Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 199: Cái Giá Của Sự Đổi Thay: Quyết Định Giữa Vật Chất Và Tinh Thần

Ánh sáng ban mai đầu hạ len lỏi qua ô cửa kính lớn, vẽ nên những vệt dài trên sàn đá cẩm thạch trắng muốt của tòa nhà Văn Phòng Kiến Trúc ‘Khởi Nguyên’. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng điện thoại reo vang lên từng hồi dồn dập ở khu vực làm việc mở, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn và chuyên nghiệp. Mùi cà phê mới pha hòa quyện với hương giấy in và một chút hương nước hoa cao cấp phảng phất trong không khí lạnh lẽo của điều hòa, đặc trưng cho một buổi sáng đầy năng lượng.

Minh Khang, trong bộ vest màu xám than lịch lãm, ngồi thẳng lưng đối diện với Ông An trong phòng họp riêng. Căn phòng với những bức tường kính trong suốt, nhìn ra toàn cảnh thành phố đang dần bừng tỉnh, mang lại cảm giác vừa rộng mở vừa cô lập. Ông An, với mái tóc muối tiêu được chải chuốt gọn gàng và ánh mắt sắc sảo ẩn chứa sự từng trải, đặt một tập tài liệu dày cộp xuống bàn. Bìa tập tài liệu in dòng chữ "Dự án Thành Phố Xanh – Phác thảo tổng quan" với logo của một tập đoàn bất động sản hàng đầu.

"Khang," Ông An bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực, "đây là một cơ hội có một không hai. Dự án 'Thành Phố Xanh' không chỉ là một khu đô thị thông thường, mà nó là một tầm nhìn. Một thành phố thu nhỏ, tự cung tự cấp, với công nghệ xanh hàng đầu và không gian sống đẳng cấp."

Ông An đẩy tập tài liệu về phía Minh Khang. "Tôi đã theo dõi cậu từ lâu, từ những ngày đầu cậu bước chân vào đây với cái máu lửa của một người trẻ đầy tham vọng. Cậu đã chứng minh được năng lực, sự quyết đoán và cái nhìn chiến lược. Dự án này... nó sinh ra là để dành cho cậu."

Minh Khang khẽ gật đầu, đưa tay nhận lấy tập tài liệu. Sức nặng của nó không chỉ nằm ở những trang giấy mà còn ở trọng trách và kỳ vọng mà nó đại diện. Anh lật vài trang, những hình ảnh 3D về các tòa nhà chọc trời phủ cây xanh, những con đường rộng lớn và những khu vườn nhân tạo hiện ra. Những con số về lợi nhuận tiềm năng, quy mô dự án khổng lồ, và tầm ảnh hưởng của nó được nhấn mạnh bằng những biểu đồ và đồ thị tinh xảo. "Dự án 'Thành Phố Xanh' sẽ là bước đệm đưa cậu lên tầm cao mới, đúng như những gì tôi đã kỳ vọng," Ông An tiếp tục, ánh mắt đầy tự tin. "Vị trí Giám đốc dự án, quyền hạn tối cao, và tất nhiên, một mức đãi ngộ xứng đáng với công sức và trí tuệ của cậu. Đây sẽ là dự án định danh cho sự nghiệp của cậu, Khang."

Minh Khang cố gắng tập trung vào từng con chữ, từng hình ảnh, từng con số, nhưng tâm trí anh lại như một dòng sông chảy xiết, không ngừng đưa anh về những hình ảnh khác. Anh nhớ về khu vườn cộng đồng, về cái cảm giác đất bụi bám vào tay, về mùi đất ẩm và cỏ cây. Anh nhớ về nụ cười của người phụ nữ lớn tuổi ở nhà sách khi anh giúp cô tìm cuốn sách làm vườn. Anh nhớ về ánh mắt của Yến Chi khi cô nhìn anh ở khu vườn hôm đó, ánh mắt không còn vẻ thờ ơ thường thấy, mà là một sự tò mò, một sự đánh giá lại.

"Tôi hiểu thưa sếp," Minh Khang đáp, giọng nói trầm tĩnh nhưng có chút gì đó lạc điệu. "Đây thực sự là một cơ hội hiếm có. Tôi cần thêm thời gian để cân nhắc."

