Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 126: Mặt Nạ Giữa Biển Người: Giao Thức Của Kẻ Thành Đạt
Bên ngoài căn phòng triển lãm, ánh đèn đường vàng vọt hắt lên vỉa hè vẫn còn ẩm ướt sau cơn mưa chiều, mang theo một chút hơi lạnh của đêm đầu đông. Chiếc xe sedan đen bóng lướt đến, dừng lại êm ái trước lối vào được trang hoàng lộng lẫy. Minh Khang bước xuống xe, dáng người cao ráo, thanh lịch ẩn mình trong bộ suit màu than chì được cắt may hoàn hảo. Chiếc đồng hồ đeo tay ánh lên tia sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn pha lê từ sảnh chính hắt ra, như một lời nhắc nhở về từng khoảnh khắc quý giá đang trôi đi, từng mục tiêu cần phải đạt được.
Anh hít một hơi sâu, không phải để tận hưởng mùi hương của đêm, mà là để lấp đầy lá phổi bằng một thứ không khí khô khan, nặng trĩu. Cảm giác mệt mỏi đã đeo bám anh suốt nhiều tuần qua, tựa như một bóng ma vô hình, nhưng mỗi lần bước chân vào một sự kiện công việc, anh lại tự động khoác lên mình chiếc mặt nạ của sự chuyên nghiệp và tự tin. Đôi mắt sâu thẳm của anh, vốn thường ẩn chứa sự suy tư và đôi khi là kiệt sức, giờ đây được rèn giũa để toát lên vẻ sắc sảo, điềm tĩnh của một doanh nhân thành đạt. Anh chỉnh lại vạt áo, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy dứt khoát, như thể đang sắp xếp lại mọi mảnh ghép lộn xộn trong tâm trí để chuẩn bị cho một cuộc chiến không tiếng súng.
Đức Anh, thực tập sinh trẻ tuổi, theo sát phía sau Minh Khang, ánh mắt ngập tràn sự ngưỡng mộ và một chút lo lắng. Cậu mặc một bộ vest còn hơi cứng nhắc, nhưng lại toát lên vẻ nhiệt huyết và ham học hỏi. "Sếp Khang, anh cần em hỗ trợ gì không ạ?" Giọng cậu ta hơi run, giữa không gian sang trọng và áp lực của sự kiện lớn.
Minh Khang khẽ quay đầu, nụ cười nhẹ nhưng không chạm đến đáy mắt. "Cứ tự nhiên quan sát và học hỏi, Đức Anh. Đây là một cơ hội tốt để em mở rộng tầm nhìn về cả nghệ thuật và cách xây dựng mối quan hệ trong giới." Giọng anh trầm, điềm tĩnh, mang một chút hơi hướm của người từng trải, nhưng sâu bên trong, anh chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để nhắm mắt lại.
Họ bước vào sảnh chính của Phòng Triển Lãm Nghệ Thuật Đương Đại. Không gian rộng lớn với kiến trúc công nghiệp hiện đại, tường trắng tinh khôi làm nền cho những tác phẩm nghệ thuật đầy màu sắc. Trần nhà cao vút, sàn bê tông được đánh bóng loáng phản chiếu ánh đèn chuyên nghiệp hắt xuống từng bức tranh, từng tác phẩm điêu khắc. Tiếng nhạc ambient nhẹ nhàng, du dương lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với tiếng xì xào bình luận của đám đông, tạo nên một bầu không khí thanh bình, tĩnh lặng nhưng cũng không kém phần sôi động. Mùi sơn mới, mùi gỗ và mùi giấy đặc trưng của một không gian nghệ thuật phảng phất đâu đó, đôi khi xen lẫn mùi cà phê thoảng nhẹ từ quầy giải khát ở góc phòng.
