Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 2: Dấu Vết Đọng Lại: Hai Con Đường, Một Thành Phố

***

Minh Khang khẽ nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, thời gian vẫn là thứ anh không thể lãng quên. Còn Yến Chi, cô lại lật giở cuốn sổ phác thảo cũ kỹ, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu cô về một bức tranh mang tên 'Khoảng Cách', về hai tâm hồn, hai thế giới, đang rất gần nhưng lại rất xa. Ly cà phê sứ trên tay Yến Chi và không gian ấm cúng của 'Dấu Chân Mưa' đã chứng kiến khoảnh khắc đầu tiên của hai con người, hai phiên bản đang đứng ở hai giao lộ khác nhau của cuộc đời, chỉ vô tình lướt qua nhau. Một cái chạm nhẹ, một khoảnh khắc lỡ nhịp, giữa một người đang lao vào sự nghiệp và một người đang tìm kiếm bình yên.

***

Sáng sớm, khi ánh nắng đầu tiên còn chưa kịp xua tan màn sương mỏng giăng mắc trên những tán cây xanh rì dọc theo con đường Nguyễn Thị Minh Khai, Minh Khang đã có mặt tại văn phòng. Tòa nhà kính Thiên Phong sừng sững, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của bình minh như một khối pha lê khổng lồ, tọa lạc kiêu hãnh giữa lòng quận 1. Bên trong, không gian văn phòng kiến trúc 'Khởi Nguyên' tối giản với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, toát lên vẻ hiện đại và chuyên nghiệp đến lạnh lùng. Hàng loạt mô hình kiến trúc tinh xảo, từ những tòa nhà chọc trời đến những khu đô thị phức hợp, được trưng bày trang trọng trong các tủ kính, như những lời khẳng định về tầm vóc và tham vọng của tập đoàn.

Bàn làm việc của Minh Khang, nằm gần cửa sổ với tầm nhìn bao quát xuống thành phố đang thức giấc, đã chất đầy những hồ sơ dự án mới. Mùi giấy in, cà phê mới pha từ pantry, và thoang thoảng hương nước hoa cao cấp từ các đồng nghiệp đến sớm, hòa quyện vào bầu không khí điều hòa mát lạnh. Tiếng gõ bàn phím lách tách, tiếng điện thoại reo khẽ khàng đâu đó, và đôi khi là tiếng trao đổi công việc thì thầm, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn. Minh Khang hít một hơi thật sâu, cảm nhận rõ ràng áp lực đang dần siết chặt lồng ngực mình, nhưng cùng lúc đó, một ngọn lửa quyết tâm cũng bùng cháy mạnh mẽ trong anh. Anh tin rằng, chỉ khi thật sự vững vàng, thật sự ổn định, anh mới xứng đáng để nghĩ đến những điều khác trong cuộc sống.

Hôm nay là một ngày đặc biệt quan trọng. Cuộc họp đánh giá tiến độ dự án 'An Gia Riverside' – một dự án khu đô thị cao cấp tiềm năng nhất của Thiên Phong trong năm nay – sẽ diễn ra vào lúc 8 giờ. Minh Khang là người phụ trách chính, và anh biết, mọi ánh mắt đều đang đổ dồn vào anh. Anh chỉnh lại chiếc cà vạt, vuốt phẳng vạt áo sơ mi trắng tinh, gương mặt góc cạnh của anh in hằn sự căng thẳng nhưng đôi mắt sâu lại ánh lên vẻ sắc bén, kiên định.

"Khang, cậu đã sẵn sàng chưa?" Hoàng Nam, bạn thân và đồng nghiệp của Minh Khang, bước đến, giọng nói trầm ấm pha chút lo lắng. Hoàng Nam, với dáng người thư sinh và cặp kính cận, trông điềm đạm hơn Minh Khang rất nhiều. Anh đặt ly cà phê sữa đá lên bàn Minh Khang, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy quan tâm.

Minh Khang gật đầu nhẹ, không rời mắt khỏi màn hình máy tính. "Cũng tạm ổn. Dự án này khá xương xẩu, Nam ạ."