Ông An nhíu mày nhẹ, có lẽ không ngờ Minh Khang lại không lập tức nhảy cẫng lên vì vui mừng. "Cân nhắc? Khang, chúng ta đang nói về một dự án tỷ đô la, một vị trí mà hàng trăm người mơ ước."

"Chính vì nó quá lớn, quá quan trọng, nên tôi cần thời gian để nhìn nhận mọi thứ một cách thấu đáo nhất," Minh Khang giải thích, không nhìn thẳng vào Ông An mà ánh mắt anh lại mơ hồ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh biếc. Anh không còn nhìn vào những tòa nhà chọc trời, những bảng quảng cáo rực rỡ nữa. Thay vào đó, tâm trí anh lại phác họa hình ảnh một không gian xanh nhỏ bé, nơi những hạt giống đang nảy mầm, nơi con người kết nối với nhau bằng những giá trị giản dị. Anh đang nhìn về một điều gì đó xa xôi hơn những con số và bản vẽ, một điều gì đó mà anh từng nghĩ là phù phiếm, nhưng giờ đây lại trở nên thật rõ nét, thật sống động trong tâm trí anh. Sự ổn định, anh đã từng theo đuổi nó bằng mọi giá. Nhưng cái giá của nó, anh đã phải trả bằng những đêm dài thao thức, bằng những mối quan hệ phai nhạt, và bằng một trái tim không ngừng khao khát một điều gì đó ý nghĩa hơn, một "phiên bản" của chính mình mà anh từng đánh mất.

***

Đèn đóm lấp lánh như những hạt kim cương vương vãi trên tấm thảm nhung đen của màn đêm, trải dài vô tận dưới chân căn penthouse. Minh Khang đứng bên cửa sổ kính lớn, nơi ranh giới giữa không gian xa hoa của anh và sự hối hả của thành phố bên ngoài dường như hòa làm một. Một ly rượu vang đỏ sóng sánh trong tay, hương thơm nồng nàn của trái cây chín và gỗ sồi phảng phất, nhưng anh chỉ nhấp môi một cách hờ hững. Tiếng nhạc không lời cổ điển từ hệ thống âm thanh vòm tràn ngập không gian rộng lớn, hòa cùng tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa kính, tạo nên một bầu không khí sang trọng nhưng cũng tĩnh lặng đến mức cô độc.

Anh đã có mọi thứ mà Minh Khang của năm năm trước từng mơ ước. Một căn hộ penthouse trên cao, tầm nhìn triệu đô, sự nghiệp vững vàng, và một tương lai xán lạn đang chờ đón. Dự án 'Thành Phố Xanh' mà Ông An đề xuất hôm nay là đỉnh cao của mọi thành tựu, là lời khẳng định cho con đường anh đã chọn. Nhưng lạ thay, khi đối diện với nó, anh không hề cảm thấy sự phấn khích tột độ như anh nghĩ. Thay vào đó, một sự trống rỗng lạ lùng xâm chiếm lấy anh, một cảm giác quen thuộc đã đeo bám anh suốt thời gian qua.

Anh rút điện thoại, bấm gọi cho Hoàng Nam. Đầu dây bên kia, giọng Hoàng Nam hơi ngái ngủ.

"Alo, Khang à? Giờ này còn gọi gì vậy?"

"Nam này," Minh Khang nói, giọng anh trầm hơn mọi khi, "tôi vừa nhận được một đề nghị không tưởng. Ông An muốn tôi làm Giám đốc dự án 'Thành Phố Xanh'."

Có một khoảng lặng ngắn. Rồi Hoàng Nam reo lên đầy ngạc nhiên. "Thật á? Chúc mừng cậu! Thế thì còn gì bằng nữa? Cậu đã làm việc cật lực để có được những thứ đó mà, Khang. Danh vọng, tiền bạc, tất cả trong tầm tay rồi."

