Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 221: Mảnh Ghép Xưa, Nỗi Nhớ Mới

Ánh mặt trời đầu ngày len lỏi qua tấm rèm mỏng, vẽ lên sàn gỗ những vệt sáng vàng nhạt. Yến Chi ngồi lặng lẽ bên cửa sổ căn hộ của mình, tay ôm tách trà hoa cúc đã nguội ngắt. Hơi ấm từ thành ly đã tan biến từ lâu, giống như sự bình yên mà cô đã cố gắng duy trì suốt đêm qua. Đôi mắt cô, thường ngày vẫn long lanh và đầy sức sống, giờ đây lại đượm một nỗi ưu tư khó tả, sâu thẳm như mặt hồ tĩnh lặng sau cơn bão. Cô đã không ngủ yên. Từng câu chữ của Minh Khang, từng ánh nhìn chất chứa bao hy vọng và day dứt của anh tại trung tâm thương mại hôm qua, cứ lởn vởn trong tâm trí, tựa như những đợt sóng ngầm không ngừng vỗ vào bờ cát trong lòng cô.

Sự bình yên mà cô dày công gây dựng, bức tường kiên cố mà cô đã mất bao nhiêu thời gian và nước mắt để xây nên, giờ đây đang lung lay dữ dội. Cô khẽ thở dài, âm thanh ấy nhỏ đến nỗi gần như tan vào không gian tĩnh lặng của buổi sáng. Tay cô run nhẹ khi lật giở cuốn "Sổ phác thảo cũ" đặt trên bệ cửa sổ. Từng trang giấy đã ngả màu thời gian, ẩn chứa những nét vẽ nguệch ngoạc, những ý tưởng còn non nớt từ những ngày đầu cô chập chững bước vào con đường nghệ thuật. Đó là một cuốn phim quay chậm về chính cô, về những phiên bản đã qua, về những ước mơ từng cháy bỏng và cả những tổn thương đã từng. Có một bản phác thảo hình ảnh một ngôi nhà nhỏ với khu vườn xanh mướt, nơi cô từng mơ về một mái ấm. Dưới nét vẽ ấy, cô nhớ mình đã từng ghi chú một câu: "Bình yên là khi có thể tự do sáng tạo và yêu thương". Giờ đây, cô có sự tự do, có sự sáng tạo, nhưng tình yêu thương ấy… nó vẫn là một câu hỏi ngỏ.

"Tại sao bây giờ anh lại xuất hiện, khi em đã tìm thấy bình yên của mình?", cô tự hỏi, giọng nói chỉ là một làn hơi mỏng trong cổ họng. Câu hỏi ấy không chỉ là trách móc, mà còn là một nỗi bối rối sâu sắc. Lời thú nhận của Minh Khang ở Studio Sắc Màu đêm hôm trước vẫn văng vẳng bên tai: "Anh biết, anh đã sai. Anh đã không nhận ra giá trị của em cho đến khi mất đi. Anh đã từng nghĩ sự nghiệp là tất cả, nhưng giờ đây, anh nhận ra một cuộc sống không có em là một cuộc sống trống rỗng." Và rồi ánh mắt anh khi cô vội vã rời đi ở trung tâm thương mại, ánh mắt ấy chất chứa nỗi đau, sự tiếc nuối và cả một niềm hy vọng mong manh. Nó đã xuyên thủng lớp vỏ bọc bình thản mà cô cố gắng khoác lên mình.

Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh, những lời nói ấy. Nhưng chúng cứ dai dẳng bám lấy, như những hạt bụi li ti bám vào ký ức, không thể rũ bỏ. "Không được, mình không thể để những cảm xúc đó quay lại. Mình phải bảo vệ sự bình yên này," cô lẩm bẩm, lặp đi lặp lại như một câu thần chú. Cô đã từng tin rằng thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương, sẽ xóa nhòa mọi ký ức. Nhưng hóa ra, thời gian chỉ có thể che lấp, chứ không thể biến mất hoàn toàn. Những cảm xúc, những rung động ấy chỉ cần một chất xúc tác nhỏ là có thể bùng lên mạnh mẽ.

Tiếng chim hót líu lo ngoài ban công, và hương hoa nhài thoang thoảng bay vào, mang theo sự tươi mát của buổi sáng. Yến Chi đứng dậy, bước ra ban công nhỏ. Cô hít thở sâu, cố gắng cảm nhận luồng không khí trong lành tràn vào lồng ngực, hy vọng nó có thể cuốn trôi đi những hỗn độn trong tâm trí. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi lên gương mặt thanh thoát của cô, nhưng không thể xua đi vẻ ưu tư. Cô ngước nhìn bầu trời trong xanh, không một gợn mây, lòng tự hỏi, liệu có phải bình yên mà cô đang có cũng chỉ là một ảo ảnh mong manh, dễ dàng tan vỡ bởi một cơn gió lạ? Cô đã từng nghĩ mình đã đủ mạnh mẽ, đủ lý trí để không bị lung lay, nhưng Minh Khang đã chứng minh điều ngược lại. Trái tim cô vẫn còn nhức nhối, và cô biết, cuộc chiến nội tâm này sẽ còn kéo dài.

