Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 147: Vầng Sáng Từ Màn Hình: Ánh Bình Yên Giữa Đêm Thành Phố

Vị đắng của cà phê vẫn còn vương trên đầu lưỡi Minh Khang, nhưng dường như đã bớt đi phần nào sự nặng nề của những gánh lo toan. Hoàng Nam nói đúng, anh biết. Đó sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, một hành trình mệt mỏi để thoát ra khỏi cái guồng quay mà anh đã tự xây đắp. Nhưng ít nhất, đêm nay, khi thành phố đã chìm vào giấc ngủ yên tĩnh, anh có thể cho phép mình đối diện với sự thật, dù nó có nghiệt ngã đến đâu.

Đêm khuya, Minh Khang trở về căn penthouse xa hoa của mình, nơi những tưởng sẽ là thiên đường sau một ngày dài vật lộn với những con số và những cuộc họp căng thẳng. Thành phố dưới chân anh đã lên đèn rực rỡ, hàng triệu ánh sáng li ti nhấp nháy như những viên kim cương trải dài vô tận, vẽ nên một bức tranh huyền ảo của sự phồn thịnh. Nhưng đối với Minh Khang, bức tranh ấy lại nhuốm màu cô độc. Căn hộ chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng nhạc không lời cổ điển phát ra từ hệ thống âm thanh, những giai điệu du dương, trầm bổng mà anh thường dùng để xoa dịu tâm hồn, nhưng đêm nay chúng dường như chỉ làm tăng thêm cảm giác trống rỗng. Tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa kính cường lực, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng nước chảy đều đều từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng, tạo thành một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch và xa cách. Mùi hương gỗ quý từ nội thất cao cấp hòa quyện với chút hương nước hoa nam tính còn vương trên chiếc áo sơ mi, tạo nên một không gian sang trọng, nhưng cũng đầy lạnh lẽo.

Anh bước vào phòng khách, cởi chiếc áo khoác vest một cách chậm rãi, như thể đang trút bỏ một gánh nặng vô hình. Chiếc cà vạt thít chặt quanh cổ cả ngày dài, giờ đây được nới lỏng, mang lại một chút nhẹ nhõm hiếm hoi. Cảm giác nó như một xiềng xích vô hình, trói buộc anh vào những trách nhiệm, những kỳ vọng mà anh đã tự đặt ra và để người khác đặt ra cho mình. Minh Khang rót một ly nước lọc, những viên đá va vào thành ly kêu lách cách trong không gian tĩnh mịch, rồi thả mình xuống chiếc sofa da lớn. Toàn thân anh rệu rã, mệt mỏi, không chỉ là thể chất mà cả tinh thần. Ánh mắt anh vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn hối hả như dòng chảy không ngừng của thời gian.

"Thành phố này là của mình, nhưng mình lại đang là tù nhân của nó," anh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm vang vọng trong không gian rộng lớn, cô độc. Cả ngày hôm nay, anh đã bị cuốn vào guồng quay công việc không ngừng nghỉ, bị những trách nhiệm và kỳ vọng đè nặng. Những ý định thay đổi từ đêm qua, những tia hy vọng mong manh về một cuộc sống khác, dường như đã bị vùi lấp dưới hàng tấn công việc và áp lực. Mỗi dự án, mỗi con số, mỗi cuộc họp đều đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối, sự quyết đoán và một tinh thần thép. Anh đã có tất cả những điều đó, nhưng cái giá phải trả là sự cạn kiệt, là cảm giác mất mát chính mình. Anh đã từng tin rằng thành công vật chất sẽ mang lại sự ổn định, và sự ổn định đó sẽ là nền tảng cho hạnh phúc. Nhưng giờ đây, anh lại đang lạc lối trong chính cái "lồng vàng" mà anh đã dày công xây dựng.

Anh cởi chiếc đồng hồ đeo tay ra, một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ đắt tiền, biểu tượng của địa vị và sự thành công mà anh đã theo đuổi. Nó luôn nhắc nhở anh về thời gian, về những cuộc hẹn, những deadline, về một cuộc sống không ngừng hối hả. Anh đặt nó nhẹ nhàng xuống bàn kính, tiếng kim loại va chạm khẽ khàng, rồi đứng bất động, chìm vào suy nghĩ. Chiếc đồng hồ như một vật phẩm mang đầy ý nghĩa biểu tượng. Nó không chỉ là công cụ đo thời gian, mà còn là vật tượng trưng cho quỹ thời gian anh đã dành để theo đuổi sự nghiệp, cho những giá trị mà anh từng coi là tối thượng. Giờ đây, khi nó nằm im lìm trên mặt bàn, anh cảm thấy một sự giải thoát nhẹ nhõm, nhưng cũng là một nỗi băn khoăn sâu sắc. Anh đã từng rất tự hào về nó, về những gì nó đại diện. Nhưng đêm nay, nó chỉ gợi nhắc anh về sự khắc nghiệt của thời gian, về những năm tháng đã trôi qua mà anh chỉ biết lao đầu vào công việc, bỏ quên những giá trị khác.

