Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 101: Áp Lực Không Ngừng: Lời Khuyên Bỏ Ngoài Tai
Đêm Chủ Nhật trôi qua trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ của căn penthouse, nơi Minh Khang đã trôi vào giấc ngủ đầy mộng mị, cơ thể rã rời nhưng tâm trí vẫn còn vương vấn những con số và bản vẽ. Anh đã tự nhủ phải mạnh mẽ, phải tiếp tục, nhưng sâu thẳm, sự mệt mỏi đã bắt đầu gặm nhấm vào từng tế bào. Sáng thứ Hai đến, không một tia nắng ấm áp nào có thể xua tan đi cái lạnh lẽo của sự kiệt sức.
Minh Khang thức dậy khi chuông báo thức reo inh ỏi vào lúc 5 giờ sáng, một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức anh từ những ngày đầu khởi nghiệp. Dù đêm qua anh đã ngủ vùi trong sự mệt mỏi tột cùng, nhưng giấc ngủ dường như không đủ để tái tạo năng lượng cho một cơ thể đã bị vắt kiệt. Từng thớ thịt, từng khớp xương đều kêu gào đòi được nghỉ ngơi, nhưng ý chí thép trong anh không cho phép. Anh rời khỏi giường, bước chân nặng nề như thể đang mang trên vai cả một tảng đá vô hình. Anh cảm nhận rõ gương mặt mình xanh xao hơn thường lệ khi nhìn vào gương, đôi mắt trũng sâu với những quầng thâm như mực, minh chứng cho những đêm dài thức trắng và sự căng thẳng không ngừng.
Khoảng 7 giờ sáng, Văn Phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' vẫn còn khá vắng lặng, chỉ lác đác vài nhân viên đến sớm như Minh Khang. Ánh đèn trắng chói gắt từ hệ thống chiếu sáng trần nhà hắt xuống, phản chiếu trên những bề mặt kính và kim loại sáng bóng, tạo nên một không gian làm việc hiện đại nhưng cũng có phần lạnh lẽo. Mùi giấy in mới, mùi cà phê đậm đặc vừa pha và cả mùi vật liệu xây dựng thoang thoảng từ khu vực trưng bày mẫu đã trở thành những thứ quen thuộc đến mức Minh Khang chẳng còn để tâm. Anh ngồi vào chiếc bàn làm việc quen thuộc của mình, trước một màn hình máy tính lớn và một núi tài liệu cao ngất, những chồng bản vẽ kỹ thuật, báo cáo tiến độ, và hợp đồng chồng chất lên nhau như một bức tường vững chắc vây quanh anh.
Anh vẫn mặc chiếc sơ mi của ngày hôm trước, nhàu nhĩ và dính chút bụi phấn trắng từ mô hình kiến trúc. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng giờ đây đã hơi rối, lòa xòa trên trán. Bên cạnh bàn phím, một ly cà phê sứ đã nguội lạnh từ đêm qua vẫn nằm đó, một lớp váng mỏng nổi lên trên bề mặt đen sánh. Anh chẳng buồn quan tâm đến nó, toàn bộ sự tập trung của anh đổ dồn vào màn hình. Tiếng gõ bàn phím của anh đều đặn, mạnh mẽ, như muốn xua tan đi sự mệt mỏi đang vây lấy mình. Mỗi phím được gõ xuống đều mang theo một quyết tâm sắt đá, một sự thúc giục không lời rằng anh phải nhanh hơn, phải hiệu quả hơn.
Minh Khang lướt qua từng chi tiết của bản vẽ "Thành phố Thông minh", một dự án quy mô lớn, phức tạp, đòi hỏi sự tỉ mỉ và tầm nhìn xa. Áp lực từ ông An, Giám đốc điều hành, không chỉ là kỳ vọng vào một thành công rực rỡ mà còn là sự cảnh báo về tầm quan trọng của dự án này đối với vị thế của Khởi Nguyên trên thị trường. Và hơn hết, là sự cạnh tranh gay gắt với Lâm Hải, người đồng nghiệp cùng cấp nhưng luôn mang trong mình một sự đối đầu ngấm ngầm. Lâm Hải, với sự khéo léo trong giao tiếp và khả năng gây dựng quan hệ, luôn là một đối thủ đáng gờm. Minh Khang biết rằng, chỉ một sơ suất nhỏ, một khoảnh khắc lơ là, cũng có thể khiến anh mất đi lợi thế, mất đi vị trí mà anh đã dày công xây dựng.
