Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 109: Cô Độc Giữa Đống Đổ Nát Của Kế Hoạch
Rời khỏi quán cafe 'Dấu Chân Mưa', Minh Khang trở lại văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' trong ánh nắng chiều muộn. Dù đã có một bữa ăn nhẹ và ly cà phê, sự mệt mỏi vẫn bám riết lấy anh, như một cái bóng vô hình không thể xua đi. Lời của Hoàng Nam vẫn văng vẳng bên tai anh, đặc biệt là câu "Đừng để đến khi có tất cả, cậu lại nhận ra mình chẳng có gì cả." Câu nói đó cứ lởn vởn trong tâm trí anh, như một lời cảnh báo, một điềm báo về tương lai. Nhưng anh cố gắng gạt bỏ nó sang một bên, vùi mình vào công việc như một cách để trốn tránh những suy nghĩ đáng sợ đó. Anh ngồi xuống bàn làm việc, ánh mắt anh dán chặt vào màn hình máy tính, nơi những bản thiết kế phức tạp đang chờ được hoàn thiện. Tiếng gõ bàn phím của anh dồn dập hơn, nhanh hơn, như thể anh đang cố gắng chạy đua với thời gian, với chính sự mệt mỏi của mình. Ánh đèn văn phòng vẫn lạnh lẽo, chiếu sáng lên không gian làm việc tối giản, tạo ra một cảm giác cô độc giữa sự bận rộn chung. Anh đưa tay lên day thái dương, cảm nhận cơn đau đầu vẫn còn âm ỉ. Anh biết mình đang mệt, rất mệt, nhưng anh không thể dừng lại. Không thể dừng lại lúc này. Anh tin rằng, đây là con đường duy nhất để đạt được "sự ổn định" mà anh hằng khao khát. Anh đã đặt cược tất cả vào dự án này, vào sự nghiệp này. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay mình. Kim phút vẫn đều đặn trôi, từng giây từng phút, không ngừng nghỉ. Anh vuốt nhẹ lên mặt kính lạnh lẽo của chiếc đồng hồ, cảm nhận sự cứng nhắc của kim loại. Chiếc đồng hồ không chỉ là một vật dụng để xem giờ, mà còn là một biểu tượng của thời gian, của những năm tháng đã trôi qua, của những điều anh đã đánh đổi. Anh nhớ lại đêm qua, khi anh đã tháo nó ra và đặt lên bàn kính trong căn penthouse trống rỗng. Lúc đó, anh đã tự hỏi, liệu những thứ này có thực sự là mục tiêu cuối cùng của anh? Hay chỉ là những bậc thang mà anh đã leo lên, để rồi phát hiện ra đỉnh cao lại trống rỗng đến vậy? Những hoài nghi đó vẫn còn đó, âm ỉ trong lòng anh, nhưng anh cố gắng chôn vùi chúng thật sâu dưới lớp vỏ bọc của sự kiên quyết và tham vọng. Anh phải tiếp tục. Anh phải thành công. Anh không thể thất bại. Anh không thể để bất kỳ ai, kể cả Hoàng Nam, hay chính bản thân mình, làm lung lay quyết tâm đó. "Tớ không bỏ lỡ gì cả. Tớ đang xây dựng." Lời nói đó vang vọng trong tâm trí anh, như một câu thần chú mà anh tự lặp đi lặp lại để củng cố niềm tin của mình. Minh Khang nhắm mắt lại vài giây, hít thở sâu, rồi lại mở ra. Ánh mắt anh tràn đầy sự kiên định, pha lẫn một chút bướng bỉnh và mệt mỏi. Anh tiếp tục vùi đầu vào công việc, vào những con số, những bản thiết kế. Anh biết rằng, con đường anh đang đi là một con đường đơn độc, nhưng anh tin rằng, cuối con đường đó là "ngai vàng" của sự thành công và ổn định. Anh không biết rằng, lời cảnh báo của Hoàng Nam, cùng với cảm giác trống rỗng và hoài nghi đang âm thầm lớn dần trong anh, chính là những hạt mầm cho một sự thay đổi lớn lao sẽ đến trong tương lai. Một sự thay đổi sẽ buộc anh phải nhìn nhận lại toàn bộ cuộc đời mình, và có thể, sẽ dẫn anh đến một ngã rẽ khác, nơi anh sẽ tìm kiếm những giá trị sâu sắc hơn, chân thật hơn, thay vì chỉ là sự ổn định vật chất. Nhưng đó là câu chuyện của tương lai. Hiện tại, Minh Khang vẫn là một chiến binh đơn độc, kiệt sức, đang chiến đấu trên chiến trường sự nghiệp của mình, giữa phố thị Sài Gòn ồn ào và lạnh lẽo.
