Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 3: Dấu Chân Mưa: Ấn Tượng Lệch Nhịp
Minh Khang gõ những ngón tay dài trên bàn phím, từng nhịp gõ khô khốc, vang vọng trong không gian văn phòng rộng lớn của Tập đoàn Thiên Phong. Ánh sáng trắng lạnh từ đèn huỳnh quang hắt xuống, bao trùm lên những dãy bàn làm việc hiện đại, tối giản. Nội thất tông xám, trắng, đen chủ đạo, với những mô hình kiến trúc tinh xảo đặt trang trọng trên kệ kính, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp đến khắc nghiệt. Tiếng gõ phím lạch cạch xen lẫn tiếng điện thoại reo không ngừng, tiếng máy in xì xào và những cuộc trao đổi công việc dứt khoát vang lên từ các phòng họp kính, tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn. Mùi giấy in mới, mùi cà phê rang xay đậm đặc và thoang thoảng hương nước hoa cao cấp từ những đồng nghiệp vội vã lướt qua, tất cả đều góp phần tạo nên một áp lực vô hình nhưng rõ rệt.
Minh Khang, 28 tuổi, ngồi thẳng lưng trước màn hình máy tính khổng lồ, cố gắng hoàn thành báo cáo tiến độ cho dự án “Skyline Residence” – một khu phức hợp căn hộ cao cấp mà anh đang dồn hết tâm huyết. Vóc dáng cao ráo, cân đối của anh giờ đây có vẻ gầy guộc hơn một chút, kết quả của những đêm thức trắng và những bữa ăn vội vã. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự suy tư và mệt mỏi, nhưng vẫn ánh lên vẻ quyết tâm sắt đá. Anh đẩy gọng kính lên sống mũi, đọc đi đọc lại từng số liệu, từng câu chữ, không cho phép một sai sót nhỏ nào xảy ra. Kim đồng hồ trên cổ tay anh nhích từng giây một cách vô tình, nhắc nhở anh về thời gian trôi đi không ngừng, và những mục tiêu vẫn còn dang dở. Anh thở dài một tiếng không ai nghe thấy, cảm thấy một sự mệt mỏi rã rời đang len lỏi khắp cơ thể, nhưng ngay lập tức xua tan nó đi. "Chưa đến lúc để chùn bước," anh tự nhủ, "ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó." Câu thần chú ấy đã trở thành kim chỉ nam cho cuộc đời anh, một lời thề anh tự đặt ra để biện minh cho sự cô độc giữa guồng quay công việc không ngừng nghỉ.
Bầu không khí căng thẳng bao trùm, nhưng vẫn có một năng lượng sáng tạo ngầm chảy trong từng mạch ngóc ngách của công ty. Minh Khang yêu công việc này, yêu cảm giác được kiến tạo, được nhìn thấy những ý tưởng trên bản vẽ dần hiện hình thành những công trình vĩ đại. Tuy nhiên, cái giá của sự tận hiến ấy là những khoảnh khắc cô đơn ập đến bất chợt, như đêm qua tại rạp chiếu phim, khi anh cảm thấy lạc lõng giữa những người bạn thân. Anh thoáng nhớ về ánh mắt bình yên nhưng ẩn chứa nỗi buồn của cô gái ở "Dấu Chân Mưa" mà anh đã gặp cách đây vài ngày. Một hình ảnh thoáng qua, một rung động nhẹ nhưng nhanh chóng bị lý trí dập tắt. Anh không có thời gian cho những suy nghĩ vu vơ như thế. Dự án Skyline Residence đang chờ anh.
Đúng lúc đó, một giọng nói trẻ trung, đầy nhiệt huyết vang lên từ phía sau: "Sếp Khang ơi, sếp có rảnh không ạ? Em có chút vấn đề với bản vẽ phối cảnh 3D này."
Minh Khang quay ghế lại. Đó là Đức Anh, thực tập sinh của anh, một chàng trai trẻ trung, năng động với đôi mắt sáng rực sự ham học hỏi. Cậu ta mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm và quần tây chỉnh tề, toát lên vẻ nghiêm túc nhưng cũng đầy khao khát khẳng định bản thân.
