Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 107: Bóng Đêm Thẩm Vấn: Cái Giá Của Ngai Vàng
Bóng dáng cao gầy của anh in hằn trên tấm kính, cô độc và chất chứa bao suy tư, như một bức tượng giữa biển ánh đèn lấp lánh của thành phố về đêm.
Minh Khang đứng đó thật lâu, đến nỗi chân anh tê dại và ly cà phê trong tay đã nguội lạnh tự bao giờ. Hơi nóng từ cà phê không còn, chỉ còn vị đắng chát đọng lại nơi đầu lưỡi, như chính cái dư vị của thành công mà anh đang nếm trải. Anh không nhúc nhích, không muốn rời khỏi cái vị trí lưng chừng giữa ánh sáng và bóng tối này. Thành phố bên dưới vẫn hối hả trong nhịp điệu riêng của nó, những dòng xe cộ như những mạch máu không ngừng chảy, những tòa nhà cao tầng sừng sững như những người khổng lồ im lặng. Nhưng tất cả những điều đó, trong mắt anh, chỉ là một bức tranh sống động, đẹp đẽ nhưng hoàn toàn xa lạ, không một chút thuộc về anh, dù anh là một phần kiến tạo nên nó.
Đồng hồ đeo tay của anh, chiếc Patek Philippe tinh xảo mà anh đã tốn không ít công sức mới có thể sở hữu, giờ đây dường như đang chế nhạo anh bằng sự tích tắc đều đặn, lạnh lùng của nó. Anh đưa tay chạm vào mặt kính lạnh lẽo, cảm nhận sự lạnh lẽo từ bên ngoài và cả từ bên trong mình. Chiếc đồng hồ quen thuộc vẫn nằm gọn trên cổ tay, kim đồng hồ vẫn tích tắc đều đặn, vô cảm. "Thời gian... vẫn cứ trôi." Anh độc thoại nội tâm, giọng nói thì thầm lạc lõng trong không gian rộng lớn. "Nhưng mình đang làm gì với nó? Liệu đây có phải là con đường duy nhất để hạnh phúc?"
Câu hỏi đó ám ảnh anh, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh đã đạt được cái gọi là "sự ổn định", thậm chí còn vượt xa những gì anh từng hình dung. Một vị trí cao trong công ty, một dự án lớn đang được triển khai, một căn penthouse trong mơ. Anh có tất cả những thứ mà nhiều người đàn ông khác khao khát. Nhưng tại sao, trái tim anh lại không cảm thấy trọn vẹn? Tại sao, anh lại cảm thấy một sự trống rỗng sâu sắc, một nỗi cô độc dai dẳng len lỏi vào từng tế bào? Anh nhớ lại lời Hoàng Nam ở nhà hàng. "Thành công có đáng để cậu đánh đổi tất cả sao? Cậu đang quên mất mình là ai rồi, Khang." Những lời nói đó như những vết xước nhỏ, dần dần bào mòn lớp vỏ bọc kiên cường của anh. Anh đã dồn hết tâm sức, đánh đổi sức khỏe, thời gian, thậm chí cả những mối quan hệ cá nhân để đạt được vị trí này. Anh đã biến mình thành một phiên bản hoàn hảo của một người đàn ông thành công, nhưng liệu đó có phải là phiên bản mà anh thực sự muốn trở thành?
Minh Khang thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả sự mệt mỏi và hoài nghi. "Thành công... nhưng sao lại trống rỗng đến vậy?" Anh tự hỏi, ánh mắt vô định nhìn vào hư không. Anh không biết rằng, nỗi mệt mỏi này, cảm giác trống rỗng này chính là cái giá mà anh đang phải trả cho "sự ổn định" mà anh đã kiên trì theo đuổi. Anh đang ở đỉnh cao sự nghiệp, nhưng đồng thời cũng đang lạc lối trong chính thành công của mình. Anh không biết rằng, ở một nơi nào đó trong thành phố này, một phiên bản khác của cuộc sống đang diễn ra, nơi sự bình yên và hạnh phúc không đến từ những con số hay danh vọng, nơi Yến Chi không còn chờ đợi anh, và hai phiên bản của họ đang ngày càng xa cách, không một điểm chung, dù cả hai đã từng yêu nhau, chỉ là yêu phiên bản của nhau không trùng thời điểm.