"Tớ biết. Nhưng tớ tin cậu sẽ làm được," Hoàng Nam vỗ vai bạn, ánh mắt anh lướt qua những tập tài liệu dày cộp trên bàn Minh Khang. "Cậu lại đến sớm nhất công ty nữa rồi. Từ đêm qua đến giờ chắc cậu chỉ ngủ được vài tiếng thôi nhỉ?"

Minh Khang chỉ cười nhạt. "Trong kinh doanh, thời gian là vàng bạc. Tớ không thể để lỡ bất cứ cơ hội nào." Anh nói, và trong câu nói đó, có lẽ không chỉ là về kinh doanh. Nó còn là về cuộc đời anh, về mục tiêu anh đã đặt ra cho chính mình.

Phòng họp kính, với chiếc bàn dài đen bóng loáng và những chiếc ghế bọc da sang trọng, đã đông đủ. Ông An, Giám đốc điều hành của Thiên Phong, ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng người cao ráo, gương mặt cương nghị, ánh mắt sắc sảo lướt qua từng người. "Chào buổi sáng, mọi người. Chúng ta bắt đầu thôi." Giọng ông An trầm ấm nhưng đầy uy lực. "Minh Khang, cậu hãy trình bày báo cáo tiến độ dự án 'An Gia Riverside'."

Minh Khang đứng dậy, tự tin bước đến bục thuyết trình. Anh bắt đầu trình bày kế hoạch, những con số, những phân tích thị trường một cách dứt khoát và mạch lạc. Giữa bài thuyết trình của anh, cánh cửa phòng họp khẽ mở, Lâm Hải bước vào. Lâm Hải, đối thủ cạnh tranh chính của Minh Khang trong công ty, luôn xuất hiện với vẻ ngoài điển trai, phong thái tự tin và có phần kiêu ngạo. Anh ta mặc một bộ suit lịch lãm, mái tóc chải chuốt gọn gàng. "Xin lỗi vì đến muộn, thưa ông An," Lâm Hải nói, giọng điệu khách sáo nhưng ánh mắt anh ta lại lướt qua Minh Khang với một nụ cười nhẹ, ẩn chứa chút khiêu khích.

Ông An gật đầu, ra hiệu cho Lâm Hải ngồi xuống. Khi Minh Khang kết thúc phần trình bày, ông An lên tiếng, giọng nói không giấu được sự nghiêm nghị: "Minh Khang, báo cáo của cậu khá ấn tượng. Tuy nhiên, tôi muốn nhấn mạnh lại một lần nữa. Trong kinh doanh, thời gian là vàng bạc, và sự ổn định là nền tảng. Dự án này là huyết mạch của Thiên Phong trong năm nay, cần sự tập trung tuyệt đối và không một sai sót. Chúng ta không có chỗ cho những rủi ro dù là nhỏ nhất." Ông An nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt quét qua Minh Khang như muốn dò xét đến tận cùng.

Lâm Hải cười nhẹ, xen vào: "Minh Khang là người tài giỏi mà, thưa ông An. Tôi tin anh ấy sẽ hoàn thành tốt thôi. Nhưng mà, chào Khang, có vẻ anh rất tự tin với dự án này nhỉ? Đừng để đối thủ vượt mặt nhé, nhất là khi cơ hội không đến hai lần." Lời nói nghe có vẻ động viên nhưng lại như một mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào sự tự trọng của Minh Khang, nhắc nhở anh về cuộc đua ngầm giữa hai người.

Minh Khang hít một hơi sâu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Anh nhìn thẳng vào Lâm Hải, ánh mắt anh không dao động. "Cảm ơn lời nhắc nhở của anh, Lâm Hải. Tôi luôn làm hết sức mình." Trong thâm tâm, anh biết, sự ổn định mà anh đang theo đuổi không chỉ là mục tiêu, mà còn là áp lực khổng lồ. Anh không thể chùn bước, không thể lùi lại. Đây là con đường anh đã chọn, và anh phải đi đến cùng.

