Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 219: Ngã Ba Cảm Xúc: Lời Hồi Đáp Của Quá Khứ

Minh Khang siết chặt nắm đấm, cảm nhận từng đốt xương tay căng cứng. Ánh mắt anh, vốn đầy vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng, giờ đây lóe lên một tia sáng kiên định. Anh không thể ngồi đây và chờ đợi một câu trả lời mà có lẽ sẽ không bao giờ đến. Anh cần phải hành động, cần phải chứng minh cho Yến Chi thấy rằng anh đã thay đổi, rằng anh không còn là phiên bản của Minh Khang chỉ biết chạy theo sự nghiệp nữa. Anh cần cho cô thấy rằng, anh đã sẵn sàng phá bỏ cái hàng rào bảo vệ sự "ổn định" của chính mình để đến bên cô.

Minh Khang đứng dậy, bước ra khỏi phòng họp trống. Tiếng bước chân anh vang lên dứt khoát trên hành lang vắng lặng. Anh mang theo một kế hoạch mới, một ý chí sắt đá hơn bao giờ hết. Anh sẽ không để Yến Chi biến mất khỏi cuộc đời anh thêm một lần nào nữa. Anh sẽ tìm cô, sẽ đối mặt với cô, và sẽ chứng minh tình yêu của mình. Dù kết quả có là gì, anh cũng sẽ không để mình phải hối tiếc vì đã không làm tất cả những gì có thể. Anh cần phải hành động, ngay bây giờ.

***

Văn phòng "Khởi Nguyên" về chiều muộn mang một vẻ đẹp tĩnh lặng nhưng cũng đầy sức sống. Ánh sáng vàng dịu từ những ngọn đèn trần hắt xuống các mô hình kiến trúc tinh xảo được trưng bày trên kệ, tạo nên những bóng đổ dài, mê hoặc. Tiếng gõ bàn phím vẫn lách tách đâu đó, hòa cùng tiếng điều hòa rì rầm và đôi khi là tiếng điện thoại reo khẽ từ các phòng ban khác. Mùi cà phê mới pha từ pantry thoang thoảng, trộn lẫn với mùi giấy in và cả mùi nước hoa cao cấp của những người đồng nghiệp cuối cùng còn nán lại. Không gian rộng lớn, hiện đại với những bức tường kính trong suốt, phản chiếu hình ảnh của một thành phố đang dần chìm vào ánh hoàng hôn.

Minh Khang ngồi trước màn hình máy tính, cố gắng tập trung vào bản vẽ phối cảnh mà anh đang chỉnh sửa. Nhưng những đường nét kiến trúc phức tạp trên màn hình dường như nhòe đi, những con số và thông số kỹ thuật trở nên vô nghĩa. Tâm trí anh không ngừng quay cuồng với hình ảnh của Yến Chi. Một ngày làm việc trôi qua trong vô vọng. Anh liên tục nhìn xuống chiếc đồng hồ trên cổ tay, kim giây nhích từng chút một, mỗi nhịp đập của nó như gõ vào lồng ngực anh một sự thôi thúc khó tả. Lo lắng và quyết tâm giằng xé trong lòng, tạo nên một cơn bão cảm xúc khiến anh không tài nào yên ổn.

Hoàng Nam, với mái tóc bù xù và chiếc áo sơ mi đã nhăn nhúm sau một ngày dài, lướt qua bàn Minh Khang. Anh chàng dừng lại, nhìn Minh Khang với vẻ mặt đầy quan ngại.

"Khang, cậu ổn không? Trông cậu có vẻ căng thẳng," Hoàng Nam hỏi, giọng nói pha chút mệt mỏi nhưng vẫn đầy quan tâm. Anh dựa vào vách ngăn kính, ánh mắt dò xét.

Minh Khang giật mình, ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh hơi đỏ hoe vì thiếu ngủ và sự căng thẳng tích tụ. Anh khẽ gật đầu, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. "Không sao đâu, Nam. Chỉ là có chút chuyện cá nhân cần giải quyết thôi." Anh nói, giọng khàn khàn, cố gắng giữ cho ngữ điệu bình thản nhất có thể.

