Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 201: Lời Mời Trong Gió Xuân: Khởi Đầu Một Sự Tò Mò
Minh Khang đứng lặng bên cửa sổ kính lớn của căn hộ penthouse, nhìn xuống thành phố S về đêm. Ánh đèn vàng của những con đường lớn, ánh sáng trắng xanh của các tòa cao ốc chọc trời hòa vào nhau, tạo thành một tấm thảm lấp lánh trải dài đến vô tận. Chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh, một món quà từ chính anh cho bản thân sau một dự án lớn thành công, ánh lên dưới ánh đèn trong phòng. Nó không chỉ là vật nhắc nhở về giá trị của thời gian, mà còn là biểu tượng của sự ổn định, của những mục tiêu vật chất mà anh từng theo đuổi một cách cuồng nhiệt. Nhưng giờ đây, khi nhìn xuống dòng chảy không ngừng của cuộc sống đô thị, anh lại thấy một sự tĩnh lặng khác, một sự ổn định không đến từ những con số trên tài khoản ngân hàng, mà đến từ chính sự thay đổi bên trong anh.
Tiếng nhạc không lời cổ điển, một bản giao hưởng nhẹ nhàng của Debussy, vang vọng khắp căn phòng, xoa dịu tâm hồn anh sau một ngày dài. Tiếng gió đêm khẽ rít qua khe cửa kính, như một lời thì thầm của vũ trụ, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng. Mùi hương gỗ quý thoang thoảng từ nội thất hòa lẫn với mùi nước hoa nam tính đặc trưng của anh, tạo nên một không gian riêng tư, sang trọng nhưng đôi khi cũng tĩnh lặng đến mức cô độc.
Anh vừa kết thúc cuộc gọi với Hoàng Nam. Người bạn thân thiết đã lắng nghe những băn khoăn của anh, về Yến Chi, về dự án "Ươm Mầm Tri Thức", và về cả những cảm xúc hỗn độn đang trỗi dậy trong lòng anh. "Cô ấy sẽ nghĩ gì về mình bây giờ?" Minh Khang tự hỏi, ánh mắt vẫn dõi theo một chiếc máy bay đang lướt qua bầu trời đêm. Câu hỏi ấy đã đeo bám anh suốt mấy ngày qua, kể từ khi anh đưa ra quyết định từ bỏ cơ hội thăng tiến vật chất để theo đuổi một giá trị tinh thần. Anh nhớ lại những lần gặp gỡ tình cờ với Yến Chi, mỗi lần là một phiên bản khác của cô, và cũng là một phiên bản khác của chính anh. Cô gái từng trải qua đổ vỡ, cô gái bình yên, độc lập, và đến lần gặp thứ tư, cô gái không còn chờ đợi. Giữa họ luôn là một sự lệch pha đáng tiếc.
"Liệu cô ấy có hiểu được mình đang thay đổi không?" Anh thầm nhủ. Sự thay đổi này không phải là một chiến lược, cũng không phải là một vở kịch để gây ấn tượng với bất kỳ ai, dù sâu thẳm trong tiềm thức, anh biết, nó có liên quan đến cô. Nó là một hành trình dài, một quá trình tự vấn và nhận thức lại về những gì thực sự quan trọng trong cuộc đời. Anh đã từng tin rằng "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó". Nhưng sự ổn định mà anh gầy dựng bằng bao mồ hôi, nước mắt và những đêm trắng, cuối cùng lại mang đến một khoảng trống rỗng. Anh đã phải trả cái giá quá đắt cho sự ổn định ấy, là những mối quan hệ phai nhạt, là những cảm xúc bị kìm nén, và là những khoảnh khắc quý giá đã trôi qua mà không thể níu giữ.
