Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 99: Sắc Màu Nở Rộ: Tiếng Vang Của Bình Yên
Minh Khang đã rời khỏi văn phòng từ lâu, mang theo gánh nặng của những dự án tỷ đô và lời hứa về một "Thành phố Thông minh" đầy thách thức. Trong khi anh chìm đắm vào guồng quay không ngừng nghỉ của tham vọng và áp lực, ở một góc khác của thành phố, một thế giới khác đang dần hé mở, rực rỡ và bình yên như một bức tranh vừa được hoàn thiện.
Buổi sáng đầu tuần, ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa kính lớn của Studio Sắc Màu, đổ những vệt vàng óng ả lên sàn gỗ. Yến Chi bước vào, không khí trong lành của sớm mai mơn man làn da, mang theo chút hương hoa nhài dìu dịu từ ban công tầng dưới. Cô mở toang cánh cửa chính, để luồng gió nhẹ luồn vào, xua đi cái tĩnh lặng còn vương vấn từ đêm qua. Không gian studio nhỏ bé nhưng tràn ngập màu sắc và sức sống, giờ đây như bừng tỉnh dưới ánh bình minh. Những bức tranh sơn dầu, acrylic đang dang dở trên giá vẽ, những bức điêu khắc gỗ nhỏ xinh, những lọ màu xếp ngay ngắn trên kệ gỗ, tất cả đều được tắm trong ánh sáng dịu dàng, lấp lánh như những viên ngọc.
Yến Chi khẽ mỉm cười, nụ cười thanh thoát và mãn nguyện. Cô nhẹ nhàng đặt chiếc túi xách xuống bàn làm việc, rồi bắt đầu công việc quen thuộc của mình. Từng động tác của cô đều toát lên sự tỉ mỉ, trân trọng: lau dọn giá vẽ, sắp xếp lại các loại cọ, kiểm tra độ sánh của màu sắc trong từng chiếc lọ nhỏ. Bàn tay thon dài của cô lướt trên mặt vải bạt, cảm nhận từng thớ sợi, như thể đang trò chuyện với chính tác phẩm của mình. Cô cắm một bình hoa ly trắng tinh khiết lên bàn, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa, hòa quyện với mùi sơn mới và hương gỗ trầm ấm của những khung tranh. Tiếng nhạc jazz du dương bật lên từ chiếc loa nhỏ, những nốt nhạc saxophone trầm bổng len lỏi vào từng ngóc ngách, tạo nên một bầu không khí vừa lãng mạn, vừa đầy cảm hứng.
"Chào buổi sáng, Sắc Màu," Yến Chi khẽ thì thầm, như một lời chào dành cho đứa con tinh thần của mình. Cô pha một tách trà thảo mộc nóng hổi, hơi ấm từ chiếc cốc sứ truyền qua lòng bàn tay, xua tan đi chút se lạnh còn sót lại của buổi sớm. Ngồi xuống chiếc ghế bành êm ái, cô ngắm nhìn tổng thể không gian. Từng chi tiết nhỏ trong studio đều do một tay cô bài trí, chăm chút: từ chiếc đèn lồng giấy cổ điển, tấm thảm thổ cẩm trải dưới chân, đến những chiếc gối tựa được thêu tay tỉ mỉ. Mỗi vật dụng đều mang một câu chuyện, một ý nghĩa riêng, góp phần tạo nên một "ngôi nhà" của nghệ thuật mà cô hằng mơ ước.
"Mình đã làm được," cô nghĩ, cảm giác bình yên dâng trào trong lồng ngực. "Mình đã thực sự sống vì chính mình." Bao nhiêu năm tháng trôi qua, bao nhiêu thăng trầm, cuối cùng cô cũng tìm thấy bến đỗ an yên này. Cô nhớ lại những ngày đầu, khi quyết định từ bỏ tất cả để theo đuổi đam mê, bao nhiêu nghi hoặc, bao nhiêu lời khuyên can. Nhưng cô đã kiên định. Cô đã lắng nghe tiếng gọi từ sâu thẳm trái tim mình, và giờ đây, mỗi hơi thở trong studio này đều là minh chứng cho sự lựa chọn đúng đắn ấy.