Hoàng Nam nhíu mày. "Chuyện cá nhân sao? Trông cậu như vừa trải qua một trận chiến vậy. Cậu biết đấy, nếu có gì cần chia sẻ, tớ luôn ở đây." Anh vỗ nhẹ vai Minh Khang, ánh mắt chân thành. Hoàng Nam đã quen với một Minh Khang luôn kiểm soát mọi thứ, luôn lý trí và chuyên nghiệp đến mức lạnh lùng. Hình ảnh Minh Khang hiện tại – bồn chồn, lo lắng, và mất tập trung – là điều hiếm thấy, và nó khiến Hoàng Nam không khỏi bận tâm.

"Cảm ơn cậu, Nam. Tớ sẽ ổn thôi," Minh Khang đáp, giọng nói đã lấy lại được chút điềm tĩnh. Anh quay lại màn hình, nhưng tay anh lại vô thức lướt qua icon ứng dụng nhắn tin trên điện thoại. Không có tin nhắn mới từ Yến Chi. Sự im lặng đó, một lần nữa, lại là một lời thách thức.

Hoàng Nam thấy vẻ mặt Minh Khang, thở dài nhẹ nhõm rồi tiếp tục bước đi, nhưng trong lòng vẫn không khỏi lo lắng cho người bạn thân. Anh biết Minh Khang không phải là kiểu người dễ dàng chia sẻ những vấn đề cá nhân, nhất là khi nó liên quan đến cảm xúc.

Minh Khang nhìn theo bóng Hoàng Nam khuất dần, rồi lại đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ kính. Thành phố đã lên đèn, những dải ánh sáng lung linh như một dải ngân hà nhân tạo. Anh tự nhủ: *Không thể chờ đợi thêm nữa. Phải đối mặt. Dù kết quả thế nào.* Anh đã quyết định. Sự chờ đợi này, sự im lặng này, nó còn giày vò anh hơn bất cứ lời từ chối nào. Anh không muốn lặp lại sai lầm của quá khứ, khi anh đã để mọi thứ trôi đi chỉ vì những sự "chưa sẵn sàng" hay "chưa ổn định" của bản thân. Cái giá của sự "ổn định" đó là một cuộc đời cô độc, một trái tim trống rỗng. Anh đã học được bài học đó một cách đau đớn.

Minh Khang bắt đầu gấp gáp thu dọn đồ đạc trên bàn. Chiếc laptop được gập lại gọn gàng, tài liệu được xếp vào cặp, mọi thứ diễn ra nhanh chóng và dứt khoát. Ánh mắt anh, vốn đã ánh lên sự kiên quyết, giờ đây còn mạnh mẽ hơn. Anh nhìn về phía cửa văn phòng, nơi ánh đèn hành lang hắt vào, như một lối thoát, một con đường dẫn anh đến với điều anh thực sự khao khát. Chiếc đồng hồ trên cổ tay anh lấp lánh dưới ánh đèn, nhắc nhở anh về thời gian quý báu đang trôi. Anh sẽ không để mất thêm một giây phút nào nữa.

***

Tối đó, khi ánh trăng đã lên cao, rọi sáng con phố nhỏ quen thuộc, Minh Khang đứng trước Studio Sắc Màu. Không gian nhỏ nhắn, ấm cúng này từng là nơi Yến Chi dành trọn tâm huyết, nơi cô tìm thấy sự bình yên và độc lập sau những đổ vỡ. Anh nhìn ngắm những bức tranh treo bên trong qua tấm kính trong suốt, những gam màu tươi sáng, những nét vẽ tự do, phóng khoáng, phản ánh rõ nét tâm hồn của người họa sĩ. Mùi sơn dầu nhẹ, mùi tinh dầu thoang thoảng và cả mùi giấy mới dường như len lỏi qua khe cửa, chạm vào khứu giác anh, mang theo một cảm giác vừa gần gũi vừa xa vời. Ánh sáng dịu nhẹ từ đèn studio hắt ra ngoài, tạo nên một vầng sáng ấm áp giữa màn đêm.

