Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 1: Giao Lộ Định Mệnh: Khi Tham Vọng Gặp Bình Yên

Bình minh tháng Năm ở Sài Gòn vẫn còn mang theo hơi sương mỏng manh, vấn vít trên những tòa nhà cao tầng. Minh Khang khẽ trở mình trên chiếc giường kingsize rộng lớn, cảm nhận sự trống trải đến lạnh người trong căn penthouse lưng chừng trời. Ánh sáng đầu ngày len lỏi qua tấm kính cường lực từ sàn đến trần, rải những vệt vàng nhạt lên nền gỗ sẫm màu và bộ sofa bọc da sang trọng. Không gian quá đỗi rộng rãi, tối giản đến mức gần như vô trùng, phản chiếu chính tâm hồn anh lúc này: ngăn nắp, kỷ luật, nhưng cũng tĩnh lặng đến mức cô độc. Tiếng nhạc không lời cổ điển từ hệ thống âm thanh tự động khẽ khàng len lỏi, hòa vào tiếng gió đang rít nhẹ bên ngoài ô cửa sổ, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch. Anh nhắm mắt, cố xua đi chút mệt mỏi còn vương lại sau những giấc ngủ ngắn ngủi, không trọn vẹn. Mùi gỗ quý từ nội thất, quyện với chút hương nước hoa nam tính còn vương trên gối, mang đến một cảm giác vừa xa xỉ, vừa quen thuộc đến nhàm chán.

Minh Khang mở mắt, ánh nhìn sắc bén lướt qua màn hình điện thoại, kiểm tra lịch làm việc dày đặc đã được sắp xếp từ đêm qua. Anh không cho phép mình lãng phí dù chỉ một phút giây. Từng chuyển động đều dứt khoát, gọn gàng, như một cỗ máy đã được lập trình hoàn hảo. Anh đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng, để lộ vóc dáng cân đối, có phần gầy guộc do cường độ làm việc quá sức. Bước vào phòng tắm, hơi nước ấm áp bao trùm, anh nhìn mình trong gương. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu ẩn chứa sự suy tư và mệt mỏi, nhưng ánh lên một ngọn lửa tham vọng không gì có thể dập tắt. "Chưa đủ, vẫn chưa đủ," anh tự nhủ, giọng độc thoại nội tâm trầm khẽ, vang vọng trong không gian vắng lặng. "Mục tiêu còn ở rất xa." Anh tin rằng chỉ khi đạt được sự ổn định tài chính vững chắc, anh mới xứng đáng để nghĩ đến những điều khác, những điều gọi là hạnh phúc. Đó là lời hứa với chính mình, là bài học anh đã rút ra từ những đổ vỡ trong quá khứ, hay đúng hơn là lời khuyên của Ông An, vị cố vấn mà anh luôn kính trọng, rằng "thanh niên phải lao vào công việc, xây dựng nền tảng vững chắc, yêu đương gì tầm này!"

Anh chọn một chiếc áo sơ mi trắng tinh, được ủi phẳng phiu không một nếp nhăn, cùng quần tây màu than. Chiếc đồng hồ đeo tay hiệu Patek Philippe, món quà tự thưởng sau dự án thành công đầu tiên, lạnh lẽo ôm lấy cổ tay anh, như một lời nhắc nhở không ngừng về thời gian và những mục tiêu cần phải chinh phục. Từng chi tiết nhỏ trên người anh đều toát lên vẻ chỉn chu, chuyên nghiệp, phản ánh sự tỉ mỉ và cầu toàn trong con người anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố đang dần bừng tỉnh, những dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh, tạo thành những sợi chỉ ánh sáng đan xen nhau. Minh Khang thoáng nghĩ về một cuộc sống cân bằng hơn, một buổi sáng không vội vã, không lịch trình, nhưng ý nghĩ đó nhanh chóng tan biến như sương khói. Hiện tại, anh không có thời gian cho những mơ mộng viển vông. Sự nghiệp là tất cả.

