Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 197: Chuyện Ngoài Kế Hoạch: Chân Thành Giữa Vườn Xanh

Những dòng suy nghĩ cuối cùng của Minh Khang về ý nghĩa của sự bình yên, về giá trị của những điều giản dị và hình ảnh Yến Chi đã in sâu vào tâm trí anh. Anh đã tìm thấy một hướng đi mới, một con đường không chỉ dẫn đến thành công mà còn đến sự thanh thản trong tâm hồn. Cảm giác hài lòng đó, cái tia hy vọng mới nhen nhóm ấy, đã theo anh vào buổi chiều hôm sau, khi anh lại có mặt tại khuôn viên Đại học Sài Gòn, nơi khu vườn cộng đồng đang chờ đón.

Ánh nắng chiều vàng óng như mật rót xuống những mái ngói rêu phong của các tòa nhà kiến trúc Pháp cổ kính, tạo nên một khung cảnh vừa hoài niệm vừa trang nghiêm. Xen kẽ giữa những khối kiến trúc vững chãi ấy là các công trình hiện đại, với kính và thép lấp lánh, phản chiếu bầu trời trong xanh. Tiếng chuông báo giờ từ một tòa tháp xa vọng lại, trầm bổng giữa không gian, hòa cùng tiếng sinh viên cười nói rộn ràng trên những hành lang dài lát gạch. Tiếng xe máy vội vã lướt qua con đường lớn bên ngoài, nhưng khi bước sâu vào khuôn viên trường, âm thanh ấy dần dịu đi, nhường chỗ cho tiếng chim hót líu lo trên những vòm cây cổ thụ và tiếng lá xào xạc trong gió nhẹ. Một mùi phấn bảng thoang thoảng từ các giảng đường mở cửa, quyện với mùi sách vở mới tinh và mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua. Đôi khi, một làn gió mang theo mùi hoa sữa dịu nhẹ từ một góc khuất nào đó, khẽ lướt qua, làm lòng người xao xuyến. Toàn bộ không gian tràn ngập một bầu không khí trẻ trung, sôi động nhưng cũng đầy hoài niệm, một sự pha trộn kỳ lạ giữa năng lượng tuổi trẻ và vẻ trầm mặc của thời gian.

Minh Khang, trong chiếc áo phông màu xanh than đã ngả màu và chiếc quần kaki đơn giản, đang cặm cụi vun đất cho một luống rau mới gieo. Mồ hôi lấm tấm trên trán, vài sợi tóc dính vào thái dương, nhưng đôi mắt anh không còn vẻ căng thẳng hay mệt mỏi thường thấy khi anh ngồi trước màn hình máy tính hàng giờ liền. Thay vào đó là sự tập trung cao độ, một vẻ mãn nguyện toát lên từ những cử động dứt khoát, thuần thục của đôi bàn tay anh. Anh đã quen hơn với công việc chân tay, không còn e dè hay lúng túng như những buổi đầu. Bên cạnh anh, Đức Anh – chàng sinh viên năng nổ với đôi mắt sáng và đầy nhiệt huyết – đang cẩn thận tưới từng dòng nước nhỏ cho những cây con vừa nhú mầm.

"Phải giữ độ ẩm vừa phải thôi Đức Anh," Minh Khang nhẹ giọng chỉ dẫn, "không thì cây dễ bị úng nước đấy. Quan trọng là đất phải tơi xốp, thoáng khí nữa." Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, không hề có chút gượng gạo hay ra vẻ. Anh đang thực sự tận hưởng công việc này.

Đức Anh gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ. "Dạ vâng, em nhớ rồi anh Khang. Anh đúng là cái gì cũng biết, từ mấy cái công trình lớn đến mấy cái nhỏ xíu như trồng rau này."

Minh Khang khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi và chân thật, không mang chút xã giao hay che đậy. "Không có gì là biết hết cả, chỉ là chịu khó tìm hiểu thôi. Mấy cái này cũng giống như việc xây dựng một dự án vậy, phải hiểu rõ nguyên lý, từng chi tiết nhỏ nhất mới có thể tạo ra một kết quả tốt." Anh vừa nói, vừa dùng ngón tay kiểm tra độ ẩm của đất, cảm nhận sự mềm mại, mát lành của nó dưới đầu ngón tay. Nó khác xa với cảm giác thô ráp của bê tông hay sự lạnh lẽo của sắt thép, nhưng lại mang đến một niềm vui khác, một sự kết nối bản năng với tự nhiên mà anh đã bỏ quên bấy lâu.

