Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 52: Đơn Độc Giữa Dòng Tin Nhắn
Hoàng Minh quay lại, tay cầm hai ly cà phê thơm lừng. Anh mỉm cười nhẹ khi nhìn thấy cô đã thức giấc. "Chào buổi sáng, em yêu. Em ngủ ngon chứ?" Anh hỏi, giọng nói trầm ấm, đầy vẻ quan tâm.
Lâm An nhìn anh, ánh mắt cô chất chứa những cảm xúc phức tạp mà anh không thể nào đọc được. Nụ cười của anh, sự bình yên của anh, tất cả đều là thật. Nhưng cảm giác cô đơn của cô, nỗi day dứt trong lòng cô, cũng là thật. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, và mỗi người, có một phiên bản riêng của mình. Và phiên bản của cô, lúc này, đang là một bức tranh đầy những khoảng trống và nỗi buồn, đối lập hoàn toàn với sự tự mãn và niềm tin tuyệt đối vào một tình yêu vĩnh cửu của anh. Cô chỉ khẽ gật đầu, cố gắng nén lại những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong lòng, chuẩn bị cho một ngày mới với những cảm xúc phức tạp, những sự khác biệt trong ký ức mà chỉ mình cô đang mang.
***
Sự dằn vặt của đêm qua vẫn bám víu Lâm An như một làn sương mỏng, dai dẳng và khó tan. Hoàng Minh đã đi làm từ sớm, bỏ lại căn hộ quen thuộc chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng chim hót líu lo từ ban công và tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa Bluetooth nhỏ. Ánh nắng sớm, vàng nhạt và trong trẻo, len lỏi qua ô cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ. Nơi đây, căn hộ của Thanh Mai – người bạn thân đã nhường lại cho cô một thời gian để tìm lại sự bình yên, tràn ngập mùi đất ẩm từ những chậu cây cảnh xanh mướt, thoảng hương tinh dầu sả chanh dịu nhẹ và mùi giấy cũ từ những chồng sách chất cao. Mọi thứ đều gợi lên một cảm giác ấm áp, nghệ thuật và đầy sức sống, nhưng không thể xoa dịu được sự trống rỗng đang ngự trị trong lòng Lâm An.
Cô nằm trên giường, mắt nhìn trân trối lên trần nhà trắng muốt, nơi có một vết nứt nhỏ hình zig-zag mà cô chưa từng để ý trước đây. Sự im lặng của buổi sáng dường như khuếch đại mọi suy nghĩ trong cô, khiến chúng trở nên rõ ràng và sắc nét hơn bao giờ hết. Cô nhớ lại ánh mắt bình thản của Hoàng Minh khi anh hỏi cô có ngủ ngon không, nụ cười nhẹ của anh, và cách anh hồn nhiên bước qua những nỗi day dứt vô hình của cô. Phải chăng, anh thực sự không nhận ra? Hay anh chỉ đơn giản là đã quen với việc cô tự mình giải quyết mọi cảm xúc, tự mình hàn gắn những vết thương mà không cần đến sự can thiệp của anh?
Một cảm giác nặng nề dấy lên trong lòng, Lâm An với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Màn hình sáng lên, phản chiếu gương mặt nhợt nhạt của cô. Cô mở ứng dụng tin nhắn, lướt qua những đoạn hội thoại cũ, những dòng chữ đã từng là cả thế giới của cô. Có những tin nhắn cô gửi đi, đầy ắp sự háo hức, mong chờ một câu trả lời, một sự kết nối. Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng. Một ngày, hai ngày, rồi cả tuần. Ban đầu là lo lắng, rồi đến thất vọng, và cuối cùng là chấp nhận. Cô tự an ủi rằng anh bận rộn, rằng công việc của anh quan trọng, rằng cô nên hiểu cho anh. Nhưng mỗi lần những tin nhắn ấy trôi vào quên lãng, một mảnh nhỏ trong trái tim cô lại vỡ vụn.