"Lại gì nữa đây, Đức Anh?" Minh Khang hỏi, giọng điệu có chút mệt mỏi nhưng vẫn giữ sự điềm tĩnh. Anh nhìn thấy hình ảnh của mình của vài năm trước trong đôi mắt sáng của cậu thanh niên này.
"Em đang cố gắng tối ưu hóa không gian, nhưng lại cảm thấy các khối hình học chưa thật sự mạch lạc. Em muốn được thành công như anh, sếp ạ!" Đức Anh nói, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ, chỉ vào màn hình máy tính của mình. Câu nói ấy, dù chỉ là một lời khen ngợi thông thường, lại khiến Minh Khang cảm thấy một chút nặng trĩu. Thành công, như anh đang có, có thật sự đáng để hy sinh mọi thứ không?
Minh Khang khẽ nhíu mày, đứng dậy đi đến bên cạnh Đức Anh. Anh nhìn vào bản vẽ trên màn hình, rồi chỉ vào một vài điểm. "Cậu cần nghĩ xa hơn một chút. Đừng chỉ nhìn vào từng khối riêng lẻ, hãy hình dung tổng thể công trình trong không gian đô thị. Thành công không chỉ là làm việc chăm chỉ, mà còn là biết cách sắp xếp ưu tiên." Anh nói, giọng có phần giáo điều, phản ánh đúng tư duy và triết lý sống của anh lúc này. "Nếu cậu muốn làm được như tôi, cậu phải chấp nhận dành hết tâm trí và thời gian cho nó. Không có chỗ cho sự xao nhãng."
Đức Anh chăm chú lắng nghe, gật gù ghi chép. "Vâng, em hiểu rồi ạ. Cảm ơn sếp."
Minh Khang quay trở lại bàn làm việc của mình, ánh mắt lại vô thức lướt qua chiếc đồng hồ đeo tay. Đã gần bảy giờ tối. Thành phố ngoài kia đã lên đèn, những con phố bắt đầu nhộn nhịp, nhưng văn phòng của anh vẫn sáng trưng. Anh lại chìm vào những con số, những bản vẽ, những kế hoạch. Sự mệt mỏi và cô độc vẫn còn đó, nhưng anh chọn cách lờ đi. Anh tin rằng, một ngày nào đó, khi mọi thứ đã ổn định, anh sẽ có thể tìm thấy sự cân bằng. Nhưng liệu cái ngày đó có đến không, hay anh sẽ đánh mất chính mình trong cuộc chạy đua không ngừng này? Câu hỏi ấy thoáng qua, rồi nhanh chóng bị những dòng code và những bản thiết kế phức tạp lấn át. Anh không cho phép bản thân suy nghĩ quá nhiều về những điều xa vời, khi hiện tại, gánh nặng công việc vẫn còn đè nặng trên vai. Anh cần phải thành công. Bằng mọi giá.
***
Trong khi Minh Khang đang chìm đắm trong những con số và bản vẽ, Yến Chi lại đang trải qua một ngày với những gam màu hoàn toàn khác. Sau những tháng ngày vật vã với nỗi đau của cuộc tình đã qua, cô dần tìm lại được những gam màu tươi sáng cho cuộc sống của mình. Sáng sớm, cô dành một giờ đồng hồ tại phòng tập gym, nơi những âm thanh sôi động của nhạc EDM hòa cùng tiếng tạ rơi, tiếng máy móc vận hành tạo nên một không khí tràn đầy năng lượng. Huấn luyện viên An, với dáng người cân đối, khỏe mạnh và nụ cười tươi tắn, luôn hết mình hướng dẫn cô.
