Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 218: Những Ngày Lo Âu Không Hồi Đáp
Màn đêm buông xuống, bao trùm lên thành phố một tấm lụa đen nhung, điểm xuyết bởi hàng triệu vì sao nhân tạo từ ánh đèn cao ốc. Trong căn penthouse sang trọng, nơi từng là biểu tượng cho sự thành công và ổn định mà Minh Khang hằng theo đuổi, giờ đây lại mang một vẻ cô độc đến lạ lùng. Anh không ngủ được. Từ khi Yến Chi lặng lẽ rời khỏi phòng họp trống ngày hôm qua, sự im lặng của cô, như một bản án chưa tuyên, đã đè nặng lên từng tế bào thần kinh của anh.
Anh đi đi lại lại trong không gian rộng lớn, từng bước chân vang vọng trên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo, phá vỡ sự tĩnh mịch ngự trị. Chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh, vốn là vật bất ly thân, giờ đây dường như đang chạy chậm hơn bao giờ hết, mỗi tích tắc đều trở thành một gánh nặng vô hình, kéo dài sự chờ đợi, sự thấp thỏm trong anh. Ánh mắt anh vô hồn nhìn ra khung cửa kính cường lực từ sàn đến trần, nơi thành phố vẫn thức, vẫn hối hả, như một vũ điệu không ngừng nghỉ mà anh bỗng thấy mình lạc lõng.
Một ly rượu vang đỏ còn dang dở trên bàn kính, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn đứng. Minh Khang nhấc ly lên, chất lỏng sóng sánh màu ruby lấp lánh như muốn nuốt chửng những tia hy vọng mong manh cuối cùng. Anh uống cạn, vị chát đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng lại chẳng thấm vào đâu so với vị đắng chát trong tâm hồn. Anh cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu, nhưng vô ích. Chúng cứ bám riết, dai dẳng, như những chiếc lá khô không ngừng bị gió cuốn.
"Liệu có phải mình đã sai khi nói ra?" Anh tự hỏi, giọng nói vang lên trong khoảng không, khàn đặc và lạc lõng. "Hay là mình đã sai ngay từ đầu, khi không nói gì, khi cứ mãi chôn vùi cảm xúc dưới cái tên 'sự ổn định'?" Mỗi câu hỏi như một nhát dao cứa vào vết thương lòng, khiến anh càng thêm bồn chồn. Anh vuốt mặt, cảm nhận sự mệt mỏi hằn sâu trên từng đường nét khuôn mặt, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Hình ảnh Yến Chi rời đi, bóng lưng cô đơn độc nhưng kiên quyết, ám ảnh anh không ngừng. Cô không nói một lời, nhưng sự im lặng ấy lại nặng nề hơn vạn lời từ chối. Nó mang theo một câu hỏi không lời: "Anh đã ở đâu suốt những năm qua, khi em cần anh nhất?"
Sự nghiệp, sự nghiệp... Cái đích mà anh đã lao đầu vào, đã đánh đổi bằng tất cả tuổi trẻ và những rung động đầu đời. Anh từng tin rằng "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó." Và giờ đây, khi anh đã có tất cả, một sự nghiệp vững chắc, một vị trí đáng nể, một căn penthouse trong mơ, thì anh nhận ra mình đang cô độc đến mức nào. "Cuối cùng thì nó mang lại gì ngoài sự cô độc này?" Câu hỏi vang vọng trong tâm trí anh, chua xót và đầy hối tiếc. Hàng ngàn viễn cảnh lướt qua: nếu anh đã dũng cảm hơn, nếu anh đã lắng nghe trái tim mình sớm hơn, nếu anh đã không để cái tôi và lý trí lấn át tất cả...