Từ phía cổng khu vườn, Yến Chi bước vào cùng Chị Thảo. Yến Chi hôm nay mặc một chiếc váy linen màu be nhạt, mái tóc dài buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt trong trẻo. Vẻ ngoài của cô luôn toát lên sự nhẹ nhàng, thanh thoát nhưng ẩn chứa một nội lực mạnh mẽ. Chị Thảo, với nụ cười rạng rỡ và phong thái điềm tĩnh, khoác tay Yến Chi, chỉ cho cô xem những luống hoa mới được trồng. Họ đang trao đổi về một dự án nhỏ khác mà Yến Chi muốn đề xuất cho khu vườn, liên quan đến việc tạo ra một không gian đọc sách ngoài trời.

Khi ánh mắt Yến Chi lướt qua khu vực các tình nguyện viên đang làm việc, cô bất chợt khựng lại. Hình bóng quen thuộc nhưng lại có chút xa lạ ấy, khiến cô phải nheo mắt nhìn kỹ. Minh Khang. Anh đang cúi người, đôi tay lấm lem đất, chăm chú vào những cây con. Cô chưa từng thấy anh trong hình ảnh này. Minh Khang mà cô biết là người đàn ông lịch lãm trong những bộ suit đắt tiền, luôn bận rộn với những con số, những hợp đồng bạc tỷ. Minh Khang mà cô nhớ là người có đôi mắt ẩn chứa sự mệt mỏi và áp lực của công việc. Nhưng Minh Khang đang đứng trước mắt cô lúc này lại khác. Anh toát ra một sự bình yên, một vẻ chân thành mà cô chưa từng nghĩ anh có thể có được.

"Khang là người mới tham gia đó Yến Chi," Chị Thảo nói nhỏ, giọng đầy vẻ tự hào, "nhưng rất nhiệt tình và chịu khó học hỏi. Mấy buổi đầu còn hơi gượng gạo, nhưng giờ thì anh ấy làm việc như một nông dân thực thụ vậy. Còn hay chỉ dẫn cho mấy bạn sinh viên nữa chứ."

Yến Chi không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu. Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào Minh Khang, trong lòng dấy lên một sự tò mò khó tả. Cô vẫn nhớ những lời anh nói về sự ổn định, về việc phải có một nền tảng vững chắc trước khi nghĩ đến tình yêu. Cô từng nghĩ anh là một người thực dụng, chỉ biết chạy theo vật chất. Nhưng những gì cô đang chứng kiến lại vẽ nên một hình ảnh hoàn toàn khác. Cô tự hỏi, liệu đây có phải là một "phiên bản" mới của Minh Khang, hay chỉ là một sự thay đổi nhất thời? Sự thận trọng trong cô vẫn còn đó, nhưng không thể phủ nhận, một hạt giống bất ngờ đã được gieo vào tâm trí cô. Hạt giống của sự tò mò và một chút gì đó... lung lay. Cô lặng lẽ đứng từ xa quan sát, như một người ngoài cuộc, nhưng tâm trí cô lại đang hoạt động không ngừng, cố gắng giải mã những hình ảnh mới này về người đàn ông mà cô đã từng nghĩ mình hiểu rõ. Gió nhẹ mơn man qua mái tóc cô, mang theo mùi đất ẩm và hơi mồ hôi của những người đang lao động, tạo nên một cảm giác thật gần gũi, thật đời thường.

Ngay khi Minh Khang vừa đứng thẳng người lên, định cùng Đức Anh di chuyển sang luống khác, một tiếng lạch cạch khô khốc vang lên từ phía hệ thống tưới tiêu tự động. Tiếng chim hót líu lo bỗng dưng im bặt, như thể cũng cảm nhận được sự cố bất ngờ. Không khí vui vẻ, sôi động ban nãy bỗng chùng xuống.

"Ôi chết, sao cái máy bơm lại hỏng đúng lúc này chứ?" Chị Thảo thốt lên, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng. "Mấy luống rau con vừa gieo phải tưới ngay không thì... Sáng giờ nó vẫn chạy tốt mà."

Các tình nguyện viên khác cũng xúm lại, nhìn chằm chằm vào chiếc máy bơm nước mini đang nằm bất động, với vẻ mặt bối rối. Một vài người thử nhấn nút khởi động, nhưng chỉ có tiếng "eng... eng..." yếu ớt rồi tắt hẳn. Mùi đất ẩm và cây xanh vẫn hiện hữu trong không khí, nhưng giờ đây nó lại mang theo một chút nặng nề, lo âu.

