Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 106: Vòng Xoáy Áp Lực: Cái Giá Của Sự Thắng Lợi

Buổi họp kết thúc trong một bầu không khí không thể nào gọi là nhẹ nhõm. Dù Ông An đã cố gắng giữ trật tự và Minh Khang đã hoàn thành bài thuyết trình một cách thuyết phục, nhưng những lời công kích trực diện của Lâm Hải đã gieo rắc sự hoài nghi vào tâm trí một vài đối tác. Minh Khang bắt tay từng người một, duy trì nụ cười chuyên nghiệp trên môi, nhưng trong lòng anh là một mớ hỗn độn của sự kiệt sức và áp lực.

Chiều muộn, khi ánh nắng vàng cam cuối ngày bắt đầu xuyên qua những tấm kính lớn của tòa nhà Khởi Nguyên, nhuộm màu ấm áp lên không gian lạnh lẽo của văn phòng, Minh Khang vẫn ngồi một mình trong văn phòng riêng. Cả cơ thể anh rã rời, không chỉ vì những giờ làm việc căng thẳng, mà còn vì cuộc đối đầu gay gắt với Lâm Hải đã vắt kiệt sức lực tinh thần của anh. Tiếng điều hòa vẫn vo ve đều đều, nhưng giờ đây nó nghe như một âm thanh đơn điệu, càng làm tăng thêm cảm giác trống vắng.

Anh tháo chiếc đồng hồ đeo tay quen thuộc, đặt nhẹ lên mặt bàn kính mát lạnh. Chiếc đồng hồ bằng thép không gỉ, nặng trịch, dường như mang gánh nặng của thời gian và những cuộc chiến không ngừng nghỉ mà anh đang phải gánh vác. Anh nhìn nó, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố Sài Gòn đang dần lên đèn, rực rỡ nhưng cũng lạnh lẽo đến lạ lùng. Hàng ngàn ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, tạo nên một khung cảnh tráng lệ, nhưng không thể xua đi cái cảm giác cô độc đang bao trùm lấy anh.

Đầu óc anh quay cuồng với những lời nói của Lâm Hải. "Anh ta không chỉ giỏi mà còn rất hiểm." Minh Khang độc thoại nội tâm, giọng thì thầm như sợ làm vỡ tan sự tĩnh mịch. "Anh ta đã chuẩn bị rất kỹ, tấn công đúng vào điểm yếu mà anh ta cho là chí mạng của dự án: chi phí và tính thực tế. Đây chỉ là khởi đầu sao? Liệu mình có đủ sức để chống chọi đến cuối cùng, khi mà những cuộc đối đầu như thế này sẽ còn tiếp diễn và có thể ngày càng phức tạp hơn, không chỉ dừng lại ở ý tưởng mà còn là cả quyền lực và vị thế?"

Anh đưa tay vuốt nhẹ thái dương, cảm nhận sự căng cứng của cơ bắp và những cơn đau âm ỉ. Nỗi mệt mỏi này không chỉ là về thể chất, nó là sự bào mòn của tâm hồn. "Thành công... liệu nó có phải là tất cả?" Câu hỏi đó lại vang vọng trong tâm trí anh, ám ảnh hơn bao giờ hết. Anh đã dành cả tuổi trẻ để theo đuổi nó, để đạt được cái gọi là "sự ổn định", tin rằng đó là nền tảng cho mọi hạnh phúc. Nhưng giờ đây, anh có tất cả những gì anh từng khao khát: một vị trí quyền lực, một khối tài sản đáng kể, một tương lai rộng mở. Thế nhưng, anh lại cảm thấy một sự trống rỗng lạ lùng, một cảm giác cô độc len lỏi vào từng tế bào.

"Mình đang đánh đổi điều gì để có được nó? Một cuộc chiến không ngừng nghỉ, sự cô độc, và nỗi mệt mỏi này..." Anh tự hỏi, ánh mắt vô định nhìn ra xa xăm. Cái giá của sự ổn định này đang ngày càng đắt đỏ, và anh đang phải đánh đổi quá nhiều thứ, kể cả những mảnh ghép quan trọng của cuộc sống mà anh không hề hay biết mình đang bỏ lỡ. Ông An đã quan sát rất kỹ, anh biết. Mọi hành động, mọi lời nói của anh và Lâm Hải đều được vị sếp quyền lực đó đánh giá. Quyết định của ông An sẽ ảnh hưởng lớn đến tương lai của dự án và vị thế của anh trong công ty.