***
Ánh nắng chiều đã dần tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh đèn điện chói chang của văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên'. Tòa nhà kính hiện đại phản chiếu những vệt sáng vàng cam cuối cùng của mặt trời đang khuất dần sau những tòa nhà cao tầng khác, tạo nên một bức tranh đô thị vừa tráng lệ vừa tĩnh mịch. Bên trong, không khí vốn dĩ đã chuyên nghiệp và bận rộn, giờ đây lại càng thêm phần căng thẳng, tựa như một sợi dây đàn vừa bị kéo căng hết mức. Tiếng gõ bàn phím vẫn dồn dập, tiếng điện thoại reo liên hồi, tiếng trao đổi công việc gấp gáp, nhưng tất cả đều mang một âm hưởng lo lắng hơn thường lệ. Mùi cà phê mới pha ban sáng đã bay đi ít nhiều, thay vào đó là mùi giấy in còn nóng hổi, mùi mực và một chút mùi của vật liệu mẫu mới được đưa về từ xưởng, cùng với hơi lạnh từ hệ thống điều hòa thổi ra liên tục, khiến không gian dường như đặc quánh lại.
Minh Khang đang cúi mình trên bàn làm việc, ánh mắt dán chặt vào màn hình máy tính. Đôi mắt sâu của anh, vốn đã hằn lên vẻ mệt mỏi từ những ngày trước, nay lại càng thêm đỏ ngầu và ẩn chứa sự suy tư nặng nề. Anh đang xem xét một loạt dữ liệu phức tạp, những con số và biểu đồ nhảy múa như trêu ngươi. Chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm từ sáng sớm giờ đã có vài nếp nhăn nhỏ ở khuỷu tay và vai, dấu hiệu của những giờ phút làm việc không ngừng nghỉ. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng của anh giờ cũng có vẻ rối bời hơn một chút, do những lần anh đưa tay day trán.
Bỗng, tiếng chuông điện thoại trên bàn anh vang lên một cách dồn dập, cắt ngang dòng suy nghĩ đang căng như dây đàn. Anh nhấc máy, giọng nói trầm tĩnh, dù có chút khàn nhẹ. "Minh Khang nghe."
Đầu dây bên kia là giọng Đức Anh, chàng mentee trẻ tuổi đầy nhiệt huyết nhưng giờ đây lại mang chút lo lắng. "Sếp Khang, có vấn đề lớn rồi ạ. Bên kỹ thuật vừa phát hiện một sai sót nghiêm trọng trong mô hình tính toán chịu lực của dự án Hestia. Nếu không chỉnh sửa kịp thời, toàn bộ kết cấu có thể không đạt chuẩn an toàn."
Nghe đến "Hestia", Minh Khang khẽ cau mày. Hestia là dự án tâm huyết nhất của anh trong năm nay, là "ngọn cờ đầu" để Khởi Nguyên khẳng định vị thế trên thị trường. Bất kỳ sai sót nào cũng có thể gây ra hậu quả khôn lường, không chỉ về mặt tài chính mà còn là uy tín của cả công ty và cá nhân anh. Anh đứng bật dậy, sải bước nhanh đến khu vực làm việc chung, nơi mọi người đang xúm lại quanh một màn hình lớn.
"Tập trung hết mức có thể," giọng Minh Khang vang lên dứt khoát, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Anh đứng trước màn hình, dáng người cao ráo, cân đối nhưng có phần gầy guộc vì làm việc quá sức, toát ra một sự uy quyền và kiên nghị đáng nể. "Đức Anh, báo cáo chi tiết cho tôi. Vấn đề nằm ở đâu? Mức độ nghiêm trọng? Chúng ta có bao nhiêu thời gian để khắc phục lỗi này?"