Cô dừng lại ở một đoạn chat cách đây khoảng hai năm, khi họ vẫn còn đang mặn nồng. Lâm An đã gửi cho Hoàng Minh một bức ảnh món quà nhỏ cô tự tay làm – một chiếc móc khóa bằng da khắc tên hai người, kèm theo dòng chữ: "Em làm xong rồi! Anh thích không? Bao giờ anh qua lấy nhé?" Hoàng Minh chỉ trả lời sau ba ngày bằng một icon 👍 và dòng chữ "Ừm, đẹp đó em." Anh không hỏi cô đã vất vả thế nào để làm nó, không hẹn cô đến lấy, và chiếc móc khóa đó, cuối cùng, vẫn nằm yên trong hộp quà trên bàn làm việc của cô, phủ bụi thời gian. Cô đã từng nhắc khéo vài lần, nhưng anh dường như không nhớ, hoặc chỉ đơn giản là không đặt nặng tầm quan trọng của nó. Cô nhớ những lần mình đã phải kìm lại sự hụt hẫng, cố gắng cười nói như không có gì, để rồi đêm về, tự mình ôm lấy nỗi buồn.
Những lời hứa nhỏ cũng vậy. "Cuối tuần này anh đưa em đi xem phim nhé," "Anh sẽ dành thời gian đi công viên với em," "Khi nào rảnh, anh dạy em chơi guitar nhé." Những lời nói đó, tưởng chừng như vô hại, lại trở thành những sợi dây vô hình trói buộc cô vào sự chờ đợi. Cô đã từng lập kế hoạch, từng háo hức chuẩn bị, nhưng rồi tất cả đều tan biến trong sự bận rộn không hồi kết của anh. "Anh xin lỗi, công việc đột xuất," "Anh có cuộc họp quan trọng," "Anh mệt quá, để lần khác nhé." Mỗi lần như vậy, Lâm An lại tự nhủ rằng mình không nên đòi hỏi quá nhiều, rằng cô nên là một người yêu thấu hiểu và độc lập. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô chỉ muốn được anh quan tâm, được anh nhớ đến những lời hứa nhỏ bé ấy.
Cô lướt qua những dòng tin nhắn của chính mình, đầy nhiệt huyết và mong chờ, đối lập hoàn toàn với những phản hồi ngắn gọn hoặc sự im lặng từ phía anh. Lâm An nhận ra rằng, ngay cả trong những khoảnh khắc tưởng chừng như bình yên nhất của mối quan hệ, cô vẫn đang một mình chèo lái con thuyền cảm xúc. Cô đã cố gắng lấp đầy khoảng trống bằng sự thấu hiểu, bằng những nỗ lực của riêng mình, nhưng rồi những khoảng trống ấy lại lớn dần, nuốt chửng cả những cố gắng của cô. Cảm giác "cố gắng một mình quá lâu" không phải là một suy nghĩ nhất thời, mà là một nhận thức đau đớn, được xây dựng từ vô vàn những chi tiết nhỏ nhặt, những lần bị bỏ quên mà chỉ mình cô ghi nhớ.
Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nhiêu là nỗi niềm. Cái điện thoại lạnh ngắt trong tay dường như cũng cảm nhận được sự cô đơn của cô. Lâm An chống tay ngồi dậy, bước xuống giường. Sàn gỗ lạnh lẽo chạm vào lòng bàn chân, mang đến một cảm giác tỉnh táo hơn. Cô tiến về phía bếp, nơi có chiếc máy pha cà phê phin thủ công mà Thanh Mai vẫn thường dùng. Cô muốn một ly cà phê đậm đặc, để xua đi lớp sương mờ trong đầu và cả trong lòng. Từng giọt cà phê đen nhỏ giọt chậm rãi, đều đặn, như những giọt nước mắt cô đã từng lặng lẽ rơi trong đêm. Mùi cà phê rang xay thơm nồng lan tỏa khắp không gian, nhưng không thể che lấp được mùi hương của nỗi buồn đang vương vấn. Cô tự hỏi, liệu Hoàng Minh, trong ký ức của anh, có từng nhớ đến những lần cô đã chờ đợi tin nhắn, chờ đợi những lời hứa được thực hiện? Hay tất cả đều bị anh xem nhẹ, bị anh quên lãng như một điều hiển nhiên, như một phần tất yếu của cuộc sống bận rộn của anh? Ký ức là một câu chuyện được kể lại, và phiên bản của cô, lúc này, đang tràn ngập những khoảng trống và nỗi buồn mà anh không hề hay biết.
