Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 80: Vết Sẹo Bất Ngờ Trong Đêm Lặng

Cầu "Ký Ức Đứng Lại" dần lùi lại phía sau lưng Lâm An, chìm vào màn đêm đặc quánh. Cô lái xe về nhà trong vô thức, cơ thể rã rời như vừa trải qua một trận bão lòng dữ dội. Mỗi nhịp bánh xe lăn đều như giã nát thêm những mảnh vỡ còn sót lại trong trái tim cô. Khi cánh cửa căn hộ khẽ khàng đóng lại sau lưng, trả lại không gian yên tĩnh đến đáng sợ, Lâm An gần như sụp đổ.

Căn phòng quen thuộc, nơi cô đã từng vun đắp biết bao ước mơ, giờ đây chỉ còn là một vỏ bọc lạnh lẽo. Ánh đèn ngủ vàng vọt từ chiếc đèn nhỏ trên tab đầu giường hắt lên trần nhà, vẽ nên những vệt sáng leo lét, cố gắng xua đi bóng đêm nặng nề đang bao trùm. Tiếng điều hòa chạy êm ái, đều đặn, nhưng không thể xua tan đi sự lạnh lẽo đang thấm vào từng tế bào của cô. Ngoài kia, thỉnh thoảng, tiếng còi xe từ xa vọng lại, nghe như một lời than vãn của thành phố đang chìm sâu vào giấc ngủ, càng làm nổi bật sự cô đơn đến tột cùng của cô lúc này. Mùi gỗ mới từ tủ sách, mùi sách cũ kỹ, và thoảng hương nước hoa nữ tính nhẹ nhàng của chính cô, tất cả đều tạo nên một bầu không khí thân thuộc, nhưng lại khiến cô cảm thấy lạc lõng hơn bao giờ hết. Đó là mùi của một cuộc sống mà cô đã cố gắng sắp đặt, vun vén, nhưng giờ đây nó chỉ còn là một bức tranh trống rỗng, thiếu đi một mảnh ghép quan trọng.

Lâm An trượt dài xuống sàn nhà, dựa lưng vào cánh cửa đã đóng, ôm chặt lấy đầu gối. Nước mắt lại bắt đầu tuôn rơi, không phải những giọt nước mắt vỡ òa trên cầu nữa, mà là những dòng chảy vô tận, lặng lẽ và thấm đẫm sự tuyệt vọng. Cô ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, nơi ánh sáng yếu ớt vẫn đang nhảy múa. Tâm trí cô quay cuồng, tái hiện lại từng khoảnh khắc của cái gọi là "Ngày Kỷ Niệm Thầm Lặng" vừa qua. Anh ấy trở về, mệt mỏi, và chỉ đơn giản là chúc mừng qua loa. Một câu nói cộc lốc, vô tâm, không hề chứa đựng một chút tình cảm hay sự trân trọng nào. Nó như một nhát dao cứa thẳng vào trái tim cô, nhưng lại không hề có máu chảy ra, chỉ có sự rỉ máu âm ỉ từ bên trong.

"Lại một lần nữa..." cô thì thầm, giọng khản đặc vì nghẹn ngào, "anh ấy lại quên, hay chỉ là không nhớ nổi tầm quan trọng của nó?" Câu hỏi này đã ám ảnh cô biết bao đêm, và mỗi lần, câu trả lời đều là một tiếng vọng đau đớn từ chính lòng cô: anh ấy không nhớ. Không phải vì anh ấy ác ý, không phải vì anh ấy muốn làm cô tổn thương, mà chỉ đơn giản là anh ấy không đặt nó vào một vị trí quan trọng trong ký ức của mình. Hoặc tệ hơn, anh ấy đã nhớ, nhưng lại cố tình quên, hoặc coi nhẹ nó đến mức nó trở nên không đáng để bận tâm.

