong lành của không khí. Những cặp đôi trẻ tay trong tay đi dạo, những gia đình nhỏ với tiếng cười đùa của con trẻ, tất cả tạo nên một bức tranh bình dị, ấm áp. Anh không còn cảm thấy cô đơn hay trống trải khi nhìn những khung cảnh ấy. Trái lại, trong lòng anh là một sự bình yên đến lạ, một sự bình yên không đến từ việc có ai đó bên cạnh, mà đến từ chính sự thấu hiểu và chấp nhận bản thân.

Ở một góc khác của công viên, gần chiếc cầu Thê Húc đỏ son, Lâm An ngồi trên một chiếc ghế đá cổ kính, đôi mắt cô dõi theo những cánh chim đêm đang bay lượn trên mặt hồ, rồi lại nhìn những chiếc thuyền thiên nga lững lờ trôi trên mặt nước. Tiếng cười đùa của trẻ thơ từ xa vọng lại, tiếng kèn harmonica của một nghệ sĩ đường phố khuất sau những tán cây, tất cả hòa vào không gian tĩnh lặng của buổi tối. Cô cũng không cảm thấy cô đơn. Ngược lại, một cảm giác mãn nguyện và tự do bao trùm lấy cô.

Hoàng Minh dừng lại bên một gốc cây cổ thụ lớn, tán lá sum suê che phủ một phần vỉa hè. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát rượi lướt qua gương mặt. Trong khoảnh khắc ấy, anh để cho tâm trí mình trôi dạt. Anh nghĩ về những lựa chọn, những ngã rẽ trong cuộc đời. Anh đã từng là một người đàn ông lý trí đến mức quên mất cách cảm nhận bằng trái tim. Anh đã từng tin rằng sự ổn định, sự nghiệp vững chắc là tất cả những gì một người đàn ông cần mang lại cho người phụ nữ mình yêu. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng có những giá trị vô hình, những cảm xúc tinh tế mà không một lý lẽ nào có thể lý giải, không một thành công vật chất nào có thể bù đắp. Anh đã học được cách yêu thương và thấu hiểu bản thân hơn, không phải bằng cách che giấu những khuyết điểm, mà bằng cách đối diện với chúng, chấp nhận chúng như một phần của con người mình. Anh cảm thấy mình đã sẵn sàng cho một tương lai mới, một tương lai mà ở đó, anh sẽ là một phiên bản tốt hơn, trọn vẹn hơn của chính mình, một người biết lắng nghe và thấu hiểu không chỉ bằng trí óc mà còn bằng cả trái tim.

Cùng lúc đó, Lâm An khẽ mỉm cười. Nụ cười của cô không phải là sự vui tươi rạng rỡ, mà là sự thanh thản, tự tại. Cô khẽ mở cuốn sổ tay đang cầm trên đùi, vẽ vài nét nguệch ngoạc vào đó. Đó có thể là hình ảnh một cánh chim đang bay tự do, hay một bông hoa đang vươn mình đón gió. Cô cảm thấy biết ơn những gì đã qua, vì nó đã giúp cô trở thành một con người mạnh mẽ và tự do hơn. Những nỗi đau, những giọt nước mắt đã từng rơi, giờ đây không còn là gánh nặng mà là những nấc thang dẫn lối cô đến sự trưởng thành. Cô đã dùng nghệ thuật để chữa lành, dùng sự sáng tạo để tái sinh. Cô hiểu rằng hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là một hành trình, và trên hành trình ấy, điều quan trọng nhất là được là chính mình, được sống trọn vẹn với những cảm xúc của mình, dù là vui hay buồn.

Họ không gặp nhau. Họ không biết sự hiện diện của người kia. Nhưng cả hai đều cùng chia sẻ một khoảnh khắc tĩnh lặng, chiêm nghiệm về cuộc đời, về những gì đã qua và những gì đang chờ đợi phía trước. Hoàng Minh, với ánh mắt chứa đựng sự bình yên và chấp nhận, không còn tiếc nuối về những ký ức không đồng điệu. Lâm An, với nụ cười nhẹ nhàng và tự tại, không còn oán trách về những tổn thương đã cũ.