Anh không muốn nghĩ nữa. Anh quay lưng lại với khung cảnh ngoạn mục của thành phố, đi thẳng vào phòng làm việc của mình. Tiếng bước chân anh vang vọng trên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, tạo nên một âm thanh đơn độc trong căn hộ rộng lớn. Căn phòng làm việc của anh cũng được thiết kế theo phong cách tối giản, với một chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó, những kệ sách cao chất đầy tài liệu và sách chuyên ngành, và một chiếc ghế da xoay êm ái. Ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét góc cạnh và vẻ mệt mỏi rõ rệt.
Những bản vẽ kỹ thuật chi chít đường nét, những biểu đồ phức tạp về dòng tiền và lợi nhuận, những văn bản hợp đồng dày cộp đang chờ đợi anh. Dự án 'Thành Phố Xanh', niềm tự hào và cũng là gánh nặng lớn nhất của anh lúc này, đang ở giai đoạn nước rút. Sau cuộc đối đầu nảy lửa với Lâm Hải trong buổi họp hôm trước, áp lực càng đè nặng lên vai Minh Khang. Anh biết, mọi ánh mắt đều đang đổ dồn vào anh, chờ đợi anh chứng minh năng lực và tầm nhìn của mình.
Minh Khang ngồi xuống ghế, day day thái dương. Đầu anh đau như búa bổ. Anh đã không ngủ đủ giấc trong nhiều tuần liền, và cơ thể anh đang bắt đầu phản ứng. Anh cảm thấy các cơ bắp căng cứng, đôi mắt khô rát và một cơn đau nhức âm ỉ ở thái dương. Anh với lấy cốc cà phê đã nguội ngắt, nhấp một ngụm. Vị đắng không còn đủ sức để xua đi sự mệt mỏi đang bao trùm lấy anh. Anh cảm thấy mình như một cỗ máy, không ngừng vận hành, nhưng nhiên liệu thì đang cạn kiệt.
Anh mở một tệp tài liệu trên máy tính, cố gắng tập trung vào những con số và biểu đồ. Tiếng gõ bàn phím của anh yếu ớt, lạc lõng trong sự tĩnh lặng của căn phòng. Mỗi phím bấm dường như đòi hỏi một nỗ lực lớn. Anh đọc đi đọc lại một đoạn văn bản, nhưng những con chữ cứ nhảy múa trước mắt, không thể nào đi vào tâm trí anh. "Thêm một đêm nữa..." Anh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm nghe thật thê lương. "Liệu tất cả những điều này có đáng không? Cái giá của sự thành công này là gì?"
Anh ngả người ra sau ghế, nhắm mắt lại. Trong bóng tối, những hình ảnh của buổi họp căng thẳng hôm trước lại hiện về. Khuôn mặt nhếch mép của Lâm Hải, ánh mắt soi mói của các đối tác, và cả ánh nhìn đầy ẩn ý của Ông An. Anh đã chiến thắng, ít nhất là trong cuộc đối đầu về mặt ý tưởng. Nhưng chiến thắng đó không mang lại cho anh cảm giác hân hoan, mà chỉ là một sự kiệt sức cùng cực. Anh đã phải dốc hết sức lực, vận dụng toàn bộ trí óc và kinh nghiệm để bảo vệ tầm nhìn của mình. Và giờ đây, anh cảm thấy mình trống rỗng, như một cái vỏ rỗng tuếch sau một trận chiến cam go.
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ lớn trong phòng làm việc. Ánh sáng từ thành phố rực rỡ từ xa, nhưng không gian bên trong căn phòng vẫn chìm trong sự lạnh lẽo của điều hòa và sự tĩnh mịch. Anh nhìn xuống mô hình dự án 'Thành Phố Xanh' đặt trên một chiếc bàn lớn. Từng tòa nhà, từng con đường, từng mảng xanh đều được thiết kế tỉ mỉ, là kết quả của hàng ngàn giờ làm việc không ngừng nghỉ của anh và đội ngũ. Anh đã từng nhìn vào mô hình này với niềm tự hào và sự hào hứng tột độ. Anh đã hình dung về một thành phố hiện đại, bền vững, nơi con người có thể sống và làm việc trong một môi trường lý tưởng. Nhưng giờ đây, khi nhìn vào nó, anh không còn thấy sự hào hứng đó nữa. Thay vào đó là một gánh nặng vô hình, một cảm giác mệt mỏi chán chường.