Hoàng Nam ngồi cạnh, khẽ nói nhỏ với Minh Khang: "Căng thẳng thật đấy. Cậu ổn không?" Ánh mắt anh tràn đầy sự lo lắng, như muốn kéo Minh Khang ra khỏi vòng xoáy áp lực này. Minh Khang chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười mệt mỏi nhưng kiên định nở trên môi. Anh tự nhủ, sự ổn định... đó là thứ mình đang theo đuổi, và cái giá của nó không hề rẻ.

***

Giữa trưa, căn hộ của Yến Chi ngập tràn trong ánh nắng ấm áp. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng cười nói của hàng xóm vọng lại từ hành lang, nhưng tất cả đều trở nên dịu nhẹ, như được lọc qua lớp kính cửa sổ lớn. Yến Chi thức dậy muộn hơn bình thường một chút. Cảm giác u buồn từ mối tình tan vỡ vẫn còn vương vấn đâu đó trong góc nhỏ tâm hồn, như một làn sương mỏng không chịu tan, nhưng cô quyết định không để nó chiếm lấy mình. Hôm qua ở 'Dấu Chân Mưa', cái ánh mắt trống rỗng của Minh Khang đã khiến cô suy nghĩ rất nhiều. Anh ta có mọi thứ, vậy mà dường như anh ta lại chẳng có gì. Nghĩ đến đó, cô lại tự hỏi mình, rốt cuộc mình đang tìm kiếm điều gì?

Cô vươn vai, bước ra ban công nhỏ. Mùi hương hoa nhài từ chậu cây treo lơ lửng phả vào không khí, dịu dàng và thanh khiết. Căn hộ của cô, nằm trong một khu chung cư cũ phong cách thập niên 90, có ban công nhỏ và những ô cửa sổ lớn đón nắng. Nội thất bên trong được cô tự tay trang trí, mang hơi hướng tối giản kết hợp vintage, với nhiều cây xanh và một giá sách lớn chất đầy những cuốn sách cũ. Không gian ấm áp, yên bình này như một cái kén, bao bọc cô khỏi những ồn ào và tổn thương bên ngoài.

Khi Yến Chi đang pha một ấm trà thảo mộc, điện thoại reo. Là Mai Thư. "Yến Chi, mày dậy chưa con sâu ngủ? Cứ khóc đi, rồi đứng dậy. Mày còn cả một bầu trời phía trước. Tối nay đi xem phim không? Tao khao!" Giọng Mai Thư nhanh nhẹn, hoạt bát, tràn đầy năng lượng như một cơn gió tươi mát.

Yến Chi mỉm cười, cảm nhận được sự ấm áp từ cô bạn thân. "Tao dậy rồi. Tối nay xem phim hả? Để tao xem lịch làm rồi báo lại mày." Cô vừa dứt lời, điện thoại lại reo. Lần này là chị Yến Vy.

"Em đừng nghĩ quá nhiều, cứ làm những gì em thấy vui. Chị luôn ở đây, dù có chuyện gì xảy ra." Giọng Yến Vy điềm đạm, trưởng thành, mang đến một sự an ủi nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. "Em có cần chị qua không?"

"Không sao đâu chị. Em ổn mà," Yến Chi đáp, giọng cô vẫn còn hơi khàn nhưng đã có phần tươi tắn hơn. "Em đang định đi mua ít hoa về trang trí lại nhà cửa đây."

Sau cuộc gọi, Yến Chi trải thảm yoga ra sàn, thực hiện vài động tác giãn cơ nhẹ nhàng. Mỗi hơi thở sâu, mỗi động tác uốn dẻo, như thể cô đang cố gắng đẩy lùi những năng lượng tiêu cực, thay thế chúng bằng sự bình yên và cân bằng. Cô tin rằng, việc chăm sóc bản thân, từ thể chất đến tinh thần, là bước đầu tiên để chữa lành.

Khi chuẩn bị ra khỏi nhà, cô gặp Chú Năm bảo vệ ở cổng chung cư. Chú Năm, với dáng người nhỏ nhắn, gầy gò và mái tóc bạc trắng, luôn chu đáo và cẩn thận. "Chào cô Yến Chi, cô về rồi đó hả? Hôm nay trông cô tươi tắn hơn rồi." Chú Năm mỉm cười hiền lành, ánh mắt tinh anh nhìn cô.

