Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 222: Dấu Ấn Không Lời
Tối muộn, khi thành phố đã lên đèn, Yến Chi trở về căn hộ của mình. Cảm giác mệt mỏi thể xác xen lẫn sự kiệt quệ tinh thần khiến cô không thể chợp mắt. Cô không bật đèn chính, chỉ để lại ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn đọc sách ở góc phòng, hắt lên những giá sách cao ngút và những chậu cây xanh mướt. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng cười nói của hàng xóm dưới tầng dưới, tất cả đều trở nên mơ hồ, như một phần của bức tranh tĩnh lặng trong căn phòng cô.
Cô ngồi xuống sàn nhà, dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, nhìn ra cửa sổ nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo. Đã bao lâu rồi cô không ngồi như thế này, một mình đối diện với chính mình trong màn đêm? Lời của Mai Thư về việc bảo vệ sự bình yên, lời của Thanh Nga về việc đối mặt với cảm xúc, cùng với lời thú nhận của Minh Khang và cảm giác giằng xé khi cô vội vã tránh mặt anh, tất cả như một dòng chảy dữ dội, cuộn trào trong tâm trí cô.
Cô đã cố gắng quá nhiều để xây dựng bức tường này. Nó vững chắc, kiên cố, bảo vệ cô khỏi những tổn thương. Nhưng có thật sự nó đang bảo vệ cô, hay chỉ đang giam giữ một phần trái tim cô, phần trái tim vẫn còn rung động trước cái tên "Minh Khang"? Cô đã từng nghĩ mình đã hoàn toàn buông bỏ, đã hoàn toàn quên lãng. Cô đã sống một cuộc đời độc lập, bình yên, tự do sáng tạo. Cô đã có mọi thứ mà trước đây cô hằng khao khát. Nhưng sự xuất hiện trở lại của anh, một cách bất ngờ và đầy quyết tâm, đã khiến mọi thứ đảo lộn.
Anh ấy đã thay đổi, cô cảm nhận được điều đó. Ánh mắt anh không còn sự vội vã, tham vọng của ngày xưa. Thay vào đó là sự chân thành, nỗi lo lắng và cả một chút yếu đuối. Anh đã học được cách thể hiện cảm xúc, đã học được cách xin lỗi. Nhưng mình có dám mạo hiểm một lần nữa không? Hay chỉ là sự yếu lòng nhất thời, một chút hoài niệm vụt qua trong khoảnh khắc? Nỗi sợ hãi về tổn thương trong quá khứ vẫn còn đó, là một cái bóng lớn bao trùm lên mọi suy nghĩ của cô. Cô không muốn lại phải trải qua những đêm dài không ngủ, những ngày tháng chìm trong nước mắt.
Yến Chi đưa tay ôm lấy ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình. Nó đập nhanh hơn bình thường, không phải vì sợ hãi, mà vì một điều gì đó mạnh mẽ hơn, sâu thẳm hơn đang trỗi dậy. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô, trượt xuống khóe miệng, mang theo vị mặn chát của những cảm xúc bị dồn nén. Đó không phải là giọt nước mắt của nỗi buồn, cũng không phải là sự tuyệt vọng. Đó là sự giải tỏa, sự chấp nhận một sự thật bấy lâu cô cố gắng chôn vùi. Dù cô có muốn hay không, dù cô có cố gắng xây bao nhiêu bức tường, những mảnh ghép về Minh Khang vẫn còn đó, nằm sâu trong trái tim cô. Chúng không hề biến mất, chỉ là ngủ yên. Và bây giờ, chúng đã thức giấc.