Minh Khang lướt qua những bức tranh trừu tượng, những tác phẩm điêu khắc độc đáo mà không hề dừng lại quá lâu. Đối với anh, đây không phải là một buổi tối để chiêm nghiệm nghệ thuật, mà là một sàn đấu, một mạng lưới quan hệ cần được khai thác. Ánh mắt anh không dừng lại ở những mảng màu hay đường nét, mà lướt nhanh qua đám đông, tìm kiếm những gương mặt quen thuộc, những đối tác tiềm năng trong giới kinh doanh và kiến trúc. Mỗi gương mặt anh nhận ra đều được anh ghi nhớ, phân tích nhanh chóng trong đầu: tiềm năng hợp tác, vị thế hiện tại, và cách tiếp cận phù hợp.
Một nhân viên phục vụ lịch sự tiến đến, trên khay là những ly rượu vang đỏ và trắng sóng sánh. Minh Khang nhận lấy một ly vang đỏ, nhẹ nhàng gật đầu cảm ơn. Bàn tay anh siết nhẹ vào thành ly, cảm nhận cái lạnh truyền qua đầu ngón tay. Ly rượu không phải để thưởng thức, mà là một đạo cụ, một phần của hình ảnh anh cần duy trì. Anh đưa ly lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, vị chát của rượu không thể xua đi cái vị đắng chát trong lòng anh.
"Chào anh Khang, lâu quá không gặp!" Một giọng nói vang lên, kéo Minh Khang ra khỏi dòng suy nghĩ. Anh quay lại, nở một nụ cười xã giao, hơi híp mắt để nhận diện. Đó là Giám đốc Marketing của một tập đoàn bất động sản lớn, một đối tác tiềm năng mà anh đã cố gắng tiếp cận từ lâu.
"Chào anh Dũng. Rất vui được gặp lại anh ở đây. Buổi triển lãm hôm nay thật ấn tượng, phải không ạ?" Minh Khang đáp lời, giọng nói vẫn điềm tĩnh, chuyên nghiệp. Anh đã quá quen với những cuộc trò chuyện mở đầu bằng những lời xã giao vô thưởng vô phạt như thế này. Nó giống như một nghi thức, một tấm vé để bước vào cuộc chơi. Anh cảm thấy một cơn đau đầu âm ỉ phía sau thái dương, nhưng anh gồng mình, cố gắng duy trì vẻ ngoài hoàn hảo. Anh là Minh Khang, kiến trúc sư tài năng, CEO của Khởi Nguyên, người đàn ông luôn biết cách biến mọi cơ hội thành thành công. Nhưng sâu thẳm bên trong, anh chỉ là một người đàn ông mệt mỏi đang cố gắng giữ vững hình ảnh mà mình đã dày công xây dựng.
Anh tiếp tục di chuyển, Đức Anh vẫn theo sát, ánh mắt không ngừng quét qua những gương mặt mà sếp anh đã chào hỏi. Minh Khang lướt qua một nhóm người đang đứng quanh một tác phẩm sắp đặt độc đáo, nhưng anh không bận tâm đến ý nghĩa hay thông điệp của nó. Anh chỉ nhìn vào những người đang đứng đó – một kiến trúc sư nổi tiếng, một nhà đầu tư mạo hiểm, và một gương mặt mới trong lĩnh vực công nghệ.
Cảm giác cô độc dâng lên trong anh, dù đang ở giữa đám đông nhộn nhịp. Bao nhiêu người ở đây, bao nhiêu lời chào hỏi, bao nhiêu nụ cười, nhưng tất cả đều mang một vẻ hời hợt, một mục đích rõ ràng. Anh nhớ lại những lời nói của Kim Ngân mà anh vô tình nghe được từ Yến Chi trong lần gặp đầu tiên, về việc Yến Chi đến đây vì nghệ thuật, vì đam mê. Một cảm giác ghen tị mơ hồ trỗi dậy, một sự ghen tị với sự tự do, sự bình yên mà Yến Chi đang có, điều mà anh đã đánh đổi để có được "sự ổn định" và "thành công" như bây giờ. Nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó, bởi vì, anh tin rằng "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó." Và anh vẫn đang trên con đường đó, con đường mà anh đã chọn, không có lối thoát.
