Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 100: Cuối Tuần Không Nghỉ: Gánh Nặng Tiềm Năng
Khi những vệt nắng cuối ngày dần tắt, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn dịu ngọt, Studio Sắc Màu lại trở về với vẻ tĩnh lặng vốn có, Yến Chi khóa cửa studio, mang theo chiếc sổ phác thảo cũ, bước ra con phố đã lên đèn, hít thở làn không khí mát mẻ của buổi tối Sài Gòn. Từng bước chân cô nhẹ nhõm, thanh thản, mang theo niềm vui của một ngày làm việc hiệu quả và sự tự tại của một tâm hồn đã tìm thấy bến bờ bình yên. Cô không còn chờ đợi điều gì, mà chỉ đơn giản là sống trọn vẹn mỗi khoảnh khắc, để cuộc đời tự dệt nên những câu chuyện của nó. Cũng trong khoảnh khắc đó, cách đó không xa, tại một tòa nhà chọc trời khác, một cuộc sống hoàn toàn đối lập đang bắt đầu.
***
Sáng thứ Bảy, ánh nắng chói chang của Sài Gòn xuyên qua tấm kính cường lực từ sàn đến trần, rọi thẳng vào căn hộ penthouse của Minh Khang. Không khí trong phòng vẫn vương mùi gỗ quý và thoang thoảng hương nước hoa nam tính còn sót lại từ đêm qua, pha lẫn chút mùi cà phê nguội. Căn phòng rộng lớn, được thiết kế theo phong cách hiện đại, tối giản với tông màu trầm chủ đạo, bỗng trở nên mênh mông và tĩnh lặng một cách lạ thường, như thể nó nuốt chửng mọi âm thanh và cảm xúc. Tiếng gió rít khe khẽ qua ô cửa sổ cao tít tắp, hòa cùng tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ hồ bơi vô cực nhỏ trên ban công, tạo nên một bản giao hưởng của sự cô độc.
Minh Khang khẽ cựa mình trên chiếc giường kingsize, cảm giác mệt mỏi như thể vừa trải qua một trận chiến kéo dài. Anh mở mắt, đồng hồ báo thức trên điện thoại đã vang lên từ hơn một tiếng trước nhưng anh đã gạt đi. Dù là cuối tuần, nhưng cơ thể anh vẫn không thể thoát khỏi trạng thái căng thẳng thường trực, mọi tế bào đều rệu rã. Ngoại hình anh vẫn cao ráo, vóc dáng cân đối, nhưng có phần gầy guộc hơn những ngày đầu, đôi mắt sâu hoắm ẩn chứa sự suy tư và một chút mệt mỏi hằn sâu. Anh vươn vai, các khớp xương kêu răng rắc. Đây không phải là sự mệt mỏi của một ngày làm việc nặng nhọc, mà là sự kiệt sức tích tụ từ hàng tuần, hàng tháng trời lao động không ngừng nghỉ.
Anh bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền đá cẩm thạch mát lạnh. Vừa đặt chân xuống sàn, tâm trí anh đã lập tức quay về với núi công việc đang chờ đợi. Anh không có khái niệm về "cuối tuần" hay "nghỉ ngơi" trong giai đoạn này. Dự án "Thành phố Thông minh" của Ông An, một dự án hợp tác quốc tế quy mô lớn, đầy tiềm năng nhưng cũng cực kỳ thách thức, đang chiếm trọn mọi suy nghĩ của anh. Anh là trưởng dự án, gánh trên vai kỳ vọng của cả công ty, đặc biệt là từ Ông An – người mà anh luôn coi là một người thầy, một hình mẫu. Bên cạnh đó, còn có sự cạnh tranh ngầm với Lâm Hải, người luôn tìm cách chứng tỏ bản thân.
"Phải ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó," câu nói đó dường như đã trở thành kim chỉ nam, một lời nguyền mà anh tự đặt ra cho bản thân. Anh tin rằng, chỉ khi đạt được đỉnh cao sự nghiệp, có một vị thế vững chắc, anh mới có thể mang lại một cuộc sống tốt đẹp cho người phụ nữ mình yêu, mới có thể dành trọn vẹn sự quan tâm cho cô ấy mà không bị xao nhãng bởi gánh nặng cơm áo gạo tiền. Nhưng cái giá của sự "ổn định" đó đang ngày một trở nên nặng nề.
Anh đến phòng khách, nơi chiếc bàn kính lớn đặt ngay cạnh cửa sổ, chất đầy tài liệu, sơ đồ kiến trúc, và một chiếc laptop sáng rực. Ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên đôi mắt anh, làm nổi bật sự tập trung cao độ. Anh pha một tách cà phê đen đặc, hương thơm nồng lan tỏa khắp căn phòng, xua đi chút mệt mỏi còn sót lại. Nhấp một ngụm cà phê nóng hổi, anh bắt đầu lướt qua các báo cáo tài chính, bản vẽ kỹ thuật số của dự án. Từng con số, từng đường nét kiến trúc đều được anh phân tích tỉ mỉ, cẩn trọng.
