Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 149: Bình Yên Được Đánh Đổi: Lặng Nhìn Hành Trình Của Sắc Màu
Ánh sáng đầu ngày len lỏi qua ô cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt vàng cam ấm áp trên sàn gỗ sồi đã bạc màu theo năm tháng. Yến Chi khẽ cựa mình, vươn vai đón lấy tia nắng đầu tiên của một ngày mới. Tiếng chim hót líu lo từ ban công nhỏ, hòa cùng tiếng xe cộ xa xa vọng lại từ con đường bên dưới, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của thành phố vừa thức giấc. Cô hít thở thật sâu, cảm nhận sự mát lành của không khí đầu thu, với chút hương hoa nhài thoang thoảng từ giàn dây leo xanh mướt trên ban công.
Không gian căn hộ của Yến Chi, dù không rộng lớn, nhưng lại là một thế giới riêng biệt, phản ánh rõ nét con người cô. Những bức tường màu kem dịu nhẹ, những món đồ nội thất tối giản mang hơi hướng vintage được cô tự tay lựa chọn và sắp xếp, cùng với những chậu cây xanh tươi tốt đặt khắp các góc phòng, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và đầy sức sống. Một giá sách lớn chất đầy những cuốn tiểu thuyết, sách nghệ thuật và những cuốn sổ phác thảo đủ kích cỡ, đứng sừng sững bên cạnh chiếc ghế bành bọc vải lanh màu be, mời gọi những buổi chiều an yên bên tách trà và một cuốn sách hay. Đêm qua, cô đã trở về đây với một niềm hân hoan khó tả, sau buổi trò chuyện đầy tiếng cười và những kế hoạch hứa hẹn cùng Kim Ngân và Thanh Nga. Niềm vui từ dự án lớn, từ sự công nhận, vẫn còn vương vấn đâu đó trong từng thớ thịt, từng tế bào.
Yến Chi rời giường, bước chân trần trên sàn gỗ mát lạnh. Cô không vội vàng, mỗi động tác đều nhẹ nhàng và có chủ đích. Đầu tiên là một bài thiền ngắn, chỉ mười lăm phút thôi, nhưng đủ để tâm trí cô lắng đọng, rũ bỏ mọi tạp niệm và chuẩn bị đón chào ngày mới với sự tĩnh tại. Cô ngồi xếp bằng trên tấm thảm dệt tay mềm mại, nhắm mắt, hít thở sâu, cảm nhận từng luồng không khí đi vào và ra khỏi cơ thể. Trong những khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy mình là một phần của vũ trụ rộng lớn, và mọi lo toan, mọi áp lực đều tan biến. Đó là một thói quen cô đã rèn luyện từ rất lâu, kể từ khi cô nhận ra rằng bình yên nội tại mới là thứ quý giá nhất.
Sau khi thiền định, cô chậm rãi pha một tách trà thảo mộc. Hương bạc hà và hoa cúc dịu nhẹ lan tỏa khắp căn bếp nhỏ, mang theo một sự thư thái lạ kỳ. Cô dùng một chiếc cốc sứ trắng ngà, có lẽ là món quà từ Kim Ngân trong một dịp sinh nhật nào đó, luôn giữ ấm bàn tay cô một cách dễ chịu. Yến Chi mang tách trà ra ban công, nơi những chùm hoa nhài đang khoe sắc, đón những giọt sương mai còn đọng lại trên cánh hoa. Cô nhấp một ngụm trà ấm nóng, vị chát nhẹ và hậu ngọt thanh lan tỏa trong khoang miệng, xua đi chút vị đắng của quá khứ, và đánh thức mọi giác quan.
Cô tựa lưng vào thành ghế, đôi mắt dõi theo những đám mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh trong. "Thật ra, bình yên và hạnh phúc không phải là một," cô tự nhủ, giọng thì thầm đủ nghe. "Hạnh phúc có thể là những khoảnh khắc bùng nổ, những niềm vui lớn lao, những thành công rực rỡ. Nhưng bình yên lại là một dòng chảy êm đềm, một sự tĩnh lặng trong tâm hồn, bất kể sóng gió cuộc đời có ra sao." Cô đã từng theo đuổi hạnh phúc một cách mù quáng, gắn nó với những điều kiện bên ngoài: một mối quan hệ hoàn hảo, một công việc ổn định, một tương lai được định sẵn. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, bình yên mới là nền tảng vững chắc để bất kỳ loại hạnh phúc nào cũng có thể nảy mầm. Nó là thứ cô tự tạo ra, tự vun đắp, không phụ thuộc vào bất kỳ ai, bất kỳ điều gì.
