Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 4: Khoảnh Khắc Lỡ Nhịp: Ấn Tượng và Khoảng Cách
Cơn mưa đã tạnh hẳn, để lại một bầu không khí dịu mát, trong lành như gột rửa hết mọi ưu phiền. Tại Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa', những giọt nước còn đọng trên mái kính lấp lánh như pha lê dưới ánh đèn vàng vọt. Minh Khang và Yến Chi vẫn ngồi đối diện nhau, giữa không gian ấm cúng được bao bọc bởi những bức tường gỗ cũ kỹ, những giá sách chất đầy tri thức và cả những bức tranh đã ngả màu thời gian. Tiếng nhạc acoustic từ chiếc loa nhỏ nơi góc quán vẫn đều đặn chảy, nhẹ nhàng hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và tiếng trò chuyện thì thầm đủ để không phá vỡ sự riêng tư của từng góc bàn. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng quyện cùng hương bánh ngọt mới ra lò, phảng phất thêm chút hương hoa nhài thanh khiết từ khóm cây nhỏ nơi ban công, tạo nên một bản giao hưởng của những giác quan, ru lòng người vào một trạng thái bình yên đến lạ.
Minh Khang nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, gợi lên một cảm giác vừa tĩnh lặng vừa quen thuộc. Anh đặt ly cà phê sứ xuống bàn, âm thanh nhỏ đến mức chỉ đủ để Yến Chi đối diện nghe thấy. Cô nhìn anh, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự tò mò.
"Thời điểm này," Minh Khang bắt đầu, giọng điệu điềm tĩnh nhưng kiên định, "tôi chỉ muốn dồn hết sức cho sự nghiệp. Tình yêu... có lẽ phải đợi khi mọi thứ thật sự ổn định." Anh vô thức đưa tay lên chiếc đồng hồ đeo tay, ngón cái xoa nhẹ vành kim loại sáng bóng. Cử chỉ nhỏ ấy không thoát khỏi ánh mắt Yến Chi. Nó như một lời khẳng định không lời về áp lực thời gian mà anh đang tự đặt lên vai mình.
Yến Chi mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa chút gì đó của sự chiêm nghiệm. "Vậy anh có nghĩ, nếu cứ chờ đợi một 'thời điểm' hoàn hảo, chúng ta sẽ bỏ lỡ rất nhiều khoảnh khắc đẹp của hiện tại không?" Giọng cô trầm bổng, như tiếng gió thoảng qua những tán lá, không vội vàng, không áp đặt, chỉ đơn thuần là một câu hỏi mở, một lời gợi ý nhẹ nhàng.
Minh Khang ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm vào cô. Anh thấy trong đôi mắt Yến Chi sự bình yên, một sự bình yên mà anh đã lâu không tìm thấy trong cuộc sống của chính mình. Nhưng lý trí anh nhanh chóng kéo anh trở về thực tại. "Tôi tin vào sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Chuyện gì cũng cần có nền tảng vững chắc." Anh lặp lại, như thể đang tự thuyết phục chính mình nhiều hơn là thuyết phục cô. "Nếu không có nền tảng vững chắc, mọi thứ sẽ dễ dàng đổ vỡ." Anh nghĩ đến những khó khăn, những thất bại mà anh đã chứng kiến trong công việc, trong cuộc sống của những người xung quanh. Anh không muốn mình trở thành một trong số đó. Anh muốn một tình yêu, một gia đình được xây dựng trên sự vững vàng, không phải trên sự vội vã, mơ hồ của tuổi trẻ.
Yến Chi khẽ nghiêng đầu, mái tóc dài buông xõa hờ hững trên vai. "Em nghĩ, quan trọng nhất là cảm xúc của mình. Nền tảng vững chắc nhất là trái tim mình bình yên." Cô đặt tay lên ngực, một cử chỉ rất tự nhiên, chân thành. "Nếu trái tim chưa bình yên, dù có bao nhiêu tiền bạc hay danh vọng, liệu có thể thật sự hạnh phúc không?"