Minh Khang cảm thấy một làn gió lạnh luồn qua khe cửa sổ, mang theo hơi thở của màn đêm sắp xuống. Anh vẫn ngồi đó, lặng lẽ nhìn ra thành phố. Bóng dáng cao gầy của anh in hằn trên tấm kính, như một bức tranh ẩn chứa bao suy tư và trăn trở. Anh là một phiên bản của chính mình đang ở đỉnh cao sự nghiệp, nhưng cũng là một phiên bản đang dần nhận ra rằng ánh sáng chói lọi của thành công không thể lấp đầy tất cả khoảng trống. Nó là một sự mệt mỏi âm ỉ, một nỗi cô độc dai dẳng, một dấu hiệu cho thấy anh sẽ phải đối mặt với chính mình, với những câu hỏi sâu thẳm nhất về giá trị thực sự của cuộc sống. Anh không biết rằng, ở một nơi khác trong thành phố này, một Yến Chi bình yên và trọn vẹn đang tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị, không hề chờ đợi anh nữa, và hai "phiên bản" của họ đang ngày càng xa rời nhau, dù cả hai đã từng yêu nhau, chỉ là yêu phiên bản của nhau không trùng thời điểm.

***

Vài ngày sau cuộc đối đầu căng thẳng trong phòng họp, Văn phòng Kiến Trúc Khởi Nguyên như được thổi bùng một luồng gió mới, không phải của sự tươi trẻ mà là của áp lực và tốc độ. Minh Khang, người luôn là một trong những người đến sớm nhất và về muộn nhất, nay dường như đã xóa nhòa mọi ranh giới giữa công việc và cuộc sống. Từ sáng sớm tinh mơ, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp len lỏi qua những tòa nhà chọc trời, chiếc xe của anh đã đỗ trước sảnh Khởi Nguyên. Tòa nhà văn phòng với kiến trúc hiện đại, bao phủ bởi những tấm kính lớn phản chiếu bầu trời xám xịt của Sài Gòn buổi sớm, có vẻ ngoài lạnh lẽo và vô cảm, nhưng bên trong, dưới ánh đèn trắng mạnh mẽ, một guồng máy khổng lồ đang hoạt động không ngừng nghỉ.

Minh Khang bước vào, áo sơ mi trắng tinh phẳng phiu, quần tây lịch sự, nhưng đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm đã lộ rõ quầng thâm. Đó là dấu hiệu của những đêm dài mất ngủ, của hàng trăm giờ làm việc liên tục, của bộ não không ngừng tư duy và tính toán. Mùi cà phê mới pha đặc quánh từ khu pantry xộc vào mũi anh, hòa lẫn với mùi giấy in, mùi vật liệu xây dựng mới từ các mô hình dự án, tạo nên một không khí đặc trưng của sự bận rộn và chuyên nghiệp.

Anh không cần đến bàn làm việc mà đi thẳng đến khu vực đội dự án 'Thành Phố Xanh'. Tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo liên hồi, tiếng trao đổi công việc nhanh gọn, dứt khoát vang lên không ngớt. Tất cả đều bị cuốn vào tốc độ và cường độ làm việc của Minh Khang. Anh không ngừng giao việc, đốc thúc tiến độ. Giọng nói trầm, điềm tĩnh thường ngày của anh nay pha thêm chút khẩn trương, dứt khoát.

"Đức Anh," Minh Khang gọi, đứng bên bàn làm việc của cậu thực tập sinh trẻ, ánh mắt sắc bén quét qua màn hình máy tính. Đức Anh, với đôi mắt sáng và đầy nhiệt huyết, lập tức ngẩng đầu lên, vẻ mặt pha chút lo lắng. "Phần báo cáo chi tiết về vật liệu bền vững cần hoàn thành trước trưa nay, Đức Anh. Lâm Hải sẽ không bỏ qua bất kỳ kẽ hở nào."

Đức Anh nuốt khan, gật đầu lia lịa. "Dạ vâng, em sẽ cố gắng hết sức, sếp Khang!" Cậu ta lập tức quay lại máy tính, gõ phím nhanh hơn, như sợ rằng một giây chậm trễ cũng sẽ làm sếp Khang thất vọng. Áp lực từ Minh Khang không phải là sự quát mắng hay khó chịu, mà là một sự đòi hỏi về chất lượng và hiệu quả tuyệt đối, khiến mọi người tự nguyện lao vào guồng quay đó.

