Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 68: Những Giọt Nước Mắt Không Ai Hay

Lâm An bước ra khỏi phòng trưng bày, hòa mình vào dòng người đông đúc trên phố, nhưng cảm giác cô đơn vẫn bám riết lấy cô như một cái bóng không rời. Không gian xung quanh ồn ã, náo nhiệt, nhưng trong tâm trí cô, chỉ có một khoảng lặng mênh mông, đầy những suy tư và nỗi buồn không tên. Chiếc taxi đưa cô về căn hộ của Thanh Mai, nơi cô vẫn thường tìm thấy chút bình yên sau những ngày dài mệt mỏi. Đèn đường loang lổ bên ngoài cửa kính xe, những hạt mưa phùn li ti bắt đầu rơi, làm nhòe đi cảnh vật, như một tấm màn mỏng che phủ cả thành phố và tâm trạng của cô.

Khi cánh cửa căn hộ khép lại, Lâm An trút bỏ đôi giày cao gót, cảm nhận sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp đôi chân đã rệu rã. Căn hộ của Thanh Mai lúc nào cũng mang một vẻ ấm cúng, dễ chịu. Tông màu be, xanh lá cây và nâu đất từ đồ nội thất, từ những chậu cây cảnh nhỏ xinh đặt cạnh cửa sổ, cho đến những bức tranh vẽ tay treo trên tường, tất cả đều tạo nên một không gian hài hòa, dịu mắt. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, quen thuộc vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng gió thu se lạnh luồn qua khe cửa ban công, tạo nên một bản giao hưởng êm ái, ru lòng người. Thoảng trong không khí là mùi tinh dầu sả chanh thanh mát, quyện với mùi đất ẩm từ những chậu cây, và một chút hương hoa nhài thoang thoảng từ bình hoa tươi đặt trên bàn. Bầu không khí nơi đây luôn khiến Lâm An cảm thấy được bao bọc, được vỗ về, trái ngược hoàn toàn với sự trống rỗng mà cô mang theo từ bên ngoài.

Lâm An ngồi phịch xuống chiếc sofa êm ái cạnh cửa sổ, thả người vào lớp đệm mềm mại. Ánh đèn đường vàng vọt từ bên ngoài hắt qua khung kính, in bóng mờ ảo trên sàn nhà và phản chiếu trong đôi mắt đã mỏi mệt của cô. Nỗi thất vọng từ buổi triển lãm nghệ thuật vẫn còn vương vấn, một vết xước nhỏ nhưng dai dẳng trong trái tim. Cô khẽ chạm vào cuốn catalogue triển lãm vẫn còn cầm trên tay, lướt ngón cái trên bìa giấy bóng loáng. Ký ức về tin nhắn hời hợt của Hoàng Minh, về sự thờ ơ không chủ đích của anh lại ùa về, không ngừng khuấy động những tầng sâu trong tâm trí.

"Lại một lần nữa anh ấy không nhận ra...", cô tự thì thầm, giọng nói nội tâm nhỏ đến mức cô gần như không nghe thấy. Nỗi chua xót len lỏi, thấm đẫm từng tế bào. Cô đã mong chờ điều gì cơ chứ? Một cuộc điện thoại hỏi thăm? Một lời nhắn hẹn hò cụ thể? Hay chỉ đơn giản là một câu nói cho thấy anh thực sự quan tâm đến những gì cô yêu thích, những gì làm cô hạnh phúc? Câu trả lời là không có gì cả. Chỉ là sự im lặng, là tin nhắn cụt lủn, là cảm giác bị bỏ lại một mình giữa những mong chờ vô vọng.

"Mình đã mong chờ điều gì cơ chứ?" Câu hỏi ấy vang vọng, đầy mỉa mai. Cô đã tự nhủ hàng trăm lần rằng không nên đặt quá nhiều kỳ vọng vào Hoàng Minh. Anh là người lý trí, thực tế, anh không phải là kiểu người lãng mạn, tinh tế. Cô hiểu điều đó, cô tự trấn an bản thân rằng mình phải chấp nhận anh như thế. Nhưng lý trí và con tim lại không bao giờ đi cùng một con đường. Mỗi lần trái tim cô khe khẽ ngân lên một nốt hy vọng, nó lại bị dập tắt bởi sự vô tâm không chủ đích của anh, và rồi lại tự mình hàn gắn những vết nứt, tự mình xoa dịu nỗi đau.

