Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 220: Vô Tình Chạm Mặt: Ánh Mắt Trốn Chạy

Minh Khang vẫn đứng đó, dưới tán hoa giấy rực rỡ, nhưng những cánh hoa hồng thắm kia dường như cũng chẳng thể xua đi cái cảm giác trống rỗng đang bao trùm lấy anh. Chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm của anh giờ đây thấm đẫm mồ hôi lạnh, không phải vì cái nắng oi ả đầu hè mà vì sự căng thẳng tột độ của cuộc đối thoại vừa rồi. Bàn tay anh vẫn còn lơ lửng trong không trung, nơi vừa nãy anh định chạm vào Yến Chi, nhưng giờ chỉ còn là một khoảng không vô vọng. Lời từ chối không thẳng thừng, nhưng đầy thận trọng của cô như một lưỡi dao cùn, cứa vào trái tim anh, không quá sâu để gây tử thương, nhưng đủ đau để rỉ máu.

Anh nhìn theo bóng lưng Yến Chi khuất dần vào con hẻm, bước chân cô nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, như thể cô đang chạy trốn khỏi một ngọn lửa vô hình. Anh muốn đuổi theo, muốn níu giữ, muốn nói thêm hàng vạn lời nữa để thuyết phục cô, để xoa dịu những nỗi đau mà anh đã vô tình gây ra. Nhưng lý trí, thứ mà anh vẫn luôn tự hào là kim chỉ nam cho mọi hành động, lại ghìm anh lại. Anh biết, nếu anh tiếp tục ép buộc, anh sẽ chỉ đẩy cô đi xa hơn nữa, vĩnh viễn mất đi cơ hội sửa chữa sai lầm. Cô cần thời gian, cô đã nói vậy. Và anh, sau bao nhiêu năm chạy đua với thời gian, giờ đây lại phải học cách chờ đợi.

Ánh mắt Minh Khang rũ xuống, nhìn chằm chằm vào khoảng trống mà Yến Chi vừa để lại. Cái cảm giác hối hận và bất lực cuộn xoáy trong lòng anh, mạnh mẽ hơn bất cứ thất bại nào trong sự nghiệp. Anh đã từng nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ, từ dự án triệu đô đến cảm xúc cá nhân, nhưng trước Yến Chi, anh chỉ là một kẻ tay trắng, vụng về và muộn màng. "Anh sẽ không bỏ cuộc," anh thì thầm, giọng nói khản đặc, hòa lẫn vào tiếng gió xào xạc trên những tán lá. Đó không chỉ là một lời tuyên bố, mà là một lời thề, một lời hứa với chính bản thân anh, rằng anh sẽ không để bản thân mình hối tiếc thêm một lần nào nữa. Anh xoay người, bước đi chậm rãi, mỗi bước chân như nặng trĩu thêm nỗi lo âu vô hình. Dù con đường trước mắt vẫn còn mờ mịt, nhưng trong tim anh, ngọn lửa hy vọng mong manh vẫn âm ỉ cháy, thắp lên bằng chính sự quyết tâm không gì lay chuyển được.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa kính lớn, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng óng ánh trong căn hộ penthouse của Minh Khang. Thiết kế hiện đại, tối giản với tông màu trầm của gỗ và kim loại, cùng những bức tường kính cường lực từ sàn đến trần, lẽ ra phải mang lại cảm giác rộng rãi và thoáng đãng. Nhưng hôm nay, Minh Khang lại thấy nó như một cái lồng lớn, giam cầm sự cô độc của chính anh. Anh đứng bên cửa sổ, tay cầm ly cà phê còn nghi ngút khói, nhìn xuống thành phố vẫn còn chìm trong màn sương mỏng, những tòa nhà cao tầng vươn mình lên như những ngón tay gầy guộc chạm vào bầu trời.

Tiếng nhạc không lời cổ điển nhẹ nhàng vang lên từ hệ thống âm thanh thông minh, cố gắng xoa dịu tâm trí đang quay cuồng của anh. Nhưng vô ích. Một đêm dài không ngủ, những lời nói của Yến Chi đêm qua cứ luẩn quẩn trong đầu anh như một điệp khúc không ngừng: "Em cần thời gian. Em không thể vội vàng đưa ra quyết định một lần nữa." Lời thú nhận của anh, sự hạ mình cầu xin của anh, tất cả chỉ đổi lại một yêu cầu về "thời gian". Liệu còn bao nhiêu thời gian nữa? Anh tự hỏi, nỗi lo sợ muộn màng lại dâng lên, bóp nghẹt trái tim anh. Anh không thể chờ đợi được nữa. Anh đã chờ đợi quá lâu rồi.