Minh Khang tựa vào bức tường đối diện, tim anh đập mạnh từng hồi. Hơi lạnh của đêm Sài Gòn phả vào mặt anh, xoa dịu đi phần nào sự bồn chồn đang cuộn trào bên trong. Anh đã tưởng tượng ra vô vàn viễn cảnh cho cuộc gặp gỡ này: Yến Chi sẽ tức giận, sẽ lạnh lùng quay đi, hay tệ hơn là hoàn toàn thờ ơ. Nhưng anh biết, mình không thể quay đầu. Anh đã chờ đợi quá lâu, đã bỏ lỡ quá nhiều. Giờ đây, anh không còn là phiên bản của Minh Khang chỉ biết chạy theo sự ổn định, mà quên đi những giá trị thực sự của cuộc sống. Anh là phiên bản đã nhận ra cái giá của sự cô độc.

Một lúc sau, tiếng lạch cạch từ phía cửa Studio vang lên. Minh Khang đứng thẳng dậy, tim anh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cánh cửa mở ra, và Yến Chi bước ra, trên tay cô là một chiếc túi vải lớn đựng đồ nghề vẽ. Cô vẫn giữ mái tóc dài buông xõa tự nhiên, chiếc áo sơ mi trắng đơn giản kết hợp với quần jeans, toát lên vẻ thanh thoát và năng động. Gương mặt cô tươi tắn, nhưng đôi mắt, ngay cả trong ánh sáng mờ ảo của đêm, vẫn ánh lên vẻ thông minh và một chút ưu tư tiềm ẩn. Cô khóa cửa cẩn thận, rồi quay người lại, chuẩn bị bước đi.

Đột nhiên, ánh mắt cô chạm phải bóng hình Minh Khang đang đứng đó. Cô khựng lại. Nét mặt cô từ sự bình thản chuyển sang ngạc nhiên, rồi dần hiện lên một chút đề phòng.

"Khang? Sao anh lại ở đây?" Yến Chi hỏi, giọng cô bất ngờ và có chút hụt hơi. Câu hỏi thoát ra một cách tự nhiên, pha lẫn sự khó hiểu và một chút giật mình. Cô không nghĩ anh sẽ đến tìm cô, đặc biệt là sau lời tỏ tình đầy mạnh mẽ nhưng cũng đầy mơ hồ của anh ở văn phòng.

Minh Khang bước tới, chặn đường Yến Chi một cách nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. Anh không muốn cô có cơ hội để trốn tránh. Ánh mắt anh xoáy sâu vào cô, đầy vẻ van nài và khao khát. "Anh... anh cần nói chuyện với em. Chuyện tối hôm đó." Giọng anh trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự gấp gáp, một nỗi sợ hãi mơ hồ. Anh cần cô lắng nghe.

Yến Chi lùi lại một bước nhỏ, tạo một khoảng cách an toàn giữa hai người. Cô siết chặt quai túi xách, ánh mắt cô dao động giữa sự kiên quyết và một chút bối rối. "Em nghĩ chúng ta đã nói rõ rồi," cô nói, giọng cô tuy nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một sự phòng thủ rõ rệt. "Lời của anh... em đã nhận được. Nhưng em cần thời gian để suy nghĩ." Cô không muốn đối mặt với những cảm xúc phức tạp này ngay lúc này, sau một ngày dài làm việc và cố gắng giữ cho tâm hồn mình bình yên.

"Chưa rõ, Yến Chi. Chưa hề rõ ràng," Minh Khang lắc đầu, bước lại gần hơn một chút. "Sự im lặng của em không phải là câu trả lời anh muốn. Anh cần em lắng nghe anh, dù chỉ một lần nữa thôi. Anh cần em hiểu..."