"Cháu chào chú Năm. Cháu mới ra ngoài thôi ạ," Yến Chi đáp, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi.

Vừa bước ra khỏi cổng, cô lại gặp Bà Sáu, hàng xóm tầng dưới, đang tưới cây trước nhà. Bà Sáu, mái tóc bạc búi cao gọn gàng, ánh mắt tò mò nhưng hiền từ. "Con bé Yến Chi dạo này có vẻ vui vẻ hơn rồi đó. Cố gắng lên con nhé, cuộc đời còn dài mà!" Bà Sáu nói, giọng đầy quan tâm.

Những lời hỏi han, động viên từ những người xung quanh như những tia nắng nhỏ, sưởi ấm tâm hồn Yến Chi. Cô hít thở sâu, cảm nhận gió nhẹ lướt qua mái tóc, mang theo mùi hương của cây cỏ. Cô quyết định, hôm nay mình sẽ sống thật trọn vẹn, không để những nỗi buồn cũ kỹ níu giữ. Cuộc đời còn dài, và cô còn rất nhiều điều muốn khám phá, muốn làm. Cô muốn tìm lại chính mình, một phiên bản mạnh mẽ hơn, bình yên hơn, không phụ thuộc vào bất cứ ai để định nghĩa giá trị của bản thân.

***

Chiều muộn, ánh nắng đã dịu đi, nhuộm một màu vàng cam lên khắp phố phường. Yến Chi ghé qua tiệm hoa 'Nắng Hạ', một góc nhỏ bình yên nằm giữa con phố tấp nập. Tiệm hoa nhỏ xinh xắn với những chậu cây xanh mướt và những đóa hoa tươi thắm đủ sắc màu. Mùi hương dịu nhẹ của hoa hồng, hoa lily, hoa cúc hòa quyện vào không khí, mang đến một cảm giác thư thái lạ thường. Cô Lan, chủ tiệm hoa, với mái tóc búi cao gọn gàng và đôi tay thoăn thoắt cắm hoa, nở nụ cười hiền lành khi thấy Yến Chi bước vào.

"Chào con, Yến Chi. Hôm nay con muốn chọn hoa gì đây?" Cô Lan hỏi, giọng nói ấm áp như một lời chào đón thân tình.

"Dạ, cháu muốn tìm vài bông hoa về trang trí nhà ạ," Yến Chi đáp, ánh mắt cô lướt qua những giỏ hoa tươi tắn. Cô dừng lại trước một bó hồng trắng tinh khôi, những cánh hoa mỏng manh nhưng lại ẩn chứa một vẻ đẹp kiên cường.

Cô Lan nhẹ nhàng đặt bó hoa cẩm tú cầu đang cắm dở xuống, nhìn Yến Chi với ánh mắt thấu hiểu. "Hoa là để yêu thương chính mình, con gái ạ. Cứ chọn bông nào con thấy hợp với tâm trạng hôm nay nhé, rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi." Lời nói của Cô Lan như một làn gió mát lành, xoa dịu những góc khuất trong lòng Yến Chi. Cô cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với những đóa hoa, như thể chúng cũng đang trải qua một quá trình nở rộ và chữa lành. Yến Chi chọn bó hồng trắng, tin rằng sự tinh khôi của chúng sẽ mang đến một khởi đầu mới cho tâm hồn cô.

Sau đó, cô lại tìm đến 'Dấu Chân Mưa', quán cà phê quen thuộc, nơi cô đã vô tình chạm mặt Minh Khang hôm qua. Quán vẫn giữ nguyên vẻ lãng mạn, yên tĩnh với ánh đèn vàng dịu nhẹ, tiếng nhạc acoustic du dương và mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương bánh ngọt. Duy, barista quen thuộc với mái tóc tạo kiểu và hình xăm nhỏ trên cổ tay, nở nụ cười thân thiện khi thấy cô bước vào.

"Cà phê của chị hôm nay vẫn như mọi khi chứ ạ? Em thấy chị đã tươi tắn hơn nhiều rồi đó." Duy nói, giọng điệu vui vẻ, chuyên nghiệp.