Câu hỏi của Yến Chi như một mũi kim châm nhẹ vào trái tim Minh Khang. Anh im lặng. Lời của Chú Ba đêm qua lại vang vọng trong đầu anh: "Đừng để đến lúc có tất cả rồi lại thấy trống rỗng." Anh thoáng nghĩ đến cảm giác cô đơn len lỏi trong quán ăn vặt vỉa hè, giữa những người bạn thân thiết. Anh nhìn Yến Chi, nhìn vào sự thanh thoát, tự tại của cô. Có lẽ, cô đã trải qua một điều gì đó, một biến cố nào đó để có được sự bình yên này. Anh không biết quá khứ của cô, nhưng anh cảm nhận được sự vững chãi từ bên trong con người cô, không phải từ những điều kiện vật chất bên ngoài.
Tuy nhiên, Minh Khang là một người của hành động và lý trí. Anh đã đặt ra mục tiêu, và anh sẽ không ngừng lại cho đến khi đạt được nó. "Mỗi người có một con đường riêng," anh nói, giọng anh trầm hơn, "và một cách riêng để tìm thấy hạnh phúc. Với tôi, sự ổn định là yếu tố tiên quyết." Anh không nói thêm, nhưng trong thâm tâm, anh tin rằng Yến Chi là một cô gái thú vị, một người có chiều sâu. Cô có thể là một "tiềm năng" cho một "tương lai xa", khi anh đã đạt được tất cả những gì anh đặt ra. Nhưng không phải bây giờ.
Yến Chi không tranh cãi. Cô chỉ gật đầu nhẹ. Cô hiểu. Cô cảm nhận được một bức tường vô hình giữa họ, một bức tường không phải của sự lạnh nhạt, mà là của những ưu tiên khác biệt. Anh nói về sự nghiệp, về nền tảng vật chất. Cô nói về cảm xúc, về sự bình yên nội tại. Họ như đứng trên hai bờ của một dòng sông, nhìn về cùng một hướng nhưng mỗi người lại có một dòng chảy riêng. Cô nhận ra rằng, dù có một chút rung động nhẹ nhàng, một chút tò mò về người đàn ông này, nhưng anh vẫn chưa sẵn sàng. Anh vẫn đang mải miết chạy theo những thứ bên ngoài, để rồi có thể sẽ bỏ lỡ những điều đang hiện hữu. Ánh mắt anh, dù sáng ngời khi nói về công việc, vẫn ẩn chứa một sự thiếu vắng, một khoảng trống nào đó mà anh chưa nhận ra, hoặc chưa dám đối diện.
Họ trao đổi danh thiếp, những tấm thẻ nhỏ mang theo thông tin và cả những kỳ vọng không lời. Không có một lời hẹn nào được đưa ra, không có một hứa hẹn nào cho một cuộc gặp gỡ tiếp theo. Chỉ là một cử chỉ lịch sự, một dấu hiệu của sự tôn trọng.
Minh Khang nhìn đồng hồ đeo tay lần nữa, một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức. "Tôi e là tôi phải đi bây giờ. Còn một số việc cần giải quyết ở văn phòng." Anh đứng dậy, dáng người cao ráo, chiếc áo sơ mi vẫn phẳng phiu dù đã trải qua một ngày dài. "Rất vui được nói chuyện với cô, Yến Chi."
Yến Chi cũng đứng dậy, mỉm cười nhẹ. "Rất vui được gặp anh, Minh Khang."
Anh gật đầu, quay lưng và bước đi. Tiếng bước chân anh nhẹ nhàng, hòa vào tiếng nhạc acoustic và tiếng trò chuyện của những người khác, rồi dần biến mất sau cánh cửa quán.
Yến Chi ngồi lại, ngón tay khẽ miết nhẹ lên chiếc ly cà phê sứ mà Minh Khang vừa dùng. Vẫn còn hơi ấm vương vấn. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con đường đã khô ráo sau cơn mưa, dòng người và xe cộ lại hối hả trôi. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi này, tựa như một cơn gió nhẹ lướt qua, để lại một chút xao động, một chút suy nghĩ miên man. Cô cảm nhận được sự hấp dẫn từ người đàn ông ấy – sự thông minh, quyết đoán, và cả nét ưu tư ẩn sâu trong đôi mắt anh. Nhưng hơn hết, cô cảm nhận được một khoảng cách, không phải về địa lý, mà là về thời điểm, về những ưu tiên trong cuộc sống. Anh chưa sẵn sàng. Và cô, cô không còn muốn chờ đợi nữa. Cô đã đi một chặng đường dài để tìm lại sự bình yên cho chính mình, để không phụ thuộc vào ai, không chờ đợi bất cứ điều gì từ bên ngoài. Cô sẽ không để một mối quan hệ tiềm năng nào kéo cô trở lại cái vòng luẩn quẩn của sự chờ đợi và hy vọng. Cô khẽ lắc đầu, như xua đi những suy nghĩ không cần thiết. Đã đến lúc cô phải trở về với cuộc sống của chính mình, với những mục tiêu mà cô đang xây dựng.
