Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 103: Áp Lực Từ Những Cái Bắt Tay
Yến Chi mỉm cười, lòng cô tràn ngập sự ấm áp. Cô nhận hoa và những lời khen ngợi từ các khách mời, mỗi lời nói đều là một sự động viên quý giá. "Chỉ cần mọi người tìm thấy niềm vui, đó là đủ rồi đối với mình," cô nói, giọng nói vẫn trong trẻo nhưng pha chút trầm lắng, như thể cô đang nói với chính mình. Cô không tìm kiếm danh vọng hay sự giàu có, điều cô muốn chỉ là được sống với đam mê và nhìn thấy những giá trị mà nó mang lại cho người khác.
Khi những vị khách cuối cùng đã ra về, mang theo những tác phẩm nghệ thuật và một tâm hồn thư thái, Yến Chi và Kim Ngân bắt đầu dọn dẹp studio. Yến Chi nhẹ nhàng sắp xếp lại những hộp màu, cọ vẽ, và lau sạch những vết màu còn vương trên bàn. Ánh mắt cô đong đầy sự mãn nguyện và bình yên. Cô cảm nhận được sự kết nối mạnh mẽ giữa mình và những người đã đến đây hôm nay, một sợi dây vô hình được dệt nên từ những cảm xúc chân thật và niềm đam mê chung.
Cô bước đến bên cửa sổ lớn, nhìn ra con phố đã lên đèn. Hoàng hôn đã lùi xa, nhường chỗ cho ánh đèn đường vàng vọt và những vì sao lấp lánh trên nền trời đêm. Trong khoảnh khắc đó, Yến Chi nhận ra rằng, cô không còn là cô gái của những năm tháng trước, cái người đã từng chờ đợi một tình yêu trọn vẹn, một sự ổn định từ một người khác. Cô đã đi qua những đổ vỡ, những hoài nghi, để rồi tìm thấy chính mình trong hành trình này. Cô đã xây dựng cho mình một thế giới riêng, đầy màu sắc và ý nghĩa. Niềm vui và sự bình yên mà cô đang có trong công việc sáng tạo này chính là điểm khác biệt rõ ràng nhất, là lời đối lập mạnh mẽ với cuộc sống đầy áp lực, mệt mỏi của một Minh Khang đang cố chấp chạy theo những mục tiêu mà anh tự đặt ra.
Cô không biết rằng, chính cái sự bình yên và độc lập này, cùng với sự thành công dần định hình của Studio Sắc Màu, có thể sẽ là một điểm nhấn mạnh mẽ khi cô và Minh Khang gặp lại trong tương lai, khiến anh cảm thấy hụt hẫng và bắt đầu suy nghĩ về giá trị thực sự của những gì anh đang theo đuổi. Cô cũng không biết rằng, khả năng kết nối và truyền cảm hứng của cô có thể thu hút sự chú ý từ những người trong giới nghệ thuật hoặc kinh doanh, hoặc vô tình dẫn đến một cuộc gặp gỡ quan trọng khác, có thể là với Quốc An, hoặc thậm chí là khiến Minh Khang vô tình biết đến studio của cô.
Nhưng vào khoảnh khắc này, trong ánh sáng dịu của studio sau một ngày làm việc ý nghĩa, Yến Chi chỉ cảm thấy mình đang ở đúng nơi, đúng thời điểm. Cô đã sẵn sàng cho tình yêu, một tình yêu đến từ sự trọn vẹn của chính cô, một tình yêu không còn chờ đợi hay đặt nặng những điều kiện đủ đầy mà chỉ cần sự rung động chân thành. Cô không còn đợi chờ một phiên bản nào đó của ai đó, mà chỉ đơn giản là sống trọn vẹn với phiên bản đẹp nhất của chính mình.
***
Trong khi đó, ở một góc khác của thành phố, tại một tòa nhà văn phòng kính hiện đại sừng sững vươn mình giữa nền trời xanh xám của một buổi sáng muộn, Minh Khang đang bắt đầu một tuần làm việc mới, một dự án mới, và một hành trình mới đầy áp lực. Phòng họp lớn của Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' sáng đèn, ánh sáng trắng mạnh mẽ từ hệ thống đèn trần phản chiếu xuống chiếc bàn họp dài màu gỗ sẫm bóng loáng, khiến không gian vốn đã trang trọng càng thêm phần nghiêm nghị. Máy điều hòa chạy đều đều, phả ra luồng khí mát lạnh, xua tan cái oi ả thường trực của mùa hè, nhưng lại không thể làm dịu đi không khí căng thẳng đang bao trùm căn phòng. Một mùi cà phê mới pha thoang thoảng, trộn lẫn với mùi giấy in còn mới từ những tập tài liệu được sắp xếp ngay ngắn trước mặt mỗi người, tạo nên thứ hương đặc trưng của môi trường công sở cao cấp.