Cô siết chặt lấy cánh tay mình, cảm giác lạnh lẽo từ sàn nhà thấm qua lớp áo mỏng, nhưng lại không buốt giá bằng nỗi đau đang cào xé tâm can. "Không phải là anh ấy cố ý, nhưng... sự vô tâm này, nó cứ như một vết sẹo, cứa vào lòng mình mỗi lúc một sâu hơn, khiến mình cảm thấy mình không quan trọng." Lời tự sự ấy vang vọng trong đầu cô, mỗi từ một nhát cứa. Vết sẹo. Đúng vậy, không phải là một vết thương hở, mà là một vết sẹo cũ kỹ, chai sạn, nhưng mỗi khi chạm vào, nó lại nhức nhối một cách khó tả. Nó không chảy máu, nhưng nó ăn sâu vào da thịt, vào tâm hồn cô, để lại một dấu ấn vĩnh viễn của sự tổn thương.

Cô đã cố gắng đến thế nào, để anh ấy vui, để anh ấy nhớ, để cô không cảm thấy cô đơn... nhưng tất cả đều vô nghĩa. Cô đã chuẩn bị một bữa tối ấm cúng, một món quà ý nghĩa, đã thắp lên những ngọn nến lung linh, đã mặc chiếc váy anh từng khen đẹp nhất. Tất cả những nỗ lực ấy, giờ đây, chỉ còn là tro tàn của một ngọn lửa hy vọng đã lụi tàn. Hoàng Minh đã không hề nhận ra. Anh ấy đã không nhìn thấy ánh nến, không ngửi thấy mùi thức ăn cô đã cất công chuẩn bị, không cảm nhận được trái tim cô đang thổn thức chờ đợi. Trong ký ức của anh, có lẽ đó chỉ là một đêm bình thường, anh về nhà muộn vì công việc, và nói một câu xã giao với cô. Nhưng trong ký ức của cô, đó là một đêm dài vô tận của sự cô đơn, của những giọt nước mắt lặng lẽ, và của một trái tim tan vỡ.

"Mình phải làm gì đây? Nói ra sao?" Cô tự hỏi, giọng nói lạc đi trong tiếng nấc nghẹn bị kìm nén. Nếu cô nói ra, anh ấy sẽ lại nói gì? Anh ấy sẽ lại nói cô suy nghĩ nhiều, cô làm quá mọi chuyện lên. Anh ấy sẽ lại dùng cái lý trí lạnh lùng của mình để phân tích, để phủ nhận cảm xúc của cô. "Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Câu nói ấy của Hoàng Minh trong một lần tranh cãi trước đây, giờ đây lại hiện về, như một lời tiên tri đau đớn. Anh ấy nhớ sự hiện diện của cô, nhưng chưa bao giờ thực sự nhìn thấy sự chờ đợi, sự hy sinh, sự đau khổ âm thầm của cô.

Cô bò dậy, lê bước đến giường, cuộn mình lại trong chăn, siết chặt nó như một đứa trẻ đang tìm kiếm sự an ủi từ một người mẹ vắng mặt. Gối đã ướt đẫm nước mắt, lạnh ngắt và ẩm ướt, nhưng cô không còn sức để thay. Bàn tay cô run rẩy đưa về phía ngăn kéo cạnh giường, nơi món quà kỷ niệm vẫn nằm im lìm. Đó là một chiếc đồng hồ đeo tay mà cô đã cất công tìm kiếm, khắc lên đó dòng chữ nhỏ "Thời gian của chúng ta". Giờ đây, nó nằm đó, lạnh lẽo, vô tri, như một minh chứng cho thời gian đã trôi qua một cách vô nghĩa, cho những nỗ lực không được đền đáp. Cô chạm vào lớp hộp nhung mềm mại, cảm nhận hơi lạnh toát ra từ vật vô tri ấy. Cảm giác lạnh lẽo của nó thấm vào đầu ngón tay cô, rồi lan tỏa khắp cơ thể, nhắc nhở cô về sự lạnh giá của thực tại.

Nước mắt vẫn chảy, không thành tiếng nức nở, không phải sự gào thét, mà là sự chấp nhận buông xuôi. Giống như dòng sông dưới cầu "Ký Ức Đứng Lại" mà cô vừa rời xa, những giọt nước mắt ấy tan biến vào không khí lạnh lẽo của căn phòng, chẳng để lại dấu vết gì trên gương mặt cô, giống như những nỗ lực của cô trong suốt thời gian qua đã tan biến vào hư không, không để lại dấu ấn nào trong ký ức của Hoàng Minh. Cô biết, đêm nay, anh ấy đang ngủ say trong căn phòng kế bên, không hề hay biết rằng có một người con gái đang tan nát cõi lòng vì sự vô tâm của anh. Anh ấy sẽ chỉ nhớ một mối tình yên bình, không cãi vã, không tổn thương sâu sắc. Nhưng cô, cô sẽ nhớ những đêm trắng trên chiếc cầu lạnh lẽo ấy, và đêm nay, trên chiếc giường đơn độc này, nơi những "ký ức" của cô đang dần "đứng lại", nơi trái tim cô dần hóa đá vì sự vô tâm.