***
Minh Khang trở lại văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' khi màn đêm đã buông xuống. Tòa nhà văn phòng kính hiện đại vẫn sáng trưng, phản chiếu ánh đèn đô thị lấp lánh như một khối pha lê khổng lồ. Bên trong, không khí lạnh buốt từ điều hòa phả ra, xua tan đi chút hơi ấm còn sót lại từ quán cà phê. Nội thất tối giản với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, những mô hình kiến trúc tinh xảo được trưng bày khắp nơi, tạo nên một không gian chuyên nghiệp, đầy tính toán và có phần lạnh lẽo. Tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo vang lên ngắt quãng, tiếng trao đổi công việc nhỏ đủ để không làm phiền người khác, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn. Mùi giấy in mới, mùi cà phê pha sẵn đậm đặc và cả mùi nước hoa cao cấp của các đồng nghiệp hòa quyện vào nhau, đánh thức Minh Khang trở về với thực tại công việc.
"Chào anh Khang ạ! Anh về rồi." Một giọng nói trẻ trung, đầy năng lượng vang lên. Là Mỹ Linh, cô đồng nghiệp mới, đang cặm cụi bên chiếc máy tính. Gương mặt cô sáng sủa, ăn mặc thời trang công sở, và đôi mắt cô ánh lên sự ngưỡng mộ khi nhìn thấy anh. "Em vẫn còn phải học hỏi nhiều từ anh Khang ạ, anh lúc nào cũng năng suất như vậy."
Minh Khang gật đầu nhẹ, đặt cặp tài liệu xuống bàn. "Cứ làm việc chăm chỉ, sẽ có thành quả thôi." Anh nói, giọng điệu có chút mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh thường thấy. Anh lướt mắt qua bàn làm việc của mình, nơi những chồng hồ sơ và bản vẽ đang chờ được xử lý. Hình ảnh Yến Chi thoáng hiện lên trong đầu anh, nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ nó đi, như gạt một hạt bụi vướng víu. Giờ không phải lúc cho những suy nghĩ miên man.
Hoàng Nam, bạn thân của Minh Khang, đang đứng ở khu vực pha cà phê, trên tay cầm một chiếc cốc giữ nhiệt. Anh cười trêu chọc khi thấy Minh Khang. "Thôi nào, lâu lâu mới thấy ông mày có chút 'sắc màu' trong cuộc sống. Lo mà nắm bắt đi chứ, cứ cắm đầu vào công việc thế này thì đến bao giờ mới có bồ?"
Minh Khang nhíu mày. Anh biết Hoàng Nam có ý tốt, nhưng anh không muốn nghe những lời khuyên đó lúc này. "Đừng có nói lung tung." Anh nói cụt lủn, ánh mắt hướng về màn hình máy tính đang chờ anh khởi động.
Hoàng Nam nhún vai, không nói thêm. Anh biết tính bạn mình. Một khi Minh Khang đã quyết tâm làm gì, sẽ không ai có thể lay chuyển được.
Minh Khang ngồi xuống ghế, cảm nhận sự mát lạnh của lớp da bọc ghế xuyên qua lớp áo sơ mi. Anh mở laptop, màn hình sáng lên, hiển thị hàng loạt email và lịch hẹn. "Dự án sắp tới quan trọng hơn nhiều." Anh lẩm bẩm, như thể tự nói với chính mình, hoặc với bất kỳ ai có thể nghe thấy. Dự án mà anh đang theo đuổi không chỉ là một công trình kiến trúc đơn thuần, nó là cả một cột mốc trong sự nghiệp của anh, một bước đệm để anh khẳng định vị thế của mình tại Thiên Phong, và xa hơn nữa là trong ngành. Anh không thể lơ là bất cứ giây phút nào. Anh muốn có được sự ổn định, sự thành công mà anh luôn khao khát. Và anh tin, chỉ khi có được những điều đó, anh mới xứng đáng để nghĩ đến những thứ khác, như tình yêu, như gia đình.
