Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 60: Tín Hiệu Trong Im Lặng

Làn gió đêm vẫn vương vít những câu hỏi chưa lời đáp của Lâm An, gieo vào lòng cô một nỗi bất an mơ hồ. “Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Vậy thì, liệu chúng ta có đang thực sự yêu nhau không?” Câu hỏi ấy như một sợi chỉ vô hình, xiết chặt trái tim cô, khiến mỗi nhịp đập đều mang theo một chút nặng nề. Hơi ấm từ lời nói của Mai Lan, dù chỉ thoáng qua, cũng đủ để Lâm An nhận ra rằng, sự thấu hiểu mà cô khao khát lại đến từ một người bạn, chứ không phải từ người đàn ông đang cùng cô chung một thành phố, thậm chí là cùng một căn hộ. Cô biết, đã đến lúc phải thử một lần nữa, phải tìm cách bắc cầu giữa hai thế giới ký ức khác biệt ấy, dù cho nỗi sợ hãi về sự vô vọng vẫn lẩn khuất đâu đó.

Mặt trời bắt đầu trượt dần về phía chân trời, nhuộm đỏ những tòa nhà cao tầng bằng một thứ ánh sáng cam rực rỡ, rồi nhanh chóng nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Lâm An ngồi bên cửa sổ lớn trong căn hộ của Hoàng Minh, ngắm nhìn thành phố dần lên đèn. Từ độ cao này, những con đường chằng chịt như mạng nhện, những ánh đèn xe hối hả chạy qua, tất cả đều trở nên nhỏ bé và xa cách. Căn hộ này, với thiết kế tối giản, tông màu xám, trắng chủ đạo và những mảng kính lớn, luôn mang một vẻ thanh lịch, hiện đại, nhưng đôi khi lại quá đỗi lạnh lẽo. Tiếng điều hòa chạy êm ái, đều đều, như một nhịp điệu tĩnh lặng của sự cô đơn. Thỉnh thoảng, tiếng còi xe từ xa vọng lại, nghe như một lời than thở bị nuốt chửng bởi khoảng không rộng lớn.

Cô khẽ thở dài, đứng dậy, bước về phía bếp. Hôm nay, cô muốn tạo nên một điều gì đó khác biệt, một buổi tối có thể phá vỡ cái vòng luẩn quẩn của những ngày bận rộn và những lời hứa lạc trôi. Cô đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị một bữa ăn đơn giản nhưng ấm cúng: món canh bí đỏ hầm sườn non mà Hoàng Minh yêu thích, thêm chút salad tươi mát và một đĩa hoa quả tráng miệng. Hương thơm dịu nhẹ của món ăn bắt đầu lan tỏa, xua đi phần nào mùi gỗ mới và thoang thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp vốn là đặc trưng của căn hộ. Lâm An tỉ mỉ bày biện bàn ăn, chọn một bộ đĩa sứ trắng ngà, đặt hai chiếc ly thủy tinh trong suốt cạnh nhau. Cô chỉnh lại ánh đèn LED dịu nhẹ trong phòng ăn, tạo một không gian ấm cúng, riêng tư. Sau đó, cô bật bản nhạc không lời nhẹ nhàng từ chiếc loa Bluetooth, bản nhạc mà cô gọi đùa là playlist “Đêm mưa Hà Nội” của mình – những giai điệu du dương, trầm lắng, đủ để lấp đầy khoảng trống nhưng không gây xao nhãng.

Trong khi chờ đợi Hoàng Minh trở về, Lâm An tựa người vào khung cửa sổ, nhìn xuống dòng xe cộ vẫn không ngừng trôi. Tâm trí cô chìm vào những suy tư miên man. Đã bao lâu rồi cô và anh không có một buổi tối thật sự trọn vẹn, không có sự vội vã của công việc hay những cuộc điện thoại bất chợt? Cô muốn lắm, một buổi tối mà cả hai chỉ đơn thuần là ở bên nhau, lắng nghe nhau, không cần nói quá nhiều, chỉ cần cảm nhận sự hiện diện của đối phương. Nhưng rồi, nỗi sợ lại len lỏi. Cô đã từng thử, đã từng khẽ khàng bày tỏ những cảm xúc của mình, nhưng những lời nói ấy dường như chưa bao giờ chạm tới Hoàng Minh. Anh lắng nghe, nhưng không thấu hiểu. Anh phản hồi, nhưng bằng lý trí khô khan.

