Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 145: Bản Ngã Giữa Đêm Tĩnh Lặng: Khoảng Trống Giữa Đỉnh Vinh Quang
Minh Khang không biết mình đã về đến căn penthouse từ lúc nào. Đồng hồ điểm ba giờ sáng, và Sài Gòn vẫn không ngủ, nhưng sự huyên náo của thành phố dường như bị nuốt chửng bởi lớp kính cường lực dày đặc, chỉ còn lại những ánh đèn lấp lánh như vô vàn vì sao rơi rụng dưới chân anh. Anh đứng bên cửa sổ kính lớn, tấm lưng dựa vào khung cửa lạnh lẽo, nhìn xuống biển ánh sáng vô tận ấy. Chiếc áo sơ mi công sở nhàu nhĩ vẫn còn trên người, cổ áo nới lỏng, cà vạt bị vứt hờ hững trên chiếc ghế bành bọc da Ý đắt tiền. Sự mệt mỏi đã hằn sâu vào từng thớ thịt, từng tế bào, nhưng đôi mắt anh thì lại sáng quắc, không chút buồn ngủ. Nó chất chứa một nỗi trống rỗng không tên, một sự băn khoăn mà lời nói của Hoàng Nam tại quán cà phê chiều nay đã vô tình khơi dậy.
"Ánh mắt mày không còn sáng như trước." Lời Hoàng Nam vẫn văng vẳng bên tai, cứa vào lòng anh như một vết dao cùn. Minh Khang đưa tay vuốt mặt, cảm nhận sự chai sạn dưới đầu ngón tay mình. Anh đã làm việc không ngừng nghỉ, từ sáng sớm tinh mơ cho đến tận đêm khuya khoắt. Mỗi ngày là một cuộc chiến, một cuộc đua không ngừng nghỉ để giữ vững vị thế của "Khởi Nguyên", để chứng minh giá trị của bản thân, để chạm đến cái gọi là "ổn định" mà anh vẫn luôn tin rằng nó sẽ là nền tảng vững chắc cho mọi thứ khác trong cuộc đời. Và anh đã đạt được nó. Cái căn penthouse rộng lớn này, với thiết kế tối giản, hiện đại, nội thất nhập khẩu từ châu Âu, tấm kính từ sàn đến trần phô bày toàn cảnh thành phố hoa lệ, chính là minh chứng cho sự thành công mà anh đã dày công gây dựng. Mùi hương gỗ quý từ những đồ nội thất đắt tiền, hòa quyện với mùi nước hoa nam tính còn vương vấn trên da thịt, tạo nên một không gian sang trọng, đẳng cấp nhưng lại tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ có tiếng gió rít khẽ qua khe cửa kính, như một lời thì thầm của sự cô độc, và tiếng nước chảy rì rầm từ hồ bơi vô cực nhỏ phía ban công, gợi lên một sự yên bình giả tạo.
Anh rót một ly rượu vang đỏ, chất lỏng sóng sánh trong chiếc ly pha lê mỏng manh, phản chiếu ánh đèn từ thành phố. Hương thơm nồng nàn của rượu không đủ để xoa dịu cái vị chát đắng trong lòng anh. Anh nhấp một ngụm, để vị rượu lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng tâm trí anh vẫn quay cuồng với những câu hỏi không lời đáp. "Mày có thực sự hạnh phúc không, Khang?" Lời của Hoàng Nam lại hiện về, như một tấm gương phản chiếu chính cái phần mà anh đã cố gắng chôn vùi. Hạnh phúc? Anh có hạnh phúc không? Anh có thành công, có tiền bạc, có địa vị, có sự tôn trọng từ đối tác và nhân viên. Anh có một căn nhà trong mơ, một chiếc xe sang trọng, một tài khoản ngân hàng đủ đầy. Nhưng khi đứng một mình giữa không gian xa hoa này, anh lại cảm thấy một khoảng trống rỗng mênh mông, lạnh lẽo hơn bất kỳ đêm đông nào.