Yến Chi là người duy nhất, trong những lần gặp gỡ ngắn ngủi đó, đã cho anh thấy một góc nhìn khác về cuộc sống. Cô ấy sống theo cảm xúc, tin vào hiện tại, không chờ đợi điều kiện đủ đầy mà chỉ cần rung động. Sự bình yên trong đôi mắt cô, dù cô có trải qua bao nhiêu biến cố, luôn là thứ khiến anh phải suy nghĩ. Anh muốn chia sẻ với cô về sự thay đổi của mình, không phải để đòi hỏi điều gì, mà chỉ đơn giản là để cô biết rằng, có một phiên bản Minh Khang khác đang tồn tại, một phiên bản có thể đã gần hơn với những gì cô tìm kiếm.
Với một quyết tâm mới, anh bước đến bàn làm việc, mở chiếc laptop mỏng dính. Màn hình sáng lên, phản chiếu gương mặt anh. Anh bắt đầu soạn email. Dòng tiêu đề "Thư mời hợp tác dự án 'Ươm Mầm Tri Thức'" hiện lên, anh gõ chậm rãi, cân nhắc từng câu chữ. Anh muốn email này phải thật chân thành, chuyên nghiệp, nhưng cũng phải đủ tinh tế để Yến Chi không cảm thấy bị áp lực.
"Kính gửi chị Yến Chi," anh gõ, rồi dừng lại. Anh nên xưng hô như thế nào? "Em" thì có vẻ quá thân mật, "tôi" thì lại quá xa cách. Cuối cùng, anh quyết định giữ nguyên "tôi" và "chị", thể hiện sự tôn trọng trong một mối quan hệ công việc, nhưng lại để ngỏ một khoảng cách cho những điều chưa được nói ra.
Nội dung email không chỉ giới thiệu về dự án, về mục tiêu và tầm nhìn, mà còn nhấn mạnh vai trò quan trọng của nghệ thuật trong việc giáo dục trẻ em, đặc biệt là những em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn. Anh biết Yến Chi luôn dành tình yêu cho nghệ thuật và những hoạt động cộng đồng. Anh đã dành thời gian tìm hiểu về Studio Sắc Màu của cô, về những dự án nghệ thuật mà cô đã thực hiện cho trẻ em. Anh muốn cho cô thấy rằng, anh không chỉ đơn thuần mời cô tham gia, mà anh thực sự tin vào khả năng và tâm huyết của cô.
"Chúng tôi tin rằng, với kinh nghiệm và tâm huyết của chị trong lĩnh vực nghệ thuật, đặc biệt là các chương trình giáo dục sáng tạo cho trẻ em, chị sẽ là một mảnh ghép vô cùng quan trọng cho dự án này." Anh đọc đi đọc lại câu đó, chỉnh sửa từng dấu phẩy, từng từ ngữ. Anh muốn thể hiện sự trân trọng, không phải sự van nài. Anh không muốn cô cảm thấy anh đang cố gắng lợi dụng dự án để tiếp cận cô. Anh muốn cô thấy rằng, đây là một lời mời chân thành từ một người đàn ông đã thay đổi, một người đàn ông đang học cách trân trọng những giá trị tinh thần.
Anh nhắm mắt lại, tưởng tượng ra hình ảnh Yến Chi đọc email này. Cô sẽ phản ứng thế nào? Bất ngờ? Hoài nghi? Hay thờ ơ như những lần trước? Một chút lo lắng len lỏi trong lòng anh, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự kiên định. Anh đã đi một chặng đường dài để đến được điểm này, để dám gạt bỏ những định kiến cũ và theo đuổi những gì trái tim mách bảo. Dù kết quả có ra sao, anh cũng sẽ chấp nhận. Điều quan trọng là anh đã dám thử, dám chủ động.
Sau cùng, anh nhấn nút "Gửi". Một tiếng "ding" nhỏ vang lên, báo hiệu email đã được gửi đi. Anh nhìn vào màn hình máy tính, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố vẫn lấp lánh ánh đèn, nhưng trong lòng anh, một điều gì đó đã được thắp sáng. Một tia hy vọng mong manh, một khởi đầu mới cho một phiên bản Minh Khang khác. Anh biết, chặng đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng anh đã sẵn sàng đối mặt. Bởi lẽ, có những người không phải là "không đúng", chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Và giờ đây, anh đang cố gắng trở thành phiên bản đúng đắn hơn, không chỉ cho riêng anh, mà còn cho cả những điều anh từng bỏ lỡ. Anh đứng đó thật lâu, cho đến khi bản nhạc của Debussy kết thúc, chỉ còn lại tiếng gió và sự tĩnh lặng của đêm.