“Lẽ ra em nên nói ra, nhưng liệu anh có hiểu không?” Cô tự hỏi, giọng nói nội tâm chỉ mình cô nghe thấy. “Hay là anh sẽ lại nghĩ em đang làm quá mọi chuyện, hay là em đang mệt mỏi, cần được chiều chuộng?” Nỗi sợ bị hiểu lầm, bị gạt bỏ cảm xúc, đã trở thành một bức tường vô hình ngăn cách cô với anh. Nó khiến cô chần chừ, khiến cô lưỡng lự mỗi khi muốn mở lòng. Cô biết Hoàng Minh bận rộn, anh có những áp lực công việc riêng, và anh luôn cố gắng hết sức cho mối quan hệ này theo cách anh hiểu. Nhưng cách hiểu của anh lại khác với cách cô cảm nhận. Anh nghĩ sự ổn định, sự chu toàn vật chất là đủ. Còn cô, cô khao khát một sự kết nối sâu sắc hơn, một sự thấu hiểu từ tận đáy lòng.

Đêm dần khuya hơn, và ánh đèn từ các tòa nhà xung quanh cũng thưa thớt đi. Lâm An kiểm tra đồng hồ. Đã gần chín giờ tối. Hoàng Minh vẫn chưa về. Cô nhấp một ngụm trà hoa cúc đã nguội lạnh, hương vị đắng nhẹ lan tỏa trong miệng, như chính nỗi lòng cô lúc này. Sự chờ đợi, đối với Lâm An, không chỉ là chờ đợi một người, mà là chờ đợi một khoảnh khắc được sẻ chia, được yêu thương một cách trọn vẹn. Nỗi lo lắng dần chuyển thành một nỗi buồn âm ỉ. Cô lại nhớ đến lời Mai Lan đêm qua, về việc cô "giấu mọi thứ vào trong." Đúng vậy, cô đang giấu. Giấu đi sự thất vọng, giấu đi nỗi cô đơn, giấu đi cả những nỗ lực thầm lặng của mình. Cô cảm thấy mình như một diễn viên đang cố gắng diễn một vở kịch vui vẻ, bình thường, trong khi sâu thẳm bên trong, sân khấu tâm hồn cô đang chìm trong một bi kịch không tên.

Cô đi đi lại lại trong phòng khách, đôi khi dừng lại nhìn bức ảnh hai người chụp chung trong một chuyến du lịch xa xôi. Trong ảnh, họ cười thật tươi, thật rạng rỡ. Ánh nắng rực rỡ chiếu qua mái tóc anh, và nụ cười của cô thì ngập tràn hạnh phúc. Nhưng đó là ký ức của bao giờ? Có phải là ký ức mà cả hai cùng nhớ, cùng cảm nhận? Hay đó chỉ là một mảnh ghép tươi đẹp trong phiên bản ký ức của riêng cô, một phiên bản mà anh có thể đã quên mất, hoặc đơn giản là nhìn nhận nó với một ý nghĩa hoàn toàn khác?

Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, phá vỡ sự im lặng đang bao trùm căn hộ. Lâm An giật mình, trái tim khẽ hẫng một nhịp. Hoàng Minh đã về. Một tia hy vọng nhỏ nhoi lóe lên trong mắt cô, nhanh chóng xua tan những suy nghĩ u buồn. Cô vội vàng tiến ra đón anh, nở một nụ cười tươi tắn nhất có thể.

Hoàng Minh bước vào, dáng người cao ráo, cân đối, toát lên vẻ điềm đạm, vững chãi quen thuộc. Nhưng đôi mắt anh hơi trũng sâu, lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một ngày làm việc dài. Anh buông cặp tài liệu xuống ghế sofa, cởi áo khoác vắt lên thành ghế, rồi khẽ nới lỏng cà vạt. Mùi hương nam tính quen thuộc của anh phảng phất trong không khí, pha lẫn chút mùi khói bụi của thành phố. Anh nhìn Lâm An, ánh mắt có vẻ như đang cố gắng tập trung, nhưng lại nhanh chóng lướt qua cô, rồi dừng lại ở chiếc điện thoại đang rung trong túi áo.

“Anh về rồi à? Anh có mệt lắm không?” Lâm An khẽ hỏi, giọng nói dịu dàng, ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc. Cô tiến lại gần, khẽ chạm vào cánh tay anh, một cử chỉ nhỏ bé, mong manh, như một lời mời gọi thầm lặng.

Hoàng Minh khẽ gật đầu, một tay cầm điện thoại, tay kia cầm lấy tay cô siết nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn dán vào màn hình. “Ừ, anh vừa kết thúc cuộc họp với đối tác Nhật. Hơi căng thẳng một chút.” Anh vừa nói, vừa lướt xem tin nhắn, ngón tay thoăn thoắt gõ phản hồi. “Em ăn tối chưa? Sao không ăn trước đi?”