Cảm giác kiệt sức không chỉ là về thể chất, mà là một sự cạn kiệt năng lượng từ sâu thẳm tâm hồn. Anh đã từng là một chàng trai đầy nhiệt huyết, say mê kiến trúc, khao khát tạo ra những công trình có giá trị. Anh đã từng có những ước mơ giản dị hơn, những niềm vui đến từ việc phác thảo một bản vẽ đẹp, hay một buổi tối cà phê cùng bạn bè. Nhưng giờ đây, những niềm vui ấy dường như đã bị bào mòn bởi vòng xoáy của công việc, của những con số lợi nhuận, của những cuộc họp căng thẳng và những hợp đồng bạc tỷ. Anh lướt điện thoại một cách vô định, ngón tay trỏ di chuyển trên màn hình cảm ứng, nhưng ánh mắt anh lại vô hồn, không tìm kiếm điều gì cụ thể. Anh chỉ muốn lấp đầy khoảng thời gian trống rỗng này, muốn trốn tránh những suy nghĩ đang gặm nhấm anh từ bên trong. Mỗi tin tức về công việc, mỗi email mới, mỗi thông báo từ mạng xã hội đều khiến anh cảm thấy nặng nề hơn. Anh đã xây dựng một đế chế, nhưng đổi lại, anh đã đánh mất đi một phần quan trọng của chính mình. Sự ổn định mà anh hằng theo đuổi đã hóa thành một cái lồng vàng, nhốt giữ anh trong sự cô độc và mệt mỏi.
Căn phòng khách lớn, nơi anh đã từng hình dung sẽ có tiếng cười nói, những buổi tiệc ấm cúng, giờ đây chỉ vang vọng tiếng thở dài nặng nề của chính anh. Chiếc ghế sofa êm ái, chiếc bàn cà phê bằng đá cẩm thạch, những tác phẩm nghệ thuật đắt giá trên tường – tất cả đều là biểu tượng của sự thành công, nhưng không một thứ gì có thể lấp đầy cái lỗ hổng trong trái tim anh. Anh nhớ lại lời chú Ba, người đã từng nói về giá trị của sự bình yên và cân bằng. Anh đã từng nghĩ mình sẽ tìm thấy nó khi đạt được sự ổn định. Nhưng sự ổn định này lại đi kèm với một cái giá quá đắt. Anh đã từ bỏ những sở thích cá nhân, những mối quan hệ, những khoảnh khắc sống chậm để đổi lấy những thứ vật chất này. Và giờ đây, giữa đỉnh cao của sự nghiệp, anh lại cảm thấy lạc lõng hơn bao giờ hết. Anh tự hỏi, liệu có phải anh đã đi lạc hướng? Liệu có phải cái định nghĩa "thành công" của anh đã sai lầm? Minh Khang đặt ly rượu xuống bàn kính, tiếng thủy tinh chạm vào mặt kính sắc lạnh, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Anh không thể tiếp tục lừa dối bản thân rằng mọi thứ đều ổn. Anh không ổn. Anh mệt mỏi. Và anh cần một sự thay đổi, một cái gì đó khác, một ý nghĩa sâu sắc hơn cho cuộc đời mình, điều mà anh vẫn đang mờ mịt tìm kiếm.
Ngón tay Minh Khang vẫn tiếp tục lướt trên màn hình điện thoại, vô thức kéo qua những dòng tin tức, những bài đăng quen thuộc. Anh không hề có ý định tìm kiếm điều gì, chỉ là một hành động máy móc để lấp đầy khoảng không vô tận của màn đêm và sự trống rỗng trong tâm trí. Rồi bỗng nhiên, một hình ảnh quen thuộc đập vào mắt anh, khiến ngón tay anh dừng lại đột ngột. Đó là một bài đăng trên trang tin tức về nghệ thuật và văn hóa của thành phố, với tiêu đề: "Studio Sắc Màu: Nơi tình yêu và nghệ thuật hòa quyện."
Hình ảnh Yến Chi tươi cười rạng rỡ, đứng cạnh một tác phẩm điêu khắc bằng gốm sứ độc đáo, chiếm trọn khung hình. Cô mặc một chiếc váy họa tiết nhẹ nhàng, mái tóc dài buông xõa tự nhiên, đôi mắt long lanh ánh lên sự say mê và mãn nguyện. Vẻ bình yên, tự tại ấy như một tia sáng xuyên qua màn đêm u tối trong lòng Minh Khang, đối lập hoàn toàn với hình ảnh anh trong gương phản chiếu trên cửa kính – một người đàn ông mệt mỏi, mắt thâm quầng, ánh mắt chất chứa nỗi ưu tư. "Yến Chi... cô ấy vẫn vậy. Thậm chí còn rạng rỡ hơn," anh lẩm bẩm, giọng nói khẽ đến mức gần như tan biến vào không khí.
