Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 146: Ràng Buộc Vô Hình: Giữa Khát Khao Thay Đổi Và Trách Nhiệm Nặng Vai

Giọt nước mắt vô thức lăn dài trên má Minh Khang đêm qua đã mang theo một sức nặng lạ kỳ, như cuốn trôi đi lớp bụi mờ che phủ tâm hồn anh bấy lâu. Anh đã nhắm mắt lại, cảm nhận sự mệt mỏi nhưng cũng là một tia hy vọng len lỏi trong trái tim mình. Anh biết, hành trình thay đổi sẽ không dễ dàng, nhưng anh đã sẵn sàng đối mặt. Sẵn sàng để tìm lại chính mình, tìm lại cái "ánh mắt sáng" mà Hoàng Nam đã nhắc đến, tìm lại niềm vui và sự bình yên mà Yến Chi đã vô tình gieo vào tâm trí anh.

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua khung cửa kính cường lực từ sàn đến trần của căn penthouse, rọi vào không gian tĩnh lặng. Không khí trong lành của buổi sớm mai, mang theo chút se lạnh từ độ cao, dịu dàng xoa dịu đôi mắt còn nặng trĩu vì mất ngủ của Minh Khang. Căn hộ vẫn giữ nguyên vẻ sang trọng, tối giản quen thuộc, với những mảng tường màu xám tro, nội thất gỗ óc chó ấm áp và những tác phẩm nghệ thuật đương đại tinh tế. Mùi hương gỗ quý thoang thoảng từ những đồ nội thất đắt tiền, hòa lẫn với chút dư vị của ly rượu vang anh đã nhấp tối qua và mùi nước hoa nam tính còn vương vấn trên da thịt anh. Tất cả tạo nên một bức tranh hoàn hảo của sự xa hoa, một dấu ấn không thể chối cãi của thành công mà anh đã dày công xây dựng.

Minh Khang chậm rãi rời khỏi giường. Anh đã có một giấc ngủ không trọn vẹn, nhưng sâu hơn những đêm trước, như thể một phần gánh nặng đã được trút bỏ. Anh bước đến máy pha cà phê tự động, tiếng máy xay hạt cà phê ro ro nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự im lặng tuyệt đối. Mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa khắp không gian bếp mở, đánh thức các giác quan của anh một cách dễ chịu. Anh rót cà phê vào chiếc cốc sứ yêu thích, ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da hướng ra cửa sổ, nơi thành phố vẫn còn ngái ngủ, chìm trong làn sương mờ ảo. Anh mở một cuốn sách cũ, một tập truyện ngắn của Haruki Murakami mà anh đã bỏ dở từ rất lâu, cố gắng đắm mình vào thế giới của những câu chữ. Anh muốn bắt đầu ngày mới một cách chậm rãi, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này, như một lời hứa với chính mình. Anh nhấp một ngụm cà phê nóng, vị đắng dịu lan tỏa nơi đầu lưỡi, cố gắng tập trung vào dòng văn.

Tuy nhiên, sự yên tĩnh mà anh khao khát không kéo dài được bao lâu. Tiếng chuông điện thoại di động rung lên liên hồi trên mặt bàn kính, phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Rồi một tin nhắn email hiển thị trên màn hình máy tính bảng đặt cạnh đó. Lại một tiếng chuông điện thoại nữa, lần này là số máy bàn của công ty, chỉ những việc cực kỳ khẩn cấp mới gọi đến số này vào sáng sớm. Minh Khang thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo sự bất lực và mệt mỏi. Anh biết, mình không thể trốn tránh mãi được. Những sợi dây vô hình của công việc, của trách nhiệm, đã quấn chặt lấy anh, không cho phép anh một phút giây thảnh thơi thực sự.