"Để em thử xem," Đức Anh xung phong, cúi xuống kiểm tra đường ống. "Nhưng em cũng không rành mấy cái này lắm..." Anh loay hoay một lúc, đôi tay chạm vào những mối nối, nhưng rõ ràng là không có kinh nghiệm. Vẻ mặt nhiệt huyết ban nãy giờ chuyển sang bối rối.

Minh Khang tiến lại gần. Anh không vội vàng chạm vào máy, mà chỉ đứng đó, quan sát kỹ lưỡng từng bộ phận, từ đường ống dẫn nước đến động cơ nhỏ xíu. Gương mặt anh lộ vẻ suy nghĩ, đôi mắt sâu hút như đang phân tích một bản vẽ kỹ thuật phức tạp. Anh vẫn giữ sự điềm tĩnh, không hề tỏ ra hoảng hốt hay bực bội. Đây chính là Minh Khang của công việc, của những dự án kiến trúc phức tạp, nhưng lại xuất hiện trong một bối cảnh hoàn toàn khác. Anh cởi chiếc áo khoác ngoài, vắt lên cành cây gần đó, rồi xắn cao tay áo, để lộ cánh tay rắn chắc.

"Để tôi xem thử," anh nói, giọng vẫn trầm và chắc chắn. "Có thể chỉ là một vấn đề nhỏ. Mọi người cứ tiếp tục chuẩn bị dụng cụ cho luống tiếp theo đi, tôi sẽ xử lý cái này."

Mọi người nhìn anh đầy hy vọng. Chị Thảo thở phào nhẹ nhõm một phần, dù vẫn còn chút lo lắng. "Khang có biết sửa mấy cái này không? Không thì để tôi gọi người đến..."

Minh Khang khẽ lắc đầu. "Không sao đâu chị. Cứ để tôi xem. Nhiều khi mấy thiết bị đơn giản này chỉ bị kẹt một chút thôi."

Anh cúi người xuống, quỳ gối trên nền đất, không ngại để chiếc quần kaki dính bẩn. Anh bắt đầu kiểm tra từng mối nối, từng đoạn ống dẫn nước. Đôi tay anh, từng quen với việc cầm bút, cầm chuột máy tính, giờ đây lại linh hoạt luồn lách vào những ngóc ngách của chiếc máy bơm cũ kỹ. Anh tháo một vài chi tiết nhỏ, quan sát bên trong. Yến Chi vẫn đứng đó, cách một khoảng không quá xa, dõi theo từng động tác của anh. Cô thấy anh nhíu mày suy nghĩ, đôi khi lại khẽ gật gù như đã tìm ra điều gì đó. Cô cảm nhận được sự kiên nhẫn, tỉ mỉ và cả sự quyết đoán trong từng hành động của anh. Điều này hoàn toàn đối lập với hình ảnh một Minh Khang vội vã, luôn đặt mục tiêu lớn lao mà cô từng biết. Cô tự hỏi, liệu có phải những tháng ngày làm việc cộng đồng này đã thực sự thay đổi anh, hay đây chỉ là một khía cạnh tiềm ẩn trong con người anh mà cô chưa từng có cơ hội thấy? Dù là gì đi nữa, sự tò mò trong cô ngày càng lớn. Một cảm giác bất ngờ len lỏi, rồi chuyển thành một sự tôn trọng nhẹ nhàng. Anh không chỉ là người nói, anh còn là người hành động. Không chỉ hành động vì lợi ích cá nhân, mà vì một mục tiêu chung, vì những điều giản dị mà anh đang dần học cách trân trọng.

Ánh nắng cuối chiều dần ngả vàng cam, chiếu xiên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng dài trên mặt đất. Trời trong xanh không một gợn mây, và không khí trở nên dịu mát hơn khi hoàng hôn buông xuống. Sau khoảng mười lăm phút tập trung cao độ, Minh Khang khẽ reo lên một tiếng nhỏ. Anh dùng một chiếc tua vít nhỏ do Đức Anh đưa, khều nhẹ vào một khe hở. Một viên đá nhỏ xíu, bằng đầu ngón tay cái, rơi ra khỏi một đoạn ống dẫn. Đó chính là thủ phạm.

"Chỉ là một viên đá nhỏ thôi," Minh Khang đứng dậy, phủi nhẹ tay, trên gương mặt hiện lên một nụ cười nhẹ nhõm. "May mà phát hiện kịp. Nếu không thì chiếc máy bơm này sẽ bị cháy động cơ mất."