Anh phóng to hình ảnh, chiêm ngưỡng từng đường nét trên khuôn mặt cô, từng nụ cười ẩn chứa sự thanh thản. Rồi anh đọc lướt qua nội dung bài viết. Bài báo ca ngợi Studio Sắc Màu, nơi Yến Chi là người sáng lập và điều hành, như một không gian nghệ thuật độc đáo, nơi mọi người có thể tìm thấy niềm vui và sự thư thái qua việc sáng tạo. Nó nhắc đến những lớp học thủ công, những buổi workshop gốm sứ, vẽ tranh, và những dự án cộng đồng mà cô đã khởi xướng. "Studio Sắc Màu... cô ấy đã làm được," Minh Khang thầm nghĩ, một cảm giác vừa ngưỡng mộ, vừa chua xót dâng lên trong lòng. Anh nhớ lại cuộc gặp gỡ thứ hai của họ, cách đây đã gần hai năm.
Đó là tại một triển lãm nghệ thuật đương đại, nơi Yến Chi trưng bày một số tác phẩm gốm của mình. Khi đó, anh vẫn còn đang mải mê với dự án "Khởi Nguyên" đang trong giai đoạn nước rút, đầu óc quay cuồng với những con số, những bản vẽ kỹ thuật khô khan. Anh đến triển lãm chỉ vì lời mời xã giao từ một đối tác, mang theo một tâm trạng nặng nề, mệt mỏi. Nhưng khi anh nhìn thấy Yến Chi đứng giữa những tác phẩm của cô, ánh mắt cô rạng rỡ khi giải thích về ý nghĩa của từng đường nét, từng màu sắc, anh đã bị cuốn hút. Cô mặc một chiếc váy linen màu be, đơn giản nhưng thanh lịch, toát lên vẻ an nhiên tự tại. Nụ cười của cô lúc đó không chỉ đẹp, mà còn ẩn chứa một sự bình yên sâu sắc, một niềm hạnh phúc thuần khiết mà anh đã lâu không còn cảm nhận được.
Anh nhớ lại, khi đó anh đã hỏi cô về việc liệu có khó khăn không khi theo đuổi nghệ thuật, một lĩnh vực không mấy "ổn định" trong mắt anh. Yến Chi đã nhìn anh bằng đôi mắt đầy thấu hiểu, và cô chỉ đơn giản trả lời: "Quan trọng là mình tìm thấy niềm vui, tìm thấy ý nghĩa trong những gì mình làm, anh ạ. Tiền bạc quan trọng, nhưng nó không phải là tất cả để mua lấy sự bình yên trong tâm hồn." Lời nói của cô, tuy nhẹ nhàng, nhưng đã gieo vào lòng anh một hạt mầm băn khoăn. Lúc ấy, anh chỉ nghĩ cô còn trẻ, còn ngây thơ, chưa hiểu hết áp lực của cuộc sống. Anh đã tự nhủ rằng, khi anh đạt được "ổn định," anh cũng sẽ có được sự bình yên như cô.
Nhưng giờ đây, khi anh đã đạt được tất cả những gì anh từng mơ ước về sự nghiệp và tài chính, anh lại cảm thấy lạc lõng và trống rỗng hơn bao giờ hết. Yến Chi, cô gái mà anh từng nghĩ là "đến quá sớm" trong cuộc đời anh, cô gái mà anh đã từng cho rằng chưa đủ "ổn định" để anh có thể dành trọn trái tim, giờ đây lại đang sống một cuộc đời đầy đủ, trọn vẹn và bình yên đến lạ. Cô không chờ đợi điều kiện đủ đầy, cô tự tạo ra đủ đầy cho chính mình bằng đam mê và sự kiên định. Anh nhớ cô đã mời anh đến studio của cô để thử trải nghiệm làm gốm, nói rằng nó có thể giúp anh giải tỏa căng thẳng. Anh đã từ chối, viện cớ công việc bận rộn. Giờ đây, anh tự hỏi, nếu lúc đó anh đã chấp nhận lời mời của cô, liệu cuộc sống của anh có khác đi không? Liệu anh có tìm thấy một chút bình yên mà anh đang khao khát đến cháy lòng?