"Mình đã nghĩ sẽ khác, mình đã nghĩ sẽ dành buổi sáng này cho bản thân," anh thì thầm, giọng nói khản đặc như chưa được dùng đến. Anh đưa tay day day thái dương, cảm giác nhức mỏi vẫn còn vương vấn. "Nhưng... dường như mọi thứ vẫn không cho phép." Anh lướt qua màn hình điện thoại, thấy hàng loạt cuộc gọi nhỡ và tin nhắn từ Mỹ Linh, trợ lý của anh. Cô bé luôn nhiệt tình và có trách nhiệm, nhưng sự nhiệt tình đó đôi khi lại đẩy anh vào guồng quay không ngừng nghỉ.

Điện thoại lại reo, lần này là số của Mỹ Linh. Minh Khang nhắm mắt lại trong giây lát, rồi quyết định bắt máy. "Chào Mỹ Linh," giọng anh cố gắng giữ sự bình tĩnh, nhưng không giấu được vẻ mệt mỏi.

Đầu dây bên kia, giọng Mỹ Linh vang lên đầy năng lượng, như một luồng gió xoáy vào không gian yên tĩnh của căn penthouse. "Anh Khang, em xin lỗi làm phiền anh sớm, nhưng có mấy việc gấp cần anh xử lý ngay ạ! Dự án khu đô thị mới bên quận 9 đang có vấn đề phát sinh về giấy phép, phòng pháp chế đang cần ý kiến của anh. Rồi sáng nay đối tác bên Nhật muốn họp đột xuất để bàn về thiết kế tổng thể cho tháp đôi trung tâm thương mại. Anh có thể đến sớm hơn không ạ?"

Minh Khang nghe từng lời, cảm giác như những gánh nặng vô hình đang đổ ập xuống vai anh. Anh đã cố gắng tách mình ra khỏi công việc, dù chỉ là trong vài giờ đồng hồ ngắn ngủi, nhưng có vẻ như "Khởi Nguyên" không cho phép anh làm điều đó. Anh biết, với vị trí của anh, mọi quyết định đều có ảnh hưởng lớn, và việc trì hoãn có thể dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng. "Được rồi, anh biết rồi. Em gửi tài liệu qua email cho anh. Anh sẽ có mặt trong khoảng ba mươi phút nữa." Anh đáp, giọng đã trở nên quyết đoán hơn, nhưng trong lòng lại là một nỗi thất vọng sâu sắc.

Sau khi cúp máy, Minh Khang đặt chiếc cốc sứ xuống bàn, vị cà phê đắng ngắt bỗng trở nên vô vị. Cuốn sách vẫn mở ở trang anh đang đọc dở, nhưng tâm trí anh đã hoàn toàn rời khỏi những câu chuyện tưởng tượng. Anh đứng dậy, bước nhanh vào phòng thay đồ. Từng động tác tháo bỏ bộ đồ ngủ và mặc lên chiếc áo sơ mi trắng tinh, quần tây lịch sự đều thể hiện sự chuyên nghiệp đến đáng sợ. Anh nhìn mình trong gương, đôi mắt sâu vẫn ẩn chứa sự suy tư, nhưng đã thêm vào đó là sự cam chịu. Anh thắt cà vạt một cách hoàn hảo, chỉnh lại mái tóc cắt ngắn gọn gàng. Hình ảnh một người đàn ông thành đạt, một CEO quyền lực lại hiện hữu, che đi bóng dáng của một Minh Khang khao khát sự bình yên. Bước chân anh nhanh nhẹn rời khỏi căn penthouse, để lại phía sau mùi hương gỗ quý và sự tĩnh lặng cô độc, lao vào guồng quay không ngừng nghỉ của công việc. Anh biết, ngày hôm nay sẽ lại là một cuộc chiến.

***

Văn phòng kiến trúc "Khởi Nguyên" chìm trong một bầu không khí bận rộn và chuyên nghiệp như thường lệ. Tòa nhà kính hiện đại phản chiếu ánh nắng chói chang của buổi trưa Sài Gòn, bên trong, từng khu vực làm việc mở đều tràn ngập tiếng gõ bàn phím dồn dập, tiếng điện thoại reo liên tục, và những cuộc trao đổi công việc đầy nhiệt huyết. Mùi giấy in mới, cà phê đậm đặc và nước hoa cao cấp hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của môi trường công sở hiện đại. Ánh sáng đèn trắng mạnh mẽ từ trần nhà hắt xuống, chiếu rõ từng chồng tài liệu cao ngất ngưởng trên bàn, từng mô hình kiến trúc tinh xảo đang được trưng bày.