"Cố lên chị, một set nữa thôi!" An hô to, giọng đầy nhiệt huyết khi Yến Chi đang cố gắng hoàn thành bài tập squat. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng Yến Chi không bỏ cuộc. Cô hít sâu, dồn hết sức lực vào đôi chân. Cảm giác cơ bắp căng cứng, rã rời nhưng lại vô cùng sảng khoái, như thể mọi gánh nặng trong lòng cũng đang được giải phóng theo từng giọt mồ hôi. Cô đã học được rằng, việc chăm sóc cơ thể cũng chính là cách chăm sóc tâm hồn.
Sau buổi tập, cô đến Nhà Sách FAHASA quen thuộc. Không gian ở đây yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng lật sách sột soạt và những bước chân khẽ khàng. Mùi giấy mới, mùi mực in thoang thoảng quyện cùng mùi gỗ cũ từ những giá sách cao ngất, tạo nên một cảm giác an yên đến lạ. Ông Minh, chủ cửa hàng sách, một người đàn ông mảnh khảnh, đeo kính lão và luôn có một cuốn sách trên tay, mỉm cười hiền hậu khi thấy cô.
"Chào cháu Yến Chi, hôm nay cháu tìm thể loại gì thế?" Ông hỏi, giọng trầm tĩnh, đầy uyên bác. Mùi sách cũ luôn thoang thoảng quanh ông, như một phần của chính ông vậy.
Yến Chi mỉm cười đáp: "Cháu muốn tìm một cuốn tiểu thuyết có chiều sâu, hoặc một tập thơ nào đó, ông ạ." Cô vẫn còn nhớ lời ông dặn dò từ lần trước.
Ông Minh gật gù, dẫn cô đến một kệ sách cũ kỹ. "Sách là cánh cửa mở ra thế giới, cháu ạ. Hãy lắng nghe những gì nó muốn nói." Ông nói, rồi quay lại với cuốn sách đang đọc dở trên tay. Yến Chi tìm thấy một cuốn sách thơ của một tác giả ít tên tuổi, lật giở từng trang. Từng câu chữ như chạm vào những ngóc ngách sâu kín trong tâm hồn cô, giúp cô nhìn nhận lại những cảm xúc của mình một cách rõ ràng hơn.
Buổi chiều, Yến Chi tham gia một workshop về phát triển bản thân tại một không gian nhỏ xinh nằm trong một con hẻm yên tĩnh. Chị Thảo, người tổ chức workshop, có vẻ ngoài thanh lịch, phong thái điềm tĩnh và giọng nói truyền cảm, đã mở đầu bằng một câu nói đầy ý nghĩa: "Hãy yêu thương bản thân mình trước tiên, Yến Chi. Đó là nền tảng cho mọi mối quan hệ." Cô ngồi ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ phác thảo cũ của mình, cuốn sổ mà cô thường dùng để ghi lại những suy nghĩ, cảm xúc và cả những ý tưởng nghệ thuật bất chợt. Bìa sổ đã sờn cũ, nhưng bên trong vẫn còn nhiều trang trắng tinh tươm chờ đợi được lấp đầy. Ý tưởng về một "Bức tranh Khoảng Cách" chợt lóe lên trong đầu cô, một cách để thể hiện những điều không thể nói thành lời, những khoảng trống vô hình giữa người với người.
Tại workshop, cô làm quen với Thanh Nga và Kim Ngân. Thanh Nga, với dáng người nhỏ nhắn, mái tóc xoăn nhẹ và đôi mắt biết cười, là một cô gái cởi mở, tích cực. "Em cảm thấy bình yên hơn rất nhiều sau những buổi như thế này," Thanh Nga chia sẻ, vẻ mặt rạng rỡ.
Kim Ngân, bạn thân của Yến Chi từ một workshop khác, có mái tóc ngắn cá tính, phong cách thời trang hiện đại, phóng khoáng, luôn toát lên vẻ tự tin và thẳng thắn. "Đàn ông không phải là oxy, chúng ta vẫn sống tốt khi thiếu họ. Cứ sống cuộc đời của mình đi!" Kim Ngân nói, vỗ vai Yến Chi, ánh mắt đầy khích lệ. Lời nói của Kim Ngân như một liều thuốc tinh thần, giúp Yến Chi thêm vững tin vào con đường mà cô đang chọn.