Yến Chi nhấp một ngụm trà, vị thanh mát của hoa cúc và bạc hà lan tỏa trong khoang miệng. Cô không còn phải chạy theo những deadline không hồi kết, không còn phải gồng mình trong những cuộc họp căng thẳng hay những mối quan hệ xã giao gượng ép. Cuộc sống giờ đây là những buổi sáng bình yên với cọ vẽ và màu sắc, những buổi chiều chìm đắm trong sáng tạo, và những buổi tối thảnh thơi đọc sách, nghe nhạc. Cô đã tìm thấy sự ổn định, nhưng đó là một sự ổn định không có cái giá phải trả bằng sự mệt mỏi hay cô đơn. Đó là sự ổn định của tâm hồn, của một người phụ nữ tự chủ, độc lập, và hạnh phúc với những gì mình đang có.
Đôi mắt Yến Chi khẽ nheo lại khi ánh nắng dịu dần lên, chiếu thẳng vào bức tranh chân dung đang dang dở trên giá. Cô cầm chiếc cọ nhỏ, chấm nhẹ vào màu xanh ngọc bích, và bắt đầu phác những nét đầu tiên. Trong khoảnh khắc ấy, cô quên hết mọi thứ xung quanh, chỉ còn lại cô, màu sắc, và bức tranh đang dần hiện hữu. Đó là cảm giác tự do tuyệt đối, một cảm giác mà cô đã khao khát từ rất lâu, và giờ đây, nó đã trở thành hiện thực, rõ ràng và sống động hơn bao giờ hết. Mỗi đường nét, mỗi gam màu cô đặt lên toile đều là một phần của tâm hồn cô, một lời khẳng định về con đường mà cô đã chọn.
***
Tiếng chuông gió khẽ ngân vang, phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm Studio Sắc Màu. Yến Chi ngẩng đầu lên, đặt cọ vẽ xuống, nụ cười tươi tắn nở trên môi khi thấy Thanh Nga bước vào. Thanh Nga, cô bạn thân thiết với dáng người nhỏ nhắn, mái tóc xoăn nhẹ, đôi mắt biết cười và luôn toát lên vẻ ấm áp, thân thiện. Hôm nay, Thanh Nga diện một chiếc váy maxi họa tiết hoa nhí, tay xách một giỏ trái cây nhỏ tươi rói.
"Yến Chi ơi! Chào buổi sáng cô chủ tài năng!" Thanh Nga reo lên, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió vừa rồi. "Chị đến nhận kiệt tác đây."
Yến Chi đứng dậy, vòng tay ôm lấy Thanh Nga. "Chào buổi sáng, Thanh Nga. Chị đến sớm thế." Cô nhìn vào giỏ trái cây. "Lại mang quà nữa rồi, chị khách quen này."
"Quà mọn thôi mà, tấm lòng là chính!" Thanh Nga cười khúc khích, rồi ánh mắt cô dừng lại trên bức tranh phong cảnh treo trên tường, nơi những rặng núi tím biếc ẩn hiện trong sương sớm, và dòng sông uốn lượn như dải lụa mềm mại. "Ôi, Yến Chi! Bức tranh này đẹp hơn cả những gì chị tưởng tượng! Thực sự là một kiệt tác."
Thanh Nga tiến lại gần, say sưa ngắm nhìn từng chi tiết. "Những gam màu này, cách em hòa trộn, nó có một cái gì đó rất riêng, rất 'Yến Chi'. Nó không chỉ là cảnh vật, nó còn là cảm xúc. Chị cảm nhận được sự bình yên, sự trong trẻo mà em đã gửi gắm vào đó." Cô quay sang Yến Chi, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ. "Bạn bè chị ai cũng hỏi về bức tranh chị đặt em đó. Ai cũng khen nức nở, hỏi địa chỉ studio, chị đã giới thiệu hết cho em rồi đó. Cứ gọi là rần rần trên nhóm chat luôn."
Yến Chi khẽ cúi đầu, nụ cười rạng rỡ càng thêm phần duyên dáng. "Em rất vui khi chị thích, và bạn bè chị cũng vậy. Cảm ơn chị đã tin tưởng em, Thanh Nga. Đó là động lực rất lớn cho em."
"Tin tưởng là đúng rồi!" Thanh Nga vỗ nhẹ vào vai cô. "Yến Chi này, em biết không, mấy hôm trước chị đi họp lớp, có nhỏ Mai, bạn cấp ba của chị, nó cũng là một dân chơi tranh có tiếng đó. Nó cứ tấm tắc khen bức tranh chị treo ở phòng khách, nói là tìm mãi mới thấy được một tác phẩm có hồn như vậy. Chị kể là của em vẽ, nó cứ đòi phải đến studio của em ngay để xem thêm. Rồi còn chị Lan ở công ty cũ của chị nữa, chị ấy cũng mê mẩn những bức tranh về hoa sen của em trên mạng xã hội đó. Chắc chắn tuần này họ sẽ ghé qua đó."
