Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 217: Lắng Đọng Giữa Bão Tố

Bước chân Yến Chi nhanh nhẹn rời khỏi `Dấu Chân Mưa`, như muốn thoát ly khỏi một bức tranh đang dần nhuốm màu quá khứ. Cô không quay đầu lại, không cho phép bản thân nhìn về phía góc khuất nơi cô cảm nhận được ánh mắt của Minh Khang, dù chỉ là một thoáng. Cảm giác bị theo dõi, bị soi mói khiến cô bất an, nhưng trên hết là sự bối rối đến tột độ. Con đường về căn hộ quen thuộc bỗng trở nên dài đằng đẵng, mỗi bước đi đều như đang dẫm lên những mảnh vụn ký ức sắc nhọn, khiến tâm hồn cô rỉ máu.

Căn hộ của Yến Chi, tọa lạc trong một chung cư cũ kỹ mang phong cách thập niên 90, luôn là chốn bình yên mà cô dày công kiến tạo. Ban công nhỏ với giàn hoa giấy rực rỡ, cửa sổ lớn đón trọn ánh nắng sớm, và nội thất tối giản pha chút vintage, điểm xuyết bằng những chậu cây xanh mướt cùng giá sách lớn chất đầy những cuốn sách cũ kỹ – tất cả đều là biểu tượng cho sự tĩnh tại, độc lập mà cô đã tìm thấy sau những thăng trầm. Thế nhưng, sáng nay, khi cô mở cánh cửa gỗ sờn màu, bước vào không gian quen thuộc ấy, cảm giác bình yên thường trực đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào dữ dội.

Cô buông túi xách xuống sàn, không thèm bật đèn dù căn phòng vẫn còn chìm trong ánh sáng lờ mờ của buổi sớm. Yến Chi nằm vật xuống chiếc giường êm ái, mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà trắng toát. Những họa tiết hoa văn đơn giản trên trần bỗng trở nên phức tạp một cách lạ lùng, như chính mớ bòng bong trong tâm trí cô. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng cười nói của vài người hàng xóm buổi sớm, hay tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng cô thường bật để xoa dịu tâm hồn – tất cả đều không thể lọt vào tai cô lúc này. Những lời nói của Minh Khang, ánh mắt anh trao cô ở triển lãm, và sự hiện diện lặng lẽ của anh ở quán cà phê sáng nay, tất cả cứ thay phiên nhau vang vọng, xoáy sâu vào từng ngóc ngách ký ức.

Cô ngồi dậy, bước vào bếp, tự tay pha một tách trà thảo mộc. Mùi hương dịu nhẹ của hoa cúc và bạc hà lan tỏa trong không khí, cố gắng xoa dịu những sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn. Yến Chi nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hơi ấm lan tỏa trong khoang miệng, nhưng lòng cô vẫn lạnh lẽo. Cô biết, mình đang cố gắng tìm lại nhịp điệu quen thuộc của cuộc sống, tìm lại hình bóng của Yến Chi bình yên ngày nào, nhưng hình ảnh Minh Khang cứ hiện diện sừng sững, không thể xua đi.

Cô tiến đến tấm gương lớn treo ở hành lang, soi chiếu chính mình. Một Yến Chi mệt mỏi hiện ra, đôi mắt thâm quầng sau một đêm thức trắng, mái tóc dài buông xõa rũ rượi, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt ấy vẫn là một tia kiên định không thể phủ nhận. Đó là sự kiên định của một người phụ nữ đã trải qua nhiều đổ vỡ, nhiều lần mất mát, và cuối cùng đã học được cách tự đứng dậy, tự chữa lành cho bản thân.

"Mình đã bình yên đến thế cơ mà," cô tự nhủ, giọng nói khẽ khàng đến mức gần như không nghe thấy. "Mình đã cố gắng bao nhiêu để xây dựng lại cuộc sống này, để chấp nhận rằng tình yêu không phải lúc nào cũng là đích đến, mà bình yên mới là điều quan trọng nhất."

Cô nhớ lại những ngày tháng đau khổ sau mỗi lần lỡ nhịp với Minh Khang, những đêm dài một mình đối mặt với cảm giác trống rỗng. Cô đã từng tin vào định mệnh, tin vào những phép màu của tình yêu, nhưng cuộc sống đã dạy cô rằng định mệnh đôi khi cũng trớ trêu, và phép màu không phải lúc nào cũng dành cho mình. Cô đã học cách không chờ đợi, không hy vọng, để rồi tìm thấy sự tự do trong sự độc lập, sự bình yên trong việc chấp nhận hiện tại.