Yến Chi cảm thấy một năng lượng tích cực dần chảy trong mình. Dù vết thương lòng vẫn còn âm ỉ, nhưng cô không còn để nó nhấn chìm mình nữa. Cô đang học cách tự chữa lành, tự yêu thương bản thân, và tìm thấy giá trị của mình không phụ thuộc vào bất kỳ ai. Cô nhắm mắt lại một khoảnh khắc, hít thở sâu mùi tinh dầu hoa oải hương thoang thoảng trong không khí. Cô đã không còn chờ đợi điều kiện đủ đầy, cũng không còn tìm kiếm một định mệnh nào đó. Hiện tại, cô chỉ cần rung động, cần những khoảnh khắc bình yên như thế này để tái tạo lại chính mình. Cô biết rằng, hành trình này còn dài, nhưng cô đã sẵn sàng để đối mặt với mọi thử thách.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ những tòa nhà cao tầng của thành phố, rồi nhường chỗ cho ánh đèn đường vàng vọt. Trời bắt đầu âm u, những giọt mưa phùn li ti mỏng manh như sương khói bắt đầu lất phất rơi, tạo nên một không khí ẩm ướt và se lạnh. Sau một ngày dài với những áp lực công việc không ngừng nghỉ, Minh Khang cảm thấy đầu óc nặng trĩu. Anh rời khỏi văn phòng, chiếc cà vạt nới lỏng, áo sơ mi nhàu nhĩ. Thay vì về nhà, anh lại rẽ vào một con hẻm nhỏ, nơi có Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa' nằm ẩn mình. Anh không hiểu sao mình lại đến đây, có lẽ là để tìm kiếm một chút bình yên mà anh đã vô tình bắt gặp ở nơi này vài ngày trước, hoặc có lẽ là do một sự thôi thúc vô thức nào đó.
Quán cà phê được cải tạo từ một căn nhà ống cổ kính, vẫn giữ nguyên nét kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ với những ô cửa sổ gỗ sơn màu xanh ngọc bích đã phai màu theo thời gian. Nội thất bên trong chủ yếu là gỗ, những chiếc bàn, chiếc ghế đã sờn cũ nhưng được đánh bóng cẩn thận, tạo nên một vẻ ấm cúng, hoài niệm. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc lồng đèn treo lơ lửng, cùng với ánh nến lung linh trên mỗi bàn, làm không gian thêm phần lãng mạn. Những bức tranh cũ kỹ treo trên tường, những kệ sách chất đầy sách báo và các vật dụng trang trí vintage khiến quán như một viện bảo tàng thu nhỏ. Từ khu vườn nhỏ phía sau, hương hoa nhài và hoa sứ thoang thoảng bay vào, quyện cùng mùi cà phê rang xay nồng nàn và mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một bản giao hưởng của hương vị và ký ức. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng chảy tràn không gian, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và những cuộc trò chuyện thì thầm tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, nhưng không hề buồn tẻ. Thỉnh thoảng, tiếng mưa rơi lách tách trên mái kính lại khẽ khàng vọng vào, càng làm tăng thêm vẻ u buồn nhưng đầy thi vị của quán.
Minh Khang tìm một góc khuất gần cửa sổ, nơi anh có thể nhìn ra con hẻm nhỏ và cảm nhận những giọt mưa đang rơi. Anh gọi một ly cà phê đen, không đường. Hơi ấm từ ly cà phê lan tỏa vào lòng bàn tay anh, xua đi một phần mệt mỏi. Anh nhắm mắt lại, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ về công việc, về những deadline, những con số. Anh khao khát một khoảnh khắc được là chính mình, không phải là Minh Khang giám đốc dự án, mà chỉ là Minh Khang của những suy tư riêng tư.