"Có lẽ mình không nên đặt kỳ vọng...", cô thở dài, âm thanh thoát ra như một tiếng than thở mệt mỏi. Cô cầm lấy một cuốn sổ nhỏ và cây bút từ bàn trà, định viết ra những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu. Đây là thói quen của cô, mỗi khi lòng nặng trĩu, cô lại tìm đến trang giấy trắng để trút bầu tâm sự. Nhưng rồi, ngón tay cô lại buông lỏng, cuốn sổ và cây bút rơi xuống lại vị trí cũ. Cô không còn sức để viết nữa, không còn muốn đối mặt với những dòng chữ sẽ chỉ làm nổi bật thêm sự cô đơn của chính mình.

Ánh mắt cô dừng lại trên một bức ảnh chụp chung của cô và Hoàng Minh, đặt trong khung hình nhỏ trên bàn cạnh lò sưởi giả. Đó là một bức ảnh chụp khi họ còn đang say đắm trong tình yêu, nụ cười của cô rạng rỡ, bàn tay Hoàng Minh khẽ đặt trên eo cô, ánh mắt anh nhìn cô đầy trìu mến. Bao nhiêu ký ức đẹp đẽ của một thời đã qua ùa về, như một thước phim quay chậm. Cô nhớ những buổi hẹn hò đầu tiên, những lời nói ngọt ngào, những cử chỉ quan tâm mà giờ đây đã trở nên xa lạ. Nước mắt cô chực trào, nhưng cô cố gắng kìm nén. Cô đã khóc quá nhiều rồi, khóc đến nỗi cảm thấy mình không còn nước mắt để rơi nữa. Những giọt nước mắt thầm lặng, không ai hay biết, đã trở thành người bạn đồng hành của cô trong suốt thời gian dài, thấm đẫm vào gối mỗi đêm, vào từng góc khuất trong tâm hồn.

Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh, những cảm xúc đang bủa vây. Nhưng chính trong khoảnh khắc ấy, một ký ức cũ chợt ùa về, rõ nét như vừa xảy ra ngày hôm qua. Đó là một buổi tối mưa phùn, khoảng một năm trước, khi mối quan hệ của họ đã bắt đầu có những vết rạn nứt mà chỉ riêng cô mới cảm nhận được.

***

Đêm ấy, mưa phùn lất phất ngoài cửa sổ căn hộ của Hoàng Minh, tạo nên một âm thanh rì rầm đều đều, như một bản nhạc buồn không lời. Ánh đèn đường hắt vào qua lớp kính, tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn gỗ lạnh lẽo. Căn hộ của anh luôn mang một vẻ tối giản, thanh lịch, với tông màu lạnh chủ đạo là xám, trắng, đen. Nội thất hiện đại, ít đồ trang trí rườm rà, mọi thứ đều tập trung vào công năng sử dụng. Ban công rộng nhìn ra khung cảnh thành phố về đêm, nơi những ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất. Tiếng điều hòa chạy êm ái, tiếng thành phố vọng lại từ xa – tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa – tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh của cuộc sống đô thị, nhưng trong đó, Lâm An lại cảm thấy một sự cô đơn đến lạ.

Hoàng Minh đang ngồi trước laptop, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên gương mặt anh, làm nổi bật đường nét sắc cạnh và đôi mắt sâu đang tập trung cao độ. Anh gõ phím liên tục, tiếng lạch cạch vang lên đều đặn trong không gian tĩnh mịch. Cô đã quen với cảnh tượng này. Những buổi tối của họ thường kết thúc bằng việc anh chìm đắm vào công việc, còn cô thì ngồi cạnh, đọc sách hoặc lặng lẽ quan sát anh, đôi khi lại bị lạc vào những suy nghĩ miên man của riêng mình.

Hôm đó, cô đang chuẩn bị cà phê cho cả hai. "Chiếc cốc cà phê vỡ" là một món quà cô tự tay làm trong một lớp học gốm thủ công, mang một ý nghĩa đặc biệt đối với cô. Nó không chỉ là một chiếc cốc, mà là biểu tượng cho sự kiên nhẫn, sự tỉ mỉ và tình yêu mà cô đã gửi gắm vào mối quan hệ của họ. Cô nâng niu nó như một báu vật.

"Anh ơi, cà phê của anh đây," cô nói khẽ, đặt chiếc cốc xuống bàn làm việc của anh. Hoàng Minh hơi giật mình, quay lại nhìn cô, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự tập trung vào công việc.

"À, cảm ơn em," anh đáp, giọng nói trầm đều đều, khô khan như mọi khi. Anh đưa tay định với lấy cốc cà phê, nhưng do quá vội vàng và không để ý, anh vô tình làm đổ chiếc cốc. Tiếng "choang" vang lên chói tai, như một nhát dao cứa vào sự tĩnh lặng của màn đêm. Chiếc cốc yêu quý của cô rơi xuống đất, vỡ tan thành nhiều mảnh sứ trắng.