Gió đêm rít nhẹ qua khe cửa kính, tạo thành một âm thanh não nề, như tiếng than vãn của chính tâm hồn anh. Mùi gỗ quý từ nội thất, mùi nước hoa nam tính cao cấp anh vẫn dùng, giờ đây lại càng khiến anh cảm thấy xa lạ, như thể chúng thuộc về một con người khác, một phiên bản Minh Khang đã từng tin vào những điều khác. Anh nhớ lại những lời Thanh Nga nói với Yến Chi, về việc "đất còn chưa sẵn sàng" hay "đất đã khô cằn". Anh đã tự cho mình là người vun trồng, nhưng lại quên mất rằng tình yêu cũng cần một thời điểm, một mảnh đất tâm hồn phù hợp để nảy mầm và phát triển. Có lẽ, mảnh đất của anh đã khô cằn vì anh đã tưới tẩm quá nhiều tham vọng, quá nhiều toan tính lý trí, mà quên đi những hạt giống cảm xúc cần được nuôi dưỡng.
Anh lại nhìn đồng hồ. Ba giờ sáng. Rồi bốn giờ. Rồi rạng sáng. Thời gian cứ thế trôi đi, chậm chạp và giày vò. Anh không thể gạt bỏ hình ảnh Yến Chi khỏi tâm trí, không thể xua đi cái cảm giác "muộn màng" đang gặm nhấm. Anh đã chờ đợi, anh đã làm việc, anh đã xây dựng. Nhưng trong quá trình đó, anh đã bỏ lỡ điều gì đó vô cùng quan trọng, một điều mà tiền bạc, danh vọng hay sự nghiệp cũng không thể bù đắp nổi. Đó là thời điểm, là sự đồng điệu trong tâm hồn, là phiên bản của Yến Chi đã từng khao khát anh. Giờ đây, cô đã trưởng thành, đã tự mình vun trồng một mảnh vườn bình yên cho riêng mình. Liệu có còn chỗ cho anh trong mảnh vườn ấy? Hay anh chỉ là một cơn gió thoảng qua, mang theo chút hương hoa cũ, rồi lại tan biến vào hư vô?
* * *
Sáng hôm sau, Minh Khang đến văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' với một vẻ ngoài có phần tiều tụy, nhưng vẫn giữ được sự chỉn chu thường thấy. Anh cố gắng vùi mình vào công việc, vào những bản vẽ kiến trúc phức tạp, vào những con số và deadline chồng chất. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng điện thoại reo, tiếng trao đổi công việc rộn ràng của đồng nghiệp dường như không thể lọt vào tai anh. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, cố gắng tập trung vào bản thiết kế của dự án mới, nhưng tâm trí anh không ngừng lạc lối. Những đường nét kiến trúc, những phối cảnh 3D cứ thế nhòe đi, thay vào đó là hình bóng Yến Chi, là ánh mắt cô đầy xa cách nhưng cũng chất chứa bao nhiêu tổn thương ngày nào.
Trong cuộc họp nhóm sáng, Minh Khang bất giác lơ đãng. Anh quên mất một vài chi tiết quan trọng về vật liệu xây dựng cho dự án khu đô thị mới, điều mà trước đây chưa bao giờ xảy ra. Anh thường là người nắm rõ mọi thứ, là bộ não của cả đội. Sự im lặng bất ngờ của anh, cùng với vẻ mặt trầm tư khác lạ, không qua được mắt Hoàng Nam. Người bạn thân và đồng nghiệp của anh, với dáng người thư sinh và cặp kính tri thức, luôn là người tinh ý nhất.
Hoàng Nam tiến lại gần bàn làm việc của Minh Khang sau cuộc họp, đặt nhẹ tay lên vai anh. Mùi cà phê mới pha từ khu vực pantry lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy in và mùi vật liệu mẫu mới. "Cậu ổn chứ, Khang? Trông cậu có vẻ không được khỏe." Giọng Hoàng Nam trầm ấm, đầy sự quan tâm.
Minh Khang giật mình, ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh ánh lên vẻ mệt mỏi không thể che giấu. Anh gật đầu một cách khó nhọc. "Chỉ là hơi nhiều việc thôi." Anh cố gắng cười, nhưng nụ cười nhợt nhạt và gượng gạo. Anh không muốn kể lể, không muốn để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến công việc, hay hơn nữa, không muốn thừa nhận sự yếu mềm của mình ngay cả với người bạn thân nhất.