***
Minh Khang đứng giữa một nhóm nhỏ, đang say sưa trò chuyện với một đối tác tiềm năng về dự án khu phức hợp sinh thái mà Khởi Nguyên đang ấp ủ. Giọng nói của anh tràn đầy năng lượng, sự tự tin khi nói về các con số, chiến lược và tiềm năng phát triển của dự án. Anh không còn là Minh Khang mệt mỏi của vài phút trước, mà là một doanh nhân sắc bén, một kiến trúc sư đầy nhiệt huyết với những ý tưởng táo bạo. "Dự án này là tâm huyết của Khởi Nguyên, thưa anh Hưng. Chúng tôi tin rằng nó không chỉ là một công trình kiến trúc đơn thuần, mà sẽ là một biểu tượng cho sự hài hòa giữa phát triển đô thị và bảo vệ môi trường, tạo ra giá trị bền vững cho cộng đồng và cho các nhà đầu tư."
Anh trình bày một cách mạch lạc, các thuật ngữ chuyên ngành được sử dụng một cách nhuần nhuyễn, thể hiện sự am hiểu sâu sắc của anh về thị trường và tầm nhìn của công ty. Anh biết mình đang làm tốt, biết cách thuyết phục người khác bằng lý lẽ và sự tự tin. Cả anh Hưng và Đức Anh đều lắng nghe chăm chú, một người gật gù tán thành, người kia ghi chép cẩn thận vào sổ tay.
Bầu không khí trở nên căng thẳng hơn một chút khi một bóng dáng quen thuộc tiến đến. Lâm Hải, đối thủ cạnh tranh không đội trời chung của Khởi Nguyên, xuất hiện với nụ cười tự tin, có chút kiêu ngạo thường thấy. Anh ta khoác trên mình bộ vest xanh navy sang trọng, mái tóc vuốt keo bóng mượt, và một phong thái ăn nói khéo léo, có phần phô trương.
"Ồ, Khang cũng ở đây sao?" Lâm Hải cất giọng, nghe có vẻ bất ngờ nhưng ánh mắt lại sắc lẻm, liếc nhìn Minh Khang và anh Hưng. "Xem ra chúng ta có duyên nhỉ. Hy vọng lần này chúng ta sẽ không phải 'đụng độ' nhau trên bàn đàm phán nữa." Giọng điệu của Lâm Hải không che giấu được sự cạnh tranh ngầm, dù lời lẽ thì xã giao. Anh ta đưa tay ra bắt tay anh Hưng, nụ cười tươi rói như muốn chiếm lấy sự chú ý.
Minh Khang hơi siết chặt hàm, một biểu hiện nhỏ mà chỉ người tinh ý lắm mới nhận ra. Anh nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi, nhưng ánh mắt đã trở nên lạnh lùng hơn một chút. "Chào Lâm Hải. Thế giới này thật nhỏ bé, phải không? Nhưng tôi tin rằng, với những dự án mang tính đột phá, dù có 'đụng độ' thì cuối cùng, người có tầm nhìn và chiến lược tốt hơn sẽ chiến thắng." Anh đáp lại bằng một câu nói xã giao nhưng đầy ẩn ý, không thua kém gì Lâm Hải. Cuộc đối đầu giữa hai người đàn ông diễn ra trong thầm lặng, chỉ bằng ánh mắt và vài câu nói vu vơ, nhưng đủ để tạo ra một luồng điện căng thẳng trong không khí.
Anh Hưng, người đang đứng giữa hai "kiến trúc sư quyền lực," cảm thấy một chút khó xử nhưng cũng không kém phần hứng thú. Ông ta đã quá quen với những màn cạnh tranh ngầm như thế này trong giới.
Minh Khang trao đổi danh thiếp với anh Hưng, động tác dứt khoát và chuyên nghiệp. Anh giữ nụ cười lịch thiệp, mặc dù trong lòng anh đang dâng lên một sự khó chịu nhất định. "Anh Hưng, rất mong có dịp bàn bạc sâu hơn về dự án. Tôi tin rằng Khởi Nguyên sẽ không làm anh thất vọng." Anh nói, cố ý nhấn mạnh tên công ty mình.