Cô đứng dậy, bước đến bàn làm việc, nơi cuốn "Sổ phác thảo cũ" vẫn nằm đó. Cô cầm nó lên, lật từng trang giấy một lần nữa, nhưng lần này với một ánh mắt khác – ánh mắt của sự cân nhắc, của một người đang tìm kiếm câu trả lời, không còn chỉ là hoài niệm. Cô đã yêu phiên bản của anh, và anh cũng đã yêu phiên bản của cô, nhưng chưa bao giờ đúng thời điểm. Giờ đây, khi anh đã thay đổi, và cô cũng đã khác, liệu có phải là lúc để thử một lần nữa, để mở cánh cửa trái tim, dù chỉ một khe nhỏ, và xem liệu định mệnh có mỉm cười với họ, ở một phiên bản khác của tình yêu và thời điểm? Cô không biết, nhưng cô biết rằng, cô không thể mãi trốn chạy những cảm xúc này nữa.
***
Cùng lúc đó, trong một tòa nhà chọc trời khác của thành phố, Minh Khang vẫn đang ngồi một mình trong phòng họp trống. Đêm đã về khuya, và hầu hết nhân viên đã rời đi từ lâu, để lại văn phòng chìm trong sự tĩnh lặng của những cỗ máy điều hòa nhiệt độ chạy đều đều và tiếng vang nhẹ của không gian rộng lớn. Ánh đèn yếu ớt từ hành lang hắt vào, chỉ đủ soi rõ chiếc bàn họp dài màu gỗ sẫm bóng loáng, và những chiếc ghế xoay bọc da đen xếp ngay ngắn. Mùi gỗ mới, xen lẫn với mùi giấy in và chút hương kim loại từ thiết bị điện tử, tạo nên một bầu không khí có phần trang nghiêm nhưng cũng đầy cô đơn.
Anh không bật đèn chính, chỉ có ánh sáng xanh nhạt từ màn hình máy tính bảng hắt lên khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự suy tư. Dáng người cao ráo của anh, giờ đây có phần hơi gầy guộc vì những tháng ngày làm việc không ngừng nghỉ, dường như chìm vào chiếc ghế xoay quá khổ. Anh đã dành cả buổi tối để xem xét lại những gì đã xảy ra. Cuộc chạm mặt tình cờ ở trung tâm thương mại, ánh mắt né tránh của Yến Chi, và cả cảm giác bàng hoàng khi cô vội vã rời đi như thể anh là một mối đe dọa. Anh nhớ lại lời khuyên của Hoàng Nam, người bạn thân thiết, trong một lần cà phê vội vã: “Cậu ấy à, cứ lao vào như xe ủi thế thì ai mà không sợ. Yến Chi cần sự tinh tế, Khang à. Cô ấy cần được lắng nghe, chứ không phải bị dồn ép.”
Minh Khang thở dài, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình cảm ứng. Anh đã sai. Sự vội vã, sự thẳng thắn đến mức đường đột của anh chỉ khiến cô dựng lên những bức tường cao hơn. Anh đã nghĩ rằng việc bày tỏ cảm xúc một cách trực tiếp là cách tốt nhất để chứng minh sự chân thành của mình, nhưng anh đã quên mất rằng Yến Chi, phiên bản Yến Chi của hiện tại, đã trải qua quá nhiều tổn thương để dễ dàng đón nhận bất cứ điều gì. Cô cần không gian, cần thời gian, và hơn hết, cô cần một tín hiệu cho thấy anh đã thực sự thay đổi, không còn là phiên bản Minh Khang chỉ biết đến công việc và sự ổn định vật chất.
“Không thể vội vàng,” anh tự nhủ, giọng nói trầm khẽ vang vọng trong căn phòng trống, như thể đang nói chuyện với chính mình trong gương. “Cô ấy cần không gian. Nhưng cô ấy cũng cần biết... rằng mình đã khác. Điều gì thực sự chạm đến Yến Chi của hiện tại, chứ không phải Yến Chi của ngày xưa?”