Tim Lâm An như thắt lại. Cô đứng sững sờ, nhìn những mảnh vỡ nằm rải rác dưới sàn. Bao nhiêu công sức, bao nhiêu tình cảm cô gửi gắm vào chiếc cốc ấy, giờ đây tan vỡ chỉ trong tích tắc. Nó không chỉ là một chiếc cốc, nó là một phần của cô, một phần của những ký ức ngọt ngào mà cô muốn lưu giữ.

Hoàng Minh nhìn xuống, khuôn mặt anh thoáng vẻ khó chịu. "Ôi, anh xin lỗi, An. Anh bất cẩn quá," anh nói, giọng điệu có vẻ hối lỗi, nhưng lại thiếu đi sự chân thành mà cô mong chờ. Anh không nhìn vào mắt cô, chỉ nhìn vào những mảnh sứ. "Em cứ dọn đi nhé, anh có cái này cần xử lý gấp. Mai anh sẽ mua cho em cái khác, đẹp hơn."

Lời nói của anh như một gáo nước lạnh tạt vào trái tim cô. "Cái khác, đẹp hơn?" Anh không hiểu. Anh không hiểu rằng giá trị của chiếc cốc không nằm ở vẻ ngoài hay giá tiền, mà nằm ở ý nghĩa tinh thần mà nó mang lại. Anh không hiểu rằng cô không cần một chiếc cốc "đẹp hơn", cô cần sự quan tâm, sự thấu hiểu từ anh. Anh không hiểu rằng nó không chỉ là một chiếc cốc, mà là một mảnh ký ức.

Hoàng Minh quay lưng lại, chìm đắm vào màn hình máy tính một lần nữa, tiếng gõ phím lại vang lên đều đặn, lạnh lùng. Anh hoàn toàn không để ý đến nỗi đau đang dâng trào trong lòng cô. Anh không thấy đôi mắt cô đã ngấn lệ, không thấy đôi vai cô đang khẽ run lên.

Lâm An lặng lẽ quỳ gối xuống sàn, từng cử động chậm rãi, nặng nề. Cô cẩn thận nhặt từng mảnh sứ vỡ, cảm giác lạnh lẽo và sắc bén của chúng cứa vào đầu ngón tay cô, nhưng vết cắt ấy không đau bằng vết thương trong lòng. Cô tìm lọ keo dán mà cô vẫn hay dùng để sửa chữa những vật dụng nhỏ. Bàn tay cô run rẩy khi cố gắng ghép từng mảnh lại với nhau. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống bàn tay, hòa vào lớp keo dán, khiến những mảnh sứ dường như càng thêm mờ nhạt. Cô cố gắng dán lại chiếc cốc một cách cẩu thả, không phải vì cô nghĩ nó sẽ nguyên vẹn như trước, mà vì cô không muốn từ bỏ nó, không muốn từ bỏ hy vọng rằng mọi thứ có thể được hàn gắn.

"Anh ấy không biết chiếc cốc này có ý nghĩa thế nào với mình...", cô tự hỏi, giọng nói nội tâm nghẹn ngào. Anh ấy không biết rằng mỗi chi tiết nhỏ bé trong cuộc sống của cô đều mang một ý nghĩa đặc biệt, rằng cô trân trọng từng kỷ niệm, từng khoảnh khắc. Anh ấy không biết rằng sự vô tâm của anh, dù không chủ đích, đã vô tình làm vỡ tan những điều quý giá trong lòng cô.

"Anh ấy không thấy mình đang buồn đến thế nào sao?" Cô nhìn bóng lưng anh, nhìn ánh sáng xanh hắt lên mái tóc anh, cảm thấy khoảng cách giữa hai người dường như vô cùng lớn, dù họ đang ở cùng một căn phòng. Nước mắt cứ thế tuôn rơi, không thành tiếng. Cô không muốn anh nghe thấy, không muốn anh phải lo lắng hay cảm thấy có lỗi. Cô đã quen với việc tự mình chịu đựng những nỗi đau, tự mình hàn gắn những vết thương. Đây không phải lần đầu tiên cô khóc một mình, vì những điều nhỏ nhặt mà anh vô tình bỏ qua. Những giọt nước mắt ấy, không ai hay biết, cứ thế tích tụ, như những viên sỏi nhỏ chất chồng trong trái tim cô, tạo thành một gánh nặng vô hình.

Chiếc cốc sau khi được dán lại vẫn đầy những vết nứt chằng chịt, không còn nguyên vẹn như xưa. Nó trở thành một minh chứng cho sự đổ vỡ, cho những vết rạn nứt âm thầm trong mối quan hệ của họ. Lâm An nhẹ nhàng đặt chiếc cốc đã hàn gắn lên bàn, nhìn nó với ánh mắt vừa xót xa vừa bất lực.