"Sự ổn định... và cái giá của nó." Anh lại lẩm bẩm cụm từ đã ám ảnh anh bấy lâu. Anh đã tin rằng chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó. Anh đã tin rằng thành công sự nghiệp sẽ mang lại cho anh một nền tảng vững chắc để xây dựng hạnh phúc. Nhưng cái nền tảng đó, giờ đây, dường như đang nuốt chửng anh, biến anh thành một người đàn ông cô độc, mệt mỏi, và hoài nghi. Anh cảm thấy một sự vô nghĩa len lỏi vào tâm trí. Liệu tất cả những nỗ lực này có thực sự đáng giá không, nếu cuối cùng anh lại mất đi chính mình trong hành trình đó?
Anh lại vuốt mặt, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Anh biết mình không thể bỏ cuộc. Dự án này quá quan trọng, không chỉ với công ty mà còn với sự nghiệp của chính anh. Anh phải tiếp tục, phải cố gắng đến cùng. Nhưng sâu thẳm bên trong, một phần nào đó của anh đang khao khát được dừng lại, được buông bỏ, được nghỉ ngơi. Anh đã kiệt sức. Kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần. Anh không muốn là "phiên bản" của một Minh Khang chỉ biết đến công việc nữa. Anh muốn tìm lại chính mình, một phiên bản nào đó mà anh đã bỏ quên trên con đường chinh phục đỉnh cao sự nghiệp.
Anh trở lại bàn làm việc, ép mình phải tập trung vào màn hình máy tính. Những con số, những bản vẽ, những kế hoạch lại hiện lên. Anh gõ phím, chậm rãi, nặng nề. Ngoài kia, ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ, nhưng trong căn phòng này, sự tĩnh lặng và lạnh lẽo đang dần nuốt chửng anh. Anh biết, đêm nay sẽ lại là một đêm dài, một đêm nữa anh phải đối mặt với chính mình, với những câu hỏi không lời đáp, và với cái giá mà anh đang phải trả cho "ngai vàng" của mình.
***
Đã gần 1 giờ sáng, đường phố Sài Gòn đã vắng hẳn người. Minh Khang lái xe trên con đường quen thuộc, ánh đèn pha xuyên qua màn đêm tĩnh mịch. Anh không muốn về thẳng căn penthouse lạnh lẽo của mình. Anh cần một thứ gì đó để lấp đầy cái bụng rỗng và cả cái khoảng trống trong lòng. Anh tấp vào một cửa hàng tiện lợi 24/7 sáng đèn.
Cửa hàng tiện lợi hiện đại, sáng sủa, với những kệ hàng cao chất đầy đủ loại đồ ăn, thức uống. Tiếng nhạc pop nhẹ nhàng phát ra từ loa cửa hàng, hòa cùng tiếng máy quét mã vạch lách tách từ quầy tính tiền. Mùi đồ ăn nhanh thoang thoảng, xen lẫn mùi cà phê hòa tan và mùi sản phẩm tẩy rửa đặc trưng của những không gian công cộng. Bầu không khí nơi đây nhanh chóng, tiện lợi, một sự đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng đến đáng sợ trong văn phòng và căn penthouse của anh.
Minh Khang bước vào, cảm giác như đang bước vào một thế giới khác. Anh lướt qua các dãy kệ, ánh mắt vô định. Anh thấy một vài người khác cũng đang mua sắm vào giờ này. Một cặp đôi trẻ tuổi đang cười đùa khúc khích bên quầy kem, có lẽ vừa đi chơi về. Một người đàn ông trung niên với gương mặt mệt mỏi tương tự anh đang chọn mua một gói thuốc lá và một chai nước suối. Một nhóm sinh viên đang ngồi ở khu vực ăn uống, vừa ăn mì gói vừa lướt điện thoại.