Đức Anh, với vẻ mặt lo lắng, tiến lên phía trước, đôi mắt sáng đầy nhiệt huyết của anh giờ pha chút sợ hãi. Cậu khoanh tay trước ngực, cố gắng giữ bình tĩnh. "Thưa sếp, sai sót nằm ở phần tính toán tải trọng gió và động đất cho phần mái vòm không gian. Mức độ nghiêm trọng là... có thể gây ra hiện tượng cộng hưởng nguy hiểm nếu gặp điều kiện thời tiết cực đoan. Và theo tính toán sơ bộ thì... chúng ta chỉ còn chưa đầy 24 giờ trước khi phải trình bản cuối cùng cho đối tác A."
Cả phòng họp chìm vào một sự im lặng nặng nề. 24 giờ. Một khoảng thời gian quá ngắn ngủi cho một vấn đề lớn đến vậy. Ánh sáng xanh từ màn hình lớn hắt lên khuôn mặt của Minh Khang, làm nổi bật những đường nét góc cạnh và vẻ mệt mỏi ẩn sâu. Anh lướt nhanh qua các biểu đồ, dữ liệu, những con số phức tạp. Não bộ anh hoạt động với tốc độ tối đa, phân tích từng chi tiết, từng khả năng.
"Được rồi," anh nói, giọng vẫn bình tĩnh đến đáng sợ, "Đức Anh, cậu và nhóm kỹ thuật rà soát lại toàn bộ quy trình mô phỏng, tập trung vào các yếu tố ngoại cảnh. Kiểm tra lại mọi thông số đã nhập. Báo cáo lại cho tôi trong vòng một tiếng." Anh quay sang một thành viên khác. "Minh, cậu phối hợp với bộ phận thiết kế kết cấu, kiểm tra khả năng điều chỉnh vật liệu hoặc gia cố ở các điểm yếu."
Anh nhìn tổng thể một lượt, ánh mắt sắc như dao cau quét qua từng gương mặt. "Tôi sẽ tự mình kiểm tra lại phần thuật toán cốt lõi. Đây là phần phức tạp nhất, không thể để sai sót. Mọi người cứ tập trung vào phần việc của mình, đừng để bị phân tâm." Anh đưa tay lên day nhẹ thái dương, một cử chỉ nhỏ nhưng lộ rõ sự căng thẳng. "Tất cả mọi người, tập trung cao độ. Chúng ta sẽ vượt qua chuyện này. Không có lựa chọn khác."
Những lời của Minh Khang như một liều thuốc an thần, nhưng cũng là một mệnh lệnh không thể chối cãi. Mọi người lập tức tản ra, lao vào công việc với tinh thần khẩn trương nhất. Tiếng gõ bàn phím lại dồn dập hơn, tiếng trao đổi nhỏ nhẹ hơn, nhưng sự tập trung thì tăng lên gấp bội. Minh Khang trở lại bàn làm việc của mình, ánh mắt dán chặt vào màn hình. Anh bắt đầu mở những tập tin phức tạp nhất, những dòng code dày đặc những con số và ký hiệu. Đây là phần anh đã tự tay xây dựng, là trái tim của dự án Hestia. Sai sót này, nếu có, không chỉ là lỗi của hệ thống, mà còn là lỗi của chính anh. Lời Hoàng Nam lại vang vọng: "Cậu có tất cả, nhưng liệu có cảm thấy trống rỗng không?" Hiện tại, Minh Khang không có thời gian để nghĩ về sự trống rỗng. Anh chỉ có thời gian để chiến đấu.
Anh vươn tay lấy chiếc cốc cà phê đã nguội ngắt trên bàn, nhấp một ngụm. Vị đắng chát lan tỏa trong miệng, không hề giúp anh tỉnh táo hơn mà còn khiến dạ dày cồn cào. Anh đặt cốc xuống, tiếp tục đào sâu vào vấn đề. Anh biết mình đang mệt, nhưng anh không thể dừng lại. Ngay lúc này, anh là trụ cột, là người duy nhất có thể giải quyết được mớ bòng bong này một cách nhanh nhất. Anh cảm nhận rõ sự cô độc đang bao trùm mình, ngay cả khi xung quanh vẫn còn những đồng nghiệp đang hối hả. Đó là sự cô độc của người đứng đầu, người phải gánh vác mọi trách nhiệm và đưa ra những quyết định cuối cùng. Ánh đèn văn phòng vẫn lạnh lẽo, chiếu sáng lên không gian làm việc tối giản, tạo ra một cảm giác áp lực vô hình, đè nặng lên từng hơi thở của anh.