Sự bình yên họ đang có không phải là quên đi quá khứ, mà là chấp nhận nó như một phần tạo nên con người trưởng thành của hiện tại. Không cần lời nói, không cần sự tái hợp, họ đã tìm thấy hạnh phúc trong chính những câu chuyện của riêng mình, trong hành trình riêng mà họ đã chọn. Ký ức vẫn còn đó, nhưng chúng đã không còn là những xiềng xích trói buộc. Chúng đã là những mảnh ghép quý giá, làm nên một bức tranh cuộc đời đầy màu sắc, đầy ý nghĩa của riêng mỗi người.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua ô cửa kính lớn, rải những vệt sáng trắng trên sàn đá cẩm thạch của Tập đoàn Hoàng Minh. Tiếng gõ bàn phím dứt khoát, liên tục vang lên từ các khu vực làm việc mở, xen lẫn tiếng điện thoại reo nhẹ và tiếng máy in hoạt động không ngừng nghỉ. Mùi cà phê pha sẵn thơm lừng phảng phất trong không khí, hòa cùng mùi giấy in mới và đôi khi là chút hương nước hoa thoang thoảng từ những đồng nghiệp đi ngang qua. Hoàng Minh đứng trong phòng họp hiện đại, không gian được thiết kế với kiến trúc kính thép hiện đại, cao chót vót, tạo cảm giác rộng lớn và năng động. Cây xanh được bố trí khéo léo ở các góc phòng, mang lại sự tươi mát cho bầu không khí chuyên nghiệp, bận rộn và đôi khi căng thẳng với nhịp độ công việc cao. Ánh sáng trắng lạnh từ đèn LED trên trần nhà phản chiếu trên mặt bàn họp sáng bóng.

Anh, với dáng người cao ráo, cân đối, mái tóc cắt gọn gàng, toát lên vẻ điềm đạm, vững chãi, đứng trước màn hình lớn. Trên màn hình là bản đồ dự án khổng lồ với những đường nét phức tạp và số liệu chi chít. Đôi mắt sâu của anh, từng ẩn chứa nhiều suy tư, giờ đây lại ánh lên vẻ quyết tâm và sự thấu hiểu. Ông Hùng, mái tóc điểm bạc, đeo kính lão, phong thái điềm đạm, ngồi ở bàn đầu, lặng lẽ quan sát. Nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt sắc sảo của ông dõi theo từng cử chỉ, từng lời nói của Hoàng Minh.

Hoàng Minh gõ nhẹ vào màn hình, chuyển sang một slide mới với hình ảnh những công viên xanh mướt, những khu dân cư hiện đại hài hòa với thiên nhiên. Giọng anh trầm ấm, rõ ràng, không còn sự khô khan như trước, mà mang theo một sức thuyết phục lạ kỳ.

"Dự án 'Cầu nối xanh' này không chỉ là một kế hoạch mở rộng đô thị đơn thuần," Hoàng Minh bắt đầu, ánh mắt anh lướt qua từng gương mặt trong phòng họp, cố gắng nắm bắt phản ứng của họ. "Nó là một tầm nhìn. Một tầm nhìn về cách chúng ta có thể xây dựng không chỉ những tòa nhà cao tầng, mà còn là những cộng đồng vững mạnh, nơi con người và thiên nhiên cùng phát triển. Chúng ta không chỉ đơn thuần là tạo ra không gian sống, mà còn là tạo ra chất lượng sống."

Một vài người trong số các giám đốc phòng ban bắt đầu ghi chép, ánh mắt họ thể hiện sự tập trung. Hoàng Minh dừng lại một chút, hít một hơi sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nàn đang lan tỏa. "Tôi biết, những con số ban đầu có thể chưa hoàn toàn thuyết phục. Thị trường, lợi nhuận, đó là những yếu tố không thể bỏ qua. Nhưng tôi tin rằng, giá trị lâu dài mà dự án này mang lại – giá trị về môi trường, về xã hội, về sự kết nối giữa các thế hệ – sẽ vượt xa những phép tính tài chính ngắn hạn."