Minh Khang lướt qua các phòng ban, kiểm tra từng chi tiết nhỏ nhất của dự án. Anh không cho phép bất kỳ sự chậm trễ hay thiếu sót nào. Trong anh, cuộc đối đầu với Lâm Hải đã nhen nhóm một ngọn lửa quyết tâm rực cháy, nhưng cũng là một nỗi ám ảnh. "Không thể thua. Không thể để bất kỳ ai nghi ngờ năng lực của mình." Anh độc thoại nội tâm, bước chân dứt khoát trên sàn văn phòng lạnh lẽo. Anh tin rằng, chỉ có sự hoàn hảo mới có thể đánh bại một đối thủ hiểm như Lâm Hải, một người sẵn sàng tấn công vào bất kỳ điểm yếu nào.

Anh bỏ qua bữa trưa, chỉ uống cà phê đen đặc. Ly cà phê sứ trắng được đặt cạnh chồng tài liệu cao ngất, hơi ấm của nó dường như là nguồn năng lượng duy nhất giữ cho anh tỉnh táo. Minh Khang liên tục gọi điện thoại, họp nhanh với các nhóm nhỏ, đưa ra những quyết định sắc bén trong chớp mắt. Anh đi lại trong văn phòng, kiểm tra tiến độ, đôi khi dừng lại chỉ để vuốt nhẹ mô hình dự án 'Thành Phố Xanh' đặt ở góc phòng, ngắm nhìn những tòa nhà xanh mát, những con đường hiện đại được mô phỏng tỉ mỉ. Đó là tâm huyết, là danh dự, là tất cả những gì anh đang cược vào.

Mùi nước hoa cao cấp từ những đồng nghiệp nữ lướt qua, tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng từ khu vực làm việc chung, tất cả đều trở nên mờ nhạt trong tâm trí Minh Khang. Anh chỉ nghe thấy tiếng gõ bàn phím của chính mình, tiếng giấy sột soạt lật mở, và tiếng đồng hồ tích tắc trên cổ tay, như đếm ngược từng khoảnh khắc của cuộc đua. Anh mệt mỏi, nhưng không cho phép bản thân dừng lại. Sự ổn định mà anh đã khao khát, nay lại trở thành một xiềng xích vô hình, buộc anh phải chạy đua không ngừng. Cái giá của nó là gì? Anh chưa dám nghĩ đến.

***

Giữa tuần, Hoàng Nam cố gắng kéo Minh Khang ra khỏi vòng xoáy công việc. Anh đã đặt một bàn tại Nhà hàng 'Bữa Tối Của Ký Ức', một địa điểm yên tĩnh, sang trọng với kiến trúc tân cổ điển pha trộn hiện đại. Ánh đèn vàng ấm áp lan tỏa khắp không gian, làm dịu đi sự lạnh lẽo của những chi tiết gỗ tối màu. Khăn trải bàn trắng tinh, những bó hoa tươi thắm và ánh nến lung linh trên mỗi bàn ăn tạo nên một bầu không khí thanh lịch, lãng mạn, hoàn toàn đối lập với sự căng thẳng mà Minh Khang đang mang theo. Tiếng nhạc không lời du dương từ một cây piano góc phòng nhẹ nhàng lan tỏa, tiếng ly tách chạm nhẹ, tiếng thì thầm trò chuyện của những cặp đôi hay nhóm bạn thân hữu, tất cả tạo nên một bức tranh của sự thư thái và hưởng thụ. Mùi thức ăn cao cấp, rượu vang, hương hoa ly thơm dịu quấn quýt trong không khí được điều hòa mát lạnh.

Nhưng Minh Khang dường như không cảm nhận được bất kỳ điều gì trong số đó. Anh ngồi đối diện Hoàng Nam, chiếc điện thoại vẫn nằm trên bàn, thỉnh thoảng lại rung nhẹ báo hiệu một email mới hay tin nhắn công việc. Đôi mắt anh vẫn giữ vẻ căng thẳng, không ngừng quét qua những người xung quanh, rồi lại quay về màn hình điện thoại, hoặc lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ nơi những dòng xe cộ vẫn tấp nập. Anh ăn uống qua loa, chỉ gật đầu hoặc trả lời cụt lủn những câu hỏi của Hoàng Nam.