Minh Khang, trong bộ vest lịch sự, đang chủ trì một cuộc họp khẩn cấp tại phòng họp kính, nơi tầm nhìn bao quát toàn cảnh thành phố. Gương mặt anh cương nghị, đôi mắt sắc sảo lướt qua từng gương mặt cộng sự, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn là một vẻ mệt mỏi khó che giấu. Anh đang trình bày về dự án khu đô thị mới, những con số, những bản vẽ kỹ thuật, những kế hoạch đầy tham vọng.

"Dự án khu đô thị sinh thái 'Vinh Hoa' tại quận 9 đang tiến triển tốt, nhưng chúng ta cần đẩy nhanh tiến độ hơn nữa," Minh Khang nói, giọng trầm ấm nhưng đầy quyền lực. Anh chỉ vào màn hình chiếu, nơi hiển thị bản đồ quy hoạch chi tiết. "Phòng pháp chế đã có báo cáo về những vấn đề phát sinh, chúng ta cần tìm phương án giải quyết triệt để trong tuần này để không ảnh hưởng đến lịch trình tổng thể."

Ông An, người sáng lập và Chủ tịch Hội đồng Quản trị của Khởi Nguyên, ngồi ở vị trí đối diện, gương mặt cương nghị, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy từng trải. Ông gật đầu, sau đó lên tiếng, giọng nói đĩnh đạc và đầy uy lực. "Khang, dự án lần này, chúng ta cần cậu dốc toàn lực. Với tầm vóc của 'Vinh Hoa', đây không chỉ là một cơ hội kinh doanh mà còn là một dấu ấn khẳng định vị thế của 'Khởi Nguyên' trên thị trường. Cậu là trụ cột, là linh hồn của dự án này. Mọi quyết định quan trọng đều phải qua cậu." Ông An dừng lại, nhìn thẳng vào Minh Khang, ánh mắt không cho phép bất kỳ sự lơ là nào. "Trong kinh doanh, thời gian là vàng bạc, và sự ổn định là nền tảng. Chúng ta không thể để bất kỳ yếu tố nào làm lung lay nền tảng đó. Đặc biệt là khi đối thủ như Lâm Hải đang ráo riết săn đón mọi cơ hội."

Nghe lời của Ông An, Minh Khang cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nặng lên vai. "Trụ cột... hay là gông cùm?" Anh tự hỏi trong đầu, một câu hỏi không tiếng động nhưng đầy chua chát. Anh đã từng khao khát được là "trụ cột", được gánh vác những trọng trách lớn lao. Nhưng giờ đây, những trọng trách ấy lại trở thành những sợi dây vô hình, siết chặt lấy anh, không cho anh thoát ra khỏi guồng quay của công việc. Thành công vật chất đã nằm trong tay, nhưng nó không mang lại sự tự do mà anh từng nghĩ. Thay vào đó, nó mang đến một trách nhiệm khổng lồ, một sự kỳ vọng không ngừng nghỉ từ những người xung quanh, và cả từ chính bản thân anh.

Đức Anh, mentee trẻ tuổi của Minh Khang, ngồi cạnh đó, ghi chép chăm chú. Cậu ấy vẫn giữ nguyên vẻ nhiệt huyết, đôi mắt sáng rực đầy khao khát học hỏi. Thỉnh thoảng, cậu lại ngước nhìn Minh Khang với ánh mắt ngưỡng mộ. "Sếp Khang thật sự rất giỏi," Đức Anh từng nói, "Em muốn được thành công như anh, sếp ạ!" Nhìn Đức Anh, Minh Khang lại thấy hình ảnh của chính mình của nhiều năm về trước: một chàng trai trẻ đầy tham vọng, tin rằng thành công vật chất sẽ mang lại tất cả. Anh mỉm cười nhạt, một nụ cười ẩn chứa nhiều suy tư. Liệu rồi Đức Anh có phải trải qua cảm giác trống rỗng này không? Liệu cậu ấy có nhận ra rằng cái giá của sự "ổn định" đôi khi là cả một cuộc sống?