Lâm An khẽ mỉm cười, nụ cười có chút gượng gạo. “Em chờ anh mà. Em có làm món canh bí đỏ anh thích đấy.” Cô khẽ kéo tay anh về phía bàn ăn đã được bày biện sẵn sàng. Ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu xuống, làm nổi bật những món ăn nóng hổi, bốc hơi nghi ngút.

Hoàng Minh liếc nhìn bàn ăn, rồi lại nhìn cô, ánh mắt có vẻ như đang cố gắng đánh giá tình hình. “Ồ, em vất vả rồi.” Anh nói, giọng đều đều, không chút biểu cảm đặc biệt. “Anh tắm qua đã nhé, rồi mình ăn. Anh đói bụng quá.” Anh rút tay khỏi tay cô, bước nhanh vào phòng tắm.

Lâm An đứng đó, nhìn theo bóng anh. Nụ cười trên môi cô dần tắt. Cử chỉ chạm nhẹ vào tay anh, lời mời gọi thầm lặng của cô, dường như đã bị anh bỏ qua một cách vô thức. Hay anh không nhận ra? Hay anh quá mệt mỏi để nhận ra? Tim cô lại chùng xuống. Cảm giác lạnh lẽo khi anh không đáp lại cái chạm của cô, sự trống rỗng trong lòng, lại một lần nữa dâng lên.

Hoàng Minh bước ra khỏi phòng tắm, mái tóc còn vương vài giọt nước, mặc một chiếc áo phông đơn giản. Anh ngồi vào bàn, nhìn những món ăn trước mặt, nở một nụ cười nhẹ. “Tuyệt thật, đúng món anh thèm.” Anh cầm đũa lên, bắt đầu ăn một cách ngon lành.

Lâm An ngồi đối diện anh, nhìn anh ăn, trong lòng một cảm giác vừa ấm áp vừa trống rỗng đan xen. Cô đã cố gắng, đã tạo ra một không gian ấm cúng, một bữa ăn ngon. Nhưng liệu đó có phải là điều anh thực sự cần? Hay anh chỉ cần một bữa ăn để lấp đầy cái dạ dày trống rỗng, và cô chỉ đơn thuần là người chuẩn bị nó?

Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng phá vỡ sự im lặng chỉ có tiếng đũa chạm bát. “Anh có thấy… đôi khi mình xa cách nhau không, dù vẫn ở cạnh nhau thế này?” Cô khẽ hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, như sợ làm vỡ tan bầu không khí mong manh. Ánh mắt cô đặt trọn lên gương mặt anh, khao khát tìm thấy một chút dấu hiệu của sự thấu hiểu, của sự kết nối.

Hoàng Minh đang gắp một miếng sườn, ngước lên nhìn cô, nét mặt vẫn điềm tĩnh như mọi khi. “Xa cách á?” Anh nhướn mày. “À, chắc là do dạo này anh bận quá, công việc chồng chất. Em thông cảm nhé.” Anh nói, rồi lại cúi xuống tiếp tục bữa ăn, như thể câu hỏi của cô chỉ là một lời than thở về lịch trình bận rộn của anh. “Anh đang cố gắng hoàn thành dự án này để có nhiều thời gian hơn cho em mà. Chắc tuần sau sẽ đỡ hơn. Hay em thấy mệt mỏi quá? Anh có thể đặt cho em chuyến spa cuối tuần, hoặc mình đi đâu đó đổi gió một ngày nhé?” Anh ngước lên, nở một nụ cười nhẹ, ánh mắt lộ rõ sự quan tâm theo cách của anh, một sự quan tâm thực tế, có thể đo đếm bằng những hành động cụ thể.

Lâm An nhìn anh, rồi lại nhìn xuống đĩa thức ăn của mình. Miếng sườn trong miệng anh có lẽ ngon thật, nhưng lời nói của anh lại khiến lòng cô chát đắng. Cô không muốn một chuyến spa. Cô không muốn một chuyến đi chơi vội vã để “đổi gió.” Cô muốn anh lắng nghe, muốn anh hiểu rằng sự “xa cách” mà cô nói đến không phải là khoảng cách địa lý, mà là khoảng cách trong tâm hồn. Cô muốn anh nhận ra rằng cô đang cô đơn, dù vẫn ở cạnh anh. Nhưng anh, với sự lý trí và thực tế của mình, lại luôn tìm cách “sửa chữa” vấn đề bằng những giải pháp cụ thể, mà quên mất rằng điều cô cần chỉ là sự thấu hiểu và sẻ chia cảm xúc.