Cô khẽ mỉm cười, nhớ lại những ngày tháng chông chênh, những đêm dài mất ngủ sau những đổ vỡ. Lúc đó, cô nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ tìm lại được nụ cười, không bao giờ có thể đứng vững trên đôi chân mình. Nhưng rồi, từ chính những mảnh vỡ ấy, cô đã tìm thấy một con đường khác, một con đường mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ đi qua. Yến Chi vươn tay, lấy từ chiếc bàn nhỏ bên cạnh một cuốn sổ phác thảo cũ. Bìa sổ đã sờn, những trang giấy bên trong ngả màu vàng ố, nhưng nó lại chứa đựng cả một hành trình.
Cô chậm rãi lật dở từng trang. Những nét vẽ đầu tiên còn non nớt, vụng về, nhưng lại chất chứa một khao khát được thể hiện, được sáng tạo. Có những bản phác thảo ý tưởng cho những dự án nhỏ, những bức vẽ chân dung bạn bè, hay đơn giản chỉ là những hình thù trừu tượng được tạo ra trong những khoảnh khắc cảm xúc dâng trào. Cô lướt qua những trang đầu tiên, nơi có cả những ghi chú nguệch ngoạc về cảm xúc, về những ước mơ nhỏ bé khi cô mới bắt đầu nhen nhóm ý định xây dựng Studio Sắc Màu. Lúc ấy, nó chỉ là một giấc mơ xa vời, một tia hy vọng mong manh trong những ngày tháng u tối. Giờ đây, nhìn lại, cô thấy mình của ngày hôm đó thật nhỏ bé, nhưng cũng thật dũng cảm. Cô đã không ngừng lại, không bỏ cuộc, dù cho có những lúc mọi thứ dường như sụp đổ.
Cô nhớ lại cảm giác của chính mình khi đó, một cô gái vừa trải qua đổ vỡ, đang cố gắng tìm lại bản thân giữa một thành phố xa lạ. "Phiên bản của Yến Chi ngày đó, thật đáng thương, nhưng cũng thật đáng trân trọng," cô nghĩ thầm. "Nó đã dạy cho mình biết giá trị của sự độc lập, của việc tự mình đứng lên." Cô nhắm mắt lại, một làn gió nhẹ mơn man qua mái tóc dài, mang theo hơi thở của mùa mới. Bình yên này, cô đã đánh đổi bằng nước mắt, bằng sự kiên trì, và bằng một niềm tin không lay chuyển vào chính mình. Nó không phải là một món quà từ ai đó, mà là thành quả của chính cô, và cô trân trọng nó hơn bất cứ thứ gì.
***
Buổi trưa, Studio Sắc Màu tràn ngập ánh nắng vàng ươm, hệt như một bức tranh sống động. Không gian rộng rãi, được thiết kế theo phong cách công nghiệp tối giản, với những bức tường gạch thô và trần nhà cao, nhưng lại được làm mềm mại bằng vô số tác phẩm nghệ thuật đầy màu sắc và những chậu cây xanh tươi tắn. Mùi sơn dầu thoang thoảng, hòa quyện với mùi gỗ thông mới và hương cà phê thơm nồng, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của sự sáng tạo. Tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa nhỏ, như một dòng chảy êm đềm, kích thích trí tưởng tượng và sự tập trung.
Yến Chi bước vào studio, cảm nhận ngay năng lượng quen thuộc bao trùm lấy mình. Đây không chỉ là nơi làm việc, mà còn là ngôi nhà thứ hai của cô, là nơi cô đã đổ mồ hôi, nước mắt và cả tâm hồn mình vào đó. Cô đi một vòng quanh studio, bàn tay khẽ lướt qua những bức tranh đang treo dở trên giá, những bản phác thảo dán đầy trên bảng ý tưởng, và cả những mô hình dự án nhỏ đang được hoàn thiện. Mỗi vật thể ở đây đều kể một câu chuyện, một hành trình.
Cô dừng lại trước một bức tranh trừu tượng nhỏ, đặt khiêm tốn ở góc phòng. Đó là một trong những tác phẩm đầu tiên cô vẽ khi studio mới thành lập, một bức tranh tràn ngập gam màu nóng và những đường nét mạnh mẽ, thể hiện sự bứt phá và khát khao mãnh liệt. Hồi đó, cô vẫn còn đầy vết thương lòng, đầy sự hoài nghi, nhưng cũng đầy nhiệt huyết. "Ngày đó, bức tranh này là tiếng nói của sự giằng xé," cô thì thầm, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào bề mặt lồi lõm của lớp sơn dầu. "Giờ đây, nó là biểu tượng của sự vượt thoát."
