Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 216: Mớ Bòng Bong Cảm Xúc

Không gian phòng họp rộng lớn bỗng chốc trở nên ngột ngạt, đặc quánh bởi sự im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng điều hòa rù rì như một hơi thở nặng nhọc. Ánh sáng vàng nhạt cuối chiều từ khung cửa sổ lớn hắt vào, in rõ bóng hình hai con người đang đứng đối diện nhau, một người đầy khao khát và hối tiếc, một người chìm trong bàng hoàng và trống rỗng. Từng lời của Minh Khang vẫn còn vang vọng trong tai Yến Chi, đập vào màng nhĩ cô như những nhát búa tạ, phá vỡ bức tường bình yên mà cô đã dày công dựng nên trong suốt những năm tháng qua. Mùi gỗ mới và giấy trong phòng, cùng với chút không khí lạnh toát ra từ hệ thống điều hòa, giờ đây dường như cũng nhuốm màu u ám, lạnh lẽo.

Yến Chi vẫn đứng sững, đôi mắt cô mở to nhưng vô hồn, như thể mọi giác quan đều đã bị tê liệt. Cô không thể tin vào những gì mình vừa nghe, vào những lời Minh Khang vừa thốt ra, vào sự chân thành đến đau lòng đang hiển hiện rõ mồn một trên gương mặt anh. “Không… Không thể nào…” – một dòng suy nghĩ vụt qua trong tâm trí cô, yếu ớt và đầy bối rối. “Anh ấy? Minh Khang của ngày xưa, người từng nói ‘chưa đến lúc’, người từng bận rộn với những con số và dự án, giờ lại đứng đây, nói về sự trống rỗng và khao khát em sao?” Trái tim cô đập thình thịch, một nhịp trống dồn dập trong lồng ngực, báo hiệu một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào, phá vỡ mọi sự tĩnh lặng.

Minh Khang nhìn cô, ánh mắt anh ban đầu ngập tràn hy vọng, một tia sáng le lói sau bao năm kìm nén. Anh đã dũng cảm nói ra tất cả, đã cởi bỏ mọi vỏ bọc, mọi sự kiêu hãnh của một người đàn ông thành đạt để đối mặt với cô, với chính những sai lầm của mình. Nhưng rồi, khi Yến Chi vẫn cứ im lặng, không một tiếng đáp lại, không một cử chỉ dù là nhỏ nhất, tia hy vọng ấy dần tắt lịm. Thay vào đó là một nỗi lo lắng vô bờ bến, một nỗi sợ hãi bị từ chối, bị bỏ rơi lần nữa, dẫu lần này anh mới là người chủ động tìm đến. Anh thấy rõ những giọt nước mắt lăn dài trên má cô, nhưng chúng không phải là nước mắt của sự cảm động, mà là của sự choáng váng, của sự hỗn loạn tột độ. Điều đó khiến anh càng thêm hoang mang.

Anh khẽ gọi, giọng anh trầm ấm, nhẹ đến mức như sợ sẽ làm vỡ tan bầu không khí mỏng manh đang bao trùm lấy họ: “Yến Chi… Em…”

Lời nói của anh như một sợi dây vô hình kéo cô trở lại thực tại. Yến Chi giật mình, như thoát khỏi một giấc mộng dữ dội. Cô không thể đối mặt với anh lúc này, không thể đối diện với chính những cảm xúc đang bùng nổ trong lòng mình. Mọi sự bình yên, mọi sự độc lập cô đã cố gắng xây dựng trong suốt những năm tháng qua, giờ đây dường như đang đứng trước bờ vực sụp đổ. Cô sợ hãi, sợ hãi cái cảm giác rung động trở lại, sợ hãi cái viễn cảnh phải đối mặt với một mối quan hệ mà cô từng nghĩ đã mãi mãi lỡ làng.