Minh Khang khẽ lắc đầu, dù biết bạn thân không thể nhìn thấy. Anh nhìn xuống thành phố, nơi những ánh đèn đường tạo thành những dải lụa vàng cam, nơi những con người nhỏ bé đang hối hả với cuộc sống của riêng mình. "Nhưng lạ thật, tôi không cảm thấy hào hứng chút nào. Cứ như... mọi thứ đều vô nghĩa."

Hoàng Nam im lặng một lúc, rồi giọng anh trở nên nghiêm túc hơn. "Vô nghĩa? Ý cậu là sao, Khang? Cậu đang có tất cả mà, là phiên bản thành công nhất của chính cậu đó."

"Tôi cũng không biết nữa, Nam," Minh Khang thở dài, đặt ly rượu xuống bàn kính lạnh lẽo. "Tôi đạt được những gì tôi muốn, đúng. Nhưng tôi lại cảm thấy thiếu vắng một điều gì đó. Một sự kết nối, một mục đích lớn hơn là chỉ kiếm tiền. Tôi đã từng nghĩ 'Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó', nhưng giờ đây, sự ổn định này lại khiến tôi cô đơn hơn bao giờ hết. Tôi nhìn lại mình, nhìn lại những gì đã qua, và tôi tự hỏi... liệu có đáng không?"

"Chà," Hoàng Nam trầm ngâm. "Tôi hiểu cảm giác đó. Ai cũng có lúc tự hỏi về ý nghĩa cuộc đời. Nhưng cậu à, đừng để cảm xúc nhất thời làm ảnh hưởng đến một quyết định trọng đại như thế. Đây là cả một tương lai. Nếu cậu từ chối, cậu có thể sẽ hối hận đấy."

"Tôi cũng sợ hối hận," Minh Khang thừa nhận. "Nhưng tôi sợ hơn là lại sống một cuộc sống mà tôi không thực sự muốn. Một cuộc sống mà tôi chỉ chạy theo những giá trị vật chất mà không tìm thấy niềm vui thực sự." Anh nhớ lại nụ cười bình yên của Yến Chi khi cô ở khu vườn, sự say mê của cô với những điều giản dị. Anh cũng nhớ đến ánh mắt cô khi nhìn anh ở nhà sách, cái nhìn đầy suy tư mà anh đã vô tình lướt qua. Có phải, chính những khoảnh khắc đó, đã gieo vào lòng anh một hạt mầm khác?

"Nhưng nếu cậu thực sự không vui, thì đó cũng là một tín hiệu," Hoàng Nam nói thêm, giọng anh có chút lo lắng. "Cậu nên lắng nghe bản thân mình. Nhưng hãy suy nghĩ thật kỹ nhé, Khang. Đừng vội vàng."

"Cảm ơn cậu, Nam," Minh Khang nói, một tia ấm áp len lỏi vào lòng anh. Ít nhất có một người bạn hiểu được phần nào những giằng xé trong anh. Anh cúp máy, rời khỏi cửa sổ. Anh đi đến bàn làm việc, nơi tập tài liệu dự án 'Thành Phố Xanh' vẫn còn nằm đó, những con số triệu đô la vẫn lấp lánh dưới ánh đèn bàn. Bên cạnh nó, một cách đầy tình cờ (hay cố ý), là vài bản phác thảo nguệch ngoạc trên giấy A4 mà anh đã vẽ sau những buổi chiều ở khu vườn cộng đồng: hình ảnh những giàn cây leo, những lối đi nhỏ lát đá, một khu vực trồng rau sạch, và một khu vui chơi nhỏ cho trẻ em.

Sự đối lập giữa hai thứ đó hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Một bên là biểu tượng của sự nghiệp lẫy lừng, tiền tài, danh vọng. Một bên là hình ảnh của sự bình yên, ý nghĩa, và kết nối. Anh đã từng tin vào "sự ổn định" được xây dựng từ những thứ đầu tiên. Nhưng giờ đây, anh lại tự hỏi, liệu "sự ổn định" thực sự có phải là khi tâm hồn anh được an yên, khi anh tìm thấy giá trị trong những việc làm nhỏ bé nhưng ý nghĩa? Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Có lẽ, đã đến lúc anh phải đưa ra một quyết định, không phải dựa trên những gì người khác kỳ vọng, mà dựa trên những gì trái tim anh thực sự muốn.

