Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 50: Khúc Hát Bình Yên Cuối Cùng
Đêm khuya, khi thành phố đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua khe cửa sổ và tiếng điều hòa chạy êm ái, Hoàng Minh nằm trên giường, bên cạnh Lâm An đang ngủ say. Cô nằm nghiêng, mái tóc dài xõa trên gối, gương mặt thanh tú hiện lên vẻ mệt mỏi ngay cả trong giấc ngủ. Anh khẽ vuốt nhẹ mái tóc cô, rồi hôn lên trán. Một nụ hôn nhẹ nhàng, nhưng trong tâm trí anh, nó mang nặng ý nghĩa của sự chở che, của tình yêu và của một lời hứa.
Anh không ngủ được. Tâm trí anh vẫn tràn ngập những hình ảnh về chuyến đi sắp tới. Anh mỉm cười mãn nguyện, lòng ngập tràn niềm tin vào sự 'bình yên' và 'hạnh phúc' mà anh và Lâm An đã cùng nhau vun đắp. Anh hình dung cảnh họ nắm tay nhau dạo bước trên bãi biển, cùng nhau ngắm hoàng hôn đỏ rực buông xuống biển, ánh mắt Lâm An lấp lánh niềm hạnh phúc. Anh tin rằng đó sẽ là một kỷ niệm đẹp đẽ, một minh chứng cho tình yêu vĩnh cửu của họ, một tình yêu không cần ồn ào, không cần phô trương, mà chỉ cần sự thấu hiểu và tin tưởng tuyệt đối.
Hoàng Minh nhắm mắt lại. Trong bóng tối, anh cảm nhận được sự ấm áp từ cơ thể Lâm An bên cạnh, một sự ấm áp quen thuộc đã gắn bó với anh bao nhiêu năm tháng. Anh tin rằng, tình yêu của họ sẽ mãi mãi như thế này, bình yên, ổn định, không bao giờ thay đổi. Anh đã xây dựng một lâu đài vững chãi trong tâm trí mình, một lâu đài của sự nghiệp, của tình yêu, của hạnh phúc. Anh tin rằng lâu đài ấy được xây trên nền móng vững chắc của sự thấu hiểu và tin tưởng lẫn nhau. Anh tin rằng, đây chính là đỉnh cao của tình yêu, nơi hai con người cùng nhau hướng về một tương lai tươi sáng, không một gợn sóng.
"Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau," câu nói ấy chưa bao giờ hiện hữu trong tâm trí Hoàng Minh. Lúc này, anh chỉ thấy một bức tranh hoàn hảo, một kết thúc có hậu cho câu chuyện tình yêu của mình. Anh tin rằng họ đang sống trong cùng một ký ức, cùng một hiện tại, và cùng hướng tới một tương lai. Anh tin rằng Lâm An cũng đang cảm nhận được sự trọn vẹn này, sự bình yên và hạnh phúc không đổi. Anh tin rằng, không có bất kỳ điều gì có thể chia cắt họ, không có bất kỳ hiểu lầm nào có thể làm rạn nứt mối quan hệ mà anh đã dày công vun đắp. Anh chìm vào giấc ngủ, với nụ cười vẫn còn vương trên môi, một nụ cười của sự tự mãn và niềm tin tuyệt đối vào một tình yêu vĩnh cửu. Anh không hề hay biết rằng, chính sự bình yên tuyệt đối mà anh đang tận hưởng, chính sự vô tâm không nhận ra những dấu hiệu xa cách của Lâm An, lại là khởi đầu cho một sự tan vỡ không thể tránh khỏi, một sự tan vỡ được xây dựng trên những ký ức không đồng điệu.