Anh vò đầu bứt tai, cảm thấy một chút bế tắc ở một vài điểm. Những vấn đề phức tạp liên quan đến quy hoạch đô thị, tích hợp công nghệ thông minh, và đặc biệt là việc làm sao để cân bằng giữa sự phát triển hiện đại và yếu tố bền vững môi trường. "Không được phép sai sót," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm kiên định đến sắt đá. "Ông An đã đặt niềm tin vào mình, Lâm Hải đang chờ đợi mình vấp ngã."
Anh nhớ lại lời khuyên của Hoàng Nam, người bạn thân thiết nhất, về việc cân bằng cuộc sống. "Cậu nên nghỉ ngơi đi Khang, sức khỏe quan trọng hơn mọi thứ. Cậu không thể cứ lao đầu vào công việc mãi như thế được." Anh đã gật đầu, nhưng trong thâm tâm, anh biết mình không thể. Chưa đến lúc. Anh còn quá nhiều hoài bão, quá nhiều thứ phải chứng minh. Thành công là một cuộc đua không ngừng nghỉ, và anh không cho phép mình chậm lại, dù chỉ một giây. Mệt mỏi ư? Đó là điều hiển nhiên. Cô độc ư? Đó là cái giá phải trả.
Anh đứng dậy, đi lại vài vòng quanh căn phòng. Đôi mắt anh lướt qua những bức tường trắng tinh, những món đồ nội thất nhập khẩu đắt tiền. Mọi thứ đều hoàn hảo, sang trọng, nhưng lại thiếu đi hơi ấm, thiếu đi sự sống. Cảm giác trống rỗng đột ngột dâng lên, một cảm giác quen thuộc mỗi khi anh nhìn ngắm sự thành công của mình trong không gian này. Đây là đỉnh cao mà anh đã mơ ước, nhưng nó lại mang đến một vị đắng khó tả. Anh tự hỏi, có phải mình đang bỏ lỡ điều gì đó không? Một thoáng suy nghĩ về một cuộc sống khác, một cuộc sống không bị bao vây bởi những con số và deadline, một cuộc sống có thể có những sắc màu nhẹ nhàng hơn. Nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó. "Không, phải tiếp tục. Chưa đến đích."
Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay, một vật phẩm đắt tiền, tinh xảo, mà anh coi là biểu tượng của thời gian và sự cam kết. Kim giây vẫn đều đặn trôi, nhắc nhở anh về từng khoảnh khắc quý giá đang vụt qua. Cuộc đời là một dòng chảy không ngừng, và anh phải nắm bắt từng cơ hội, phải chạy đua với thời gian để đạt được mục tiêu của mình. Anh lại ngồi xuống, tiếp tục công việc, tiếng gõ bàn phím bắt đầu vang lên lạch cạch, phá vỡ sự tĩnh lặng của căn hộ penthouse, báo hiệu một cuối tuần làm việc không ngừng nghỉ của Minh Khang.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng những tòa nhà cao tầng của Sài Gòn, Minh Khang quyết định rời khỏi penthouse để đến văn phòng. Anh cần một môi trường làm việc chuyên nghiệp hơn, nơi anh có thể hoàn toàn tập trung mà không bị bất kỳ sự xao nhãng nào từ không gian quá đỗi "riêng tư" và "tĩnh lặng" của mình. Văn phòng Kiến Trúc "Khởi Nguyên" hiện ra sừng sững giữa lòng thành phố, một khối kiến trúc bằng kính hiện đại, lấp lánh dưới ánh đèn đường vừa bật.
Bước vào văn phòng, không khí lập tức thay đổi. Mùi giấy in mới, mùi cà phê đậm đặc còn vương vấn, và thoang thoảng mùi nước hoa cao cấp của những đồng nghiệp đã vội vã rời đi. Dù đã là tối thứ Bảy, nhưng sự bận rộn và chuyên nghiệp vẫn còn đọng lại trong từng góc nhỏ. Những bàn làm việc mở được sắp xếp gọn gàng, màn hình máy tính đen ngòm, những mô hình kiến trúc tinh xảo trưng bày khắp nơi. Ánh sáng đèn trắng mạnh mẽ từ hệ thống đèn trần hắt xuống, cùng với không khí mát lạnh từ điều hòa, tạo nên một bầu không khí có phần hơi khô khan, nhưng lại vô cùng lý tưởng để Minh Khang dồn hết tâm trí vào công việc.
