Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 195: Dấu Chân Trong Vườn Cộng Đồng

Minh Khang đã rời khỏi căn penthouse của mình, mang theo một quyết tâm thầm lặng như ánh sáng vừa bừng lên trong tâm hồn anh. Sự thay đổi không đến đột ngột, mà là một quá trình âm ỉ, bắt đầu từ những hạt mầm nhận thức gieo xuống sau mỗi lần anh tự vấn bản thân, sau mỗi khoảnh khắc anh cảm thấy sự trống rỗng sâu thẳm giữa cuộc sống tưởng chừng hoàn hảo. Anh đã sẵn sàng bước đi trên con đường mới mẻ này, dù anh biết nó sẽ còn dài và đầy thử thách.

Trong khi đó, ở một góc khác của thành phố, thế giới của Yến Chi vẫn quay đều trong nhịp điệu bình yên vốn có. Chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua những khung cửa kính lớn của Nhà Sách FAHASA, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng lung linh. Không khí trong cửa hàng vẫn giữ được vẻ tĩnh lặng đặc trưng, chỉ có tiếng lật sách sột soạt, tiếng bước chân nhẹ nhàng của khách hàng và tiếng nhạc không lời du dương, êm ái như một dòng suối chảy qua tâm hồn. Mùi giấy mới, mực in hòa lẫn chút hương cà phê thoang thoảng từ quầy nhỏ, tạo nên một bầu không khí tri thức và thoải mái, dễ chịu đến lạ. Yến Chi đang say sưa đứng trước khu kệ sách nghệ thuật, đôi mắt cô lướt qua những tựa sách về gốm sứ, về nghệ thuật sắp đặt, tìm kiếm một nguồn cảm hứng mới cho dự án cá nhân sắp tới. Cô chạm nhẹ vào bìa sách, cảm nhận từng thớ giấy, từng nét vẽ minh họa như một cách giao tiếp vô hình với thế giới của những người nghệ sĩ.

Đúng lúc đó, một giọng nói nhanh nhẹn, đầy năng lượng vang lên phía sau, phá vỡ sự tập trung của cô: “Ê Chi, cậu cũng ở đây à? Tìm được sách ưng ý chưa?”

Yến Chi quay lại, khóe môi khẽ cong lên khi nhìn thấy Mai Thư – cô bạn thân luôn rạng rỡ và tràn đầy sức sống. Mai Thư hôm nay mặc một chiếc áo croptop màu vàng chanh nổi bật, quần jean rách bụi bặm, mái tóc highlight thời thượng được buộc cao khoe trọn vóc dáng thanh mảnh. Cô bạn luôn biết cách để mình trở nên khác biệt và thu hút mọi ánh nhìn.

“Chào Mai Thư. Tớ đang xem mấy cuốn về gốm. Cậu thì sao, lại đang săn lùng tiểu thuyết tình cảm à?” Yến Chi cười nhẹ, chỉ vào chồng sách dày cộp trong tay Mai Thư.

Mai Thư phì cười, lắc đầu quầy quậy: “Tình cảm gì tầm này nữa! Tớ vừa đi workshop về đấy chứ. Mà thôi, cái đó không quan trọng bằng chuyện tớ vừa gặp đâu.” Mai Thư hạ giọng, đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ tò mò, bí ẩn. “Này, cậu biết không, hôm trước tớ đi workshop vẽ tranh ở khu vườn cộng đồng, cái khu mà cậu hay nhắc đến ấy, ai ngờ gặp cả Minh Khang ở đó đấy!”

Câu nói của Mai Thư như một viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng trong tâm trí Yến Chi, tạo nên những gợn sóng bất ngờ. Yến Chi đang cầm một cuốn sách về nghệ thuật gốm trong tay, ngón tay cô lơ đãng vuốt nhẹ bìa sách, đôi mắt khẽ chớp, cố gắng giữ vẻ bình thản. Nhưng bên trong, một dòng suy nghĩ cuộn trào.

“Minh Khang? Anh ấy đi làm tình nguyện á?” Yến Chi hỏi lại, giọng điệu bất ngờ đến mức không thể che giấu hoàn toàn sự ngạc nhiên. “Thật hả? Cậu có nhầm không?” Cô cố gắng tìm kiếm một lời giải thích hợp lý, một sự nhầm lẫn nào đó, bởi vì Minh Khang trong ký ức của cô là một người đàn ông của công việc, của những con số, của những dự án triệu đô, chứ không phải một người lấm lem bùn đất trong một khu vườn cộng đồng.