Anh không còn chỉ dựa vào logic khô khan. Anh đã học được cách chạm đến cảm xúc, chạm đến những giá trị sâu xa hơn. Sự trưởng thành không chỉ là kinh nghiệm, mà còn là sự thấu hiểu. Anh nhớ lại những lời Lâm An từng nói, về việc con người không chỉ sống bằng lý trí, mà còn bằng trái tim, bằng những điều vô hình. Anh đã từng bỏ qua điều đó, nhưng giờ đây, anh nhận ra nó là một phần không thể thiếu của thành công, của sự lãnh đạo thực sự.

"Để dự án này thành công, chúng ta cần nhiều hơn là một bản kế hoạch hoàn hảo," Hoàng Minh tiếp tục, giọng anh có chút nhấn nhá. "Chúng ta cần sự thấu hiểu từ mọi phía, không chỉ dữ liệu khô khan. Chúng ta cần lắng nghe ý kiến của cư dân, của các chuyên gia môi trường, của chính những người sẽ sống và làm việc trong những không gian mà chúng ta tạo ra. Một công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn của những người sử dụng nó."

Ông Hùng khẽ gật đầu, một nụ cười kín đáo nở trên môi. Ánh mắt ông tràn đầy sự hài lòng. "Công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn," ông Hùng lặp lại, như thể đang tán thưởng một câu triết lý vừa được thốt ra. Ông biết, câu nói đó không phải của Hoàng Minh, nhưng cách anh áp dụng và biến nó thành triết lý của mình mới là điều đáng quý. Hoàng Minh đã thay đổi. Anh đã không còn là chàng trai chỉ biết đến những con số và biểu đồ lợi nhuận nữa.

Một giám đốc marketing đặt câu hỏi, giọng có chút hoài nghi: "Nhưng thưa Hoàng Minh, việc này có thể làm chậm tiến độ và tăng chi phí. Làm thế nào chúng ta có thể cân bằng giữa lý tưởng và thực tế kinh doanh?"

Hoàng Minh mỉm cười nhẹ. "Đó là một thách thức, tôi đồng ý. Và đó cũng là lúc chúng ta cần sự sáng tạo. Thay vì coi đó là trở ngại, hãy xem đó là cơ hội để tìm ra những giải pháp đột phá. Chúng ta có thể tối ưu hóa quy trình, tìm kiếm các đối tác có cùng tầm nhìn, thậm chí là phát triển các công nghệ xanh mới. Mục tiêu cuối cùng không phải là hoàn thành nhanh nhất hay rẻ nhất, mà là xây dựng một cái gì đó có giá trị thực sự, bền vững theo thời gian."

Anh cầm lấy một chiếc bút laser, chỉ vào một khu vực trên bản đồ. "Ví dụ, khu vực này, thay vì xây dựng một trung tâm thương mại lớn, chúng ta có thể cân nhắc một khu phức hợp kết hợp không gian xanh công cộng, khu chợ truyền thống nhỏ để hỗ trợ kinh doanh địa phương, và các không gian làm việc chung dành cho startup. Điều này không chỉ tạo ra giá trị kinh tế mà còn nuôi dưỡng tinh thần cộng đồng."

Các thành viên trong phòng họp bắt đầu thảo luận sôi nổi hơn, không còn vẻ căng thẳng ban đầu. Những ý tưởng mới được đưa ra, những câu hỏi được đặt ra với tinh thần xây dựng. Hoàng Minh lắng nghe chăm chú, đôi khi ghi chú vào cuốn sổ tay của mình. Anh không còn vội vàng bác bỏ những ý kiến trái chiều, mà cố gắng hiểu sâu sắc nguyên nhân đằng sau chúng. Anh biết, để dẫn dắt một dự án lớn như thế này, anh cần sự đồng lòng, cần sự thấu hiểu và tin tưởng lẫn nhau. Đó là bài học mà anh đã phải trả giá bằng những mối quan hệ trong quá khứ. Anh nhớ những lúc anh chỉ biết nói "anh bận", "anh có việc" mà quên mất cô đã chờ đợi, đã tổn thương thế nào. Giờ đây, anh không chỉ "nhớ những lúc em ở đó", mà anh đã học cách "nhớ những lúc em chờ", và anh áp dụng bài học đó vào cách anh tương tác với đội ngũ của mình. Anh hiểu rằng, những người xung quanh anh cũng có những câu chuyện, những mong muốn, và việc lắng nghe, thấu hiểu họ là chìa khóa để xây dựng một "cầu nối" vững chắc, cả trong công việc lẫn cuộc sống.