Anh ngồi vào bàn làm việc của mình, nơi chồng tài liệu và bản vẽ kỹ thuật vẫn nằm đó, như một lời nhắc nhở không ngừng về gánh nặng đang đè trên vai. Anh mở laptop, tiếng quạt tản nhiệt bắt đầu rì rì, hòa vào tiếng gõ bàn phím lạch cạch của anh. Anh tiếp tục phân tích dữ liệu, chỉnh sửa bản vẽ, và viết báo cáo. Mỗi cú click chuột, mỗi phím gõ xuống đều chứa đựng sự tập trung cao độ và áp lực vô hình. Cổ tay anh bắt đầu nhức mỏi, nhưng anh phớt lờ. Anh không thể dừng lại.
Bữa tối của anh chỉ là một hộp cơm gà xé mua vội từ cửa hàng tiện lợi gần đó. Anh ăn một cách vô thức, mắt vẫn dán vào màn hình, từng miếng cơm nhạt nhẽo trôi qua cổ họng mà không cảm nhận được hương vị. Anh cảm thấy cơ thể mình đang dần biến thành một cỗ máy, chỉ hoạt động theo mệnh lệnh của lý trí và tham vọng.
Đêm dần khuya, bên ngoài cửa sổ, Sài Gòn vẫn oi bức nhưng đã có gió nhẹ thổi qua. Bên trong văn phòng, chỉ còn lại tiếng gõ bàn phím của Minh Khang và sự im lặng gần như tuyệt đối. Anh ngẩng đầu lên, dụi mắt, và bất chợt nhìn thấy ánh đèn từ một bàn làm việc khác vẫn còn sáng. Là Đức Anh.
Đức Anh là một trong những nhân viên cấp dưới của anh, một chàng trai trẻ trung, năng động với đôi mắt sáng đầy nhiệt huyết. Ngoại hình trẻ trung của cậu ta luôn đối lập với vẻ mệt mỏi của Minh Khang. Cậu ta thường mặc áo sơ mi và quần tây chỉnh tề, luôn sẵn sàng học hỏi.
"Vẫn còn ở đây à, Đức Anh?" Minh Khang lên tiếng, giọng trầm, hơi khàn vì ít nói.
Đức Anh giật mình, ngẩng đầu lên. "À, sếp Khang. Vâng, em đang hoàn thiện nốt một vài bản vẽ. Em thấy sếp cũng còn ở đây." Cậu ta mỉm cười, nụ cười vẫn còn mang nét tươi trẻ của tuổi đôi mươi.
Minh Khang nhìn cậu ta, trong khoảnh khắc đó, anh thấy hình ảnh của chính mình của những năm về trước – tràn đầy nhiệt huyết, sẵn sàng hy sinh mọi thứ vì công việc. "Cố gắng lên, dự án này rất quan trọng. Có vấn đề gì cần hỏi thì cứ trao đổi với anh."
Đức Anh gật đầu lia lịa, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ. "Vâng, em cảm ơn sếp. Em muốn được thành công như anh, sếp ạ!"
Lời nói của Đức Anh vang vọng trong không gian vắng lặng. Minh Khang khẽ nhếch mép, một nụ cười nhạt nhòa. Thành công. Một từ ngữ nghe thật mỹ miều, nhưng cái giá của nó thì không phải ai cũng biết. Anh đã và đang trả cái giá đó mỗi ngày. Anh quay trở lại màn hình máy tính, tiếp tục công việc của mình. "Không thể dừng lại, chưa phải lúc." Anh tự nhủ. Anh không thể để bất kỳ ai, bất kỳ điều gì làm anh chậm lại. Con đường anh đã chọn, anh sẽ đi đến cùng, dù phải đơn độc.
Tiếng gõ bàn phím lại vang lên, đều đặn và không ngừng nghỉ, hòa vào sự tĩnh mịch của đêm. Minh Khang cảm thấy mình đang lao sâu hơn vào vòng xoáy công việc, bỏ quên cuộc sống cá nhân, bỏ quên cả chính bản thân mình. Nhưng đó là lựa chọn của anh, là con đường anh tin sẽ dẫn đến sự "ổn định" mà anh hằng khao khát. Chỉ là, trong sâu thẳm, một cảm giác trống rỗng khó tả vẫn đeo bám, như một bóng ma vô hình. Anh biết mình đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng lại cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết.