Hoàng Nam quan sát bạn mình với ánh mắt đầy lo lắng. Anh gắp một miếng thịt bò tenderloin mềm mọng vào đĩa Minh Khang, cố gắng phá vỡ sự im lặng nặng nề đang bao trùm họ. "Cậu cứ thế này thì làm sao chịu nổi?" Giọng anh nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. "Đã bao lâu rồi cậu không ngủ đủ giấc, không dành thời gian cho bản thân?"

Minh Khang thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả sự mệt mỏi tích tụ của nhiều ngày. Anh không ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại. "Tớ không có lựa chọn nào khác, Nam. Cuộc đối đầu với Lâm Hải chỉ mới là khởi đầu. Nếu không dồn hết sức, tớ sẽ bị đào thải." Anh nói, giọng khàn đặc, không còn sự điềm tĩnh thường ngày.

Hoàng Nam đặt dao dĩa xuống, đưa tay chạm nhẹ vào cổ tay Minh Khang, nơi chiếc đồng hồ thép không gỉ vẫn toát lên vẻ lạnh lẽo. Anh nhìn thẳng vào mắt bạn. "Cậu vẫn luôn là người giỏi nhất, Khang. Nhưng thành công có đáng để cậu đánh đổi tất cả sao? Cậu đang quên mất mình là ai rồi." Hoàng Nam hỏi, câu nói của anh như một mũi kim châm vào sâu thẳm tâm hồn Minh Khang, nhưng anh lại vội vàng tránh né.

Minh Khang rụt tay lại, lắc đầu. "Không, Nam. Cậu không hiểu đâu. Vị trí này, dự án này, không chỉ là của riêng tớ nữa. Đó là kỳ vọng của Ông An, là uy tín của Khởi Nguyên. Lâm Hải không chỉ muốn đánh bại tớ trong một dự án, anh ta muốn khẳng định vị thế, muốn chiếm lấy những gì tớ đang có. Tớ không thể lùi bước." Anh đưa tay vuốt thái dương, cảm nhận sự căng cứng của cơ bắp. "Nếu tớ không chiến đấu đến cùng, tớ sẽ mất tất cả. Mất đi cái 'sự ổn định' mà tớ đã phải đánh đổi bao nhiêu năm để xây dựng."

Hoàng Nam nhìn Minh Khang, ánh mắt anh hiện lên một sự bất lực. Anh biết Minh Khang là một người có chí tiến thủ, một người luôn đặt mục tiêu và dốc toàn lực để đạt được nó. Nhưng giờ đây, anh thấy một Minh Khang khác, một phiên bản bị ám ảnh bởi cuộc chiến, bởi sự khẳng định bản thân đến mức quên đi giá trị của chính mình. Anh gắp thêm một miếng salad cho Minh Khang, nhưng anh chỉ uống nước lọc, từ chối ly rượu vang đỏ mà Hoàng Nam đã gọi riêng cho anh, nói rằng anh cần giữ đầu óc tỉnh táo.

"Cậu có nghĩ rằng đôi khi, cái giá của sự ổn định lại là sự bất ổn trong chính tâm hồn mình không?" Hoàng Nam chậm rãi hỏi, như một lời thì thầm. Minh Khang chỉ khẽ chau mày, nhưng không trả lời. Anh lại lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố bắt đầu rực rỡ hơn khi màn đêm buông xuống. Trong khoảnh khắc đó, Hoàng Nam thấy một tia cô độc thoáng qua trong đôi mắt Minh Khang, một sự trống rỗng mà anh chưa từng thấy ở bạn mình. Anh biết, Minh Khang đang tự đẩy mình vào một giới hạn, và cái giá phải trả có thể sẽ rất đắt. Anh lo lắng, sâu sắc.

***

Đêm đã về khuya, khi những con phố Sài Gòn dần vắng bóng người, Minh Khang mới trở về căn penthouse xa hoa của mình. Ánh sáng vàng dịu từ những ngọn đèn đường hắt lên những tấm kính cường lực từ sàn đến trần của tòa nhà, tạo nên một vẻ đẹp lộng lẫy nhưng cũng đầy tĩnh lặng. Căn hộ được thiết kế theo phong cách hiện đại, tối giản, với nội thất nhập khẩu đắt tiền và tông màu trầm chủ đạo. Nó rộng rãi, sang trọng, nhưng giờ đây, trong mắt Minh Khang, nó chỉ toát lên một vẻ lạnh lẽo và cô độc đến tột cùng.