Khi mở mắt ra, ánh mắt anh vô tình lướt qua một bóng hình quen thuộc. Cô gái ấy, Yến Chi, đang ngồi ở một bàn gần cửa sổ, cầm trên tay cuốn sổ phác thảo cũ của mình. Cô nhâm nhi ly cà phê sứ, đôi mắt xa xăm nhìn ra những giọt mưa đang đậu trên ô cửa kính. Vẻ bình yên và tĩnh tại của cô như một lời mời gọi không lời, một sự tương phản hoàn toàn với thế giới ồn ào và gấp gáp mà anh vừa rời bỏ. Mái tóc dài của cô buông xõa tự nhiên, ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt thanh tú, làm nổi bật đường nét mềm mại nhưng vẫn toát lên vẻ thông minh, linh hoạt. Trang phục đơn giản, một chiếc váy bohemian màu be, càng làm tăng thêm vẻ nhẹ nhàng, phóng khoáng của cô.
Đúng lúc đó, một người phụ nữ với vẻ ngoài sang trọng, thân thiện, mái tóc xoăn nhẹ và gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, toát lên vẻ tự tin, bước đến bàn của Yến Chi.
"Rất vui được gặp lại cậu ở đây, Yến Chi!" người phụ nữ đó nói, giọng điệu thân thiện. "Cà phê của cậu vẫn như cũ chứ?"
Yến Chi mỉm cười đáp: "Cảm ơn Cát Tường, cậu vẫn tinh ý như vậy."
Cát Tường chỉ trò chuyện vài câu rồi rời đi, để lại Yến Chi một mình trong không gian riêng của cô.
Minh Khang nhìn đồng hồ đeo tay, sau đó khẽ thở dài. Anh do dự. Lý trí mách bảo anh nên quay về với công việc của mình, nhưng một phần nào đó trong anh lại bị thu hút bởi sự bình yên toát ra từ Yến Chi. Anh đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía cô, cảm nhận mùi cà phê và hương hoa nhài thoang thoảng trong không khí.
"Xin lỗi," anh khẽ nói, giọng hơi khách sáo nhưng lịch sự. "Hình như chúng ta đã gặp nhau rồi."
Yến Chi ngẩng đầu lên, đôi mắt toát lên vẻ thông minh và linh hoạt khẽ chớp. Cô hơi bất ngờ, nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. "À, anh là..."
"Minh Khang," anh nói, tự giới thiệu, rồi chỉ tay về phía chiếc đồng hồ đeo tay đang chạy đều đặn trên cổ tay mình, một thói quen khó bỏ khi anh muốn nói về sự bận rộn của mình. "Anh làm việc gần đây."
Yến Chi gật đầu nhẹ nhàng. "Yến Chi. Thật trùng hợp."
"Cô đến đây thường xuyên sao? Quán này khá đặc biệt," Minh Khang hỏi, cố gắng duy trì cuộc trò chuyện. Anh nhận thấy chiếc ly cà phê sứ mà cô đang cầm, chiếc ly mà anh cũng đã từng dùng trong lần gặp trước. Nó trở thành một biểu tượng nhỏ, một sợi dây vô hình nối kết họ.
"Cũng thỉnh thoảng, khi tôi muốn tìm một chút bình yên," Yến Chi đáp, giọng nói trong trẻo, tự nhiên. "Anh thì sao?"
"Cũng vậy, sau một ngày dài..." Minh Khang nói, ánh mắt anh thoáng nhìn đồng hồ, lộ vẻ mệt mỏi và vội vã, nhưng anh nhanh chóng che giấu nó bằng một nụ cười gượng gạo. Anh cảm thấy một sự lệch pha rõ rệt giữa mình và cô gái này. Cô toát lên vẻ bình yên, còn anh thì luôn vội vã. Cô tìm kiếm sự tĩnh lặng, còn anh lại chạy theo những mục tiêu ồn ào.
Yến Chi nhận ra cái nhìn lướt nhanh của anh về chiếc đồng hồ, và cảm nhận được sự căng thẳng ẩn sâu trong ánh mắt anh, dù anh đã cố gắng che giấu. Cô nhớ lại cảm giác "thiếu vắng" mà cô đã cảm nhận được ở anh từ lần gặp đầu tiên. Anh thành công, anh có sự nghiệp, nhưng dường như anh đang đánh đổi một điều gì đó quý giá. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, đầy chiêm nghiệm. Cô không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng nhấp một ngụm cà phê từ chiếc ly sứ.