Mùi cà phê thơm nồng quyện với mùi gỗ quý và nước hoa nam tính phảng phất trong không khí, một mùi hương quen thuộc đã gắn liền với cuộc sống ổn định, thành công của anh. Nhưng sự ổn định đó, cái giá của nó là gì? Là những tháng ngày cô độc, là sự bỏ lỡ những khoảnh khắc đáng lẽ phải thuộc về anh và Yến Chi. "Mình đã đánh mất em trong khi mải miết chạy theo những thứ phù phiếm," lời anh đã nói với cô đêm qua, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí anh, chua chát và chân thực đến đau lòng.

Anh uống cạn ly cà phê, vị đắng lan tỏa trong khoang miệng. Cổ họng anh khô khốc, không phải vì khát mà vì nỗi lo lắng thường trực. Anh đặt ly xuống mặt bàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, rồi với tay lấy chiếc điện thoại. Anh lướt qua các tin tức kinh tế, những báo cáo tài chính, những con số khô khan mà trước đây anh luôn say mê. Nhưng giờ đây, tâm trí anh chỉ tập trung vào một cái tên duy nhất: Yến Chi. Anh nhớ lại lời khuyên của Hoàng Nam: "Đừng giữ trong lòng, Khang. Đừng để mọi chuyện lặp lại như lần trước." Hoàng Nam đã đúng. Sự im lặng không phải là giải pháp. Sự chờ đợi thụ động càng không.

Minh Khang biết Yến Chi không dễ bị lung lay. Cô đã trải qua quá nhiều, đã tự tay xây dựng lại cuộc sống bình yên của mình. Anh không thể dùng những lời đường mật hay những món quà xa xỉ để mua chuộc cô. Anh cần phải chứng minh, bằng hành động, rằng anh đã thay đổi, rằng anh thực sự muốn cô, không phải là một phần của sự ổn định mà anh tìm kiếm, mà là chính bản thân cô, với tất cả những phiên bản cô đã từng và đang là.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh. Anh sẽ không ngồi yên chờ đợi. Anh sẽ không ép buộc, nhưng anh sẽ xuất hiện. Xuất hiện một cách "tình cờ", như thể định mệnh vẫn còn muốn kéo họ lại gần nhau. Anh muốn cô nhìn thấy anh, nhìn thấy sự kiên trì của anh, sự chân thành của anh, và cả sự đau khổ mà anh đang phải gánh chịu. Anh muốn cô biết rằng anh vẫn ở đó, vẫn chờ đợi, vẫn cố gắng. Anh sẽ không làm cô sợ hãi, mà sẽ từ từ, nhẹ nhàng, như một làn gió thoảng, khơi gợi lại những ký ức, những cảm xúc mà có lẽ cô đã chôn sâu.

Anh đứng dậy, đi đến tủ quần áo. Không phải là những bộ suit lịch lãm thường ngày, mà là một chiếc áo sơ mi linen màu xanh nhạt và quần kaki thoải mái hơn. Anh muốn mình trông tự nhiên, gần gũi hơn, không phải hình ảnh một doanh nhân thành đạt mà là một người đàn ông đang cố gắng hàn gắn những gì đã đổ vỡ. Tiếng gió rít qua ô cửa kính, mang theo hơi lạnh từ độ cao, nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa nhỏ đã được thổi bùng, tiếp thêm sức mạnh cho hành trình đầy gian nan này. Anh biết, đây sẽ không phải là một cuộc chiến dễ dàng, nhưng anh đã sẵn sàng. Anh sẽ không bỏ cuộc, dù cô có cần bao nhiêu "thời gian" đi chăng nữa. Anh sẽ tìm cách để thời gian đó trở thành đồng minh của anh, chứ không phải một rào cản.