Yến Chi lắng nghe, từng lời khen ngợi của Thanh Nga như những hạt mưa mát lành tưới tắm cho tâm hồn cô. Nó không chỉ là sự công nhận về tài năng, mà còn là sự thấu hiểu về con đường mà cô đã chọn. Hạnh phúc không phải là những con số doanh thu khổng lồ, mà là những phản hồi chân thành, những ánh mắt lấp lánh khi ngắm nhìn tác phẩm của cô, là niềm vui khi biết rằng nghệ thuật của mình có thể chạm đến trái tim người khác.
"Em cảm ơn chị rất nhiều. Chị là khách hàng đầu tiên, và cũng là người bạn thân thiết nhất của Sắc Màu," Yến Chi nói, giọng cô đầy cảm kích.
Đúng lúc đó, cánh cửa lại mở ra, và một phụ nữ trung niên với mái tóc búi gọn gàng, ăn mặc giản dị nhưng thanh lịch bước vào. Đó là Chị Mai, một khách hàng quen thuộc khác, người thường xuyên ghé studio để tìm kiếm những món đồ trang trí độc đáo hoặc đặt tranh theo yêu cầu. Chị Mai toát lên vẻ tri thức và yêu nghệ thuật, đôi mắt hiền từ và nụ cười ấm áp.
"Chào Yến Chi, chào Thanh Nga," Chị Mai cất tiếng, giọng nói nhẹ nhàng. "Tôi thấy studio hôm nay rộn ràng quá."
"Chào Chị Mai ạ," Yến Chi đáp lời, "Chị đến đúng lúc lắm. Chị Mai là người hiểu rõ nhất về những tác phẩm của em đó, Thanh Nga."
Chị Mai mỉm cười. "Đúng là cô bé này có một đôi tay kỳ diệu. Tôi đang định hỏi Yến Chi về một mẫu thiết kế mới. Tôi muốn một bức tranh trừu tượng, với gam màu chủ đạo là xanh dương và vàng, để treo ở phòng đọc sách. Tôi muốn nó phải toát lên được sự tĩnh lặng nhưng cũng đầy năng lượng."
Yến Chi lắng nghe cẩn thận, đôi mắt cô sáng lên với những ý tưởng mới. "Dạ vâng, chị Mai. Chị có thể cho em thêm một vài ý tưởng về cảm xúc mà chị muốn truyền tải không ạ? Chẳng hạn như, sự tĩnh lặng đó là tĩnh lặng của biển cả hay của bầu trời đêm?"
Cuộc trò chuyện giữa họ diễn ra tự nhiên, thân mật, với những lời lẽ trao đổi về nghệ thuật, về cảm xúc. Thanh Nga đứng bên cạnh, mỉm cười nhìn Yến Chi, trong lòng dâng lên một niềm vui khó tả. Cô biết Yến Chi đã tìm thấy con đường của mình, và cô hạnh phúc khi thấy bạn mình rạng rỡ, bình yên đến vậy. Studio Sắc Màu không chỉ là một nơi làm việc, mà nó đã trở thành một không gian giao lưu, nơi những tâm hồn yêu cái đẹp tìm thấy sự đồng điệu. Tiếng cười nói vui vẻ, tiếng cọ vẽ lách tách, cùng với tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng tạo nên một bản hòa âm sống động, tràn đầy năng lượng tích cực, khác hẳn với sự căng thẳng, khô khan của những cuộc họp mà Minh Khang đang phải đối mặt.
***
Khi những vệt nắng cuối ngày dần tắt, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn dịu ngọt, Studio Sắc Màu lại trở về với vẻ tĩnh lặng vốn có. Thanh Nga và Chị Mai đã ra về từ lúc nào, mang theo những tác phẩm nghệ thuật ưng ý và để lại trong không gian nhỏ bé này một dư vị ấm áp của sự tin tưởng và những lời khen chân thành. Yến Chi đứng giữa studio, ánh mắt lướt qua từng bức tranh, từng món đồ trang trí nghệ thuật mà cô đã tự tay tạo dựng. Những bức vẽ trên tường, những pho tượng nhỏ trên kệ, những chậu cây xanh mướt góc phòng – tất cả đều là một phần của cô, là hơi thở của cuộc sống mà cô đã chọn.
