Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 104: Ánh Mắt Đối Đầu: Thách Thức Đầu Tiên
Trong màn đêm tĩnh mịch của thành phố, ánh đèn từ những tòa nhà cao tầng vẫn không ngừng nhấp nháy, tựa như những vì sao rải rác trên tấm thảm nhung đen tuyền. Minh Khang đứng đó, lặng lẽ nhìn xuống, cảm nhận sự cô độc bủa vây giữa guồng quay không ngừng của đô thị. Chiếc đồng hồ đeo tay lạnh ngắt trên cổ tay anh dường như đang nhắc nhở về dòng chảy thời gian không ngừng trôi, về những ngày tháng anh đã vùi mình vào công việc, và cái giá anh đang phải trả. Anh không biết rằng, ngay cả trong giây phút mệt mỏi nhất, cái đích mà anh đang cố gắng đạt tới vẫn còn xa vời vợi, và thách thức mới đã cận kề.
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rải những vệt vàng nhạt lên tấm kính cửa sổ lớn trong văn phòng của Minh Khang tại "Khởi Nguyên". Dù đêm qua anh đã ngủ không tròn giấc, nhưng khi chiếc đồng hồ điểm sáu giờ, anh vẫn thức dậy với sự chính xác của một cỗ máy được lập trình. Anh đến văn phòng sớm, trước cả khi những tia nắng đầu tiên kịp làm tan đi lớp sương mờ còn vương trên những tán cây xanh mướt bên ngoài. Không gian văn phòng giờ này vẫn còn tĩnh lặng, chỉ có tiếng máy lạnh vù vù nhè nhẹ và tiếng gõ bàn phím lạch cạch của chính anh. Mùi cà phê mới pha từ máy pha tự động thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi giấy in còn mới từ những bản kế hoạch vừa được in ra đêm qua, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của một buổi sáng công sở bình dị nhưng đầy rẫy sự chuẩn bị.
Minh Khang ngồi trước màn hình laptop, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ mệt mỏi nhưng vẫn không ngừng lướt qua từng slide của bài thuyết trình. Dự án "Thành Phố Xanh" không chỉ là một hợp đồng béo bở, mà còn là một bước ngoặt quan trọng, một dấu son khẳng định vị thế của "Khởi Nguyên" trên thị trường. Mỗi con số, mỗi hình ảnh, mỗi chi tiết về giải pháp kiến trúc sinh thái đều được anh cân nhắc, sắp xếp một cách tỉ mỉ nhất. Anh muốn đảm bảo rằng mọi thứ phải hoàn hảo, không một lỗi nhỏ nào được phép xảy ra. Anh vuốt nhẹ chiếc đồng hồ đeo tay, cảm nhận sự nhẵn nhụi của mặt kính và độ bền bỉ của dây da đã nhuốm màu thời gian. Nó giống như một người bạn đồng hành thầm lặng, đã chứng kiến biết bao đêm trắng, bao cuộc chiến cân não của anh.
"Mọi thứ đã sẵn sàng chưa, Đức Anh?" Giọng Minh Khang trầm ấm, mang một chút khàn đặc do thiếu ngủ, nhưng vẫn đầy uy lực. Anh không ngẩng đầu lên, vẫn tập trung vào màn hình, nhưng dường như anh đã cảm nhận được sự xuất hiện của cậu trợ lý trẻ.
Đức Anh bước vào, trên tay là hai ly cà phê nóng hổi, hơi khói nghi ngút bốc lên, mang theo mùi hương quyến rũ. "Dạ, hoàn hảo thưa sếp. Anh Khang cứ yên tâm ạ." Giọng cậu ta đầy nhiệt huyết và tin tưởng, một sự đối lập rõ rệt với vẻ ngoài điềm tĩnh nhưng nội tâm đầy áp lực của Minh Khang. Đức Anh đặt một ly cà phê lên bàn làm việc của Minh Khang, cẩn thận để không làm đổ bất cứ giọt nào. Ánh mắt cậu ta tràn đầy ngưỡng mộ khi nhìn sếp mình, người đàn ông luôn giữ vững phong thái lạnh lùng, chuyên nghiệp dù phải đối mặt với vô vàn khó khăn. "Anh Khang đã thức khuya lắm đúng không ạ? Cần em chuẩn bị thêm gì nữa không?"