Mai Thư gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy hào hứng: “Thật chứ! Tớ nhìn thấy rõ mồn một luôn. Anh ta mặc áo thun trắng, quần kaki, trông cứ lúng túng sao ấy. Cầm cái xẻng mà cứ như cầm… cầm bút ký hợp đồng ấy. Nhìn buồn cười lắm, nhưng mà cũng cố gắng lắm. Cứ lom khom vun đất, tưới cây, rồi còn lau mồ hôi nữa chứ. Tớ còn thấy Chị Thảo – người tổ chức ấy, nói chuyện với anh ta một lúc nữa cơ. Không hiểu sao lại tham gia mấy cái đó nhỉ? Có vẻ không giống phong cách của Minh Khang chút nào.” Mai Thư nhún vai, vẻ mặt đầy thắc mắc. “Chắc là rảnh quá nên tìm việc làm thêm hay sao ấy. Hay là… đi tìm cảm hứng nghệ thuật như cậu đây?” Mai Thư cười khúc khích, nhưng ánh mắt vẫn dò xét phản ứng của Yến Chi.

Yến Chi không cười. Cô vẫn đứng đó, ngón tay vẫn miết nhẹ trên bìa sách, nhưng ánh mắt đã xa xăm, nhìn xuyên qua những dãy kệ sách cao vút, như thể đang nhìn vào một khoảng không vô định nào đó. Trong độc thoại nội tâm của mình, cô tự hỏi: *Anh ấy… sao lại ở đó? Chẳng phải đó là thế giới của mình sao?* Một cảm giác lạ lẫm len lỏi, pha trộn giữa sự tò mò, bất ngờ và cả chút hoài nghi. Cô nhớ lại những lần trò chuyện ngắn ngủi với Minh Khang, nhớ về những quan điểm khác biệt giữa hai người. Anh luôn hướng đến sự ổn định vật chất, những mục tiêu rõ ràng, trong khi cô lại tìm thấy giá trị trong những điều giản dị, trong sự kết nối với thiên nhiên và cộng đồng. Việc anh xuất hiện ở khu vườn cộng đồng như một hình ảnh đối lập hoàn toàn với những gì cô từng biết về anh, nó thách thức mọi định kiến mà cô đã xây dựng.

“Thật lạ…” Yến Chi khẽ thốt lên, giọng nói nhỏ đến mức Mai Thư phải ghé sát lại mới nghe rõ. Cô cố gắng thu lại ánh mắt đang lơ đãng của mình, nhìn thẳng vào Mai Thư, nhưng khóe mắt vẫn còn vương vấn một chút suy tư. “Có lẽ anh ấy… cũng muốn tìm hiểu một điều gì đó mới.” Yến Chi tự nhủ, một cách vô thức, cố gắng hợp lý hóa sự xuất hiện không ngờ của Minh Khang. Cô không muốn nghĩ quá nhiều, không muốn để thông tin này làm xáo trộn sự bình yên mà cô đã dày công gây dựng. Cô đã học cách đặt ra những ranh giới, không chỉ cho những người xung quanh mà còn cho chính những cảm xúc của mình.

Mai Thư vẫn còn vẻ bán tín bán nghi: “Thôi kệ đi, chuyện của người ta. Mà quan trọng là cậu có định tham gia dự án nghệ thuật sắp tới ở khu vườn đó không? Chị Thảo có nhắc đến cậu đấy, bảo là có một vị trí rất hợp với cậu.” Mai Thư nhanh chóng chuyển chủ đề, cô hiểu rằng có lẽ Yến Chi không muốn đào sâu thêm về Minh Khang.

Yến Chi khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ nhõm hơn. “Có, tớ đang cân nhắc. Có lẽ là một cách hay để khám phá thêm về bản thân và những điều giản dị quanh mình.” Cô đưa cuốn sách trên tay cho Mai Thư xem, vẻ mặt đã trở lại bình thường, nhưng sâu thẳm bên trong, hình ảnh Minh Khang lấm lem bùn đất, lúng túng giữa những luống rau vẫn cứ hiện hữu, như một dấu hỏi lớn treo lơ lửng trong tâm trí cô. Dù cô cố gắng phủ nhận, sự tò mò về anh vẫn âm ỉ cháy, một tia lửa nhỏ bé nhưng đủ để thắp lên những suy nghĩ không ngừng. Cô không biết liệu đây có phải là một sự trùng hợp, hay một dấu hiệu cho thấy có điều gì đó đang thay đổi, không chỉ ở Minh Khang, mà có thể là cả ở định mệnh trớ trêu của họ.