"Không thể để thua," anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm khàn vang vọng trong không gian tĩnh mịch của tâm trí mình. "Dự án này là tất cả. Đây là cơ hội để khẳng định vị thế, để chứng minh mình xứng đáng với những gì mình đã hy sinh." Anh xoa thái dương, cảm nhận rõ mạch máu đang đập thình thịch dưới lớp da mỏng. Cảm giác đau nhức âm ỉ lan tỏa từ mắt đến đỉnh đầu, như một lời nhắc nhở không ngừng về sự quá tải. Nhưng anh không thể dừng lại. Anh không cho phép bản thân mình dừng lại. Anh đã đi xa đến mức này, đã đổ vào bao nhiêu mồ hôi, nước mắt và cả tuổi trẻ của mình vào con đường sự nghiệp.
Anh đứng dậy, bước đến khu vực pha chế cà phê. Một ly cà phê mới, thật đậm đặc, là thứ duy nhất có thể giúp anh duy trì sự tỉnh táo trong những giờ làm việc tiếp theo. Mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa khắp không gian, tạm thời xua đi cái mùi giấy và mực khô khan. Anh nhìn vào tách cà phê đen sánh, tự nhủ rằng đây không chỉ là một thức uống, mà là nhiên liệu để anh tiếp tục chiến đấu. Anh đưa tay lên bóp nhẹ hai bên thái dương, cố gắng xua đi cảm giác nặng trĩu. Ánh sáng trắng của văn phòng dường như trở nên chói gắt hơn, khiến đôi mắt anh phải nheo lại. Anh hít một hơi sâu, mùi cà phê thấm vào phổi, và anh quay trở lại bàn làm việc, tiếp tục cuộc chiến không hồi kết của mình. Tiếng gõ bàn phím lại vang lên, đều đặn và kiên định, như nhịp đập của một trái tim đang cố gắng chống chọi với sự mệt mỏi.
***
Khoảng 7 giờ 30 sáng, khi Minh Khang vẫn đang chìm đắm trong thế giới của những con số và bản vẽ, một bóng hình cao ráo, thư sinh xuất hiện ở cửa văn phòng. Đó là Hoàng Nam, bạn thân và cũng là đồng nghiệp của anh. Hoàng Nam bước vào, tay cầm một túi bánh mì và hai ly cà phê nóng hổi, mùi bánh mì nướng và cà phê sữa thơm lừng xua đi cái mùi cà phê cũ kỹ trong không gian. Anh đeo một cặp kính gọng mảnh, gương mặt hiền lành, nhưng lúc này lại hằn lên vẻ lo lắng rõ rệt khi anh nhìn thấy Minh Khang.
“Cậu lại thức trắng đêm à? Nhìn cậu như ma đói vậy Khang,” Hoàng Nam nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự quan ngại sâu sắc. Anh đặt túi bánh mì và hai ly cà phê xuống bàn làm việc của Minh Khang, cẩn thận để không làm đổ. Một ly cà phê sữa nóng hổi, loại mà Minh Khang thường uống vào buổi sáng, được đặt ngay ngắn bên cạnh chiếc màn hình máy tính khổng lồ.
Minh Khang ngẩng đầu lên, đôi mắt mệt mỏi chỉ lướt qua Hoàng Nam một cách nhanh chóng, rồi lại cúi xuống màn hình. Anh gật nhẹ đầu, một cử chỉ ngắn gọn đến mức gần như vô cảm. “Chưa xong việc. Dự án ‘Thành phố Thông minh’ đang vào giai đoạn nước rút, không thể lơ là.” Giọng anh khàn đặc, có chút khô khốc, như thể đã nói chuyện quá nhiều hoặc không nói chuyện gì suốt một thời gian dài.
Hoàng Nam thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng sự bất lực. Anh nhìn bạn mình, gương mặt xanh xao và đôi mắt sâu hoắm, lòng anh quặn lại. “Nhưng sức khỏe của cậu thì sao? Cậu đã không nghỉ cuối tuần rồi. Cứ thế này thì đến lúc đạt được mục tiêu, cậu cũng chẳng còn sức mà tận hưởng.” Anh biết Minh Khang là một người có ý chí sắt đá, một khi đã đặt ra mục tiêu thì sẽ dốc toàn lực để đạt được. Nhưng anh cũng biết, cái giá của sự cố chấp đó đôi khi quá đắt.