Trên màn hình trình chiếu cỡ lớn được đặt trang trọng ở đầu phòng, logo của dự án 'Thành Phố Xanh' nổi bật, với những đường nét kiến trúc cách điệu hòa quyện cùng hình ảnh cây xanh, hồ nước, gợi lên một tầm nhìn đầy tham vọng về một khu đô thị sinh thái kiểu mẫu. Minh Khang, trong bộ áo sơ mi trắng lịch lãm và quần tây đen sẫm màu, ngồi ở vị trí trưởng nhóm, ngay cạnh là Ông An – vị sếp lão luyện và đầy quyền lực của anh. Khuôn mặt Minh Khang vẫn giữ được vẻ góc cạnh, sắc sảo, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh lại ẩn chứa một chút mệt mỏi khó che giấu, dấu vết của những đêm dài làm việc không ngừng nghỉ. Tóc anh cắt ngắn gọn gàng, phù hợp với phong thái chuyên nghiệp mà anh luôn duy trì. Anh kiểm tra lại chiếc đồng hồ đeo tay quen thuộc, một chiếc Patek Philippe tinh tế, không quá phô trương nhưng đủ để khẳng định đẳng cấp, như một lời nhắc nhở về quỹ thời gian quý báu và không ngừng trôi.
Các ghế còn lại được lấp đầy bởi những đại diện từ các phòng ban khác của 'Khởi Nguyên' và quan trọng hơn, là từ các công ty đối tác tiềm năng, những người sẽ cùng chung tay hoặc cạnh tranh khốc liệt để giành được phần việc trong dự án trọng điểm này. Không khí trong phòng trang trọng đến mức gần như ngột ngạt, mỗi người đều giữ một vẻ mặt nghiêm túc, chăm chú. Tiếng bút lách cách nhẹ nhàng trên giấy, tiếng điện thoại rung khe khẽ bị tắt vội, và những tiếng thì thầm trao đổi ngắn gọn, tất cả đều góp phần tạo nên một bản giao hưởng của sự tập trung cao độ.
Ông An, dáng người cao ráo, gương mặt cương nghị, ánh mắt sắc sảo lướt qua một lượt các gương mặt trong phòng. Ông chậm rãi cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực, vang vọng khắp căn phòng: "Dự án 'Thành Phố Xanh' là bước ngoặt của chúng ta. Tôi muốn thấy sự cam kết tuyệt đối từ tất cả mọi người. Trong kinh doanh, thời gian là vàng bạc, và sự ổn định là nền tảng. Chúng ta không chỉ xây dựng một công trình, mà là xây dựng một tương lai."
Lời phát biểu của Ông An như một lời khai hỏa, chính thức mở màn cho cuộc họp. Minh Khang hít một hơi thật sâu, cảm nhận áp lực đang đè nặng lên vai mình. Anh biết, thành công của dự án này không chỉ là danh tiếng của 'Khởi Nguyên' mà còn là cột mốc quan trọng trong sự nghiệp của chính anh. Anh bắt đầu trình bày phần việc của mình, giọng nói trầm tĩnh, điềm đạm, từng câu chữ đều được phân tích kỹ lưỡng, sắc sảo. Anh tự tin trình bày các phương án kiến trúc, phân tích tiềm năng thị trường, và đưa ra những giải pháp kỹ thuật tiên tiến nhất. Trong lúc anh nói, ánh mắt anh không ngừng quét qua các đối tác, tìm kiếm những dấu hiệu đồng tình hoặc phản đối.
Và rồi, ánh mắt anh chạm phải một người đàn ông ngồi đối diện, Lâm Hải. Anh ta sở hữu một ngoại hình điển trai, phong thái tự tin và có phần kiêu ngạo. Lâm Hải khoác lên mình bộ vest được cắt may hoàn hảo, mái tóc vuốt keo gọn gàng, và đôi mắt sắc bén không ngừng đánh giá mọi cử chỉ của Minh Khang. Ánh mắt Lâm Hải không chỉ đơn thuần là lắng nghe, mà còn là một sự thăm dò, một thách thức ngầm. Anh ta nhếch mép cười một cách khó đoán sau khi Minh Khang kết thúc phần trình bày.
Sau một vài lời trao đổi xã giao, Lâm Hải đứng dậy, bước đến gần chiếc bàn, đôi tay đút túi quần, tạo ra một dáng vẻ thoải mái nhưng đầy quyền lực. Giọng anh ta trầm ấm, đầy tự tin: "Nghe danh Khởi Nguyên đã lâu, đặc biệt là anh Khang. Rất mong được 'cọ xát' trong dự án lần này." Có một sự nhấn nhá đặc biệt vào từ "cọ xát", như một lời tuyên chiến nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý. "Thắng thua là lẽ thường, quan trọng là ai biết tận dụng thời cơ, phải không, anh Khang?"