***
Đêm Chủ Nhật, Minh Khang trở về căn hộ penthouse của mình. Cơ thể anh rã rời, từng thớ thịt như muốn tách rời khỏi xương. Nhưng tâm trí anh vẫn đầy ắp những con số, những bản vẽ, những kế hoạch phức tạp của dự án "Thành phố Thông minh". Mùi hương gỗ quý trong căn phòng lúc này dường như không còn thư giãn nữa, mà chỉ càng làm nổi bật lên sự tĩnh lặng đến lạnh lẽo. Ánh sáng đô thị rực rỡ từ bên ngoài cửa sổ kính cư���ng lực không thể xua đi được sự mệt mỏi hằn sâu trong đôi mắt anh.
Anh cởi áo khoác, quăng lên ghế sofa, rồi tiến đến bên cửa sổ lớn, đứng lặng lẽ nhìn xuống thành phố đang lên đèn. Hàng ngàn ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một tấm thảm khổng lồ rực rỡ và sống động. Những chiếc xe cộ nối đuôi nhau di chuyển trên đường như những dòng chảy ánh sáng. Từ trên cao, mọi thứ dường như đều nhỏ bé, xa xăm, và anh cảm thấy mình cũng vậy, một chấm nhỏ đơn độc giữa biển người mênh mông.
Cảm giác trống rỗng lại ập đến, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nó không phải là nỗi buồn bi lụy, mà là một sự thiếu vắng khó tả, một khoảng không vô hình giữa những thành công rực rỡ mà anh đang có. Anh đã đạt được gần như tất cả những gì anh đặt ra. Anh có sự nghiệp vững chắc, một vị trí đáng mơ ước, một tài sản mà nhiều người phải khao khát. Nhưng liệu đây có phải là "sự ổn định" mà anh đã từng nghĩ đến? Hay đây chính là cái giá của nó?
"Đây là cái giá của thành công?" anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm khàn vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Hay mình đang bỏ lỡ điều gì đó?" Anh tự hỏi, nhưng không có câu trả lời. Anh chợt nhớ đến lời khuyên của Hoàng Nam, lời khuyên về sự cân bằng, về việc dành thời gian cho bản thân, cho những mối quan hệ. Anh đã gạt bỏ tất cả, tin rằng mình phải tập trung tuyệt đối để đạt được mục tiêu lớn hơn.
Minh Khang khẽ nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc đó, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí anh, không rõ ràng, chỉ là một cảm giác. Đó là một cảm giác bình yên, nhẹ nhõm, và đầy màu sắc, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng, khô khan mà anh đang phải đối mặt. Anh không gọi tên nó, cũng không cố gắng xác định nó là gì, nhưng nó như một làn gió mát thổi qua tâm hồn đang khô cằn của anh, dù chỉ trong chốc lát. Nó giống như một thế giới khác, nơi mà mọi thứ không bị định lượng bằng con số, không bị áp lực bởi deadline, mà chỉ đơn giản là những khoảnh khắc sống trọn vẹn, chân thực.
Anh mở mắt. Thành phố vẫn rực rỡ, nhưng anh vẫn cảm thấy mình đơn độc. Chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh vẫn tích tắc, nhắc nhở anh rằng thời gian không chờ đợi ai. Anh đã đi xa đến mức này, không thể quay đầu lại. "Không, phải tiếp tục. Chưa đến đích," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm kiên định đến mức gần như vô cảm. Anh không cho phép mình yếu lòng. Anh phải mạnh mẽ. Anh phải đạt được tất cả.
Dù cơ thể mệt mỏi, dù tâm trí đầy những con số và kế hoạch, anh vẫn giữ vững quyết tâm. Sự kiệt sức của anh báo hiệu rằng anh đang chạm đến giới hạn của bản thân, nhưng anh vẫn cố gắng phớt lờ nó. Cảm giác trống rỗng và cô độc ẩn sâu trong anh, dù anh đang trên đà thành công, manh nha cho việc anh sẽ bắt đầu nghi vấn giá trị của những gì mình đang theo đuổi. Nhưng chưa phải lúc này.
Đêm đã về khuya. Minh Khang lặng lẽ quay đi, bước vào phòng ngủ. Ánh sáng từ thành phố vẫn hắt vào căn phòng qua tấm kính, vẽ lên sàn nhà những mảng sáng tối huyền ảo. Anh biết, một tuần mới lại sắp bắt đầu, và những gánh nặng mới lại đang chờ đợi. Anh sẽ lại lao vào guồng quay không ngừng nghỉ, với hy vọng một ngày nào đó, anh sẽ tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự ổn định, và cái giá mà anh đã trả cho nó sẽ là xứng đáng. Nhưng đêm nay, anh chỉ muốn chìm vào giấc ngủ, để tạm thời quên đi sự mệt mỏi và cảm giác trống rỗng đang đè nặng trong lòng, cho đến khi một tiếng chuông báo thức khác lại vang lên, kéo anh trở về với thực tại khắc nghiệt.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.