Mỹ Linh, trợ lý của anh, nhanh nhẹn ghi lại các ý kiến, sắp xếp tài liệu. Cô ấy cũng nhìn anh với vẻ thán phục. "Anh Khang luôn có những giải pháp tuyệt vời," cô từng nhận xét. Minh Khang biết, anh có trách nhiệm với họ, với công ty, với hàng trăm nhân viên đang tin tưởng vào sự lãnh đạo của anh. Điều đó khiến việc buông bỏ càng trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Anh gật đầu chấp thuận những yêu cầu của Ông An, đưa ra các chỉ đạo cụ thể cho từng phòng ban, nhưng ánh mắt anh vẫn lộ rõ vẻ mệt mỏi và suy tư. Cuộc họp kéo dài, những con số, những kế hoạch, những áp lực cứ thế đổ dồn lên anh, cuốn anh đi trong vòng xoáy không ngừng nghỉ của công việc, khiến anh quên đi cả những ý định thay đổi đã nhen nhóm trong lòng từ đêm qua.

***

Khi đồng hồ chỉ sáu giờ tối, Minh Khang rời khỏi văn phòng, bước vào dòng xe cộ hối hả của thành phố. Thay vì về thẳng căn penthouse, anh lại lái xe đến quán cà phê "Dấu Chân Mưa" quen thuộc, nơi anh và Hoàng Nam thường gặp gỡ. Quán cà phê nằm trong một con hẻm nhỏ, khuất mình sau những tòa nhà cao tầng, mang một vẻ đẹp cổ kính và trầm mặc. Đó là một nhà ống cổ được cải tạo, giữ lại nét kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ với những bức tường gạch trần và khung cửa sổ gỗ sơn xanh rêu. Nội thất bên trong toàn bằng gỗ, những chiếc bàn, ghế được chạm khắc tinh xảo, dưới ánh đèn vàng ấm áp tạo nên một không gian lãng mạn và yên tĩnh.

Hoàng Nam đã ngồi chờ anh ở góc quán, bên cạnh một kệ sách cũ kỹ chất đầy những cuốn tiểu thuyết và tạp chí nghệ thuật. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, hòa cùng tiếng ly tách va chạm lanh canh và tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách khác, tạo nên một bầu không khí thư thái đến lạ thường. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ phía sau, xoa dịu tâm hồn Minh Khang ngay khi anh vừa bước vào.

"Mày đến rồi à, Khang," Hoàng Nam mỉm cười nhẹ khi thấy anh, ánh mắt đầy sự quan tâm. "Trông mày có vẻ mệt mỏi hơn chiều qua."

Minh Khang ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nới lỏng cà vạt, gần như gục đầu xuống bàn. "Đừng nói nữa, Nam. Tao cảm thấy như bị rút cạn năng lượng vậy." Anh gọi một ly cà phê đen đá, sau đó nhìn thẳng vào bạn, ánh mắt chứa đựng một nỗi niềm chất chứa. "Tao muốn thay đổi, Nam ạ. Tao thấy mình đang chạy theo cái gì đó mà không biết điểm dừng. Đêm qua, sau khi về, tao đã suy nghĩ rất nhiều. Tao nhận ra rằng tất cả những thứ này, những thành công, những vật chất, nó không mang lại hạnh phúc như tao từng nghĩ. Nó chỉ khiến tao trống rỗng hơn, cô độc hơn thôi."

Hoàng Nam lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi mắt sau cặp kính vẫn nhìn Minh Khang với vẻ lo lắng. "Tao đã nói với mày rồi mà, Khang. Mày có thực sự hạnh phúc không?"