Khi cửa thang máy mở ra ở tầng trệt, anh bắt gặp Tuấn Anh, người hàng xóm sống ở tầng trên. Tuấn Anh, với dáng người mảnh khảnh và cặp kính cận, luôn xuất hiện với vẻ ngoài lịch sự, chuyên nghiệp, nhưng cũng kiệm lời. Anh ta chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ cười xã giao rồi nhanh chóng lướt qua. Minh Khang cũng đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ, không một lời trao đổi. Trong thế giới của Minh Khang, những tương tác cá nhân thường được tối giản hóa đến mức tối đa, nhường chỗ cho hiệu suất và sự tập trung vào công việc. Anh bước ra khỏi tòa nhà, đón lấy làn gió sớm mang theo chút bụi đường và mùi cà phê từ quán vỉa hè, sẵn sàng lao vào một ngày làm việc mới đầy thử thách.

***

Tập đoàn Thiên Phong sừng sững giữa trung tâm thành phố, một khối kiến trúc kính hiện đại, lạnh lẽo và đầy uy quyền. Bên trong, không gian văn phòng mang tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, tối giản và chuyên nghiệp. Những mô hình kiến trúc phức tạp được trưng bày trong tủ kính, như những chiến tích thầm lặng của một đội ngũ đầy tài năng. Tiếng gõ bàn phím dồn dập hòa cùng tiếng điện thoại reo không ngớt, tiếng trao đổi công việc ngắn gọn và dứt khoát, tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và hiệu quả. Mùi cà phê mới pha nồng nàn lan tỏa từ quầy pantry, quyện với mùi giấy in, và cả mùi nước hoa cao cấp từ các đồng nghiệp, tạo nên một không khí đặc trưng của giới văn phòng hiện đại.

Minh Khang bước vào, dáng vẻ lịch lãm và đầy tự tin. Vừa thấy anh, cô lễ tân Thảo, một cô gái nhỏ nhắn với mái tóc dài và nụ cười tươi tắn, đã nhanh nhẹn đứng dậy. "Chào anh Khang, chúc anh một ngày làm việc hiệu quả ạ!" Giọng cô trong trẻo, tràn đầy năng lượng. Anh khẽ gật đầu đáp lại, tiến về phía bàn làm việc của mình.

Vừa ngồi xuống, chiếc điện thoại trên bàn rung lên. Là Hùng Shipper. Chỉ vài phút sau, Hùng xuất hiện, dáng người nhanh nhẹn, chiếc áo đồng phục màu cam nổi bật. "Đồ của anh đây ạ, mong anh đánh giá 5 sao!" Hùng nói, giọng hơi mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ vẻ tươi tắn. Minh Khang nhận lấy cốc cà phê sữa đá quen thuộc, kèm theo chiếc bánh croissant, đặt nhẹ lên bàn. Anh nhìn thoáng qua chiếc đồng hồ đeo tay, vừa kịp lúc.

Mở laptop, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật thêm vẻ căng thẳng. Anh lướt qua hàng loạt email, tài liệu dự án, từng con số, từng biểu đồ đều được anh phân tích cặn kẽ. Đôi mắt anh, dù có chút quầng thâm do thiếu ngủ, vẫn ánh lên sự sắc sảo và quyết đoán. Anh biết mình đang ở đâu, và sẽ đi về đâu. Mệt mỏi ư? Đó là điều không thể tránh khỏi trên con đường chinh phục đỉnh cao.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi giữa những dòng code và con số, một hình ảnh cũ chợt hiện về trong tâm trí anh: Thu Hằng, cô bạn gái cũ. Vẻ ngoài thanh lịch, trưởng thành của cô, cùng ánh mắt trầm tư. "Tình yêu không thể sống bằng lý tưởng, Khang ạ." Giọng nói của cô vang vọng, như một lời cảnh báo đã từng khiến anh day dứt. Anh đã từng muốn chứng minh điều ngược lại, rằng tình yêu có thể sống, thậm chí thăng hoa, trên một nền tảng vững chắc. Nhưng cuối cùng, chính sự vững chắc đó lại là thứ đã đẩy họ ra xa. Cô ấy đã không thể chờ đợi.