Anh biết Yến Chi của hiện tại là một người phụ nữ độc lập, sống vì đam mê nghệ thuật và sự bình yên nội tâm. Tiền bạc, địa vị không còn là thứ cô đặt lên hàng đầu. Điều cô trân trọng là những giá trị tinh thần, sự thấu hiểu và sẻ chia. Anh bắt đầu tìm kiếm thông tin về "Studio Sắc Màu", nơi cô đang làm việc. Anh đọc các bài phỏng vấn nhỏ của cô trên báo chí về nghệ thuật, về những dự án cô đang ấp ủ. Anh thậm chí còn lục lại những ghi chú cũ trong điện thoại, những mẩu đối thoại ngắn ngủi từ những lần gặp gỡ trước, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào về những điều cô quan tâm.
Anh dừng lại ở một đoạn trong một bài phỏng vấn mà cô từng nói về sự say mê với gốm sứ thủ công Nhật Bản, một loại hình nghệ thuật đòi hỏi sự kiên nhẫn, tỉ mỉ và một tâm hồn tĩnh lặng. Cô đã nói về vẻ đẹp của những đường nét không hoàn hảo, về triết lý "wabi-sabi" – chấp nhận và tìm thấy vẻ đẹp trong sự vô thường và không hoàn hảo. Minh Khang nhớ lại ánh mắt lấp lánh của cô khi nói về điều đó, một vẻ đẹp thuần khiết và say mê mà anh chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác.
Đó rồi! Một ý nghĩ lóe lên trong đầu anh. Một cuốn sách ảnh chuyên về gốm sứ thủ công Nhật Bản. Một món quà không quá phô trương, nhưng đủ tinh tế để thể hiện rằng anh đã lắng nghe, đã nhớ, và đã thấu hiểu. Nó không phải là một lời tỏ tình trực tiếp, không phải một bông hoa hồng rực rỡ, mà chỉ là một dấu ấn không lời, một mảnh ghép nhỏ anh gửi gắm vào thế giới của cô.
Anh lướt qua một trang web bán sách chuyên về nghệ thuật, tìm kiếm đúng cuốn sách ảnh mà Yến Chi có thể sẽ thích. Anh dừng lại ở một cuốn sách bìa cứng, in màu sắc nét, miêu tả chi tiết quá trình làm gốm và những tác phẩm nghệ thuật tinh xảo. Anh nhấn "Thêm vào giỏ hàng", rồi đến bước thanh toán. Đến phần thông tin người gửi, anh ngập ngừng. Ghi tên mình? Chắc chắn cô sẽ cảnh giác. Không ghi gì cả? Quá vô danh. Sau một hồi cân nhắc, anh quyết định lựa chọn tùy chọn "Không ghi tên người gửi", chỉ để lại tên người nhận là Yến Chi và địa chỉ Studio Sắc Màu. Anh muốn nó là một dấu chấm hỏi, một sự gợi mở nhẹ nhàng, chứ không phải một lời tuyên bố. Anh muốn cô tự mình khám phá, tự mình suy ngẫm.
Thực hiện xong thao tác, Minh Khang tựa lưng vào ghế, cảm thấy một chút nhẹ nhõm xen lẫn hồi hộp. Anh đã làm điều anh cho là đúng, là tinh tế nhất trong thời điểm này. Anh biết, đây chỉ là một bước nhỏ, một hành động vô cùng nhỏ bé trên con đường dài để có thể lại gần cô. Nhưng nó là một khởi đầu. Anh tắt máy tính bảng, đứng dậy, bước ra khỏi phòng họp trống, để lại phía sau sự tĩnh lặng và bóng tối. Bên ngoài cửa kính, thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng trong lòng Minh Khang, một tia sáng nhỏ vừa được thắp lên, mong manh nhưng đủ để anh tiếp tục bước đi. Anh cần phải kiên nhẫn. Cô ấy xứng đáng với sự kiên nhẫn của anh.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới bắt đầu rải vàng trên những con phố, Hùng Shipper đã dừng xe trước Studio Sắc Màu. Anh là một chàng trai nhanh nhẹn, luôn đội chiếc mũ bảo hiểm quen thuộc và mặc bộ đồng phục xanh dương của hãng giao hàng. Gương mặt anh hơi mệt mỏi vì phải chạy từ sáng sớm, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự nhiệt tình thường thấy. Anh cầm gói hàng được bọc cẩn thận trong tay, kiểm tra lại thông tin trên phiếu giao hàng. Không có tên người gửi, chỉ có tên người nhận là "Yến Chi" và địa chỉ studio rõ ràng.
Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ ven đường, hòa cùng tiếng xe cộ rộn ràng của buổi sáng thành phố. Không khí trong lành, mang theo chút hơi sương của đêm còn sót lại. Hùng Shipper bấm chuông cửa của Studio Sắc Màu. Cánh cửa gỗ được chạm khắc tinh xảo mở ra, một cô gái trẻ với mái tóc búi cao, mặc chiếc áo blouse trắng tinh khôi, ló đầu ra. Đó là Linh Chi, một đồng nghiệp của Yến Chi, người phụ trách phần quản lý và hỗ trợ dự án.
“Chào buổi sáng ạ! Cho hỏi đây có phải là Studio Sắc Màu không ạ?” Hùng Shipper cất giọng thân thiện, dù hơi gấp gáp.
Linh Chi mỉm cười gật đầu: “Đúng rồi ạ. Anh tìm ai?”
“Em có gói hàng cho cô Yến Chi ạ,” Hùng Shipper chìa gói hàng ra. “Trên phiếu không có tên người gửi, chỉ ghi người nhận là cô Yến Chi thôi.”
Linh Chi hơi ngạc nhiên, nhận lấy gói hàng từ tay Hùng Shipper. Cô xoay gói hàng qua lại, đúng là không có bất kỳ thông tin nào về người gửi. “Ồ, cảm ơn anh. Chắc là hàng hóa về cho studio. Chị Yến Chi chắc sẽ vui lắm.”
Hùng Shipper gật đầu, nở một nụ cười chuyên nghiệp. “Vâng ạ. Mong chị đánh giá 5 sao cho em ạ!” Anh nói rồi vội vã quay người, leo lên xe máy và phóng đi, để lại Linh Chi với gói hàng trên tay, còn đang băn khoăn về nguồn gốc của nó.
Từ một góc phố cách đó không xa, dưới bóng cây phượng vĩ cổ thụ đang bắt đầu chớm nụ, chiếc xe của Minh Khang đỗ lặng lẽ. Anh đã thức dậy từ rất sớm, lái xe đến đây và chờ đợi. Chiếc áo sơ mi màu xám nhạt phẳng phiu, chiếc quần kaki lịch sự, anh trông thật chỉn chu. Anh ngồi yên lặng trong xe, đôi mắt sâu hút dõi theo toàn bộ quá trình giao hàng. Khi Hùng Shipper rời đi, và Linh Chi mang gói hàng vào bên trong studio, một tia hy vọng le lói trong ánh mắt anh.
Đó là một tia sáng nhỏ, mỏng manh như sương sớm, nhưng đủ để sưởi ấm trái tim đang căng thẳng của anh. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Một hành động nhỏ, một dấu hiệu không lời. Nó có thể được đón nhận, có thể bị bỏ qua, hoặc có thể gây ra sự khó chịu. Nhưng anh đã làm điều anh cho là đúng, là cách duy nhất để tiếp cận Yến Chi của hiện tại mà không gây thêm áp lực cho cô. Anh nhớ lại lời nói của mình đêm qua: "Hãy để nó là một dấu chấm hỏi..."