Minh Khang khẽ nhíu mày, có chút bực bội hiện lên trong ánh mắt. Anh không thích bị nhắc nhở về sự mệt mỏi của mình, không thích bị nhìn thấy yếu đuối. “Thời điểm này mà nghỉ ngơi là tự sát. Lâm Hải và đội của hắn đang ráo riết. Mình không thể để thua.” Anh dùng từ “tự sát” một cách đầy ẩn ý, không chỉ là tự sát trong sự nghiệp mà còn là tự sát tinh thần, tự sát với chính khát vọng của mình. Anh không thể chấp nhận thất bại, đặc biệt là trước Lâm Hải, người luôn muốn vượt qua anh. Áp lực cạnh tranh này là một phần không nhỏ trong việc thúc đẩy anh lao vào công việc không ngừng nghỉ.
Hoàng Nam hiểu điều đó, nhưng anh vẫn không thể ngừng lo lắng. Anh đặt tay lên vai Minh Khang, một cái chạm nhẹ nhưng đủ để Minh Khang giật mình khẽ. Anh cảm nhận được sự căng cứng dưới lớp áo sơ mi mỏng của bạn mình. “Thành công là quan trọng, nhưng cuộc sống còn nhiều thứ khác, Khang à. Cậu cứ lao đầu vào công việc thế này, có khi lại bỏ lỡ những điều quan trọng hơn.” Lời nói của Hoàng Nam như một lời cảnh báo, một sự nhắc nhở về một thế giới khác, nơi không chỉ có những con số và deadline, mà còn có những cảm xúc, những mối quan hệ, những khoảnh khắc bình yên.
Minh Khang thở dài, một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực nặng trĩu. Lần này, sự bực bội trong anh dịu xuống, thay vào đó là một sự chấp nhận miễn cưỡng. “Mình biết, nhưng bây giờ không phải lúc để nghĩ đến chuyện đó.” Anh biết Hoàng Nam có lý, anh cũng từng thoáng nghĩ đến điều đó vào đêm qua, về cái cảm giác trống rỗng và cái giá phải trả. Nhưng ngay lập tức, lý trí anh gạt bỏ nó sang một bên. Mục tiêu lớn hơn vẫn đang chờ đợi. Anh không thể để những suy nghĩ đó làm chùn bước. Anh gạt nhẹ tay Hoàng Nam ra khỏi vai mình, không phải vì muốn xua đuổi, mà vì anh không muốn bất cứ điều gì làm anh phân tâm khỏi công việc. Anh với lấy ly cà phê sữa Hoàng Nam vừa mang đến, uống một ngụm lớn, vị đắng nhẹ và ngọt thanh hòa quyện vào nhau, đánh thức các giác quan đang mệt mỏi của anh. Mắt anh vẫn không rời khỏi màn hình, dù cho cảm giác ấm áp từ ly cà phê lan tỏa khắp cơ thể.
Hoàng Nam vẫn không bỏ cuộc. Anh biết bạn mình cứng đầu, nhưng anh không thể không nhắc nhở. “Cậu có nhớ lần trước cậu đã suýt ngất xỉu vì làm việc quá sức không?” Câu hỏi của Hoàng Nam như một nhát dao khẽ cứa vào lớp vỏ bọc kiên cường của Minh Khang. Anh nhớ chứ, cái cảm giác đầu óc quay cuồng, mọi thứ tối sầm lại, và khi tỉnh dậy là hình ảnh gương mặt lo lắng của Hoàng Nam và mùi thuốc sát trùng trong bệnh viện. Đó là một ký ức không mấy dễ chịu, một lời cảnh báo mà anh đã cố gắng phớt lờ. Anh không trả lời, chỉ nhấp thêm một ngụm cà phê nữa, như để che giấu sự khó chịu đang dâng lên trong lòng. Anh biết Hoàng Nam đang nói đúng, nhưng anh không thể ngừng lại. Không phải bây giờ.
***
Hoàng Nam đứng đó thêm vài giây, nhìn Minh Khang cắm cúi vào màn hình, đôi mắt đã mờ đi vì mệt mỏi nhưng vẫn cố chấp bám víu vào công việc. Anh hiểu rằng mọi lời khuyên lúc này đều là vô ích. Minh Khang đã tự đặt mình vào một guồng quay không thể dừng lại, ít nhất là trong suy nghĩ của anh. Anh thở dài, một tiếng thở dài não nề và bất lực, rồi khẽ lắc đầu ngao ngán. Gương mặt anh ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc, như thể anh đang nhìn thấy một con tàu đang lao nhanh về phía vực sâu, và anh không cách nào để ghìm nó lại.