Sự ổn định mà anh đã dày công theo đuổi, mà anh từng tin rằng sẽ mang lại hạnh phúc, giờ đây lại là những sợi dây trói buộc anh. Nó giữ anh lại trong một cuộc sống mà anh không còn cảm thấy ý nghĩa, dù nó mang đến cho anh mọi thứ về vật chất. "Mình đã đánh đổi điều gì để có được tất cả những thứ này?" câu hỏi đó lại vang vọng trong tâm trí anh, không tiếng động nhưng đầy sức nặng. Anh nhớ lại lời nói của Hoàng Nam, nhớ lại hình ảnh Yến Chi rạng rỡ và tự tại mà anh đã thoáng thấy. Anh biết, hành trình tìm kiếm ý nghĩa mới cho cuộc sống sẽ không chỉ là một ý nghĩ thoáng qua, mà là một cuộc chiến dai dẳng với chính mình, với những kỳ vọng và trách nhiệm mà anh đã tự đặt ra. Nhưng làm thế nào để thoát ra khỏi cái "lồng vàng" mà anh đã tự xây dựng? Làm thế nào để buông bỏ những trách nhiệm khổng lồ, những kỳ vọng từ những người xung quanh, và cả từ chính bản thân anh?

***

Để thoát khỏi những suy nghĩ nặng nề đang xoáy sâu trong tâm trí, Minh Khang với lấy chiếc điện thoại thông minh đặt cạnh chiếc đồng hồ Thụy Sĩ trên bàn kính. Anh hiếm khi dành thời gian lướt mạng xã hội một cách vô định, công việc và những mối quan tâm khác luôn chiếm trọn thời gian của anh. Nhưng đêm nay, anh cần một sự xao nhãng, một thứ gì đó đủ nhẹ nhàng để kéo anh ra khỏi vòng luẩn quẩn của sự tự vấn và cảm giác tù túng. Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh, phản chiếu sự mệt mỏi ẩn hiện dưới đôi mắt sâu. Anh lướt ngón tay trên màn hình, qua những tin tức thời sự, những bài đăng công việc, những hình ảnh bạn bè đang tận hưởng cuộc sống xa hoa. Tất cả đều giống nhau, đều gợi nhắc anh về một thế giới mà anh đang sống, một thế giới của sự hào nhoáng và áp lực.

Rồi, một bài đăng bất chợt đập vào mắt anh, khiến ngón tay anh dừng lại đột ngột. Đó là từ trang của Studio Sắc Màu. Một cái tên quen thuộc, gắn liền với một gương mặt quen thuộc. Anh phóng to hình ảnh. Đó là Yến Chi. Cô đang đứng giữa một không gian trưng bày nghệ thuật, ánh đèn vàng ấm áp chiếu rọi, làm nổi bật những tác phẩm gốm sứ thủ công tinh xảo. Cô mặc một chiếc váy linen màu kem, mái tóc dài buông xõa tự nhiên, và trên môi là một nụ cười rất nhẹ, rất tự tại. Đôi mắt cô ánh lên vẻ say mê, hướng về một chiếc bình gốm được chạm khắc cầu kỳ, như thể cô đang thực sự đắm chìm vào từng đường nét, từng câu chuyện mà tác phẩm ấy muốn kể. Không có sự gượng gạo, không có sự phô trương. Chỉ là một khoảnh khắc rất đỗi bình yên, rất đỗi chân thật.

Minh Khang đọc chú thích bài đăng: "Một buổi chiều đắm mình trong nghệ thuật gốm sứ truyền thống cùng những người bạn tâm giao. Nghệ thuật không chỉ là vẻ đẹp của hình thức, mà còn là câu chuyện của những bàn tay tài hoa, của cả một quá trình sáng tạo đầy đam mê. Studio Sắc Màu luôn tin rằng, mỗi tác phẩm đều có linh hồn riêng, và nhiệm vụ của chúng tôi là kết nối những linh hồn ấy với những trái tim đồng điệu. Cảm ơn những trải nghiệm tuyệt vời, và hẹn gặp lại mọi người tại triển lãm sắp tới!"

