Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 144: Vòng Xoáy Gượng Ép: Những Nỗ Lực Vô Vọng Của Minh Khang
Màn đêm buông xuống đã lâu, nhưng ánh sáng từ thành phố vẫn hắt lên những ô cửa kính trong suốt của căn penthouse, vẽ nên những vệt sáng bạc trên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo. Minh Khang đứng đó, bóng đổ dài và cô độc, tựa như một bức tượng được tạc từ sự mỏi mệt. Câu nói "Anh không thể tiếp tục như thế này" vẫn còn vang vọng trong tâm trí anh, một lời tuyên thệ với chính mình, nhưng cũng là một tiếng thở dài nặng trĩu. Cảm giác trống rỗng không phải là một vị khách lạ lẫm, nhưng đêm nay, nó đeo bám anh dai dẳng hơn bao giờ hết, như một chiếc áo choàng vô hình quấn lấy từng thớ thịt, từng nhịp đập của trái tim.
Anh bước từng bước chậm rãi về phía ban công, nơi gió đêm vẫn đang luồn qua, mang theo cái lạnh se sắt của cuối thu. Thành phố phía dưới vẫn ồn ào, huyên náo, hàng triệu ánh đèn nhấp nháy như những vì sao rơi rớt xuống mặt đất. Anh đã từng ngước nhìn khung cảnh này với niềm kiêu hãnh, với cảm giác mình là người đứng trên đỉnh cao, kẻ chinh phục. Nhưng giờ đây, tất cả những gì anh cảm nhận được chỉ là một sự xa cách, một khoảng không vô tận giữa anh và cái thế giới rực rỡ kia. Anh đã xây dựng một đế chế, đã chạm đến những đỉnh cao mà nhiều người mơ ước, nhưng cái giá phải trả lại là một tâm hồn khô cạn, một trái tim không còn biết rung động thực sự.
"Mình đã làm tất cả để có được điều này, nhưng điều này là gì?" Anh thì thầm, hơi thở hòa vào không khí lạnh buốt. Anh nhớ về Yến Chi, về hình ảnh cô gái bình yên, rạng rỡ giữa buổi triển lãm nghệ thuật. Nụ cười nhẹ nhàng, ánh mắt lấp lánh sự say mê, và cái không khí tự tại bao quanh cô ấy – tất cả như một lời nhắc nhở đau đớn về những gì anh đã đánh mất, hoặc chưa bao giờ thực sự có được. Cô ấy không có những tòa nhà chọc trời, không có những hợp đồng triệu đô, nhưng cô ấy có một thứ mà anh, với tất cả sự giàu có của mình, lại đang khao khát đến cháy bỏng: sự bình yên nội tại.
Anh khẽ lắc đầu, xua đi những suy nghĩ miên man. Không, anh không thể chìm đắm mãi trong cảm giác này. Anh đã quyết định rồi. Anh phải thay đổi. Anh phải tìm kiếm. Tìm kiếm cái "bình yên" mà Yến Chi đang có, tìm kiếm một phiên bản khác của chính mình, một phiên bản không bị ám ảnh bởi những con số, mà được dẫn lối bởi tiếng gọi từ trái tim. Anh quay lưng lại với khung cửa kính khổng lồ, nơi thành phố vẫn đang phô bày vẻ hào nhoáng của nó. Bước chân anh dẫn anh về phía thư phòng, một không gian được thiết kế tinh tế với những kệ sách cao chạm trần, nơi anh từng dành nhiều giờ để đọc và suy ngẫm. Anh lướt tay trên những gáy sách, những tựa đề quen thuộc của kiến trúc cổ điển, triết học phương Đông, hay những cuốn tiểu thuyết trinh thám anh từng mê mẩn. Mỗi cuốn sách là một cánh cửa dẫn đến một thế giới khác, một nơi mà tâm hồn anh từng được nuôi dưỡng. Nhưng giờ đây, chúng chỉ là những vật trang trí im lìm, phủ bụi thời gian.