***
Buổi chiều hôm đó, mưa phùn lất phất bay, mang theo hơi lạnh se sắt của những ngày đầu đông. Lâm An ngồi trong Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng', nơi mà từng góc nhỏ, từng bộ bàn ghế gỗ cũ, từng bức tranh treo tường đều gợi nhớ về những kỷ niệm đã qua. Cái tên "Ký Ức Đọng" nghe thật đẹp, nhưng giờ đây, với Lâm An, nó giống như một lời nhắc nhở đau đớn về những ký ức không hề đồng điệu. Quán vắng vẻ, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vang lên, hòa cùng tiếng mưa tí tách ngoài cửa sổ. Mùi cà phê và gỗ cũ quấn quýt, tạo nên một không gian hoài niệm đến nao lòng.
Cô nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những hạt mưa nhỏ xíu đọng lại trên tán lá cây bàng đang dần chuyển màu. Hồi ức chợt ùa về, rõ ràng như thể mới hôm qua. Đó là một buổi chiều tương tự, cũng mưa phùn và se lạnh, cách đây gần ba năm. Cô và Hoàng Minh ngồi đối diện nhau ở chiếc bàn gần cửa sổ này. Hoàng Minh, trong chiếc áo sơ mi màu xám tro lịch lãm, mái tóc cắt gọn gàng, toát lên vẻ điềm đạm thường thấy. Anh đang nhấp một ngụm cà phê đen, vẻ mặt tập trung vào màn hình điện thoại.
"Em thấy cái triển lãm tranh mới mở ở phố cổ đó, đẹp lắm anh ạ," Lâm An mở lời, giọng cô tràn đầy sự háo hức. Cô đã dành cả buổi sáng để tìm hiểu về những họa sĩ đương đại và những tác phẩm nổi bật. "Họ có mấy bức trừu tượng rất lạ, mà em nghĩ anh sẽ thích lắm. Đặc biệt là có một bộ tranh về Hà Nội xưa, nhìn sống động đến bất ngờ." Cô ngừng lại, mong đợi một ánh mắt hứng thú, một câu hỏi về nội dung triển lãm, hay ít nhất là một cái gật đầu tán thành.
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt lơ đãng lướt qua cô rồi nhanh chóng quay trở lại màn hình điện thoại đang sáng. Anh chỉ "Ừm" một tiếng rất khẽ, như thể cô vừa nói về thời tiết hay một chuyện gì đó không mấy quan trọng. "Anh đang có email quan trọng từ đối tác. Sắp tới có dự án lớn, anh phải theo sát từng chút một." Giọng anh trầm ấm nhưng lạnh lùng, không chút cảm xúc nào về những gì cô vừa chia sẻ. Ngay sau đó, anh lại cúi đầu, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, vẻ mặt tập trung cao độ.
Lâm An cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Mọi sự hào hứng của cô tan biến như bọt xà phòng. Cô cố gắng giữ nụ cười trên môi, nhưng khóe môi cứ cứng đờ. "À... vâng. Em hiểu mà." Cô nói, giọng nhỏ dần. "Thế... anh có muốn đi không? Em nghĩ mình nên đi thử một hôm..."
"Để xem đã em," Hoàng Minh không ngẩng đầu. "Tuần này anh khá bận. Để khi khác anh xem lịch. Nếu rảnh anh sẽ bảo em." Lời hứa đó, cũng giống như bao lời hứa khác, trôi vào hư không. Anh không hề biết rằng, cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho buổi hẹn hò đó, đã mong chờ được cùng anh chia sẻ niềm đam mê nghệ thuật. Cô đã từng nghĩ, những buổi hẹn hò như thế này, nơi cả hai có thể trò chuyện, chia sẻ những sở thích, mới là cách để tình yêu thêm bền chặt. Nhưng đối với Hoàng Minh, dường như công việc luôn chiếm ưu tiên hàng đầu, và những cuộc trò chuyện "vô thưởng vô phạt" như thế này chỉ là sự gián đoạn.