***
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, Hoàng Minh thức dậy với một tinh thần sảng khoái chưa từng có. Anh vươn vai, cảm nhận sự tươi mới chảy tràn trong từng thớ thịt. Lâm An đã thức dậy từ lúc nào, giường trống không, chỉ còn lại mùi hương thoang thoảng của cô đọng lại trên gối. Anh mỉm cười, cho rằng cô đã xuống bếp chuẩn bị bữa sáng như mọi khi. Cuộc sống của họ, trong mắt anh, cứ thế mà trôi qua, êm đềm và hoàn hảo.
Buổi chiều muộn tại Văn Phòng Công Ty của Minh An, Hoàng Minh ngồi trước màn hình máy tính, ánh sáng trắng lạnh lẽo từ đèn LED hắt lên gương mặt góc cạnh của anh, làm nổi bật đường nét kiên nghị. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch không ngừng nghỉ hòa vào tiếng điện thoại reo vang, tiếng máy in hoạt động hết công suất và những đoạn hội thoại nhanh gọn của đồng nghiệp xung quanh. Mùi giấy in mới, mùi cà phê phin đậm đặc, và cả mùi nước hoa công sở thanh lịch trộn lẫn trong không khí điều hòa mát lạnh. Anh đang hoàn tất một báo cáo tài chính quan trọng, những con số nhảy múa trên màn hình máy tính, nhưng tâm trí anh lại không hoàn toàn ở đó. Đôi mắt sâu của anh lướt qua những dòng dữ liệu khô khan, nhưng trong sâu thẳm, anh lại đang phiêu du trên những bãi biển xanh ngắt, dưới rặng dừa rì rào và làn nước trong vắt.
Anh lén mở một tab khác trên trình duyệt. Màn hình máy tính lập tức chuyển sang một giao diện đầy màu sắc, với những hình ảnh khu resort sang trọng nằm sát biển, những bãi cát trắng mịn trải dài vô tận và những con đường uốn lượn rợp bóng cây. Hoàng Minh cẩn thận kiểm tra lại các booking khách sạn, vé máy bay và lịch trình chi tiết cho kỳ nghỉ sắp tới. Mỗi cú click chuột, mỗi dòng xác nhận hiện lên đều mang lại cho anh một niềm vui sướng khó tả. Anh đã dành hàng giờ đồng hồ để tìm kiếm, so sánh và lựa chọn những gì tốt nhất, chỉ để đảm bảo chuyến đi của họ sẽ hoàn hảo đến từng chi tiết.
"Phải là nơi đẹp nhất, dịch vụ tốt nhất," anh lẩm bẩm một mình, nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Anh hình dung Lâm An sẽ hạnh phúc thế nào khi nhìn thấy khung cảnh ấy, khi được thả mình vào làn nước mát lành hay cùng anh ngắm hoàng hôn buông xuống. Anh tin rằng, đây chính là cách anh thể hiện tình yêu của mình – bằng sự chuẩn bị chu đáo, bằng việc tạo ra những trải nghiệm tuyệt vời, và bằng sự ổn định, vững chắc mà anh mang lại. Anh không cần những lời nói hoa mỹ hay những cử chỉ ồn ào. Tình yêu của anh, nó nằm trong sự tin cậy, trong những hành động cụ thể và trong sự yên bình mà anh xây dựng.
Một email xác nhận từ công ty du lịch hiện lên, "Đặt chỗ thành công – Kỳ nghỉ dưỡng tại Đảo Xanh." Anh khẽ thở phào, một cảm giác nhẹ nhõm và phấn khởi dâng trào. Mọi thứ đã đâu vào đấy. Anh nhấp một ngụm cà phê đã nguội ngắt, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng nhưng không làm giảm đi sự ngọt ngào trong tâm trí anh. Ánh mắt anh xa xăm, xuyên qua tấm kính lớn của văn phòng, hướng về phía chân trời lấp ló những tòa nhà cao tầng. Anh thấy một tương lai tươi sáng, nơi anh và Lâm An vẫn bên nhau, vẫn bình yên và hạnh phúc, như một bức tranh hoàn hảo không tì vết. Anh tin rằng, chuyến đi này sẽ là một cột mốc quan trọng, một lời tái khẳng định cho mối quan hệ bền vững của họ, một minh chứng cho rằng họ đã "yêu nhau" theo một cách rất riêng, rất trưởng thành – không kịch tính, không sóng gió, chỉ có sự thấu hiểu và tin tưởng. Anh không hề nhận ra rằng, sự bình yên mà anh đang cảm thấy, đôi khi, lại là sự im lặng chết chóc trước một cơn bão.