Anh với lấy một cuốn sách kiến trúc cũ kỹ, bìa đã sờn, mùi giấy cũ thoang thoảng mang theo ký ức của những ngày tháng tuổi trẻ đầy nhiệt huyết. Anh đã từng mơ ước trở thành một kiến trúc sư tài ba, tạo nên những công trình mang dấu ấn cá nhân, chứ không phải chỉ là một doanh nhân thành đạt, bị cuốn vào guồng quay của lợi nhuận và sự cạnh tranh. Đặt cuốn sách xuống bàn, anh pha cho mình một ly trà hoa cúc nóng, hy vọng hơi ấm sẽ làm dịu đi cái lạnh lẽo trong lòng. Anh ngồi xuống chiếc ghế bành da mềm mại, ánh mắt vô định nhìn vào khoảng không.
Sáng Chủ Nhật, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua rèm cửa, nhuộm vàng cả căn phòng, Minh Khang thức dậy. Cảm giác trống rỗng từ đêm hôm trước vẫn còn đeo bám, nặng nề như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Anh vươn vai, cơ thể mỏi mệt sau một tuần làm việc căng thẳng, nhưng tâm trí thì không ngừng trăn trở. Anh bước vào phòng tắm, soi mình trong gương. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu hoắm, có chút quầng thâm dưới mi mắt – đó là hình ảnh của một Minh Khang 32 tuổi, thành đạt nhưng cũng đầy mệt mỏi. Anh đã có tất cả, nhưng lại cảm thấy không có gì.
Sau khi vệ sinh cá nhân, anh đi thẳng vào bếp. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng trong không khí, một thói quen cố hữu mỗi buổi sáng. Anh pha một tách espresso, hương thơm nồng nàn lan tỏa, nhưng cũng không thể xua đi cái cảm giác u uất trong lòng. Anh mang ly cà phê ra ban công, dựa người vào lan can kính, ngắm nhìn thành phố đang dần tỉnh giấc. Những tòa nhà cao tầng chọc trời, những con đường tấp nập xe cộ, tất cả đều là một phần của đế chế mà anh đã xây dựng. Nhưng sự rực rỡ, phồn hoa ấy không mang lại cho anh một chút cảm xúc nào. Anh chỉ thấy sự mệt mỏi, sự cô độc len lỏi trong từng ngóc ngách của tâm hồn.
"Mình phải làm gì đó khác biệt," anh tự nhủ, giọng nói khản đặc, như thể đã lâu lắm rồi anh mới thực sự nói chuyện với chính mình. "Không thể để cuộc sống trôi qua vô vị như thế này." Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng không đắng bằng vị chát của sự thất vọng trong lòng. Anh lướt qua danh bạ điện thoại, những cái tên hiện lên trên màn hình cảm ứng lạnh lẽo. Đồng nghiệp, đối tác, những người chỉ xuất hiện khi có công việc. Anh dừng lại ở tên Hoàng Nam. Người bạn thân thiết nhất, người đã chứng kiến hành trình của anh từ những ngày đầu khởi nghiệp, và cũng là người luôn cố gắng kéo anh ra khỏi vòng xoáy công việc.
Anh nhớ lại những lần Hoàng Nam đã nói: "Mày cứ lao đầu vào công việc thế này, có ngày kiệt sức đấy Khang ạ. Cần phải có một cuộc sống riêng chứ." Lúc đó, anh chỉ cười xòa, cho rằng Hoàng Nam không hiểu được áp lực và tham vọng của anh. Nhưng giờ đây, những lời nói ấy lại vang vọng trong tâm trí anh, như một lời tiên tri đang ứng nghiệm. Anh nhìn qua kệ sách đầy những cuốn sách cũ, những cuốn mà anh đã từng đọc ngấu nghiến, từng tìm thấy niềm vui và sự hứng khởi từ chúng. Kiến trúc, nghệ thuật, văn học... những thứ đã từng là nguồn cảm hứng bất tận, giờ đây chỉ là những vật vô tri. Anh quyết định, hôm nay, anh sẽ thử tìm lại một phần của Minh Khang ngày xưa. Anh sẽ không để mình chìm đắm trong sự trống rỗng này nữa. Với một quyết tâm mong manh, anh đặt ly cà phê xuống, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, mang theo một ngày mới, và một hy vọng mới.