"Dạ, vẫn như mọi khi nhé em. Một ly trà hoa cúc nóng, không đường," Yến Chi đáp, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cô chọn một góc bàn cạnh cửa sổ, nơi cô có thể nhìn ra con hẻm yên bình, và mở cuốn sách đang đọc dở.

Tuy nhiên, sự bình yên của cô không kéo dài lâu. Khi đang chìm đắm vào từng câu chữ, một giọng nói quen thuộc vang lên. "Ôi, Yến Chi đấy à? Trùng hợp quá!"

Yến Chi ngẩng đầu lên. Linh Chi, đồng nghiệp cũ của cô, đang đứng trước mặt, với vẻ ngoài thời trang và mái tóc nhuộm highlight nổi bật. Linh Chi luôn có một vẻ ngoài rạng rỡ, nhưng ánh mắt cô ấy lại ẩn chứa một sự tò mò, đôi khi là một chút đố kỵ.

"Chào Linh Chi," Yến Chi khẽ cười, cố gắng giữ thái độ thân thiện.

"Yến Chi dạo này trông khác quá nhỉ, chắc có tin vui rồi? Công việc ở studio mới thế nào? Nghe nói cậu có duyên với mấy anh đẹp trai lắm mà?" Linh Chi nói, giọng điệu có phần vô tình, như muốn dò xét cuộc sống riêng tư của Yến Chi sau chia tay. Ánh mắt cô ấy lướt qua Yến Chi, từ bộ trang phục đơn giản nhưng tinh tế đến cuốn sách trên tay, như thể đang so sánh với cuộc sống của chính mình.

Yến Chi cảm thấy một chút khó chịu dâng lên, nhưng cô nhanh chóng trấn tĩnh lại. "Cũng ổn thôi Linh Chi. Mình đang tìm lại những điều mình thực sự thích và muốn làm." Cô không muốn đi sâu vào những chuyện riêng tư, hay để những lời nói vô tình của người khác làm ảnh hưởng đến hành trình chữa lành của mình. Cô muốn tự mình định nghĩa hạnh phúc, không phải qua lời phán xét hay so sánh của bất kỳ ai.

Cô mỉm cười nhẹ nhưng kiên định, rồi lại cúi xuống cuốn sách, như muốn khẳng định rằng, thế giới của cô lúc này, chỉ cần những điều bình yên và những giá trị nội tại. Cô biết, áp lực xã hội về việc phải có một mối quan hệ mới, phải ổn định sau chia tay là rất lớn, nhưng cô không muốn chạy theo những điều đó. Cô muốn lắng nghe trái tim mình, và chỉ làm những điều khiến cô thật sự vui vẻ. Ý tưởng về bức tranh 'Khoảng Cách' lại hiện lên trong tâm trí cô, một bức tranh không chỉ về hai con người, mà còn về những khoảng trống, những điều không thể nói thành lời, và cả những lựa chọn khác biệt.

***

Tối muộn, tiếng nhạc phim sôi động hòa cùng tiếng cười nói ồn ào từ sảnh chờ của Rạp Chiếu Phim CGV. Mùi bắp rang bơ thơm lừng quyện vào không khí điều hòa mát lạnh, tạo nên một không gian vui vẻ, náo nhiệt. Sau một ngày làm việc căng thẳng, Minh Khang cảm thấy mệt mỏi rã rời. Anh đã hoàn thành xuất sắc cuộc họp dự án, nhận được lời khen ngợi từ Ông An, nhưng áp lực vẫn không hề giảm bớt. Anh và Hoàng Nam đến đây theo lời rủ rê của Hoàng Nam, để "giải khuây" sau những giờ phút làm việc cật lực.

"Thôi dẹp công việc qua một bên đi ông, lâu lắm rồi mới rủ nhau đi xem phim đấy. Lão Ông An hành cậu ghê quá rồi," Hoàng Nam nói, tay đút bắp rang bơ vào miệng. Anh lo lắng cho Minh Khang, người bạn thân thiết của mình, luôn lao đầu vào công việc đến quên cả bản thân.

Minh Khang chỉ cười nhạt. "Biết sao giờ, dự án đang vào giai đoạn nước rút." Anh cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ về công việc, nhưng chúng cứ như những bóng ma, đeo bám dai dẳng trong tâm trí anh.