"Em hiểu gì chứ, Khang?" Yến Chi cắt lời anh, giọng cô đã không còn giữ được sự bình tĩnh hoàn toàn. "Em hiểu rằng anh đã từng coi sự nghiệp là tất cả? Em hiểu rằng anh chỉ nhớ đến em khi anh cảm thấy cô đơn, khi anh đã đạt được cái gọi là 'sự ổn định' của mình? Anh có biết em đã phải khó khăn thế nào để xây dựng lại cuộc sống này không? Để không còn chờ đợi, không còn hy vọng vào những điều xa vời nữa?" Ánh mắt cô ánh lên sự tổn thương cũ, những vết sẹo đã lành nhưng vẫn để lại một nỗi e dè. Cô đã từng là người sống theo cảm xúc, nhưng những cảm xúc đó đã từng dẫn cô đến những nỗi đau sâu sắc.

Minh Khang nhìn Yến Chi, tim anh thắt lại khi thấy sự phòng thủ trong đôi mắt cô, sự mệt mỏi trong giọng nói cô. Anh biết cô đã phải trải qua nhiều điều để có được sự bình yên này. Anh biết anh đã là một phần nguyên nhân cho những vết sẹo ấy. Nhưng anh cũng biết, anh không thể bỏ cuộc. Anh đã thay đổi. Anh cần cô phải thấy điều đó.

***

Yến Chi và Minh Khang lùi vào một góc yên tĩnh của con hẻm nhỏ, nơi ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống, pha lẫn với sắc hồng rực rỡ của những chùm hoa giấy đang nở rộ, phủ kín mái hiên của một căn nhà cũ. Tiếng gió xào xạc nhẹ nhàng qua kẽ lá, hòa với tiếng côn trùng rả rích và tiếng xe cộ từ xa vọng lại, tạo nên một bản nhạc nền trầm lắng cho cuộc đối thoại đầy giằng xé của họ. Mùi hoa giấy thơm ngát, ngọt ngào nhưng cũng có chút mong manh, quyện với mùi ẩm mốc của tường rêu và mùi thức ăn thoang thoảng từ những nhà dân xung quanh, vẽ nên một bức tranh hoài niệm, đầy chất thơ nhưng cũng nhuốm màu u buồn.

Minh Khang nhìn Yến Chi, ánh mắt anh đầy van nài và hối lỗi. Anh hít một hơi thật sâu, như để lấy hết can đảm. "Em à, anh biết anh đã sai. Rất sai. Anh đã quá bận rộn với những mục tiêu, với cái gọi là 'sự ổn định' mà anh tự đặt ra, đến mức quên mất điều gì thực sự quan trọng. Anh đã để em một mình, đã đẩy em ra xa, vì những lý do mà giờ đây anh thấy thật ngớ ngẩn và ích kỷ." Anh nói, giọng anh trầm ấm, nhưng run rẩy, mỗi từ như được bóc tách từ sâu thẳm trái tim anh. Anh không còn vẻ điềm tĩnh, lý trí của một doanh nhân thành đạt mà là một người đàn ông đang đối mặt với sự hối hận tột cùng.

Anh tiếp tục, không để Yến Chi kịp phản ứng. "Anh đã nghĩ rằng mình cần phải có tất cả, phải có một nền tảng vững chắc, rồi mới xứng đáng để yêu một ai đó. Nhưng anh đã nhầm. Anh đã đánh mất em trong khi mải miết chạy theo những thứ phù phiếm. Anh đã bỏ lỡ những khoảnh khắc quý giá nhất, những phiên bản của em mà anh không bao giờ có thể tìm lại." Anh đưa tay lên, định chạm vào tay cô, nhưng rồi khựng lại, chỉ còn dám để nó lơ lửng giữa không trung.

"Anh không thể chịu đựng được cảm giác mất em thêm lần nữa, Yến Chi. Nỗi sợ hãi đó còn lớn hơn cả sự cô đơn mà anh đã từng trải qua trong những năm tháng lao đầu vào công việc. Anh muốn có em, Yến Chi. Không phải là sự nghiệp hay bất cứ thứ gì khác. Anh muốn em trở thành một phần cuộc đời anh, một lần nữa." Anh nhìn cô, ánh mắt kiên định, đầy hy vọng, nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng tột độ. Anh đã không nói những lời này với bất cứ ai, chưa bao giờ thổ lộ một cách chân thật và yếu lòng đến thế.