Hoàng Nam không nói gì thêm, chỉ nhìn Minh Khang một cách thấu hiểu. "Có chuyện gì thì cứ nói với tớ. Đừng giữ trong lòng." Anh biết Minh Khang là người kín đáo, luôn tự mình gánh vác mọi thứ. Nhưng lần này, vẻ mặt anh quá rõ ràng, quá khác lạ. Minh Khang chỉ khẽ "Ừ" một tiếng, rồi lại quay về với màn hình máy tính, giả vờ tập trung. Lời khuyên của Hoàng Nam, tuy ngắn gọn, nhưng lại như một làn nước mát rải lên mảnh đất tâm hồn khô cằn của anh, gợi cho anh một suy nghĩ khác. Nhưng anh vẫn chưa sẵn sàng để mở lòng.
Vài phút sau, Diệu Anh, đồng nghiệp xinh đẹp và luôn chỉn chu, xuất hiện bên cạnh bàn làm việc của Minh Khang, trên tay là một tách cà phê sứ còn nghi ngút khói. Mùi nước hoa cao cấp của cô thoảng qua. "Anh Khang, anh uống cà phê này nhé. Em thấy anh trông mệt mỏi quá." Giọng cô rõ ràng, rành mạch, mang theo một chút quan tâm hơi thái quá.
Minh Khang nhìn lướt qua tách cà phê, rồi lại nhìn Diệu Anh. Anh biết cô có ý tốt, nhưng vào lúc này, sự chú ý của cô chỉ khiến anh cảm thấy khó chịu. Tâm trí anh hoàn toàn bị chiếm hữu bởi Yến Chi, bởi sự im lặng của cô. "Cảm ơn cô, nhưng tôi ổn. Cô cứ để đó đi." Anh nói, giọng điềm tĩnh nhưng có phần lạnh nhạt, tránh ánh mắt của cô. Diệu Anh có vẻ hơi hụt hẫng, nhưng vẫn đặt tách cà phê xuống bàn và quay đi, vẻ mặt có chút khó hiểu.
Minh Khang thở dài một tiếng không thành tiếng. Sự ổn định mà anh từng theo đuổi, giờ đây lại trở thành một cái lồng vô hình, nhốt anh trong những suy nghĩ rối ren. Anh đã luôn tự hào về khả năng tách bạch công việc và cảm xúc, nhưng lần này, Yến Chi đã phá vỡ mọi hàng rào phòng thủ mà anh đã dựng lên. Anh cảm thấy mệt mỏi, không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần. Anh nhận ra rằng, sự thành công trong công việc không thể lấp đầy khoảng trống trong trái tim anh, khoảng trống mà Yến Chi đã từng lấp đầy, và giờ đây, lại đang khoét sâu thêm. Cảm giác lạnh lẽo của ly nước trên tay khi anh vô thức nhấp một ngụm, càng làm tăng thêm sự trống rỗng trong anh.
* * *
Chiều tối, khi ánh nắng cuối ngày chỉ còn là những vệt vàng vọt lẩn khuất sau những tòa nhà chọc trời, và hầu hết đồng nghiệp đã ra về, Minh Khang vẫn ở lại văn phòng. Không gian rộng lớn của 'Khởi Nguyên' dần chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng điều hòa rì rầm và tiếng gõ bàn phím rời rạc của vài người còn ở lại. Anh không về penthouse, nơi sự cô độc dường như càng rõ nét hơn. Thay vào đó, anh tìm đến Phòng Họp Trống.
Căn phòng quen thuộc, nơi chỉ mới hôm qua, anh đã dũng cảm nói ra những lời chất chứa trong lòng suốt nhiều năm. Bàn họp dài vẫn đó, ghế xoay vẫn xếp ngay ngắn, màn hình chiếu vẫn đen ngòm, phản chiếu một phần bóng hình anh. Mùi gỗ mới, mùi giấy và không khí lạnh từ điều hòa vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây, chúng lại mang theo một cảm giác cô đơn đến tê tái.