Không nói một lời, cô đột ngột quay lưng lại, dáng người thanh thoát khẽ run lên. Bước chân cô nhanh vội, gần như chạy, lao ra khỏi căn phòng họp rộng lớn ấy như một cánh chim hoảng loạn. Tiếng cửa mở rồi đóng lại vang lên khô khốc, xé toang sự im lặng, để lại Minh Khang đứng đó một mình, giữa không gian trống trải. Anh đưa tay ra, như muốn níu giữ, như muốn gọi tên cô, nhưng rồi bàn tay ấy lại từ từ hạ xuống, bất lực và nặng trĩu. Ánh mắt anh tràn ngập sự đau đớn và hối tiếc. Cô đã đi rồi, để lại anh với những lời thổ lộ chưa kịp nhận hồi đáp, với một trái tim đang thổn thức vì khao khát và cả nỗi sợ hãi. Sự im lặng của cô, hành động bỏ đi không lời nói của cô, như một nhát dao cứa vào vết thương lòng mà anh đã cố gắng che giấu bấy lâu.

***

Đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn. Căn hộ của Yến Chi, vốn dĩ luôn ấm cúng và tràn ngập ánh sáng dịu nhẹ, giờ đây chìm trong bóng tối. Cô không bật đèn, để mặc màn đêm bao trùm lấy từng góc nhỏ, từng vật dụng thân thuộc mà cô đã tự tay bài trí. Căn hộ, một biểu tượng của sự bình yên và độc lập mà cô đã dày công xây dựng, giờ đây lại như một cái lồng chật chội, giam hãm lấy tâm hồn đang hỗn loạn của cô. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng cười nói của hàng xóm vọng vào qua khung cửa sổ lớn, tất cả đều trở nên xa lạ và mơ hồ, không thể chạm tới cơn bão đang càn quét trong lòng cô.

Yến Chi ngồi bệt xuống sàn phòng khách lạnh lẽo, ôm chặt lấy đầu. Mái tóc dài, thường ngày được buộc gọn gàng hoặc thả tự nhiên, giờ đây rũ rượi che đi khuôn mặt bơ phờ, ướt đẫm nước mắt. Từng lời của Minh Khang cứ xoáy sâu vào tâm trí cô, không ngừng lặp đi lặp lại như một đoạn băng hỏng. “Thứ anh khao khát bấy lâu… chính là em.” “Anh biết anh đã đến muộn…” “Anh không muốn bỏ lỡ em thêm một lần nào nữa…” Những câu nói ấy, vừa ngọt ngào như mật, vừa cay đắng như thuốc độc, cứ thế len lỏi vào từng ngóc ngách của ký ức, kéo theo những thước phim đã cũ, những hình ảnh về một Minh Khang của những năm tháng trước.

Cô nhớ về lần gặp đầu tiên, anh trầm tĩnh, lý trí, luôn đặt sự nghiệp lên hàng đầu. Anh đã nói rằng “chưa đến lúc”. Cô nhớ về những lần sau đó, anh vẫn vậy, bận rộn, xa cách, trong khi cô đã dần tìm thấy bình yên của riêng mình. Và giờ đây, khi cô đã hoàn toàn an nhiên, đã học được cách yêu lấy bản thân và trân trọng hiện tại, anh lại xuất hiện, mang theo một phiên bản hoàn toàn khác, một phiên bản đầy hối tiếc và khao khát.

“Bình yên này… có phải là thứ mình đã phải đánh đổi bằng cả thanh xuân để có được không?” – cô tự hỏi, giọng nói nghẹn ngào trong bóng tối, chỉ mình cô nghe thấy. “Giờ anh ấy lại muốn… phá vỡ nó sao?” Một nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng. Cô sợ phải đối mặt với những cảm xúc đã bị chôn vùi quá sâu, sợ phải mở lòng một lần nữa, sợ phải trải qua nỗi đau bị bỏ rơi thêm một lần nữa. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng, mùi sách cũ từ giá sách lớn, mùi hoa nhài dịu nhẹ từ ban công – tất cả những mùi hương quen thuộc ấy giờ đây cũng không thể xoa dịu được tâm hồn cô.