"Anh ấy đã thay đổi thật sao? Hay chỉ là sự nuối tiếc nhất thời, một phút yếu lòng của đàn ông khi chạm đến ngưỡng cửa của sự trưởng thành?" Yến Chi tự vấn, ánh mắt dán chặt vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. "Và nếu anh ấy thực sự đã thay đổi, thì mình có còn là Yến Chi của ngày xưa không, người từng khao khát tình yêu đến vậy, người từng sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để được ở bên anh?"

Câu hỏi đó xoáy sâu vào tâm hồn cô. Cô đã từng là người phụ nữ sống bằng cảm xúc, tin vào rung động đầu tiên. Nhưng giờ đây, sau những năm tháng tự mình bươn chải, tự mình chữa lành, cô đã trở nên thận trọng hơn, lý trí hơn. Giá trị của sự bình yên nội tại, của sự độc lập tự chủ đã ăn sâu vào trong cô, trở thành một phần không thể thiếu. Liệu cô có nên đánh đổi tất cả những điều đó chỉ vì một lời thổ lộ đến quá muộn màng, một rung động cũ đang trỗi dậy?

Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn. Cô biết mình cần một người để chia sẻ, một người có thể giúp cô nhìn rõ hơn bức tranh đang mờ mịt này. Và cái tên đầu tiên bật ra trong tâm trí cô, không ai khác, chính là Thanh Nga. Người bạn tri kỷ, người luôn lắng nghe và đưa ra những lời khuyên chân thành nhất.

Yến Chi cầm điện thoại lên, do dự một lúc. Ngón tay cô lướt trên màn hình, dừng lại ở số của Thanh Nga. Cô hít thở sâu một lần nữa, như lấy hết can đảm, rồi bấm gọi.

"Alo, Nga à," giọng Yến Chi khẽ run, dù cô đã cố gắng che giấu. "Em có rảnh không? Mình gặp nhau được không? Em có chuyện muốn nói."

Đầu dây bên kia, giọng Thanh Nga vẫn ấm áp và điềm tĩnh như mọi khi: "Tất nhiên rồi, Chi. Em đang ở đâu? Hay mình gặp nhau ở Spa nhé, hôm nay chị có lịch hẹn."

Yến Chi thoáng thấy nhẹ nhõm. Spa & Salon 'Thanh Xuân' – một không gian quen thuộc, nơi cô thường tìm đến để thư giãn và tìm lại sự cân bằng. Có lẽ ở đó, cô sẽ tìm thấy câu trả lời cho mớ bòng bong trong lòng mình.

***

Buổi trưa cùng ngày, ánh nắng vàng nhạt phủ lên những tán cây xanh mướt bên ngoài, len lỏi qua ô cửa kính lớn của Spa & Salon 'Thanh Xuân'. Không gian bên trong vẫn giữ nguyên vẻ sang trọng, hiện đại với tông màu pastel dịu mát, ánh sáng vàng ấm áp được điều chỉnh vừa phải, tạo cảm giác thư thái tuyệt đối. Mùi tinh dầu hoa oải hương và gỗ đàn hương quyện lẫn với hương hoa tươi thoang thoảng từ những lẵng hoa nhỏ đặt trên bàn, tạo nên một bầu không khí yên bình, gần như tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của thế giới bên ngoài.

Tiếng nhạc không lời du dương từ hệ thống loa ẩn mình, tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ một thác nước nhỏ trang trí, và tiếng xì xào trò chuyện khẽ khàng của vài vị khách khác, tất cả đều hòa quyện lại, tạo nên một bản giao hưởng êm ái, giúp tâm hồn người ta dễ dàng thả lỏng.

Yến Chi và Thanh Nga ngồi trong một góc yên tĩnh nhất của Spa, nơi có hai chiếc ghế bành bọc nệm êm ái nhìn ra khu vườn nhỏ bên ngoài. Trước mặt họ là hai tách trà hoa cúc vàng óng, hơi ấm còn bốc lên nghi ngút. Yến Chi vẫn còn nguyên vẻ mệt mỏi sau một đêm không ngủ, nhưng ánh mắt cô đã bớt đi vẻ hoang mang, thay vào đó là một sự quyết tâm, dù vẫn còn pha lẫn chút giằng xé. Thanh Nga, với dáng người nhỏ nhắn, mái tóc xoăn nhẹ và đôi mắt biết cười, đang nhìn cô bạn mình với vẻ thấu hiểu và sẻ chia. Vẻ ngoài hiền lành của Thanh Nga luôn mang lại cho Yến Chi một cảm giác an toàn và tin cậy.

Ban đầu, Yến Chi chỉ nói chuyện phiếm về công việc, về những dự án mới ở Studio Sắc Màu, cố gắng che giấu sự bất ổn trong lòng. Cô mô tả về những thiết kế đầy màu sắc, về niềm vui khi nhìn thấy sản phẩm của mình được khách hàng đón nhận, nhưng giọng điệu của cô vẫn mang một sự nặng nề không thể che giấu. Thanh Nga tinh tế nhận ra điều đó. Cô không vội vàng thúc ép, chỉ nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, đôi mắt biết cười của cô nhìn thẳng vào Yến Chi.