Cuộc họp kéo dài hơn dự kiến, nhưng không khí vẫn tràn đầy năng lượng tích cực. Hoàng Minh giải đáp từng thắc mắc bằng sự rõ ràng và thấu đáo, ánh mắt anh thể hiện sự kiên định vào con đường mình đã chọn. Anh ghi nhận ý kiến đóng góp, cho thấy sự cởi mở và sẵn sàng điều chỉnh. Kết thúc buổi họp, mọi người ra về với một tinh thần phấn chấn, một niềm tin mới vào dự án. Ông Hùng nán lại, đặt tay lên vai Hoàng Minh.

"Con đã trưởng thành rất nhiều, Hoàng Minh," ông Hùng nói, giọng đầy vẻ tự hào. "Không chỉ trong công việc, mà còn trong cách con nhìn nhận mọi thứ. Đó mới là điều quan trọng nhất."

Hoàng Minh khẽ cúi đầu, nụ cười nhẹ hiện lên trên môi. "Cảm ơn chú, con đã học được nhiều điều." Anh biết, sự trưởng thành này không tự nhiên mà có. Nó là kết quả của những chiêm nghiệm sâu sắc, của những vấp ngã, và của cả những ký ức không đồng điệu đã dạy anh về sự khác biệt trong cảm nhận, về giá trị của sự thấu hiểu. Anh đã vững vàng bước tiếp, không phải quên đi quá khứ, mà là chấp nhận nó như một phần tạo nên con người anh của ngày hôm nay. Anh tin rằng, với một trái tim đã biết lắng nghe, anh sẽ xây dựng được những công trình không chỉ đẹp về kiến trúc, mà còn sâu sắc về ý nghĩa.

***

Trong khi Hoàng Minh đang điều hành một cuộc họp đầy tính chiến lược, Lâm An lại đang đắm chìm trong thế giới của riêng mình, nơi màu sắc và cảm xúc hòa quyện. Buổi chiều hôm đó, ánh nắng dịu nhẹ tràn ngập Phòng Tranh/Studio của Thanh Mai. Không gian mở, với những cửa sổ lớn nhìn ra một khu vườn nhỏ, cho phép ánh sáng tự nhiên ngập tràn, làm nổi bật những bức tường trắng tinh khôi và sàn gỗ sáng màu. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên toan, tiếng nhạc không lời du dương từ một chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ bên ngoài cửa sổ, tạo nên một bầu không khí sáng tạo, yên tĩnh và thư thái. Mùi sơn dầu đặc trưng quyện với mùi giấy, mùi gỗ thoảng từ giá vẽ, và một chút hương hoa nhài từ bình hoa tươi trên bàn, tất cả kích thích mọi giác quan. Studio không quá ngăn nắp, mà lộn xộn một cách nghệ thuật, với những tuýp màu nằm rải rác, những bản phác thảo dở dang treo lơ lửng, và những tác phẩm hoàn chỉnh được trưng bày một cách ngẫu hứng. Năng lượng tích cực và cảm hứng tràn ngập khắp nơi.

Lâm An, với vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài mềm mại được búi cao gọn gàng, đang đứng trước một bức tranh lớn. Bức tranh là một sự bùng nổ của màu sắc, những gam màu lạnh đan xen với sắc nóng, tạo thành những dải ký ức mơ hồ nhưng đầy sức sống. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ tập trung cao độ, từng nét cọ của cô dứt khoát, nhưng cũng đầy sự tinh tế, như đang kể một câu chuyện. Cô mặc một chiếc áo blouse trắng đơn giản, lấm lem vài vệt màu, nhưng vẫn toát lên vẻ thanh lịch và đầy chất nghệ sĩ.