***
Thời gian trôi đi không ngừng nghỉ, như dòng nước lũ cuốn trôi mọi thứ. Từ cuối giờ chiều, rồi chạng vạng tối, và giờ đây, thành phố đã chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ còn lại những ánh đèn rực rỡ và tiếng còi xe hiếm hoi của những chuyến xe đêm. Văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên', vốn dĩ là một tổ ong bận rộn, giờ đây chỉ còn lại một vài ánh đèn le lói. Hầu hết các nhân viên đã về, chỉ còn lại Minh Khang và một vài thành viên chủ chốt đang cố gắng hỗ trợ từ xa. Đức Anh, sau khi hoàn thành phần việc của mình và rà soát lại mọi thứ, đã ngỏ ý muốn ở lại cùng sếp.
"Sếp Khang, để em ở lại với anh. Dù không giúp được nhiều, nhưng ít nhất em cũng có thể pha cà phê hoặc... chạy việc vặt cho anh." Giọng Đức Anh chứa đầy sự ngưỡng mộ và lo lắng, ánh mắt cậu trẻ trung nhưng tràn đầy sự sốt sắng.
Minh Khang ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và căng thẳng. Anh nhìn Đức Anh, một nụ cười nhạt nhòa hiện lên trên môi. "Không sao đâu Đức Anh. Phần này phức tạp, cần sự tập trung tuyệt đối. Em về nghỉ đi, mai còn có sức. Cứ để anh lo." Anh nói, giọng khàn khàn nhưng vẫn đầy kiên quyết. Anh không muốn ai phải thức khuya cùng mình, không muốn ai phải chứng kiến sự kiệt quệ này. Anh luôn muốn thể hiện mình là người mạnh mẽ, không gì có thể đánh gục. Đó cũng là một cách để anh tự cô lập mình, để không ai có thể nhìn thấy những vết rạn nứt bên trong.
Đức Anh lưỡng lự một lát, rồi gật đầu. "Dạ vậy... anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé sếp. Có gì gấp, anh cứ gọi em." Cậu rời đi, để lại Minh Khang một mình giữa không gian văn phòng rộng lớn. Tiếng bước chân của Đức Anh xa dần, rồi mất hẳn. Sự tĩnh lặng bao trùm, chỉ còn lại tiếng quạt máy tính vo ve và tiếng điều hòa thổi ra từng đợt khí lạnh. Không khí lạnh lẽo như thấm sâu vào tận xương tủy, nhưng không thấm vào được ngọn lửa kiên quyết đang cháy trong Minh Khang.
Anh gục mặt xuống bàn một lát, chỉ vài giây ngắn ngủi, đủ để cảm nhận cơn đau nhức ở thái dương và cổ vai gáy đang hành hạ. Mí mắt anh nặng trĩu, muốn sụp xuống ngay lập tức, nhưng anh không cho phép mình yếu lòng. Anh hít thở sâu, mùi cà phê nguội và giấy tờ cũ trộn lẫn trong không khí, phảng phất chút mùi kim loại lạnh lẽo của nội thất văn phòng. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt lại dán chặt vào màn hình, tiếp tục lao vào sửa chữa từng dòng code, từng chi tiết thiết kế tưởng chừng như không bao giờ kết thúc. Anh liên tục rót cà phê từ chiếc bình giữ nhiệt đã gần cạn, vị đắng gắt giúp anh giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng.