Minh Khang cảm thấy một sự bối rối nhẹ. Anh không biết phải nói gì tiếp theo. Cuộc sống của anh đã quá lâu chỉ xoay quanh công việc và những con số, khiến anh quên mất cách trò chuyện về những điều nhẹ nhàng, vu vơ như thế này. "Thôi được rồi, tôi không muốn làm phiền cô nữa," anh nói, giọng điệu có phần gấp gáp. "Chúc cô có một buổi tối bình yên." Anh lịch sự gật đầu chào rồi quay trở lại bàn của mình, để lại Yến Chi với cuốn sổ phác thảo và ly cà phê sứ. Anh nhìn lại chiếc đồng hồ, công việc vẫn đang chờ anh.
Yến Chi nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt vẫn dõi theo bóng lưng Minh Khang một lát. Cô nhìn anh ngồi lại ở góc bàn, uống vội ly cà phê đen, rồi lại lấy điện thoại ra kiểm tra tin nhắn. Một cảm giác tiếc nuối nhẹ thoáng qua trong lòng cô. Anh là một người đàn ông cuốn hút, thông minh, nhưng anh đang ở một phiên bản quá bận rộn, quá vội vàng, không có chỗ cho sự bình yên mà cô đang tìm kiếm. Cô hiểu rằng, anh đang chạy theo những mục tiêu lớn lao, và có lẽ, tình yêu không phải là ưu tiên hàng đầu của anh lúc này. Cô nhấp thêm một ngụm cà phê, cảm nhận vị đắng nhẹ và hơi ấm lan tỏa. Cô mở cuốn sổ phác thảo, bắt đầu phác những nét bút chì đầu tiên. Hình ảnh Minh Khang và cô, ngồi đối diện nhau nhưng ở hai thế giới khác nhau, một người vội vã, một người bình yên, đã gợi cho cô một ý tưởng mới cho "Bức tranh Khoảng Cách" của mình.
***
Rời khỏi Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa', Minh Khang cảm thấy một chút hụt hẫng. Anh vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi những suy nghĩ về công việc, và cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Yến Chi lại càng làm anh cảm thấy rõ hơn sự trống rỗng bên trong mình. Trời đã tạnh mưa, không khí mát mẻ sau cơn mưa phùn khiến tâm hồn anh dịu lại đôi chút. Anh lái xe đến một quán ăn vặt vỉa hè quen thuộc, nơi Hoàng Nam và Khánh Linh đang đợi anh.
Quán ăn vặt nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, với những bộ bàn ghế nhựa thấp lè tè, những chiếc bếp di động nghi ngút khói. Ánh đèn vàng ấm áp từ những bóng điện treo lủng lẳng trên dây điện, cùng tiếng xào nấu lách cách, tiếng trò chuyện ồn ào và tiếng xe cộ qua lại tạo nên một không khí nhộn nhịp, dân dã đặc trưng của Sài Gòn. Mùi ốc xào dừa thơm lừng, mùi bắp xào bơ tỏi quyện cùng mùi khói bếp và hương trà sữa thoang thoảng, đánh thức mọi giác quan.
Hoàng Nam, bạn thân của Minh Khang, với dáng người thư sinh, đeo kính, ăn mặc lịch sự, nhã nhặn, đang vẫy tay chào anh. Bên cạnh anh là Khánh Linh, bạn gái Hoàng Nam, một cô gái dịu dàng, thanh tú với mái tóc dài và nụ cười hiền lành.
"Lại cắm đầu vào công việc à ông bạn? Nhìn ông cứ như zombie rồi," Hoàng Nam nói, vẻ mặt lo lắng khi thấy Minh Khang. Anh đưa cho Minh Khang một cốc trà tắc.
Minh Khang nhấp một ngụm, cảm nhận vị chua ngọt thanh mát. "Biết sao giờ, dự án đang vào giai đoạn nước rút."