***

Trong khi Yến Chi đang cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ rối bời của mình, Minh Khang lại đang hoàn toàn đắm chìm vào một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới mà chỉ cách đây vài tuần, anh còn cho là xa lạ và không hề liên quan đến cuộc sống của mình. Sáng sớm, ánh nắng nhẹ nhàng, ấm áp như rót mật xuống khu vườn cộng đồng X. Gió mát lành thổi qua những tán cây xanh mướt, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá cây tươi và một chút hương hoa dại. Tiếng chim hót líu lo trên cành, hòa cùng tiếng cười hồn nhiên của vài đứa trẻ đang chơi đùa ở khu vực sân cỏ gần đó, tạo nên một bản hòa tấu bình yên, dịu dàng.

Minh Khang, mặc một chiếc áo thun đơn giản màu xanh lá cây và quần kaki màu be, không còn vẻ lúng túng, gượng gạo như lần đầu. Đôi bàn tay anh, tuy chưa thực sự chai sạn, nhưng đã quen thuộc hơn với việc cầm xẻng nhỏ, vun đất, nhổ cỏ. Anh cẩn thận vun từng luống rau cải, loại bỏ những cây cỏ dại đang cố gắng tranh giành dinh dưỡng. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng không còn là mồ hôi của sự khó chịu hay mệt mỏi, mà là mồ hôi của sự tập trung, của niềm vui giản dị khi được làm việc chân tay, được kết nối với đất đai. Anh cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc khi nhìn thấy những mầm cây nhỏ bé đang vươn mình, xanh tươi dưới nắng.

Anh quan sát những người xung quanh – một bà cụ tóc bạc đang tỉ mẩn tưới từng chậu hoa, một nhóm sinh viên đang hào hứng trồng cây con, và những đứa trẻ chạy nhảy vô tư lự. Mỗi người một việc, nhưng tất cả đều chia sẻ một không khí chung của sự gắn kết, của niềm vui khi được cống hiến cho cộng đồng. Minh Khang chợt nhận ra, những nụ cười ở đây không mang theo bất kỳ sự toan tính hay áp lực nào, chúng đơn thuần là biểu hiện của sự hạnh phúc.

Đúng lúc đó, Chị Thảo đi ngang qua, trên tay cầm một chiếc bình tưới cây màu xanh. Vẻ ngoài thanh lịch, phong thái điềm tĩnh của chị như một luồng gió mát lành giữa không gian đầy sức sống. Chị mỉm cười hiền hậu nhìn Minh Khang, đôi mắt lấp lánh sự hài lòng.

“Khang dạo này quen việc hơn nhiều rồi đấy,” Chị Thảo nói, giọng nói truyền cảm nhẹ nhàng như đang nói chuyện với một người thân thiết. “Mới có mấy buổi mà đã thấy cậu làm việc chuyên nghiệp hẳn. Thấy cậu có vẻ hợp với không khí ở đây nhỉ?”

Minh Khang khẽ ngẩng đầu lên, lau vội giọt mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay. Anh cười, một nụ cười chân thành, không gượng ép. “Dạ, ban đầu thì hơi lạ lẫm thật. Em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm mấy việc này.” Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những luống rau xanh mướt, cảm nhận làn gió nhẹ ve vuốt trên má. “Nhưng giờ em thấy rất thoải mái, Chị Thảo ạ. Có lẽ là do sự bình yên ở đây khác hẳn với văn phòng, khác hẳn với những áp lực hàng ngày.”

Chị Thảo gật đầu, ánh mắt thấu hiểu. “Đúng vậy. Ở đây, chúng ta không chạy theo con số, không chạy theo deadline. Chúng ta chỉ đơn giản là sống chậm lại, kết nối với đất, với cây, với những người xung quanh. Đó là một kiểu bình yên rất đặc biệt, rất đáng trân trọng.” Chị Thảo nhìn Minh Khang, vẻ mặt như muốn nói thêm điều gì đó, nhưng rồi chị chỉ mỉm cười nhẹ. “Cậu cứ từ từ mà cảm nhận. Mỗi người sẽ tìm thấy một điều gì đó khác nhau ở đây.”