Màn hình điện thoại phản chiếu hình ảnh của Yến Chi, rạng rỡ và không chút ưu tư, như một lời nhắc nhở phũ phàng về những gì anh đã bỏ lỡ. Cô không cần một căn penthouse xa hoa, không cần những hợp đồng bạc tỷ, nhưng cô lại có được thứ quý giá nhất: sự tự tại và niềm vui từ chính những gì cô yêu thích. Minh Khang cảm thấy một nỗi tiếc nuối sâu sắc dâng trào. Không phải tiếc nuối vì đã không có được cô, mà là tiếc nuối cho chính bản thân mình, cho phiên bản Minh Khang đã từng đánh đổi quá nhiều để rồi nhận ra rằng cái giá phải trả cho sự "ổn định" ấy lại chính là hạnh phúc và sự bình yên của tâm hồn. Ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh ngoài kia, nhưng trong mắt Minh Khang, chúng chỉ còn là những đốm sáng vô nghĩa, không thể sưởi ấm được trái tim đang dần lạnh giá của anh. Anh đặt điện thoại xuống, cảm thấy nặng trĩu hơn bao giờ hết.
Minh Khang đặt điện thoại xuống bàn kính, ánh mắt vẫn không rời khỏi hình ảnh Yến Chi trên màn hình, như thể cô là một vì sao dẫn lối trong màn đêm mịt mùng của chính anh. Cô gái ấy, với vẻ bình yên và mãn nguyện toát ra từ mỗi bức ảnh, từ mỗi dòng chữ trong bài báo, đã trở thành một biểu tượng đối lập hoàn toàn với cuộc sống mà anh đang gánh vác. Anh nhớ lại sự thanh thản, sự đam mê cháy bỏng mà anh nhìn thấy trong ánh mắt cô tại triển lãm nghệ thuật năm xưa. Cô say mê với những tác phẩm gốm sứ, với những đường nét uốn lượn của đất sét, với những gam màu tinh tế mà cô đã thổi hồn vào. Cô không hề có vẻ gì là mệt mỏi, không hề có vẻ gì là bị cuốn vào vòng xoáy áp lực. Cô chỉ đơn giản là sống, là sáng tạo, là tận hưởng từng khoảnh khắc.
Minh Khang chậm rãi đứng dậy, bước đi trong căn penthouse rộng lớn, từng bước chân vang vọng trên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo. Anh chạm tay vào những món đồ nội thất đắt tiền: chiếc bàn gỗ óc chó nguyên khối, bộ sofa bọc da cao cấp, bức tranh trừu tượng của một họa sĩ nổi tiếng treo trên tường. Tất cả đều là biểu tượng của thành công, của sự "ổn định" mà anh hằng khao khát và đã dày công đạt được. Chiếc đồng hồ đeo tay hiệu Patek Philippe lấp lánh trên cổ tay anh, mỗi kim quay đều đại diện cho giá trị thời gian và tiền bạc mà anh đã bỏ ra để sở hữu nó. Ngay cả cái mùi hương gỗ quý, mùi rượu vang thoang thoảng trong không khí, hay mùi nước hoa nam tính còn vương trên da anh, tất cả đều gợi lên một cuộc sống xa hoa, đẳng cấp. Nhưng tại sao, trong khoảnh khắc này, anh lại cảm thấy trống rỗng và cô độc đến vậy? Cái cảm giác này còn đáng sợ hơn cả sự mệt mỏi thể xác, bởi nó gặm nhấm anh từ bên trong, khiến tâm hồn anh dần trở nên khô cằn.
"Mình đã làm gì? Mình đã đánh đổi điều gì để có được tất cả những thứ này?" Độc thoại nội tâm vang vọng trong đầu anh, không tiếng động nhưng lại đầy sức nặng. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố vẫn đang hối hả, những ánh đèn vẫn nhấp nháy không ngừng. Đó là thế giới mà anh đã cống hiến cả tuổi trẻ, cả nhiệt huyết để chinh phục. Anh đã leo lên đến đỉnh cao của sự nghiệp, trở thành một kiến trúc sư tài năng, một CEO thành đạt. Nhưng liệu cái đỉnh cao này có thực sự mang lại hạnh phúc? Hay nó chỉ là một ngọn núi cô độc, nơi anh đứng một mình giữa gió lộng, nhìn xuống thế giới mà không thể chạm tới bất kỳ ai?