Yến Chi lắng nghe từng lời của anh, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Ánh mắt cô rưng rưng, những giọt nước mắt như chực trào ra, nhưng cô cố gắng kìm nén. Lời nói của anh như những con sóng mạnh mẽ, xô đổ bức tường phòng thủ mà cô đã dày công xây dựng trong suốt những năm qua. Cô cảm nhận được sự chân thành trong giọng nói của anh, sự hối hận sâu sắc trong ánh mắt anh. Nhưng cũng chính những lời ấy lại khơi dậy những nỗi đau cũ, những nỗi sợ hãi về sự tổn thương mà cô từng phải trải qua.

"Khang, anh không thể biết em đã khó khăn thế nào để xây dựng lại cuộc sống này. Em đã phải chữa lành rất nhiều, để không còn chờ đợi, không còn hy vọng vào những điều xa vời," Yến Chi nói, giọng cô nghẹn ngào, pha chút cay đắng. "Em đã từng là một cô gái sống theo cảm xúc, tin vào những rung động nhất thời. Nhưng những rung động ấy, cuối cùng lại dẫn em đến sự thất vọng, sự trống rỗng. Em đã học được cách trân trọng sự bình yên, sự độc lập mà em đã tự tay tạo dựng."

Cô nhớ lại lời khuyên của Thanh Nga: "Đừng vội vàng, Yến Chi. Bình yên của em là thứ quý giá nhất. Đừng để bất cứ ai làm xáo trộn nó một lần nữa, trừ khi em thực sự chắc chắn." Lời nói ấy như một lời nhắc nhở vang vọng trong tâm trí cô, kéo cô trở lại thực tại.

"Lời của anh... nó làm em xáo trộn, Khang. Rất nhiều," Yến Chi thừa nhận, ánh mắt cô dao động, đầy giằng xé. "Em không phủ nhận rằng em đã từng có những cảm xúc rất mạnh mẽ với anh. Nhưng quá khứ là quá khứ. Hiện tại, em đã khác. Em đã không còn chờ đợi. Và anh... anh cũng đã khác. Em cần thời gian. Em không thể vội vàng đưa ra quyết định một lần nữa." Cô nhẹ nhàng rút tay lại khỏi khoảng không nơi Minh Khang định chạm vào, tạo ra một khoảng cách vô hình nhưng đầy ý nghĩa giữa hai người. Sự từ chối không phải là một lời từ chối thẳng thừng, mà là một sự thận trọng, một nhu cầu được bảo vệ bản thân.

Minh Khang nhìn bàn tay cô rút lại, như thể một phần trái tim anh cũng bị kéo đi. Anh muốn níu giữ, muốn cầu xin, nhưng anh biết, nếu làm vậy, anh sẽ chỉ đẩy cô đi xa hơn. Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, đôi mắt ấy chứa đựng quá nhiều cảm xúc: sự tổn thương, sự thận trọng, và cả một chút gì đó còn sót lại từ quá khứ. Anh hiểu rằng, Yến Chi không hề khép lại cánh cửa hoàn toàn, nhưng cô cũng không mở nó ra dễ dàng.

Yến Chi quay lưng bước đi, bước chân cô nhẹ nhàng nhưng dứt khoát trên con hẻm nhỏ. Ánh mắt cô vẫn còn vương vấn sự giằng xé, nhưng lý trí đã bắt đầu chiếm ưu thế. Cô không thể để bản thân mình bị cuốn vào một vòng xoáy cảm xúc một lần nữa mà không có sự chuẩn bị, không có sự chắc chắn. Cô để lại Minh Khang đứng đó, dưới tán hoa giấy rực rỡ, trong sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng gió xào xạc và tiếng trái tim anh đập dồn dập, đầy tiếc nuối và một chút hy vọng mong manh. Anh biết, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là sự khởi đầu cho một hành trình khó khăn hơn rất nhiều. Anh sẽ không bỏ cuộc.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free