***

Buổi chiều hôm đó, Yến Chi tìm đến Spa & Salon 'Thanh Xuân', nơi cô và Mai Thư, Thanh Nga thường lui tới để thư giãn và tâm sự. Không gian nơi đây được thiết kế sang trọng, hiện đại với tông màu pastel dịu mắt, ánh sáng vàng nhạt lan tỏa khắp nơi, tạo cảm giác ấm cúng và bình yên. Mùi tinh dầu hoa oải hương thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với hương mỹ phẩm cao cấp và mùi hoa ly trắng muốt đặt trên bàn trà. Nhạc không lời du dương, xen lẫn tiếng nước chảy róc rách từ hòn non bộ nhỏ ở góc phòng, cùng tiếng xì xào trò chuyện khe khẽ của những vị khách khác, tất cả tạo nên một bầu không khí thư thái, giúp người ta dễ dàng gác lại mọi lo toan.

Mai Thư, với mái tóc highlight thời thượng và phong cách sành điệu, đã có mặt từ trước. Cô đang kể một cách sinh động về dự án truyền thông mới của mình, giọng nói nhanh, mạnh mẽ và đầy nhiệt huyết, thỉnh thoảng lại phá lên cười sảng khoái. Cô đúng là một cô gái năng động, luôn tràn đầy năng lượng tích cực và luôn nổi bật trong đám đông. Thanh Nga ngồi cạnh, mái tóc xoăn nhẹ buông xõa trên vai, vẻ ngoài nhỏ nhắn và đôi mắt biết cười của cô toát lên sự điềm tĩnh, dịu dàng. Cô lắng nghe Mai Thư một cách tinh tế, thỉnh thoảng mới nhẹ nhàng góp lời, ánh mắt thấu hiểu.

"Trời ơi, cái tên đối tác đó cứ làm khó tao mãi, như muốn vắt kiệt sức tao vậy! Nhưng mà không sao, cuối cùng tao cũng 'deal' được một hợp đồng béo bở. Mày thấy tao giỏi không?", Mai Thư hào hứng khoe, vỗ vai Yến Chi một cái bốp. "Mà này, dạo này mày có vẻ bận tâm chuyện gì đó? Anh chàng nào lại khiến mày mất ăn mất ngủ à?", cô nói đùa, ánh mắt tinh nghịch nhìn Yến Chi.

Yến Chi khẽ mỉm cười, nụ cười hơi gượng gạo. Cô đang được nhân viên mát-xa vai gáy, cảm giác thư giãn từ đôi tay chuyên nghiệp giúp cô tạm thời quên đi những bộn bề trong lòng. "Không hẳn... chỉ là một vài chuyện cũ bỗng dưng ùa về, khiến tao hơi... khó nghĩ," cô đáp, giọng nói nhỏ hơn bình thường, cố gắng giữ cho câu chuyện của mình mơ hồ nhất có thể. Cô không muốn nói thẳng tên Minh Khang, càng không muốn nhắc đến lời thú nhận của anh. Mọi chuyện vẫn còn quá mới mẻ, quá hỗn độn trong tâm trí cô. Cô sợ, một khi đã nói ra, những cảm xúc ấy sẽ trở nên thật hơn, rõ ràng hơn, và cô sẽ càng khó để đối diện.

Thanh Nga nhẹ nhàng đặt ly trà thảo mộc xuống bàn, nhìn Yến Chi bằng ánh mắt đầy thấu hiểu. "Đôi khi, việc đối mặt với những cảm xúc cũ, dù khó khăn, lại là cách tốt nhất để thực sự buông bỏ, hoặc là... để nhận ra điều gì đó vẫn còn quan trọng với mình." Giọng cô trầm ấm, tự nhiên, mang theo một sự an ủi lạ kỳ. Lời nói của Thanh Nga như chạm đúng vào những băn khoăn sâu kín nhất trong lòng Yến Chi. Cô ngước nhìn Thanh Nga, cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói.

Mai Thư cau mày, tỏ vẻ lo lắng. Cô nắm lấy tay Yến Chi, siết nhẹ. "Nhưng mày đã bình yên rồi, Yến Chi. Mày đã mất bao lâu để có được sự an nhiên này. Đừng vì một chút rung động mà đánh đổi tất cả. Nhớ lại những gì đã qua đi, những tổn thương mà mày đã phải chịu đựng." Giọng Mai Thư đầy kiên quyết, pha chút gay gắt, như muốn bảo vệ người bạn thân khỏi những vết sẹo cũ. Cái nắm tay của Mai Thư ấm áp và chắc chắn, truyền cho Yến Chi một cảm giác an toàn, nhưng đồng thời cũng nhắc nhở cô về cái giá của sự bình yên.