Minh Khang đáp lại bằng một nụ cười gượng gạo, ẩn chứa sự căng thẳng. "Anh Lâm quá lời. Với một dự án tầm cỡ này, chúng ta cần hợp tác, không chỉ là 'cọ xát' đâu." Mặc dù lời nói mang tính ngoại giao, nhưng trong đầu anh, một cuộc chiến đã chính thức bắt đầu. Anh biết, Lâm Hải không phải là đối thủ dễ chơi. Sự xuất hiện của anh ta tại đây đã báo hiệu một cuộc đối đầu gay gắt, không chỉ ở cấp độ doanh nghiệp mà còn ở cấp độ cá nhân.
Đức Anh, thực tập sinh trẻ tuổi ngồi bên cạnh Minh Khang, đôi mắt sáng và đầy nhiệt huyết, thì thầm đủ nghe: "Anh Lâm Hải có vẻ đáng gờm thật anh nhỉ?" Cậu ta có vẻ hơi lo lắng, nhưng cũng đầy ngưỡng mộ với sự bình tĩnh của Minh Khang. Đức Anh vẫn còn trẻ, chưa quen với những cuộc chiến ngầm khốc liệt nơi thương trường. Cậu ta thường nói: "Em muốn được thành công như anh, sếp ạ!" và sự nể phục của cậu ta đôi khi cũng là một gánh nặng, một lời nhắc nhở về hình mẫu mà Minh Khang phải duy trì.
Minh Khang chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Anh tiếp tục ghi chép lại những điểm quan trọng, những câu hỏi thách thức từ các đối tác, đặc biệt là từ phía Lâm Hải. Mỗi câu hỏi, mỗi ánh mắt đều là một mũi tên dò xét, buộc anh phải căng mình ra để đối phó. Trong không gian tràn ngập ánh sáng trắng và mùi cà phê, cuộc họp kéo dài, kéo theo sự mệt mỏi dần len lỏi vào từng thớ thịt của Minh Khang. Anh cảm thấy như mình đang chơi một ván cờ lớn, mỗi nước đi đều phải tính toán kỹ lưỡng, vì một sai lầm nhỏ cũng có thể phải trả giá đắt. Ánh sáng đèn mạnh mẽ dường như càng làm đôi mắt anh thêm nặng trĩu.
***
Chiều muộn, khi ánh nắng vàng nhạt của buổi chiều đã dần tắt hẳn, nhường chỗ cho sắc xanh thẫm của màn đêm đang buông xuống, khu văn phòng làm việc của Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' vẫn còn sáng đèn. Tiếng gõ bàn phím lách cách thưa thớt hơn, tiếng điện thoại reo cũng dần im bặt, nhưng không khí bận rộn và chuyên nghiệp vẫn còn vương vấn. Mùi cà phê mới pha đã nguội dần, thay vào đó là mùi giấy in khô khan và một chút ẩm mốc nhẹ từ những tập tài liệu cũ kỹ. Máy điều hòa vẫn chạy đều, giữ cho nhiệt độ trong phòng luôn mát mẻ, nhưng lại không thể làm tan đi sự mệt mỏi đang bao trùm lên Minh Khang.
Anh vẫn ngồi tại bàn làm việc của mình, trước màn hình máy tính vẫn sáng rực với những biểu đồ và bản vẽ kiến trúc phức tạp. Tài liệu từ cuộc họp buổi sáng, những tập hồ sơ dày cộp, những bản phác thảo chi tiết, chất đống trên bàn, tạo thành một ngọn núi nhỏ của công việc chưa hoàn thành. Anh day nhẹ thái dương, cố gắng xua đi cảm giác nặng trĩu, đau nhức đang hành hạ mình. Cả cơ thể anh như đang phản kháng lại sự kiệt sức mà anh đã cố gắng phớt lờ suốt nhiều tuần qua.
Đức Anh, với đôi mắt còn nguyên vẻ nhiệt huyết dù đã làm việc cả ngày, rụt rè tiến đến gần bàn làm việc của Minh Khang. "Anh Khang vẫn ở lại ạ? Em có thể giúp gì không?" Giọng cậu ta có chút lo lắng, xen lẫn sự ngưỡng mộ vẫn còn nguyên vẹn.
Minh Khang ngẩng đầu lên, ánh mắt anh lướt qua Đức Anh, có chút mệt mỏi nhưng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh. "Không sao, em về đi. Anh muốn xem lại một số chi tiết của dự án." Giọng nói của anh trầm hơn bình thường, pha chút khàn đặc, dấu hiệu của một ngày dài căng thẳng. Anh không muốn để lộ sự yếu đuối của mình trước cấp dưới, dù chỉ là một khoảnh khắc nhỏ.