Anh nhớ lời Hoàng Nam chiều nay: "Mày có thực sự hạnh phúc không, Khang?" Và cả lời chú Ba năm xưa, trong buổi gặp gỡ đầu tiên với Yến Chi: "Sống chậm lại một chút... Có những thứ quan trọng hơn tiền bạc và địa vị..." Những lời khuyên tưởng chừng giản dị, nhưng giờ đây lại vang lên như một tiếng chuông cảnh tỉnh trong tâm trí anh. Anh đã bỏ qua chúng, đã gạt chúng sang một bên để lao vào cuộc đua không ngừng nghỉ. Anh đã tự huyễn hoặc bản thân rằng hạnh phúc sẽ đến sau khi anh đạt được sự ổn định vật chất. Nhưng giờ đây, khi sự ổn định đã nằm trong tay, hạnh phúc lại là một khái niệm xa vời, một mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh cuộc đời anh.
Con đường anh đang đi... liệu có bỏ lỡ điều gì đó quan trọng hơn? Anh đã từng tin rằng tình yêu chỉ xứng đáng khi người đàn ông đã "ổn định". Anh đã đặt ra những tiêu chuẩn khắt khe cho bản thân, cho mối quan hệ. Nhưng Yến Chi, cô gái không chờ đợi điều kiện đủ đầy, cô gái sống vì hiện tại và rung động, đã chứng minh rằng có một con đường khác để hạnh phúc. Cô không cần anh phải "ổn định" theo cách của anh, cô chỉ cần anh "sẵn sàng" cho tình yêu, cho những cảm xúc chân thật. Và anh đã không sẵn sàng, đã không cho phép bản thân mình lùi lại, để rồi bỏ lỡ những khoảnh khắc quý giá.
Một giọt nước mắt vô thức lăn dài trên má Minh Khang, nóng hổi và mặn chát, tan vào khóe môi. Đó không phải là giọt nước mắt của sự bi lụy, mà là giọt nước mắt của sự giác ngộ, của sự tiếc nuối pha lẫn băn khoăn. Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn không khí lạnh lẽo của căn phòng. Dường như vừa buông xuống một gánh nặng khổng lồ mà anh đã vác trên vai bấy lâu nay, nhưng cũng vừa mang lên một nỗi băn khoăn mới mẻ và sâu sắc hơn. Anh nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn hối hả như dòng chảy không ngừng của thời gian. Anh biết, anh không thể tiếp tục sống như thế này. Anh cần phải thay đổi. Anh cần tìm lại chính mình, tìm lại cái "ánh mắt sáng" mà Hoàng Nam đã nhắc đến, tìm lại niềm vui và sự bình yên mà Yến Chi đã vô tình gieo vào tâm trí anh.
Sự giác ngộ này, dù muộn màng, đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm hồn Minh Khang. Nó là một bước ngoặt quan trọng, một lời hứa thầm lặng với chính bản thân anh rằng anh sẽ không còn để vòng xoáy công việc cuốn đi tất cả. Có lẽ, anh sẽ bắt đầu tìm kiếm những hoạt động mang lại ý nghĩa và sự bình yên cho bản thân, có thể là những hoạt động liên quan đến nghệ thuật hoặc những sở thích cá nhân đã bị bỏ quên từ lâu. Hình ảnh Yến Chi, với vẻ đẹp bình yên và sự tự tại của cô, đã trở thành một chuẩn mực, một khao khát tiềm ẩn, báo hiệu anh sẽ chú ý đến cô nhiều hơn trong tương lai, không còn chỉ là một người phụ nữ lướt qua trong cuộc đời anh, mà là một tấm gương phản chiếu những giá trị mà anh đang đánh mất. Minh Khang nhắm mắt lại, cảm nhận sự mệt mỏi nhưng cũng là một tia hy vọng len lỏi trong trái tim mình. Anh biết, hành trình thay đổi sẽ không dễ dàng, nhưng anh đã sẵn sàng đối mặt.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.