***
Trong Studio Sắc Màu, ánh nắng dịu cuối chiều len lỏi qua ô cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên sàn gỗ. Yến Chi đang cúi mình, kiểm tra lại bản vẽ màu nước của một học viên nhí, ánh mắt cô tập trung cao độ vào từng chi tiết, từng mảng màu được pha trộn. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ loa nhỏ vẫn vang lên, hòa cùng tiếng cọ vẽ lướt trên giấy của một vài học viên còn nán lại cuối giờ. Mùi sơn dầu thoang thoảng, mùi cà phê nhẹ nhàng từ ly còn dở trên bàn, tất cả tạo nên một bầu không khí sáng tạo, yên bình và quen thuộc.
Bỗng, chiếc điện thoại đặt trên giá vẽ gần đó rung lên một tiếng nhỏ. Một tin nhắn email mới. Yến Chi không vội vàng. Cô đặt cọ xuống, chỉnh lại khung hình cho học viên, rồi mới từ từ bước đến. Màn hình điện thoại hiện lên dòng tiêu đề không mấy đặc biệt, nhưng tên người gửi lại khiến cô khựng lại. "Minh Khang". Cả cái tên ấy lẫn dòng tiêu đề "Mời hợp tác Dự án Ươm Mầm Tri Thức" đều gợi lên một sự bất ngờ lớn, như một làn gió lạ thổi qua sự bình yên mà cô đã dày công xây dựng.
Cô mở email. Từng câu, từng chữ hiện ra trước mắt cô, rõ ràng và mạch lạc. Anh ấy đang mời cô tham gia vào một dự án cộng đồng, một dự án mang ý nghĩa xã hội. Điều này hoàn toàn đi ngược lại với hình ảnh Minh Khang mà cô đã từng biết, một Minh Khang luôn bận rộn với những con số, những bản hợp đồng triệu đô, những mục tiêu vật chất.
"Minh Khang... với một dự án cộng đồng?" Cô thầm thì, ngón tay khẽ vuốt nhẹ trên màn hình. "Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Cô nhớ lại cuộc trò chuyện với Mai Thư tối qua, về việc Minh Khang từ chối một cơ hội thăng tiến vật chất hấp dẫn để theo đuổi dự án này. Mai Thư đã nói đó là "một cú lật kèo không tưởng". Quả thật. Sự tò mò trong cô trỗi dậy mạnh mẽ, như những đợt sóng ngầm dưới đáy biển, khuấy động bề mặt tĩnh lặng.
Cô đọc lại email một lần nữa, chậm rãi hơn, cố gắng nắm bắt từng ẩn ý trong câu chữ của anh. Anh không chỉ mời cô tham gia, mà còn thể hiện sự hiểu biết sâu sắc về công việc của cô, về những giá trị mà cô theo đuổi. Điều đó khiến cô bất ngờ hơn cả. Minh Khang, người đàn ông từng chỉ quan tâm đến sự nghiệp và những con số, giờ đây lại dành thời gian tìm hiểu về những hoạt động nghệ thuật cho trẻ em của cô.
Yến Chi đặt điện thoại xuống bàn, nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. Tâm trí cô miên man. Cô lấy cuốn sổ phác thảo cũ trên giá vẽ, lật dở vài trang. Những nét vẽ nguệch ngoạc của cô về Minh Khang trong quá khứ hiện lên, những hình ảnh của một người đàn ông luôn vội vã, luôn trầm tư, luôn ẩn chứa sự mệt mỏi và kiên định trong ánh mắt. So với hình ảnh đó, email này và cả câu chuyện về dự án "Ươm Mầm Tri Thức" như một bức tranh hoàn toàn khác, một tông màu dịu hơn, một ánh nhìn ấm áp hơn.