Lâm An nhấp một ngụm cà phê, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, giống như vị của sự thất vọng. Cô nhìn Hoàng Minh, nhìn cách anh say mê với công việc trên điện thoại, nhìn cách ánh mắt anh sáng lên khi đọc một email nào đó. Cô chợt nhận ra, ánh mắt ấy, sự say mê ấy, chưa bao giờ dành cho cô khi cô cố gắng chia sẻ một điều gì đó từ thế giới của mình. Cô cảm thấy lời nói của mình trôi vào hư không, không tìm thấy điểm tựa, không được đón nhận.
"Anh ấy có nghe mình nói không?" Câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí cô, một câu hỏi đã trở thành điệp khúc quen thuộc trong mối quan hệ của họ. Cô đã cố gắng rất nhiều lần, cố gắng bắt chuyện, cố gắng kể những câu chuyện thú vị, cố gắng tạo ra những khoảnh khắc kết nối. Nhưng mỗi lần, cô lại nhận được sự im lặng, hoặc những phản hồi hời hợt, như thể cô đang nói chuyện với một bức tường. Cô nhớ những ánh mắt mệt mỏi của anh khi cô cố gắng kéo anh ra khỏi màn hình điện thoại, những cái gật đầu chiếu lệ, những câu "ừm, à, vậy à" vô nghĩa.
Cảm giác cô đơn dâng lên, dù cô đang ngồi đối diện với người mình yêu. Cô cảm thấy mình lạc lõng trong chính cuộc trò chuyện của mình, lạc lõng trong chính mối quan hệ này. Cô đã từng nghĩ, có lẽ anh là người kiệm lời, là người ít thể hiện cảm xúc. Nhưng liệu sự kiệm lời đó có thể giải thích cho việc anh không bao giờ nhớ đến những lời hứa nhỏ, những buổi hẹn hò bị lãng quên, những tin nhắn không hồi đáp? Liệu sự lý trí của anh có thể biện minh cho việc anh hoàn toàn vô tâm trước những nỗ lực thầm lặng của cô?
Trong khoảnh khắc đó, Lâm An chợt hiểu rằng, sự "yên ổn" mà Hoàng Minh vẫn thường nhắc đến, sự "bình yên" mà anh tự tạo ra cho mối quan hệ, không phải là sự bình yên thực sự. Đó là sự bình yên của một người không nhận ra sóng ngầm, sự bình yên của một người không cảm nhận được những vết rạn nứt đang dần hình thành. Còn cô, cô đã phải gồng mình để giữ cho con thuyền không chìm, để không làm xáo động cái "bình yên" giả tạo ấy. Cô đã "cố gắng một mình quá lâu", cố gắng vun đắp một tình yêu mà chỉ có mình cô đang vun đắp, trong khi người kia lại hoàn toàn vô tâm, vô thức về những nỗ lực ấy. Nỗi chua xót dâng lên, khiến vị cà phê trong miệng càng thêm đắng. Cô chỉ ước mình có thể quay ngược thời gian, để nói với cô của quá khứ rằng, đừng cố gắng nữa, bởi vì những hạt giống của sự hoài nghi và cô đơn đã được gieo xuống, và chúng sẽ lớn lên, thành những cái cây cổ thụ che khuất mọi ánh sáng trong trái tim cô.
***
Quay trở lại thực tại, Lâm An vẫn ngồi ở căn hộ của Thanh Mai, nhưng tâm trí cô không hề yên tĩnh. Cô cố gắng tập trung vào cuốn sách đang đọc dở, nhưng những dòng chữ cứ nhòe đi trước mắt. Tiếng chim hót ngoài ban công, tiếng gió luồn qua khung cửa sổ, mọi âm thanh dường như đều trở thành tiếng vọng của những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu cô. Cô cảm thấy mệt mỏi, một sự mệt mỏi không đến từ thể chất mà từ tinh thần, từ gánh nặng của những ký ức và những cảm xúc bị đè nén.