Anh nổ máy xe, lặng lẽ rời đi, không để lại bất kỳ dấu vết nào về sự hiện diện của mình. Con đường phía trước còn dài, và anh biết mình cần phải kiên nhẫn. Sự ổn định mà anh đã từng theo đuổi bằng mọi giá, giờ đây đã đạt được, nhưng cái giá phải trả là sự chậm trễ trong việc nhận ra giá trị của tình yêu. Giờ đây, anh sẵn sàng trả bất kỳ cái giá nào để sửa chữa những sai lầm của quá khứ, để chứng minh rằng anh đã trưởng thành, đã thay đổi. Anh muốn Yến Chi biết rằng, phiên bản Minh Khang của hiện tại, là một phiên bản xứng đáng để yêu. Nhưng anh cũng hiểu, cô cần thời gian để tin tưởng điều đó. Và anh, sẽ chờ đợi.
***
Chiều cùng ngày, ánh nắng vàng dịu nhẹ chiếu rọi qua khung cửa sổ lớn của Studio Sắc Màu, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên sàn gỗ và những bức tranh đang dang dở. Gió thoảng nhẹ, mang theo hương thơm của hoa sữa đầu mùa từ công viên gần đó, len lỏi vào không gian tràn ngập mùi sơn dầu, đất sét và chút hương cà phê nhẹ nhàng từ chiếc máy pha ở góc phòng. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng cọ vẽ lướt trên vải của một vài đồng nghiệp, tạo nên một bầu không khí yên bình và tràn đầy cảm hứng.
Yến Chi trở về studio sau một buổi gặp gỡ khách hàng. Cô mặc một chiếc váy linen màu be nhẹ nhàng, mái tóc dài buộc cao thanh thoát. Dáng người cô thanh thoát, toát lên vẻ tự tin và độc lập. Mặc dù buổi gặp gỡ thành công, nhưng tâm trí cô vẫn còn vương vấn những suy nghĩ từ đêm qua, về lời thú nhận của Minh Khang, về cuốn sổ phác thảo cũ, và về những cảm xúc đã ngủ yên giờ bỗng thức giấc.
Bước vào phòng làm việc của mình, cô khẽ nhíu mày khi nhìn thấy một gói hàng lạ nằm trên bàn, ngay cạnh cuốn "Sổ phác thảo cũ" mà cô đã mang theo từ nhà đến. Linh Chi, người đồng nghiệp, nhìn thấy cô, vội vàng lên tiếng:
“Chị Yến Chi, gói hàng này là của chị ạ. Một anh shipper vừa mang đến sáng nay. Không có tên người gửi, em nghĩ là đồ cho studio mình.”
Yến Chi gật đầu, ánh mắt tò mò hướng về gói hàng. Cô đưa tay nhấc gói hàng lên, cảm nhận trọng lượng vừa phải của nó. Bìa gói hàng đơn giản, không có bất kỳ dấu hiệu quảng cáo hay logo nào, chỉ có một nhãn nhỏ ghi tên cô và địa chỉ. Cô từ từ mở lớp giấy bọc bên ngoài. Bên trong là một cuốn sách bìa cứng, nặng tay.
Trái tim cô khẽ đập nhanh hơn khi nhìn thấy tựa đề cuốn sách: "Nghệ Thuật Gốm Sứ Nhật Bản: Triết Lý Wabi-Sabi và Những Kiệt Tác Thủ Công". Đôi mắt toát lên vẻ thông minh và linh hoạt của cô mở to vì ngạc nhiên. Cô cầm lấy cuốn sách, lật giở từng trang giấy mịn màng, ngắm nhìn những bức ảnh chụp những chiếc bát gốm mộc mạc, những bình hoa tinh xảo, những ấm trà nhuốm màu thời gian. Mùi giấy mới và mùi mực in đặc trưng xộc vào mũi, mang theo một cảm giác dễ chịu.
“Cuốn sách này... Sao lại ở đây?” Cô thì thầm, giọng nói trong trẻo giờ đây mang theo chút bối rối. Cô nhớ lại, mình từng nhắc đến sự yêu thích đặc biệt với gốm sứ Nhật Bản trong một cuộc phỏng vấn cách đây khá lâu, và cũng từng lướt qua một vài trang mạng tìm kiếm những cuốn sách tương tự nhưng chưa kịp mua. Giờ đây, một cuốn sách như vậy lại xuất hiện trên bàn làm việc của cô, không một lời giải thích.