Sự bình yên mà cô đã dày công tìm kiếm, sự độc lập mà cô đã xây dựng, dường như đang bị lay động. Cô đã từng nghĩ, Minh Khang và cô thuộc về hai thế giới khác nhau, hai phiên bản không bao giờ có thể trùng khớp. Khi anh đang lao vào sự nghiệp, cô lại vừa kết thúc một mối tình sâu đậm. Khi anh bắt đầu mệt mỏi và khao khát tình yêu, cô lại đang yên ổn với cuộc sống độc thân. Và đến năm thứ tư, khi anh cuối cùng đã sẵn sàng để yêu, cô lại không còn chờ đợi anh nữa. Luôn là như vậy, đúng người, nhưng sai thời điểm.
Nhưng giờ đây, sự thay đổi của Minh Khang lại khiến cô phải suy nghĩ lại. Anh không còn là phiên bản của quá khứ. Anh đang ở đây, chủ động gửi lời mời, thể hiện một giá trị sống mới. Liệu đây có phải là thời điểm mà hai phiên bản của họ, sau bao nhiêu năm lệch pha, cuối cùng cũng có cơ hội gặp gỡ? Hay đây chỉ là một sự tò mò nhất thời, một sự khuấy động nhỏ trong cuộc sống vốn đã bình lặng của cô?
Yến Chi khẽ thở dài. Cô biết, cô không muốn quay trở lại cái vòng luẩn quẩn của những mối quan hệ đầy điều kiện, đầy sự chờ đợi. Cô đã tìm thấy sự an nhiên trong cuộc sống độc lập của mình, trong nghệ thuật, trong những niềm vui nhỏ bé mỗi ngày. Cô không muốn bất kỳ ai hay bất kỳ điều gì làm xáo trộn nó. Nhưng sự nhiệt huyết lạ thường của Minh Khang, cái cách anh ấy dồn tâm huyết vào một điều phi vật chất, lại khiến cô không thể phớt lờ. Rào cản vô hình mà cô đã dựng lên giữa mình và anh, tưởng chừng đã vững chắc như bức tường, giờ đây lại xuất hiện những vết nứt nhỏ. Cô biết, cô cần một lời khuyên, một cái nhìn khách quan từ người bạn thân thiết nhất của mình.
***
Tối đó, quán cà phê 'Dấu Chân Mưa' như thường lệ vẫn chìm trong ánh đèn vàng ấm áp và tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng hòa cùng hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ phía sau, tạo nên một không gian lãng mạn, yên tĩnh nhưng cũng đôi khi có chút u buồn. Yến Chi và Mai Thư ngồi đối diện nhau, hai tách trà thảo mộc còn bốc khói nhẹ.
"Tớ không thể tin được chuyện này, Mai Thư," Yến Chi nói, giọng cô vẫn còn chút băn khoăn. "Minh Khang gửi email cho tớ, mời tớ tham gia dự án 'Ươm Mầm Tri Thức' của anh ấy."
Mai Thư, với mái tóc nhuộm highlight thời thượng và phong cách sành điệu, nhướng mày đầy ngạc nhiên. Cô đặt chiếc điện thoại đang lướt mạng xã hội xuống bàn. "Thật á? Cậu ấy đúng là một cú lật kèo không tưởng mà. Minh Khang mà lại bỏ qua cơ hội thăng tiến lên vị trí lãnh đạo một dự án trọng điểm, cái dự án tỷ đô mà tớ từng kể cho cậu nghe, để đi xây thư viện cho trẻ em? Khó tin thật đấy!" Giọng Mai Thư nhanh, mạnh mẽ, nhưng không kém phần hài hước.
Yến Chi khẽ thở dài, đưa tách trà lên môi. Hơi ấm của tách trà xoa dịu đôi bàn tay cô, nhưng không làm dịu đi những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu. "Tớ cũng thấy khó tin. Cậu ấy... anh ấy thật sự đã thay đổi rồi sao? Hay đây chỉ là một vở kịch nào đó?"