Minh Khang chậm rãi bước vào, đóng nhẹ cửa lại. Anh ngồi xuống chiếc ghế mà Yến Chi đã ngồi ngày hôm qua, cảm nhận độ lạnh của lớp da bọc ghế. Anh nhắm mắt lại, cố gắng tái hiện lại toàn bộ khoảnh khắc đó, từng lời anh nói, từng biểu cảm trên khuôn mặt cô, từng nhịp thở dồn dập của chính anh. Sự im lặng của cô, ánh mắt bàng hoàng xen lẫn chút hoài niệm, rồi sự quay lưng và bước đi không một lời đáp. Tất cả như một thước phim quay chậm, lặp đi lặp lại trong tâm trí anh.
Sự im lặng của căn phòng phản chiếu hoàn hảo sự im lặng từ Yến Chi. Nó không phải là một sự từ chối ồn ào, mà là một khoảng trống, một sự bỏ ngỏ đầy ám ảnh. Anh tựa đầu vào thành ghế, vò đầu bứt tóc. "Cơ hội cuối cùng ư? Hay là mình chỉ đang tự lừa dối bản thân?" Anh tự hỏi. Anh đã nghĩ rằng việc nói ra sẽ giải tỏa được gánh nặng trong lòng, nhưng không, nó chỉ tạo ra một gánh nặng khác, một sự chờ đợi còn giày vò hơn.
Suốt một ngày qua, anh đã mong ngóng một tin nhắn, một cuộc gọi, dù chỉ là một lời trách móc, một sự từ chối rõ ràng. Nhưng không có gì. Chỉ có sự im lặng. Và sự im lặng đó, trong tâm trí anh, dường như đã là một câu trả lời rồi. "Nếu cô ấy không trả lời, có nghĩa là đã có câu trả lời rồi sao?" Câu hỏi này như một mũi kim châm vào trái tim anh, khiến anh co rúm lại.
Minh Khang không thể chịu đựng thêm được nữa. Anh không thể đứng yên nhìn cô trôi đi lần nữa, như anh đã từng làm trong quá khứ, vì cái gọi là "sự ổn định" của mình. Anh đã từng buông tay cô nhiều lần, vì những lý do mà giờ đây anh thấy thật ngớ ngẩn và ích kỷ. Nhưng lần này, anh sẽ không buông. Anh đã thay đổi, anh đã nhận ra giá trị thực sự của tình yêu và sự cô đơn khi thiếu vắng nó. Anh đã sẵn sàng để yêu, sẵn sàng để chiến đấu.
Một nỗi sợ hãi lớn hơn cả sự từ chối chợt ập đến: nỗi sợ mất Yến Chi vĩnh viễn. Nỗi sợ hãi khi cô thực sự không còn chờ đợi anh nữa, khi cô đã tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc của riêng mình, không có anh. Nỗi sợ hãi về việc anh đã "muộn màng" thật sự. Nhưng chính nỗi sợ hãi đó lại thổi bùng lên một ngọn lửa quyết tâm trong anh.
Anh siết chặt nắm đấm, cảm nhận từng đốt xương tay căng cứng. Ánh mắt anh, vốn đầy vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng, giờ đây lóe lên một tia sáng kiên định. Anh không thể ngồi đây và chờ đợi một câu trả lời mà có lẽ sẽ không bao giờ đến. Anh cần phải hành động, cần phải chứng minh cho Yến Chi thấy rằng anh đã thay đổi, rằng anh không còn là phiên bản của Minh Khang chỉ biết chạy theo sự nghiệp nữa. Anh cần cho cô thấy rằng, anh đã sẵn sàng phá bỏ cái hàng rào bảo vệ sự "ổn định" của chính mình để đến bên cô.
Minh Khang đứng dậy, bước ra khỏi phòng họp trống. Tiếng bước chân anh vang lên dứt khoát trên hành lang vắng lặng. Anh mang theo một kế hoạch mới, một ý chí sắt đá hơn bao giờ hết. Anh sẽ không để Yến Chi biến mất khỏi cuộc đời anh thêm một lần nào nữa. Anh sẽ tìm cô, sẽ đối mặt với cô, và sẽ chứng minh tình yêu của mình. Dù kết quả có là gì, anh cũng sẽ không để mình phải hối tiếc vì đã không làm tất cả những gì có thể.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.