Dưới bài đăng là hàng trăm lượt thích và bình luận, những lời khen ngợi dành cho Studio Sắc Màu, và đặc biệt là cho Yến Chi. "Yến Chi vẫn rạng rỡ như ngày nào!", "Cô chủ Sắc Màu lúc nào cũng truyền cảm hứng!", "Nhìn Yến Chi là thấy cả một bầu trời bình yên!". Minh Khang lướt qua những bình luận đó, nhưng tâm trí anh không thực sự tập trung vào nội dung. Thay vào đó, anh lại chìm vào những suy nghĩ riêng. Anh đã từng thấy những bài đăng tương tự, nhưng chưa bao giờ nó lại tác động mạnh mẽ đến anh như lúc này. Có lẽ là bởi vì anh đang ở trong một trạng thái tâm lý đặc biệt, một trạng thái của sự mệt mỏi tột cùng và khao khát thay đổi.

Hình ảnh Yến Chi trong bài đăng ấy, với nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt đầy đam mê, đối lập hoàn toàn với cuộc sống căng thẳng, đầy áp lực mà anh đang trải qua. Cô không cố gắng chứng tỏ điều gì, không chạy theo bất kỳ chuẩn mực nào của xã hội. Cô chỉ đơn giản là sống, là tận hưởng, là cống hiến cho những điều mà cô yêu thích. Sự tự tại, độc lập toát ra từ Yến Chi như một vầng sáng, một thứ ánh sáng ấm áp và dịu dàng, hoàn toàn khác biệt với ánh đèn lạnh lẽo của thành phố mà anh đang nhìn ngắm. Anh nhớ lại cuộc gặp gỡ thứ hai của họ, khi anh còn đang miệt mài với những dự án lớn, những cuộc đấu thầu sinh tử, và cô thì đã tìm thấy bình yên trong thế giới của riêng mình. Khi đó, anh đã cảm thấy một sự không đồng điệu rõ rệt, nhưng anh đã không thực sự hiểu được ý nghĩa sâu xa của nó. Anh đã nghĩ rằng cô chỉ đang tìm kiếm một lối thoát tạm thời, một thú vui phù phiếm. Anh đã sai.

Giờ đây, nhìn hình ảnh cô, anh nhận ra sự khác biệt lớn giữa hai thế giới của họ. Một bên là sự hối hả, lo toan, những con số và lợi nhuận. Một bên là sự bình yên, đam mê, những giá trị tinh thần và sự sáng tạo. Anh đã từng tin rằng mình đang đi đúng hướng, đang xây dựng một tương lai vững chắc cho bản thân. Nhưng liệu cái tương lai vững chắc đó có thực sự mang lại hạnh phúc? Hay nó chỉ là một cái bẫy, giam cầm anh trong chính những thành công mà anh đã dày công tạo ra? Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào hình ảnh Yến Chi, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời, một lời giải thoát cho những băn khoăn của chính mình. Sự rạng rỡ của cô không phải là sự hào nhoáng, mà là sự tỏa sáng từ bên trong, từ một tâm hồn được nuôi dưỡng bởi những điều ý nghĩa.

***

Minh Khang đặt điện thoại xuống bàn, tiếng kim loại va chạm nhẹ với mặt kính lạnh lẽo, nhưng hình ảnh Yến Chi vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự mệt mỏi thấm đẫm từng thớ thịt, từng tế bào. Căn phòng penthouse rộng lớn bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, như thể bức tường kính cường lực đang dần khép lại, siết chặt lấy anh. Tiếng nhạc cổ điển vẫn văng vẳng, nhưng giờ đây nó không còn mang lại sự bình yên mà chỉ như một bản nhạc nền cho nỗi cô độc và sự đấu tranh nội tâm của anh. Mùi hương gỗ quý và nước hoa nam tính, vốn là biểu tượng của sự đẳng cấp, giờ lại gợi lên cảm giác về một cuộc sống được sắp đặt, được định hình bởi những khuôn mẫu mà anh đã tự nguyện lao vào.