Lâm Hải chen ngang, đưa tay chạm vai anh Hưng một cách thân mật. "Anh Hưng, tôi nghe nói tập đoàn của anh đang tìm kiếm đối tác cho khu đô thị mới ở phía Nam thành phố. Công ty chúng tôi cũng có một số đề xuất rất thú vị, có lẽ anh sẽ muốn tìm hiểu." Anh ta nói, ánh mắt khiêu khích liếc sang Minh Khang.
Đức Anh đứng cạnh, lặng lẽ quan sát sự căng thẳng giữa hai người sếp. Cậu cảm thấy một chút lo lắng, nhưng đồng thời cũng vô cùng ấn tượng với khả năng giữ bình tĩnh và đối đáp sắc bén của Minh Khang. Cậu nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài thành đạt là một cuộc chiến không ngừng nghỉ, nơi mỗi lời nói, mỗi cử chỉ đều mang một ý nghĩa nhất định. "Thắng thua là lẽ thường, quan trọng là ai biết tận dụng thời cơ," câu nói của Lâm Hải vang vọng trong đầu cậu, như một lời nhắc nhở về sự khốc liệt của thương trường. Minh Khang hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Anh đã từng là một chàng trai trẻ đầy tham vọng, giờ đây anh đã có được sự nghiệp vững vàng, nhưng cái giá phải trả là những cuộc chiến không ngừng nghỉ, những áp lực vô hình đè nặng lên đôi vai. Anh khao khát một chút bình yên, một chút khoảng lặng, nhưng có vẻ như điều đó là một thứ xa xỉ đối với một người đang đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp.
***
Sau hàng loạt cuộc giao thiệp, những nụ cười xã giao và những lời hứa hẹn chóng vánh, Minh Khang cảm thấy năng lượng trong anh cạn kiệt đến mức độ báo động. Anh đã đứng, đã nói, đã cười trong suốt gần hai tiếng đồng hồ, và mỗi cử chỉ đều đòi hỏi một sự tập trung cao độ, một nỗ lực để duy trì vẻ ngoài hoàn hảo. Cảm giác mệt mỏi không còn âm ỉ nữa, mà giờ đây đã biến thành một cơn đau đầu nhức nhối, giật từng hồi phía sau thái dương.
Anh khẽ lùi vào một góc vắng hơn của phòng triển lãm, nơi ánh sáng dịu hơn và tiếng trò chuyện cũng nhỏ dần. Một bức tranh trừu tượng khổ lớn, với những mảng màu tối sẫm và đường nét sắc nhọn, treo trên tường trắng. Minh Khang đưa tay lên, nới lỏng cà vạt, cảm nhận sự dễ chịu khi nút thắt quanh cổ được giải phóng. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi sự căng thẳng đang bủa vây.
Ánh mắt anh vô thức lướt qua bức tranh trước mặt, nhưng tâm trí anh lại không thể tập trung vào những mảng màu, những đường nét ẩn chứa thông điệp của người họa sĩ. Anh chỉ thấy một sự trống rỗng, một khoảng không vô định. Thành công mà anh đã dày công gây dựng, sự nghiệp mà anh từng coi là tất cả, giờ đây đôi khi lại mang đến một cảm giác nặng nề đến lạ. Anh đã có mọi thứ mà một người đàn ông ở tuổi ba mươi hai có thể khao khát: một công ty kiến trúc phát triển, một căn penthouse sang trọng, một tài khoản ngân hàng đủ đầy. Nhưng đằng sau tất cả những vỏ bọc hào nhoáng ấy, anh cảm thấy một sự thiếu hụt, một lỗ hổng mà anh không thể gọi tên.
"Anh Khang có cần em đi lấy thêm nước không ạ?" Giọng Đức Anh vang lên bên cạnh, hơi rụt rè. Cậu nhận ra vẻ mệt mỏi ẩn hiện trên gương mặt sếp.