Minh Khang nhìn theo bóng Chị Thảo đi khuất. Trong độc thoại nội tâm của mình, anh tự hỏi: *Đây là cái bình yên mà Yến Chi đã tìm thấy sao?* Anh nhớ lại lời nói của Chị Thảo về Yến Chi, về "tâm hồn đẹp" và "khả năng tìm thấy vẻ đẹp trong những điều giản dị". Giờ đây, anh không còn thấy những lời đó sáo rỗng hay xa vời. Anh đang tự mình trải nghiệm, tự mình cảm nhận. *Nó thật sự khác biệt…* Anh thầm thì. Anh đã từng nghĩ, sự bình yên phải đến từ sự ổn định về tài chính, từ việc đạt được những mục tiêu sự nghiệp lớn lao. Nhưng ở đây, giữa đất trời và cây cỏ, anh tìm thấy một loại bình yên khác, không phải do chinh phục mà có, mà là do buông bỏ, do hòa mình vào dòng chảy tự nhiên.

Anh ngồi xuống bãi cỏ xanh mướt gần đó, nhìn ngắm khu vườn đang bừng sáng dưới nắng sớm. Những hạt sương đêm còn đọng lại trên lá cây, lấp lánh như những viên ngọc nhỏ. Minh Khang nhắm mắt lại, hít thật sâu bầu không khí trong lành, cảm nhận từng hơi thở mang theo mùi cỏ cây. Một cảm giác nhẹ nhõm, thanh thản bao trùm lấy anh. Anh đã từng cười nhạo những người tìm kiếm "ý nghĩa cuộc sống" ở những nơi như thế này, từng cho rằng đó là sự lãng phí thời gian. Nhưng giờ đây, anh lại chính là một trong số đó, và anh cảm thấy chưa bao giờ mình chân thật đến thế. Anh bắt đầu hiểu hơn về thế giới của Yến Chi, không chỉ qua lời kể mà qua chính trải nghiệm của mình. Anh không biết liệu hành trình này có đưa anh đến gần cô hơn hay không, nhưng anh biết chắc chắn rằng, nó đang đưa anh đến gần hơn với một phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình. Một phiên bản không còn bị ràng buộc bởi những định nghĩa cũ kỹ về thành công và hạnh phúc, mà đã mở lòng để đón nhận những giá trị giản dị và chân thật hơn.

Anh lấy điện thoại ra, không phải để kiểm tra email công việc, mà là để lướt qua lịch trình làm việc tình nguyện của khu vườn. Anh đã lưu lại những ngày cuối tuần trống, những ngày mà anh có thể tiếp tục quay lại đây. Anh biết, hành trình này sẽ còn dài, nhưng anh đã sẵn sàng bước đi, từng bước một, chậm rãi và đầy kiên nhẫn.

***

Đêm buông xuống, thành phố lên đèn. Trong căn hộ của Yến Chi, không gian ấm áp và yên bình như một bức tranh tĩnh vật. Đây là một căn chung cư cũ phong cách thập niên 90, nhưng cô đã khéo léo biến nó thành một tổ ấm đầy cá tính. Ban công nhỏ được trang trí bằng giàn hoa giấy rực rỡ và những chậu cây xanh mướt, mang lại một góc thiên nhiên dịu mát giữa lòng đô thị ồn ào. Cửa sổ lớn đón trọn ánh sáng tự nhiên vào ban ngày, và ban đêm, nó trở thành khung cảnh cho những ánh đèn lấp lánh của thành phố. Nội thất bên trong được cô tự tay sắp đặt, mang hơi hướng tối giản kết hợp vintage, với chiếc sofa màu kem mềm mại, những chiếc gối tựa thêu hoa văn tinh xảo, và một giá sách lớn chất đầy những cuốn sách đủ mọi thể loại. Mùi hương của trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi sách cũ và hương hoa nhài dịu nhẹ từ ban công. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng cười nói của hàng xóm vọng lại, tất cả đều trở thành một phần của bản giao hưởng quen thuộc, tạo nên một bầu không khí ấm áp, có chút hoài niệm.

Yến Chi ngồi trên chiếc ghế bành cạnh cửa sổ, tay cầm tách trà ấm, hơi nóng tỏa ra làm ấm đôi bàn tay cô. Bên ngoài, ánh đèn thành phố rực rỡ như một dải ngân hà trên mặt đất, nhưng tâm trí cô lại không hề bị cuốn hút bởi sự hào nhoáng ấy. Hình ảnh Minh Khang tại khu vườn cộng đồng, câu chuyện Mai Thư kể, cứ lởn vởn trong tâm trí cô, không ngừng khuấy động những suy nghĩ. Cô nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ và hương thơm dịu dàng của hoa cúc lan tỏa trong khoang miệng.