Cô ngước nhìn về phía kệ sách lớn, nơi có một cuốn `Sổ phác thảo cũ` được đặt cẩn thận. Cuốn sổ ấy là chứng nhân cho những năm tháng cô đã đi qua, những cảm xúc cô đã trải nghiệm, từ những nét vẽ vụng về của một cô gái vừa trải qua đổ vỡ, đến những phác họa đầy tự tin của một người phụ nữ độc lập. Cô đứng dậy, đôi chân run rẩy, bước về phía ban công, hít thở không khí đêm mát lạnh. Ánh đèn đường lờ mờ hắt lên những tán cây, tạo thành những bóng đen chập chờn. Cô cảm nhận rõ sự cô đơn giữa thành phố rộng lớn này, dù cô chưa bao giờ cảm thấy cô đơn trong căn hộ của mình trước đây.

Cô đưa tay chạm vào cuốn `Sổ phác thảo cũ` trên bàn, nhẹ nhàng lật từng trang. Những nét vẽ nguệch ngoạc, những dòng ghi chú vội vàng, những phác họa về những con phố, những quán cà phê, những khuôn mặt xa lạ và cả… khuôn mặt của Minh Khang, hiện lên mờ nhạt trong một vài trang. Cô nhớ như in cảm xúc khi vẽ những bức đó, nhớ về những lần anh vô tình xuất hiện trong cuộc đời cô, như một cơn gió thoáng qua, để lại chút hương thơm rồi biến mất.

“Anh ấy của ngày xưa… và anh ấy của bây giờ…” – cô khẽ thì thầm, ngón tay lướt trên những nét vẽ đã ố vàng. “Liệu có phải là cùng một người? Hay chỉ là hai phiên bản khác nhau, hai thực thể hoàn toàn xa lạ?” Nước mắt lại trào ra, không phải vì đau khổ, mà vì sự bối rối tột độ, vì sự giằng xé giữa lý trí và con tim. Lý trí nhắc nhở cô về sự thận trọng, về nỗi đau của quá khứ, về cái giá của sự ổn định mà cô đã phải trả. Nhưng con tim cô, những rung động đã tưởng chừng ngủ yên, lại khao khát được tin vào Minh Khang của hiện tại, người đàn ông đang đứng trước cô với tất cả sự chân thành và nỗi hối tiếc.

Cô không biết phải làm gì, không biết phải tin vào điều gì. Bình yên cô có được là quá quý giá để đánh đổi, nhưng liệu có phải cô đang bỏ lỡ một cơ hội khác, một phiên bản khác của tình yêu, của hạnh phúc? Đêm đó, Yến Chi không ngủ. Cô ngồi đó, giữa bóng tối và những ký ức, ôm chặt lấy cuốn sổ phác thảo cũ, đối mặt với mớ bòng bong cảm xúc đang quấn chặt lấy tâm hồn mình.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua tan đi màn sương đêm, Quán cà phê `Dấu Chân Mưa` đã mở cửa. Không khí se lạnh đầu ngày khẽ len lỏi qua ô cửa kính, mang theo mùi ẩm của đất và cây cỏ. Bên trong quán, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ vang lên, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách đầu tiên. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò quyện với hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ sau nhà, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, lãng mạn nhưng cũng phảng phất chút u buồn.

Yến Chi ngồi ở một góc quen thuộc, cạnh khung cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ. Trước mặt cô là một ly `cà phê sứ` nóng hổi, hơi ấm còn bốc lên nghi ngút, nhưng cô không động đến. Đôi mắt cô vô hồn nhìn ra ngoài, nơi những giọt sương còn đọng trên lá cây, lung linh như những viên pha lê nhỏ. Khuôn mặt cô vẫn còn hằn rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm thức trắng, nhưng dáng vẻ thanh thoát và sự tự tin ẩn chứa vẫn không hề mất đi. Cô chỉ đơn thuần là đang chìm đắm trong một dòng suy nghĩ bất tận, một cuộc đấu tranh nội tâm không ngừng nghỉ.