***
Tối đó, Hoàng Minh trở về căn hộ của mình, trên tay cầm một tập tài liệu nhỏ được in màu cẩn thận. Căn hộ của anh, với thiết kế tối giản, tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, luôn toát lên vẻ thanh lịch và hiện đại. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn LED âm trần rọi xuống, làm giảm đi chút lạnh lẽo của nội thất kim loại và kính. Tiếng điều hòa chạy êm ái, hòa vào tiếng thành phố vọng lại từ xa, như tiếng còi xe ô tô hay tiếng còi tàu hỏa từ ga cuối. Thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp của anh vẫn còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với mùi gỗ mới của nội thất.
Lâm An đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm một cuốn sách dày, đôi mắt to tròn chăm chú lướt qua từng dòng chữ. Mái tóc dài, mềm mại của cô buông xõa trên vai, tạo nên một vẻ dịu dàng đối lập với sự cứng nhắc của không gian. Cô mặc một chiếc váy lụa mỏng màu pastel, tôn lên vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát. Nét mặt cô thanh tú, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy một chút mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt. Hoàng Minh ngồi xuống cạnh cô, cảm nhận sự mềm mại của đệm ghế và sự yên tĩnh đến lạ lùng của căn phòng.
"Em đang đọc gì vậy?" Hoàng Minh hỏi, giọng nói anh trầm ấm, mang theo chút hồ hởi.
Lâm An ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười. "Một cuốn tiểu thuyết cũ thôi anh. Anh về rồi à?"
"Ừm, anh về rồi," anh đáp, đặt tập tài liệu xuống bàn kính trước mặt. "Và anh có một bất ngờ cho em đây."
Anh mở laptop, màn hình sáng lên, hiện ra những hình ảnh lung linh của khu resort. Anh say sưa giới thiệu, giọng điệu tràn đầy nhiệt huyết. "Em xem này, anh đã đặt một khu resort có view biển đẹp nhất ở Đảo Xanh. Ban công phòng mình nhìn thẳng ra biển, sáng dậy là có thể ngắm bình minh luôn. Còn có cả tour lặn biển nữa, em sẽ thích lắm! Anh biết em thích biển mà." Anh chỉ vào hình ảnh một cặp đôi đang lặn dưới làn nước xanh biếc, những rạn san hô đầy màu sắc hiện lên sống động. Anh tin rằng Lâm An sẽ reo lên vì sung sướng, sẽ ôm chầm lấy anh và cảm ơn rối rít.
Lâm An nhìn chăm chú vào màn hình một lúc lâu, rồi khẽ mỉm cười. Nụ cười đó đẹp, nhưng có gì đó rất nhẹ, rất hời hợt, như một gợn sóng nhỏ trên mặt hồ phẳng lặng. "Tuyệt vời quá, anh. Anh đã vất vả rồi." Giọng cô nhẹ nhàng, truyền cảm, nhưng thiếu đi sự nhiệt tình mà Hoàng Minh mong đợi. Cô không thốt lên những lời xuýt xoa, không ánh mắt lấp lánh như anh đã hình dung.