Sự kiệt sức tinh thần và thể xác kéo đến như một cơn lũ quét. Cô chìm vào giấc ngủ chập chờn, trong vòng tay của sự cô đơn và nỗi đau.

***

Ánh sáng bình minh yếu ớt từ ô cửa sổ dần tràn vào căn phòng, xua đi phần nào bóng tối nặng nề của đêm qua. Không khí buổi sáng se lạnh, màn sương mỏng còn vương vấn bên ngoài, tạo nên một bức tranh mờ ảo, hư ảo. Lâm An choàng tỉnh giấc, cơ thể rã rời, đôi mắt sưng húp và gương mặt nhợt nhạt phản chiếu sự mệt mỏi cùng cực của một đêm không ngủ. Cô nằm đó một lúc lâu, nhìn chằm chằm vào trần nhà, nơi những vệt sáng của ngày mới đang dần lấn át những vệt sáng của đêm cũ. Căn phòng vẫn yên tĩnh, chỉ còn tiếng còi xe xa xăm từ thành phố đang dần thức giấc, hòa cùng tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ, tạo nên một bản nhạc nền u buồn cho những suy tư của cô.

Sau một đêm dài vật lộn với những cảm xúc hỗn độn, nước mắt đã khô, nhưng lòng cô vẫn nặng trĩu. Tuy nhiên, trong đôi mắt mệt mỏi ấy, đã có một tia sáng khác lạ. Không còn là sự tuyệt vọng hoàn toàn, mà là một sự kiên định yếu ớt, một quyết tâm mong manh đang nhen nhóm. Cô ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường lạnh lẽo, nhìn quanh căn phòng quen thuộc. Mọi thứ vẫn như cũ, nhưng cảm giác đã có chút thay đổi. Từ sự tuyệt vọng tột cùng, cô đã chuyển sang trạng thái suy tư, chấp nhận một cách mệt mỏi nhưng không còn hoàn toàn buông xuôi.

"Mình không thể cứ thế này mãi được," cô tự nhủ, giọng nói khản đặc như chưa bao giờ được cất lên. "Mình phải thay đổi điều gì đó." Nhưng thay đổi điều gì? Thay đổi bản thân? Thay đổi Hoàng Minh? Hay thay đổi mối quan hệ này? Câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu cô, không có lời đáp rõ ràng. Cô đưa tay vuốt nhẹ lên vết sẹo vô hình trong lòng, vết sẹo của sự vô tâm mà Hoàng Minh đã vô tình tạo ra. Nó không còn là những vết xước nhỏ, mà đã trở thành một vết sẹo lớn, ăn sâu vào tâm hồn cô, nhắc nhở cô về những gì cô đã phải chịu đựng.

Chiếc điện thoại nằm trên bàn cạnh giường, lặng lẽ như một vật thể vô tri. Cô vươn tay lấy nó, ngón tay lướt trên màn hình, tìm đến tên Mai Lan. Cô bạn thân duy nhất hiểu cô, người luôn ở đó để lắng nghe những tâm sự, những nỗi niềm mà cô không thể chia sẻ với ai khác. Tâm trí cô hiện lên hình ảnh Mai Lan, với đôi mắt to tròn và nụ cười rạng rỡ, nhưng ẩn chứa sự lo lắng cho cô. Cô biết Mai Lan sẽ lại nói những lời khuyên chân thành, sẽ an ủi cô, sẽ cùng cô mắng mỏ sự vô tâm của Hoàng Minh.