Bên cạnh cô, Cô Thanh, dáng người mảnh mai, mái tóc xoăn tự nhiên, đôi mắt rạng rỡ và đầy nhiệt huyết, cùng Mai Lan, với vẻ ngoài dễ thương, đôi mắt to tròn và nụ cười rạng rỡ, đang chăm chú xem xét những phác thảo và bản mẫu cho triển lãm sắp tới. Mai Lan cầm một chiếc máy tính bảng, vuốt nhẹ màn hình để xem các hình ảnh kỹ thuật số của tác phẩm.

"Em muốn triển lãm này là một hành trình qua ký ức," Lâm An nói, giọng cô nhẹ nhàng, truyền cảm, nhưng đầy sự tự tin. Cô quay sang nhìn Cô Thanh và Mai Lan, một nụ cười thanh thản nở trên môi. "Không phải để níu giữ, mà là để thấy chúng ta đã trưởng thành như thế nào từ đó. Em muốn kể về những vết xước, những nỗi đau, nhưng bằng một ngôn ngữ của hy vọng và sự chấp nhận."

Cô Thanh gật đầu, ánh mắt đầy sự tán thưởng. "Rất tuyệt vời, Lâm An. Em đã tìm thấy tiếng nói của riêng mình, một tiếng nói không chỉ đẹp mà còn sâu sắc. Nó không chỉ là nghệ thuật, mà là một lời tuyên ngôn."

Mai Lan reo lên đầy phấn khích: "Chắc chắn sẽ thành công lớn, An à! Em nhìn xem, những bức này thật sự có hồn. Mọi người sẽ phải ngạc nhiên đấy!"

Lâm An mỉm cười, ánh mắt cô lướt qua những bức phác thảo trên bàn. "Mỗi nét vẽ, mỗi mảng màu đều là một mảnh ký ức. Từng là những vết thương, giờ đây chúng đã hóa thành chất liệu. Giống như việc em đã từng đau đớn vì những tin nhắn không hồi đáp, những lần chờ đợi vô vọng. Nhưng giờ đây, những cảm xúc ấy không còn là nỗi buồn đơn thuần, mà là nguồn cảm hứng để em vẽ nên sự kiên nhẫn, sự mạnh mẽ của bản thân." Cô chỉ vào một bức tranh trừu tượng với những dải màu xám và xanh đậm, sau đó chuyển dần sang màu vàng và cam rực rỡ. "Đây là 'Sự Chuyển Hóa'. Nó kể về cách những nỗi đau được tôi luyện, trở thành sức mạnh để vươn lên."

Cô Thanh bước lại gần bức tranh lớn mà Lâm An đang vẽ dở. "Nghệ thuật là cách trái tim lên tiếng, Lâm An. Và trái tim em đang cất lên một khúc ca thật đẹp. Em không còn cố gắng che giấu hay chối bỏ quá khứ, mà em đang biến nó thành một phần của hiện tại, một cách đầy nghệ thuật."

Mai Lan, luôn là người thực tế, hỏi: "Thế còn những thách thức về không gian triển lãm hay quảng bá thì sao? Em đã có kế hoạch chi tiết chưa?"

Lâm An quay lại với chiếc máy tính bảng của Mai Lan, chỉ dẫn trên các bản vẽ kỹ thuật. "Em đã làm việc với đối tác của cô Thanh để đảm bảo không gian phù hợp với concept này. Về quảng bá, em muốn tập trung vào câu chuyện đằng sau mỗi tác phẩm, không chỉ là vẻ đẹp hình thức. Chúng ta sẽ tổ chức các buổi nói chuyện với nghệ sĩ, mời những người có ảnh hưởng đến xem và chia sẻ. Em muốn mọi người không chỉ nhìn thấy bức tranh, mà còn cảm nhận được hành trình đã tạo nên nó."

Cô Thanh vỗ nhẹ vào vai Lâm An. "Tôi tin vào em. Tôi đã thấy em trưởng thành từng ngày. Từ một cô gái nhạy cảm, dễ tổn thương, em đã trở thành một nghệ sĩ tự tin, độc lập, với một tầm nhìn rõ ràng."