Anh cởi áo khoác, nới lỏng cà vạt, nhưng không thay đồ ngủ. Cơ thể anh rã rời, nhưng tâm trí anh vẫn quay cuồng với những con số, những ý tưởng thiết kế, những lời phản biện của Lâm Hải. Tiếng nhạc không lời cổ điển mà anh thường bật để thư giãn đã tắt từ lâu. Chỉ còn tiếng gió rít qua ô cửa kính, và sự yên tĩnh tuyệt đối bao trùm căn phòng. Mùi hương gỗ quý từ những món đồ nội thất, mùi nước hoa nam tính còn vương trên chiếc áo khoác, và mùi cà phê đen đặc quánh mà anh vừa pha, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian riêng biệt, chỉ có anh và sự trống rỗng của chính mình.

Minh Khang đi thẳng đến quầy bar, rót một ly cà phê đen nóng hổi. Hơi nóng từ ly cà phê bốc lên, làm ấm đôi bàn tay lạnh giá của anh. Anh không bật đèn nhiều, chỉ có ánh sáng từ thành phố hắt vào, in bóng anh cô độc trên sàn nhà lát đá cẩm thạch. Anh đứng bên cửa sổ kính lớn, nhìn xuống thành phố Sài Gòn đang say ngủ. Hàng ngàn ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, tạo nên một khung cảnh tráng lệ, nhưng không thể xua đi cái cảm giác trống trải trong lòng anh.

Anh đưa tay chạm vào mặt kính lạnh lẽo, cảm nhận sự lạnh lẽo từ bên ngoài và cả từ bên trong mình. Chiếc đồng hồ đeo tay quen thuộc vẫn nằm gọn trên cổ tay, kim đồng hồ vẫn tích tắc đều đặn, vô cảm. "Thời gian... vẫn cứ trôi." Anh độc thoại nội tâm, giọng nói thì thầm lạc lõng trong không gian rộng lớn. "Nhưng mình đang làm gì với nó? Liệu đây có phải là con đường duy nhất để hạnh phúc?"

Câu hỏi đó ám ảnh anh, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh đã đạt được cái gọi là "sự ổn định", thậm chí còn vượt xa những gì anh từng hình dung. Một vị trí cao trong công ty, một dự án lớn đang được triển khai, một căn penthouse trong mơ. Anh có tất cả những thứ mà nhiều người đàn ông khác khao khát. Nhưng tại sao, trái tim anh lại không cảm thấy trọn vẹn? Tại sao, anh lại cảm thấy một sự trống rỗng sâu sắc, một nỗi cô độc dai dẳng len lỏi vào từng tế bào?

Anh nhớ lại lời Hoàng Nam ở nhà hàng. "Thành công có đáng để cậu đánh đổi tất cả sao? Cậu đang quên mất mình là ai rồi, Khang." Những lời nói đó như những vết xước nhỏ, dần dần bào mòn lớp vỏ bọc kiên cường của anh. Anh đã dồn hết tâm sức, đánh đổi sức khỏe, thời gian, thậm chí cả những mối quan hệ cá nhân để đạt được vị trí này. Anh đã biến mình thành một phiên bản hoàn hảo của một người đàn ông thành công, nhưng liệu đó có phải là phiên bản mà anh thực sự muốn trở thành?

Minh Khang thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả sự mệt mỏi và hoài nghi. "Thành công... nhưng sao lại trống rỗng đến vậy?" Anh tự hỏi, ánh mắt vô định nhìn vào hư không. Anh không biết rằng, nỗi mệt mỏi này, cảm giác trống rỗng này chính là cái giá mà anh đang phải trả cho "sự ổn định" mà anh đã kiên trì theo đuổi. Anh đang ở đỉnh cao sự nghiệp, nhưng đồng thời cũng đang lạc lối trong chính thành công của mình. Anh không biết rằng, ở một nơi nào đó trong thành phố này, một phiên bản khác của cuộc sống đang diễn ra, nơi sự bình yên và hạnh phúc không đến từ những con số hay danh vọng, nơi Yến Chi không còn chờ đợi anh, và hai phiên bản của họ đang ngày càng xa cách, không một điểm chung, dù cả hai đã từng yêu nhau, chỉ là yêu phiên bản của nhau không trùng thời điểm. Bóng dáng cao gầy của anh in hằn trên tấm kính, cô độc và chất chứa bao suy tư, như một bức tượng giữa biển ánh đèn lấp lánh của thành phố về đêm.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free