“Không, không phải vậy…” Lâm An khẽ nói, nhưng giọng cô quá nhỏ, bị nuốt chửng bởi tiếng gõ phím máy tính bắt đầu vang lên từ phòng làm việc của Hoàng Minh. Anh đã ăn xong bữa tối một cách nhanh chóng, rồi lại vội vã quay trở lại với công việc của mình. Tiếng gõ phím đều đều, khô khan, như một bản nhạc không ngừng nghỉ, nhấn chìm mọi hy vọng về một buổi tối lãng mạn, kết nối mà cô đã cố gắng tạo ra.

Cô khẽ chạm vào vai Hoàng Minh, cố gắng thu hút sự chú ý của anh một lần nữa. Lần này, cô đặt tay lâu hơn một chút, hy vọng anh sẽ quay lại nhìn cô, có thể là ôm cô một cái, hoặc ít nhất là hỏi cô muốn nói gì. “Anh có thấy… đôi khi mình…” Cô lại bắt đầu, lời nói ngập ngừng.

Hoàng Minh không rời mắt khỏi màn hình, nhưng anh vẫn đáp lại. “Ừ, anh nghe đây. Em có chuyện gì à? Anh đang cố gắng gửi nốt cái email này, hơi gấp.” Anh nói, giọng điệu có chút sốt ruột, nhưng vẫn cố giữ sự kiên nhẫn.

Lâm An cảm thấy một nỗi thất vọng sâu sắc dâng lên. Cô nhìn anh đầy hy vọng, đôi mắt long lanh như muốn nói lên tất cả những gì đang chất chứa trong lòng. Nhưng rồi, khi nhận ra anh không thực sự chú ý, không thực sự lắng nghe bằng cả tâm hồn, cô từ từ rút tay về. Cái chạm của cô, một lần nữa, lại bị bỏ qua, bị biến thành một sự gián đoạn nhỏ trong guồng quay công việc của anh.

“Không… không có gì đâu anh. Anh cứ làm việc đi.” Cô khẽ nói, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. Cô biết, nếu cô nói ra, anh sẽ lại đưa ra những lời khuyên lý trí, những giải pháp thực tế, hoặc đơn giản là một lời xin lỗi cho sự bận rộn của mình. Và cô, cô không muốn điều đó. Cô không muốn anh lại “sửa chữa” cô, hay “sửa chữa” vấn đề mà cô đang cảm nhận. Cô chỉ muốn anh thấu hiểu, chỉ muốn anh cảm nhận được nỗi cô đơn mà cô đang mang.

Hoàng Minh gật đầu, vẫn không rời mắt khỏi màn hình. “Ừ. Anh xin lỗi nhé. Anh sẽ xong nhanh thôi.” Anh nói, giọng điệu đã trở lại bình thường, tập trung hoàn toàn vào công việc. Tiếng gõ phím lại tiếp tục, đều đặn và lạnh lùng, như một bức tường âm thanh ngăn cách cô với anh.

Lâm An đứng đó một lúc, nhìn tấm lưng của Hoàng Minh, nhìn ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên gương mặt góc cạnh của anh, toát lên vẻ tập trung cao độ. Căn phòng rộng lớn bỗng trở nên ngột ngạt. Cô cảm thấy mình như một kẻ thừa thãi, một bóng ma vô hình trong chính căn hộ của người mình yêu. Nỗi buồn tích tụ từ những ngày tháng qua, từ những lần cô cố gắng chia sẻ mà không được lắng nghe, từ những lời hứa bị lãng quên, tất cả như vỡ òa trong khoảnh khắc này. Nó không phải là một tiếng khóc lớn, mà là một sự tan vỡ thầm lặng bên trong.

Cô khẽ xoay người, bước chậm rãi vào phòng ngủ. Căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng yếu ớt hắt vào từ cửa sổ. Lâm An bật đèn ngủ, ánh sáng vàng dịu nhẹ chỉ đủ soi rõ một góc giường. Cô ngồi xuống, nhìn vào chiếc điện thoại trên bàn. Không có tin nhắn nào từ Hoàng Minh, ngoài những tin nhắn công việc anh gửi cho đồng nghiệp mà cô vô tình đọc được khi anh để điện thoại trên bàn ăn. Cô cảm thấy hoàn toàn đơn độc, dù anh đang ở ngay phòng bên cạnh. Sự im lặng trong căn phòng, xen lẫn tiếng gõ phím đều đều từ phòng làm việc, càng làm nổi bật nỗi trống rỗng trong lòng cô.

