Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 108: Lời Cảnh Báo Giữa Phố Thị
Dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo của phòng tắm, hình ảnh Minh Khang trong gương vẫn còn hiện rõ mồn một. Đôi mắt thâm quầng, gương mặt tiều tụy, và cái nhìn xa xăm, lạc lõng. Anh đã tựa tay vào thành bồn rửa mặt, cảm nhận sự lạnh lẽo của sứ men dưới lòng bàn tay, như thể nó có thể truyền tải một chút tỉnh táo vào tâm trí anh đang rối bời. Nỗi bất lực, một cảm giác xa lạ, cuộn trào trong anh. Anh đã làm gì? Đã đánh đổi những gì? Và cái giá phải trả có phải là quá đắt không? Câu hỏi ấy không có lời đáp, chỉ có sự im lặng kéo dài của đêm khuya và tiếng vọng của chính tâm hồn anh. Minh Khang nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên trong bóng tối, nhưng tâm trí anh vẫn không ngừng quay cuồng với những con số, những bản thiết kế, và áp lực vô hình từ dự án “Thành Phố Xanh” – ngọn núi cao mà anh đang cố sức chinh phục. Anh muốn ngủ, muốn thoát khỏi sự dằn vặt này, nhưng giấc ngủ đến với anh khó khăn như một lời hứa hẹn xa vời.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới còn đang chật vật len lỏi qua tấm rèm cửa sổ dày cộp của căn penthouse, Minh Khang đã có mặt tại văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên'. Dù là giữa buổi sáng, nhưng cơ thể anh vẫn chìm trong trạng thái rã rời, nặng nề, như thể những giờ phút ngắn ngủi trên giường chỉ là một giấc mơ chập chờn, không đủ sức tái tạo năng lượng đã cạn kiệt. Mệt mỏi là một từ quá nhẹ để diễn tả tình trạng của anh lúc này; đó là sự kiệt quệ đến tận cùng, từ mỗi thớ thịt đến từng tế bào thần kinh. Anh ngồi trước màn hình máy tính lớn, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt góc cạnh, càng làm nổi bật vẻ tiều tụy và hốc hác của anh. Đôi mắt anh thâm quầng, những quầng đen như được tô vẽ thêm bởi bóng đêm không ngủ. Anh cố gắng tập trung vào bản vẽ kiến trúc đang hiển thị, nhưng từng đường nét, từng chi tiết đều trở nên mờ nhạt, nhòe nhoẹt trong tầm nhìn của anh. Cơn đau đầu âm ỉ như một cái búa nhỏ không ngừng gõ vào thái dương, buộc anh phải đưa tay lên day nhẹ, xoa dịu những mạch máu đang căng tức. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay trái, một chiếc Patek Philippe tinh xảo mà anh đã đeo lên từ sáng sớm. Không phải để xem giờ, mà là một thói quen vô thức, một sự lặp lại của những ngày dài bất tận mà anh đã dành trọn cho công việc. Chiếc đồng hồ như một biểu tượng của thời gian, của những năm tháng anh đã đánh đổi để có được thành công hiện tại, nhưng cũng là vật nhắc nhở về sự trôi chảy không ngừng của cuộc đời, về những gì anh có thể đã bỏ lỡ.
Văn phòng 'Khởi Nguyên' vào buổi sáng luôn tràn ngập một không khí bận rộn, chuyên nghiệp nhưng cũng đầy áp lực. Tiếng gõ bàn phím dồn dập từ các khu vực làm việc mở, tiếng điện thoại reo vang lên từng hồi ngắn ngủi, rồi lại chìm vào những tiếng trao đổi công việc thì thầm, đôi khi là tiếng máy in hoạt động không ngừng nghỉ. Mùi giấy in mới, mùi cà phê mới pha từ pantry, và đôi khi là mùi nước hoa cao cấp của các đồng nghiệp hòa quyện vào nhau, tạo nên một "hương vị" đặc trưng của một môi trường công sở hiện đại. Các mô hình kiến trúc tinh xảo được trưng bày khắp nơi, dưới ánh sáng đèn trắng mạnh, phản chiếu khát vọng sáng tạo và sự phát triển không ngừng của công ty. Nhiệt độ trong phòng luôn được duy trì mát lạnh bởi hệ thống điều hòa, nhưng điều đó không thể xua đi cái nóng bức trong tâm trí Minh Khang, cái nóng của sự căng thẳng và mệt mỏi. Anh thở dài, tựa lưng vào ghế, cố gắng lấy lại một chút tỉnh táo.
