Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 194: Dấu Ấn Của Một Lựa Chọn: Bước Chân Vào Thế Giới Khác
Minh Khang đứng lặng trong phòng họp tối om, những hạt mưa li ti ngoài cửa kính vẫn miệt mài rơi, rửa trôi bụi bặm của thành phố, và dường như cũng đang gột rửa những lớp định kiến cũ kỹ trong tâm hồn anh. Anh đã gõ những từ khóa lạ lẫm vào ô tìm kiếm, những từ mà trước đây anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bận tâm đến. "Khóa học tâm lý học", "phát triển bản thân", "lớp học vẽ", "thiền định cho người bận rộn"... Ngón tay anh lướt trên bàn phím, cảm nhận sự mát lạnh quen thuộc của kim loại, nhưng tâm trí anh lại đang ở một nơi rất xa, nơi có những mảng màu anh chưa từng chạm đến, những cung bậc cảm xúc anh đã bỏ quên.
Anh trở về căn penthouse của mình trong một đêm yên tĩnh đến lạ. Chiếc xe hơi lướt êm trên đường phố vắng, đưa anh qua những dãy nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn, như những khối pha lê khổng lồ đứng sừng sững giữa trời đêm. Bước vào căn hộ, mùi gỗ quý thoang thoảng, hòa cùng chút hương nước hoa nam tính còn vương lại trong không khí. Ánh sáng từ thành phố hắt vào qua lớp kính cường lực từ sàn đến trần, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn đá cẩm thạch. Minh Khang thả mình xuống chiếc sofa da mềm mại, sự im lặng bao trùm khiến anh cảm thấy căn phòng rộng lớn này càng thêm phần cô độc. Tiếng nhạc không lời cổ điển mà anh thường nghe để thư giãn dường như cũng trở nên tĩnh mịch hơn, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua khe cửa sổ, và tiếng nước chảy rì rầm từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng, tạo thành một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng.
Anh mở laptop, ánh sáng xanh từ màn hình phản chiếu lên khuôn mặt góc cạnh, để lộ sự mệt mỏi nhưng cũng ẩn chứa một khao khát mới. "Anh cần phải thay đổi từ bên trong, Minh Khang ạ. Không phải vì ai khác, mà vì chính anh." Lời nói của Hoàng Nam vang vọng trong tâm trí anh, như một lời nhắc nhở không ngừng nghỉ. Anh đã dành cả tuổi trẻ để theo đuổi sự "ổn định", xây dựng một đế chế vững chắc, nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng đế chế đó thiếu đi một nền móng quan trọng nhất: sự bình yên trong tâm hồn. Anh đã có tất cả những gì xã hội định nghĩa là thành công, nhưng lại cảm thấy trống rỗng đến lạ kỳ. Cái giá của sự ổn định, đôi khi, là sự mất mát của những giá trị chân thật nhất.
Anh lướt qua các trang web, đọc những bài viết về ý nghĩa cuộc sống, về cách tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị. Anh đã quá quen với việc phân tích các báo cáo tài chính, các chiến lược kinh doanh phức tạp, mà quên mất cách "đọc" chính tâm hồn mình. Anh dừng lại ở một diễn đàn cộng đồng về các hoạt động thiện nguyện. Hàng trăm bài đăng, hàng ngàn hình ảnh về những con người đang lặng lẽ đóng góp cho xã hội. Rồi một cái tên chợt lóe lên, như một đốm sáng trong màn đêm tìm kiếm của anh. "Khu vườn cộng đồng xanh". Anh nhớ Yến Chi đã từng chia sẻ về một dự án tương tự trên trang cá nhân của cô ấy từ vài năm trước. Khi đó, anh chỉ lướt qua, cho rằng đó là những hoạt động "thừa thãi", không mang lại giá trị kinh tế. Nhưng giờ đây, ánh mắt anh dừng lại, đọc kỹ từng dòng chữ, xem kỹ từng bức ảnh. Những bàn tay lấm lem bùn đất, những nụ cười rạng rỡ, những mầm cây non đang vươn mình đón nắng. Một thế giới hoàn toàn khác biệt so với thế giới của những con số và những cuộc họp căng thẳng mà anh đang sống.