"Có chuyện gì vậy Chi? Nhìn em không được ổn cho lắm," Thanh Nga khẽ khàng lên tiếng, giọng nói trầm ấm và dịu dàng. "Em có vẻ như đang mang một gánh nặng nào đó. Có phải liên quan đến chuyện hôm qua không?"

Yến Chi khẽ giật mình. Cô biết không thể giấu được Thanh Nga. Người bạn này đã quá hiểu cô, hiểu đến từng ánh mắt, từng cử chỉ nhỏ. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi tinh dầu thư giãn đang len lỏi vào phổi, cố gắng tìm lại sự bình tĩnh.

"Đúng vậy Nga ạ," Yến Chi bắt đầu, giọng nói cô khẽ run lên. "Em… em không biết phải bắt đầu từ đâu nữa. Mọi chuyện cứ như một giấc mơ vậy, một giấc mơ vừa ngọt ngào vừa đầy ám ảnh."

Cô bắt đầu kể, một cách chi tiết, tỉ mỉ, như thể muốn trút bỏ mọi gánh nặng trong lòng. Cô kể về cuộc gặp gỡ tình cờ ở triển lãm, về ánh mắt khác lạ của Minh Khang, ánh mắt không còn vẻ thờ ơ, lãnh đạm mà cô từng thấy. Rồi cô kể về khoảnh khắc anh bất ngờ xuất hiện, kéo cô vào Phòng Họp Trống, nơi anh đã thổ lộ tất cả.

"Anh ấy nói... anh ấy nói anh ấy hối hận," Yến Chi kể, đôi mắt cô nhìn xa xăm như đang tái hiện lại cảnh tượng đó. "Hối hận vì đã quá mải mê theo đuổi sự nghiệp, vì đã không nhận ra giá trị của em sớm hơn. Anh ấy nói anh ấy đã thay đổi, đã nhận ra rằng sự ổn định mà anh ấy theo đuổi không có ý nghĩa gì nếu không có người anh ấy yêu bên cạnh."

Thanh Nga lắng nghe một cách chăm chú, không chen ngang một lời. Đôi khi, cô khẽ gật đầu, hoặc nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Yến Chi để động viên. Yến Chi tiếp tục, kể về cảm giác choáng váng, bàng hoàng của cô trước lời thổ lộ mạnh mẽ, chân thành đó. Cô kể về đêm thức trắng, về việc cô đã cố gắng tìm kiếm sự bình yên ở `Dấu Chân Mưa`, và cả việc Minh Khang cũng ở đó, lặng lẽ quan sát cô từ xa.

"Em không biết nữa Nga ạ," Yến Chi thì thầm, giọng nói đầy sự giằng xé. "Lời nói của anh ấy... nó chạm vào một phần nào đó rất sâu trong em, một phần mà em tưởng chừng đã ngủ yên từ rất lâu rồi. Em đã cố gắng chôn vùi những cảm xúc đó, đã cố gắng chấp nhận rằng chúng em là 'đúng người, sai thời điểm', là hai 'phiên bản của nhau' không bao giờ trùng khớp. Nhưng giờ đây, anh ấy lại xuất hiện, với một phiên bản hoàn toàn khác, một phiên bản dường như đã 'đúng thời điểm' với những gì em từng mong muốn."

Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu, đôi mắt ngấn lệ nhưng vẫn cố gắng kìm nén. "Nhưng em cũng sợ, Nga ạ. Sợ quay lại cái cảm giác chờ đợi mòn mỏi, cái cảm giác không được ưu tiên, không được là duy nhất như trước kia. Em đã mất bao lâu, đã phải đánh đổi bao nhiêu nước mắt và nỗ lực để tìm lại sự bình yên này, để xây dựng cuộc sống độc lập, tự chủ cho riêng mình. Em đã tìm thấy được giá trị của bản thân, của sự độc lập. Đừng vội vàng đánh mất nó vì một rung động chưa rõ ràng."

Thanh Nga nhẹ nhàng siết chặt tay Yến Chi, ánh mắt cô đầy sự cảm thông nhưng cũng rất kiên định. "Chị hiểu cảm giác của em, Chi. Minh Khang có thể đã thay đổi, thực sự đã thay đổi rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn cả, là em có muốn đặt cược sự bình yên mà em đã dày công xây dựng vào sự thay đổi đó không? Em đã tìm thấy được giá trị của bản thân, của sự độc lập. Đừng vội vàng đánh mất nó vì một rung động chưa rõ ràng, một lời thổ lộ đến quá muộn màng."