“Không có tên người gửi... Lạ thật.” Cô đưa mắt nhìn Linh Chi, nhưng cô gái trẻ chỉ nhún vai, ý nói mình cũng không biết gì hơn.
Yến Chi đặt cuốn sách xuống bàn, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi nó. Sự tinh tế trong việc lựa chọn món quà này khiến cô bất ngờ. Ai đã gửi? Làm sao người đó biết cô muốn cuốn sách này? Chỉ có một người duy nhất từng nghe cô nhắc đến nó từ rất lâu, một cách tình cờ trong một lần gặp gỡ. Một người đã luôn lắng nghe, dù cô có nhận ra hay không. Minh Khang.
Một luồng cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng Yến Chi. Sự bình yên trong lòng cô, vốn đã bị xáo động từ cuộc gặp gỡ ở trung tâm thương mại và những suy tư đêm qua, giờ đây lại được khuấy động thêm bởi dấu ấn không lời này. Nó không phải là một món quà đắt tiền, không phải một hành động phô trương, mà là một sự quan tâm vô cùng tinh tế, một tín hiệu cho thấy anh đã thực sự để tâm đến những điều nhỏ nhặt nhất về cô.
Cô đưa tay chạm vào bìa cuốn sách, cảm nhận sự mát lạnh của giấy cứng. "Trừ phi... là anh ấy?" Đôi mày cô khẽ chau lại, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi nắng vàng đang dần ngả sang màu hổ phách. "Anh ấy... nhớ à?" Một câu hỏi tựa như tiếng thở dài, trôi đi trong không gian.
Cô cố gắng quay lại công việc, cố gắng tập trung vào bản phác thảo dở dang trên màn hình máy tính. Nhưng tâm trí cô không thể ngừng suy nghĩ về Minh Khang và hành động đầy ẩn ý của anh. Cô đã dựng lên những bức tường kiên cố để bảo vệ bản thân, nhưng những hành động tinh tế, kiên nhẫn của anh, như một dòng nước nhỏ, đang từ từ tìm cách len lỏi vào. Cô sợ bị tổn thương lần nữa, nỗi sợ hãi đó vẫn là một cái bóng lớn. Nhưng đồng thời, một tia hy vọng mỏng manh, một sự tò mò không thể chối bỏ cũng đang nhen nhóm. Liệu anh có thực sự đã thay đổi? Liệu phiên bản Minh Khang của hiện tại có phải là phiên bản mà cô đã từng chờ đợi, ở một thời điểm khác, một phiên bản khác?
Nắng chiều dần tắt, để lại những vệt màu cam hồng trên bầu trời. Thành phố bắt đầu lên đèn, những ánh sáng lấp lánh như những ngôi sao nhỏ trên mặt đất. Yến Chi vẫn ngồi đó, bên cạnh cuốn sách nghệ thuật về gốm sứ, tâm trí chìm sâu vào những suy tư không lối thoát. Cô đã từng yêu anh, yêu phiên bản của anh, nhưng sai thời điểm. Giờ đây, khi anh đã khác, và cô cũng đã khác, liệu có phải là lúc để thử một lần nữa, để mở cánh cửa trái tim, dù chỉ một khe nhỏ, và xem liệu định mệnh có mỉm cười với họ, ở một phiên bản khác của tình yêu và thời điểm? Cô không biết, nhưng cô biết rằng, cô không thể mãi trốn chạy những cảm xúc này nữa. Cuốn sách đó, không chỉ là một món quà, mà còn là một dấu hiệu, một lời mời gọi im lặng đang thách thức sự bình yên mà cô đã dày công xây dựng.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.