“Lại một lần nữa.” Cô độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm trong đầu. “Mình đã cố gắng rồi, nhưng anh ấy không hiểu. Hay là mình đòi hỏi quá nhiều?” Câu hỏi đó lặp đi lặp lại, như một vết dao cứa vào tâm hồn cô. Cô đã cố gắng bày tỏ sự cô đơn của mình một cách tinh tế nhất, một cách nhẹ nhàng nhất, nhưng những tín hiệu của cô lại lạc trôi trong sự vô tâm không chủ đích của anh. Anh không hề cố ý làm cô tổn thương, anh chỉ đơn giản là không nhìn thấy, không nghe thấy, không cảm nhận được những gì cô đang trải qua.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trên tay cô rung lên. Màn hình hiển thị tên Mai Lan. Một cái tên quen thuộc, một ánh sáng nhỏ nhoi trong màn đêm u tối của tâm hồn cô. Mai Lan, người bạn thân thiết, người luôn nhạy cảm với những thay đổi nhỏ nhất trong cảm xúc của cô.

Tin nhắn của Mai Lan hiện lên: “Cậu ổn không An? Tớ thấy cậu hơi lạ từ hôm qua. Có chuyện gì không ổn à? Đừng giấu tớ đấy nhé.”

Lâm An nhìn dòng tin nhắn, một cảm giác ấm áp lan tỏa, nhưng cùng lúc đó, một nỗi buồn sâu hơn lại dâng lên. Mai Lan quan tâm, thấu hiểu. Còn người đàn ông cô yêu, người đang ở ngay phòng bên cạnh, lại không nhận ra bất cứ điều gì. Cô muốn kể cho Mai Lan nghe tất cả, muốn trút hết nỗi lòng, muốn được Mai Lan ôm và nói rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Nhưng rồi, ý nghĩ đó nhanh chóng bị dập tắt. Cô đã quyết định sẽ giữ những nỗi buồn này cho riêng mình. Cô không muốn biến mình thành một người bạn gái luôn than vãn, luôn đòi hỏi. Cô sợ rằng, nếu cô cứ liên tục bày tỏ những cảm xúc tiêu cực này, Hoàng Minh sẽ cảm thấy áp lực, hoặc tệ hơn, sẽ cảm thấy chán nản. Cô muốn giữ lại chút kiêu hãnh cuối cùng của mình.

Cô gõ trả lời Mai Lan, những ngón tay di chuyển chậm chạp trên màn hình. “Tớ ổn mà, Lan. Chắc do dạo này hơi bận chút thôi. Cậu đừng lo. Cậu ngủ ngon nhé.” Cô cố gắng để giọng điệu trong tin nhắn nghe thật bình thường, thật vô tư, nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết mình đang nói dối. Cô đang che giấu cảm xúc thật của mình với cả người bạn thân nhất, một lần nữa. Điều này cho thấy cô đang ngày càng khép kín, đang tích tụ nỗi buồn vào sâu bên trong, như một dòng sông ngầm chảy xiết mà không ai hay biết.

Lâm An tắt đèn ngủ, cuộn mình trong chăn, cố gắng kìm nén tiếng thở dài đang chực trào ra khỏi lồng ngực. Căn phòng rộng lớn của Hoàng Minh, vốn được thiết kế để tạo cảm giác thoáng đãng, giờ đây lại mang đến cho cô một cảm giác trống rỗng đến cùng cực. Ánh đèn LED lạnh lẽo từ thành phố xuyên qua cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà. Cô nhìn chằm chằm vào khoảng không, cảm thấy sự xa cách giữa cô và Hoàng Minh ngày càng lớn, dù họ vẫn đang ở chung một mái nhà, hít thở cùng một bầu không khí.

Cô biết rằng, những khoảnh khắc như thế này sẽ còn lặp lại. Những tín hiệu cô đơn của cô sẽ tiếp tục bị anh vô tình bỏ qua. Những nỗ lực kết nối của cô sẽ tiếp tục lạc trôi trong sự bận rộn và lý trí của anh. Và mỗi lần như vậy, một vết nứt nhỏ sẽ hình thành, rồi lớn dần, tích tụ thành một nỗi buồn khổng lồ, một cảm giác “cố gắng một mình quá lâu” sẽ ăn sâu vào tâm hồn cô. Nó sẽ là nền tảng cho những sự kiện lớn hơn, những vết thương sâu sắc hơn, như cái đêm sinh nhật mà cô sẽ bị lãng quên trong tương lai. Nỗi buồn này, sự cô đơn này, không ai biết, không ai thấy, chỉ có mình cô gánh chịu, và nó sẽ bùng nổ vào một ngày nào đó, khi mọi giới hạn chịu đựng đều đã vượt quá.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free