Đúng lúc đó, một bóng người cao ráo, thư sinh, đeo kính bước vào khu vực làm việc của Minh Khang. Đó là Hoàng Nam, người bạn thân duy nhất của Minh Khang từ thuở đại học, giờ đây cũng là một kiến trúc sư tài năng trong công ty. Hoàng Nam đứng tựa vào khung cửa phòng làm việc của Minh Khang, lặng lẽ quan sát người bạn thân của mình một lúc lâu. Ánh mắt anh tràn đầy sự lo lắng khi nhìn thấy vẻ tiều tụy hiện rõ trên khuôn mặt Minh Khang. Anh biết Minh Khang đã làm việc cật lực đến nhường nào, nhưng dường như mức độ này đã vượt quá giới hạn chịu đựng của một con người.
Hoàng Nam phá vỡ sự im lặng bằng một câu hỏi nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc: "Cậu lại thức khuya nữa à? Trông cậu như xác sống ấy." Giọng Hoàng Nam trầm ấm, không giấu nổi sự lo lắng.
Minh Khang giật mình, ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh hơi nheo lại vì ánh sáng, rồi mới nhận ra Hoàng Nam. Anh khẽ ho khan một tiếng, giọng nói khàn đặc, yếu ớt, như thể mỗi lời nói đều phải cố gắng lắm mới thốt ra được. "Chỉ là một chút thôi. Có chuyện gì à?" Anh cố gắng che giấu sự mệt mỏi bằng một nụ cười nhạt nhẽo, nhưng vẻ tiều tụy trên gương mặt anh đã phản bội tất cả. Anh không muốn Hoàng Nam lo lắng, không muốn bất kỳ ai nhìn thấy sự yếu đuối của mình. Anh là Minh Khang, người luôn mạnh mẽ và kiên định với mục tiêu.
Hoàng Nam bước lại gần hơn, đặt tay lên vai Minh Khang. Anh cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong cơ thể bạn mình. "Một chút thôi sao? Khang, cậu nhìn lại mình đi. Quầng thâm, mắt đỏ, giọng khàn đặc. Cậu đang cố gắng đến mức nào vậy?" Hoàng Nam hỏi, giọng anh đầy vẻ bất lực. Anh đã chứng kiến Minh Khang lao vào công việc như một con thiêu thân suốt mấy tháng nay, kể từ khi cuộc đối đầu với Lâm Hải trở nên gay gắt hơn và dự án "Thành Phố Xanh" bước vào giai đoạn then chốt. Minh Khang luôn là người có chí tiến thủ, nhưng lần này, dường như anh đang tự đẩy mình đến giới hạn cuối cùng.
Minh Khang gạt tay Hoàng Nam ra khỏi vai, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, cố gắng giữ vẻ bình thản. "Không sao đâu. Tớ vẫn ổn. Chỉ là hơi nhiều việc một chút." Anh nói, cố gắng thuyết phục chính mình hơn là Hoàng Nam. "Có chuyện gì cần trao đổi không? Tớ đang cần hoàn thành phần thiết kế cảnh quan cho khu công viên trung tâm."
Hoàng Nam thở dài, biết rằng khó lòng mà nói chuyện nghiêm túc với Minh Khang ngay tại đây, giữa đống công việc đang chất chồng. "Không, không có gì gấp. Tớ chỉ muốn rủ cậu đi ăn trưa. Lát nữa tớ qua đón." Anh nói, giọng vẫn không giấu được sự quan ngại. "Cậu cần phải ăn uống đầy đủ, Khang ạ. Cứ thế này thì làm sao mà trụ nổi?"
Minh Khang không đáp, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình. Anh biết Hoàng Nam đang lo lắng cho mình, nhưng anh không thể ngừng lại. Không thể ngừng lại lúc này. Anh đã đến quá gần mục tiêu rồi. Sự ổn định, vị thế mà anh hằng khao khát, tất cả đều đang nằm trong tầm tay. Nhưng cái giá của nó, anh đã bắt đầu cảm nhận được.