***
Từ penthouse sang trọng của mình, Minh Khang lái xe đến thư viện của trường đại học cũ. Con đường quen thuộc, những hàng cây xanh mướt, và kiến trúc cổ kính của ngôi trường vẫn vẹn nguyên như ngày nào. Mùi hương của sách cũ, của gỗ mục, và của một chút bụi thời gian vẫn nồng nàn trong không khí, như một lời chào đón dịu dàng từ quá khứ. Anh bước vào bên trong, tiếng bước chân vang vọng trên nền đá cẩm thạch. Tòa nhà lớn với nhiều tầng, các dãy kệ sách cao vút chạm trần, bàn ghế học tập được sắp xếp ngay ngắn, và khu vực máy tính luôn có sinh viên ngồi làm việc. Mùi giấy cũ, sách, và gỗ đặc trưng của thư viện vẫn như xưa, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, trang nghiêm và đầy tri thức. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng, tiếng bước chân khẽ khàng – tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự tập trung.
Minh Khang chậm rãi đi qua các lối đi quen thuộc, nơi anh đã từng dành hàng giờ đồng hồ để tìm tòi, nghiên cứu. Anh nhớ những buổi tối thức trắng để hoàn thành đồ án, những buổi chiều say sưa đọc những cuốn sách về kiến trúc Gothic, hay những cuộc tranh luận nảy lửa với bạn bè về triết lý thiết kế. Hồi đó, cuộc sống của anh tuy bận rộn nhưng lại đầy ắp niềm vui và nhiệt huyết. Anh tìm đến khu vực sách kiến trúc, nơi những cuốn sách kinh điển vẫn nằm im lìm trên kệ. Anh với lấy một cuốn sách cũ, bìa đã bạc màu theo năm tháng, nhưng từng đường nét kiến trúc trên trang giấy vẫn sắc nét và sống động. Đó là một cuốn sách về những công trình kiến trúc vượt thời gian của Le Corbusier, một trong những kiến trúc sư mà anh ngưỡng mộ nhất.
Anh tìm một góc quen thuộc, nơi có một chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh cửa sổ, ánh nắng dịu nhẹ của buổi trưa Chủ Nhật đang chiếu rọi. Anh ngồi xuống, mở cuốn sách ra, hít một hơi thật sâu mùi giấy cũ. Anh cố gắng đắm mình vào những hình ảnh, những bản vẽ, những lý thuyết mà anh đã từng say mê. Nhưng chỉ vài phút sau, ánh mắt anh bắt đầu lướt qua các dòng chữ mà không đọng lại bất kỳ ý nghĩa nào. Tâm trí anh cứ chạy theo những con số, những deadline của dự án "Khởi Nguyên", những cuộc họp căng thẳng với đối tác, những chiến lược để đối phó với Lâm Hải. Tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực anh, nặng nề và thất vọng.
"Mình đã thay đổi nhiều đến vậy sao?" Anh tự hỏi, một cảm giác hụt hẫng trào dâng. Cuốn sách kiến trúc kinh điển, thứ từng là nguồn cảm hứng vô tận, giờ đây trở nên xa lạ. Anh không còn cảm nhận được sự kết nối với những ý tưởng vĩ đại, với những bản vẽ tinh tế. Thay vào đó, anh chỉ thấy sự mệt mỏi, sự trống rỗng đang nuốt chửng lấy anh. Anh cố gắng đọc thêm vài trang nữa, nhưng những từ ngữ cứ nhảy múa trước mắt anh, không thể đi vào tâm trí. Anh nhắm mắt lại, cố gắng hình dung lại những công trình kiến trúc tuyệt vời, nhưng tất cả những gì anh thấy chỉ là những biểu đồ tài chính, những con số tăng trưởng, và những dự báo lợi nhuận.