***

Sáng hôm sau, không khí trong phòng họp trung tâm của ‘Khởi Nguyên’ căng thẳng hơn mọi khi. Chiếc bàn họp dài bằng gỗ óc chó đánh bóng loáng phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn âm trần. Ghế xoay bọc da đen im lìm chờ đợi. Tiếng điều hòa không khí chạy đều đều là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng bao trùm. Ông An ngồi ở vị trí chủ tọa, với vẻ mặt nghiêm nghị thường thấy. Bên cạnh ông là các thành viên hội đồng quản trị, những gương mặt quen thuộc với Minh Khang, những người đã chứng kiến sự thăng tiến nhanh chóng của anh.

Minh Khang bước vào phòng, cảm giác nặng trĩu. Đêm qua anh đã không ngủ. Anh đã nhìn ngắm thành phố, nhìn ngắm những bản phác thảo, và nhìn sâu vào chính tâm hồn mình. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ và giấy mới, cùng hơi lạnh từ không khí điều hòa. Anh đứng thẳng, ánh mắt kiên định, mặc dù trong lòng vẫn còn những hạt sạn băn khoăn nhỏ nhoi.

"Chào buổi sáng, thưa sếp, thưa các vị thành viên hội đồng quản trị," anh nói, giọng anh trầm và rõ ràng, không một chút run rẩy nào, dù anh có thể cảm nhận nhịp tim mình đang đập mạnh trong lồng ngực.

Ông An gật đầu, ra hiệu cho Minh Khang ngồi xuống. "Chúng ta không còn nhiều thời gian. Cậu đã có quyết định của mình chưa, Khang?" Ông nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu.

Minh Khang từ chối ngồi. Anh đứng đó, đối diện với những ánh mắt dò xét. Anh biết quyết định này sẽ thay đổi rất nhiều thứ, có thể là toàn bộ sự nghiệp của anh tại ‘Khởi Nguyên’. Nhưng anh cũng biết, nếu anh không làm điều này, anh sẽ không bao giờ có thể sống đúng với “phiên bản” mà anh đang khao khát trở thành. Anh đã học được rằng, có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Và anh, đã đến lúc phải tìm cho mình một phiên bản đúng đắn.

"Thưa sếp," Minh Khang bắt đầu, từng lời nói đều được anh cân nhắc cẩn trọng, "tôi xin phép từ chối vị trí Giám đốc dự án 'Thành Phố Xanh'."

Cả phòng họp chìm vào một sự im lặng chết chóc. Ông An, người luôn giữ được vẻ mặt điềm tĩnh, cũng không giấu nổi vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt. Một vài thành viên khác xì xào nhỏ. Ánh mắt họ nhìn Minh Khang xen lẫn sự khó hiểu, thậm chí là có chút thất vọng. Đức Anh, nhân viên cấp dưới của Minh Khang, người đang ngồi ở cuối bàn để ghi chép, cũng ngước nhìn lên, đôi mắt trẻ trung đầy nhiệt huyết của cậu ta giờ đây chứa đựng sự bối rối tột độ. Cậu ta đã từng ngưỡng mộ Minh Khang như một hình mẫu, một người đàn ông thành đạt luôn theo đuổi mục tiêu với sự kiên định sắt đá. Quyết định này của anh hoàn toàn nằm ngoài mọi dự đoán. "Em muốn được thành công như anh, sếp ạ!" – lời nói của Đức Anh cứ văng vẳng bên tai Minh Khang.

"Cậu có biết mình đang từ chối điều gì không, Khang?" Ông An hỏi, giọng nói thấp xuống, mang theo một chút lạnh lùng. "Đây là một bước tiến lớn cho sự nghiệp của cậu! Một dự án sẽ đưa tên tuổi của cậu lên tầm quốc tế!"