***
Buổi trưa, Hoàng Nam đã kéo Minh Khang ra khỏi văn phòng. Không phải một nhà hàng sang trọng hay một quán ăn trưa vội vã nào đó, mà là quán cafe 'Dấu Chân Mưa' – một nơi quen thuộc, một góc nhỏ bình yên giữa lòng Sài Gòn ồn ào. Quán cafe này là một nhà ống cổ được cải tạo, vẫn giữ lại được nét kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ, với những bức tường gạch trần, cửa sổ gỗ cũ kỹ và mái ngói rêu phong. Nội thất bên trong chủ yếu là gỗ tối màu, được đánh bóng kỹ lưỡng, cùng với ánh đèn vàng ấm áp tỏa ra từ những chiếc đèn lồng giấy và đèn treo cổ điển. Khắp nơi treo đầy tranh ảnh cũ, những tấm poster quảng cáo từ thập niên trước, sách báo cũ và các vật dụng trang trí vintage, tạo nên một không gian hoài niệm, lãng mạn và yên tĩnh đến lạ. Có một khu vườn nhỏ sau nhà, nơi những cây hoa nhài đang nở rộ, tỏa hương thơm dịu nhẹ. Ngay cả âm thanh cũng được chọn lọc kỹ lưỡng, với tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương, đôi khi là tiếng guitar mộc mạc, tiếng piano trầm bổng, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và tiếng trò chuyện thì thầm của những vị khách quen. Mùi cà phê rang xay mới, bánh ngọt mới ra lò, và hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thư thái, hoàn toàn đối lập với sự căng thẳng, hối hả nơi văn phòng.
Hoàng Nam và Minh Khang ngồi đối diện nhau tại một chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh cửa sổ, nơi ánh nắng nhẹ nhàng len lỏi vào, chiếu lên những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí. Minh Khang cầm ly cà phê sứ trên tay, ly cà phê đen sánh, hương thơm nồng nàn. Anh nhấp một ngụm, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng dường như không đủ để đánh thức hoàn toàn sự tỉnh táo trong anh. Một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực anh, nặng nề và mệt mỏi. Ánh mắt anh vẫn xa xăm, như thể tâm trí anh đang trôi nổi ở một nơi khác, giữa những con số phức tạp và những bản hợp đồng dày cộp, chứ không thực sự hiện diện ở đây.
Hoàng Nam nhìn Minh Khang, ánh mắt anh đầy lo lắng và xót xa. Anh đặt tay lên vai Minh Khang, một cử chỉ quen thuộc, đầy tình cảm giữa hai người bạn thân thiết. "Khang, cậu không thể tiếp tục thế này được nữa. Cậu đang tự hành hạ mình đấy. Sức khỏe quan trọng hơn tất cả. Cậu đang kiệt sức rồi." Giọng Hoàng Nam trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự kiên quyết. Anh không muốn thấy bạn mình cứ tiếp tục lao đầu vào công việc một cách mù quáng như vậy.
Minh Khang khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi ly cà phê đang bốc khói. "Tớ biết. Tớ biết chứ." Anh nói, giọng điệu có chút mệt mỏi và bất lực. "Nhưng đây là giai đoạn quan trọng nhất, Nam ạ. Dự án 'Thành Phố Xanh' phải thành công, nó sẽ quyết định vị thế của tớ trong công ty, và cả... tương lai nữa." Anh nâng ly cà phê lên, nhấp thêm một ngụm, như thể muốn dùng vị đắng của nó để át đi những suy nghĩ đang cuộn trào trong đầu. Anh tin rằng, chỉ khi đạt được thành công này, anh mới có thể có được "sự ổn định" mà anh đã luôn theo đuổi. Chỉ khi đó, anh mới xứng đáng để yêu ai đó, để xây dựng một cuộc sống trọn vẹn.