Độc thoại nội tâm vang vọng trong tâm trí anh, rõ ràng hơn bao giờ hết trong màn đêm tĩnh mịch: *Hoàng Nam đã nói đúng... mình đang đánh đổi quá nhiều. Sức khỏe, thời gian, cả những khoảnh khắc đáng lẽ ra phải được chia sẻ. Nhưng nếu không làm, thì sao?* Anh tự hỏi. *Nếu không làm, thì tất cả những gì mình đã gây dựng sẽ sụp đổ. Cái 'ổn định' mà mình hằng khao khát sẽ mãi chỉ là một ảo ảnh.*
Anh đưa tay lên xoa thái dương, cảm nhận sự đau nhức và mệt mỏi tột độ. Anh nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay mình. Ánh sáng từ màn hình máy tính phản chiếu lên mặt kính, khiến nó lấp lánh một cách lạnh lẽo. Không phải để xem giờ, mà để cảm nhận thời gian đang trôi đi, mỗi giây phút đều là gánh nặng và trách nhiệm. Chiếc đồng hồ, biểu tượng của sự kiểm soát thời gian, giờ đây lại như một lời nhắc nhở về sự trôi chảy không ngừng của nó, và những gì anh đang bỏ lỡ. Anh nhớ lại câu nói của Hoàng Nam, "Đừng để đến khi có tất cả, cậu lại nhận ra mình chẳng có gì cả." Có lẽ, anh đang đi trên con đường đó. Con đường của sự cô độc trên đỉnh cao.
Anh thở dài, nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, nơi thành phố Sài Gòn vẫn rực rỡ ánh đèn, không hề ngủ yên. *Thành phố này chưa bao giờ ngủ, và mình cũng vậy.* Anh thầm nghĩ. Những ánh đèn lấp lánh như hàng triệu vì sao trên mặt đất, nhưng lại không thể sưởi ấm được trái tim đang dần hóa đá của anh. Anh đang xây dựng những công trình vĩ đại, những biểu tượng của sự hiện đại, nhưng liệu anh có đang đánh mất đi nền móng của chính cuộc đời mình?
Từng giờ trôi qua, màn hình máy tính vẫn là thế giới duy nhất của Minh Khang. Anh gõ phím liên tục, những ngón tay di chuyển thoăn thoắt trên bàn phím, đôi khi dừng lại để suy nghĩ, để kiểm tra, rồi lại tiếp tục. Đến khi những tia sáng đầu tiên của bình minh le lói qua khung cửa sổ, nhuộm một vệt hồng nhạt lên nền trời xám xịt của thành phố, Minh Khang mới hoàn thành việc sửa lỗi cuối cùng. Anh ấn nút lưu, rồi ngả người ra sau ghế, một tiếng thở phào nhẹ nhõm thoát ra khỏi lồng ngực. Dự án Hestia đã được cứu.
Nhưng thay vì cảm giác nhẹ nhõm tột độ, một sự trống rỗng lạ lùng lại dâng lên trong anh. Anh nhìn vào màn hình máy tính, nơi những dòng code cuối cùng đã được sắp xếp gọn gàng, không còn lỗi. Anh đã làm được. Anh đã chiến thắng. Nhưng chiến thắng này mang lại điều gì ngoài sự kiệt sức và cảm giác cô độc? Thành công, sự ổn định... chỉ là những từ ngữ trống rỗng khi không có ai để chia sẻ? Câu hỏi đó lởn vởn trong đầu anh, không có lời giải đáp. Anh đã đạt được "ngai vàng" của sự nghiệp, nhưng ngai vàng đó lại lạnh lẽo và trống trải đến vậy.
Minh Khang nhắm mắt lại. Hình ảnh của Hoàng Nam, của những lời cảnh báo, và cả những ký ức mơ hồ về một cô gái đã từng lướt qua cuộc đời anh trong một khoảnh khắc không đồng điệu, thoáng hiện lên trong tâm trí anh. Anh biết, anh đang dần chạm đến giới hạn của bản thân. Anh biết, anh không thể tiếp tục mãi con đường này. Một sự thay đổi đang âm thầm lớn dần trong anh, như hạt mầm nảy nở từ chính sự kiệt quệ và trống rỗng. Nhưng đó là câu chuyện của tương lai. Hiện tại, anh chỉ muốn chìm vào một giấc ngủ sâu, để quên đi những con số, những bản thiết kế, và cả những câu hỏi không lời đáp.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.