***

Trong căn hộ chung cư cũ kỹ mang phong cách thập niên 90, Yến Chi đang chăm sóc những chậu cây nhỏ trên ban công. Từng giọt nước tưới xuống thấm đẫm đất, như thể cô đang cố gắng tưới mát tâm hồn mình, xua đi những xáo động không ngừng từ đêm qua. Ánh nắng sáng cùng ngày tràn vào ban công, chiếu rọi lên những tán lá xanh non, nhưng không thể xua tan đi sự u ám trong lòng cô. Cô hít thở sâu, cố gắng cảm nhận mùi hương thoang thoảng của hoa nhài từ chậu cây nhỏ, tìm kiếm sự bình yên mà cô đã dày công xây dựng.

Lời nói của Minh Khang, từng câu từng chữ, cứ vang vọng trong đầu cô như một khúc ca ám ảnh. "Anh đã đánh mất em trong khi mải miết chạy theo những thứ phù phiếm... Anh đã bỏ lỡ những khoảnh khắc quý giá nhất, những phiên bản của em mà anh không bao giờ có thể tìm lại." Lời thú nhận đó, chân thành đến mức đáng sợ, đã làm vỡ tan lớp vỏ bọc bình yên mà cô đã khoác lên mình. Trái tim cô, tưởng chừng đã chai sạn với những rung động cũ, giờ đây lại nhói lên từng hồi.

Cô nhớ lại những ngày tháng sau khi mối tình đầu tan vỡ, những ngày cô đã phải lê lết qua từng ngóc ngách của nỗi đau, từng bước tự mình đứng dậy. Bình yên này, cô đã phải đánh đổi bằng bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu đêm không ngủ, bao nhiêu nỗ lực để học cách yêu bản thân, học cách không còn chờ đợi. Liệu cô có nên mạo hiểm nữa không? Liệu cô có nên đặt cược sự bình yên quý giá này vào một mối quan hệ mà cô từng nghĩ đã thuộc về quá khứ? Anh ấy đã thay đổi, cô cảm nhận được điều đó qua ánh mắt, qua giọng nói đầy hối hận của anh. Nhưng liệu có đủ? Liệu sự thay đổi đó có đủ lớn để xóa đi những tổn thương cũ, để lấp đầy những khoảng trống mà thời gian đã tạo ra?

Yến Chi rời ban công, đi vào trong căn hộ. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng cười nói của hàng xóm, tất cả những âm thanh quen thuộc của cuộc sống đô thị, nhưng hôm nay lại nghe có vẻ xa lạ. Cô pha một ấm trà thảo mộc, hương bạc hà và hoa cúc dịu nhẹ lan tỏa khắp căn phòng, cố gắng làm dịu đi những suy nghĩ hỗn độn. Cô ngồi vào bàn làm việc, nơi có giá sách lớn chất đầy những cuốn sách cũ, nơi cô thường tìm thấy sự an ủi và nguồn cảm hứng. Cô mở cuốn sổ phác thảo cũ, lướt qua những nét vẽ đã hoàn thành, những hình ảnh về cuộc sống thường nhật, những thiết kế trang sức mang đậm dấu ấn cá nhân của cô. Cô cố gắng tìm lại sự bình tâm trong công việc, trong sự sáng tạo, thứ đã giúp cô vượt qua những giai đoạn khó khăn nhất.

Nhưng đôi mắt cô không thể tập trung vào những đường nét uốn lượn của bạc, vào những viên đá quý lấp lánh. Thay vào đó, hình ảnh Minh Khang, ánh mắt anh đầy khao khát và hối hận, cứ hiện lên rõ ràng. Cô nhớ lại lời Mai Thư từng nói: "Yến Chi, điều quan trọng nhất là em phải yêu bản thân mình trước. Đừng để bất cứ ai làm tổn thương em thêm lần nữa." Và lời khuyên của Thanh Nga: "Đừng vội vàng, Yến Chi. Bình yên của em là thứ quý giá nhất. Đừng để bất cứ ai làm xáo trộn nó một lần nữa, trừ khi em thực sự chắc chắn."

Những lời nói đó như một tấm lá chắn, bảo vệ cô khỏi sự mềm yếu của trái tim. Cô đã học được cách trân trọng sự độc lập, sự tự chủ của mình. Cô không còn là cô gái trẻ sống theo cảm xúc, tin vào những rung động nhất thời, để rồi nhận lại sự thất vọng và trống rỗng. Cô đã trưởng thành, đã mạnh mẽ hơn. Nhưng những rung động cũ, dù bị chôn vùi sâu đến đâu, vẫn có thể trỗi dậy, yếu ớt nhưng đầy sức mạnh.