Minh Khang gật đầu, một nụ cười chua chát. "Tao đã không nghe. Tao cứ nghĩ phải có tất cả những thứ này đã, phải 'ổn định' đã, rồi hạnh phúc sẽ tự tìm đến. Nhưng bây giờ, khi tao có tất cả, tao lại thấy mình lạc lõng hơn bao giờ hết. Tao đã cố gắng sống chậm lại, Nam ạ. Sáng nay tao đã cố gắng đọc sách, đã cố gắng tận hưởng ly cà phê một cách bình yên. Nhưng rồi điện thoại reo, email đến, mọi thứ lại đâu vào đấy. Công việc, áp lực, trách nhiệm... chúng cứ níu giữ tao lại, như những sợi dây vô hình mà tao không thể nào cắt đứt được."

Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. "Ông An nói tao là 'trụ cột' của công ty, là 'linh hồn' của dự án. Ông ấy nói 'thời gian là vàng bạc, sự ổn định là nền tảng'. Những lời đó cứ văng vẳng trong đầu tao. Tao có trách nhiệm với bao nhiêu con người, bao nhiêu dự án. Làm sao tao có thể buông bỏ được đây, Nam?"

Hoàng Nam đặt tay lên vai bạn, ánh mắt đầy lo lắng. "Tao hiểu cảm giác của mày, Khang. Mày đã xây dựng cả một đế chế rồi, Khởi Nguyên không chỉ là một công ty, nó là cả một phần cuộc đời mày, là đứa con tinh thần của mày. Đâu phải dễ dàng mà buông bỏ. Nó đã trở thành một phần quá lớn trong cuộc đời mày, khiến việc thoát ra không hề dễ dàng. Nhưng nếu cứ thế này, nếu mày cứ để công việc cuốn đi mà không tìm được sự cân bằng, mày sẽ mệt mỏi đến bao giờ? Mày sẽ đánh mất chính mình đấy."

Minh Khang nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa lách tách rơi trên mái kính, vẽ nên những vệt dài mờ ảo. "Tao không biết nữa, Nam. Tao thật sự không biết. Tao khao khát một cuộc sống có ý nghĩa hơn, một sự bình yên như Yến Chi. Cô ấy sống một cuộc đời đơn giản, nhưng đầy đủ. Tao thấy cô ấy qua một bài báo nhỏ, cô ấy rạng rỡ, tự tại. Sao tao lại không thể như vậy?" Anh thở dài, cảm giác bất lực bao trùm lấy anh. "Tao đã thử, Nam ạ. Tao đã cố gắng nghĩ xem mình thích gì, mình muốn làm gì ngoài công việc. Nhưng mọi thứ đều trở nên vô nghĩa khi những cuộc gọi, những email cứ dồn dập kéo đến, nhắc nhở tao về những trách nhiệm không thể chối bỏ."

Hoàng Nam siết nhẹ vai Minh Khang. "Nó không dễ dàng đâu, Khang. Nhưng không có nghĩa là không thể. Chỉ là mày cần phải tìm ra một con đường riêng cho mình, một cách để từ từ buông bỏ những thứ không còn phục vụ cho hạnh phúc của mày nữa. Có thể là mày sẽ phải học cách ủy quyền, học cách nói không, học cách chấp nhận rằng mọi thứ sẽ không hoàn hảo nếu không có mày. Nhưng trước hết, mày phải thực sự quyết tâm." Minh Khang nhấp một ngụm cà phê cuối cùng, vị đắng vẫn vương trên đầu lưỡi, nhưng dường như đã bớt đi phần nào sự nặng nề. Anh biết, Hoàng Nam nói đúng. Đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng.

***

Đêm khuya, Minh Khang trở về căn penthouse xa hoa của mình. Thành phố dưới chân anh đã lên đèn rực rỡ, hàng triệu ánh sáng li ti nhấp nháy như những viên kim cương trải dài vô tận. Căn hộ chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nhạc không lời cổ điển phát ra từ hệ thống âm thanh và tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa kính, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng nước chảy đều đều từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng.