Cô tiến về phía bàn làm việc của mình, nơi chiếc máy tính bảng và chiếc cốc cà phê sứ quen thuộc đang đợi. Vừa mở máy, một tin nhắn từ Kim Ngân hiện lên màn hình: "Chào sếp! Đang bay bổng trên 9 tầng mây với dự án mới không đó? Nhớ giữ chân trên mặt đất nha! Cần tôi hỗ trợ gì cứ hú, tối nay tôi qua kiểm tra tiến độ!"
Yến Chi bật cười, gõ nhanh một tin nhắn trả lời: "Đang cảm thấy có đôi cánh thật đây! Yên tâm, sếp vẫn rất 'on track' và 'down to earth' nhé. Tối nay cậu qua thì mang theo vài ý tưởng mới nhé, tôi đang có cảm hứng 'bùng nổ' đây!"
Cô nhìn lại màn hình, nụ cười vẫn nở trên môi. Kim Ngân luôn là vậy, thực tế, thẳng thắn, nhưng cũng luôn là chỗ dựa vững chắc nhất cho cô. Yến Chi nhớ lại những ngày đầu studio còn lèo tèo khách, hai cô gái phải tự tay làm mọi thứ, từ việc sửa sang lại mặt bằng thuê, sơn tường, đóng kệ, đến việc chạy vạy khắp nơi tìm kiếm đối tác, khách hàng. Đã có lúc, cô tưởng chừng như không thể gánh vác nổi. Những khoản nợ chồng chất, những lời từ chối phũ phàng, những đêm thức trắng để hoàn thành bản vẽ... tất cả đều là một phần của hành trình này.
"Studio Sắc Màu không chỉ là một công việc, nó là một cuộc sống," Yến Chi tự nhủ. "Nó là nơi mình đã tìm thấy chính mình, sau khi mất mát quá nhiều." Cô nhớ lại khoảng thời gian sau khi chia tay Quốc An. Cảm giác trống rỗng, mất mát, như thể một phần linh hồn mình đã bị xé toạc. Lúc đó, cô chỉ biết vùi đầu vào công việc, vào nghệ thuật, như một cách để trốn tránh thực tại. Cô bắt đầu vẽ nhiều hơn, sáng tạo nhiều hơn, và dần dần, những màu sắc trên bức tranh đã lấp đầy những khoảng trống trong lòng cô. Nghệ thuật đã không chỉ là một đam mê, nó đã trở thành một liệu pháp, một người bạn, một vị cứu tinh.
Cô vuốt ve những chiếc cọ vẽ, cảm nhận sự mềm mại của lông cọ, sự rắn chắc của cán gỗ. Mỗi chiếc cọ, mỗi lọ màu ở đây đều gắn liền với một kỷ niệm, một cảm xúc. Có những chiếc cọ đã cùng cô tạo nên những tác phẩm đầu tay đầy nhiệt huyết, có những lọ màu đã chứng kiến những đêm cô khóc thầm bên bản vẽ. Nhưng quan trọng hơn cả, chúng đã cùng cô tạo nên một Yến Chi của ngày hôm nay: một người phụ nữ độc lập, tự chủ, và tràn đầy niềm tin vào giá trị của chính mình.
Cô mở một tập tài liệu về dự án mới với An Phát. Những ý tưởng bắt đầu tuôn chảy trong đầu cô, những gam màu, những bố cục, những chi tiết. Dự án này không chỉ là một cơ hội kinh doanh lớn, nó còn là một lời khẳng định cho sự kiên trì và tài năng của cô. Nó là minh chứng cho việc cô đã đi đúng đường, rằng mọi nỗ lực của cô đã không hề vô ích. Yến Chi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của sơn dầu và sự sống động của màu sắc đang bao trùm lấy cô. Đây là hạnh phúc, không phải là thứ hạnh phúc phù du, mà là hạnh phúc được kiến tạo từ chính đôi bàn tay và khối óc của mình.
***
Khi những ánh đèn đường bắt đầu lung linh thắp sáng thành phố, Yến Chi trở về căn hộ của mình. Một ngày làm việc đầy hứng khởi và năng lượng, nhưng cũng không kém phần tập trung, đã khép lại. Cô thay một bộ đồ thoải mái, một chiếc váy cotton mềm mại, và lại pha một tách trà thảo mộc. Hương hoa nhài từ ban công đã đậm đà hơn trong không khí se lạnh của buổi tối. Cô ngồi xuống chiếc ghế bành yêu thích, bên cạnh giá sách, nơi ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn đọc sách tỏa ra.
Lần này, cô không ngắm cảnh, không uống trà vội vã. Cô mở lại cuốn sổ phác thảo cũ. Tay cô lướt qua những trang đã xem vào buổi sáng, rồi dừng lại ở những trang ghi chép về cảm xúc, về những suy nghĩ sâu kín nhất của cô trong giai đoạn khó khăn nhất. Đó là những dòng chữ nguệch ngoạc, đôi chỗ lem nước mắt, ghi lại nỗi đau, sự hoang mang, và cả những câu hỏi không lời đáp. "Tại sao mọi thứ lại xảy ra như vậy? Mình đã làm gì sai? Liệu mình có bao giờ tìm thấy hạnh phúc nữa không?" Cô nhớ lại những câu hỏi ấy, những đêm dài cô vật vã với chính mình.