Anh siết chặt ly cà phê trong tay, cảm nhận hơi lạnh thấm qua lòng bàn tay. "Không, em sai rồi," anh độc thoại nội tâm, giọng kiên quyết. "Tình yêu chỉ có thể sống khi có nền tảng vững chắc." Đó không chỉ là niềm tin, đó là lý tưởng, là động lực để anh không ngừng tiến lên. Anh phải thành công, phải có được mọi thứ trong tay, trước khi nghĩ đến việc nắm giữ một bàn tay khác. Anh gạt bỏ hình ảnh Thu Hằng, tập trung hoàn toàn vào màn hình. Cuộc họp dự án lớn sắp tới, và anh không được phép có bất kỳ sai sót nào. Áp lực từ môi trường cạnh tranh khốc liệt tại Thiên Phong là một ngọn núi lớn, nhưng cũng là ngọn lửa thúc đẩy anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố tấp nập dưới chân, như một lời nhắc nhở về những cơ hội và thách thức đang chờ đợi.

***

Trong một con hẻm nhỏ của Sài Gòn, tách biệt khỏi sự ồn ào của trung tâm, căn hộ của Yến Chi nằm trong một chung cư cũ kỹ mang phong cách thập niên 90. Ban công nhỏ xinh với giàn hoa giấy rủ mềm mại, và những ô cửa sổ lớn luôn mở rộng để đón nắng và gió. Bên trong, không gian không quá rộng nhưng ấm áp lạ thường. Yến Chi đã tự tay trang trí, kết hợp nét tối giản hiện đại với những món đồ vintage hoài cổ. Một giá sách lớn chất đầy những cuốn tiểu thuyết, sách nghệ thuật, và cả những cuốn sổ phác thảo cũ kỹ. Những chậu cây xanh nhỏ điểm xuyết khắp phòng, mang đến hơi thở của sự sống.

Ánh nắng trưa tháng Năm dịu nhẹ hắt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng trên sàn gỗ. Tiếng xe cộ từ xa vọng lại, tiếng cười nói của hàng xóm vọng lên từ sân chung, tạo nên một âm thanh nền quen thuộc của cuộc sống đô thị. Yến Chi khẽ cựa mình trên giường. Một đêm nữa, giấc ngủ lại không trọn vẹn. Cô khẽ thở dài, kéo tấm rèm mỏng, để ánh nắng tràn vào căn phòng, xua đi chút u ám còn sót lại trong lòng. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng từ ấm trà trên bàn, quyện với mùi sách cũ quen thuộc, mang đến một cảm giác yên bình, nhẹ nhõm.

Cô ngồi dậy, bước ra ban công, ngắm nhìn những giọt sương còn đọng trên lá hoa. Yến Chi, ở tuổi 27, vẫn giữ được nét thanh thoát của một cô gái trẻ, nhưng đôi mắt cô lại ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm, vết tích của một cuộc tình đã qua. Dáng người thanh thoát, mái tóc dài buông xõa tự nhiên, cô mặc một chiếc váy cotton đơn giản, tạo cảm giác phóng khoáng và dễ chịu. Cô nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, làm cô tỉnh táo hơn.

Tiếng điện thoại reo vang. Là Yến Vy, chị gái cô. Yến Vy, với vẻ ngoài phúc hậu và ánh mắt điềm đạm, luôn là điểm tựa tinh thần vững chắc cho cô. "Chị luôn ở đây, dù có chuyện gì xảy ra. Đừng tự trách mình nữa," giọng chị gái ấm áp, chứa chan sự bao dung và yêu thương, truyền đến tai Yến Chi, như một liều thuốc an ủi.

"Em biết mà chị," Yến Chi đáp, giọng khẽ khàng, chất chứa chút yếu đuối. "Em chỉ muốn tìm lại bản thân, tìm một chút bình yên." Cô đã quá mệt mỏi với những cảm xúc hỗn độn. Sau cuộc gọi, Yến Chi cầm lấy cuốn sổ phác thảo cũ kỹ, bìa đã sờn mòn theo thời gian. Cô lật giở từng trang, nhìn những nét vẽ dang dở, những phác thảo về những điều đẹp đẽ cô từng mơ ước. Có những bức tranh chỉ là hình khối trừu tượng, phản ánh những cảm xúc hỗn loạn của cô trong giai đoạn khó khăn nhất. Cô khao khát tìm lại nguồn cảm hứng, tìm lại chính mình.

Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa dồn dập vang lên, phá tan sự tĩnh lặng. "Chim Nhỏ ơi, mở cửa đi, chị mày đây!" Giọng Mai Thư, bạn thân của Yến Chi, vang lên đầy năng lượng. Mai Thư xuất hiện với vẻ ngoài xinh đẹp, năng động, mái tóc nhuộm highlight thời thượng và trang phục sành điệu. Cô là một làn gió tươi mới, luôn mang đến sự lạc quan.