Cái cảm giác bất lực len lỏi vào từng tế bào. Anh đã nghĩ rằng việc quay về với sở thích cũ sẽ giúp anh tìm lại được niềm vui, sẽ lấp đầy cái khoảng trống trong lòng. Nhưng dường như, ngay cả những điều đã từng làm anh hạnh phúc cũng không còn sức mạnh để lay động anh nữa. Anh đặt cuốn sách xuống bàn, úp mặt vào lòng bàn tay. Mùi gỗ mục và giấy cũ vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây nó chỉ càng làm tăng thêm sự u buồn. Anh đã từng là một Minh Khang đầy nhiệt huyết, say mê, một người luôn tìm thấy vẻ đẹp trong từng đường nét kiến trúc. Nhưng giờ đây, phiên bản ấy đã biến mất, thay vào đó là một Minh Khang mệt mỏi, trống rỗng, và lạc lõng.
Anh nhớ lại hình ảnh Yến Chi ở buổi triển lãm nghệ thuật, ánh mắt cô ấy lấp lánh sự say mê khi chiêm ngưỡng những tác phẩm nghệ thuật. Cô ấy sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc, với từng cảm xúc. Còn anh, anh đang ở đây, giữa một kho tàng tri thức, nhưng lại không thể cảm nhận được bất kỳ điều gì. "Có lẽ, mình đã đánh mất khả năng cảm nhận rồi," anh cay đắng nghĩ. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng vẫn dịu dàng, nhưng không thể sưởi ấm được lòng người cô độc. Sự tĩnh lặng của thư viện càng làm nổi bật tiếng lòng rối bời của anh. Cuốn sách trên tay trở nên nặng trĩu, không phải vì trọng lượng vật lý của nó, mà vì gánh nặng của sự thất vọng và nuối tiếc.
Anh biết, anh phải tiếp tục tìm kiếm. Anh không thể bỏ cuộc. Nhưng anh cũng không biết phải tìm kiếm điều gì, hay tìm kiếm ở đâu. Cái cảm giác mất mát, hụt hẫng càng sâu sắc hơn khi anh nhận ra rằng, ngay cả những điều đã từng là một phần của anh cũng không còn thuộc về anh nữa. Anh đứng dậy, đặt cuốn sách về lại vị trí cũ trên kệ. Bước chân anh nặng nề, tiếng bước chân vang vọng trong không gian tĩnh lặng của thư viện, như tiếng vọng của một tâm hồn đang lạc lối.
***
Rời khỏi thư viện với một nỗi thất vọng không thể gọi tên, Minh Khang lái xe đến quán cà phê 'Dấu Chân Mưa', nơi anh đã hẹn Hoàng Nam. Ánh nắng chiều Chủ Nhật dịu nhẹ, trời trong xanh, nhưng tâm trạng anh vẫn chìm trong một màu xám xịt. Quán cà phê nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, được cải tạo từ một căn nhà ống cổ kính, mang đậm nét kiến trúc Pháp thuộc. Nội thất gỗ trầm ấm, những chiếc đèn vàng dịu nhẹ tỏa ra thứ ánh sáng lãng mạn, cùng vô số tranh ảnh cũ, sách báo và vật dụng trang trí vintage khiến không gian trở nên đặc biệt ấm cúng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ phía sau, tạo nên một bầu không khí dễ chịu và bình yên. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên, những giai điệu du dương tưởng chừng có thể xoa dịu mọi muộn phiền. Nhưng với Minh Khang, tiếng nhạc ấy lại tương phản đến lạ với sự căng thẳng đang ngự trị trong lòng anh.