Mỹ Linh tiến đến gần, mang theo một tập tài liệu. "Anh Khang, về phần bản vẽ kỹ thuật của khu phức hợp đa chức năng, em có vài thắc mắc nhỏ. Anh có thể xem qua giúp em được không ạ?" Giọng cô vừa lễ phép vừa nhiệt thành.
Minh Khang gật đầu, đưa tay nhận lấy tập tài liệu. Anh nhanh chóng lướt qua những con số, những đường nét phức tạp. "Chỗ này cần tinh chỉnh lại tỉ lệ ánh sáng tự nhiên vào buổi chiều. Và phần vật liệu ở đây, em nên ưu tiên loại có khả năng cách âm tốt hơn." Anh chỉ dẫn rành mạch, dứt khoát, không một chút do dự. Mỹ Linh ghi chép cẩn thận, gương mặt đầy vẻ tập trung và ngưỡng mộ.
Sau khi hướng dẫn Mỹ Linh, Minh Khang lại quay về với màn hình laptop của mình. Anh hoàn toàn chìm đắm vào công việc, vào những con số, những bản vẽ, những kế hoạch. Ánh đèn trắng mạnh từ trần nhà chiếu rọi xuống, làm nổi bật sự tập trung cao độ trên gương mặt anh. Anh không còn nghĩ đến ly cà phê sứ, không còn nghĩ đến ánh mắt bình yên của Yến Chi. Đối với anh, vào lúc này, chỉ có công việc là quan trọng nhất. Anh phải cố gắng, phải nỗ lực, phải đạt được mục tiêu. Con đường đến sự ổn định là một con đường dài, và anh không cho phép mình lạc lối. Anh tin rằng mọi thứ đều có thời điểm của nó. Và thời điểm của anh, chưa phải là bây giờ.
***
Yến Chi trở về căn hộ của mình, nhưng tâm trí cô vẫn còn vương vấn những suy nghĩ. Cuộc gặp gỡ với Minh Khang, dù ngắn ngủi, đã gợi lên trong cô nhiều cảm xúc lẫn lộn. Cô cảm thấy một sự bứt rứt nhẹ, một sự khó chịu không tên. Có lẽ, cô đã nhìn thấy một phần của bản thân mình trong quá khứ ở anh – một người quá mải mê theo đuổi những thứ bên ngoài mà quên mất việc lắng nghe trái tim.
Cô quyết định ra ngoài đi dạo. Buổi chiều muộn, nắng đã dịu, gió thổi nhẹ mang theo hơi ẩm của đất sau cơn mưa, làm không khí trở nên khoan khoái, dễ chịu. Bước chân cô vô thức dẫn lối, qua những con phố quen thuộc, rồi dừng lại ở gần khu vực trường đại học cũ của cô.
Khuôn Viên Đại Học Sài Gòn hiện ra trước mắt, một khung cảnh nhuốm màu hoài niệm. Những hàng cây cổ thụ xanh mát, những con đường lát đá đã mòn vẹt theo năm tháng, những chiếc ghế đá nhuốm màu rêu phong. Tiếng sinh viên cười nói rộn ràng từ xa vọng lại, tiếng gió xào xạc qua tán lá, tiếng chim hót líu lo, tất cả như một bản hòa ca của tuổi trẻ, của những ước mơ. Cô đi bộ chậm rãi, hít thở sâu, cảm nhận từng làn gió mát mơn man trên da.
Cô dừng chân ở Trạm Xe Buýt Gần Trường, nơi từng chứng kiến biết bao cuộc chia tay vội vã, những lần chờ đợi mỏi mòn, những cuộc trò chuyện không đầu không cuối với bạn bè. Phiên bản Yến Chi của ngày đó, với mái tóc dài buông xõa, chiếc ba lô nặng trĩu sách vở, và đôi mắt tràn đầy những mộng mơ về một tình yêu cổ tích. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười pha lẫn chút tiếc nuối và thấu hiểu. Khi đó, cô tin rằng tình yêu là tất cả, là mục đích sống. Cô đã từng chờ đợi một người, chờ đợi một tin nhắn, chờ đợi một lời hẹn hò ở chính trạm xe buýt này. Giờ đây, những ký ức ấy chỉ còn là những thước phim cũ, gợi nhắc về một thời đã qua.