Minh Khang khẽ lắc đầu, hớp một ngụm cà phê nóng. Vị đắng của cà phê lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh tỉnh táo hơn một chút. "Không cần đâu, em cứ kiểm tra lại danh sách khách mời và đảm bảo phòng họp đã sẵn sàng. Anh muốn mọi thứ phải thật suôn sẻ." Anh đưa tay xoa nhẹ thái dương, một thói quen mỗi khi cảm thấy căng thẳng. Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào màn hình, nhưng tâm trí anh đã bắt đầu chạy đua với những viễn cảnh sắp tới.
*Dự án này sẽ quyết định rất nhiều... Không được phép sơ suất dù nhỏ nhất.* Anh tự nhủ, một câu độc thoại nội tâm vang vọng trong đầu. Sự ổn định mà anh luôn theo đuổi, giờ đây không chỉ là cho riêng anh, mà còn cho cả một tập thể "Khởi Nguyên", cho những ước mơ và hoài bão của những người đồng hành cùng anh. Áp lực đè nặng lên vai, không chỉ là gánh nặng của công việc, mà còn là gánh nặng của sự kỳ vọng, của những ánh mắt dõi theo. Anh biết, thành công sẽ mang lại sự vững chắc, nhưng cái giá phải trả cho sự vững chắc ấy lại là những đêm dài không ngủ, là sự mệt mỏi chất chồng, và đôi khi là cảm giác cô độc giữa đỉnh cao mà anh đã tự mình chinh phục. Anh hít thở sâu, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man, tập trung hoàn toàn vào hiện tại, vào buổi giới thiệu dự án quan trọng sắp diễn ra.
Buổi giới thiệu dự án "Thành Phố Xanh" diễn ra tại phòng họp lớn nhất của "Khởi Nguyên". Không gian được thiết kế hiện đại, với những bức tường kính trong suốt nhìn ra thành phố, tạo cảm giác mở rộng và chuyên nghiệp. Nội thất tối giản với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, làm nổi bật những mô hình kiến trúc tinh xảo được đặt trang trọng ở trung tâm phòng. Âm thanh xì xào của những tiếng trò chuyện, tiếng micro rè nhẹ khi được kiểm tra, và tiếng giày cao gót lộc cộc trên sàn đá cẩm thạch tạo nên một không khí trang trọng nhưng cũng đầy sự mong chờ. Mùi hương cà phê vẫn thoang thoảng, quyện với mùi nước hoa cao cấp từ các vị khách mời và mùi giấy in từ những tập tài liệu mới, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đặc trưng của môi trường kinh doanh.
Minh Khang đứng cạnh bục thuyết trình, dáng người cao ráo, vóc dáng cân đối, hôm nay anh chọn một bộ vest màu xám than lịch lãm, làm nổi bật khuôn mặt góc cạnh và đôi mắt sâu. Anh trông có vẻ điềm tĩnh, chuyên nghiệp, nhưng trong thâm tâm, anh cảm nhận rõ từng nhịp đập của trái tim mình. Các đại diện từ nhiều công ty đối tác, các nhà đầu tư tiềm năng, và cả những đối thủ cạnh tranh đều đã tề tựu đông đủ, ngồi quanh chiếc bàn họp hình bầu dục dài. Mỗi người một vẻ, nhưng ánh mắt đều hướng về phía anh, chờ đợi những thông tin quan trọng.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng họp mở ra, và một dáng người quen thuộc bước vào. Lâm Hải. Anh ta xuất hiện với vẻ ngoài điển trai, phong thái tự tin và ăn nói khéo léo, luôn được bao bọc bởi một vẻ chỉn chu có phần phô trương. Hôm nay, Lâm Hải mặc một bộ suit xanh navy cắt may tinh xảo, tôn lên vóc dáng khỏe khoắn, mái tóc được chải chuốt gọn gàng. Anh ta điềm nhiên chọn một chỗ ngồi đối diện Minh Khang, ánh mắt lướt qua một lượt các gương mặt trong phòng rồi dừng lại ở Minh Khang. Không có nụ cười, chỉ có sự thăm dò lạnh lùng, một tia thách thức lóe lên trong đôi mắt sắc sảo của đối phương. Minh Khang đáp lại bằng một ánh mắt kiên định, không hề nao núng.