Anh lắp lại các chi tiết, nhấn nút khởi động. Tiếng động cơ êm ái vang lên, và dòng nước trong lành bắt đầu chảy róc rách qua các đường ống, phun đều lên những luống rau con đang khát nước. Âm thanh của nước chảy, nhẹ nhàng và đều đặn, như một bản hòa tấu êm dịu, xua tan đi sự lo lắng ban nãy. Mọi người thở phào nhẹ nhõm, và một làn sóng cảm kích lan tỏa khắp khu vườn.

"May quá có Khang ở đây!" Chị Thảo vội vàng bước tới, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn. "Cảm ơn Khang nhiều nha. Không biết Khang cũng giỏi mấy việc này nữa. Cứ tưởng mấy anh làm kiến trúc sư thì chỉ biết vẽ vời mấy cái to lớn thôi chứ."

Minh Khang khẽ cười, lắc đầu. "Không có gì đâu chị. Mấy cái này cũng là một dạng của hệ thống thôi. Chỉ cần hiểu nguyên lý và chịu khó quan sát là được." Anh rửa sạch đôi tay lấm lem đất dưới vòi nước, cảm nhận sự mát lạnh của dòng nước chảy qua kẽ ngón tay. Một cảm giác hài lòng chân thật, không hề vụ lợi, dâng trào trong lòng anh. Nó khác hẳn với cảm giác thỏa mãn khi hoàn thành một dự án lớn, nhưng lại bình yên và ý nghĩa hơn rất nhiều. Anh nhấp một ngụm nước lọc mát lành từ chiếc bình giữ nhiệt, cảm thấy cơ thể sảng khoái lạ thường.

Yến Chi vẫn đứng đó, chứng kiến toàn bộ sự việc. Lời nói của Chị Thảo về việc "không biết Khang cũng giỏi mấy việc này nữa" vang vọng trong đầu cô. Cô thầm nghĩ: *Anh ấy... không chỉ biết nói suông.* Không chỉ biết nói về những kế hoạch lớn lao, về sự nghiệp, về sự ổn định. Anh ấy còn biết hành động, biết xắn tay áo vào làm những việc nhỏ nhặt, không tên, vì lợi ích chung, không đòi hỏi sự công nhận. Hình ảnh một Minh Khang với đôi tay lấm lem đất, đôi mắt tập trung và nụ cười mãn nguyện khi giải quyết xong vấn đề, đã khắc sâu vào tâm trí cô. Sự thận trọng, rào cản vô hình mà cô đã dựng lên sau những lần lỡ nhịp, đang bị thử thách mạnh mẽ. Cô tự hỏi, liệu sự thay đổi này có phải là thật lòng hay chỉ là nhất thời? Nhưng một điều cô chắc chắn, hình ảnh Minh Khang trong mắt cô đã không còn giống như trước. Anh đã không còn là phiên bản của người đàn ông chỉ biết chạy theo tham vọng, mà đã có thêm những nét chấm phá của sự chân thành và bình dị.

Minh Khang vô tình ngước mắt lên, ánh mắt anh lướt qua Yến Chi, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Anh khẽ cười, nụ cười vẫn giữ nguyên vẻ mãn nguyện ban nãy. "Không có gì, giúp được mọi người là tôi vui rồi." Giọng anh nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt anh lại dừng lại ở cô lâu hơn một chút, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong đáy mắt.

Yến Chi nhận ra ánh mắt anh, cô khẽ giật mình. Cô vội vàng quay đi, lảng tránh ánh nhìn ấy, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm xúc khó gọi tên – sự bất ngờ, sự tôn trọng, và một chút dao động trước hình ảnh một Minh Khang hoàn toàn khác so với những gì cô từng biết. Cô khẽ gật đầu chào Chị Thảo, tìm cách rời đi. "Em xin phép chị, em có việc bận rồi ạ."

Chị Thảo vui vẻ tiễn cô. Yến Chi bước đi, bóng lưng cô khuất dần sau những tán cây. Minh Khang vô thức dõi theo bóng lưng thanh thoát ấy, một cảm giác bình yên và một tia hy vọng nhỏ len lỏi trong trái tim. Anh biết, con đường phía trước còn dài, và việc chinh phục trái tim Yến Chi cũng không đơn giản như việc sửa một chiếc máy bơm. Nhưng anh tin rằng, anh đang đi đúng hướng, đang dần trở thành phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình, một phiên bản mà anh hy vọng, sẽ không còn là "sai thời điểm" nữa. Anh đã tìm thấy niềm vui trong việc cho đi mà không mong cầu nhận lại, và sự hài lòng ấy, anh tin, chính là nền tảng vững chắc nhất cho bất kỳ mối quan hệ nào, kể cả tình yêu.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free