"Cô ấy đã từng ở đây, đã từng đặt những viên gạch đầu tiên cho những mầm xanh này." Minh Khang thầm nghĩ. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng anh. Anh có thể hình dung Yến Chi, mái tóc xoăn nhẹ, đôi mắt trong veo, cười rạng rỡ khi trồng một cây con, bàn tay cô ấy lấm lem đất nhưng ánh mắt lại tràn đầy niềm vui và sự sống. Đó là một hình ảnh đối lập hoàn toàn với hình ảnh của anh trong bộ vest chỉn chu, bàn tay sạch sẽ, nhưng tâm hồn lại khô cằn.
Anh do dự. Một phần trong anh muốn bỏ qua, quay lại với những công việc quen thuộc, những dự án triệu đô đang chờ. Anh là Minh Khang, CEO của một tập đoàn lớn, sao có thể đi cuốc đất, trồng cây như một người nông dân? Sự kiêu hãnh và định kiến xã hội vẫn còn ăn sâu vào tâm trí anh. Nhưng một phần khác, mạnh mẽ hơn, thôi thúc anh. Đó là khao khát được hiểu Yến Chi, khao khát được chạm vào thế giới quan của cô ấy, nơi mà anh tin rằng có câu trả lời cho sự trống rỗng trong anh. Nó không phải là một chiến lược để "tấn công" cô ấy như Mai Thư đã từng nhận xét, mà là một hành trình để anh tự khám phá, tự hoàn thiện.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí trong lành qua ô cửa sổ, mang theo chút hơi ẩm của đêm mưa vừa tạnh. Ngón tay anh di chuyển chậm rãi trên touchpad, tìm kiếm nút đăng ký tham gia hoạt động tình nguyện. Tên dự án, địa điểm, thời gian. Tất cả đều rõ ràng. Anh điền thông tin của mình, cảm thấy một chút lúng túng, nhưng rồi lại dứt khoát nhấn nút "Đăng ký". Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa, như thể anh vừa trút bỏ được một gánh nặng vô hình. Anh không biết điều gì đang chờ đợi mình, nhưng anh biết, đây là bước đầu tiên để anh thoát khỏi lớp vỏ hào nhoáng, bước vào một thế giới chân thật hơn, một thế giới mà anh tin rằng Yến Chi đang sống. Anh nhìn đồng hồ đeo tay, kim giờ đã chỉ vào con số của ngày mới. "Một chương mới, quả thật đã bắt đầu."
***
Sáng cuối tuần, ánh nắng vàng nhạt trải đều trên những tán cây xanh mướt của Công viên Cộng đồng X. Gió nhẹ lay động những chiếc lá, tạo nên bản giao hưởng rì rầm của thiên nhiên. Minh Khang đứng đó, giữa những người tình nguyện đang tất bật chuẩn bị cho buổi làm việc, cảm thấy mình lạc lõng đến lạ kỳ. Anh mặc một chiếc áo phông màu xám đơn giản, quần kaki và giày thể thao, cố gắng hòa mình vào đám đông. Nhưng với chiều cao nổi bật và vẻ ngoài chỉn chu dù đã cố gắng giản dị hóa, anh vẫn như một chấm phá không ăn nhập vào bức tranh chung. Mùi đất ẩm, mùi cây cỏ xanh tươi và mùi mồ hôi của những người lao động chân tay xộc vào mũi anh, một sự kết hợp hoàn toàn mới lạ so với mùi gỗ quý và nước hoa nam tính quen thuộc trong căn penthouse của anh.
Anh được phân công vào nhóm trồng cây mới. Một người phụ nữ trung niên với mái tóc bạc trắng, khuôn mặt hiền hậu và nụ cười ấm áp, tự giới thiệu là Chị Thảo, người phụ trách chính của khu vườn, đến gần anh. Cô ấy mặc bộ đồ bảo hộ màu xanh lá cây đã bạc màu vì thời gian, bàn tay chai sạn nhưng ánh mắt lại tràn đầy nhiệt huyết.