Cô ngước nhìn lên Thư Viện Trường Đại Học, một tòa nhà cũ kỹ với kiến trúc Pháp cổ kính, nơi từng là chốn yên bình để cô vùi đầu vào sách vở, để học bài, để mơ mộng về những chân trời mới. Mùi giấy cũ, mùi gỗ ẩm mốc, mùi phấn bảng từ những lớp học kề bên, tất cả vẫn còn vương vấn đâu đây trong ký ức. Cô đã từng dành hàng giờ liền ở đó, không chỉ để học, mà còn để trốn tránh thực tại, trốn tránh những cảm xúc hỗn độn của một mối tình đầu vừa chớm nở đã vội tàn. Phiên bản Yến Chi ấy, vẫn còn ngây thơ lắm, từng tin rằng tình yêu là tất cả, là thứ có thể lấp đầy mọi khoảng trống.
Cuối cùng, bước chân cô đưa cô đến Sân Thượng Ký Túc Xá Cũ, nơi từng là "góc riêng" của cô và nhóm bạn thân. Nơi đây, họ đã từng tâm sự thâu đêm, cùng nhau ngắm sao, chia sẻ những bí mật thầm kín nhất, những ước mơ ngô nghê về tương lai. Gió thổi lồng lộng trên sân thượng, mang theo mùi hoa đại thoang thoảng từ những cây cổ thụ trong sân. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió vuốt ve gương mặt, như một lời thì thầm từ quá khứ.
"Phiên bản Yến Chi của ngày đó... vẫn còn ngây thơ lắm. Từng tin rằng tình yêu là tất cả," cô tự nhủ trong lòng. "Từng nghĩ rằng hạnh phúc phải đến từ một người khác, từ một mối quan hệ hoàn hảo." Nhưng cuộc đời đã dạy cho cô những bài học đắt giá. Những đổ vỡ, những mất mát đã giúp cô nhận ra rằng, hạnh phúc thật sự phải đến từ bên trong, từ sự bình yên của chính tâm hồn mình.
Cô lấy chiếc sổ phác thảo cũ ra khỏi túi xách. Bìa sổ đã sờn cũ, những trang giấy bên trong đã ố vàng, nhưng mỗi nét vẽ, mỗi dòng chữ đều là một phần của hành trình cô đã đi qua. Cô mở trang giấy trắng, cầm bút chì, phác họa vài nét nguệch ngoạc. Một đường thẳng dài, dứt khoát, biểu tượng cho con đường sự nghiệp, cho những mục tiêu lý trí. Rồi một đường cong mềm mại, uốn lượn, cắt ngang qua đường thẳng ấy, như dòng chảy của cảm xúc, của những khoảnh khắc hiện tại. Cô nhìn vào bức phác thảo đơn giản nhưng đầy ý nghĩa ấy. Đó là "khoảng cách" – khoảng cách giữa lý trí và cảm xúc, giữa sự ổn định và sự tự do, giữa hai phiên bản của con người, và cũng là khoảng cách giữa cô và Minh Khang.
Giờ đây, mình đã biết giá trị của sự bình yên và độc lập. Không cần phải vội vàng nữa, cô nghĩ. Cô sẽ đi theo con đường của riêng mình, không vì ai mà thay đổi, cũng không chờ đợi ai đến để lấp đầy. Cô sẽ tự mình vẽ nên bức tranh cuộc đời mình, với những gam màu của sự tự do, của đam mê, và của sự bình yên. Có lẽ, Minh Khang sẽ tiếp tục trên con đường của anh, cố gắng xây dựng "sự ổn định" mà anh tin tưởng. Và cô, cô sẽ tiếp tục hành trình của mình, tìm kiếm "nền tảng vững chắc nhất" trong chính trái tim mình. Hai con đường, hai phiên bản, có lẽ sẽ không bao giờ giao nhau ở đúng thời điểm. Nhưng ít nhất, cô đã nhìn thấy, đã hiểu. Và đó là điều quan trọng nhất.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.