"Liệu Mai Lan có hiểu không?" Cô lại tự hỏi. "Hay cô ấy sẽ lại khuyên mình nói ra tất cả? Nhưng mình đã thử rồi..." Đã bao nhiêu lần cô cố gắng chia sẻ, cố gắng mở lòng? Và kết quả luôn là sự im lặng, sự hiểu lầm, hoặc tệ hơn, là những lời lý giải lạnh lùng, vô cảm của Hoàng Minh. Anh ấy luôn có cách để biến nỗi đau của cô thành một vấn đề logic, một sự suy diễn quá mức, một sự làm quá lên của cảm xúc. Cô không muốn lại trải qua cảm giác đó một lần nữa. Cảm giác bị phủ nhận, bị coi thường.

Ngón tay cô bắt đầu gõ những dòng chữ. Cô kể về "Ngày Kỷ Niệm Thầm Lặng", về nỗi thất vọng của mình, về cảm giác cô đơn khi anh ấy trở về muộn, về câu nói hời hợt của anh. Cô kể về những giọt nước mắt trên cầu, về quyết định giữ kín nỗi đau cho riêng mình. Từng câu chữ hiện lên trên màn hình, như những giọt máu nhỏ xuống giấy trắng, đầy đau đớn và chân thật. Cô muốn trút hết, muốn vơi bớt gánh nặng đang đè nén lồng ngực mình.

Nhưng rồi, ngón tay cô lại dừng lại. Hình ảnh Hoàng Minh lại hiện về trong tâm trí cô, không phải là một người đàn ông tàn nhẫn, mà là một người đàn ông bận rộn, một người đàn ông lý trí, một người đàn ông có lẽ không hề hay biết mình đã gây ra bao nhiêu tổn thương. "Không, mình không thể làm anh ấy phiền lòng thêm," cô nghĩ. "Mình phải tự mình tìm cách đối mặt với những vết sẹo này." Cô không muốn Mai Lan lo lắng hơn nữa, và cô cũng không muốn trở thành gánh nặng cho bất cứ ai. Quan trọng hơn, cô không muốn Hoàng Minh biết được tất cả những điều này, bởi vì cô biết, anh sẽ không hiểu. Anh sẽ lại lý giải nó theo cách của anh, và nỗi đau của cô sẽ lại bị biến thành một thứ gì đó vô nghĩa.

Với một tiếng thở dài thật sâu, cô xóa đi tất cả những dòng tin nhắn vừa gõ. Từng câu chữ tan biến trên màn hình, như nỗi đau của cô đang cố gắng chôn giấu vào sâu thẳm trái tim. Cô đặt điện thoại xuống, cảm thấy một sự mệt mỏi mới ập đến, nhưng lần này không phải là sự tuyệt vọng, mà là một sự chấp nhận nặng nề. Cô đứng dậy, đi đến bên cửa sổ.

Thành phố bên ngoài đang dần thức giấc. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua những tòa nhà cao tầng, nhuộm vàng những con đường vẫn còn ẩm ướt hơi sương. Tiếng còi xe bắt đầu dày đặc hơn, tiếng người nói chuyện từ xa vọng lại, tiếng chuông điện thoại đổ dồn từ căn hộ nào đó. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, bất chấp nỗi đau của cô.

Lâm An nhìn ra xa xăm, ánh mắt lạc vào khoảng không vô định. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô, không phải là kết thúc, mà là một sự khởi đầu mới cho một nỗ lực khác. "Có lẽ, mình cần một kế hoạch khác. Một kế hoạch mà mình tự làm chủ." Một kế hoạch không dựa vào sự thấu hiểu của Hoàng Minh, không dựa vào những gì anh ấy có thể nhớ hay không nhớ. Một kế hoạch mà cô sẽ tự mình viết, tự mình thực hiện, để đối mặt với những vết sẹo này, và có thể, để tìm thấy một con đường mới cho riêng mình.

Cô biết, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Và có lẽ, đã đến lúc cô phải tự viết một câu chuyện mới cho riêng mình, không có anh, hoặc ít nhất, không phụ thuộc vào anh nữa. Đó là một ý nghĩ khó khăn, đau đớn, nhưng cũng mang theo một tia hy vọng mong manh về sự tự do, về việc tự giải thoát mình khỏi cái vòng luẩn quẩn của sự chờ đợi và thất vọng. Dù sao đi nữa, cô cũng không thể cứ mãi cố gắng một mình trong câu chuyện tình yêu này. Những vết sẹo đã quá sâu, và đã đến lúc cô phải học cách tự mình băng bó chúng.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free