Minh Khang khẽ lắc đầu, giọng nói hơi khàn và nhỏ hơn bình thường. "Không sao, em cứ tự nhiên tìm hiểu các tác phẩm đi. Đừng đứng cạnh anh mãi." Anh không muốn Đức Anh nhìn thấy khoảnh khắc yếu lòng này của mình, khoảnh khắc mà chiếc mặt nạ chuyên nghiệp gần như rơi xuống.
Đức Anh gật đầu, có chút ngập ngừng, rồi cũng đi về phía một tác phẩm khác, để lại Minh Khang một mình trong góc khuất. Anh rút điện thoại ra khỏi túi, giả vờ xem tin nhắn, lướt qua vài trang tin tức nhưng thực chất là để có vài giây nghỉ ngơi, để tạo ra một rào cản vô hình với thế giới xung quanh. Các ngón tay anh xoa nhẹ thái dương, cố gắng xoa dịu cơn đau đầu dai dẳng.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi đó, khi những âm thanh ồn ã của buổi tiệc dường như lùi xa, Minh Khang cảm thấy một luồng gió nhẹ thoảng qua, mang theo một mùi hương dịu nhẹ, tinh tế. Đó là mùi hoa cỏ tự nhiên, không quá nồng, không phô trương, nhưng lại quen thuộc đến lạ lùng. Nó không phải mùi nước hoa cao cấp, hắc nồng mà anh thường ngửi thấy trong những buổi tiệc xã giao này, mà là một thứ hương thơm trong trẻo, gần gũi hơn, như một làn gió mát lành thổi qua giữa sa mạc khô cằn.
Mùi hương đó khẽ chạm vào khứu giác anh, đánh thức một sợi dây cảm xúc nào đó đã ngủ quên từ lâu. Anh thoáng giật mình, ngẩng đầu lên khỏi màn hình điện thoại, ánh mắt vô định lướt qua đám đông đang di chuyển. Anh tìm kiếm, một cách vô thức, một thứ gì đó, một người nào đó mà anh không thể hình dung rõ ràng. Trong một thoáng, anh có cảm giác như mình vừa chạm vào một mảnh ký ức đã cũ, một cảm giác bình yên mà anh từng biết nhưng đã đánh mất.
Nhưng rồi, mùi hương ấy cũng tan biến nhanh chóng trong không khí loãng, như một ảo ảnh. Minh Khang chớp mắt, cố gắng định hình lại suy nghĩ. Anh không thấy bất kỳ ai đặc biệt, không có một gương mặt quen thuộc nào lọt vào tầm mắt. Chỉ có những bóng người xa lạ, những nụ cười hời hợt và tiếng xì xào không ngừng. Anh thở dài, cảm giác hụt hẫng nhẹ nhàng len lỏi vào tâm trí. Có lẽ chỉ là một sự nhầm lẫn của khứu giác mệt mỏi. Anh đã quá căng thẳng đến mức bắt đầu ảo giác. Anh tự nhủ.
Thế nhưng, dù không thấy gì, cái dư vị của mùi hương ấy vẫn còn vương vấn đâu đó, khiến Minh Khang cảm thấy một sự bứt rứt khó tả. Nó không phải là một sự khó chịu, mà là một nỗi nhớ mơ hồ, một sự tiếc nuối không tên về một điều gì đó đã mất đi, một điều mà anh đã từng có, hay lẽ ra phải có. Anh cảm thấy một sự cô độc sâu sắc, một nỗi trống rỗng không gì lấp đầy, ngay cả khi anh đang đứng giữa một sự kiện hào nhoáng, nơi mọi người đều ngưỡng mộ vẻ ngoài thành đạt của anh. Anh chỉ là một cái vỏ bọc hoàn hảo, bên trong là một tâm hồn đang dần kiệt sức, đang khao khát một sự bình yên mà anh vẫn chưa thể tìm thấy.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.