Cô nhẹ nhàng dọn dẹp, sắp xếp lại mọi thứ. Đóng chặt nắp lọ màu, rửa sạch cọ vẽ, và cuộn gọn những mảnh vải vụn. Cảm giác hài lòng sâu sắc dâng lên trong lòng, một sự mãn nguyện không thể diễn tả bằng lời. Cô đã biến đam mê thành sự nghiệp, biến ước mơ thành hiện thực, và điều đó mang lại cho cô một sự bình yên nội tại mà trước đây cô chưa từng có. Không còn những đêm dài trằn trọc vì lo lắng về tương lai, không còn những buổi sáng thức dậy với gánh nặng vô hình. Giờ đây, mỗi ngày trôi qua đều là một món quà, một cơ hội để cô được sống trọn vẹn với chính mình, với những sắc màu mà cô yêu mến.
Yến Chi khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhõm, thanh thản. "Mình đã làm được. Mình đã thực sự sống vì chính mình," cô độc thoại nội tâm. Cô nhớ lại lời khuyên của Kim Ngân từ mấy tuần trước, về việc "mở lòng" với những mối quan hệ mới. Yến Chi mỉm cười nhẹ nhõm. Cô không vội. Tình yêu, hay bất kỳ một mối quan hệ nào, nếu nó thực sự là của mình, nó sẽ đến vào đúng thời điểm. Cô không còn là cô gái trẻ ngày nào, vội vã kiếm tìm một chỗ dựa, một bờ vai để nương tựa. Giờ đây, cô đã là một cái cây vững chãi, tự mình vươn mình đón nắng gió. Cô đã học được cách yêu bản thân mình trước tiên, và từ đó, cô tin rằng, tình yêu sẽ tìm đến cô một cách tự nhiên nhất.
Cô không còn cảm thấy áp lực phải tìm kiếm một ai đó để lấp đầy khoảng trống. Studio Sắc Màu chính là khoảng trống được lấp đầy bằng những điều ý nghĩa nhất. Sự nghiệp này, cuộc sống độc lập này, đã mang lại cho cô một phiên bản của hạnh phúc mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ có được. Nó không ồn ào, không vĩ đại, nhưng chân thật và bền vững.
Trước khi rời đi, Yến Chi đi chậm rãi một vòng quanh studio, tắt đèn từng chiếc một. Ánh sáng vàng ấm áp dần tắt, chỉ còn lại ánh đèn đường hắt qua khung cửa kính, vẽ lên sàn nhà những mảng sáng tối huyền ảo. Cô dừng lại trước chiếc bàn làm việc, nơi chiếc sổ phác thảo cũ kỹ nằm im lìm. Chiếc sổ này đã đồng hành cùng cô qua bao năm tháng, ghi lại những ý tưởng đầu tiên, những cảm xúc vụn vặt, và cả những lần vấp ngã. Nó là một minh chứng cho hành trình trưởng thành của cô, từ một cô gái nhiều hoài bão nhưng còn mông lung, đến một người phụ nữ tự tin, kiên định với con đường mình đã chọn. Cô khẽ vuốt ve bìa sổ, những ngón tay cảm nhận sự sờn cũ của giấy, rồi khẽ mỉm cười.
"Cứ để mọi thứ tự nhiên đến thôi," cô thầm nhủ một lần nữa. Cô đã sẵn sàng cho một tình yêu, nhưng không phải là một tình yêu đến từ sự vội vàng hay thiếu thốn. Đó sẽ là một tình yêu đến từ sự bình đẳng, sự thấu hiểu, và sự đồng điệu của hai tâm hồn đã trưởng thành.
Yến Chi khóa cửa studio, tiếng 'cạch' nhẹ nhàng vang lên trong đêm. Cô mang theo chiếc sổ phác thảo cũ, bước ra con phố đã lên đèn, hít thở làn không khí mát mẻ của buổi tối Sài Gòn. Từng bước chân cô nhẹ nhõm, thanh thản, mang theo niềm vui của một ngày làm việc hiệu quả và sự tự tại của một tâm hồn đã tìm thấy bến bờ bình yên. Phía trước, con đường vẫn còn dài, nhưng cô biết, dù có những thách thức nào chờ đợi, cô cũng sẽ vững vàng bước tiếp, với những sắc màu rực rỡ của riêng mình. Studio Sắc Màu, đứa con tinh thần của cô, đã bắt đầu cất tiếng nói, và cô biết, những điều tốt đẹp đang chờ đợi ở phía trước. Cô không còn chờ đợi điều gì, mà chỉ đơn giản là sống trọn vẹn mỗi khoảnh khắc, để cuộc đời tự dệt nên những câu chuyện của nó.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.