Đức Anh gật đầu, hiểu ý. Cậu ta chào Minh Khang rồi rời đi, để lại anh một mình trong không gian rộng lớn của văn phòng. Sự im lặng sau khi Đức Anh rời đi bỗng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, như một tảng đá vô hình đè nén lên lồng ngực Minh Khang. Anh lật xem lại từng trang hồ sơ dự án, đặc biệt là những phần liên quan đến công ty của Lâm Hải. Mỗi thông tin, mỗi con số đều được anh ghi nhớ, phân tích kỹ lưỡng. Lâm Hải là một đối thủ đáng gờm, không chỉ về tài năng mà còn về sự sắc sảo trong chiến lược kinh doanh.
"Lâm Hải... Dự án này sẽ không dễ dàng chút nào," Minh Khang độc thoại nội tâm, giọng anh khẽ thì thầm trong không gian tĩnh lặng. Anh biết, phía trước là một cuộc chiến dai dẳng và không khoan nhượng. Thành công của "Thành Phố Xanh" đồng nghĩa với việc anh phải vượt qua Lâm Hải, phải chứng minh năng lực của mình một lần nữa, ở một cấp độ cao hơn.
Anh nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay của mình, kim giờ đã chỉ gần con số chín. Thời gian trôi qua nhanh chóng, nhanh đến mức anh không nhận ra mình đã ngồi đây bao lâu. Một ánh nhìn mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt anh, những nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt càng thêm sâu đậm. Anh cảm nhận được sự sờn nhẹ của dây đồng hồ khi ngón tay anh miết nhẹ qua. Nó đã theo anh qua rất nhiều những ngày tháng bận rộn, những cuộc họp căng thẳng, những đêm trắng trên bàn làm việc.
Minh Khang đứng dậy, bước đến bên cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố đang lên đèn. Hàng ngàn ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, trải dài vô tận. Những chiếc xe cộ nối đuôi nhau như dòng chảy không ngừng nghỉ, tạo nên một bức tranh sống động về một đô thị không bao giờ ngủ. Thành phố này, nơi anh đã dành toàn bộ tuổi trẻ và sức lực để xây dựng sự nghiệp, nơi anh luôn tin rằng chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó.
Thế nhưng, trong khoảnh khắc này, giữa ánh đèn lung linh và sự hối hả của thành phố, Minh Khang lại cảm thấy một sự cô độc đến lạnh người. Thành công đang đến gần, nhưng cái giá phải trả lại là những đêm dài không ngủ, là sự mệt mỏi chồng chất, là cảm giác lạc lõng giữa những guồng quay không ngừng của công việc. Anh đã đạt được nhiều thứ mà mình từng khao khát, vị trí, sự tôn trọng, khả năng tài chính vững vàng, nhưng dường như, có một khoảng trống vô hình đang lớn dần trong tâm hồn anh.
Anh đã bỏ qua những lời khuyên của Hoàng Nam về việc nghỉ ngơi, bỏ qua những tín hiệu từ cơ thể đang kiệt sức. Anh vẫn lao đầu vào công việc, tin rằng sự ổn định vật chất là điều kiện tiên quyết cho mọi thứ khác trong cuộc sống. Nhưng liệu, sự ổn định này có đang lấy đi của anh quá nhiều thứ, kể cả những điều mà anh không hề hay biết mình đang đánh mất? Anh không biết rằng, chính cái sự cô độc và mệt mỏi này, cái giá mà anh đang phải trả cho thành công, sẽ là một trong những yếu tố khiến anh càng ngày càng xa rời khỏi một phiên bản bình yên và trọn vẹn khác – phiên bản của Yến Chi, người mà anh vẫn giữ trong một góc ký ức, dù đã rất lâu rồi anh chưa từng nhớ đến một cách rõ ràng.
Anh vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn xuống thành phố, như một vị tướng quân đang lặng lẽ quan sát chiến trường của mình. Cuộc chiến "Thành Phố Xanh" mới chỉ bắt đầu, và anh biết mình không thể lùi bước. Nhưng trong sâu thẳm, một câu hỏi mơ hồ bắt đầu hiện hữu: liệu cái đích mà anh đang cố gắng đạt tới, có thật sự mang lại cho anh sự trọn vẹn mà anh vẫn luôn tìm kiếm? Hay chỉ là một vòng lặp không ngừng của những áp lực và sự cô độc? Anh không có câu trả lời, chỉ có sự mệt mỏi và một quyết tâm sắt đá vẫn còn đó, thúc đẩy anh tiếp tục bước đi trên con đường mà anh đã chọn.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.