"Không được," Yến Chi khẽ thì thầm, nắm chặt chiếc bút chì trong tay. "Mình không thể để những cảm xúc đó quay lại. Mình phải bảo vệ sự bình yên này." Cô đứng dậy, đi đến cửa sổ. Ánh sáng tự nhiên tràn ngập căn phòng, nhưng tâm hồn cô vẫn còn những góc khuất u tối. Cô biết, Minh Khang sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Anh là người đàn ông của hành động, của sự quyết đoán. Và cô, cô sẽ phải đối mặt với anh, đối mặt với chính những cảm xúc giằng xé trong lòng mình. Cô cần thời gian, không chỉ để suy nghĩ, mà còn để củng cố lại bức tường phòng thủ mà cô đã mất bao công sức dựng xây. Cuộc chiến nội tâm của cô, có lẽ, mới chỉ bắt đầu.

***

Trưa cùng ngày, Trung Tâm Thương Mại M, một tổ hợp giải trí và mua sắm sầm uất bậc nhất thành phố, đang nhộn nhịp những bước chân và tiếng nói cười. Tiếng nhạc nền rộn ràng của một bản pop quốc tế vang vọng khắp các tầng lầu, hòa lẫn với tiếng rao hàng từ các cửa hiệu và những cuộc trò chuyện dở dang. Mùi nước hoa tổng hợp, mùi thức ăn nhanh từ khu ẩm thực, và cả mùi sản phẩm mới từ các gian hàng thời trang cứ thế quyện vào nhau, tạo nên một không khí sôi động, náo nhiệt đặc trưng của một đô thị hiện đại.

Minh Khang đang đi qua khu vực sách, tay cầm một cuốn tiểu thuyết kinh điển nhưng ánh mắt lại không hề tập trung vào những dòng chữ. Anh cố gắng tỏ ra thản nhiên, nhưng thực chất từng giác quan của anh đang hoạt động hết công suất, dò tìm một bóng dáng quen thuộc giữa dòng người hối hả. Anh biết, đây là một trong những nơi Yến Chi hay ghé qua, cô thích tìm kiếm những món đồ thủ công mỹ nghệ độc đáo hoặc những cuốn sách về nghệ thuật, thiết kế. Anh không muốn cô cảm thấy bị theo dõi, nhưng anh cũng không thể ngồi yên trong căn hộ của mình. Anh cần nhìn thấy cô, dù chỉ là thoáng qua, để biết rằng cô ổn, và để cô biết rằng anh vẫn ở đây.

Bỗng, ánh mắt anh dừng lại ở một bóng dáng quen thuộc đang đứng trước quầy hàng thủ công mỹ nghệ. Dáng người thanh thoát, mái tóc dài buông xõa tự nhiên, và chiếc váy linen màu be nhạt, tất cả đều là Yến Chi, không thể lẫn vào đâu được. Trái tim anh đập mạnh một nhịp, lồng ngực anh như bị bóp nghẹt bởi một hỗn hợp cảm xúc: hy vọng, lo lắng, và cả một chút khao khát không thể che giấu. Cô đang cầm trên tay một chiếc vòng tay đan bằng hạt gỗ, say mê ngắm nhìn nó.

Minh Khang hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm. Anh nhẹ nhàng đặt cuốn sách trở lại kệ, rồi bước về phía cô. Mỗi bước chân của anh như nén chặt bao nhiêu tâm tư, bao nhiêu lời muốn nói. Khi chỉ còn cách cô vài bước chân, anh khẽ lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng thoáng chút ngập ngừng: "Yến Chi... chào em."

Yến Chi giật mình. Chiếc vòng tay trong tay cô suýt chút nữa rơi xuống đất. Cô quay phắt lại, gương mặt tươi tắn của cô thoáng biến sắc, đôi mắt toát lên sự thông minh và linh hoạt giờ đây lại chứa đựng sự bất ngờ và một chút bối rối. Cô không ngờ lại gặp anh ở đây, vào lúc này. Mọi nỗ lực xoa dịu bản thân sáng nay đều tan thành mây khói. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, nhịp điệu nhanh đến mức cô sợ anh có thể nghe thấy.