Khi đang xếp hàng mua nước, một giọng nói ồn ào vang lên từ phía sau. "Ôi dào, ai đây? Minh Khang 'đại gia Thiên Phong' đây mà! Lâu lắm mới thấy mặt ông đấy!"

Minh Khang quay lại, một nụ cười bất ngờ hiện lên trên môi. Đó là Quang và Trung, hai người bạn học cũ. Quang, dáng người hơi tròn, nụ cười xởi lởi, và Trung, cao lớn, điển trai nhưng hay làm trò, luôn mang lại tiếng cười cho mọi người. Đi cùng họ còn có Bảo Vy, cô bạn của Ngọc Trâm (em gái Minh Khang), một cô bé trẻ trung, năng động với mái tóc nhuộm màu nổi bật.

"Quang, Trung, Bảo Vy! Lâu quá không gặp mọi người," Minh Khang chào hỏi, cố gắng hòa nhập vào không khí vui vẻ của nhóm bạn.

"Nhớ hồi xưa tụi mình trốn học đi net không? Giờ mỗi đứa một con đường rồi, ông Khang thì thành sếp lớn rồi!" Quang nói, giọng điệu hoài niệm, khiến Minh Khang thoáng nhớ về những ngày tháng vô tư của tuổi trẻ.

Trung vỗ vai Minh Khang, cười khẩy: "Thôi đi ông nội, bớt nghiêm túc lại đi! Xem phim giải trí thôi mà, Khang. Cứ như ông cụ non ấy." Lời trêu chọc của Trung khiến Minh Khang khẽ mỉm cười, nhưng trong thâm tâm, anh biết mình đã không còn là chàng trai vô tư của ngày xưa nữa. Áp lực cuộc sống, gánh nặng sự nghiệp đã biến anh thành một phiên bản khác, trưởng thành hơn, nhưng cũng nặng nề hơn.

Bảo Vy, với vẻ hồn nhiên và vô tư của tuổi trẻ, chớp mắt nhìn Minh Khang. "Anh Khang vẫn còn độc thân hả? Em thấy anh cứ như ông cụ non ấy! Sống phải vui chơi, khám phá chứ!" Lời nói thẳng thắn của Bảo Vy như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, nhưng lại chạm đến một khoảng trống trong lòng Minh Khang. Anh thành công, anh có sự nghiệp, nhưng anh lại thiếu đi những niềm vui đơn thuần, những trải nghiệm cuộc sống mà những người trẻ khác đang tận hưởng.

Minh Khang cố gắng cười nói và hòa nhập với bạn bè, nhưng trong thâm tâm anh vẫn cảm thấy một khoảng trống, một sự lạc lõng nhẹ giữa sự sôi động này. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, thói quen khó bỏ, rồi thở dài một tiếng không ai nghe thấy. Ánh mắt anh vô tình lướt qua đám đông người qua lại, thoáng dừng lại ở một cô gái có mái tóc dài, dáng người thanh thoát đang đi cùng một nhóm bạn. Hình ảnh đó chợt gợi cho anh về cô gái ở quán cà phê 'Dấu Chân Mưa' hôm qua, với ánh mắt bình yên nhưng ẩn chứa nỗi buồn. Anh tự hỏi, liệu cô gái đó có tìm thấy điều cô ấy muốn? Và liệu anh, với tất cả những gì anh đang cố gắng xây dựng, có thật sự tìm thấy hạnh phúc? Một cảm giác cô đơn bủa vây anh, dù anh đang ở giữa những người bạn thân thiết. Thành công vật chất có lẽ không phải là tất cả, và đôi khi, nó lại đi kèm với một cái giá mà anh chưa từng lường trước.

Chương 2 kết thúc, đặt ra những câu hỏi về cái giá của sự ổn định và hành trình tìm kiếm bình yên, khi hai con người, hai phiên bản khác nhau, vẫn đang tiếp tục cuộc hành trình của mình trong cùng một thành phố, dưới những ánh đèn và âm thanh khác biệt, nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt họ vẫn vô tình lướt qua nhau trong tiềm thức.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free