Trong độc thoại nội tâm của mình, cô tự hỏi: *Minh Khang… khu vườn cộng đồng… Anh ấy đang làm gì ở đó? Chẳng lẽ anh ấy cũng… khao khát sự bình yên này sao?* Những câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu cô. Cô đã từng cho rằng Minh Khang là một người đàn ông của những mục tiêu lớn lao, của những tham vọng không ngừng, một người luôn nhìn cuộc đời qua lăng kính của sự nghiệp và vật chất. Việc anh xuất hiện ở một nơi giản dị, nơi mà cô tìm thấy sự an nhiên, khiến mọi định nghĩa của cô về anh bị lung lay.

Cô nhớ lại những cuộc gặp gỡ tình cờ của họ, những khoảnh khắc lỡ nhịp khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ. Cô đã từng cảm thấy anh đến quá sớm, rồi lại quá muộn. Và giờ đây, khi cô đã tìm thấy sự bình yên trong cuộc sống độc lập của mình, khi cô đã học cách không còn chờ đợi, anh lại xuất hiện theo một cách hoàn toàn bất ngờ. *Hay chỉ là một cách để tiếp cận?* Một tia hoài nghi lóe lên trong tâm trí cô. *Mình không thể để mình bị cuốn vào những thứ không chắc chắn nữa.* Cô đã trải qua quá nhiều sự đổ vỡ, quá nhiều lần đặt niềm tin vào những điều không trọn vẹn. Những vết sẹo vô hình đã dạy cô cách bảo vệ trái tim mình, cách dựng lên những rào cản vô hình để giữ lấy sự bình yên.

Yến Chi đặt tách trà xuống bàn nhỏ bên cạnh, với tay lấy chiếc điện thoại. Ngón tay cô lướt trên màn hình, dừng lại ở ứng dụng mạng xã hội. Cô do dự. Cô có nên tìm kiếm thông tin về Minh Khang, tìm hiểu xem anh có đăng tải điều gì về việc đi làm tình nguyện hay không? Hay cô nên phớt lờ, để thông tin này trôi qua như một cơn gió nhẹ? Sự tò mò bên trong cô đấu tranh với sự thận trọng. Cô muốn biết, nhưng cô cũng sợ. Sợ rằng những gì cô tìm thấy sẽ lại làm xáo trộn cuộc sống của cô, sẽ lại khơi gợi những cảm xúc mà cô đã cố gắng chôn vùi.

Sau một thoáng suy nghĩ, cô lại đặt chiếc điện thoại xuống, không mở bất kỳ ứng dụng nào. Ánh mắt cô vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, dường như đang cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang cuộn trào trong đầu. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ về Minh Khang. *Dù anh ấy có thay đổi thật sự hay không, đó cũng là câu chuyện của anh ấy. Mình đã chọn con đường của riêng mình rồi.* Cô tự nhủ. Nhưng dù cô cố gắng đến mấy, hình bóng Minh Khang lấm lem bùn đất, lúng túng nhưng kiên trì ở khu vườn cộng đồng vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí cô.

Có thể, anh đang cố gắng để trở thành một phiên bản khác của chính mình. Có thể, anh đã nhận ra những giá trị mà trước đây anh từng bỏ qua. Nhưng điều đó có còn quan trọng với cô nữa hay không? Cô đã xây dựng một thế giới của riêng mình, một thế giới an yên và độc lập. Cô đã học cách yêu thương bản thân mình trước tiên, như lời Chị Thảo vẫn thường nói. Và giờ đây, việc mở lòng cho một điều không chắc chắn, dù nó có vẻ đẹp đẽ đến mấy, cũng là một thử thách lớn lao. Yến Chi không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng cô biết rằng, cô sẽ không vội vàng. Cô sẽ quan sát, sẽ cảm nhận, và sẽ để thời gian trả lời tất cả. Cô vẫn giữ khoảng cách, vẫn duy trì rào cản vô hình, nhưng sâu thẳm bên trong, một hạt mầm tò mò đã được gieo xuống, một hạt mầm cho thấy rằng, dù cô có cố gắng đến mấy, Minh Khang vẫn có một vị trí nhất định trong dòng chảy suy nghĩ của cô.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free