Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 98: Gánh Nặng Của Quyền Lực

Ánh đèn trắng mạnh mẽ của văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' rọi xuống bàn làm việc của Minh Khang, làm nổi bật từng con số, từng biểu đồ phức tạp trên màn hình máy tính. Ngoài kia, Sài Gòn đang dần thức giấc dưới ánh nắng dịu dàng đầu ngày, nhưng trong căn phòng kín đáo này, thời gian dường như chỉ được tính bằng nhịp gõ phím lách cách và tiếng điều hòa chạy đều đều. Minh Khang ngồi thẳng lưng trên ghế xoay, dáng vẻ cao ráo, cân đối nhưng có phần gầy guộc vì những đêm dài làm việc không ngừng nghỉ. Khuôn mặt anh góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự suy tư, mệt mỏi mà những thành công rực rỡ gần đây không thể nào xoa dịu. Anh cố gắng tập trung vào bản báo cáo tài chính của dự án 'Đô Thị Xanh' – một chiến thắng vang dội đã mang về cho anh lời khen ngợi đặc biệt từ Ông An, nhưng tâm trí anh lại vương vấn cái cảm giác trống rỗng từ đêm qua. Một căn penthouse sang trọng, một sự nghiệp thăng hoa, nhưng khi đêm xuống, sự tĩnh lặng lại nuốt chửng mọi thứ, để lại một khoảng không vô tận trong lòng anh.

"Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó," anh từng tin vào điều đó, một niềm tin sắt đá đã định hình cả hành trình của anh. Và giờ đây, anh đã có sự ổn định, thậm chí là sự vinh quang. Nhưng cái giá của nó, anh tự hỏi, có phải là sự mệt mỏi không tên này, là những đêm dài đối diện với bốn bức tường lạnh lẽo và những câu hỏi không lời đáp? Anh nhìn đồng hồ đeo tay, chiếc đồng hồ Thụy Sĩ đắt tiền mà anh tự thưởng cho mình sau một dự án lớn. Kim giờ đã chỉ gần chín giờ, báo hiệu cuộc họp quan trọng sắp tới. Cuộc họp mà anh biết, sẽ định hình những bước đi tiếp theo trong sự nghiệp, và có lẽ, sẽ chất thêm gánh nặng mới lên đôi vai anh.

Minh Khang khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu mùi cà phê mới pha – nhưng đã nguội dần, đắng ngắt trên đầu lưỡi. Anh đã uống vội vàng nó từ sớm, như một liều thuốc để đánh thức bản thân khỏi cơn uể oải. Mùi giấy in từ chồng tài liệu mới tinh đặt bên cạnh cũng không thể xua đi được mùi mệt mỏi thoảng nhẹ từ chính cơ thể anh. Anh mở mắt, ánh nhìn lướt qua những mô hình kiến trúc thu nhỏ trưng bày trong văn phòng, mỗi mô hình là một dấu ấn cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của anh và đội ngũ. Anh là kiến trúc sư trưởng, là người dẫn dắt, là đầu tàu. Áp lực đặt lên vai anh không chỉ là trách nhiệm công việc, mà còn là kỳ vọng của Ông An, là ánh mắt ngưỡng mộ của Đức Anh – cậu thực tập sinh trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, và cả sự cạnh tranh ngầm từ những đồng nghiệp khác như Lâm Hải.

"Vinh quang này... có đáng không?" Câu hỏi đó lại vang lên trong tâm trí anh, như một tiếng vọng từ vực sâu của sự cô độc. Anh đã cố gắng gạt bỏ nó, bao bọc bản thân bằng công việc, bằng những mục tiêu mới. Nhưng cảm giác ấy vẫn dai dẳng, một vết xước nhỏ vô hình trong tâm hồn anh, thỉnh thoảng lại nhói lên khi anh ở một mình. Ông An đã khen ngợi anh không tiếc lời, gọi anh là "trụ cột" của công ty, là "tương lai" của ngành kiến trúc. Những lời đó, đáng lẽ ra phải mang lại niềm hân hoan tột độ, nhưng trong Minh Khang, chúng chỉ như những viên gạch nặng trịch, chất thêm vào bức tường cao ngất của những kỳ vọng. "Trong kinh doanh, thời gian là vàng bạc, và sự ổn định là nền tảng," Ông An đã nói vậy. Minh Khang đã lấy đó làm kim chỉ nam, và anh đã đạt được nó. Nhưng cái nền tảng vững chắc ấy, lại được xây dựng trên sự hy sinh của những khoảnh khắc đời thường, của những rung động cảm xúc mà anh từng nghĩ là "chưa đến lúc".

Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ kính lớn, nhìn ra thành phố đang dần bừng sáng. Những tòa nhà cao tầng vươn mình giữa nền trời xanh, những dòng xe cộ tấp nập như những con kiến cần mẫn. Một Sài Gòn sôi động, không ngừng chuyển mình, giống như chính anh. Anh đã từng mơ ước được đứng trên đỉnh cao, được chiêm ngưỡng thành phố này từ góc nhìn của một người thành công. Giờ đây, anh đã có nó. Nhưng cái nhìn ấy, sao lại mang nhiều màu sắc của sự mệt mỏi đến vậy? Anh thở dài, một tiếng thở dài gần như vô thức, nhưng chứa đựng tất cả những gánh nặng mà anh đang mang. Anh biết, đã đến lúc phải đối mặt với cuộc họp, với những thách thức mới. Anh phải là Minh Khang – mạnh mẽ, quyết đoán, không bao giờ lùi bước. Anh vuốt nhẹ mái tóc cắt ngắn gọn gàng, điều chỉnh cổ áo sơ mi, lấy lại vẻ ngoài lạnh lùng, chuyên nghiệp mà anh đã xây dựng bấy lâu. Dù bên trong có trống rỗng đến đâu, anh vẫn phải trình diễn một phiên bản hoàn hảo của chính mình trước thế giới. Đó là cái giá của sự ổn định, là một phần của hành trình mà anh đã chọn.

***

Phòng họp lớn của 'Khởi Nguyên' toát lên vẻ trang trọng và hiện đại. Bàn họp hình chữ U bằng gỗ mun bóng loáng phản chiếu ánh sáng từ đèn trần, màn hình chiếu khổng lồ ở phía cuối phòng hiển thị logo công ty cùng một dòng chữ "Dự án Thành phố Thông minh". Mùi cà phê mới pha hòa lẫn với mùi nước hoa cao cấp của các đồng nghiệp, tạo nên một bầu không khí vừa chuyên nghiệp, vừa có chút căng thẳng. Ông An, với dáng người cao ráo và gương mặt cương nghị, ngồi ở vị trí chủ tọa. Ánh mắt ông sắc bén, quét qua từng người trong phòng, dừng lại lâu hơn một chút ở Minh Khang.

Minh Khang ngồi đối diện với Lâm Hải, khoảng cách giữa hai người dường như vô hình nhưng lại đầy rẫy sự cạnh tranh ngầm. Lâm Hải, với vẻ ngoài điển trai và phong thái tự tin có phần kiêu ngạo, khẽ nhếch mép cười, một nụ cười khó đoán. Minh Khang giữ vẻ mặt điềm tĩnh, chỉ khẽ gật đầu đáp lại ánh nhìn của Lâm Hải, rồi tập trung vào những ghi chú trên tay. Đức Anh, với đôi mắt sáng và tràn đầy nhiệt huyết, ngồi cạnh Minh Khang, thỉnh thoảng lại liếc nhìn anh với vẻ ngưỡng mộ.

Ông An đằng hắng một tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng dứt khoát vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người. "Kính thưa các vị, hôm nay chúng ta tập trung tại đây để khởi động một dự án mang tầm vóc quốc tế, một bước ngoặt lớn không chỉ cho 'Khởi Nguyên' mà còn cho sự phát triển đô thị của quốc gia." Ông An nhấn mạnh từng từ, ánh mắt lướt qua Minh Khang như một lời khẳng định về tầm quan trọng của anh trong cuộc họp này. "Dự án 'Thành phố Thông minh' – Smart City, là sự hợp tác chiến lược giữa chúng ta và tập đoàn công nghệ hàng đầu thế giới, với mục tiêu xây dựng một khu đô thị kiểu mẫu, tích hợp công nghệ tiên tiến, bền vững và thân thiện với môi trường."

Tiếng bút viết trên giấy lách cách vang lên khi các thành viên ghi chép. Minh Khang cũng cẩn thận ghi lại những điểm chính, cảm nhận rõ sự nghiêm trọng và quy mô khổng lồ của dự án này. Đây không chỉ là một công trình kiến trúc đơn thuần, mà là một tầm nhìn về tương lai, đòi hỏi sự phối hợp đa ngành và khả năng lãnh đạo vượt trội. Anh biết, đây sẽ là một cơ hội vàng, nhưng đồng thời cũng là một gánh nặng không hề nhỏ.

Ông An tiếp tục, giọng ông vẫn đầy uy lực. "Dự án này sẽ kéo dài ít nhất ba năm, với nguồn vốn đầu tư khổng lồ và yêu cầu về chất lượng, tiến độ cực kỳ khắt khe. Chúng ta cần một người có năng lực, có kinh nghiệm, và quan trọng nhất là có tầm nhìn để dẫn dắt đội ngũ." Ông dừng lại, ánh mắt cố định vào Minh Khang. "Và sau nhiều cân nhắc, tôi quyết định bổ nhiệm Minh Khang, kiến trúc sư trưởng của chúng ta, làm Trưởng dự án 'Thành phố Thông minh'."