Mai Thư nhìn bạn, ánh mắt cô đầy ẩn ý. "Thì, con người ai mà chẳng thay đổi, Chi à. Hơn nữa, cậu ấy cũng đâu còn trẻ nữa, cái tuổi mà người ta bắt đầu nhìn lại những gì mình đã làm, và muốn tìm kiếm những giá trị khác ngoài tiền bạc." Cô nhấp một ngụm trà. "Hoặc là... để gây ấn tượng với ai đó chẳng hạn?" Mai Thư thêm vào câu cuối với giọng đùa cợt, nhưng trong đó lại ẩn chứa một chút ý tứ, một gợi ý tinh tế mà Yến Chi đã nghe thấy tối qua.
Yến Chi mỉm cười gượng gạo. Cái câu nói "gây ấn tượng với ai đó" lại vang vọng trong đầu cô. Liệu có phải vậy không? Liệu mọi sự thay đổi này, tất cả những nỗ lực này, đều có một mục đích sâu xa hơn, một mục đích không chỉ dừng lại ở giá trị xã hội? Cô liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa đêm bắt đầu lách tách rơi trên mái kính.
"Tớ không nghĩ vậy đâu," Yến Chi nói, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể. "Em vẫn không muốn quay lại cái vòng luẩn quẩn đó, Mai Thư ạ. Em đang rất bình yên với cuộc sống hiện tại của mình. Em không muốn bất kỳ điều gì làm xáo trộn nó." Cô nói câu đó không chỉ để khẳng định với Mai Thư, mà còn để tự nhắc nhở chính mình. Sự bình yên này cô đã phải mất rất nhiều thời gian và nỗ lực để có được.
Mai Thư gật đầu, hiểu ý. "Tớ biết chứ. Cậu đã vất vả thế nào để tìm lại được sự cân bằng này. Nhưng cậu cũng không thể phủ nhận rằng, Minh Khang bây giờ đã khác rất nhiều so với những phiên bản trước đây mà cậu từng biết." Cô nhìn sâu vào mắt Yến Chi. "Cậu có định từ chối lời mời của anh ta không?"
Yến Chi nhấp một ngụm trà nữa, rồi đặt tách xuống bàn một cách dứt khoát. "Tớ sẽ từ chối. Nhưng là một lời từ chối khéo léo. Tớ sẽ nói rằng tớ rất trân trọng lời mời và ngưỡng mộ dự án của anh ấy, nhưng hiện tại tớ đang có quá nhiều dự án riêng, không thể sắp xếp thời gian được." Cô không muốn cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên lạc, nhưng cũng không muốn dấn thân vào một điều gì đó mà cô chưa thể lường trước được.
Mai Thư nhìn Yến Chi, khóe môi khẽ cong lên. "Ồ, thông minh đấy. Vừa giữ được sự lịch sự, vừa không làm mất lòng ai, mà lại còn khiến người ta phải tò mò hơn nữa. Tớ hiểu mà. Cậu không muốn 'khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ' một lần nữa, đúng không?"
Yến Chi khẽ gật đầu. Cô đã trải qua quá nhiều sự lệch pha rồi. Cô không muốn lại rơi vào cái bẫy của "đúng người, sai thời điểm" thêm một lần nào nữa. Cô đã từng yêu anh, yêu phiên bản của anh, nhưng không phải vào đúng thời điểm. Và giờ đây, khi anh thay đổi, cô lại đang ở một phiên bản khác, một phiên bản của sự an nhiên.
"Mà thôi," Mai Thư tiếp tục, giọng cô trở lại vẻ vui vẻ thường ngày, "Dù sao thì việc làm của anh ta cũng đáng khen mà. Cứ để thời gian trả lời thôi. Quan trọng là cậu cảm thấy thế nào. Mà này, mấy hôm nữa studio của cậu có triển lãm nghệ thuật cho trẻ em phải không? Tớ có thể đến xem không?" Mai Thư khéo léo chuyển chủ đề, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi Yến Chi, ngầm quan sát phản ứng của bạn. Cô biết, dù Yến Chi có từ chối thế nào, thì hạt mầm tò mò về Minh Khang đã bắt đầu nảy nở trong lòng cô bạn rồi.