Cô nhìn anh, ánh mắt anh đầy hy vọng, lo lắng, và cả một sự nồng nhiệt mà cô đã cố gắng quên đi. Cô cảm nhận được ánh nhìn đó như một luồng điện xẹt qua, khiến toàn thân cô căng cứng. Cô không biết phải nói gì, phải phản ứng ra sao. Lý trí mách bảo cô phải giữ khoảng cách, phải bảo vệ sự bình yên mà cô đã dày công xây dựng. Nhưng sâu thẳm bên trong, một phần trái tim cô lại khẽ rung lên, một tiếng vọng của quá khứ, yếu ớt nhưng đầy ám ảnh.

"Chào anh Khang," Yến Chi đáp lại, giọng cô hơi gượng gạo, lịch sự nhưng cứng nhắc, như thể cô đang cố gắng tạo ra một rào cản vô hình giữa hai người. Cô vội vàng đặt chiếc vòng tay trở lại quầy, không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Cô xoay người, quay lưng lại với anh, như thể muốn che giấu đi sự xáo động đang cuộn trào trong lòng mình. Cô nắm chặt chiếc túi xách trên tay, những ngón tay cô bấu chặt vào lớp da, cố gắng tìm kiếm một điểm tựa nào đó để kìm nén cảm xúc.

"Em... em đến đây mua sắm à?" Minh Khang cố gắng bắt chuyện, giọng anh vẫn trầm ấm nhưng có chút lạc điệu. Anh muốn kéo dài khoảnh khắc này, muốn tìm một lý do để đứng cạnh cô thêm một chút nữa.

"Vâng. Em... em đi dạo một chút," Yến Chi trả lời cụt lủn, ánh mắt cô lướt qua các gian hàng xung quanh, tránh né ánh nhìn của anh. Cô cảm thấy không khí xung quanh mình trở nên ngột ngạt, như thể tất cả mọi người trong trung tâm thương mại đều đang nhìn chằm chằm vào họ. Sự hiện diện của anh quá mạnh mẽ, quá choáng ngợp, làm cô mất đi sự tự chủ.

Tim cô vẫn đập loạn nhịp, một cảm giác bồn chồn khó tả. Cô không muốn anh thấy mình yếu lòng, không muốn anh thấy mình vẫn còn bị ảnh hưởng bởi anh. Cô đã quá mệt mỏi với những cảm xúc phức tạp này. Cô cần không gian, cần thời gian để sắp xếp lại mọi thứ trong đầu. "Em... em có việc rồi. Em xin phép đi trước." Lời nói vừa dứt, cô gần như quay người bỏ đi ngay lập tức, không đợi anh kịp phản ứng. Bước chân cô nhanh hơn, vội vã hơn, như thể đang chạy trốn khỏi một thứ gì đó vô hình nhưng đầy nguy hiểm. Cô hướng thẳng về phía cửa thoát hiểm, nơi có ánh sáng mặt trời chói chang đang chờ đợi, hy vọng nó sẽ cuốn đi tất cả những cảm xúc hỗn độn đang bủa vây cô.

***

Yến Chi gần như chạy khỏi Trung Tâm Thương Mại, không hề quay đầu lại. Lưng cô thẳng tắp, nhưng nội tâm cô đang dậy sóng dữ dội hơn bất cứ cơn bão nào. Hơi thở cô gấp gáp, từng nhịp tim đập dồn dập trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. Cô cảm thấy nóng ran cả người, không phải vì cái nắng chói chang bên ngoài mà vì sự căng thẳng tột độ vừa trải qua. Khi cô ra đến bên ngoài, ánh sáng mặt trời rực rỡ và tiếng còi xe inh ỏi dội vào tai, cô thở phào nhẹ nhõm, như thể vừa thoát khỏi một gọng kìm vô hình. Nhưng đôi tay cô vẫn run nhẹ, và trái tim cô vẫn đập loạn nhịp, báo hiệu một cuộc chiến nội tâm chưa thể kết thúc.

Cô đi bộ thật nhanh trên vỉa hè, hòa mình vào dòng người hối hả. Cô cố gắng xua đi hình ảnh Minh Khang, ánh mắt anh đầy hy vọng và khao khát, nhưng nó cứ bám riết lấy cô, không chịu rời. "Không được, mình không thể để những cảm xúc đó quay lại. Mình phải bảo vệ sự bình yên này," cô tự nhủ, lặp đi lặp lại như một câu thần chú. Bình yên mà cô đã dày công xây dựng, bình yên mà cô đã phải trả giá bằng biết bao nước mắt và nỗi đau. Cô không thể để nó bị xáo trộn thêm lần nữa, không thể để bản thân mình rơi vào vòng xoáy cảm xúc phức tạp đó một lần nữa.