Một vài tiếng vỗ tay lưa thưa vang lên. Đức Anh vỗ tay nhiệt tình nhất, đôi mắt cậu sáng rực nhìn Minh Khang. Lâm Hải chỉ khẽ vỗ tay tượng trưng, khóe môi khẽ cong lên một cách đầy ẩn ý. Ánh mắt anh ta chạm vào Minh Khang, như một lời thách thức ngầm, một sự ngụ ý rằng vị trí này không dễ dàng chút nào. Minh Khang gật đầu, một cái gật đầu chắc nịch, như thể anh đã lường trước được điều này. Nhưng bên trong anh, một cơn sóng lớn của áp lực và quyết tâm đang cuộn trào.

Ông An tiếp lời, đặt ra những yêu cầu cao về hiệu suất và thời gian. "Minh Khang, tôi tin tưởng vào năng lực của cậu. Dự án này không chấp nhận bất kỳ sai sót nào. Thời gian là vàng bạc, và chúng ta cần phải đảm bảo mọi thứ diễn ra đúng kế hoạch. Cậu sẽ phải làm việc trực tiếp với đối tác quốc tế, chịu trách nhiệm về toàn bộ quy trình từ thiết kế đến thi công, và báo cáo tiến độ hàng tuần cho tôi."

Minh Khang cảm thấy một sức nặng vô hình đè lên vai. Anh biết rõ những yêu cầu của Ông An, và anh cũng hiểu rằng, với dự án tầm cỡ này, sự "ổn định" mà anh hằng theo đuổi sẽ càng được thử thách ở một cấp độ cao hơn. Anh sẽ phải lao mình vào công việc với cường độ chưa từng thấy, hy sinh nhiều hơn nữa thời gian cá nhân, những khoảng lặng hiếm hoi.

Lâm Hải, không đợi Ông An kết thúc hoàn toàn, đã khẽ lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng pha chút giễu cợt. "Chúc mừng Minh Khang nhé. Xem ra anh lại là người 'may mắn' nhất công ty rồi. Dự án lớn như vậy, đúng là một cơ hội 'ngàn năm có một' để khẳng định tài năng. Hy vọng anh không làm mất mặt 'Khởi Nguyên' với đối tác quốc tế." Câu nói của Lâm Hải như một mũi kim châm nhẹ, không quá gay gắt nhưng đủ để Minh Khang cảm nhận được sự khiêu khích.

Minh Khang ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao cau nhìn thẳng vào Lâm Hải. "Cảm ơn lời chúc của anh, Lâm Hải. Tôi luôn tin rằng trong kinh doanh, không có 'may mắn' mà chỉ có 'năng lực' và 'nỗ lực'. Và tôi sẽ đảm bảo, 'Khởi Nguyên' sẽ tự hào về dự án này." Giọng anh điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán không thể lay chuyển. Ông An khẽ mỉm cười, ánh mắt hài lòng trước màn đối đáp của hai cấp dưới.

Kết thúc cuộc họp, mọi người lục tục đứng dậy. Minh Khang vẫn ngồi yên một lát, hít thở sâu, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn loạn trong đầu. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát chinh phục đỉnh cao mới, nhưng đồng thời, một cảm giác mệt mỏi quen thuộc lại len lỏi, báo hiệu những thử thách sắp tới. Anh biết, anh không có lựa chọn nào khác ngoài việc dấn thân. Đây là cơ hội, là gánh nặng, là con đường mà anh đã tự mình vẽ ra.

***

Minh Khang trở về bàn làm việc, ánh đèn trắng vẫn rọi xuống, nhưng giờ đây nó dường như gay gắt hơn, làm nổi bật sự mệt mỏi trên khuôn mặt anh. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, nơi những tệp tài liệu liên quan đến dự án 'Thành phố Thông minh' đã được gửi đến, nhưng không thực sự thấy gì. Đầu óc anh quay cuồng với hàng tá thông tin, những kỳ vọng và cả những thách thức mà Ông An vừa đặt ra. Một sự nặng nề đè lên đôi vai anh, một gánh nặng vô hình nhưng lại có sức nặng của hàng tấn vật liệu xây dựng và hàng tỷ đồng đầu tư.

"Này, cậu lại tự ôm thêm việc vào người rồi. Dự án này không đùa đâu," tiếng nói trầm ấm của Hoàng Nam vang lên, kéo Minh Khang ra khỏi dòng suy nghĩ. Hoàng Nam đứng cạnh, dáng người thư sinh, đeo kính, vẻ mặt lo lắng. Anh đặt tay lên vai Minh Khang, một cái chạm nhẹ nhưng đầy sự quan tâm. Minh Khang khẽ giật mình, rồi thở hắt ra một tiếng.