Anh dừng lại trước tủ lạnh trưng bày đồ ăn chế biến sẵn. Chọn vội một hộp mì Ý sốt bò băm và một lon nước tăng lực. Anh không có khẩu vị, chỉ muốn lấp đầy cái bụng đang cồn cào. Anh nhìn những người xung quanh. Họ có vẻ bình yên hơn mình không? Hay chỉ là mình đang nhìn thấy sự bình yên mà mình không có? Anh tự hỏi. Cặp đôi trẻ kia, có lẽ họ không có một dự án tỷ đô đang đè nặng trên vai, không có một Lâm Hải luôn chực chờ để công kích. Người đàn ông trung niên kia, có thể anh ta cũng đang đối mặt với những áp lực riêng, nhưng ít nhất, anh ta không phải chịu đựng cái cảm giác cô độc giữa đỉnh cao danh vọng như anh.
Anh bước đến quầy tính tiền. Cô nhân viên trẻ với mái tóc nhuộm màu nổi bật, đôi mắt lờ đờ vì làm ca đêm, lướt mã vạch sản phẩm của anh một cách máy móc. "Tổng cộng 75.000 đồng ạ." Giọng cô bé đều đều, vô cảm. Minh Khang đưa thẻ tín dụng, không nói một lời. Anh không có tâm trạng để bắt chuyện, và cô bé cũng không có vẻ gì là muốn nói chuyện. Sự tương tác giữa họ chỉ là một giao dịch đơn thuần, không cảm xúc, không kết nối.
Anh cầm túi đồ ăn, không vội rời đi. Anh dừng lại một chút ở cửa, nhìn ra ngoài đường vắng vẻ. Ánh đèn đường hắt xuống những vũng nước đọng sau cơn mưa chiều, phản chiếu những vệt sáng lung linh. Trời se lạnh, một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi ẩm và mùi đất sau mưa. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành lùa vào buồng phổi, xua đi chút mệt mỏi tích tụ. Nhưng chỉ là một chút.
Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một sự cô độc lạ thường. Giữa những con người xa lạ, giữa những âm thanh hối hả của một cửa hàng tiện lợi vào đêm khuya, anh vẫn là một thực thể đơn lẻ, lạc lõng. Anh không thuộc về nơi này, cũng không thuộc về căn phòng làm việc chất đầy bản vẽ kia. Anh thuộc về đâu? Câu hỏi đó lướt qua tâm trí anh, nhanh như một tia chớp rồi biến mất. Anh không có câu trả lời. Anh chỉ biết, mình cần phải đi. Anh bước ra khỏi cửa hàng, hòa vào bóng đêm. Cánh cửa tự động khép lại sau lưng anh, cắt đứt anh khỏi chút hơi ấm và ánh sáng nhân tạo cuối cùng.
***
Rạng sáng, khoảng 2 giờ sáng, Minh Khang về đến căn penthouse của mình. Anh không bật đèn, để ánh sáng yếu ớt từ thành phố tràn vào qua những tấm kính cường lực từ sàn đến trần. Căn hộ sang trọng, hiện đại, nhưng giờ đây, trong ánh sáng nhập nhoạng của đêm, nó lại càng toát lên vẻ lạnh lẽo và trống rỗng đến đáng sợ.
Anh quăng chiếc cặp da xuống chiếc ghế sofa da màu xám tro, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Anh tháo cà vạt, nới lỏng cổ áo sơ mi trắng đã nhăn nhúm. Cơ thể anh rã rời, nhưng tâm trí anh vẫn tỉnh táo một cách đáng sợ, không ngừng quay cuồng với những suy nghĩ. Mùi hương gỗ quý từ những món đồ nội thất, mùi nước hoa nam tính còn vương trên chiếc áo khoác, và mùi cà phê đen đặc quánh mà anh đã pha từ tối, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian riêng biệt, chỉ có anh và sự trống rỗng của chính mình.
Anh không ăn hộp mì Ý đã mua. Anh không có cảm giác thèm ăn. Anh bước đến cửa sổ lớn, nơi anh đã đứng trước đó vài giờ, nhìn xuống biển đèn lung linh của thành phố Sài Gòn. Hàng ngàn ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, tạo nên một khung cảnh tráng lệ, nhưng không thể xua đi cái cảm giác trống trải trong lòng anh.