Yến Chi mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm hơn. "Đương nhiên rồi. Cậu đến xem đi, có nhiều tác phẩm thú vị lắm." Cô cảm thấy biết ơn Mai Thư vì đã không ép buộc cô, vì đã hiểu được sự phức tạp trong tâm hồn cô lúc này.
Sau khi về nhà, Yến Chi ngồi trước máy tính, gõ những dòng email hồi đáp Minh Khang. Cô cân nhắc từng câu chữ, thể hiện sự trân trọng đối với lời mời và sự ngưỡng mộ đối với dự án. "Kính gửi anh Minh Khang," cô bắt đầu. "Tôi rất cảm kích lời mời hợp tác của anh cho dự án 'Ươm Mầm Tri Thức'. Đây thực sự là một dự án ý nghĩa và nhân văn, tôi tin rằng nó sẽ mang lại nhiều giá trị tích cực cho cộng đồng. Tôi cũng rất ấn tượng với tâm huyết của anh trong việc theo đuổi những giá trị phi vật chất như vậy." Cô viết, rồi dừng lại. Cô không muốn nói dối, nhưng cũng không thể nói hết. "Tuy nhiên, với lịch trình công việc hiện tại tại Studio Sắc Màu và một số dự án cá nhân đang triển khai, tôi e rằng mình chưa thể sắp xếp thời gian để tham gia một cách trọn vẹn và đúng mức với vai trò mà anh đề xuất. Tôi xin phép từ chối lời mời này, nhưng xin chúc dự án của anh sẽ thành công tốt đẹp."
Cô không nói rằng cô đang bận rộn đến mức không thể dành dù chỉ một chút thời gian. Thực tế, cô hoàn toàn có thể sắp xếp. Nhưng cô không muốn. Không phải vì cô không quan tâm, mà vì cô sợ. Sợ những cảm xúc cũ sẽ trỗi dậy, sợ sự bình yên hiện tại của cô sẽ bị phá vỡ. Cô biết, nếu một khi đã dấn thân vào, cô sẽ làm hết mình. Và cô không muốn làm hết mình cho một điều gì đó mà cô chưa thực sự sẵn sàng.
Cô nhấn "Gửi". Hàng chữ "Email đã được gửi" hiện lên trên màn hình. Yến Chi tựa lưng vào ghế, khẽ thở ra. Cô đã làm điều mình cần làm. Cô đã giữ khoảng cách, đã bảo vệ sự an nhiên của mình. Nhưng rồi, ánh mắt cô lại vô thức liếc nhìn vào bức ảnh Minh Khang mà cô đã chụp lại từ màn hình điện thoại tối qua, vẫn còn lưu trong thư mục ảnh cá nhân. Nụ cười thanh thản và ánh mắt đầy đam mê của anh vì một dự án cộng đồng.
Lời từ chối đã được gửi đi, nhưng sự tò mò trong lòng cô thì vẫn còn đó. Minh Khang đã thay đổi. Anh không còn là phiên bản mà cô đã từng biết, đã từng định hình trong tâm trí. Và điều đó, dù cô không muốn thừa nhận, đã khiến rào cản vô hình giữa họ, tưởng chừng đã vững chắc, giờ đây lại xuất hiện những vết nứt nhỏ. Cô không biết liệu Minh Khang có nản lòng trước lời từ chối của mình hay không, nhưng cô biết, cô sẽ không hoàn toàn phớt lờ anh. Cô sẽ tiếp tục theo dõi anh, không phải vì cô còn chờ đợi, mà vì cô muốn hiểu, sự thay đổi này của anh, rốt cuộc là vì điều gì, và nó sẽ đưa anh đi đến đâu. Đó là một sự dao động nhỏ, một tia hy vọng mờ nhạt cho "chúng ta" trong một tương lai không xác định, một tương lai mà có lẽ, hai phiên bản của họ có thể tìm thấy nhau, dù chỉ là trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.