"Tôi biết," Minh Khang đáp, giọng anh khàn đi một chút. "Nhưng tôi không có lựa chọn nào khác, Nam ạ. Đây là cơ hội lớn. Một cơ hội để đưa 'Khởi Nguyên' lên một tầm cao mới, và cũng là để... khẳng định chính mình." Anh dừng lại, không nói hết câu, bởi vì cái sự "khẳng định chính mình" đó giờ đây không còn mang lại niềm vui trọn vẹn như anh từng nghĩ. Nó chỉ là một vòng xoáy không ngừng nghỉ của những mục tiêu, những thách thức mới.

Hoàng Nam khẽ siết nhẹ vai bạn. "Cơ hội thì tốt thật, nhưng cái giá phải trả thì sao? Cậu cứ làm việc như thế này, chẳng mấy chốc mà kiệt sức mất. Đừng quên, còn có cuộc sống bên ngoài công việc nữa chứ." Hoàng Nam nói, ánh mắt anh nhìn Minh Khang đầy vẻ suy tư. Anh đã chứng kiến Minh Khang lao mình vào công việc suốt những năm qua, từ một chàng trai trẻ đầy tham vọng đến một người đàn ông thành đạt nhưng ngày càng mệt mỏi và cô độc.

Minh Khang xoa trán, cảm thấy những mạch máu đang giật nhẹ. "Tôi không sao. Tôi sẽ ổn thôi." Anh nói, nhưng chính anh cũng không chắc chắn về điều đó. Ánh mắt anh vô định, lướt qua cửa sổ, nơi ánh nắng mặt trời Sài Gòn vẫn đang rực rỡ, nhưng anh dường như không thể cảm nhận được hơi ấm của nó. "Sự ổn định... và cái giá của nó," anh thầm nhủ. Anh đã có được sự ổn định, nhưng anh đã phải đánh đổi quá nhiều, đến nỗi đôi khi anh tự hỏi, liệu nó có thực sự xứng đáng?

Trong khoảnh khắc đó, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí anh – một không gian ngập tràn sắc màu, tiếng nhạc jazz du dương, và một nụ cười bình yên. Anh không nhớ rõ tại sao hình ảnh đó lại xuất hiện, nhưng nó như một nét vẽ đối lập hoàn toàn với khung cảnh căng thẳng, đơn điệu của văn phòng anh. Anh chợt nhớ đến lời Hoàng Nam từng nói về việc cân bằng cuộc sống, và rồi, một suy nghĩ mơ hồ về Yến Chi loé lên. Yến Chi, người mà anh thỉnh thoảng vẫn nghe loáng thoáng về cuộc sống của cô qua những người bạn chung. Cô ấy đang sống một cuộc sống khác, một cuộc sống mà dường như không có những áp lực, những gánh nặng như anh. Một cuộc sống bình yên, tự tại, với những sắc màu mà anh đã lâu không chạm tới. Phải chăng, đó là một phiên bản khác của hạnh phúc, một phiên bản mà anh đã bỏ lỡ? Nhưng ý nghĩ đó chỉ lướt qua nhanh chóng, bị những con số, những kế hoạch của dự án 'Thành phố Thông minh' nuốt chửng.

"Em muốn được thành công như anh, sếp ạ!" Tiếng Đức Anh vang lên, cậu thực tập sinh trẻ tuổi đứng cách đó vài bước, đôi mắt sáng rực nhìn Minh Khang với vẻ ngưỡng mộ. Trong mắt Đức Anh, Minh Khang là một hình mẫu lý tưởng của sự thành công, của một người đàn ông có thể xoay chuyển cả thế giới bằng tài năng và ý chí.

Minh Khang khẽ gật đầu với Đức Anh, một nụ cười gượng gạo xuất hiện trên môi. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay một lần nữa. Thời gian như đang chạy nhanh hơn, cuốn anh vào một guồng quay không ngừng nghỉ. Anh cảm thấy một gánh nặng mới đè lên vai, nặng hơn bất kỳ dự án nào trước đây. Nhưng đi kèm với gánh nặng ấy, là một quyết tâm sắt đá. Anh sẽ không bao giờ lùi bước. Anh sẽ chinh phục dự án 'Thành phố Thông minh' này, dù có phải đánh đổi bằng tất cả. Bởi vì, đối với Minh Khang, sự nghiệp không chỉ là công việc, mà còn là bản ngã, là cách anh khẳng định sự tồn tại của mình. Và có lẽ, đó cũng là cách duy nhất anh biết để lấp đầy cái khoảng trống vô định trong lòng. Anh biết rằng, những ngày sắp tới sẽ là những ngày dài, những đêm trắng. Nhưng anh sẽ không dừng lại. Anh không thể.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free