“Thôi được rồi. Cậu cứ cố chấp đi. Nhưng nhớ, có gì thì gọi cho mình,” Hoàng Nam nói, giọng anh pha lẫn sự lo lắng, bất lực và cả một chút thất vọng, nhưng trên hết vẫn là tình bạn chân thành. Anh không muốn đẩy Minh Khang vào tình thế khó xử hơn, chỉ có thể để lại một lời dặn dò cuối cùng, như một sợi dây cứu sinh mỏng manh.
Minh Khang chỉ gật đầu nhẹ, không ngẩng mặt lên khỏi màn hình. Anh biết Hoàng Nam quan tâm đến anh, và anh trân trọng điều đó. Nhưng anh không thể làm gì khác. Anh không thể cho phép bản thân nghỉ ngơi, không thể cho phép mình yếu lòng. Có quá nhiều thứ đang đè nặng lên vai anh, quá nhiều kỳ vọng mà anh tự đặt ra cho bản thân.
Hoàng Nam quay đi, bước ra khỏi văn phòng. Bóng dáng anh khuất dần qua cánh cửa kính, hòa vào dòng người bắt đầu đổ về văn phòng. Minh Khang nhìn theo bóng bạn, trong lòng thoáng qua một cảm giác trống rỗng và cô đơn quen thuộc, như một bóng ma vô hình mà anh đã gặp phải vào đêm Chủ Nhật. Đó là một khoảnh khắc chông chênh, một sự nhận thức mơ hồ về cái giá của sự ổn định mà anh đang theo đuổi. Hoàng Nam, người luôn ở bên cạnh anh, người luôn cố gắng kéo anh ra khỏi vòng xoáy công việc, giờ đây cũng phải bất lực chấp nhận sự lựa chọn của anh.
Nhưng cảm giác đó nhanh chóng bị thay thế bởi ý nghĩ về công việc đang dang dở. Anh hít một hơi thật sâu, vị cà phê đắng vẫn còn vương trên đầu lưỡi, và mùi giấy in mới lại tràn vào khứu giác. Anh điều chỉnh lại tư thế ngồi, thẳng lưng hơn, như thể muốn xua đi mọi dấu hiệu của sự mệt mỏi. Ánh sáng trắng từ màn hình vẫn hắt vào gương mặt anh, làm nổi bật lên những đường nét góc cạnh và sự kiên định trong đôi mắt. Anh cầm chiếc đồng hồ đeo tay của mình lên xem giờ. Chiếc đồng hồ kim loại lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng của văn phòng, kim giây vẫn tích tắc đều đặn, nhắc nhở anh về thời gian đang trôi đi không ngừng.
“Tám giờ sáng,” anh lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn. “Vẫn còn rất nhiều việc phải làm.” Anh không thể lãng phí thêm một giây phút nào. Anh nhấn Enter, một file tài liệu mới hiện ra trên màn hình. Hàng loạt số liệu, biểu đồ, và những dòng code phức tạp lấp đầy không gian ảo. Anh lại cắm cúi vào công việc, ngón tay thoăn thoắt trên bàn phím. Tiếng gõ phím lại vang lên đều đặn, mạnh mẽ, như một bản nhạc không lời của sự tập trung và quyết tâm.
Sự cố chấp của Minh Khang, việc anh bỏ qua mọi lời khuyên về sức khỏe và nghỉ ngơi, như một con dao hai lưỡi. Một mặt, nó giúp anh đạt được những thành công vang dội trong sự nghiệp, nhưng mặt khác, nó cũng đang đẩy anh đến giới hạn của bản thân. Anh không biết rằng, sự kiệt sức này, sự cô độc này, và cả cái khoảng cách mà anh đang tạo ra với cuộc sống bình yên, độc lập của Yến Chi – người mà anh vẫn chưa thực sự nhận ra tầm quan trọng – sẽ là những yếu tố định hình tương lai của anh. Một biến cố nào đó, một sự kiện nào đó, có lẽ đang chờ đợi để kéo anh ra khỏi guồng quay không ngừng nghỉ này, để anh phải đối mặt với cái giá thực sự của những gì anh đang theo đuổi. Nhưng vào lúc này, anh vẫn chỉ là một chấm nhỏ đơn độc giữa biển người mênh mông, chìm đắm trong thế giới của riêng mình, và cố gắng đạt đến "đích" mà anh đã đặt ra. Anh không cho phép mình suy nghĩ về bất cứ điều gì khác, ngoài công việc, ngoài mục tiêu.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.