Anh bước vào phòng khách, cởi chiếc áo khoác vest, rồi nới lỏng cà vạt một cách mệt mỏi. Cảm giác chiếc cà vạt thít chặt quanh cổ cả ngày dài như một xiềng xích vô hình, giờ đây được nới lỏng, mang lại một chút nhẹ nhõm. Anh đi đến cửa kính lớn, đặt tay lên mặt kính lạnh lẽo, nhìn ra khung cảnh thành phố lung linh dưới chân. "Thành phố này là của mình, nhưng mình lại đang là tù nhân của nó," anh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm vang vọng trong không gian rộng lớn, cô độc. Cả ngày hôm nay, anh đã bị cuốn vào guồng quay công việc không ngừng nghỉ, bị những trách nhiệm và kỳ vọng đè nặng. Những ý định thay đổi từ đêm qua dường như đã bị vùi lấp dưới hàng tấn công việc và áp lực.

Anh cởi chiếc đồng hồ đeo tay ra, một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ đắt tiền, biểu tượng của địa vị và sự thành công. Nó luôn nhắc nhở anh về thời gian, về những cuộc hẹn, những deadline, về một cuộc sống không ngừng hối hả. Anh đặt nó nhẹ nhàng xuống bàn kính, tiếng kim loại va chạm khẽ khàng, rồi đứng bất động, chìm vào suy nghĩ. Chiếc đồng hồ như một vật phẩm mang đầy ý nghĩa biểu tượng. Nó không chỉ là công cụ đo thời gian, mà còn là vật tượng trưng cho quỹ thời gian anh đã dành để theo đuổi sự nghiệp, cho những giá trị mà anh từng coi là tối thượng. Giờ đây, khi nó nằm im lìm trên mặt bàn, anh cảm thấy một sự giải thoát nhẹ nhõm, nhưng cũng là một nỗi băn khoăn sâu sắc.

Sự ổn định mà anh đã dày công theo đuổi, mà anh từng tin rằng sẽ mang lại hạnh phúc, giờ đây lại là những sợi dây trói buộc anh. Nó giữ anh lại trong một cuộc sống mà anh không còn cảm thấy ý nghĩa, dù nó mang đến cho anh mọi thứ về vật chất. "Mình đã đánh đổi điều gì để có được tất cả những thứ này?" câu hỏi đó lại vang vọng trong tâm trí anh, không tiếng động nhưng đầy sức nặng. Anh nhớ lại lời nói của Hoàng Nam, nhớ lại hình ảnh Yến Chi rạng rỡ và tự tại. Anh biết, hành trình tìm kiếm ý nghĩa mới cho cuộc sống sẽ không chỉ là một ý nghĩ thoáng qua, mà là một cuộc chiến dai dẳng với chính mình, với những kỳ vọng và trách nhiệm mà anh đã tự đặt ra.

Ánh mắt Minh Khang dừng lại ở chiếc đồng hồ trên bàn, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn hối hả như dòng chảy không ngừng của thời gian. Anh biết, anh không thể tiếp tục sống như thế này mãi. Anh cần tìm một lối thoát. Nhưng làm thế nào để thoát ra khỏi cái "lồng vàng" mà anh đã tự xây dựng? Làm thế nào để buông bỏ những trách nhiệm khổng lồ, những kỳ vọng từ những người xung quanh, và cả từ chính bản thân anh? Anh không biết. Anh chỉ biết, anh đã sẵn sàng đối mặt với cuộc chiến này, dù cho nó có khó khăn đến đâu. Có lẽ, anh sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, từ việc cố gắng tìm kiếm lại những sở thích đã bị bỏ quên, từ việc học cách nói "không" với những điều không cần thiết. Nhưng đó sẽ là một hành trình dài, một hành trình đầy thử thách, và anh không biết liệu mình có đủ mạnh mẽ để đi đến cuối con đường hay không. Minh Khang hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn không khí lạnh lẽo của căn phòng, và một tia hy vọng mong manh lại nhen nhóm trong trái tim anh, dù chỉ là một đốm lửa nhỏ nhoi giữa màn đêm thăm thẳm.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free