Yến Chi lắng nghe lời khuyên của hai cô bạn, cô gật gù, môi khẽ mím lại. Ánh mắt cô vẫn xa xăm, nhìn về một điểm vô định nào đó trong không gian. Cô biết Mai Thư nói đúng, cô đã từng đau khổ đến nhường nào, đã từng chật vật ra sao để thoát khỏi cái bóng của quá khứ. Nhưng lời của Thanh Nga cũng không sai. Liệu cô có đang trốn tránh một điều gì đó thực sự quan trọng? Nằm thư giãn trên chiếc giường êm ái trong phòng spa, những lời nói của Mai Thư và Thanh Nga, cùng với không gian yên tĩnh và mùi hương tinh dầu dịu nhẹ, lại càng khiến cô chìm sâu vào suy nghĩ. Hình ảnh Minh Khang lại hiện về, rõ nét hơn bao giờ hết, như một mảnh ghép cũ tưởng chừng đã thất lạc, giờ bỗng tìm thấy đường về, và cô không thể mãi chối bỏ sự tồn tại của nó.

***

Tối muộn, khi thành phố đã lên đèn, Yến Chi trở về căn hộ của mình. Cảm giác mệt mỏi thể xác xen lẫn sự kiệt quệ tinh thần khiến cô không thể chợp mắt. Cô không bật đèn chính, chỉ để lại ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn đọc sách ở góc phòng, hắt lên những giá sách cao ngút và những chậu cây xanh mướt. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng cười nói của hàng xóm dưới tầng dưới, tất cả đều trở nên mơ hồ, như một phần của bức tranh tĩnh lặng trong căn phòng cô.

Cô ngồi xuống sàn nhà, dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, nhìn ra cửa sổ nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo. Đã bao lâu rồi cô không ngồi như thế này, một mình đối diện với chính mình trong màn đêm? Lời của Mai Thư về việc bảo vệ sự bình yên, lời của Thanh Nga về việc đối mặt với cảm xúc, cùng với lời thú nhận của Minh Khang và cảm giác giằng xé khi cô vội vã tránh mặt anh, tất cả như một dòng chảy dữ dội, cuộn trào trong tâm trí cô.

Cô đã cố gắng quá nhiều để xây dựng bức tường này. Nó vững chắc, kiên cố, bảo vệ cô khỏi những tổn thương. Nhưng có thật sự nó đang bảo vệ cô, hay chỉ đang giam giữ một phần trái tim cô, phần trái tim vẫn còn rung động trước cái tên "Minh Khang"? Cô đã từng nghĩ mình đã hoàn toàn buông bỏ, đã hoàn toàn quên lãng. Cô đã sống một cuộc đời độc lập, bình yên, tự do sáng tạo. Cô đã có mọi thứ mà trước đây cô hằng khao khát. Nhưng sự xuất hiện trở lại của anh, một cách bất ngờ và đầy quyết tâm, đã khiến mọi thứ đảo lộn.

Anh ấy đã thay đổi, cô cảm nhận được điều đó. Ánh mắt anh không còn sự vội vã, tham vọng của ngày xưa. Thay vào đó là sự chân thành, nỗi lo lắng và cả một chút yếu đuối. Anh đã học được cách thể hiện cảm xúc, đã học được cách xin lỗi. Nhưng mình có dám mạo hiểm một lần nữa không? Hay chỉ là sự yếu lòng nhất thời, một chút hoài niệm vụt qua trong khoảnh khắc? Nỗi sợ hãi về tổn thương trong quá khứ vẫn còn đó, là một cái bóng lớn bao trùm lên mọi suy nghĩ của cô. Cô không muốn lại phải trải qua những đêm dài không ngủ, những ngày tháng chìm trong nước mắt.

Yến Chi đưa tay ôm lấy ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình. Nó đập nhanh hơn bình thường, không phải vì sợ hãi, mà vì một điều gì đó mạnh mẽ hơn, sâu thẳm hơn đang trỗi dậy. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô, trượt xuống khóe miệng, mang theo vị mặn chát của những cảm xúc bị dồn nén. Đó không phải là giọt nước mắt của nỗi buồn, cũng không phải là sự tuyệt vọng. Đó là sự giải tỏa, sự chấp nhận một sự thật bấy lâu cô cố gắng chôn vùi. Dù cô có muốn hay không, dù cô có cố gắng xây bao nhiêu bức tường, những mảnh ghép về Minh Khang vẫn còn đó, nằm sâu trong trái tim cô. Chúng không hề biến mất, chỉ là ngủ yên. Và bây giờ, chúng đã thức giấc.

Cô đứng dậy, bước đến bàn làm việc, nơi cuốn "Sổ phác thảo cũ" vẫn nằm đó. Cô cầm nó lên, lật từng trang giấy một lần nữa, nhưng lần này với một ánh mắt khác – ánh mắt của sự cân nhắc, của một người đang tìm kiếm câu trả lời, không còn chỉ là hoài niệm. Cô đã yêu phiên bản của anh, và anh cũng đã yêu phiên bản của cô, nhưng chưa bao giờ đúng thời điểm. Giờ đây, khi anh đã thay đổi, và cô cũng đã khác, liệu có phải là lúc để thử một lần nữa, để mở cánh cửa trái tim, dù chỉ một khe nhỏ, và xem liệu định mệnh có mỉm cười với họ, ở một phiên bản khác của tình yêu và thời điểm? Cô không biết, nhưng cô biết rằng, cô không thể mãi trốn chạy những cảm xúc này nữa.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free