***

Trở về với thực tại, Lâm An mở mắt ra, một giọt nước mắt lăn dài trên thái dương, thấm vào mái tóc mềm mại. Ký ức về chiếc cốc vỡ, về những đêm cô khóc thầm một mình, về những lần cô tự mình gồng gánh nỗi buồn, cứ thế chồng chất lên nhau, tạo thành một gánh nặng vô hình đè nén trái tim cô. Những nỗi thất vọng nhỏ nhặt, tích tụ từng chút một, giờ đây đã trở thành một đại dương mênh mông, nhấn chìm cô vào sự mệt mỏi và cô đơn.

Cô nhớ lại buổi triển lãm ngày hôm nay, nhớ lại cảm giác lẻ loi giữa dòng người, nhớ lại tin nhắn cụt lủn của Hoàng Minh. Tất cả đều là những mảnh ghép nhỏ, những giọt nước mắt không ai hay, góp phần tạo nên một bức tranh lớn hơn về sự kiệt sức của cô trong mối quan hệ này. "Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau." Câu nói đó, nếu cô biết trước, có lẽ đã không đau lòng đến vậy. Bởi vì ngay cả khi đang yêu, họ cũng đã sống trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.

Bỗng nhiên, điện thoại cô rung nhẹ, một tin nhắn đến. Lâm An uể oải cầm lấy điện thoại, màn hình sáng lên, hiện tên người gửi: Hoàng Minh.

"Em ngủ chưa? Anh về muộn chút."

Cô nhìn dòng tin nhắn, một sự mệt mỏi sâu sắc dâng lên. Anh về muộn. Như thường lệ. Không một lời hỏi thăm về buổi triển lãm, không một câu nói quan tâm về ngày của cô. Chỉ là thông báo về lịch trình của anh. Anh sẽ không bao giờ hiểu được rằng những lời hỏi han nhỏ nhặt, những cử chỉ quan tâm tinh tế mới là điều cô mong chờ. Anh sẽ không bao giờ hiểu được rằng cô đang mệt mỏi đến nhường nào khi phải kìm nén những cảm xúc, những thất vọng này cho riêng mình.

"Anh ấy sẽ không bao giờ hiểu được...", cô thầm nghĩ, ngón tay vuốt nhẹ màn hình điện thoại, nhưng không gõ bất kỳ phản hồi nào. Cô không muốn trả lời, không muốn phải giả vờ rằng mình vẫn ổn, rằng mọi thứ vẫn tốt đẹp. Cô cũng không muốn anh phải lo lắng, phải bận tâm về những nỗi buồn nhỏ nhặt của cô. Cô đã tự nhủ hàng trăm lần rằng mình phải mạnh mẽ, phải tự mình vượt qua. "Mình sẽ ổn thôi." Câu nói đó, đã trở thành một lời trấn an quen thuộc, một lời nói dối ngọt ngào mà cô dành cho chính mình.

Lâm An đứng dậy, bước chậm rãi đến tấm gương lớn treo trên tường. Cô nhìn vào hình ảnh của chính mình. Gương mặt trái xoan, đôi mắt to tròn, long lanh, giờ đây đã ẩn chứa một nỗi u buồn sâu thẳm. Mái tóc dài mềm mại xõa xuống vai, không còn vẻ tươi tắn như xưa. Vẻ ngoài thanh thoát, dịu dàng của cô vẫn còn đó, nhưng đằng sau lớp vỏ bọc ấy là một tâm hồn đã mệt mỏi vì phải cố gắng quá lâu, quá nhiều.

Cô đưa tay khẽ chạm vào gương mặt mình, cảm nhận sự lạnh lẽo của tấm kính. Một giọt nước mắt cuối cùng, như giọt sương đọng lại sau một đêm mưa dài, khẽ lăn dài trên má cô, tan vào không khí lạnh. Đó không phải là giọt nước mắt của sự tức giận hay tuyệt vọng bùng nổ, mà là giọt nước mắt của sự chấp nhận. Chấp nhận rằng cô đã "cố gắng một mình quá lâu", chấp nhận rằng những giọt nước mắt âm thầm này đã tích tụ thành một gánh nặng không thể giải tỏa. Cảm giác này, cảm giác của sự rút lui cảm xúc, của việc không còn đặt nhiều kỳ vọng, đã bắt đầu bủa vây cô. Cô biết rằng, sự vô tâm liên tục của Hoàng Minh, những lần anh bỏ qua hoặc không coi trọng những điều cô trân quý, chỉ là tiền đề cho một sự kiện lớn hơn sẽ xảy ra trong tương lai, một lời hứa quan trọng hơn sẽ bị anh bỏ quên, và đó có lẽ sẽ là giọt nước tràn ly. Cô không biết khi nào, nhưng cô cảm thấy nó đang đến rất gần.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free