Hoàng Nam đã ngồi đợi sẵn ở một góc quen thuộc, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ với những mái ngói rêu phong. Anh vẫn thư sinh như ngày nào, chiếc áo polo màu xanh nhạt lịch sự, đôi kính gọng tròn và ánh mắt hiền lành. Khi thấy Minh Khang bước vào, Hoàng Nam mỉm cười vẫy tay.
"Khang, mày đến rồi!" Hoàng Nam cất giọng nhẹ nhàng, từ tốn.
Minh Khang cố gắng nở một nụ cười, nhưng nụ cười ấy không chạm đến mắt anh, chỉ là một cử chỉ gượng gạo trên môi. Anh ngồi xuống đối diện Hoàng Nam, gọi một ly cà phê đen. "Xin lỗi mày, tao đến muộn. Có chút việc."
"Không sao, tao cũng vừa đến thôi." Hoàng Nam nhìn Minh Khang, ánh mắt anh bạn đầy sự quan tâm và lo lắng. "Dạo này mày sao rồi? Công việc bên đó ổn không? Nghe nói 'Khởi Nguyên' đang có nhiều dự án lớn lắm."
Minh Khang nhấp một ngụm cà phê. Mùi cà phê rang xay thơm lừng cũng không thể xua đi sự mệt mỏi trong anh. Anh cố gắng tỏ ra vui vẻ, nói chuyện phiếm về những chủ đề không liên quan đến công việc, về tình hình kinh tế chung, về những trận bóng đá cuối tuần. "À, công việc thì vẫn vậy thôi mày. Vẫn cuốn chiếu. Nhưng mà hôm nay cuối tuần, tao muốn ra ngoài đổi gió chút." Anh nhìn vào đồng hồ đeo tay, một chiếc đồng hồ đắt tiền, sáng loáng. Cử chỉ vô thức ấy không thoát khỏi ánh mắt tinh tường của Hoàng Nam.
"Tao thì vẫn vậy, công việc vẫn đều đều. Mày hỏi công việc bên tao sao, nhưng tao thấy mày thì khác." Hoàng Nam đặt ly cà phê sứ xuống bàn, nghiêng đầu nhìn bạn. "Trông mày mệt mỏi lắm Khang. Có chuyện gì hả? Ánh mắt mày không còn sáng như trước." Giọng điệu của Hoàng Nam vẫn nhẹ nhàng, nhưng lời nói lại trực tiếp, chạm đúng vào nỗi lòng của Minh Khang.
Minh Khang giật mình, cố gắng lảng tránh ánh mắt của bạn. Anh gượng cười. "À, chỉ là công việc hơi nhiều thôi. Mày biết mà, giai đoạn này ai cũng bận. 'Khởi Nguyên' đang trong giai đoạn phát triển, nên áp lực cũng lớn hơn chút." Anh đưa tay vuốt tóc, lại vô thức liếc nhìn điện thoại. Anh không muốn Hoàng Nam nhìn thấy sự yếu đuối, sự trống rỗng bên trong mình.
Hoàng Nam thở dài nhẹ. "Không phải chỉ là bận. Tao thấy mày đang đánh mất gì đó... Ánh mắt mày không còn sáng như trước, không còn cái nhiệt huyết mày từng có khi nói về kiến trúc, về những dự án mày ấp ủ hồi xưa." Anh dừng lại một chút, như thể đang cân nhắc lời nói. "Tao biết mày luôn là người có chí tiến thủ, muốn đạt được thành công. Nhưng liệu cái thành công này có thực sự mang lại cho mày hạnh phúc không, Khang?"
Câu hỏi của Hoàng Nam như một mũi tên xuyên thẳng vào tim Minh Khang. Anh biết Hoàng Nam nói đúng. Thành công vật chất, tiền tài, địa vị – anh đã có tất cả. Nhưng hạnh phúc thì sao? Cái cảm giác trống rỗng này là gì nếu không phải là sự thiếu vắng của hạnh phúc? Anh nhớ lại lời của chú Ba, về giá trị của sự bình yên và cân bằng. Anh đã từng nghĩ mình sẽ tìm thấy nó khi đạt được sự ổn định. Nhưng sự ổn định này lại đi kèm với một cái giá quá đắt.