Hoàng Nam thở dài, rút tay về. Anh đã nghe những lời này không biết bao nhiêu lần rồi. "Tương lai là gì nếu cậu không còn sức để tận hưởng nó? Cậu có thấy cậu đang bỏ lỡ những gì không, Khang? Cậu bỏ lỡ những buổi gặp gỡ bạn bè, bỏ lỡ những bữa ăn gia đình, bỏ lỡ cả những khoảnh khắc nghỉ ngơi cho chính mình. Cậu có còn nhớ lần cuối cùng cậu thực sự thư giãn là khi nào không?" Hoàng Nam hỏi, giọng anh dịu lại, nhưng vẫn đầy sự chất vấn. Anh biết Minh Khang đang phải chịu áp lực rất lớn, nhưng anh cũng không thể chấp nhận việc bạn mình tự hủy hoại bản thân.
Minh Khang gạt đi, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy kiên quyết. "Tớ không bỏ lỡ gì cả. Tớ đang xây dựng, Nam ạ. Tớ đang xây dựng nền móng cho một tương lai vững chắc, cho một sự nghiệp mà tớ đã dành cả tuổi trẻ để theo đuổi." Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá phong đang nhẹ nhàng rơi xuống, tạo nên một khung cảnh lãng mạn, nhưng tâm trí anh vẫn không thể thoát ra khỏi vòng xoáy của công việc. Anh không thể ngừng lại. Anh không thể để những hy sinh của mình trở nên vô nghĩa.
"Xây dựng cái gì, Khang?" Hoàng Nam hỏi, giọng anh nhỏ lại, đầy vẻ tiếc nuối. "Xây dựng một tương lai rực rỡ nhưng cô độc ư? Cậu đã từng nói với tớ rằng 'chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó'. Nhưng nếu cái 'ổn định' đó đánh đổi bằng cả sức khỏe và niềm vui sống của cậu, thì nó còn ý nghĩa gì nữa? Đừng để đến khi có tất cả, cậu lại nhận ra mình chẳng có gì cả." Lời nói của Hoàng Nam như một mũi kim châm nhẹ vào trái tim Minh Khang, khiến anh khẽ giật mình. "Sự ổn định... và cái giá của nó." Hoàng Nam lẩm bẩm, như thể đang nói với chính mình, nhưng Minh Khang vẫn nghe rõ.
Minh Khang cúi đầu, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào những vân gỗ trên mặt bàn. Lời của Hoàng Nam không phải không có lý, không phải không chạm đến những góc khuất trong tâm hồn anh. Đêm qua, cái cảm giác trống rỗng trong căn penthouse xa hoa đã ám ảnh anh. Nhưng anh không thể thừa nhận điều đó, không thể để sự yếu đuối hiện ra. "Tớ phải làm được, Nam. Tớ không còn lựa chọn nào khác." Anh nói, giọng anh trầm hẳn xuống, pha chút kiên quyết đến bướng bỉnh. "Lâm Hải vẫn đang dòm ngó. Anh ta sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để đánh bại tớ. Tớ không thể dừng lại." Áp lực từ đối thủ, từ khát khao khẳng định bản thân, từ những kỳ vọng mà anh tự đặt ra cho chính mình, tất cả đang đè nặng lên vai anh, khiến anh không thể thở được. Anh tin rằng, đây là con đường duy nhất, con đường mà anh phải đi đến cùng, bất chấp cái giá phải trả.
Hoàng Nam lắc đầu thất vọng. Anh biết Minh Khang là một người cứng đầu, một khi đã quyết tâm thì khó ai có thể thay đổi được. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá rơi vẫn đang tiếp tục cuộc hành trình của mình, không bận tâm đến những lo toan của con người. Anh chỉ mong rằng, Minh Khang sẽ không phải hối hận về những lựa chọn của mình, không phải nhận ra quá muộn rằng "đúng người, sai thời điểm" không chỉ áp dụng cho tình yêu, mà còn cho cả những quyết định lớn lao trong cuộc đời.
***
Rời khỏi quán cafe 'Dấu Chân Mưa', Minh Khang trở lại văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' trong ánh nắng chiều muộn. Dù đã có một bữa ăn nhẹ và ly cà phê, sự mệt mỏi vẫn bám riết lấy anh, như một cái bóng vô hình không thể xua đi. Lời của Hoàng Nam vẫn văng vẳng bên tai anh, đặc biệt là câu "Đừng để đến khi có tất cả, cậu lại nhận ra mình chẳng có gì cả." Câu nói đó cứ lởn vởn trong tâm trí anh, như một lời cảnh báo, một điềm báo về tương lai. Nhưng anh cố gắng gạt bỏ nó sang một bên, vùi mình vào công việc như một cách để trốn tránh những suy nghĩ đáng sợ đó.