“Mình đã bình yên đến thế.” – Yến Chi nghĩ thầm, khẽ siết chặt tay vào chiếc ly cà phê sứ. “Tại sao anh ấy lại xuất hiện vào lúc này? Tại sao lại nói những lời đó?” Cô không hiểu. Cô đã học cách chấp nhận sự thật rằng cô và Minh Khang là hai đường thẳng song song, hai phiên bản không bao giờ có thể gặp nhau đúng thời điểm. Cô đã chấp nhận rằng tình yêu giữa họ là một bản tình ca dang dở, một câu chuyện chỉ có thể tồn tại trong những giấc mơ. Nhưng giờ đây, anh lại quay lại, với một lời thổ lộ mà cô chưa từng dám mơ tới, một lời thổ lộ có thể phá vỡ mọi sự sắp đặt, mọi sự bình yên mà cô đã dày công gầy dựng.

Từ một góc khuất khác của quán, Minh Khang lặng lẽ quan sát Yến Chi. Anh đã đến đây từ rất sớm, chỉ để chờ đợi cô, để xem liệu cô có xuất hiện ở nơi quen thuộc này hay không. Vẻ ngoài anh có chút mệt mỏi, đôi mắt sâu ẩn chứa sự suy tư sau một đêm dài không ngủ, nhưng ánh mắt ấy vẫn không mất đi tia quyết tâm. Anh đã biết Yến Chi thường đến đây mỗi sáng, qua những lần anh tìm hiểu về cô trong im lặng. Anh đã cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng trong lòng anh là một nỗi lo lắng đến tột độ.

“Cô ấy… vẫn ở đây. Cô ấy vẫn đến đây.” – Minh Khang tự nhủ, một tia hy vọng le lói bùng lên trong anh. “Đó là một dấu hiệu tốt sao? Hay chỉ là thói quen cũ?” Anh không dám chắc. Anh vẫn đang cố gắng đọc vị cô, cố gắng hiểu được những gì đang diễn ra trong tâm trí cô sau lời thổ lộ của anh. Anh biết, anh đã đến muộn. Cái cảm giác “muộn màng” ấy giờ đây không còn là một ý nghĩ mơ hồ, mà là một thực tại đau đớn, hiện hữu rõ ràng qua sự im lặng của cô, qua cái cách cô né tránh anh.

Yến Chi khẽ thở dài, nhấp một ngụm cà phê nguội. Vị đắng chát lan tỏa trong miệng, như chính cảm xúc trong lòng cô lúc này. Cô không thể ở đây thêm được nữa. Mọi thứ dường như đang nhắc nhở cô về anh, về những kỷ niệm đã cũ, về những cảm xúc đang trỗi dậy. Cô đứng dậy, đặt chiếc ly cà phê sứ xuống bàn, rời đi mà không hề nhìn về phía Minh Khang. Bước chân cô vẫn nhanh nhẹn, nhưng trong lòng lại nặng trĩu.

Minh Khang cúi mặt xuống, che đi nỗi thất vọng đang dâng lên trong lòng. Cô đã đi rồi, vẫn không một lời, vẫn không một ánh mắt. Anh cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết sự “muộn màng” của mình. Nhưng trong ánh mắt anh, tia quyết tâm vẫn còn đó, mạnh mẽ và kiên định. Anh biết đây sẽ là một hành trình dài, một cuộc chiến cam go để giành lại trái tim cô, để chứng minh sự thay đổi của mình. Dù cô không nói, nhưng sự im lặng của cô, sự né tránh của cô không phải là một lời từ chối thẳng thừng, mà là dấu hiệu của một cuộc đấu tranh nội tâm kéo dài. Anh sẽ không bỏ cuộc. Anh sẽ kiên nhẫn chờ đợi, kiên nhẫn tìm cách hòa nhập vào thế giới của cô, dù cho điều đó có nghĩa là anh phải đối mặt với nỗi đau và sự chối từ thêm nhiều lần nữa.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free