Hình ảnh phản chiếu của anh trên mặt kính hiện lên rõ nét: một người đàn ông cao ráo, vóc dáng cân đối nhưng có phần gầy đi sau chuỗi ngày làm việc cật lực. Khuôn mặt góc cạnh giờ đây hằn lên vẻ tiều tụy, đôi mắt sâu trũng xuống, quầng thâm hiện rõ. Anh thấy mình thành công, nhưng đôi mắt đó lại chất chứa một nỗi mệt mỏi và trống rỗng đến cùng cực. Đây là điều mình đã luôn theo đuổi... Vậy tại sao lại cảm thấy cô đơn đến thế? Liệu có phải mình đã đánh mất điều gì quan trọng hơn trong hành trình này không?
Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí anh, không ngừng. Anh đã dồn hết tâm sức, tuổi trẻ, và cả những rung động đầu đời để xây dựng cái "sự ổn định" này. Anh đã tin rằng một khi có được nó, anh sẽ có tất cả. Nhưng giờ đây, anh có nó, và anh nhận ra mình không có gì cả. Không có sự bình yên, không có hạnh phúc trọn vẹn, và quan trọng hơn, không có ai để chia sẻ tất cả những điều này.
Anh đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay mà anh vẫn chưa tháo ra. Chiếc Patek Philippe lạnh lẽo trên cổ tay, như một lời nhắc nhở về thời gian đã trôi qua, về những năm tháng anh đã dành trọn cho công việc. "Thời gian trôi nhanh quá..." Anh thầm nghĩ. Anh đã bỏ lỡ bao nhiêu thứ? Bao nhiêu khoảnh khắc? Bao nhiêu cảm xúc? Anh đã bỏ lỡ những cuộc gặp gỡ, những buổi hẹn hò, những mối quan hệ có thể đã mang lại cho anh sự ấm áp, sự kết nối mà giờ đây anh đang thiếu thốn.
Anh tháo chiếc đồng hồ ra, đặt nó lên bàn kính cạnh cửa sổ. Kim loại lạnh lẽo của nó phản chiếu ánh đèn thành phố, tạo ra những đốm sáng lấp lánh. Anh nhìn nó thật lâu, như thể đang nhìn vào một phần quá khứ của chính mình, một phiên bản của Minh Khang đã từng tin tưởng tuyệt đối vào giá trị của vật chất và danh vọng. Nhưng giờ đây, sự hoài nghi đang dâng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Liệu những thứ này có thực sự là mục tiêu cuối cùng của anh? Hay chỉ là những bậc thang mà anh đã leo lên, để rồi phát hiện ra đỉnh cao lại trống rỗng đến vậy?
Minh Khang quay lưng lại với khung cảnh thành phố vẫn lung linh ánh đèn. Anh bước vào phòng tắm, để lại phía sau chiếc đồng hồ lạnh lẽo và những câu hỏi không lời đáp. Anh bật đèn, nhìn vào gương. Khuôn mặt anh hiện lên rõ ràng dưới ánh sáng trắng: tiều tụy, mệt mỏi, đôi mắt trũng sâu và xa xăm. Anh nhìn chính mình, một Minh Khang đã đạt được tất cả những gì anh từng khao khát, nhưng lại cảm thấy lạc lõng và cô độc hơn bao giờ hết. Anh đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng đồng thời cũng đang lạc lối trong chính thành công của mình.
Nỗi mệt mỏi rã rời trong từng thớ thịt. Anh tựa hai tay vào thành bồn rửa mặt, cúi đầu. Anh cảm thấy một sự bất lực bao trùm. Anh đã làm gì? Anh đã đánh đổi điều gì để có được ngày hôm nay? Và cái giá phải trả... có phải là quá đắt không? Anh không biết rằng, những suy nghĩ này, những cảm giác trống rỗng này, chính là khởi đầu cho một sự thay đổi lớn lao trong con người anh. Một sự thay đổi sẽ khiến anh nhìn nhận lại toàn bộ cuộc đời mình, và có thể, sẽ dẫn anh đến một con đường khác, nơi "sự ổn định" không còn là tất cả, nơi anh sẽ tìm kiếm những giá trị sâu sắc hơn, chân thật hơn. Nhưng đó là câu chuyện của tương lai. Hiện tại, chỉ có Minh Khang, và sự cô độc đến đáng sợ trong căn penthouse của chính mình, giữa biển ánh đèn lấp lánh của thành phố về đêm.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.