"Thôi nào, Chim Nhỏ!" Mai Thư vừa nói vừa ôm chầm lấy Yến Chi, "Ra ngoài đi, chị mày sẽ dẫn mày đi tìm lại cảm hứng." Cô nhìn thấy cuốn sổ phác thảo trong tay Yến Chi. "Vẫn còn vẽ vời nữa hả? Hay là đi đâu đó cho khuây khỏa đi. Cứ ru rú trong nhà thế này thì bao giờ mới tìm được 'chàng hoàng tử' của đời mình?" Mai Thư cười đùa, nhưng ánh mắt lại đầy sự quan tâm. Yến Chi khẽ lắc đầu, nở một nụ cười nhạt. "Chàng hoàng tử bây giờ không quan trọng bằng việc tìm lại chính mình." Cô biết Mai Thư chỉ muốn tốt cho mình, nhưng trái tim cô lúc này chỉ muốn bình yên.

***

Nhà sách FAHASA nằm ngay góc phố, một không gian rộng rãi với nhiều tầng, các dãy kệ sách cao vút như những bức tường tri thức. Mùi giấy mới, mực in và chút cà phê thoang thoảng từ quầy nhỏ tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, tri thức và đầy mời gọi. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng bước chân nhẹ nhàng và âm nhạc không lời dịu êm hòa quyện, tạo nên một không gian lý tưởng để tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn.

Yến Chi và Mai Thư bước vào. Ánh mắt Yến Chi lướt qua các kệ sách, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào từng bìa sách, như đang tìm kiếm một sự kết nối vô hình. Cô dừng lại ở khu vực sách self-help và nghệ thuật. Sau những đổ vỡ, cô khao khát tìm thấy những lời khuyên, những nguồn cảm hứng để chữa lành và tái tạo bản thân. Cô không muốn vội vàng trong tình yêu nữa, mà muốn dành thời gian để hiểu chính mình.

"Xem nào, 'Bí quyết hạnh phúc sau đổ vỡ', nghe hay đấy chứ?" Mai Thư, đứng cạnh Yến Chi, vừa lướt điện thoại vừa dí dỏm nói, chỉ vào một cuốn sách có bìa màu hồng. "Hay là 'Làm giàu không khó'? Sách này chắc phù hợp với mày hơn." Mai Thư vẫn giữ phong thái hoạt bát, dù biết Yến Chi đang chìm trong suy nghĩ.

Yến Chi khẽ cười nhạt, lắc đầu. "Tao chỉ muốn tìm một cuốn sách giúp tao tìm lại chính mình thôi." Cô nói, giọng trầm xuống, ánh mắt vẫn miên man trên những tựa sách. Cô dừng lại trước một cuốn sách về nghệ thuật chữa lành bằng màu sắc, cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang kéo mình lại gần. Có lẽ, đây là lúc cô cần quay về với những đam mê cũ, để tìm lại sự cân bằng đã đánh mất. Mai Thư thấy cô bạn mình nghiêm túc, cũng không trêu chọc nữa. Cô chỉ im lặng, đứng bên cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìn Yến Chi, ánh mắt đầy sự thấu hiểu.

***

Quán cà phê 'Dấu Chân Mưa' nép mình trong một con hẻm nhỏ, là một ngôi nhà ống cổ được cải tạo từ kiến trúc Pháp thuộc, giữ lại nét hoài niệm và cũ kỹ. Nội thất gỗ trầm ấm, ánh đèn vàng dịu nhẹ, cùng vô số tranh ảnh cũ và sách báo vintage trang trí khắp nơi, tạo nên một không gian vừa lãng mạn, vừa yên tĩnh, đôi khi có chút u buồn. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, cùng mùi hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ sau nhà, mang đến một cảm giác thư thái, dễ chịu. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng chảy tràn không gian, hòa vào tiếng ly tách va chạm khẽ và tiếng trò chuyện thì thầm của khách.

Yến Chi và Mai Thư chọn một chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm yên bình. Cô Hoa, một nhân viên phục vụ dáng người nhỏ nhắn với nụ cười thân thiện, nhanh nhẹn tiến đến. "Hai cô dùng món cũ hay thử món mới ạ?" Cô Hoa hỏi, giọng ngọt ngào.