"Chào cháu, cháu là Minh Khang đúng không? Chị nhận được đăng ký của cháu qua email. Rất vui được chào đón cháu đến với khu vườn của chúng ta!" Chị Thảo nói, giọng nói ấm áp và chân thành.
Minh Khang khẽ gật đầu, cảm thấy một chút bối rối. "Vâng, cháu là Minh Khang ạ. Cháu... cháu chưa làm việc này bao giờ." Anh thú nhận, giọng nói trầm tĩnh của anh có vẻ lạc điệu giữa tiếng chim hót líu lo và tiếng cười nói rộn ràng của những người xung quanh.
Chị Thảo cười hiền. "Không sao đâu, ai cũng có lần đầu mà. Cứ làm theo hướng dẫn nhé. Cháu có thể bắt đầu bằng việc đào hố, sau đó anh Hùng sẽ hướng dẫn cháu cách trồng cây con." Cô chỉ tay về phía một người đàn ông vạm vỡ đang hì hụi đào đất cách đó không xa.
Minh Khang cầm lấy chiếc xẻng, cảm nhận sự thô ráp của cán gỗ và sức nặng của lưỡi xẻng bằng kim loại. Anh chưa từng cầm một vật dụng lao động nào như thế này kể từ những buổi thực hành thủ công ở trường cấp hai. Anh cố gắng đào xuống, nhưng đất cứng và khô hơn anh nghĩ. Chiếc xẻng cứ trượt đi, và mỗi lần anh cố gắng, một ít đất lại bắn lên quần áo anh. Sự lúng túng hiện rõ trên khuôn mặt anh. Anh nhìn những người khác, họ làm việc một cách thuần thục, động tác dứt khoát và hiệu quả.
"Cháu Khang, cứ từ từ thôi. Đừng vội vàng." Chị Thảo nhẹ nhàng nhắc nhở, khi thấy anh đang vật lộn với miếng đất cứng đầu. "Cứ coi như mình đang trò chuyện với đất vậy. Đất cũng cần được lắng nghe và thấu hiểu."
Lời nói của Chị Thảo khiến Minh Khang ngạc nhiên. "Trò chuyện với đất?" Anh chưa từng nghĩ về việc đó theo cách này. Trong thế giới của anh, đất chỉ là một phần của dự án, là nền móng cho những công trình kiến trúc, không phải là thứ để "trò chuyện". Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm nồng nồng, cố gắng tập trung vào từng nhát xẻng. Vai anh bắt đầu mỏi, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng anh không muốn bỏ cuộc. Anh muốn trải nghiệm trọn vẹn cảm giác này, cảm giác của sự lao động chân tay, của việc tạo ra một điều gì đó từ đôi bàn tay mình.
Khi anh cuối cùng cũng đào được một cái hố đủ sâu, anh nhận lấy một cây con từ anh Hùng. Rễ cây còn vương đất, lá xanh non mơn mởn. Anh đặt nó vào hố, cẩn thận lấp đất lại, rồi tưới nước. Dòng nước mát lạnh thấm dần vào đất, mang theo sự sống đến cho mầm cây. Anh nhìn chằm chằm vào cây con, cảm thấy một sự bình yên nhỏ nhoi len lỏi trong lòng. Đó là một cảm giác khác biệt hoàn toàn so với sự thỏa mãn khi hoàn thành một dự án lớn, nhưng lại chân thật và sâu sắc hơn.
Chị Thảo đi ngang qua, thấy Minh Khang đang chăm chú nhìn cây. "Cháu thấy sao, Khang?"
"Cháu... cháu thấy nó thật kỳ diệu, Chị Thảo ạ," anh thành thật trả lời, giọng nói mang chút ngạc nhiên. "Từ một hạt giống nhỏ bé, nó có thể lớn lên thành một cái cây xanh tốt."
Chị Thảo mỉm cười. "Đúng vậy. Cuộc sống này vốn dĩ kỳ diệu như vậy đó cháu. Mà nói đến cây cối, chị lại nhớ Yến Chi. Con bé cũng rất thích khu vườn này."
Minh Khang giật mình, ánh mắt anh chợt sáng lên khi nghe thấy cái tên quen thuộc. "Yến Chi?"