Điện thoại bất chợt reo lên, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của cô. Màn hình hiện tên Mai Lan. Lâm An khẽ thở dài, cảm thấy hơi miễn cưỡng khi bắt máy. Cô không muốn nói chuyện, không muốn phải giả vờ mạnh mẽ, không muốn phải che giấu những cảm xúc đang bủa vây mình. Nhưng đó là Mai Lan, người bạn thân duy nhất luôn ở bên cô, luôn lắng nghe cô.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh lại giọng nói cho thật bình thường, thật tự nhiên. "Alo, An nghe đây."
"An đó hả? Sao giọng cậu hôm nay lạ vậy?" Đầu dây bên kia, giọng Mai Lan trong trẻo và hoạt bát vang lên, nhưng cũng nhanh chóng pha lẫn chút lo lắng. "Nghe cứ như vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ dài vậy. Cậu có sao không đó?"
Lâm An cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, dù Mai Lan không thể nhìn thấy. "Không có gì đâu, tớ hơi mệt chút thôi. Tối qua ngủ không ngon lắm." Cô nói, cố gắng làm cho giọng mình trở nên nhẹ nhàng nhất có thể. Trong lòng cô, một cuộc chiến nội tâm đang diễn ra. Lại là "không có gì đâu", lại là giấu đi những nỗi buồn, những tổn thương. Cô đã quá quen với việc giữ mọi thứ cho riêng mình, không muốn làm phiền ai, không muốn trở thành gánh nặng.
"Mệt hả? Tớ nghe không giống mệt bình thường đâu nha. Giọng cậu cứ trầm trầm, u uất sao ấy. Cậu có chuyện gì không nói với tớ à?" Mai Lan không dễ bị lừa. Cô bạn thân của Lâm An luôn nhạy cảm với những thay đổi nhỏ nhất trong giọng điệu của cô. Mai Lan, với đôi mắt to tròn và nụ cười rạng rỡ, luôn là người mang lại năng lượng tích cực, nhưng cũng là người đầu tiên nhận ra khi Lâm An có chuyện. "Tớ cảm giác cậu cứ lẩn tránh tớ mấy bữa nay. Có phải cậu lại đang... một mình suy nghĩ lung tung không?"
Câu nói của Mai Lan đánh trúng tim đen Lâm An. "Một mình suy nghĩ lung tung." Đúng vậy, cô vẫn luôn như thế. "Không có đâu. Cậu nghĩ nhiều rồi." Lâm An cố gắng phản bác, nhưng giọng cô lại không đủ kiên quyết. "Tớ chỉ là đang cố gắng hoàn thành công việc thôi. Sắp đến hạn rồi."
"Thôi đi cô nương," Mai Lan bật cười khẽ, nhưng giọng điệu vẫn đầy sự quan tâm. "Cậu mà cố gắng làm việc thì tớ yên tâm lắm. Nhưng đôi khi cậu cũng phải nghỉ ngơi chứ. Hay là chiều nay tớ qua đó rủ cậu đi ăn kem nhé? Lâu rồi hai đứa mình không có thời gian riêng."
Lâm An cảm thấy một chút ấm áp len lỏi vào lòng khi nghe lời đề nghị của Mai Lan. Ít nhất, có người vẫn quan tâm đến cô, vẫn muốn kéo cô ra khỏi vỏ bọc của chính mình. Nhưng cô cũng không muốn mang năng lượng tiêu cực của mình đến cho Mai Lan. "Thôi, để lúc khác đi. Tớ muốn ở nhà một mình chút."
Mai Lan im lặng một lúc, dường như đang cân nhắc. "An này," giọng cô bạn thân trở nên nghiêm túc hơn. "Cậu và Hoàng Minh... vẫn ổn chứ?"
Câu hỏi bất ngờ của Mai Lan khiến Lâm An giật mình. Cô siết chặt điện thoại trong tay. "Sao cậu lại hỏi vậy?"