"Vẫn như cũ nhé chị Hoa," Mai Thư đáp, rồi quay sang Yến Chi. "Mày sao? Hay thử món mới cho đổi vận?"

Yến Chi khẽ mỉm cười. "Cho em một ly trà hoa cúc nóng, không đường." Cô thích sự thanh khiết, nhẹ nhàng của trà hoa cúc, như cách cô đang cố gắng tìm lại sự thanh thản trong tâm hồn. Cô ngồi tựa vào ghế, tay cầm ly cà phê sứ ấm áp, nhìn ra ngoài cửa sổ, để mặc những suy nghĩ trôi dạt. Thành phố về chiều đang dần chuyển mình, ánh nắng vàng nhạt bao trùm mọi vật, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm hiếm có, một cảm giác bình yên sau những ngày dài chìm trong nỗi buồn.

Đúng lúc đó, cánh cửa quán khẽ mở, một bóng người cao ráo bước vào. Minh Khang. Sau cuộc họp căng thẳng kéo dài đến tận chiều muộn, anh tìm đến đây để giải tỏa chút áp lực. Anh đã quen với việc sống trong những không gian tối giản, hiện đại, nhưng đôi khi, anh lại khao khát một chút hơi ấm, một chút hoài niệm từ những nơi như thế này. Anh chọn một góc khuất, khuất sau một giá sách cũ, nơi có thể quan sát mà không bị ai chú ý. Anh ngồi xuống, gọi một ly cà phê đen đá.

Khi Minh Khang ngước lên, ánh mắt anh vô tình lướt qua bàn Yến Chi. Cô gái ngồi bên cửa sổ, mái tóc dài buông xõa, gương mặt thanh tú, đang lặng lẽ ngắm nhìn ra ngoài. Có một sự bình yên lạ lùng toát ra từ cô, nhưng ẩn sâu trong ánh mắt cô lại là một nỗi buồn khó tả, một sự mệt mỏi mà anh có thể cảm nhận được. Cô như một bức tranh tĩnh lặng giữa dòng chảy hối hả của cuộc đời.

Yến Chi cũng vừa quay đầu lại, ánh mắt cô vô tình chạm phải ánh mắt của Minh Khang. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, chỉ vỏn vẹn vài giây, nhưng đủ để cả hai cảm nhận được sự hiện diện của đối phương. Minh Khang toát lên vẻ thành đạt, lịch lãm, nhưng Yến Chi lại cảm nhận được sự "thiếu vắng" lạ thường trong ánh mắt anh, một khoảng trống nào đó mà vẻ ngoài hào nhoáng không thể che giấu. Anh ta trông thật thành đạt, nhưng sao ánh mắt lại có vẻ trống rỗng đến vậy? Cô tự hỏi.

Về phần Minh Khang, anh cũng nhận ra sự đối lập rõ rệt. Cô gái này... có vẻ bình yên, nhưng lại mang theo một nỗi buồn khó tả. Không phải kiểu người mình cần bây giờ, anh thầm nghĩ. Anh đang lao vào sự nghiệp, không có chỗ cho những cảm xúc phức tạp, những nỗi buồn cần được xoa dịu. Anh cần sự vững chắc, sự rõ ràng. Cô gái này, với vẻ ngoài mong manh và tâm hồn dường như đang chữa lành, không phù hợp với nhịp sống và mục tiêu của anh lúc này.

Cả hai đều nhanh chóng quay đi, trở về với suy nghĩ của riêng mình. Minh Khang khẽ nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, thời gian vẫn là thứ anh không thể lãng quên. Còn Yến Chi, cô lại lật giở cuốn sổ phác thảo cũ kỹ, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu cô về một bức tranh mang tên 'Khoảng Cách', về hai tâm hồn, hai thế giới, đang rất gần nhưng lại rất xa. Ly cà phê sứ trên tay Yến Chi và không gian ấm cúng của 'Dấu Chân Mưa' đã chứng kiến khoảnh khắc đầu tiên của hai con người, hai phiên bản đang đứng ở hai giao lộ khác nhau của cuộc đời, chỉ vô tình lướt qua nhau. Một cái chạm nhẹ, một khoảnh khắc lỡ nhịp, giữa một người đang lao vào sự nghiệp và một người đang tìm kiếm bình yên.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free