Đọc lại những dòng ấy, cô không còn cảm thấy đau đớn hay tiếc nuối. Thay vào đó, là một sự chấp nhận bình thản. "Có lẽ, mọi thứ phải xảy ra như vậy," cô tự nhủ, giọng nhẹ như gió thoảng. "Nếu không có những đổ vỡ đó, mình đã không bao giờ đủ dũng khí để đi tìm con đường riêng, không bao giờ biết được mình mạnh mẽ đến thế nào."
Cô nhớ lại những lời động viên của Mai Thư, người chị đã luôn bên cạnh cô, thấu hiểu và chia sẻ. "Em xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất, Yến Chi. Đừng bao giờ nghi ngờ giá trị của bản thân mình." Và Thanh Nga, với sự điềm tĩnh và sâu sắc, đã giúp cô nhìn mọi thứ bằng một con mắt khác. "Hãy lắng nghe trái tim mình, nó biết điều gì là tốt nhất cho bạn." Những lời nói ấy, dù đã qua bao lâu, vẫn vẹn nguyên sức mạnh, như những ngọn hải đăng soi sáng con đường cô đi. Họ đã không cho cô giải pháp, họ chỉ cho cô niềm tin vào chính mình, để cô tự tìm ra con đường của riêng mình.
"Yến Chi của ngày xưa, em đã từng tìm kiếm hạnh phúc từ bên ngoài, đã từng đặt toàn bộ giá trị của mình vào một mối quan hệ, vào một người đàn ông," cô thì thầm, như đang nói chuyện với một phiên bản cũ của chính mình. "Nhưng giờ đây, em đã không còn là người đó nữa." Cô đã học được rằng hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là một hành trình. Nó không phải là một món quà được ban tặng, mà là một tác phẩm được tự tay kiến tạo.
Cô với lấy cây bút chì quen thuộc, viết thêm vài dòng vào trang cuối cùng của cuốn sổ. Nét chữ mềm mại, tự tin, khác hẳn với những dòng chữ run rẩy, vội vàng của ngày xưa. Cô ghi lại những cảm xúc của ngày hôm nay, về sự mãn nguyện, về niềm tự hào khi nhìn lại chặng đường đã qua. Cô không còn sợ hãi quá khứ, không còn lo lắng về tương lai. Cô sống trọn vẹn trong hiện tại, với tất cả những gì mình đang có.
Cô khép cuốn sổ lại, đặt nó sang một bên. Qua ô cửa sổ lớn, thành phố lung linh ánh đèn, như một tấm thảm dệt bằng những viên ngọc lấp lánh. Từng ánh sáng nhỏ bé, từng dòng xe cộ hối hả, tất cả đều tạo nên một bức tranh sống động, một thế giới đang không ngừng vận động. Cô không cảm thấy lạc lõng hay cô đơn giữa dòng chảy ấy. Ngược lại, cô cảm thấy mình là một phần của nó, một phần quan trọng, dù nhỏ bé.
Một nụ cười nhẹ nở trên môi Yến Chi, một nụ cười tự tại và mãn nguyện. Cô đã từng yêu, đã từng đau, đã từng vấp ngã. Nhưng từ tất cả những điều đó, cô đã đứng dậy, mạnh mẽ hơn, độc lập hơn. Cô không còn chờ đợi bất kỳ ai đến để lấp đầy khoảng trống trong lòng mình. Cô đã tự mình lấp đầy nó, bằng đam mê, bằng sự sáng tạo, và bằng tình yêu dành cho chính bản thân mình. Cô là chủ nhân của cuộc đời mình, và cô yêu phiên bản này của chính mình hơn bao giờ hết.
Yến Chi tắt đèn, màn đêm buông xuống căn phòng, nhưng trong lòng cô, một vầng sáng ấm áp vẫn bừng cháy. Cô chuẩn bị cho một giấc ngủ bình yên, biết rằng ngày mai, cô sẽ lại thức dậy, đón chào một ngày mới với một tâm hồn thanh thản và một trái tim tràn đầy hy vọng. Sự bình yên và hạnh phúc trong công việc sáng tạo của cô như một vầng sáng, một hình mẫu mà Minh Khang, ở một góc khác của thành phố, đang vô thức khao khát, một viễn cảnh mà anh đã đánh mất trong cuộc chạy đua không ngừng nghỉ của riêng mình.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.