Thanh Nga dừng lại một chút, để Yến Chi có thời gian suy ngẫm. Không gian tĩnh lặng của Spa như ôm lấy hai người phụ nữ, tiếng nhạc không lời vẫn du dương, và mùi tinh dầu vẫn dịu nhẹ.

"Chi à," Thanh Nga tiếp tục, giọng nói của cô đầy sự chân thành. "Tình yêu giống như một cái cây vậy. Nó cần thời điểm để nảy mầm, cần sự chăm sóc để lớn lên. Nếu nó đến quá sớm, khi đất còn chưa sẵn sàng, hoặc quá muộn, khi đất đã khô cằn, thì dù hạt giống có tốt đến mấy, cũng khó mà đơm hoa kết trái. Em đã trải qua nhiều đau khổ, đã tự mình vun trồng một mảnh vườn tâm hồn đầy bình yên. Giờ đây, mảnh vườn ấy đang nở hoa rực rỡ."

Cô nhìn thẳng vào mắt Yến Chi, đôi mắt biết cười của cô giờ đây ẩn chứa sự nghiêm túc. "Em phải tự hỏi mình, liệu lời thổ lộ của Minh Khang có đủ mạnh mẽ, đủ chân thành để em sẵn lòng phá bỏ đi cái hàng rào bình yên em đã dựng lên không? Hay đó chỉ là một sự xáo trộn nhất thời, một cơn sóng nhỏ không đủ sức cuốn trôi em khỏi bờ cát an toàn của mình?"

Yến Chi lắng nghe từng lời của Thanh Nga, như thể mỗi từ ngữ đều thấm sâu vào tận xương tủy. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong lồng ngực mình đang dần được xoa dịu, nhưng cũng đồng thời nhận ra một sự giằng xé mới đang hình thành. Cô yêu Minh Khang, cô đã từng yêu anh rất nhiều. Những cảm xúc đó không thể biến mất một cách dễ dàng. Nhưng cô cũng yêu phiên bản hiện tại của chính mình, phiên bản mạnh mẽ, độc lập và bình yên.

"Minh Khang đã thay đổi thật sao?" Yến Chi lặp lại câu hỏi mà cô đã tự vấn mình từ sáng sớm, lần này là với Thanh Nga. "Liệu em có thể tin vào sự thay đổi đó không? Hay đó chỉ là một sự nuối tiếc, một ảo ảnh mà anh ấy tự tạo ra khi cuộc sống không còn như anh ấy mong muốn?"

Thanh Nga khẽ mỉm cười. "Đó là câu hỏi mà chỉ có em mới có thể trả lời. Và câu trả lời đó, không phải là một câu trả lời vội vàng. Em không cần phải đưa ra quyết định ngay lập tức. Em có quyền được nghi ngờ, được tìm hiểu, được kiểm chứng. Điều quan trọng nhất bây giờ, là em hãy lắng nghe trái tim mình, nó biết điều gì là tốt nhất cho bạn."

Yến Chi nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng cảm nhận từng nhịp đập của trái tim mình. Mùi tinh dầu và sự bình yên mà Spa mang lại dần bao trùm lấy cô, giúp cô tìm lại một chút cân bằng. Lời khuyên của Thanh Nga, tuy đơn giản, nhưng lại có sức nặng phi thường, như một ngọn hải đăng soi sáng giữa biển cảm xúc hỗn độn của cô. Nó nhắc nhở cô về giá trị của chính mình, về sự cần thiết phải bảo vệ sự bình yên đã khó khăn lắm mới tìm thấy.

Cô mở mắt ra, nhìn Thanh Nga. Ánh mắt cô đã dần trở nên kiên định hơn, dù nội tâm vẫn còn giằng xé. Cô biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Minh Khang có thể đã đến, nhưng anh đã đến quá muộn để cô có thể dễ dàng chấp nhận. Cô sẽ không để cảm xúc nhất thời chi phối. Cô sẽ cân nhắc kỹ lưỡng, sẽ quan sát, và có lẽ, sẽ yêu cầu Minh Khang chứng minh sự thay đổi của mình. Bởi vì, sự bình yên này, nó quá đắt giá để cô có thể đánh đổi một cách vội vàng.

Yến Chi khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, nụ cười ẩn chứa cả sự mệt mỏi, lẫn một tia quyết tâm vừa được nhen nhóm. Cô đã sẵn sàng đối mặt với Minh Khang, nhưng không phải bằng một trái tim yếu đuối hay vội vàng. Cô sẽ đối mặt với anh bằng phiên bản của chính mình, phiên bản đã trưởng thành, độc lập và trân trọng sự bình yên hơn bất cứ điều gì.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free