Khánh Linh nhìn Minh Khang với ánh mắt thấu hiểu. "Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, mọi chuyện sẽ ổn thôi, Khang à. Đừng quá sức." Cô đặt tay nhẹ lên tay Hoàng Nam, thể hiện sự gắn kết giữa hai người. Hình ảnh đó khiến Minh Khang thoáng nghĩ về sự bình yên của Yến Chi.
"Anh biết, nhưng anh cần phải..." Minh Khang bắt đầu nói, rồi lại nhìn đồng hồ đeo tay. Anh khẽ lắc đầu, không nói hết câu. Anh biết họ lo lắng cho anh, nhưng họ không thể hiểu được gánh nặng mà anh đang mang, cũng như khát khao khẳng định bản thân mãnh liệt đến mức nào.
Đúng lúc đó, điện thoại của Minh Khang reo. Là Chú Ba.
"Chào chú," Minh Khang bắt máy, giọng điệu có chút mệt mỏi.
"Thế nào rồi con trai? Vẫn còn cắm mặt vào công việc à?" Chú Ba hỏi, giọng điệu hóm hỉnh, lạc quan vang lên từ đầu dây bên kia. Chú Ba, với thân hình hơi tròn, mái tóc điểm bạc và gương mặt phúc hậu, luôn là người mang lại cho Minh Khang những lời khuyên nhẹ nhàng nhất.
"Vẫn vậy thôi chú ạ. Đang cố gắng hoàn thành dự án."
"Sống chậm lại một chút, con sẽ thấy nhiều điều đẹp đẽ hơn. Đừng để đến lúc có tất cả rồi lại thấy trống rỗng." Lời khuyên của Chú Ba như một gáo nước lạnh tạt vào Minh Khang. Anh im lặng, những lời nói ấy cứ vương vấn trong tâm trí anh. Chú Ba đã từng nói điều này nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên nó chạm đến anh mạnh mẽ đến vậy. Anh thoáng nghĩ về Yến Chi, về vẻ bình yên của cô, và về cảm giác trống rỗng mà anh đã cảm nhận đêm qua. Liệu anh có đang đi đúng đường? Liệu cái giá của sự ổn định mà anh đang theo đuổi có quá đắt không?
Minh Khang nhìn vào ly trà tắc đang bốc hơi nhẹ trên bàn. Anh nhìn những cặp đôi đang hẹn hò ở quán, những nhóm bạn đang cười nói rộn ràng. Anh cảm thấy một sự cô đơn len lỏi trong lòng, dù anh đang ở giữa những người bạn thân thiết. Anh gật gù với lời khuyên của Chú Ba, nhưng trong thâm tâm, anh vẫn chưa thể hoàn toàn chấp nhận nó. Anh vẫn tin rằng, mình phải cố gắng hơn nữa. Anh phải đạt được mục tiêu của mình trước. Anh phải có được sự ổn định tuyệt đối. Chỉ khi đó, anh mới xứng đáng.
Anh gạt đi những suy nghĩ miên man, đẩy nhanh tốc độ ăn. Anh nhìn đồng hồ đeo tay một lần nữa. Đã muộn rồi. Lại một ngày trôi qua, và anh vẫn đang trên hành trình của mình, một hành trình đơn độc và đầy áp lực. Anh chưa sẵn sàng để dừng lại, chưa sẵn sàng để yêu thương, chưa sẵn sàng để sống chậm lại. Anh tin rằng, mọi thứ đều có thời điểm của nó. Và thời điểm của anh, chưa phải là bây giờ. Ánh mắt anh xa xăm, nhìn về phía những ánh đèn thành phố lấp lánh, nơi những giấc mơ và hoài bão đang chờ đợi anh chinh phục. Có lẽ, những điều đẹp đẽ hơn mà Chú Ba nói, sẽ đến sau, khi anh đã có tất cả. Nhưng liệu khi đó, anh có còn đủ sức để cảm nhận chúng không? Câu hỏi đó lơ lửng trong không khí, không có lời đáp.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.