Minh Khang vẫn đứng thẳng, ánh mắt anh không hề dao động. Anh đã đấu tranh nội tâm quá nhiều, đã suy nghĩ quá kỹ lưỡng để có thể lung lay bởi những lời lẽ này. "Thưa sếp, tôi nhận ra rằng, điều tôi tìm kiếm không phải là những con số lợi nhuận hay danh vọng. Tôi muốn tạo ra những giá trị bền vững, ý nghĩa hơn cho cộng đồng." Anh dừng lại một chút, lấy hết can đảm. "Tôi đã suy nghĩ rất kỹ, và tôi muốn đề xuất một dự án khác, tập trung vào việc kiến tạo những không gian xanh công cộng, sử dụng vật liệu thân thiện môi trường, có thể bắt đầu từ việc mở rộng dự án khu vườn cộng đồng mà chúng ta đã tài trợ. Một dự án không chỉ mang lại lợi nhuận tài chính, mà còn là giá trị xã hội, giá trị con người."

Minh Khang biết rằng lời đề nghị này gần như điên rồ trong môi trường kinh doanh đầy cạnh tranh này. Nó đi ngược lại mọi nguyên tắc mà anh từng tin tưởng, mọi mục tiêu mà anh từng theo đuổi. "Tôi tin rằng, 'Khởi Nguyên' với tầm nhìn và tiềm lực của mình, có thể tiên phong trong việc kiến tạo những giá trị mới, không chỉ dừng lại ở những công trình vĩ đại, mà còn là những không gian sống thực sự ý nghĩa, nơi con người có thể kết nối với thiên nhiên, với nhau."

Ông An nheo mắt nhìn anh, gương mặt ông hiện rõ sự khó hiểu và có chút thất vọng. "Trong kinh doanh, thời gian là vàng bạc, và sự ổn định là nền tảng," ông An nhắc lại câu nói đặc trưng của mình, nhưng lần này, nó không còn mang ý nghĩa như trước nữa. "Cậu đang đánh đổi một tương lai xán lạn vì một ý tưởng... có phần mơ hồ, Khang."

Minh Khang không phản bác. Anh chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười thanh thản. "Có lẽ vậy, thưa sếp. Nhưng tôi tin vào ý nghĩa của nó. Tôi tin rằng đây là con đường mà tôi muốn đi, là phiên bản của tôi mà tôi muốn trở thành. Tôi sẵn sàng chấp nhận mọi rủi ro." Anh nhìn quanh một lượt, nhìn vào ánh mắt của từng người trong phòng. "Tôi không yêu cầu vị trí Giám đốc dự án, tôi chỉ muốn được tham gia, được cống hiến cho những giá trị mà tôi tin tưởng."

Các thành viên hội đồng quản trị nhìn nhau. Một vài người thì thầm. Ông An nhìn Minh Khang hồi lâu, như đang cố đọc suy nghĩ của anh, nhưng ánh mắt anh chỉ hiện lên sự kiên định và một niềm tin mãnh liệt. Cuối cùng, ông An gật đầu nhẹ, một hành động mà Minh Khang không thể đoán được là đồng ý hay từ chối.

"Được thôi, Khang," Ông An nói, giọng ông đã bớt đi sự lạnh lùng. "Chúng ta sẽ xem xét đề xuất của cậu. Nhưng hãy nhớ, sự lựa chọn này có cái giá của nó."

Minh Khang gật đầu. Anh biết. Anh đã sẵn sàng trả cái giá đó. Một tảng đá lớn vừa được dỡ bỏ trong lòng anh. Anh cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ, như thể bao nhiêu gánh nặng của sự nghiệp, của danh vọng, của những kỳ vọng đã được rũ bỏ. Anh không biết liệu con đường mới này sẽ dẫn anh đến đâu, liệu nó có mang lại cho anh "sự ổn định" mà anh từng mơ ước hay không. Nhưng anh biết, đây là con đường mà anh phải đi, để tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình, để tìm thấy một phiên bản của chính mình mà Yến Chi – có lẽ – sẽ không còn cảm thấy "chưa sẵn sàng" nữa. Quyết định này không chỉ là một bước ngoặt trong sự nghiệp, mà còn là một bước nhảy vọt trong hành trình tìm kiếm chính mình của Minh Khang. Nó là một cầu nối vô hình, hướng anh đến gần hơn với những giá trị mà Yến Chi luôn trân trọng, mở ra một khả năng mong manh cho "chúng ta" trong tương lai.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free