"Mày cứ làm quá." Minh Khang cố gắng đổi chủ đề, giọng anh khô khốc. "Mà này, tao nghe nói bên công ty Lâm Hải vừa có vụ lùm xùm gì đó... Mày có biết không?" Anh cố gắng lái câu chuyện sang công việc, sang đối thủ, những thứ mà anh vẫn còn giữ được sự tự tin nhất định. Anh không muốn nói về bản thân, về những nỗi sợ hãi và thất vọng đang gặm nhấm anh từ bên trong.
Hoàng Nam im lặng một lúc, nhìn Minh Khang với ánh mắt đầy thấu hiểu nhưng cũng chất chứa nỗi buồn. Anh không trả lời câu hỏi về Lâm Hải, mà chỉ đặt tay lên vai Minh Khang, nhẹ nhàng xoa nhẹ. "Khang, mày có thể nói với tao mọi chuyện mà. Chúng ta là bạn thân. Mày không cần phải gồng mình như thế."
Cử chỉ của Hoàng Nam khiến Minh Khang cảm thấy một chút bối rối, một chút ấm áp, nhưng cũng là một sự gượng gạo khó tả. Anh muốn chia sẻ, muốn trút bỏ gánh nặng. Nhưng một bức tường vô hình đã được dựng lên trong lòng anh, ngăn cản anh nói ra những lời thật lòng. Anh đã quen với việc tự mình giải quyết mọi chuyện, quen với việc che giấu cảm xúc thật của mình dưới vỏ bọc của sự mạnh mẽ và thành công. "Tao ổn mà Nam." Anh lại nở một nụ cười gượng ép. "Chỉ là hơi thiếu ngủ thôi."
Hoàng Nam chỉ nhìn Minh Khang, không nói gì thêm. Anh biết, Minh Khang của hiện tại đã không còn là Minh Khang mà anh từng quen. Người bạn này đã thay đổi quá nhiều, trở thành một phiên bản khác, mệt mỏi và cô độc hơn. Anh cảm thấy lo lắng sâu sắc. Minh Khang đang cố gắng tìm kiếm niềm vui ngoài công việc, nhưng những nỗ lực tái kết nối với sở thích cũ hay bạn bè đều trở nên gượng ép, không thể xoa dịu sự mệt mỏi nội tâm. Cái khao khát bình yên mà anh nhìn thấy ở Yến Chi, cái khát vọng tìm kiếm một điều gì đó khác ngoài công việc, dường như vẫn còn quá xa vời. Anh vẫn bị mắc kẹt trong vòng xoáy của sự nghiệp, của những con số, và của chính những kỳ vọng mà anh tự đặt ra cho bản thân.
Trong thâm tâm, Minh Khang biết rằng anh đang thất bại trong việc tìm lại chính mình. Những sở thích cũ không còn sức hấp dẫn, những cuộc gặp gỡ bạn bè trở thành nghĩa vụ. Anh vẫn chưa thể hoàn toàn thoát ra khỏi vòng xoáy công việc, điều này sẽ tiếp tục ảnh hưởng đến các mối quan hệ và cuộc sống cá nhân của anh. Anh cần một sự thay đổi mạnh mẽ hơn, một cú hích lớn hơn để thoát khỏi cái lồng vàng mà anh tự nhốt mình vào. Sự lo lắng của Hoàng Nam, ánh mắt đầy quan tâm của người bạn thân, có lẽ sẽ là một trong những động lực thúc đẩy anh tìm kiếm một con đường mới, một hướng đi khác. Nhưng hiện tại, anh vẫn chỉ là một người đàn ông mệt mỏi, đang loay hoay tìm kiếm ý nghĩa giữa bộn bề cuộc sống mà chính anh đã dày công xây dựng.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.