Ông An, với dáng người cao ráo và gương mặt cương nghị, đứng dậy để bắt đầu buổi giới thiệu. Ông cầm micro, giọng nói trầm ấm và uy nghiêm vang vọng khắp phòng. "Chào mừng quý vị đã đến với buổi giới thiệu dự án 'Thành Phố Xanh' của chúng tôi. Dự án này không chỉ là một công trình kiến trúc, mà còn là tầm nhìn về một tương lai bền vững..." Ông An dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua một lượt các khách mời, trước khi dừng lại ở Lâm Hải. "Và hôm nay, chúng ta vinh dự có sự góp mặt của đại diện từ tập đoàn Thiên Phong, ông Lâm Hải, người sẽ phụ trách mảng..." Ông An ngập ngừng một thoáng, rồi nói tiếp, "người tham gia đấu thầu cho gói thầu cơ sở hạ tầng xanh của dự án."
Lời giới thiệu của Ông An như một tia sét đánh thẳng vào Minh Khang. Anh biết Lâm Hải là đối thủ, nhưng không ngờ anh ta lại xuất hiện ở đây, trong vai trò trực tiếp cạnh tranh một phần quan trọng của dự án. Một cảm giác căng thẳng vô hình lan tỏa trong không khí.
Lâm Hải đứng dậy, nở một nụ cười xã giao nhưng ánh mắt vẫn sắc bén. Anh ta tiến về phía Minh Khang, chìa tay ra. "Rất vui được gặp anh, Minh Khang. Nghe danh đã lâu." Giọng nói của Lâm Hải tự tin, có chút lôi cuốn, nhưng ẩn chứa sự sắc sảo, như một lưỡi dao được mài giũa kỹ càng.
Minh Khang bắt tay Lâm Hải, cái bắt tay chắc chắn nhưng không hề ấm áp, giống như hai khối băng chạm vào nhau. "Chào anh, Lâm Hải. Tôi cũng vậy." Giọng anh vẫn điềm tĩnh, nhưng lực siết trong tay anh mạnh hơn một chút. Ánh mắt cả hai chạm nhau trong một khoảnh khắc dài, không một lời nào được thốt ra, nhưng cả hai đều hiểu rõ thông điệp ngầm mà đối phương muốn truyền tải: đây không chỉ là một buổi họp bình thường, mà là một cuộc đối đầu không khoan nhượng.
Sau màn chào hỏi mang tính nghi thức, Minh Khang bắt đầu bài thuyết trình của mình. Anh trình bày một cách chuyên nghiệp, giọng điệu rõ ràng, đầy sức thuyết phục. Anh nói về tầm nhìn, về các giải pháp công nghệ xanh tiên tiến, về tiềm năng phát triển của dự án. Mỗi slide trôi qua, anh đều cảm nhận được những ánh mắt chăm chú từ phía dưới, đặc biệt là ánh mắt của Lâm Hải. Đối thủ của anh ngồi đó, không biểu lộ cảm xúc, chăm chú ghi chép vào cuốn sổ tay. Thỉnh thoảng, anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén lướt qua Minh Khang, như đang cố gắng tìm kiếm một sơ hở, một điểm yếu trong bài trình bày hoàn hảo. Minh Khang biết, Lâm Hải không chỉ là một đối thủ bình thường, mà là một kẻ săn mồi khôn ngoan, luôn biết cách tận dụng mọi cơ hội. Anh càng phải cẩn trọng hơn, không được phép lơ là. Cuộc chiến "Thành Phố Xanh" mới chỉ bắt đầu, và anh biết, đây sẽ là một hành trình đầy cam go.
Đêm đã về khuya, thành phố Sài Gòn tĩnh mịch chìm trong ánh đèn lung linh huyền ảo. Minh Khang trở về căn penthouse của mình sau một ngày dài làm việc và đối đầu căng thẳng. Không gian rộng lớn, sang trọng được thiết kế theo phong cách tối giản, với những tấm kính cường lực từ sàn đến trần nhà, nội thất nhập khẩu đắt tiền và tông màu trầm, càng làm nổi bật sự cô độc của anh. Tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa kính, mang theo hơi lạnh của đêm khuya, hòa vào tiếng nhạc không lời cổ điển đang phát ra từ hệ thống âm thanh, tạo nên một bản hòa tấu buồn bã. Mùi hương gỗ quý từ đồ nội thất và mùi nước hoa nam tính phảng phất trong không khí, càng làm tăng thêm cảm giác trống vắng.