Lâm An cảm thấy một dòng nhiệt huyết chảy trong huyết quản. Cô nhớ lại những tháng ngày sau khi chia tay Hoàng Minh, những ngày cô chìm đắm trong nỗi buồn, trong cảm giác bị bỏ quên. Cô đã từng trách móc anh vì sự vô tâm, vì những ký ức không đồng điệu. Nhưng rồi, cô nhận ra rằng, dù anh có cố gắng hay không, dù anh có nhớ hay quên, thì nỗi đau đó đã thuộc về cô, và cô phải tự mình chữa lành. Giờ đây, cô không còn "nhớ những lúc em đau" để oán trách, mà để hiểu rằng "anh cũng đã từng cố gắng" theo cách của anh, và quan trọng hơn, để nhận ra mình đã mạnh mẽ thế nào khi vượt qua.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá xanh đang đung đưa theo làn gió nhẹ. "Em nghĩ, điều quan trọng không phải là cố gắng thay đổi quá khứ, mà là chấp nhận nó, và biến nó thành động lực cho tương lai. Mỗi người chúng ta đều có những ký ức riêng, những câu chuyện riêng. Và chính những câu chuyện ấy đã tạo nên con người chúng ta ngày hôm nay."

Mai Lan ôm lấy Lâm An. "Tuyệt vời, An à! Chị biết em sẽ làm được mà. Em đã thực sự tìm thấy con đường của mình."

Những thử thách về hậu cần, về việc truyền tải đúng thông điệp nghệ thuật, về việc kết nối với công chúng vẫn còn đó. Nhưng Lâm An không còn cảm thấy áp lực đè nặng. Cô nhìn chúng như những thử thách cần thiết để hoàn thiện tác phẩm, để câu chuyện của cô được kể một cách trọn vẹn nhất. Cô đã học được cách vững vàng đứng trên đôi chân của mình, đối diện với mọi khó khăn bằng một tinh thần kiên định và một trái tim tràn đầy cảm hứng. Cô đã biến những nỗi đau thành những mảng màu rực rỡ, những giọt nước mắt thành những đường nét uyển chuyển, tạo nên một kiệt tác của riêng cuộc đời mình.

***

Trong cùng một thành phố, dưới cùng một vầng trời, Hoàng Minh và Lâm An, mỗi người ở một không gian riêng, một thế giới riêng, đang đặt những viên gạch đầu tiên cho một chương mới của cuộc đời. Hoàng Minh với dự án 'Cầu nối xanh' đầy tham vọng, nơi anh không chỉ xây dựng những công trình vật chất mà còn vun đắp những giá trị tinh thần, những kết nối cộng đồng. Anh đã học được cách lắng nghe bằng cả trái tim, không chỉ bằng lý trí. Lâm An, với triển lãm nghệ thuật 'Dòng Chảy Ký Ức', nơi cô biến những tổn thương thành vẻ đẹp, những nỗi đau thành nguồn cảm hứng bất tận. Cô đã tìm thấy tiếng nói của riêng mình, một tiếng nói mạnh mẽ và tự do.

Họ không còn là những người trẻ loay hoay trong những ký ức không đồng điệu. Họ đã là những cá thể trưởng thành, vững vàng trên con đường riêng mà họ đã chọn. Ký ức vẫn còn đó, nhưng chúng đã không còn là gánh nặng. Chúng đã là những mảnh ghép quý giá, định hình nên con người họ của hiện tại, thúc đẩy họ vươn tới một tương lai đầy mục đích và ý nghĩa. Họ đã chấp nhận rằng, hạnh phúc không nhất thiết là sự tái hợp, mà là sự trọn vẹn trong chính mỗi người, trong hành trình riêng mà họ đã dũng cảm bước đi. Con đường phía trước của cả hai, dù không giao nhau, nhưng đều rực rỡ và đầy hứa hẹn, bởi họ đã tìm thấy bình yên trong chính câu chuyện của mình.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free