Minh Khang đứng sững lại giữa dòng người qua lại trong trung tâm thương mại, ánh mắt anh dõi theo bóng dáng Yến Chi khuất dần. Nụ cười gượng gạo vừa nở trên môi anh tắt ngấm, thay vào đó là vẻ mặt đầy tiếc nuối và bất lực. Cô ấy đã tránh né anh, một cách rõ ràng và dứt khoát. Anh biết cô không hề muốn làm anh tổn thương, nhưng cách cô rời đi, vội vã như chạy trốn, lại càng khiến trái tim anh thắt lại.

Anh không đuổi theo. Anh biết mình không thể ép buộc cô. Nếu anh làm vậy, anh sẽ chỉ đẩy cô đi xa hơn nữa, vĩnh viễn mất đi cơ hội. Anh đã từng là người lý trí, tin vào việc kiểm soát mọi thứ, nhưng giờ đây, anh lại phải học cách buông bỏ một phần, để cho cô không gian, để cho cô thời gian mà cô đã yêu cầu. Nhưng liệu còn bao nhiêu thời gian nữa? Nỗi sợ hãi muộn màng lại dâng lên, cào xé tâm can anh. Anh đã quá chậm, quá trễ. Khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ. Định luật nghiệt ngã của tình yêu và thời điểm.

Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay mình, một chiếc đồng hồ đắt tiền, tinh xảo, biểu tượng của sự thành công và những năm tháng anh đã dành để xây dựng sự nghiệp. Nhưng giờ đây, nó chỉ gợi nhắc anh về thời gian đã trôi qua, về những cơ hội đã mất, về những khoảnh khắc mà anh đã bỏ lỡ. Thời gian như đang trôi ngược, mang theo những tiếc nuối không thể bù đắp.

Minh Khang đứng đó, giữa dòng người hối hả, cảm thấy mình lạc lõng và cô đơn hơn bao giờ hết. Sự ồn ào xung quanh dường như càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng trong tâm hồn anh. Anh biết, Yến Chi vẫn còn cảm xúc với anh, anh đã nhìn thấy điều đó trong ánh mắt dao động của cô, trong sự bối rối thoáng qua trên gương mặt cô. Nhưng những cảm xúc đó, giờ đây lại bị che lấp bởi nỗi sợ hãi, bởi mong muốn bảo vệ bản thân.

"Cô ấy vẫn chưa sẵn sàng... hay là mình đã làm cô ấy sợ hãi?" Anh tự hỏi, giọng nói khẽ khàng đến mức chính anh cũng không nghe rõ. "Mình đã quá muộn rồi sao?" Câu hỏi đó cứ luẩn quẩn trong đầu anh, day dứt không ngừng. Anh đã hạ mình, đã bày tỏ tất cả, nhưng cô vẫn trốn chạy. Điều đó càng làm tăng thêm quyết tâm trong anh. Anh sẽ không từ bỏ. Anh sẽ tìm cách chứng minh cho cô thấy, rằng anh đã không còn là Minh Khang của những năm về trước, người đã để cô một mình đối mặt với những tổn thương. Anh sẽ kiên trì, nhẹ nhàng, để từ từ phá vỡ bức tường mà cô đã dựng lên.

Yến Chi tiếp tục bước đi, bước chân cô dần ổn định hơn, nhưng trái tim cô vẫn còn nhức nhối. Cô biết, việc cô trốn chạy không phải là một giải pháp. Cô sẽ phải đối mặt với Minh Khang, và quan trọng hơn, đối mặt với chính bản thân mình. Sự xáo động trong lòng cô, dù cô cố gắng che giấu đến mấy, cũng không thể hoàn toàn biến mất. Nó là một dấu hiệu, một lời nhắc nhở rằng dù cô có muốn hay không, Minh Khang vẫn còn một vị trí nào đó trong trái tim cô, một vị trí mà thời gian và những nỗ lực tự chữa lành vẫn chưa thể xóa nhòa hoàn toàn. Cuộc chiến nội tâm này, cô biết, sẽ còn kéo dài.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free