Anh cởi chiếc áo vest, nới lỏng cà vạt, rồi tháo chiếc đồng hồ đeo tay quen thuộc, đặt nó lên chiếc bàn kính gần cửa sổ. Anh vuốt nhẹ thái dương, cảm nhận sự mệt mỏi không chỉ ở thể chất mà còn len lỏi sâu vào từng ngóc ngách trong tâm hồn. Minh Khang bước đến bên cửa sổ kính lớn, nhìn ra dòng sông Sài Gòn uốn lượn như một dải lụa bạc dưới ánh trăng mờ. Hàng ngàn ánh đèn rực rỡ của thành phố phản chiếu xuống mặt nước, tạo nên một khung cảnh tráng lệ, nhưng lại không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng anh.
"Lâm Hải..." Anh khẽ độc thoại nội tâm, giọng thì thầm như sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh bao trùm. "Một đối thủ đáng gờm. Không chỉ là công việc, mà là một sự thách thức toàn diện." Anh nhớ lại ánh mắt sắc bén, cái bắt tay thăm dò và nụ cười đầy ẩn ý của Lâm Hải. Người đàn ông đó toát ra một sự tự tin đến kiêu ngạo, một khí chất của kẻ luôn muốn đứng đầu. Minh Khang biết, phía trước không chỉ là những bản kế hoạch khô khan, những con số tài chính, mà là một cuộc chiến của ý chí, của bản lĩnh và sự khôn ngoan.
Càng thành công, áp lực càng lớn. Đôi khi, mình tự hỏi, tất cả những điều này để làm gì? Câu hỏi đó lơ lửng trong không gian, không tìm thấy lời đáp. Anh đã dành toàn bộ tuổi trẻ, sức lực và tâm huyết để xây dựng sự nghiệp, để đạt được cái gọi là "sự ổn định". Giờ đây, anh có tất cả: một vị trí đáng mơ ước, một căn hộ penthouse sang trọng, một tài khoản ngân hàng đủ đầy. Nhưng anh lại cảm thấy một sự trống rỗng lạ lùng, một cảm giác cô độc len lỏi vào từng tế bào.
Anh đưa tay xoa nhẹ thái dương một lần nữa, cảm nhận những đường nét hằn sâu của sự mệt mỏi. Đã bao lâu rồi anh không thực sự nghỉ ngơi? Bao lâu rồi anh không dành thời gian cho chính mình, cho những điều vượt ra ngoài vòng xoáy công việc? Anh vẫn tin rằng sự ổn định vật chất là nền tảng cho mọi thứ, là điều kiện tiên quyết để anh có thể yêu ai đó, xây dựng một gia đình. Nhưng dường như, cái giá của sự ổn định này đang ngày càng đắt đỏ, và anh đang phải đánh đổi quá nhiều thứ, kể cả những mảnh ghép quan trọng của cuộc sống mà anh không hề hay biết mình đang bỏ lỡ.
Trong ánh đèn mờ ảo của thành phố, Minh Khang cảm thấy một làn gió lạnh luồn qua khung cửa sổ. Anh không biết rằng, cái sự mệt mỏi và cô độc mà anh đang gánh chịu, cái giá của sự thành công này, chính là một phần của "phiên bản" anh ở thời điểm hiện tại – một phiên bản đang dần xa rời khỏi một Yến Chi bình yên và trọn vẹn, người đang tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị và không hề chờ đợi. Cuộc đối đầu với Lâm Hải chỉ là khởi đầu cho những áp lực mới, nhưng cũng là một chất xúc tác, từ từ đẩy anh đến một điểm mà ở đó, anh sẽ phải đối mặt với chính mình, với những câu hỏi sâu thẳm nhất về giá trị thực sự của cuộc sống. Anh vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn ra xa xăm, bóng dáng cô độc in hằn trên tấm kính, như một bức tranh ẩn chứa bao suy tư và trăn trở.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.