Hoàng Minh hơi hụt hẫng một chút, nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó. "Em thấy không? Có cả khu spa riêng, rồi những nhà hàng hải sản tươi ngon nữa. Anh đã lên lịch trình chi tiết rồi, mình sẽ đi khám phá hòn đảo, rồi thư giãn, không phải lo nghĩ gì cả." Anh tiếp tục thao thao bất tuyệt, như thể đang nói với chính mình nhiều hơn là với cô. Anh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Lâm An, cảm nhận sự ấm áp quen thuộc. Bàn tay cô mềm mại, nhưng anh không nhận ra sự tĩnh lặng trong đôi mắt cô, sự vắng bóng của một tia sáng hào hứng mà anh đã từng thấy.
"Chắc chắn rồi. Anh đã làm rất tốt," Lâm An lặp lại, vẫn nụ cười nhẹ nhàng ấy. Cô khẽ siết nhẹ tay anh, một cử chỉ mang tính trấn an hơn là sự phấn khích thật lòng. Trong tâm trí Hoàng Minh, đây là dấu hiệu của sự tin tưởng tuyệt đối, của sự trưởng thành và chín chắn. Cô không cần phải ồn ào hay phô trương, cô tin tưởng vào sự sắp xếp của anh. Đó là "bình yên" mà anh hằng mong muốn.
"Anh biết mà," Hoàng Minh đáp, giọng điệu tự mãn. "Anh muốn chúng ta có một kỷ niệm thật đẹp, một khởi đầu mới cho chặng đường sắp tới. Anh tin rằng, tình yêu của chúng ta sẽ mãi mãi vĩnh cửu, không bao giờ thay đổi." Anh nhìn sâu vào mắt Lâm An, tìm kiếm sự đồng điệu. Nhưng trong đôi mắt cô, anh chỉ thấy một sự thanh bình đến lạ lùng, một sự chấp nhận mà không phải là sự hồ hởi. Anh không hiểu, đó không phải là sự bình yên của hạnh phúc, mà là sự bình yên của một tâm hồn đã quá mệt mỏi, đã học cách kìm nén mọi cảm xúc, mọi sự chờ đợi. Cô nhìn anh, rồi khẽ gật đầu, như một bông hoa đã quá quen với việc đón nhận mưa nắng mà không còn chút bất ngờ nào. Hoàng Minh vẫn chìm đắm trong niềm tin của riêng mình, rằng đây chính là bằng chứng cho mối quan hệ "lý tưởng", không sóng gió của họ. Anh không hề hay biết rằng, chính sự thiếu nhiệt tình đó, chính sự "bình yên" giả tạo đó, lại là lời nhắc nhở rằng giao tiếp cảm xúc giữa họ đã đổ vỡ từ lâu.
***
Chiều hôm sau, tiết trời se lạnh của Sài Gòn cuối năm khiến những người đi đường khẽ rụt vai. Hoàng Minh bước vào Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng', nơi quen thuộc mà anh và Trần Long thường lui tới sau giờ làm. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng lách cách của tách cà phê chạm vào đĩa, tiếng trò chuyện nho nhỏ của những cặp đôi hay nhóm bạn. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi gỗ cũ kỹ của nội thất, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, hoài niệm. Hoàng Minh nhìn quanh, thấy Trần Long đã ngồi ở góc quen, tay cầm một ly cà phê đen đá, mắt dán vào màn hình điện thoại.
"Long!" Hoàng Minh cất tiếng gọi, bước lại gần. Trần Long ngẩng đầu lên, nụ cười lanh lợi thường trực trên môi anh bạn. Long có dáng người khỏe khoắn, năng động, mái tóc cắt ngắn gọn gàng và đôi mắt sáng. Anh mặc một chiếc áo phông đơn giản, phong cách thoải mái và gần gũi.
"Thế nào rồi ông bạn? Có vẻ hôm nay tươi rói thế?" Trần Long hỏi, giọng điệu tự tin, nhanh và dứt khoát.