Anh nhớ lại những lời của Hoàng Nam: "Có thể là mày sẽ phải học cách ủy quyền, học cách nói không, học cách chấp nhận rằng mọi thứ sẽ không hoàn hảo nếu không có mày." Những lời đó giờ đây càng trở nên vang vọng. Liệu anh có thể làm được không? Liệu anh có đủ dũng khí để buông bỏ những thứ mà anh đã dành cả tuổi trẻ để xây dựng? Nhìn Yến Chi rạng rỡ, bình yên bên những tác phẩm nghệ thuật, một câu hỏi khác lại trỗi dậy trong lòng anh, đầy ám ảnh: "Liệu mình có đang đánh đổi quá nhiều cho thành công vật chất mà quên đi những giá trị thực sự của cuộc sống?"

Sự tự tại, độc lập toát ra từ Yến Chi như một vầng sáng, một ngọn hải đăng nhỏ bé giữa biển đêm thành phố đầy rẫy những lo toan. Cô không chờ đợi điều kiện đủ đầy, cô tự tạo ra điều kiện cho hạnh phúc của mình. Cô không bị ràng buộc bởi những kỳ vọng của người khác, hay những chuẩn mực xã hội về "thành công". Cô sống theo cảm xúc, theo niềm đam mê, và quan trọng nhất, cô tin vào hiện tại. Điều đó hoàn toàn trái ngược với Minh Khang, người đã dành cả đời để lập kế hoạch cho tương lai, để đạt được sự "ổn định" mà anh tin rằng sẽ mang lại mọi thứ. Nhưng giờ đây, cái "ổn định" ấy lại hóa ra là một nhà tù tinh thần.

Một nỗi khao khát mơ hồ trỗi dậy trong lòng Minh Khang. Khao khát về một cuộc sống có ý nghĩa hơn, một sự bình yên mà không cần phải đánh đổi bằng tất cả mọi thứ. Khao khát được tìm thấy lại chính mình, phiên bản của Minh Khang trước khi anh bị cuốn vào vòng xoáy của danh vọng và tiền bạc. Anh nhớ lại những sở thích thời trẻ, những buổi chiều phác thảo kiến trúc chỉ vì đam mê, chứ không phải vì deadline hay lợi nhuận. Anh nhớ những lần anh từng mơ về việc tạo ra những công trình không chỉ là bê tông cốt thép mà còn là những tác phẩm nghệ thuật, mang hơi thở của cuộc sống.

Sự giằng xé nội tâm này không phải là mới, nhưng đêm nay, nó mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hình ảnh Yến Chi như một lời nhắc nhở không lời, một tấm gương phản chiếu những gì anh đã đánh mất. Anh biết, anh không thể tiếp tục sống như thế này mãi. Anh cần tìm một lối thoát. Nhưng làm thế nào để thoát ra khỏi cái "lồng vàng" mà anh đã tự xây dựng? Làm thế nào để buông bỏ những trách nhiệm khổng lồ, những kỳ vọng từ những người xung quanh, và cả từ chính bản thân anh? Anh không biết. Anh chỉ biết, anh đã sẵn sàng đối mặt với cuộc chiến này, dù cho nó có khó khăn đến đâu. Có lẽ, anh sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, từ việc cố gắng tìm kiếm lại những sở thích đã bị bỏ quên, từ việc học cách nói "không" với những điều không cần thiết. Anh sẽ bắt đầu chú ý nhiều hơn đến thế giới của Yến Chi, không chỉ qua mạng xã hội mà có thể là tìm hiểu sâu hơn về nghệ thuật, về những giá trị mà cô đang theo đuổi. Sự giằng xé nội tâm này sẽ thúc đẩy anh đưa ra những quyết định thay đổi lớn trong cuộc sống và sự nghiệp của mình, dù anh chưa biết khi nào và bằng cách nào. Anh sẽ tìm cách giảm bớt gánh nặng công việc, hoặc tìm kiếm một lối thoát, để có thể theo đuổi những giá trị cá nhân mà anh đang nhận ra mình đã bỏ lỡ.

Minh Khang hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn không khí lạnh lẽo của căn phòng, và một tia hy vọng mong manh lại nhen nhóm trong trái tim anh, dù chỉ là một đốm lửa nhỏ nhoi giữa màn đêm thăm thẳm. Anh biết, con đường phía trước sẽ dài, sẽ đầy thử thách, nhưng anh không còn sợ hãi nữa. Anh cần một sự thay đổi, và anh sẽ tìm cách để đạt được nó. Ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh ngoài kia, nhưng trong trái tim anh, một thứ ánh sáng khác đã bắt đầu le lói, một ánh sáng của sự tự vấn và khao khát bình yên.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free