"Đúng rồi, Yến Chi. Cô bé họa sĩ ấy. Con bé nhiệt tình và tâm huyết lắm. Hồi đó, khi khu vườn này còn sơ khai, Yến Chi là một trong những người đầu tiên tình nguyện đến giúp đỡ. Con bé không ngại khó khăn, bùn đất gì cả, cứ thế xắn tay áo vào làm. Thậm chí còn vẽ rất nhiều bức tranh về khu vườn, để chúng ta có thể kêu gọi thêm sự ủng hộ." Chị Thảo kể, ánh mắt bà tràn đầy sự trìu mến khi nhắc đến Yến Chi. "Cô bé có một tâm hồn thật đẹp, luôn tìm thấy vẻ đẹp trong những điều giản dị nhất. Cháu có biết không, chính Yến Chi là người đã gợi ý chúng ta trồng những loại hoa này ở đây, để thu hút bướm và ong, tạo nên một hệ sinh thái nhỏ."
Minh Khang lắng nghe từng lời của Chị Thảo, như đang nuốt lấy từng mảnh ghép về Yến Chi mà anh chưa từng biết đến. Anh đã từng nghĩ cô ấy chỉ là một cô gái sống theo cảm xúc, mơ mộng, nhưng giờ đây, anh thấy một Yến Chi hoàn toàn khác – một người phụ nữ với trái tim nhân ái, sự kiên trì và một tình yêu sâu sắc dành cho thiên nhiên, cho cộng đồng. Anh đã nhìn cô ấy qua lăng kính của sự nghiệp và những con số, mà quên mất rằng, có những giá trị không thể đong đếm bằng tiền bạc.
Anh nhìn đôi bàn tay mình, giờ đã lấm lem bùn đất, nhưng không còn cảm thấy khó chịu. Thay vào đó, là một cảm giác của sự kết nối, sự chân thật. Anh cảm nhận được nhịp đập của sự sống từ đất, từ những mầm cây. Tiếng chim hót líu lo không còn là tiếng ồn vô nghĩa, mà là một phần của bản hòa ca của khu vườn. Tiếng cười nói của những người tình nguyện xung quanh không còn là sự ồn ào, mà là âm thanh của sự sẻ chia, của niềm vui giản dị. Anh bắt đầu hiểu, dù chỉ là một phần nhỏ, về thế giới của Yến Chi. Thế giới không có những dự án triệu đô, không có những hợp đồng béo bở, nhưng lại tràn đầy ý nghĩa và sự bình yên. "Hóa ra, đây là nơi cô ấy tìm thấy sự tự tại," anh thầm nghĩ. Anh cảm thấy một sự tôn trọng sâu sắc hơn dành cho Yến Chi, và một khao khát cháy bỏng được khám phá thêm về thế giới đó.
***
Khi những tia nắng chiều bắt đầu yếu dần, trải một lớp vàng cam lên những tòa nhà cao tầng, Minh Khang trở về căn penthouse của mình. Anh cảm thấy mệt mỏi rã rời, vai và lưng đau nhức, đôi bàn tay vẫn còn vương chút bùn đất bám chặt vào kẽ móng tay. Anh bước vào phòng tắm, mở vòi sen, để dòng nước ấm áp xoa dịu cơ thể đang rã rời. Mùi xà phòng nhẹ nhàng hòa cùng hơi nước, cuốn đi những vết bẩn, và dường như cũng cuốn đi những mệt mỏi, những định kiến còn sót lại trong tâm trí anh.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Minh Khang khoác lên mình chiếc áo choàng tắm mềm mại, bước ra phòng khách. Căn phòng, với thiết kế hiện đại, tối giản, sang trọng, giờ đây lại mang một vẻ tĩnh lặng khác lạ. Không còn sự cô độc đến lạnh lẽo như đêm qua, mà là một sự bình yên, thanh thản sau một ngày lao động chân tay. Anh ngồi xuống chiếc ghế sofa êm ái, nhìn ra ngoài cửa kính. Ánh sáng đô thị bắt đầu rực rỡ, những ngọn đèn từ các tòa nhà cao tầng lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Nhưng giờ đây, ánh mắt anh không còn bị cuốn hút bởi sự hào nhoáng đó nữa. Thay vào đó, anh lại nghĩ về màu xanh của cây cỏ, màu đất nâu ẩm ướt, và những nụ cười rạng rỡ của những người tình nguyện ở khu vườn.
Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình. Chúng đã sạch sẽ, nhưng vẫn còn in hằn những vết chai sạn nhỏ, những dấu vết của đất và nước. Một cảm giác lạ lẫm, một sự hài lòng sâu sắc len lỏi trong lòng anh. "Hóa ra, thế giới của cô ấy không hề phức tạp, chỉ là mình chưa bao giờ chịu bước vào." Anh thầm thì, nhận ra sự thật nghiệt ngã bấy lâu nay. Anh đã luôn nhìn cuộc đời qua lăng kính của sự nghiệp, của những con số, của những mục tiêu vật chất. Anh đã từng cho rằng những hoạt động như làm vườn cộng đồng là "lãng phí thời gian", là "không có giá trị". Nhưng hôm nay, anh đã trải nghiệm một điều hoàn toàn khác. Anh đã tìm thấy sự kết nối với thiên nhiên, với những con người xa lạ nhưng chân thành, và quan trọng nhất, anh đã tìm thấy một phần bình yên trong chính bản thân mình.
Anh lấy điện thoại ra, không phải để kiểm tra email công việc hay tin nhắn từ đối tác. Anh mở lại trang mạng xã hội của Yến Chi, tìm lại những bức ảnh cô ấy từng đăng về khu vườn cộng đồng đó. Những bức ảnh cũ kỹ, nhưng giờ đây lại hiện lên với một ý nghĩa hoàn toàn mới. Anh nhìn thấy cô ấy, với nụ cười rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh niềm vui khi đang tưới cây, khi đang ngồi vẽ phác thảo về khu vườn. Trong một bức ảnh, cô ấy đang lau mồ hôi trên trán, bàn tay lấm lem đất, nhưng vẻ mặt lại bình yên đến lạ. Anh nhớ lại lời của Chị Thảo: "Cô bé có một tâm hồn thật đẹp, luôn tìm thấy vẻ đẹp trong những điều giản dị nhất." Giờ đây, anh hoàn toàn hiểu được điều đó.
Một cảm giác tôn trọng và thấu hiểu sâu sắc dâng lên trong lòng Minh Khang. Anh đã từng nghĩ mình hiểu Yến Chi, nhưng thực ra anh chỉ hiểu phiên bản Yến Chi mà anh đã tự vẽ ra trong tâm trí mình. Anh chưa bao giờ thực sự chịu bước vào thế giới của cô ấy, chưa bao giờ chịu mở lòng để cảm nhận những giá trị mà cô ấy trân trọng. Anh đã quá bận rộn với việc xây dựng "phiên bản" hoàn hảo của chính mình theo định nghĩa của xã hội, mà quên mất rằng, có một "phiên bản" chân thật hơn đang chờ anh khám phá.
Anh mở ứng dụng lịch trên điện thoại, lưu lại địa chỉ của Công viên Cộng đồng X. Sau đó, anh tìm kiếm lịch làm việc tình nguyện của khu vườn, lưu lại những ngày cuối tuần mà anh có thể tham gia. Anh không biết liệu những việc này có đủ để chạm đến Yến Chi hay không, liệu có còn là "đúng người, sai thời điểm" nữa hay không. Nhưng anh biết, đây là con đường anh cần phải đi, không chỉ vì Yến Chi, mà vì chính anh. Để lấp đầy khoảng trống sâu thẳm đã âm ỉ bấy lâu nay.
Ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh ngoài kia, nhưng trong căn penthouse của Minh Khang, một ánh sáng mới đã bừng lên trong tâm hồn anh. Một ánh sáng của sự thấu hiểu, của sự bình yên, và của một quyết tâm thầm lặng để trở thành một phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình, một Minh Khang thực sự trưởng thành trong nhận thức, không còn bị ràng buộc bởi những định nghĩa cũ kỹ. Anh biết, hành trình này sẽ còn dài, nhưng anh đã sẵn sàng bước đi.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.