Hoàng Minh ngồi xuống đối diện, gọi một ly cà phê sữa đá rồi hào hứng kể. "Mọi thứ đã sẵn sàng rồi, Long ạ. Anh đã hoàn tất đặt phòng, vé máy bay, lên lịch trình chi tiết cho chuyến đi của hai đứa rồi." Anh kể về khu resort sang trọng, về tour lặn biển, về những buổi tối lãng mạn dưới ánh nến mà anh đã hình dung. Anh kể với một niềm tự hào không hề che giấu, như thể đó là một thành tựu lớn lao của cuộc đời. "Anh tin Lâm An sẽ rất bất ngờ và hạnh phúc."
Trần Long nhâm nhi ly cà phê, gật gù lắng nghe. Anh bạn là người dễ tính, luôn ủng hộ Hoàng Minh, và đôi khi, những lời nói vô tư của anh lại trở thành một lớp áo giáp vững chắc cho những niềm tin sai lầm của Hoàng Minh. "Chuẩn rồi ông bạn! Con gái ai mà chẳng thích lãng mạn. Lâu lâu phải biết chiều chuộng thế chứ. Phải biết giữ lửa tình yêu chứ! Ông với An đúng là cặp đôi trời sinh, cứ bình yên thế này là nhất rồi. Mày biết đấy, mấy đứa con gái mà cứ đòi hỏi nhiều quá, hay cằn nhằn thì mệt lắm. An nó biết điều, nó hiểu cho mày, thế là đủ rồi. Không cần phải ồn ào."
Hoàng Minh cảm thấy một luồng điện ấm áp chạy dọc sống lưng. Anh đã đúng. Trần Long đã khẳng định điều anh luôn tin tưởng. Tình yêu của họ không cần những màn kịch, những giận hờn vô cớ. Tình yêu của họ là sự thấu hiểu, sự tin tưởng, và trên hết, là sự bình yên. "Đúng vậy," Hoàng Minh đáp, nụ cười mãn nguyện càng thêm rộng. "Anh cũng cảm thấy rất may mắn khi có An. Cô ấy luôn hiểu và ủng hộ anh, không bao giờ đòi hỏi gì cả."
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con phố bắt đầu lên đèn, những dòng xe cộ hối hả trôi qua. Trong đầu anh, hình ảnh về một tương lai tươi sáng hiện lên rõ nét. Anh thấy mình và Lâm An nắm tay nhau đi qua những con phố cổ kính ở một đất nước xa lạ, cùng nhau thưởng thức những món ăn ngon, cùng nhau trải qua những khoảnh khắc hạnh phúc không một gợn sóng. Anh tin rằng, mối quan hệ của họ sẽ mãi mãi vững bền, vĩnh cửu như thời gian, không bao giờ thay đổi. Anh đã xây dựng một lâu đài trên nền móng của sự "bình yên" và "thấu hiểu", một lâu đài mà anh tin rằng sẽ không bao giờ sụp đổ.
Hoàng Minh không hề biết rằng, chính cái "bình yên" mà anh và Trần Long đang ca ngợi, chính cái "ít đòi hỏi" mà anh cho là ưu điểm của Lâm An, lại là dấu hiệu của một sự rút lui sâu sắc. Anh chỉ tập trung vào "kế hoạch" và "sự sắp đặt hoàn hảo" của mình mà không thực sự tìm hiểu cảm xúc của Lâm An, không nhận ra rằng chuyến đi này, dù lãng mạn đến mấy, cũng không thể hàn gắn những rạn nứt đã ăn sâu vào mối quan hệ. Anh không hề nhận ra rằng, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Anh tin rằng Lâm An cũng đang sống trong cùng một ký ức, cùng một hiện tại với anh, hướng về một tương lai chung. Nhưng ký ức là một câu chuyện được kể lại, và mỗi người, có một phiên bản riêng của mình. Và phiên bản của Hoàng Minh, lúc này, đang là đỉnh cao của sự tự mãn và niềm tin tuyệt đối vào một tình yêu vĩnh cửu, không hề hay biết rằng, những hạt mầm của sự tan vỡ đã được gieo từ rất lâu, ngay trong chính sự "bình yên tuyệt đối" này.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.