Anh ngồi xuống bàn làm việc, ánh mắt anh dán chặt vào màn hình máy tính, nơi những bản thiết kế phức tạp đang chờ được hoàn thiện. Tiếng gõ bàn phím của anh dồn dập hơn, nhanh hơn, như thể anh đang cố gắng chạy đua với thời gian, với chính sự mệt mỏi của mình. Ánh đèn văn phòng vẫn lạnh lẽo, chiếu sáng lên không gian làm việc tối giản, tạo ra một cảm giác cô độc giữa sự bận rộn chung. Anh đưa tay lên day thái dương, cảm nhận cơn đau đầu vẫn còn âm ỉ. Anh biết mình đang mệt, rất mệt, nhưng anh không thể dừng lại. Không thể dừng lại lúc này. Anh tin rằng, đây là con đường duy nhất để đạt được "sự ổn định" mà anh hằng khao khát. Anh đã đặt cược tất cả vào dự án này, vào sự nghiệp này.
Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay mình. Kim phút vẫn đều đặn trôi, từng giây từng phút, không ngừng nghỉ. Anh vuốt nhẹ lên mặt kính lạnh lẽo của chiếc đồng hồ, cảm nhận sự cứng nhắc của kim loại. Chiếc đồng hồ không chỉ là một vật dụng để xem giờ, mà còn là một biểu tượng của thời gian, của những năm tháng đã trôi qua, của những điều anh đã đánh đổi. Anh nhớ lại đêm qua, khi anh đã tháo nó ra và đặt lên bàn kính trong căn penthouse trống rỗng. Lúc đó, anh đã tự hỏi, liệu những thứ này có thực sự là mục tiêu cuối cùng của anh? Hay chỉ là những bậc thang mà anh đã leo lên, để rồi phát hiện ra đỉnh cao lại trống rỗng đến vậy?
Những hoài nghi đó vẫn còn đó, âm ỉ trong lòng anh, nhưng anh cố gắng chôn vùi chúng thật sâu dưới lớp vỏ bọc của sự kiên quyết và tham vọng. Anh phải tiếp tục. Anh phải thành công. Anh không thể thất bại. Anh không thể để bất kỳ ai, kể cả Hoàng Nam, hay chính bản thân mình, làm lung lay quyết tâm đó. "Tớ không bỏ lỡ gì cả. Tớ đang xây dựng." Lời nói đó vang vọng trong tâm trí anh, như một câu thần chú mà anh tự lặp đi lặp lại để củng cố niềm tin của mình.
Minh Khang nhắm mắt lại vài giây, hít thở sâu, rồi lại mở ra. Ánh mắt anh tràn đầy sự kiên định, pha lẫn một chút bướng bỉnh và mệt mỏi. Anh tiếp tục vùi đầu vào công việc, vào những con số, những bản thiết kế. Anh biết rằng, con đường anh đang đi là một con đường đơn độc, nhưng anh tin rằng, cuối con đường đó là "ngai vàng" của sự thành công và ổn định. Anh không biết rằng, lời cảnh báo của Hoàng Nam, cùng với cảm giác trống rỗng và hoài nghi đang âm thầm lớn dần trong anh, chính là những hạt mầm cho một sự thay đổi lớn lao sẽ đến trong tương lai. Một sự thay đổi sẽ buộc anh phải nhìn nhận lại toàn bộ cuộc đời mình, và có thể, sẽ dẫn anh đến một ngã rẽ khác, nơi anh sẽ tìm kiếm những giá trị sâu sắc hơn, chân thật hơn, thay vì chỉ là sự ổn định vật chất. Nhưng đó là câu chuyện của tương lai. Hiện tại, Minh Khang vẫn là một chiến binh đơn độc, kiệt sức, đang chiến đấu trên chiến trường sự nghiệp của mình, giữa phố thị Sài Gòn ồn ào và lạnh lẽo.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.