"Thì... tớ chỉ cảm thấy có gì đó lạ lạ thôi. Cậu dạo này ít nhắc đến anh ấy. Mà mỗi lần tớ hỏi, cậu lại né tránh. Cậu có nhớ lần trước tớ rủ hai đứa mình đi xem phim không? Cậu bảo anh ấy bận, nhưng giọng cậu lúc đó... nghe như cậu đã quen với việc anh ấy bận rồi vậy." Mai Lan nói, giọng cô đầy sự thấu hiểu và lo lắng. "Kể cả cái lần cậu làm cái móc khóa tặng anh ấy, tớ nhớ cậu đã hào hứng đến thế nào. Nhưng tớ chưa thấy anh ấy dùng lần nào cả. Tớ hỏi cậu thì cậu chỉ cười gượng. Có phải anh ấy lại vô tâm quá không?"
Những lời nói của Mai Lan như những mũi kim châm vào vết thương lòng của Lâm An. Mai Lan luôn là người tinh tế, luôn nhận ra những điều nhỏ nhặt mà Lâm An cố gắng che giấu. Cô bạn thân đã chứng kiến những nỗ lực thầm lặng của cô, những lần cô cố gắng vun đắp tình cảm mà không được đáp lại. Điều đó khiến Lâm An càng cảm thấy mình cô đơn hơn, vì cô biết rằng, có một người đã nhìn thấy những gì cô đã trải qua, đã nhìn thấy sự vô tâm vô tình từ phía Hoàng Minh. Cảm giác "cố gắng một mình" của cô được củng cố thêm, là nền tảng cho những quyết định lớn hơn sau này, khi cô nhận ra rằng mình không thể tiếp tục đi trên con đường này một mình.
"Không có gì đâu Mai Lan à. Bọn tớ vẫn ổn." Lâm An nói dối, giọng cô khẽ run. Cô biết rằng Mai Lan không tin, nhưng cô không có đủ sức lực để giải thích, để bộc bạch tất cả những nỗi niềm đang chất chứa. "Có lẽ tớ hơi nhạy cảm thôi. Cậu đừng lo lắng quá."
Mai Lan vẫn không hoàn toàn bị thuyết phục. "Thôi được rồi. Nếu cậu không muốn nói thì tớ không ép. Nhưng nhớ nhé, tớ luôn ở đây, bất cứ khi nào cậu cần." Giọng Mai Lan cuối cùng cũng dịu xuống, nhưng sự lo lắng vẫn hiện hữu. "Đừng có một mình chịu đựng mãi thế. Tớ lo cho cậu lắm đó."
"Ừ, tớ biết mà. Cảm ơn cậu." Lâm An nói, cảm thấy một chút nhẹ nhõm nhưng cũng đầy tội lỗi. Cô cúp máy, đặt điện thoại xuống bàn. Ánh mắt cô xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn tí tách rơi. Cô biết Mai Lan lo lắng cho cô, và cô cũng biết rằng mình không thể mãi mãi che giấu cảm xúc của mình. Những lời hứa nhỏ bị lãng quên, những tin nhắn không hồi đáp, những buổi hẹn hò thiếu kết nối... tất cả đã tạo nên những rạn nứt sâu sắc trong mối quan hệ của cô và Hoàng Minh. Chúng là những vết nứt âm ỉ, dần dần sẽ dẫn đến những sự kiện lớn hơn, như "Đêm sinh nhật bị lãng quên" mà cô đã cố gắng chôn vùi trong ký ức.
Cô tự hỏi, liệu có bao giờ Hoàng Minh sẽ nhận ra những điều này? Liệu có bao giờ anh sẽ hiểu rằng, cái "bình yên" của anh lại là nỗi day dứt của cô? Ký ức là một câu chuyện được kể lại, và mỗi người, có một phiên bản riêng của mình. Và phiên bản của cô, lúc này, đang tràn ngập những khoảng trống, những nỗi buồn, và sự cô đơn mà anh không hề hay biết, một nỗi cô đơn mà chỉ mình cô đang mang.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.